1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Tác phẩm tốt nghiệp của sinh viên Khoa Viết văn - những cuộc phưu lưu của chú kiến vàng

66 241 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 66
Dung lượng 5,36 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hôm nay chúng tôi phát hiện được một kho lương thực rất lớn, chắc mọi người phải đến di chuyển tới đó luôn kẻo những kẻ khác biết được lại cướp mất số của người cho ấy.. Tôi thương các b

Trang 1

1

TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI

KHOA VIẾT VĂN – BÁO CHÍ

Tác Phẩm Tốt Nghiệp.

Lớp k12- Viết văn

Tác phẩm: Những Cuộc Phiêu Lưu Của Kiến Vàng

Thể loại: truyện dài

Hà nội- 2013

Trang 2

2

Nhận xét của giảng viên

Trang 3

Sau nữa em xin cảm ơn nhà văn Lê Minh Khuê, cô đã dành thời gian để đọc và có những gợi ý để tác phẩm được hoàn thiện hơn

Cuối cùng em xin cảm ơn tới các thầy cô, các nhà văn nhà thơ đã tận tình giúp đỡ chúng em trong quãng thời gian qua, cảm ơn các bạn cùng lớp cũng như các bạn khóa trên, khóa dưới, chúng ta đã có khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau

Trang 4

Quê quán: Bắc Giang

Đã có một số bài thơ đăng trên các báo, tạp chí: Tiền Phong, Sông Trà

Trang 5

5

Lép- Tônxtôi từng nói: An- Đéc- Xen là người rất cô đơn, chỉ có người

cô đơn mới đi nói chuyện với trẻ con Tôi viết những mẩu truyện này cũng muốn dành cho những trẻ nhỏ trước hết, sau nữa là những độc giả muốn tìm lại tuổi thơ trong tâm tưởng

Trang 6

6

Như là một quân đoàn bất khả chiến bại, các chiến binh kiến, phần đông là kiến cái, mà người thì gọi là kiến đỏ, có người lại gọi là kiến vàng Chúng tôi lâu nay vẫn được mệnh danh là có tinh thần đoàn kết vĩ đại và lòng ham mê công việc đến diệu kì Bất cứ loài vật nào khi được nghe đến loài kiến tuy bé nhỏ, nhưng hai truyền thống muôn đời kia gắn liền như đã thấm sâu vào từng bước chân, vào máu thịt của mỗi kiến Trong khu rừng rậm rạp với biết bao sự cạnh tranh khốc liệt, chúng tôi thường phải sống di cư để tồn tại Cứ mỗi lần thức ăn khan hiếm, là một cuộc hành quân lại được phát động Nhưng kể ra cũng không nhiều Bởi sự cần cù luôn đem lại nguồn thức ăn dồi dào để dự trữ trong nhiều ngày cho chúng tôi Bình thường, cứ tang tảng sáng là chúng tôi đã chia làm nhiều ngả để đi tìm thức ăn mang về Những món ăn nhanh như mấy xác của sâu, giun, dế và một số loại lá cây thường dễ tìm và được các thành viên đem về nhiều nhất Chưa đến cuối ngày là gần như ai cũng đóng góp một phần sức mình cho kho tàng thức ăn của cả tổ.Thật khó để tìm ra được một kiến lười biếng trong một môi trường mà ai ai cũng lấy lao động làm niềm vui, coi sự tự ý thức là kỉ luật vững vàng nhất tạo nên thành công của cả đàn kiến

Để có được tinh thần lao động mà kiến nào cũng tự hào, không ít loài phải học hỏi, kể cả loài người, từ hàng ngàn năm nay, từ khi chào đời, chúng tôi đã được dạy bảo đến nơi đến chốn Dù công việc có bận đến mấy, nhưng chúng tôi vẫn luôn

có các kiến cái bỏ khá nhiều thời gian để dạy bảo đến từng kiến vào cuối mỗi bữa

ăn tối hàng ngày Cứ như vậy, đời nọ nối tiếp đời kia, truyền thống ấy vẫn được lưu giữ và được củng cố trong từng thế hệ

Sắp tới, cả làng kiến tập trung lại để chuẩn bị cuộc hành quân sang khu rừng rậm rạp phía nhà ông bọ hung to lớn Có thể nói, lần này kiến nào cũng háo hức lắm Một kiến thợ ở ngoài cửa hang trong lần cùng kiến em đi lạc đã phát hiện ra nguồn thức ăn to lớn khu vực đó Mấy người khổng lồ đã làm rơi rất nhiều những viên mồi trắng Vì thế, cần phải huy động toàn bộ các anh chị em đang ở khắp nơi

về đó khuân số hàng hóa ấy về

Trang 7

7

Hôm đó, thời tiết oi bức vô cùng, cả nhà kiến đã chui sâu vào tổ hóng mát vẻ nhàn rỗi lắm Kho lương thực trên gác và dưới tầng hầm vẫn đầy ắp đồ dự trữ Ở ngoài có cơn gió lớn cuốn tung những lá cây chứa cả ngàn bạn bè kiến ngồi tâm sự, thật mạnh mẽ làm sao Khi các kiến đang mơ màng, nghĩ tới những chuyến đi xa đầy mạo hiểm, có nhiều con mồi lớn quá khiến tất cả ì ạch trên nhiều quãng dốc dựng đứng, qua được mỗi lần dốc tiếng hò reo inh ỏi đầy sung sướng lại vang lên Tôi cùng kiến em líu ríu chạy vào la toáng lên:

-Các bạn ơi! Hôm nay chúng tôi phát hiện được một kho lương thực rất lớn, chắc mọi người phải đến di chuyển tới đó luôn kẻo những kẻ khác biết được lại cướp mất số của người cho ấy

Thế là tất cả chùi lại mép, xoa chân rồi dọn dẹp chỗ ngồi và chuẩn bị lên đường, một chuyến đi xa hứa hẹn nhiều điều thú vị sẽ đến trong quãng đường sắp tới Trước khi ra đi, đoàn quân kiến vây quanh ngăn hầm chứa mồi gần ngoài cửa hang, cùng nhau ngoạm những miếng mồi thật to trong sung sướng, chẳng mấy chốc chỉ còn trơ lại những chiếc cánh của ruồi được khuân ra ngoài cửa hang ném

đi

Không khí trở nên nhộn nhịp như những lần đi xa khác Các kiến mạnh mẽ đầu

to bụng nhỏ nhưng rất khỏe, vừa đi vừa dậm mạnh xuống đất tạo những lối mòn dài kì lạ Tôi đi đầu ngạo nghễ, những cành cây nhọn hoắt nhưng rất dẻo sà cả xuống lối đi, ai đó tinh nghịch mà trèo lên là bị vặn mình như chơi Đoàn quân đông đảo bước đi, ở cuối hàng, con đường mòn đã được tạo ra đang nối dài về phía nhà bọ hung Vì chưa mang vác nặng nên kiến nào cũng đi nhanh để kịp với kiến

đi trước

Tiếng ồn ào từ đầu đến cuối hàng, ai ai cũng bàn tán về những hàng hóa sắp tới trên đầu hàng, tôi rảo bước thật nhanh, lối đi trở nên ngày càng khó khăn Những vách đá ngày thêm hiểm trở Vết sụt lở thỉnh thoảng lại ào xuống vực khiến bao bạn kiến khác khiếp đảm lo lắng

Gần gần giữa hàng, một giọng kiến oang oang khiến nhiều kiến gần đó giật mình:

- Đi nhanh lên nào các bạn ơi!

Trang 8

8

- Dù bạn khỏe tới đâu cũng không thể đi nhanh được khi bị tắc đường lại phải theo hàng lối thế này, kiến bên cạnh giải thích

- Giá như tôi đi đầu thì chắc chắn sẽ nhanh hơn thế này nhiều

- Đúng là lắm chuyện, bạn đi sau thì đừng than vãn nữa, những bạn sau chúng ta thì sao?

Cuộc tranh luận này được mấy kiến phía sau lắng nghe và khúc khích cười nhưng các kiến phía trước có vẻ hậm hực lắm Một kiến già bị đất bám lên tận đùi nghiêm nghị:

- Mấy con nhỏ giọng thôi, không thấy mệt à?

