1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Tuyển tập đề thi thử tốt nghiệp THPT môn sinh năm 2013 đề số 1,2

58 283 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 58
Dung lượng 77,65 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trí tưởng tượng phong phú và đây màu sắc củaGeneva, cùng hằng năm trời vùi mình trong những quyểnsách đã giúp cô có thể tái hiện lại một cách sông độngnhững tình tiết trong tài liệu lưu

Trang 1

"Có những người chỉ đơn giản là họ hàng, nhưng cónhững ời là tổ tiên của bạn, và bạn lựa chọn những người

mà mình íh họ là tổ tiên Bạn tạo ra chính mình trênnhững giá trị đó."

Trang 2

Ralph Ellison.

Trang 3

BA PHẦN NĂM MỘT CON NGƯỜI

Trang 4

Thứ Ba, ngày mùng 9 tháng 10

Trang 5

(HƯƠNG I

Trang 6

huôn mặt thấm đẫm mổ hôi và nước mắt,người đàn ông bỏ chạy vì tự do, chạy vì cuộcsống của mình.

K

"Bên này! Hắn chạy bên này!"

Trang 7

Người cựu nô lệ không biết chính xác tiếng nóivọng đến tò phía nào Đằng sau? Bên phải hay bên trái?Hay từ nóc của một trong những căn nhà chung cư cũ náttrải dài trên những con phố rải sỏi bẩn thỉu ờ đây?

Trang 8

Giữa bầu không khí tháng Bảy nóng nực và đặcquánh như dầu lỏng, người đàn ông có thân hình sănchắc nhảy qua một đống phân ngựa Xe quét đườngkhông đi qua đây, không đến khu vực này của thành

Trang 9

phố Charles Singleton dừng lại bên những chiếc thùngtròn được xếp chồng lên nhau trên một tâm gỗ nânghàng, cố lấy lại hơi thở.

Trang 10

Tiếng nổ giòn của một khẩu súng ngắn vang lên.Viên đạn bay trượt mục tiêu Âm thanh sắc gọn đó ngaylập tức kéo ông trở lại cuộc chiến : Đó là khoảng thờigian điên cuồng tuyệt vọng khi ông mặc bộ quân phục

Trang 11

bẩn thỉu và đầy bụi màu xanh da trời, cố thủ, giữ vữngkhẩu sung trường nặng nề, nhắm về phía những ngườiđàn ông trong bộ quân phục xám xịt, cũng đầy bụi vàđang chĩa vũ khí về phía mình.

Trang 12

Phải chạy nhanh hơn nữa Họ lại nổ súng Những viên đạn lạitrượt.

"Ai đó hãy tóm hắn ta lại! Năm đổng vàng chongười nào bắt được hắn.”

Trang 13

Nhưng số người ít ỏi trên phố vào buổi sớm này hầu hết đều là những ngời Ireland lượm vải vụn và làmthuê kéo nhau đi làm cùng xô và cuốc trên vai – chẳng

-có chút gì là muốn ngăn cản người đàn ông da đen với

Trang 14

đôi mắt dữ dằn và những cơ bắp to khỏe với cái quyếttâm đáng sợ như vậy Về phần thưởng, được hết lên từmiệng một viên cảnh sát của thành phố, cũng có nghĩa

là sẽ chẳng có một xua nào đằng sau lời hứa ấy cả

Trang 15

Trên con phố 23, Charles rẽ sang hướng tây Ôngtrượt chân vì dẫm phải những viên sỏi và ngã bổ nhào.Một viên cảnh sát cưỡi ngựa chạy vòng qua góc phố,

Trang 16

giơ cao chiếc dùi cui, lao tới người đàn ông đang loạngchoạng Và rổi

Và? Cô nghĩ

Trang 17

Chuyện gì đã xảy ra với ông ấy?

