Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái.. Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp gi
Trang 1:
Trang 2I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
(Lão Hạc – Nam Cao)
Ngôi thứ nhất - người kể nhập vai ông giáo để kể lại.
Tác dụng : người kể có thể kể ra trực tiếp những gì mình chứng kiến, mình trải qua, cũng có thể trực tiếp nói ra
Trang 3I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Trang 4I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc
khăn và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Ngôi thứ 3: Người kể chuyện không xuất hiện, giấu mình đi,
nhưng lại có mặt ở khắp mọi nơi trong đoạn
Trang 5I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
SỰ.
1) Thế nào là người kể chuyện trong văn
Pa” của Nguyễn Thành Long, người kể chuyện
ở đây không xuất hiện, giấu mình đi Hãy nêu
những căn cứ để chứng minh rằng: tuy giấu
mình đi nhưng dường như người kể thấy hết, biết tất cả mọi việc, mọi hành động, tâm tư tình cảm của các nhân vật.
- Trả lời
- Người kể chuyện không xuất hiện đứng ở ngoài nên có thể nhìn thấy mọi hành động của nhân vật Người kể còn suy nghĩ, liên tưởng, tưởng tượng hoá thân vào nhân vật.
- Kể theo ngôi thứ 3 có thể kể linh hoạt, tự do.
- Lời văn hết sức khách quan trong việc miêu tả hành động tâm trạng của nhân vật.
Trang 6I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
* Trong văn bản tự sự, ngoài hình thức kể
chuyện theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”) còn có hình
thức kể chuyện theo ngôi thứ ba Đó là người kể chuyện giấu mình nhưng có mặt khắp nơi trong văn bản Người kể này dường như biết hết mọi việc, mọi hành động, tâm tư, tình cảm của nhân vật.
Trang 7I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy
ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy
Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quya lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại
Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người
ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ
ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
-Trời ơi ! Chỉ còn có 5 phút !
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Chào anh
- Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ ?
- Chào anh
Trang 8I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy
ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy
Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quya lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại
Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người
ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ
ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
-Trời ơi ! Chỉ còn có 5 phút !
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Chào anh
- Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ ?
- Chào anh
Trang 9I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy
ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy
Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại
Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người
ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ
ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
-Trời ơi ! Chỉ còn có 5 phút !
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Chào anh
- Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ ?
- Chào anh
Trang 10I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy
ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy
Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại
Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người
ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ
ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
-Trời ơi ! Chỉ còn có 5 phút !
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
- Chào anh
- Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ ?
- Chào anh
Trang 11I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy
ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy
Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại
Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người
ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ
ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
-Trời ơi ! Chỉ còn có 5 phút !
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này !
Chào anh
- Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ ?
- Chào anh
Trang 12I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quya lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Trang 13I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quya lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Trang 14I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quya lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Trang 15I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Trang 16I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
Dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện:
giới thiệu nhân vật, tình huống và tả
người
- Trời ơi, chỉ còn có năm phút !Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Trang 17I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
Dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện:
giới thiệu nhân vật, tình huống và tả
người
- Trời ơi, chỉ còn có năm phút !Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Là lời nhận xét của người kể chuyện về anh thanh niên và
Trang 18I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
Dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện:
giới thiệu nhân vật, tình huống và tả
người
Có ý kiến cho rằng, tại sao tác giả không
viết : “giọng cười có vẻ như tiếc rẻ" , "có lẽ những người con gái sắp xa những người con trai như anh, biết không bao giờ gặp anh nữa hay nhìn anh như vậy?” Suy nghĩ của
em về ý kiến này như thế nào?
Trang 19I - VAI TRÒ CỦA NGƯỜI KỂ
CHUYỆN TRONG VĂN BẢN TỰ
Dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện:
giới thiệu nhân vật, tình huống và tả
xét, đánh giá về những điều được kể
- Trời ơi, chỉ còn có năm phút !Chính là anh thanh niên giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ Anh chạy ra nhà phía sau, rồi trở vào liền, tay cầm một cái làn Nhà hoạ sĩ tặc lưỡi đứng dậy Cô gái cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi đến chỗ bác già
- Ô ! Cô còn quên chiếc mùi soa đây này!
Anh thanh niên vừa vào , kêu lên Để người con gái khỏi trở lại bàn, anh lấy chiếc khăn tay còn vo tròn cặp giữa cuốn sách tới trả cho cô gái Cô kĩ sư mặt đỏ ửng, nhận lại chiếc khăn
và quay vội đi
- Chào anh - Đến bậu cửa, bỗng nhà hoạ sĩ già quay lại chụp lấy tay người thanh niên lắc mạnh – Chắc chắn rồi tôi sẽ trở lại Tôi ở với anh ít hôm được chứ?
Đến lượt cô gái từ biệt.Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như người ta cho nhau cái gì chứ không phải là cái bắt tay Cô nhìn thẳng vào mắt anh - những người con gái sắp xa ta , biết không bao giờ ta gặp nữa, hay nhìn ta như vậy
- Chào anh
(Theo Nguyễn Thành Long, Lặng lẽ Sa Pa)
Là lời nhận xét của người kể chuyện về anh thanh niên và
,