Tiếng ồn ào lắng đi Những bước chân lại khua lên rộn rịp Đoàn kiến nối gót nhau đi trong sự vội vàng Mặt trời đang lên cao, rất may là cây cối khu vực này rất dày nên bóng mát đã át đi sự oi bức vốn có Tôi ra hiệu cho các kiến đi gắng hơn nữa, khoảng cách tới điểm lương thực chỉ là dòng sông có cây lớn mọc vắt cả sang

bờ bên kia và ngọn núi cao vòi vọi trước mặt nữa thôi

Khuôn mặt ai đấy đều nhăn nhó vì đi đã khá lâu rồi Sự nguy hiểm đang rình rập hơn lúc nào hết khi bắt đầu bước lên những cây leo chông chênh này Tôi mạnh dạn bước lên và cầm tay em mình rón rén về phía trước Cảm giác rùng rình ở dưới chân tạo nên những nhịp lên xuống hài hước, kiến nào kiến nấy hí hửng nghĩ rằng chỗ mình đi đang chuyển động mạnh nhất Cây cầu bằng dây leo này đang chùng xuống, tôi lo lắng, đi trên cầu mà như đang xuống dốc vậy Ngước mắt lên, ngọn núi đang hiện rõ mồn một, chỗ cây cao nhất bung vòm lá um tùm kia chính là chỗ cần phải đến Quay đầu lại, nhìn các bạn mừng rỡ vì sắp tới nơi, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết

Màu vàng lô nhô đang nhích dần lên phía trước đầy hiểm trở mặc cho cây cầu oằn lên Cây cầu này trông vậy nhưng rất chắc chắn Ở nơi xa lạ này, lối đi dựng đứng nên thật khó di chuyển Vàm cây trở nên chằng chịt hơn Thỉnh thoảng, mấy hòn đất lại xô xuống dưới vực khi kiến nào đó bật lên Thật hú hồn trong những lúc

ấy

Tiếng dòng nước xối xuống phía dưới thêm ào ạt Ánh nắng rọi xiên qua vách núi, cuối cùng, tôi cũng bước lên tới đỉnh, vuốt râu sung sướng, không kịp nghỉ

Trang 9

9

ngơi, tiến lại gần những miếng mồi to hơn cả thân mình và vác lên làm mẫu cho các bạn Thế là đã đi được nửa quãng đường Điều khó khăn nằm chủ yếu trên chuyến đi về sắp tới

Bỏ lại miếng mồi ấy, tôi gọi thêm hơn một trăm bạn kiến hì hục khiêng một con mồi lớn bị chết gần đó Đó là một con sâu đo gang Tất cả cắn ngập răng và bắt đầu

di chuyển Ở đầu của con quái vật này, tôi vừa chỉ đạo vừa bước lùi đi theo những chú kiến đang vác trên mình các sản phẩm to gấp mấy lần cơ thể mình

- Loài người khổng lồ còn phải học chúng ta chán- tôi lên tiếng

- Đúng vậy, chúng ta có sự phân biệt giai cấp khi đứng đầu là kiến Chúa, họ cũng bắt chước ta mà

- Tinh thần đoàn kết của họ còn thua xa chúng ta

Tiếng tranh luận xì xào, kiến nào mồ hôi cũng nhễ nhại Con đường dốc xuống, công việc thật nặng nhọc Bàn chân các bạn cào chặt xuống đất, nhiều bạn đã xây xát hết cả những đôi chân bé bỏng Tôi thương các bạn lắm nhưng chẳng biết làm thế nào, chỉ tiếp tục công việc như quá sức này

Bỗng một kiến ở đầu kia con mồi lăng xăng chạy lại xin tôi:

- Bạn đổi chỗ cho tôi với

Tôi mỉm cười đổi chỗ cho bạn Con mồi bị kéo lết xuống phía dưới, công việc thật là khó khăn Được một lúc, chú kiến ban nãy quay lại nói xin đổi chỗ tiếp:

- Tôi cứ tưởng chỗ của bạn nhẹ hơn cơ

- Do bạn nghĩ cả, ở bất cứ chỗ nào cũng có cái khó của nó mà

Bỗng tất cả bị lăn nhào xuống vực Ai cũng lấm láp, đau điếng khắp mình mẩy

Có lẽ con mồi này quá sức của số kiến này.Tiếng kêu khóc của một số kiến yếu đuối thêm não lòng Thế là con mồi đã cách xa con đường mòn ban nãy cả một quãng đường dài Dù các bạn khóc vì đau nhưng cũng không ai bị mất mạng cả, thật may mắn Tất cả lại tập trung lại cắn ngập răng vào con mồi mà kéo rê lên dốc

Trang 10

10

Khó khăn biết bao khi những cành cây thêm dầy đặc Con đường nhập vào cùng đoàn đã phải đi vòng để tránh rủi ro Không thể suôn sẻ như mong muốn ban đầu, kiến nào cũng ráng sức mình để mong chóng về tổ Tôi đã tách bầy lên phía trên gọi thêm cứu viện Loài kiến chúng tôi chỉ cần tiết một ít dịch ở phía cuối bụng là trong chốc lát tín hiệu sẽ được biết và cứu viện ngay Khoảng năm chục kiến hăm hở xuống cùng phụ giúp Cả đám tíu tít vây quanh đưa xác anh mồi về tổ Thật buồn cười khi các chị em kiến trèo cả lên con mồi mà chỉ đạo rồi bị nghiêng ngả tứ phía

Ánh nắng mặt trời đã thêm chói chang rất nhiều Thật khó chịu khi đường không phẳng lại bỏng rát dưới chân May mắn thay nhiều đoạn đường có bóng râm không có lẽ các bạn kiến sẽ ốm hết lượt sau khi về tới tổ

- Lúc chúng mình đang oằn lưng ra vất vả thì mấy kiến Chúa ở nhà sung sướng, cuộc sống thật bất công

- Dù sao sống vì kiến khác cũng là điều hạnh phúc đích thực, kiến Chúa như thế nhưng cuối cùng vẫn phải chết như chúng ta mà thôi, làm gì mang được cái gì đi đâu

Quãng đường về đang ngắn dần lại, công việc hàng ngày của chúng tôi là như vậy

Dòng tộc của kiến vàng và những người bạn tốt

Từ nhỏ lớn lên trong tập thể đông đúc họ nhà kiến, tôi đã thừa hưởng những giá trị tốt từ mọi kiến Mẹ tôi là kiến Chúa có thân hình to lớn nhất ở trong tổ Trong cuộc sống với hàng vạn anh chị em kiến quây quần bên nhau từ nhỏ tới lớn, Mẹ tôi luôn răn dạy chúng tôi phải đối xử tốt với tất cả Người bảo rằng trong cuộc sống chỉ có kiến dễ thương và kiến khó thương mà thôi, tất cả đều là anh em của nhau

kể cả các bạn kiến lạ chưa gặp bao giờ ở bên ngoài

Nơi ở của chúng tôi là một hang động lớn gần ngọn núi cao nhất khu vực này Trong hang thường tối thăm thẳm, có thể do đông đúc và quen lối đi nên công việc

đi lại trong hang không khó lắm Trong cùng là nơi ở của kiến Chúa, đó không phải là chỗ rộng rãi so với kích thước to lớn của mẹ

Trang 11

11

Từ nhỏ tôi vẫn luôn cho rằng mình là hơn nhất, trổi vượt hơn tất cả các bạn tôi trở nên kiêu ngạo hơn bao giờ hết khi chẳng có ai tranh giành sự tài giỏi của tôi Lòng kiêu ngạo vỗ về thân xác như một thứ độc dược ngọt ngào, tôi chỉ nhận thấy

sự lợi hại ấy trong một lần đi chơi ở một dòng nước nhỏ kia

Tôi nheo mắt nhìn xuống dòng nước dữ ấy và tự nhủ: đã mang lấy sức mạnh của tuổi trẻ, ta phải chinh phục được con nước dữ kia Tưởng gì chứ những chuyện bơi lội như thế này tôi nắm vững trong lòng bàn chân

Các kiến ngăn cản tôi quyết liệt Nhưng vốn bướng bỉnh từ nhỏ Làm sao tôi dễ dàng nghe những lời khuyên như thế được Dòng nước chảy khá xiết Điều đó không quan trọng lắm Vấn đề là trông nó hơi rộng một chút Ngày trước, tôi có học bơi ở một vũng nước mưa rồi Thật ra bơi thì có gì là khó đâu cơ chứ Cứ nhảy xuống rồi sẽ quen dần dần Vấn đề là phải dám nhảy xuống

