Nhận xét về chi tiết này, có ý kiến cho rằng: “ Tính bi kịch của truyện vẫn tiềm ẩn ở ngay trong cái lung linh kì ảo”.. Nhận xét đó có đúng không?. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn
Trang 1Nguyễn Trãi - năm học 2009-2010
môn thi : nGữ VĂN
Thời gian: 150 phút (không kể thời gian giao đề)
Ngày thi: 8/7/2009
Đề thi gồm : 01 trang
Câu 1(2 điểm):
Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ kết thúc bằng một chi tiết kì ảo Nhận xét về chi tiết này, có ý kiến cho rằng: “ Tính bi kịch của truyện vẫn tiềm ẩn ở ngay trong cái lung linh kì ảo” (Theo SGV Ngữ văn 9, tập 1, NXB Giáo dục 2005, trang 50) Nhận xét đó có đúng không? Vì sao?
Câu 2 ( 3 điểm):
Từ nội dung câu chuyện sau, hãy trình bày suy nghĩ của em về việc cho và nhận trong cuộc sống
Người ăn xin
Một người ăn xin đã già Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt,
áo quần tả tơi ông chìa tay xin tôi
Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết ông vẫn đợi tôi Tôi chẳng biết làm thế nào Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:
Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả
ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:
Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi
Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái già đó của ông
( Theo Tuốc-ghê-nhép Dẫn từ sách giáo khoa Ngữ Văn 9, Tập 1, NXB GD – 2007, trang 22)
Câu 3(5 điểm):
Vẻ đẹp bình dị, tự nhiên mà sâu sắc của bài thơ Đồng chí ( Chính Hữu)