Trang 18

Geneva Settle - cô gái mười sáu tuổi xoay chiếc númtrên chiếc máy đọc vi phim một lẩn nữa nhưng nó không

hề di chuvển, cô đã di chuyển tới đoạn cuối cùng trongtấm vi phim này Cô nhấc cái hình chữ nhật bằng kim

Trang 19

loại lưu giữ bài báo nổi bật nhất trong ấn bản ngày 23tháng 7 năm 1868 của Tuần báo Minh họa dành cho

người da màu Lướt nhanh qua những khung đựng các

tấm vi phim trong một chiếc hộp bụi bặm, cô lo rằng

Trang 20

JOnhững trang còn lại của bài báo đã biến mất và cô sẽkhông bao giờ tìm ra được chuyện gì đã xảy ra với ông

tổ của mình, Charles Singleton Cô biết các lưu trữ lịch

Trang 21

sử về những người da đen thường không đầy đủ, nếukhông nói là bị thất lạc mãi mãi.

Phẩn còn lại của câu chuyện nằm ở đâu?

Trang 22

A Cuối cùng thì cô đã tìm thây nó và ráp miếngđựng vi phim vào chiếc máy đọc méo mó màu xám mộtcách cẩn thận, vội vã xoay chiếc núm để tìm đoạn tiếptheo trong cuộc trốn chạy của Charles.

Trang 23

Trí tưởng tượng phong phú và đây màu sắc củaGeneva, cùng hằng năm trời vùi mình trong những quyểnsách đã giúp cô có thể tái hiện lại một cách sông độngnhững tình tiết trong tài liệu lưu giữ về cuộc chạy trốn

Trang 24

của người cựu nô lệ trên những con phố bẩn thỉu và nóngbức của New York thế kỷ XIX từ một tạp chí Đến nỗi côcảm thấy như mình đang ở đó, chứ không phải nơi đangngồi ngay lúc này : Gần một trăm bốn mươi năm sau,

Trang 25

trên thư viện vắng vẻ ở tầng năm của Bảo tàng Văn hóa

và Lịch sử Mỹ - Phi, nằm trên con phố 55, MidtownManhattan

Trang 26

Cứ mỗi lần cô xoay chiếc nút, các trang báo lạichạy qua trên màn hình tinh thể Geneva đã tìm thâyphẩn còn lại của bài báo, được đề tít:

Trang 27

MỘT NỖI Ô NHỤC

GHI CHÉP VỀ TỘI LỖI CỦA KẺ ĐÃ TỪNG LÀ NÔLỆ,

Trang 28

CHARLES SINGLETON, CỰU BINH NỘI CHIẾN, PHẢNBỘI LẠI SỰ NGHIỆP CỦA NHỮNG NGƯỜI DA ĐENCHÚNG TA BANG MỘT SỰ VỤ ĐẦY TAI TIẾNG

Trang 29

Trong bức ảnh đi kèm với bài báo là CharlesSingleton, hai mươi tám tuổi, trong quân phục thời Nộichiến Dáng người cao ráo, đôi bàn tay to, bộ quân phục

bó sát ngực và cánh tay cho thấy những cơ bắp mạnh mẽ

Trang 30

Đôi môi dày, xương gò má cao, đầu tròn và làn da sẫmmàu.

Trang 31

Il liá lùi Ihir Xll

Cỏ bắt đầu đọc thêm một lần nữa, bỗng có một tiếng độngvang lên đột ngột

Một tiếng "cạch" trong căn phòng Tiêng chốt cửa? Rồi

cô nghe thấy tiếng những bước chân Dừng lại Bước tiếp Rồi

im lặng Cô liếc nhanh ra sau, không một bóng người

Cô rùng mình, nhưng lại tự nhủ đừng quá hoảng sợ.Chỉ có những ký ức tồi tệ khiên cô cảm thấy bị kích động và

sợ hãi : Đó là khi cô bị những nữ sinh Delano đánh trên sânphía sau của trường trung học Langston Hughes, và đó là khiTonya Brown cùng nhóm của cô ta ở khu nhà Thánh Nicholaslôi cô vào một căn hẻm nhỏ, rồi đấm mạnh đến nỗi cô baymất cả một chiếc răng hàm Mấy đứa con trai là những kẻsàm sỡ, khinh miệt và làm tổn thương bạn Nhưng chínhnhững đứa con gái mói làm bạn phải chảy máu