Còn nhớ hồi đó, sau một trận mưa rào, cả thành lũy mà tất cả anh em chúng tôi miệt mà ôm những hòn đất từ tận đáy hang ra để đắp cao lên nhằm ngăn dòng nước

lũ vào đã trôi hết theo sau trận mưa Ai nấy đều làm việc chăm chỉ lắm dường như

ai cũng tiếc thời gian cho nên cứ hì hục làm quên ăn quên ngủ Loài kiến được cái rất nhạy cảm về thời tiết Chỉ cần buổi sáng nhìn những đám mây trên trời hay quan sát những cỏ cây xung quanh là các già làng của kiến đều có thể dễ dàng nhận thấy sự thay đổi của đất trời Có cụ kiến bảo là trong thời gian nắng hạn dài khi nào trời mưa thì có rất nhiều loài cây cỏ được nhờ, các loài vật cần nhiều nước được nhờ, chỉ khổ họ nhà kiến thấp cổ bé miệng lại còng lưng ra mà đào tổ cho sâu, cho nhiều ngóc ngách để tránh lũ

Kiến sợ nước lắm Hầu hết các chị em nhà kiến đều không biết bơi Ai mà biết bơi là một điều đáng nể ở xứ sở này

Tôi cao hứng đứng lên bằng mấy chân sau, rồi mỉm cười Lòng kiêu hãnh của tuổi trẻ bùng lên Nhìn gợn nước đầy những nguy hiểm rình rập mà sao tôi lại không thấy điều đó, tôi chỉ thấy nó như kích thích thêm cho cái tính thích mạo hiểm của mình Càng như thế càng làm cho tôi muốn rèn thêm cái lòng kiêu hãnh của mình, muốn thử sức mình, không cần biết đến điều gì sẽ xảy ra nếu cứ liều mạng bơi qua chỗ kia Dù sao thì đó cũng là lựa chọn của tôi cơ mà Quyền tự do được quyết định những hành động của mình, đó chả phải là hạnh phúc hay sao?

Trang 12

12

Nước chỗ tôi đứng cũng ngập hết bàn chân Những hạt cát lạo xạo phía dưới to bằng cả ngón chân Cát là một điều thú vị cho những kiến nào thích chơi trò đuổi bắt nhau

Chả cần suy nghĩ gì nhiều, tôi cao hứng nhảy nhẩy lên mấy cái, rồi cũng xoay mấy cái khớp cho nó dẻo để mà lấy sức Chưa bơi thử ở khoảng cách này bao giờ nên sẽ gặp không ít khó khăn Mấy kiến ngăn cản tôi, khuyên tôi hãy biết lượng sức mình, đừng tỏ vẻ anh hùng như thế, nhưng sự cố chấp hay lập trường trong tôi

đã vững vàng bảo tôi hãy nhảy xuống dòng nước kia

Dòng nước như càng chảy xiết thêm Vừa có một chiếc lá rơi xuống, thế là một vòng tròn sóng nước lan rộng, lan rộng ra nữa Tôi sung sướng nhảy xuống và hạ quyết tâm phải vượt qua bằng mọi giá

Những vòng sóng từ chiếc lá kia cứ dâng lên rồi lại dâng lên Nhìn đàng xa tít tắp phía bên kia bờ, chỉ còn những tiếng đạp chân bòm bòm phía sau đang đẩy tôi

về phía trước Thế là đã bị ướt lên tận đầu rồi Chả sao cả cái đầu lại càng bóng lên chứ sao nhỉ

Nước lại tràn cả vào miệng, cũng chả sao Tôi cố ngoi lên chút nữa rồi rướn mình thỏa thích Cảm giác được tận hưởng những giây phút như thế quả thật hiếm hoi Suốt ngày phải mang vác nặng giờ đây được vẫy vùng thoải mái, giãn hết các

cơ bắp ra, có khi lại khỏe ra nhiều

Nước vẫn oàm oạp táp vào mặt, rồi có những đợt sóng mạnh tràn qua đầu tôi

đã thấy chiếc lá trôi ra khá xa Giờ thì lắm sóng quá Thêm vài chiếc lá thay nhau rơi xuống Có lẽ bây giờ là mùa trút lá thì phải Chiếc lá ban nãy đã trôi khá xa Chả quan tâm Phải cố gắng bơi tới bờ bên kia Đã tập trung làm việc gì là phải cố gắng để khỏi tiếc nuối

Nhưng những sải chân tôi dường như quá ngắn ngủi so với dòng nước rộng lớn này Gần ra tới giữa dòng mà tôi cảm thấy bải hoải hết cả chân Nhưng giờ quay lại cũng không kịp nữa rồi, phải gắng gượng hết sức chứ biết làm sao Bỗng dưng những lời khuyên lúc còn ở trên bờ hiện lên, tôi chợt thấy lo lắng vì hành động liều lĩnh của mình Chưa biết thế nào mà đã làm thì quả là nguy hiểm

Trang 13

13

Sóng vẫn đánh đều đều Dưới chân tôi nước như muốn hút xuống, thật là một điều đáng ngại Đang chới với thế này, chỉ cần ngừng khua khoắng là sẽ bị chìm nghỉm chứ chả đùa

Ngửa cổ lên trời, tôi thấy một đàn chim vừa bay qua Nhìn họ có đôi cánh thật

là đáng ghen tị Nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy không cho phép tôi được nghĩ nhiều về điều đó Tôi bỗng chợt ước giá như có đôi cánh như thế thì tốt biết bao Chân mỏi rã rời mà bờ thì hãy còn xa lắm Dòng nước thật hung dữ, nó như muốn nhấn chìm tất cả mọi thứ mà nó đang cuốn đi Nhìn về phía bờ, tôi cảm thấy ngạt thở Làm thế nào để thoát ra khỏi nơi đây? Đàn chim đã bay xa rồi Chỉ còn lại mình tôi giữa chốn nước non quạnh quẽ này Tiếng réo ào ào đang xua tan đi lòng kiêu hãnh trong tôi Ở trên bờ thì to mồm bao nhiêu, giờ này cảm thấy xấu hổ bấy nhiêu

Dòng nước vẫn hung hãn tấu lên khúc nhạc chói tai

Tôi cố sức đạp mạnh hơn nữa, nhưng gần như là vô vọng Cứ tự sức mình để mà làm được một việc gì đó thì không dễ chút nào Và tôi ước, tôi ước sao cho tôi được thoát khỏi dòng nước tai quái này

Tiếng oàm oạp của nước xô vào bờ cũng vang vọng ra tận đây Giờ này, tai tôi như ù đi, cái bụng như ỏng eo ngày nào giờ đây như hóp hép lại vì những nỗ lực gần như quá sức Xung quanh tôi cảnh vật như điên đảo, xoay xoay mãi Rồi một bóng tối bao trùm Tôi cảm thấy không thể nào quẫy đạp được nữa Lẽ nào tôi đã phải buông xuôi tại đây Tôi đã ngất xỉu đi lúc nào mà không biết

Khi tỉnh lại, có rất nhiều các bạn kiến đã chăm sóc tôi Họ đắp một mô cát nhỏ cho tôi nằm ghếch đầu lên Các bạn bảo là khi tôi đã vẫy chân lên trời trông tuyệt vọng, thì có điều kì diệu đã xảy ra Chẳng là thế này Có một người khổng lồ đang

đi đâu qua đó chơi Thấy cả nhà kiến chúng tôi đứng rất đông đúc ở một vũng nước mưa mấy ngày trước, thế là cậu ta tò mò tới gần xem Điều ngạc nhiên là các bạn kiến nhỏ bé ấy lại cứ như là cùng nhìn về một phía vậy Người khổng lồ liền cúi thấp xuống và quan sát thấy một chú kiến như đang bị chết đuối ở trên vũng nước

ấy Cậu ta nhìn xuôi nhìn ngược, rồi loáng một cái đã bẻ một cành cây rồi đưa xuống để vớt nạn kiến (chứ không phải là nạn nhân đâu nhé) Hành động ấy đã để lại cho các kiến một ấn tượng đẹp đẽ

Trang 14

Nhưng chỉ một thời gian sau, tôi lại chứng nào tật ấy, lại cần thêm thử thách để trưởng thành hơn

