KHÔNG PHẢI BỖNG NHIÊNKhông phải bỗng nhiên cả xã hội goi em là Cô Không phải bỗng nhiên em có nhiều con hơn các bà mẹ khác Nghề của em tuy nghèo và vất vả Nhưng em thật giàu khi ngàn trẻ
Trang 1KHÔNG PHẢI BỖNG NHIÊN
Không phải bỗng nhiên cả xã hội goi em là Cô
Không phải bỗng nhiên em có nhiều con hơn các bà mẹ khác
Nghề của em tuy nghèo và vất vả Nhưng em thật giàu khi ngàn trẻ yêu em
***
Không phải bỗng nhiên cả xã hội gọi em là Cô
Từ những bà cụ già mái tóc đã bạc phơ
Cho đến những em bé lần đầu bập bẹ tập nói
Nghề của em cho yêu thương nhiều hơn tất cả
Luôn dịu dàng, luôn tận tuỵ mà chẳng đòi hỏi điều chi
***
Không phải bỗng nhiên cả xã hội gọi em là Cô
Cô tuy chẳng giàu mà đầy ắp niềm vui
Cô tuy chẳng giàu mà đầy ắp người thương
Cô tuy chẳng giàu mà giàu hơn tất cả
***
Không phải bỗng nhiên cả xã hội gọi em là Cô
Bởi em có ngàn con để nhớ
Và ngàn con đang nhớ về em Nhớ bàn tay nhỏ bé ân cần Nhớ nụ cười hiền hậu của bà tiên!
***
Đêm nay khi ngàn con đang ngủ Giáo án em thao thức suốt đêm dài Bao ngôi sao thức trắng ngoài kia
Có bằng Cô đã thức vì các con?
Chung Thị Vân Anh