Chém chết nó đi, chém, chém chết con chó cái

Lại những bước chân Lại dừng

lại Im lặng

Không khí nơi này không mang lại cho cô cảm giác antoàn Lờ mờ, ấm mốc và tĩnh mịch Và chẳng có ai ở đây cả,nhất là khi mới 8 giờ 15 phút sáng thứ Ba Bào tàng vẫn chưa

mở - những du khác vẫn còn đang ngái ngủ hay đang ăn sáng

- thư viện thì mở cửa từ lúc 8 giờ Geneva đã đứng đợi ở đó từtrước khi họ mở cửa, cô đã rất háo hức được đọc bài báo Lúcnày đây, cô đang ngổi trong căn phòng nhỏ tách biệt ở phía

Trang 32

leííery Deaver 12 cuối phòng trung bày lớn, nơi có những ma nơ canh với khuônmặt vô cảm trong các trang phục thế kỷ XIX, các bức tườngđược phủ kín bởi các bức tranh về những người đàn ông trongchiếc mũ kỳ quái, những người phụ nữ đầu đội mũ bê rê, vàmấy con ngựa với những cẳng chân yếu ớt gầy guộc.

Một bước chân Lại một khoảng im lặng

Cô nên rời khỏi đây? Có nên ra chỗ tiến sĩ Barry - thủthư - cho đến khi kẻ kỳ quái này biến mất?

Và rồi vị khách thứ hai cùa thư viện cất tiếng cười.Không phải tiếng cười quái dị, mà là một tiếng cười vuivẻ

Anh ta nói: "Được rồi Tôi sẽ gọi lại sau"

Tiếng chiếc điện thoại gập lại Đó là lý do tại sao anh

ta bước từng bước, dừng lại, chỉ để lắng nghe người ở đầu dâybên kia

Đã bào đừng có lo sợ, nhóc Người ta thường không có

gì là nguy hiểm khi cười Họ chẳng có vẻ gì là nguy hiểm khinói chuyện một cách thân thiện trên điện thoại Anh ta đi thậtchậm rãi chỉ bởi vì đó là điều mà người ta vẫn thường làm khi

họ nói chuyện - dù đó có là một kẻ bất lịch sự khi nói chuyệnđiện thoại trong thư viện? Geneva quay trở lại với màn hìnhchiếc máy đọc vi phim và tự hỏi: "Ông đã thoát ra khỏi đóchưa, Charles? Cháu hy vọng là ông đã làm được"

Tuy nhiên ông đã lấy lại được thăng bằng, và thay vì thừa nhận tội lỗi cùa mình,như một người đàn ông can đảm

sẽ làm, ông tiếp tục cuộc trôn chạy hèn nhát.

Thê' là quá nhiều đối với một bài báo khách quan, cônghĩ một cách tức giận

Trang 33

Trang mội thời gian ngắn, ông đã tránh được những kẻ truy bắt Nhưng cũng chỉ là một lúc thôi Một người giao hàng da đen trên hành lang đã nhìn thấy và cầu xin ông hãy dừng lại, nhân danh công lý, quả quyết rằng ông ta đã nghe tới hành động ngu ngô'c của Singleton và quở trách ông vì đã gây ra nỗi ô nhục cho những người da màu trên khắp đất nước Ngay sau đó, một công dân, Walker Loakes, đã ném

Charles lách mình né tránh và quay sang phía người đàn ông, hét lên: “Tôi vô tội Tôi không hề làm những chuyện mà cảnh sát nói".