Ngày ấy, tôi vẫn đang còn là kiến mạnh mẽ, khỏe nhất nhì trong đám anh chị

em cùng trang lứa, tôi nghĩ vậy Có lần, chúng tôi thi xem ai trèo cao nhất Thế là chúng tôi leo lên một ngọn cây cao nhất và chúng tôi chen chúc nhau trèo lên đỉnh Với sức mạnh của mình, tôi đã mau chóng có được vị trí đầu tiên ở đó Tôi hí hửng trèo lên ngọn lá trên đỉnh, hai chân trước khua khoắng sung sướng, hét to lên:

- Ta ở trên cao nhất, trên đời này chẳng có ai cao hơn ta

- Ta là số một

Những phút giây ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu Các bạn ở dưới cứ chen chúc khiến cho ngọn cây cứ trĩu dần xuống Ai cũng muốn mình cao nhất, ai cũng muốn khẳng định mình Thật đáng sợ khi lòng kiêu ngạo chưa bị phá đổ Một cơn gió thoảng qua làm chúng tôi bị hất ngược xuống Ngọn cây gẫy, tôi và một số bạn

bị ngã đau điếng, kiến nào cũng xuýt xoa kêu đau Tôi đã bị què chân sau lần ấy,

bù lại cho tôi là một điều quý gấp ngàn lần mà chỉ khi trả giá đắt mới có được, chắc các bạn cũng đã đoán ra điều đó rồi Cuộc sồng nhiều khi là như vậy đấy

Trang 15

15

Điều ngạc nhiên khi gặp mấy chú cá

Trong họ nhà kiến có lẽ tôi là kiến nghịch ngợm nhất nhưng tôi rất hay quan sát

các hiện tượng xung quanh Mẹ tôi nói rằng cả thế giới này còn chưa hoàn thiện,

vậy mà có bao kẻ tự cho mình là toàn mĩ thì thật là đáng thương Lời dạy mà tôi

thường bỏ ngoài tai ngày nào đã trở nên thấm thía hơn cho mỗi chặng đường phiêu

lưu

Nhìn vạn vật bằng ánh mắt thán phục, tôi rảo bước đi về hướng ngọn núi cao

ngất bên phải, nơi tôi đã tách mình khỏi đàn để đi tìm cuộc sống tự do Mặt đất rung chuyển dữ dội ngay sau đó Thì ra hai cô cậu ban nãy nô đùa nhau

chạy qua chỗ đường tôi đi Thật sợ hãi làm sao Khi họ đã đi xa rồi, tôi lại thầm

mong được họ nhìn thấy thân phận bé nhỏ của mình đang ở dưới chân họ Không

biết họ nghĩ như thế nào về mình đây Giá như được họ đặt mình lên đôi bàn tay kì

bí ban nãy đó Những suy nghĩ miên man ấy cứ trong tôi suốt chặng đường về nhà

Cho đến khi ngẩng đầu lên, trời đã chuyển sang tối dần, vậy là đêm nay tôi sẽ

không về kịp, cảm giác ở ngoài cũng làm tôi lo lắng

Màn đêm thực ra cũng giống như khi tôi ở trong hang sâu cùng các bạn Có

điều ở ngoài thì ồn ào hơn bởi tiếng chú dế mèn nào đó du dương đâu đây Niềm

kiêu hãnh là kiến dũng cảm đang dần tan biến khi bị tách khỏi bầy đàn Khi ở một

mình, người ta mới cảm nhận được sự yếu đuối của bản thân Tôi lang thang và bắt

gặp được nửa chiếc vỏ trấu, thật là may mắn làm sao

Xung quanh vắng tanh, trên đầu đã xuất hiện những chòm sáng xa xăm Sự yên

tĩnh đang dần át tiếng ồn thưa thớt nãy giờ Nằm úp vỏ trấu lên trên, thật hạnh phúc

làm sao

Khi cựa mình choàng giấc, ánh sáng le lói đã rọi thẳng vào tôi khi vỏ trấu bị

kênh ra Cuộc hành trình mới lại bắt đầu Tôi háo hức đi về phía vùng nước lớn

phía xa xa Ở đây có một người khổng lồ đang câu cá Bước gần tới nơi, tôi chăm

chú nhìn ông ấy ngắt những con giun ( mồi hảo hạng của họ nhà kiến) móc vào

lưỡi câu rồi thả xuống nước Tiến gần chỗ để mồi, tôi sung sướng thưởng thức một

bữa ăn tuyệt vời

Trang 16

- Tôi đói nhất nên phải được nhiều nhất- con thứ hai phân bua

- Tôi to nhất thì không thể được phần nhỏ được- con thứ ba hậm hực

- Tôi đến sớm nhất, tôi phải được ăn với- Con thứ tư giải thích

Xa xa, mấy chú cá nhỏ đang tiến lại gần, chúng giành giật càng thêm quyết liệt,

om sòm Bỗng tất cả bị nhấc bổng lên Người kéo vó mừng rỡ nhặt bốn chú cá lớn cho vào giỏ và vứt số chú cá nhỏ xuống nước Ông cho mồi vào vó rồi hạ xuống, ngồi chờ tin vui

Không biết mấy chú cá nhỏ bên dưới nghĩ gì, nhưng hai chú cá lớn thì luôn miệng phàn nàn:

- Giá như chúng ta đừng tranh nhau thì đâu đến nông nỗi này

- Sao chúng ta không đối xử tốt với nhau trước khi quá muộn?

Hai chú cá còn lại thì im lặng Có lẽ số phận đã an bài, không nên chống lại làm

gì Trong phòng chật hẹp bằng tre này con có thêm một đàn cua Mấy chú cua nhỏ

cứ nhoi lên phía trên tìm lối ra là bị cắp lại Ai cũng muốn ra nhưng không muốn cho ai ra trước cả Thế là tất cả cứ cùng ở lại căn phòng tanh tưởi đó Tôi nhìn qua khe hở căn phòng mà thấy lòng ích kỉ của loài cua thật khờ khạo hết sức Chúng như vậy thì làm sao mà có thể giúp đỡ nhau trong cuộc sống được

Rồi đây không biết các chú cá nhỏ dưới nước kia có nhận thức được mối nguy hiểm trong cuộc đời không Làm thế nào để không phải chết? Chừng nào cái chết còn tồn tại chừng ấy các loài chưa thể vượt ra được sự giới hạn của mình Tôi tiếp tục bò quanh chỗ mấy chú cá và cua bị nhốt và cứ suy nghĩ về điều đó Loài kiến vốn bé nhỏ nên tuổi thọ chúng tôi cũng chẳng kéo dài được bao nhiêu Sự hữu hạn

ấy càng khiến tôi cố gắng sống làm sao cho tốt

Lạc đường

Trang 17

17

Kỉ niệm đáng nhớ với tôi là cái lần đầu tiên đi ra ngoài một mình ấy Có lẽ cái lần ấy cũng đã vụt qua mau mắn nếu như chẳng có sự cố ngoài những dự cảm ban đầu Tôi cũng không biết là sự hồi tưởng về chuyện ấy sẽ đi đến đâu nếu như chẳng có được sự may mắn trong khoảng thời gian ấy

Chuyện là thế này

Cái tính muốn được ngao du khắp thiên hạ trong bầy kiến thì rất nhiều bạn muốn, nhưng ai cũng sợ khi phải đi một mình Phần vì họ sợ ốm đau bệnh tật sẽ không có ai chăm sóc, phần vì sợ những nguy hiểm luôn rình rập, lại sợ lỡ đi lạc thì biết kiếm nguồn thức ăn ở đâu, nếu không cẩn thận có khi chẳng bao giờ tìm được về tổ cũng nên Nhưng tôi không quan tâm tới điều đó Điều tôi sợ là tôi bị đánh mất đi bản thân, cái bản ngã đầy nhược điểm nhưng cứ ở nhà với kiến mẹ biết ngày nào khôn đây? Cứ luẩn quẩn quanh cái tổ với các bạn, đi đâu cũng hàng đàn hàng đống, tuy được cái khá an toàn nhưng thực là tôi không thích cái cảm giác gò

bó hàng ngày như thế Nhưng đi một mình có mạo hiểm không nhỉ? Tôi cứ băn khoăn hàng ngày như thế Lẽ ra nên tìm một ai đó cùng đi, nhưng như thế đôi khi cũng mất đi phần nào cái thi vị để tận hưởng cảm giác tự do tự tại được làm những

gì mình thích Bởi vậy, tôi quyết định đi một mình

Tôi cứ nhắm hướng mặt trời mọc mà tiến Cứ mỗi khi dừng lại nghỉ ngơi, tôi lại ngước lên nhìn quầng sáng vĩ đại trên cao kia, tìm về cái hướng nó trồi lên từ phía

xa xa mé mấy cây cổ thụ Tìm về ngọn nguồn của ánh sáng, tìm về tuổi thơ, tìm những cảm giác thú vị Ấy thế nhưng mọi chuyện cũng không hề dễ dàng bởi con đường phía trước như là vô tận Để đánh dấu về hướng đi cho mình, và vẫn muốn trở về vào một lúc nào đó, nên tôi quyết định đi men theo dòng nước khổng lồ cách không xa cái tổ yêu dấu của mình Cái dòng nước ấy ngoằn ngoèo chảy về phía mặt trời lặn

Khi dấn bước ra đi, tôi đã kịp chào mẹ và các bạn kiến Sau khi nghe lời căn dặn của mẹ, tôi cúi chào mẹ rồi hào hứng đi mà chẳng cần mang theo bất cứ vật dụng nào đi theo cả

- Mẹ ạ! Con sẽ sớm trở về, con muốn tìm hiểu về thế giới bên ngoài bằng chính lòng can đảm của mình, con đã khôn lớn nên con không muốn cứ suốt ngày ở nhà

Trang 18

Mẹ tôi ôm tôi vào lòng Lúc ấy tôi rất muốn nói lời yêu mẹ, mà sao khó quá chừng Dường như nói lời yêu mẹ là điều khó bậc nhất với tôi Chứ những hôm đi làm cùng các bạn, tôi thoải mái nói lời yêu thương với các bạn Người gần gũi cưu mang mình từ lúc chui từ trong trứng ra, chỉ cần nói ba từ “Con yêu mẹ” mà mãi không nói được Thôi thì tôi đành lòng giã biệt mẹ trong buồn vui lẫn lộn Chẳng biết vì sao khi vừa bước ra khỏi tổ là tôi lại cảm thấy hơi lo lắng vì một điều gì đó

vô hình bất chợt xâm chiếm cõi lòng

Mặc kệ Cứ men dọc theo con nước lớn, tôi ca hát cho thỏa cõi lòng Bản tình ca đầu đời tôi cứ nghêu ngao hát một cách hồn nhiên:

Ta là kiến vàng

Kiến của núi rừng

Ta đi tìm một cuộc sống mới

Ta đi tìm tự do

Cuộc sống đẹp tươi ơi

Ta nhón chân bước tới

Chân trời không gần lại với ta

Nhưng không buồn

Vì ta có trái tim dũng cảm

Cứ thế, con đường phía trước cứ hun hút mở ra Con đường dường như chưa có bạn kiến nào đi qua thì phải Nó rậm rạp và lồng bồng những cây cỏ dại Không biết bây giờ là vào mùa nào nhưng nhiều hoa nở quá Tôi mon men trèo lên một cây có bông hoa vàng rói, thơm lừng Lên đến nơi, tôi ngồi lên cánh hoa, rồi toài

Trang 19

19

xuống nhụy, rồi trèo lên, toài xuống Cái trò chơi ấy thật thú vị Nghịch ngợm được một lát, tôi lại bẻ một nhị hoa mà khua vào không trung Những hạt phấn to bằng ngón chân cứ thế theo gió mà tung bay đi khắp, lả tả thật đẹp Nhưng thích nhất là lúc được uống mật ngọt từ trong bông hoa ngọt ngào kia Tôi dùng hàm răng cong sắc cắn vào bầu nhụy, thế là dòng mật ứa ra Mật tràn ra ngập gần đến đầu gối Mật sóng sánh và sền sệt, quện dính Chẳng mấy khi có được cơ hội cả đời có một như thế, tôi lấy hai chân vục lên miệng mà uống thỏa thuê cho tới khi cảm thấy đã no

và trèo lên cánh hoa, ngủ một giấc, cuộc đời như thế là cảm thấy sung sướng Các bạn hình dung khi ở giữa đất trời bao la, được hưởng những giây phút bình yên như vậy, tôi đoán nếu bạn kiến nào mà ở đó lúc ấy, chắc cũng lâng lâng trong niềm hạnh phúc ấy

Bị bộ tộc kiến đen bắt bớ vô cớ

Cuộc hành trình đi phiêu lưu lần này dẫn tôi đến một xứ sở của các bạn kiến đen Thật ra đây là một cuộc gặp tình cờ, nếu không muốn nói là ngoài ý muốn bởi một cuộc xô xát với những anh chàng kiến đen hôi hám trong một lần phiêu dạt vào chốn xa lạ ấy

Khi tôi đang cầm một nhị hoa kia mà tung tăng đi lại thì gặp ngay mấy bạn kiến đen ở phía trước mặt Thật ra từ ngày trước, dù được mọi kiến truyền tai nhau nghe

về những bộ tộc kiến đen ở tít trên cao, họ sống trên cao nên tính cách của họ cũng thường cao ngạo và luôn muốn chứng tỏ cái vị thế của mình Kiến đen thì cũng đông không kém gì kiến vàng Họ được cái đi lại ở những dốc thẳng đứng lên tận ngọn cây mà vẫn ung dung như đi trên đất bằng Tất cả những điều loáng thoáng nghe ngày đó tôi cũng không quá để ý Nhìn thấy tôi hồn nhiên như một kiến trẻ con, một kiến đen có cái đầu bóng láng, cái trán dô lên, ra vẻ là đàn anh, quát tôi:

- Tên kiến vàng kia, mi đi đâu mà vào chỗ này, không chào hỏi ai hả?

- Chào các anh, tôi là kiến vàng, tôi

- Đi lang thang à? Chắc trốn tổ trốn nhà phải không? Không ngoan ngoãn ở nhà, đi đâu?

Trang 20

20

- Tôi có xin phép mẹ rồi, tôi không trốn ai cả

- Đừng cãi lời tao Mày biết tao là ai không?

- Tôi không biết anh là ai

- Mày nhìn đểu tao phải không?

- Tôi đâu có nhìn đểu

- Vậy chắc mày nghĩ đểu về tao, nhìn mày tao nghi lắm, đừng tưởng tao không biết

- Anh không nên vô lí thế chứ, chắc anh hay bắt nạt kiến khác phải không?

- Không nói nhiều Có thích cãi lời tao không?

Nhìn thoáng qua các cơ bắp của đối thủ, cái mặt đầy sẹo, lì lợm, lạnh tanh kia, tôi đoán anh chàng này cũng chẳng tốt đẹp gì cho lắm Chỉ vì thấy tôi đi một mình

mà họ kiếm cớ để đánh, lấy số đông để bắt nạt một kiến, thật hèn hạ Dù tôi nghĩ đúng hay sai nhưng tôi vẫn không thoát khỏi mấy cú đấm Tôi lùi lại, im lặng, giương gương mặt đầy ngạc nhiên Chúng cười hả hê, mồm ngoác ra lộ hai cái răng đen sì Tiếng cười hống hách, khiêu khích, sĩ diện Tôi chưa kịp định thần lại thì chúng lại từng tên một đi thẳng một hàng, từng tên một tới gần nhe răng mà tát tôi một cái Tới lượt tên mặt sẹo, tôi không nhịn được, cầm lấy chân hắn vặn một cái kêu đánh rắc một cái Không may cho hắn là cái khớp cứ thế bị trật ra Lúc đó, trái tim tôi đập chậm hết sức chứ không hề run sợ

Hắn kêu rú lên rồi khuỵu xuống Thật không ngờ cú vặn ấy lại gây hậu quả lớn như thế Hai kiến đen ra nâng hắn dậy Mấy tên còn lại vây lấy tôi mà cùng cắn xé

dữ dội Thân tôi như có một vỏ giáp bao bọc, các ngón chân đã chai lại vì đi nhiều Chúng chưa kịp đánh cho tôi nhìn thấy cái chết thì bỗng có một tiếng quát lớn của một ai đó kêu tất cả dừng lại Tôi bàng hoàng, nén cơn giận sôi người lại, bọn chúng thì sợ co rúm thân lại Thì ra là một kiến có thân hình vạm vỡ to hơn hàng chục lần các kiến khác Anh chàng kiến đó nhìn thấy tôi, tôi vẫn ngẩng cao đầu, chứ không hề sợ sệt Vẫn cái giọng oang oang, anh ta vuốt cằm hỏi:

- Mi là ai, vào đây gây rối à?