Trí tưởng tượng của Geneva lại ngập đầy cáhình ảnh sống động từ những dòng chữ đang viết ra câuchuyện một lần nữa

Nhưng Loakes lờ đi sự phản kháng của Singleton, chạy

vào con phố,báo cho cảnh sát rằng kẻ chạy trốn đang bị dồn

về phía cầu tàu

Trái tim như bị xé toạc ra, trong tâm trí ông giờ đầy làhình ảnh của Violet và đứa con trai Joshua, người cựu nô lệlại tiếp tục cuộc trốn chạy liều lĩnh vì tự do cùa mình

Chạy hết sức, chạy hết tốc lực

Ở phía sau ông là tiếng vó ngựa lớn dần cùa viên cảnhsát Và phía trước, những kỵ sĩ khác được dẫn đầu bởi mộtcảnh sát mang mũ sắt tay khua khẩu súng ngắn xuất hiện

"Dừng lại! Dừng lại ngay, Charles Singleton! Thám tử WilliamSimms đây, ta đã phải tìm kiếm ngươi hai ngày nay rồi."

Người cựu nô lệ làm theo mệnh lệnh Đôi vai rộng lớncủa ông chùng xuống, những cánh tay mạnh mẽ buông xuôi,ngực nặng như thể mắc nghẹn cái không khí ẩm ướt, hôi thốibên dòng sông Hudson Ở cách đó không xa là trụ sở thuyềnkéo, và ông thấy những chiếc cột buồm vươn lên dập dềnhtrên dòng song, có đến hàng trăm chiếc, đang khiêu khíchông với lời hứa về sự tự do

Trang 34

liáOiìi thứ XII1

4

Ông thở hổn hển,dựa vào tấm biển lớn của Công ty Vậntải Swiftsure Charles nhìn chằm chằm vào viên sĩ quanđang áp sát mình cùng tiếng móng ngựa lọc cọc khuatrên nền sỏi

"Charles Singleton, ngươi đã bị bắt vì tội ăn trộm.Ngươi sẽ đầu hàng hay buộc ta phải sử dụng vũ lực Dù cólàm gì thì cuối cùng ngươi cũng sẽ phải tra tay vào còng thôi.Hãy đầu hàng và ngươi sẽ không phải chịu một chút đau đớnnào hết Nếu chống cự thì ngươi sẽ là kẻ phải đổ máu màthôi Quyền lựa chọn là của người.”

"Tôi đã bị buộc cái tội mà mình không hề thực hiện!"

"Ta nhắc lại: đầu hàng hay là chết Ngươi chỉ có quyềnlựa chọn một trong hai mà thôi."

"Không, thưa ngài, tôi có một sự lựa chọn khác",Charles hét lên Ông tiếp tục cuộc trốn chạy của mình -hướng tới cầu tàu

"Đứng lại nếu không ta sẽ bắn!" Thám tử Simms nói.Nhưng người đàn ông đã nhảy bật qua rào chắn củacầu tàu dũng mãnh như một chú ngựa xông lên vọt qua ràotrong một bước nhảy Ông dường như khựng lại trên khôngmột khoảnh khắc rồi lộn nhào gần mười mét xuông dòng nướcđục ngầu của dòng sông Hudson, lẩm bẩm một vài tiếng, có

lẽ là một lời cẩu nguyện Chúa Jesus, có thể là lời nói với vợ vàcon trai, dù có là gì đi nữa thì những kẻ truy bắt có lẽ chẳngthể nào nghe thấy được

Gã đàn ông bốn mươi mốt tuổi tên là Thompson Boydtiến lại gần cô gái từ khoảng cách so với chiếc máy đọc viphim chừng mười lăm mét

Hắn kéo chiếc mũ len trùm khuôn mặt, chỉnh những lỗmắt và mở ổ của khẩu súng ngắn để đảm bảo rằng nó không

bị kẹt Hắn đã có thể kiêm tra nó từ trước đó, nhưng trong

Trang 35

việc này, không có gì là chắc chắn cả Hắn nhét khẩu súngvào túi và kéo chiếc dùi cui ra, nhét vào trong chiếc áo mưatối màu.

Hắn đang đứng ở giữa những giá sách trong sảnh trưngbày trang phục, chúng là vật ngăn duy nhất giữa hắn vànhững chiếc bàn máy đọc vi phim Hắn đưa những ngón taytrong lớp găng cao su lên ấn vào mắt, mắt hắn đau nhói, nhất

là vào buổi sáng ngày hôm nay Hắn chớp mắt vì cơn đau

Trang 36

Hắn nhìn quanh căn phòng một lần nữa, bảo đảm rằng nóhoàn toàn không còn ai khác.