Trang 21

21

- Tôi là một lữ khách đi qua đây thôi

- Sao các ngươi lại đánh cậu ta? Anh ta quay sang nhìn mấy tên kiến kia

Chúng khép nép, chỉ vào chiếc chân đã sưng vù của tên mặt lạnh, nói:

-Hắn đã bẻ gãy chân anh ấy khi anh ấy đang đi một mình, may mà chúng tôi đến kịp

Tôi chưa kịp trả lời vì thái độ của chúng thì một tên lại nói:

- Hắn là do thám của quân kiến vàng, chúng đang chuẩn bị tấn công chúng ta đó

- Hắn là kẻ lòng dạ hiểm ác, mưu cao, phải giết hắn

- Hắn luôn rình dò, lại giả bộ ngu ngốc để chúng ta bị mắc mưu, nhưng chúng tôi không dễ bị lừa như vậy đâu

Hàng loạt những cáo buộc cứ thế làm cho tôi thấy bản thân mình bị lâm vào tình thế khó giải quyết Quả là kiến tốt không có nhiều Trên đời này chỉ có bố mẹ

là tốt nhất mà thôi Từ khi sinh ra tôi đã được răn dạy như thế Anh em còn có lúc cắn xé nhau, nữa là kiến ngoài Càng ngẫm nghĩ mà tôi càng cảm thấy nghẹn ngào Đôi khi còn muốn khóc nữa

Trong nháy mắt, tôi đã bị họ dùng chất kết dính mà trói các chân và chuyển về đại bản doanh ở trên một cây gỗ to cao gần đó Họ đi như chạy vậy Tôi không sợ các nguy hiểm đang chờ mình ở phía trước, thậm chí kể cả cái chết, ấy thế nhưng nghĩ trước nghĩ sau, tôi còn đại gia đình ở nhà, nếu làm liên lụy thì chỉ khổ nhất cho đấng bậc sinh thành Ngày trước, mẹ tôi bảo dù tôi hư hỏng đến đâu, xấu xí đến đâu, ngốc nghếch đến đâu thì mẹ vẫn là kiến yêu tôi nhất trên đời Nhưng dù tôi tốt đến đâu, cố gắng làm việc thiện đến đâu, thì người bạn, hay người yêu tôi vẫn có thể bỏ rơi tôi Tôi đã không chịu để ý đến những lời dạy bảo ấy mà cứ hồn nhiên vui chơi, giờ lại đang bị bắt như một kẻ nổi loạn đối với vương quốc nhà kiến đen thế này Trong khi tôi không hề có mưu đồ gì xấu xa như họ vu cáo, cũng chẳng có rắp tâm hãm hại ai mà vẫn phải chịu dây trói đau đớn như thế này Tại sao chứ? Câu hỏi ấy có nên trả lời không nhỉ? Tôi bị bắt chỉ vì tôi thích đi tìm tự

do, thích đi phiêu lưu, chỉ vì tôi đang cố gắng sống tốt hay sao? Có lẽ nào cuộc sống trong thế giới bầy kiến đã làm cho tôi phải sợ sệt, phải chấp nhận sao? Hàng

Trang 22

22

trăm câu hỏi cứ dập dờn trong suy nghĩ của tôi Thật không thể nào dễ trả lời thấu đáo được Nhưng rõ ràng, để làm một kiến tốt là không hề dễ dàng chút nào Nó đòi hỏi chúng ta phải luôn cố gắng hi sinh bản thân mình Làm kiến tốt thì dễ, chứ làm kiến xấu thì quá đơn giản, chỉ cần mất tự chủ vào bản thân thì trong phút chốc

đã trở thành kiến xấu lúc nào không hay

Xấu với tốt, nhiều khi cũng khó mà rạch ròi được Có thể những kiến đen kia với tôi là những kẻ xấu, nhưng biết đâu với bộ tộc kiến đen thì họ lại là những chiến binh dũng cảm đã không quản ngại mưa gió để bảo vệ lãnh địa của dòng tộc ấy Mọi thứ đều đảo lộn Làm sao để chứng minh được bản thân không hề có tội, trong khi tôi đã làm cho tên kiến đen mặt sẹo kia bị đau chân rồi Chân hắn đã sưng phù lên, trông hắn hùng hổ là thế, mà giờ nhìn cũng thật yếu đuối, thảm hại làm sao Con đường dốc dựng đứng cứ kéo dài, cao vời vợi Kiến nào kiến nấy bò lên vội

vã, thân hình cũng dựng thẳng lên Cao thế này mà trượt chân thì chỉ có tan xương nát thịt thôi Mấy kiến đen vẫn dùng răng ngoạm vào tôi mà leo lên như đi ăn cướp Tôi bị giộng ngược lên, gió thổi như tát vào mặt những luồng lạnh giá Đôi khi cũng xiêu vẹo cả đội hình Loài kiến ranh ma lắm Họ vòng lại đàng sau thân cây mà đi Đôi khi một kiến nào đó bị trượt chân, hẫng hẳn ra rồi nhưng răng vẫn cắn chặt lấy tôi, những lúc ấy thật đau như bị tra tấn vậy Nhưng tôi không thể giãy giụa ra khỏi được Mà nếu có giãy ra, hoặc lỡ như tất cả họ buông ra từ độ cao như vậy, chắc khó mà bảo toàn được tính mạng Biết vậy, nên tôi đành cắn răng chịu đựng, mặc kệ sự rung lắc, không có gì đáng phải lo cả

Cuối cùng, họ đưa tôi tới tổ Một cái tổ vĩ đại với hàng ngàn hành lang thông với nhau Kỉ luật ở bất kì bầy kiến nào đều nghiêm ngặt cả Ở đây cũng vậy Nên không có gì ngạc nhiên khi các kiến lính gác tổ đã chặn tôi lại mà tra hỏi các kiến đen kia Họ giải thích rằng tôi là một tên tù binh, một tên do thám từ bầy kiến vàng định thăm dò địa hình để phát động một cuộc chiến giữa hai bầy kiến Than ôi! Suốt đời chỉ muốn phiêu lưu, mà sao tôi lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này Nhưng than thở chỉ là thể hiện sự bất lực với tình huống, với ngoại cảnh mà mình đang phải hứng chịu, nghĩ vậy, tôi vẫn quyết định im lặng Có lẽ đây chưa phải là chỗ để giải thích với họ Thôi thì cóc có gan cóc, kiến có gan kiến, đừng nhụt chí vội Tôi tự an ủi để cho vững ý chí Quả thật, mới gần kề cái chết, mà đã sợ mất

Trang 23

Một khoảng thời gian rất dài trôi qua, trong khi mấy tên lính gác vẫn thay phiên nhau trực, tôi cảm thấy đói Đói cồn cào, đói sôi ruột, đói rệu rã, đói lử lả Cái đói của dạ dày, cái đói của cõi lòng, cái đói sự bao bọc, cái đói của lòng yêu thương ở trong cái tổ kiến đen này đối với một kiến vàng như tôi Không thể thoát

ra khỏi cái chốn này, cũng không muốn bỏ mặc bản thân, phó thác số phận cho kiến đen định đoạt Tôi đã nghĩ về gia đình, nghĩ về từng anh em kiến đã ngăn cản chuyến đi đầy mạo hiểm của tôi Tôi chợt thoáng ân hận, muốn rút lại thời gian Nhưng cái lập trường trong tôi vẫn không hề dao động Trái tim tôi vẫn đập chậm

lạ lùng Và tôi thầm thĩ cầu nguyện với đất trời Mong sao cho công bằng sẽ sớm đến với mình

Tổng cộng đã có mấy hình phạt thay phiên nhau tra tấn tôi Ngoài buộc không cho ăn uống gì, kiến đen còn dùng nhựa cây dán người tôi dính chặt vào tổ, rồi có lúc treo ngược lên Nếu như chỉ cần tôi van xin chúng và chịu làm kiếp nô lệ cho chúng, thì tôi sẽ được thả ra

Tôi đã kiên cường đến phút cuối, khi mà biết không thể chịu đựng được nữa, tôi

đã gục xuống ngất xỉu đi Chỉ biết rằng, khi tỉnh dậy thì tôi đã được giải tới trước kiến đen và nghe những lời chất vấn Đúng kiến đúng tội, tôi đã được trả tự do, kèm với lời xin lỗi từ kiến Chúa bộ tộc kiến đen Tôi lơ ngơ chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao thì kiến Chúa đã đích thân mời tôi dùng một bữa ăn thân mật và tiễn ra tận ngoài cổng thành Nghi thức đơn giản nhưng chứa chan tình kiến

Đàn gà ngô nghê trong khu vườn bí mật

Trang 24

24

Tôi lại rảo bước đi tìm niềm vui cho riêng mình Ngẩng cao đâu tiến những bước khoan thai đi, có một đàn gà đang kiếm thức ăn quanh quẩn chỗ này Chúng rất to lớn, không chỉ vậy còn hiếu chiến nữa

Nấp ở sau tảng đá xù xì rêu mốc, hai chú gà con tách nhau ra và bắt đầu hỗn chiến

Tôi được biết những kẻ yếu đuối thì hay bị bắt nạt Chú gà nhỏ kia cũng vậy Có lão gà láng giềng khỏe mạnh hay đánh nên trên người chú có nhiều sẹo lắm Chỉ cần liếc nhìn là tôi đã biết rồi

Tên gà to lớn kia không hiểu cớ sao lại đánh nhau với chú ấy Thấy hai gà đánh nhau, nhiều gà khác xung quanh cũng xông vào ngoác mỏ ra can ngăn hai chú gà háu chiến Chú gà yếu thấy vậy lên mặt đuổi theo gà kia Rồi trận đánh nhau cũng tan, chú gà yếu đuối nghĩ mình đã chiến thắng nên vô cùng hớn hở dù bị thương rất nặng Một lát sau Gà mẹ đến nơi, nhìn con như vậy liền hỏi:

- Con làm gì mà bị đau thế?

- Con đánh nhau, thưa mẹ

- Con đau như vậy mà sao con lại thấy hạnh phúc?

Ngày càng có nhiều gà tập trung về khu vườn rộng lớn này Chẳng biết tự khi nào có một chú gà và một anh vịt đứng gần nhau nói chuyện rất thân mật Câu chuyện của họ cũng khiến tôi vô cùng ngạc nhiên

Trang 25

25

Gà lên tiếng trước:

- Bạn có đôi chân mới dài làm sao

- Ôi Cảm ơn bạn, bạn có cái mỏ thật là tròn trịa- Vịt sung sướng

- Cái đuôi của bạn dài quá- Gà tiếp tục

- Chất thải của bạn cũng thật là thơm- Vịt khen

Cả hai đều mãn nguyện và mong rằng người bạn của mình nói đúng

Chỉ trong chốc lát mà chứng kiến hai câu chuyện về loài gà Than ôi! Trong cuộc sống chỉ trích nhau nhiều khi rất đáng sợ nhưng khen một cách thái quá về nhau còn kinh khủng biết bao nhiêu Nếu ở lại tổ ấm của mình, cùng các chị em làm việc quần quật suốt ngày chắc chẳng bao giờ tôi được chứng kiến những chuyện như thế này Quả là cuộc sống vất vả khiến tất cả những suy nghĩ của bản thân nhiều khi chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà thôi

Thân thể bé mọn trước các loài khiến tôi không thể có những bước đột phá trong di chuyển được Chỉ một ngọn cỏ bé nhỏ với nhiều loài cũng đủ làm tôi phải ngước nhìn Dù sao đó cũng không là rào cản cho tôi tiếp tục con đường phiêu lưu phía trước Những cơn gió mát rượi vẫn tề tựu về đây Cơn gió của nỗi buồn miên man? Cơn gió của niềm vui xa xỉ? Cơn gió của lo âu hờ hững ? Có lẽ chẳng có câu trả lời nào cho thỏa đáng, đây là cơn gió tình yêu rồi Những gì gắn với tình yêu đều là một mầu nhiệm mà chẳng bao giờ có thể hiểu hết được

Người bạn đường đầu tiên

Ở cuộc đời, một trong những điều khó tìm nhất là người bạn tri kỉ cho riêng mình Đã rời bỏ các anh em được khoảng thời gian khá dài nhưng tôi vẫn chưa thấy thỏa mãn được tính hiếu động của mình Tôi lang thang như thế này không biết Mẹ ở nhà có nhớ đến hay không

Từ khi ý thức được sự tồn tại của mình trên cõi đời, tôi luôn muốn trở thành một kiến anh hùng Các bạn tôi cũng nói như thế Những tố chất để tạo nên kiến anh hùng thì không phải ai cũng có Mỗi khi hình dung về lúc mình khua môi múa mép khi chiến thắng trong một trận đấu vật tôi lại thấy thật ngượng ngùng Chiến

Trang 26

26

thắng ấy đâu phải là tất cả bởi rồi thời gian sẽ trôi qua chóng vánh khiến ta phải suy nghĩ lại

Mỗi khi gặp một ai đó, tôi thường dành chút thời gian để phân tích họ xem đây

có phải là người mình cần tìm không Có thể do chưa tiếp xúc nhiều nên chưa hiểu được họ nên đến tận ngày đi ngao du này tôi cũng phải chấp nhận sự thất vọng thường trực Còn hôm nay, đang điềm nhiên trên rừng cỏ xanh mướt, tôi gặp một bạn kiến một mình đang khóc dưới vòm cây mua Tôi mạnh dạn hỏi trước:

- Bạn ơi, bạn đang có chuyện gì vậy?

- Mình bị lạc đường mấy ngày, mình không biết đường về

- Bạn đừng buồn, đi theo mình đi

Dù vẫn có chút rụt rè, nhưng bạn kiến này cũng đồng ý theo tôi Bạn ấy tự giới thiệu bạn ấy là kiến Kều

Vậy là quãng đường sắp tới có bạn đồng hành, điều ấy khiến tôi rất vui nhưng cũng sợ bị liên lụy Khoác lên vai gầy của bạn và cùng ca hát, phút giây này êm đẹp xiết bao Bạn sở hữu những bàn chân nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, bạn cất lên giọng hát nhẹ nhàng truyền cảm :

Con kiến mà leo cành đào

Leo phải cành cụt leo vào leo ra

Con kiến mà leo cành đa

Leo phải cành cụt leo ra leo vào

Hai kiến bước đi trong niềm hoan hỉ vô hạn Đang trên quãng đường âm u ấy chúng tôi bất chợt nhìn thấy chú gà yếu đuối hôm nào Trông chú ta có vẻ oai vệ lắm, mặt ngẩng cao thách thức Thỉnh thoảng gặp gà nào đi qua chú ta lại chìa vết sẹo to tướng của mình ra khoe đi khoe lại:

- Hãy nhìn đây, đối thủ khỏe như vậy lại đánh tôi đau thế này vậy mà tôi đánh cho từng tên phải bỏ chạy đấy, thấy tôi có tài không?

Trang 27

27

Một số gà nhìn mà không khỏi tấm tắc khen Quả là chú gà yếu tài thật, nhưng không hiểu sao tên gà to lớn láng giềng vẫn cứ hay nạt nộ chú Các gà khôn ngoan khác thì chỉ cười nhạt xuề xòa cho qua, chắc họ hiểu rõ điều này hơn ai hết Gà khôn ngoan cho rằng gà tài giỏi phải giúp các gà khác hiểu nhau hơn để không bao giờ xảy ra đánh nhau giống như gà mẹ khuyên con vậy

Bình thường, làm sao có thể hiểu một ai đó khi không biết họ là ai Cả hai chúng tôi lắc đầu vì tính khoe khoang kì quặc kia, cũng có thể do không hiểu chăng Dù sao cũng phải tôn trọng chú ấy bởi sức mạnh kia vẫn làm kinh sợ cho những thân phận bé nhỏ của loài kiến Cuộc sống thật là khó hiểu

Trở về tổ lần thứ nhất

Những chú gà đã ám ảnh tôi trong suốt khoảng thời gian ấy Không thể nào tin được đời sống chỉ một loài cũng đủ làm ta phải suy nghĩ rất nhiều Tôi đã tìm con đường về nhà sau một thời gian khá dài dong duổi các miền đất mới Cuộc sống phiêu lưu giúp tôi được tự do trong mọi hành động và trở nên một nhu cầu mới cho bản thân Con đường về nhà vẫn mù mịt làm sao Ở đâu đây? Phương trời nào đây? Mới quen nhau, đi với nhau được mấy ngày nhưng tôi vẫn quyết định rủ bạn về nhà chơi