Không có bảo vệ ờ đây, ở tầng dưới cũng không có.

Không có camera an ninh hay tờ mẫu đăng ký vào thư viện.Tất cả đều tốt Nhưng vẫn có một số vấn đề Căn phòng lớnhoàn toàn im ắng , im ắng một cách chết chóc Thompsonkhông thể tiếp cận được cô gái Cô ta sẽ biết là có ai kháctrong phòng rồi sẽ đề phòng cảnh giác

Do vậy, sau khi bước vào thư viện từ phía bên này vàkhóa cảnh cửa phía sau lại, hắn đã cười, một nụ cười thầm.Thompson Boyd đã không cười từ lâu lắm rồi Nhưng hắncũng là một kẻ chuyên nghiệp đê’có thế hiểu được sức mạnhcủa sự hài hước - và cách tận dụng sự hài hước để có lợi thếtrong công việc này Một tiếng cười - đi kèm với một lời tạmbiệt vui vẻ, hòa nhã và tiêng điện thoại đóng lại - sẽ khiến côgái yên tâm và thớ phào nhẹ nhõm, hắn cho là vậy

Dường như mánh khóe này đã có tác dụng Hắn nhìnnhanh quanh những hàng giá sách dài và thấy cô gái, đangchăm chú nhìn vào màn hình chiếc máy đọc vi phim Bàn taycủa cô ở hai bên như siết chặt và lại lỏng ra một cách đầy lolắng với những gì đang đọc

Hắn bắt đầu tiến về phía trước

nghe thấy tiếng chiếc ghế cô ngồi trượt trên thảm phủ sàn

Cô đang đi đâu đó Rời khỏi đây chăng? Không Hắn nghethấy tiếng nước chảy từ vòi bình nước uống và tiếng cô uốngtừng ngụm Rổi sau đó hắn nghe thấy tiếng loạt xoạt củanhững cuốn sách được lôi ra khỏi kệ và xếp chồng lên nhautrên chiếc bàn đặt máy đọc vi phim Im lặng và cô trở lại vớinhững chồng sách một lần nữa, lấy thêm nhiều hơn Thịchmột tiếng khi cô đặt chúng xuống Cuối cùng, hắn nghe thấytiếng rít khi cô kéo ghế ngồi xuống một lần nữa Rồi im lặng.Thompson nhìn lại một lần nữa Cô đã trở về ghế củamình, đang đọc một cuốn từ trong cả đông sách xếp chồnglên ở phía trước mặt

Trang 37

leffery Deaver 16 Tay trái cầm chiếc túi đựng bao cao su, dao cạo râu vàbăng keo, còn tay phải là chiếc dùi cui, hắn lại bắt đầu tiến vềphía cô.

Hắn đang dẩn dẩn tiến tới đằng sau cô gái, sáu mét bốn mét rưỡi, hắn nín thở thật khẽ

Ba mét Ngay cả khi cô bất thình lình chạy trốn, lúcnày đây hắn cũng có thể lao tới và tóm cô lại - đập vỡ đầu gốihay làm cô choáng váng bằng một cú đánh vào đầu

Hai mét mốt, rồi một mét rưỡi

Hắn dừng lại rồi nhẹ nhàng đặt cuộn băng dính lên kệsách Lấy chiếc dùi cui ra bằng cả hai tay Bước lại gần hơn,giơ cao chiếc gậy bằng gỗ sồi được đánh vernis sáng bóng

Vẫn mê mải với cuốn sách, cô đọc một cách say sưa,quên hết cả xung quanh cùng mối nguy hiểm từ kẻ tấn côngchỉ cách một gang tay phía sau Thompson vung chiếc gậyxuống bằng tất cả sức mạnh, nhắm vào đỉnh chiếc mũ len cùa

Không biết bằng cách nào, cô đã nghĩ rằng hắn là mộtmối đe dọa Rồi cô đã đi lấy thêm một vài quyển sách từ trên

kệ như một cái cớ để đứng dậy, và để tháo rời thân thể của

Trang 38

liá h (ì i íI) ir XII

ma nơ canh Cô gái đã choàng cho nó chiếc áo và chiếc mũlen trùm của mình rồi dựa nó ngồi trên ghế

Nhưng cô đâu rồi?

Tiếng chân bước vội vã đã cho Thompson câu trả lòi.Hắn đã nghe thấy tiếng cô tháo chạy về phía cửa thoáthiểm Hắn thả chiếc dùi cui vào trong áo mưa và rút ra khẩusúng , bắt đầu cuộc truy đuổi

CHƯƠNG 2

Geneva đang chạy

Chạy trốn Giống như Charles Singleton

Thở dốc Như Charles

Nhưng Geneva chắc chắn rằng mình chẳng có chútphẩm chất nào mà ông tổ của cô đã thể hiện trong cuộc trốnchạy cảnh sát một trăm bốn mươi năm về trước Geneva khócthổn thức, kêu cứu và trượt chân vào một bức tường trongcảm giác sợ hãi và đầy kích động, làm xước cả mu bàn tay

Bên này, nó chạy bên này, cái con nhỏ thó gầy trơ xương Bắt

lấy nó!

Ý nghĩ về cái thang máy làm cô khiếp sợ, cảm giác như

bị sập bẫy Bởi vậy cô đã chọn cầu thang thoát hiểm Lao hếttốc lực đập thật mạnh vào cánh cửa, cô làm mình choángváng, ánh sáng vàng chói lóa ập vào mắt, cô vẫn tiếp tụcchạy Geneva nhảy vọt từ chiếu nghỉ xuống đến tầng bốn, giậtmạnh cái núm cửa Nhưng đây là cửa an toàn và nó không mởđược từ phía cầu thang Cô sẽ phải dùng cửa ở tầng trệt

Trang 39

Khẩu súng Đó là thứ khiến cô nghi ngò Geneva

Settle chẳng phải thành viên một bang đảng du thực nào cả,

nhưng chắc chắn là bạn sẽ không thể là một học sinh trườngtrung học Langston Hughes ở trung tâm Harlem này màchưa từng nhìn thấy ít nhất một vài khẩu súng trong cuộc đờimình Khi cô nghe thấy cái tiếng "cách" đặc trưng không lẫnvào đâu được - thực sự khác hẳn tiếng điện thoại gập lại – cô

đã tự hỏi liệu có phải kẻ đang cười ấy chỉ đang giả vờ, đó sẽ

là một rắc rối Bởi vậy, cô đã đứng dậy như bình thường,uống một ngụm nước, sẵn sàng vùng chay Nhưng cô đã khẽliếc trộm qua những chổng sách và thấy được chiế mũ lentrùm bịt mặt Cô đã nhận ra rằng chẳng có cách nào đi quahắn tới cánh cửa trừ khi khiến hắn phải tập trung vào chiếc bàn

máy đọc vi phim Cô đã chồng những quyến sách với những

tiếng động lớn rồi sau đó lột quần áo của một ma nơ canhgần đó, mặc cho nó chiếc mũ và chiếc áo len của mình, để nóngõi dựa trên chiếc ghế trước bàn máy đọc vi phim Rồi côđợi, đến khi hắn lại gần, và cô khẽ trườn qua khi hắn ở đó

Đánh nó một trận, đánh con chó cái

Geneva giờ đây lại lao vào một cuộc trốn chạy khác.Tiếng chân bước ở phía trên Lạy Chúa Jesus, hắnđang đuổi theo! Hắn đã lao vào cầu thang phía sau cô và giờđây chỉ còn cách cô có một chiếu nghỉ mà thôi Nửa chạy,nửa bước, đỏi chán loạng choạng, Genova ôm chặt bàn tay trầy xưóc,

hướng thật nhanh xuống cầu thang trong lúc tiếng bước châncủa hắn mỗi lúc một gần hơn

Ngày đăng: 11/10/2015, 07:12

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w