Tôi chỉ là một sinh thể tí hon trước thiên nhiên vạn vật Hang nơi gia đình thân thương của tôi đang ở nằm phía mặt trời mọc Quãng đường ấy để những người khổng lồ vượt qua chắc chỉ trong một bữa sáng ngắn ngủi của tôi Than ôi! Nhiều khi ao ước được như họ mà không được, tôi lại tự an ủi bản thân : “ Dù họ mạnh

mẽ, to lớn thật nhưng làm sao họ có thể đứng trên chiếc lá cây như mình được”

Phía trước là một dòng nước lớn Những con sóng lăn tăn như đang giận dỗi điều gì vậy Nếu bơi qua đó thì không đủ sức Đang ngập ngừng vì không biết xử trí ra sao bỗng dưng có một cọng rơm dài bắc sang bờ bên kia hiện ra trước mắt Hạnh phúc như ào đến thật dạt dào

Khi nhón những bước chân đầu tiên, cây cầu rơm tỏ vẻ chắc chắn lắm Kể ra cũng may mắn khi đi qua chỗ này Cảnh vật bốn bề khiến các trái tim nhạy cảm không khỏi bị chạnh lòng Hai bên nước chảy như còn rụt rè lại như đang thầm thì

Trang 28

28

điều gì đó Những lão bọ gậy già khộc cứ uốn éo bên dưới trông thật chướng mắt Thỉnh thoảng lại nghển cổ lên khỏi mặt nước ngó nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên lắm Đến gần giữa, cọng rơm trở nên rùng rình tạo nên những ảo giác thật dễ chịu mặc dù thoáng chút lo lắng Dường như mỗi khi ở một mình ta mới trở lại trạng thái là chính mình vậy

Đang miên man suy nghĩ về cuộc sống thì bầu trời trở nên tối sầm lại, tôi choáng váng

Kiến bạn đang bên tôi, bạn ấy cõng tôi đi bằng tất cả tấm lòng Khi thấy thân người yếu ớt sau nhiều ngày xa nhà của tôi ngã xuống, bạn đã hốt hoảng chạy lại dìu đi Tình bạn quả là sang quý biết nhường nào

Choang…

Thì ra chỉ là ảo giác Tỉnh dậy trên nền đất của hang ở thân quen ngày nào, tôi

bỡ ngỡ như không còn tin vào mình Làm thế nào lại có thể trở về nhanh như vậy được khi mà đã lạc đường bao ngày biền biệt Kều nói rằng khi đang không biết làm thế nào thì gặp mấy người bạn kiến đi qua đó, thì ra là kiến nhà của tôi nên tất

cả cùng đưa bạn về nhà

Chính những lúc khó khăn nhất chúng ta mới cảm thấy sự hữu hạn của bản thân Có khi chỉ là một trận ốm, những lúc cô đơn, bị hiểu lầm… dễ làm ý chí cảm thấy không thể tiến lên được nữa

Điều khiến tôi bàng hoàng nhất là tất cả những bức tường thành kiên cố đã bị phá bỏ bao thế hệ nhà kiến Thiên nhiên cứ thỉnh thoảng lại phá những công lao xương máu của các anh em kiến để chúng tôi phải xây lũy thành mới kiên cố hơn Tất cả trở nên những đống vụn nát rồi Điều ấy lâu nay ở nhà chẳng bao giờ tôi đoái hoài nhưng sau khi đi phiêu lưu về tôi đã suy nghĩ khác

Có lẽ sự trở về lần này cũng chẳng ai biết đến, vả lại tôi cũng không quan tâm tới điều đó Hàng vạn kiến làm sao có thể nhận biết hết được

Chỗ ngách ngủ thân quen ngày trước bây giờ có năm xác ruồi khô ở đó Mấy chị em gần đó bảo mới đem về hôm qua Đấy là món tráng miệng, ai cũng có thể

ăn nếu có nhu cầu Kều có vẻ rụt rè hết sức khi ở đây Có lẽ ai ai cũng lạ nên bạn

Trang 29

về chuyến đi vừa qua Theo thông lệ, sáng mai tôi sẽ phải gặp kiến Chúa

Trằn trọc mãi mà không ngủ được, đâu đây có tiếng dế mèn kêu vi vu sao mà buồn quá

Vừa chợp mắt được một lát, tiếng gà gáy râm ran:

gà hay khoe vết sẹo do đánh nhau rồi, nghe giọng gáy đục khàn rất quen Sao trên đời lại có những kẻ kì lạ đến như vậy được cơ chứ

Kều nói nhảm điều gì đó Chắc bạn ấy cũng mệt mỏi như mình Đến cả khi ngủ

mà vẫn còn nói mê nữa Lâu rồi mới có được cảm giác bình yên như thế này Đi về nhà luôn đem lại cho suy nghĩ một nỗi niềm thân quen hết sức

Giờ này chắc tất cả đã yên giấc Trằn trọc một lần nữa, tôi cảm thấy thân mình

tê dại, mệt mỏi hết sức

-Dậy, dậy thôi!

Xôn xao quá Ngày mới lại bắt đầu Hôm nay kiến Chúa sẽ đích thân cùng các con đi trong hành trình trước mắt Sau khi điểm tâm sáng, tôi giới thiệu Kều cho tất

Trang 30

Nhà mối không ở xa đây Mẹ chơi rất thân với mối đầu to Ngày trước có mấy lần hàng chục mối sang chơi chỗ Mẹ rồi Đây là lần thứ hai Mẹ sang bên đó chơi Lần đầu thì tôi chưa được sinh ra Vì không có hẹn nên chắc sẽ bất ngờ cho họ hàng nhà mối đây

Chuyến đi đã không được như ý muốn Trước mắt chúng tôi là cảnh hỗn chiến của bầy mối Có lẽ do cạnh tranh sự ảnh hưởng giữa các đàn mối chăng? Ngồi trên lưng Mẹ phóng tầm mắt xuống dưới thung lũng nhìn cảnh đau thương kia, lòng tôi nhói lên Sao trên đời lại phải đánh nhau làm gì cho khổ Hãy nhìn xem, hàng trăm mối nằm phơi xác, mối khóc mối cười thật hợm hĩnh Những mối chết ấy có tội tình gì đâu? Chiến bại trong các cuộc chiến là người thân của những mối ngã xuống Tất cả họ đều đau lòng, cho dù có chiến thắng Mẹ lên tiếng:

-Các con à! Trong một cuộc chiến, tài giỏi đích thực không phải là giết được nhiều đồng loại mà là hòa giải được cuộc chiến ấy để máu và nước mắt không đổ

ra Hôm nay mẹ con chúng mình phải về vậy

Ai nấy đều im lặng quay trở lại

Tổ ấm gia đình chúng tôi bị phá hoại bởi những kẻ mạnh

hơn

Một khoảng thời gian uổng phí tới nhà mối khiến cho ai nấy đều rười rượi buồn Không biết sau cuộc chiến ấy những bạn bạn thân của Mẹ còn sống hay không Dù ai cũng phải chết nhưng sao tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng thương đặc biệt cho cả kẻ chiến thắng và chiến bại trong những cuộc tranh giành của các loài vật Mẹ tôi bảo rằng, ở loài người khổng lồ, tình yêu và hận thù luôn giành giật

Trang 31

31

nhau vô cùng quyết liệt, thời nào của họ cũng có chiến tranh Điều lạ kì là những người khổng lồ ấy ai cũng mong muốn xây dựng một xã hội tốt đẹp nhưng cách họ thực hiện khác nhau nên nhiều khi họ không biết rằng mình đang góp phần làm cho

xã hội thêm phức tạp

Mẹ kể rằng dòng tộc kiến chúng tôi rất đông đúc và phân chia ra tận những cánh rừng xa xôi nhất Vương quốc mà Mẹ đứng đầu tuy không lớn nhưng vẫn luôn tự hào về tinh thần đoàn kết, lao động miệt mài mà nhiều loài vật khác phải ganh tị Bao nhiêu đời nay, tổ tiên kiến ở đây đã gây dựng những lâu đài nguy nga tráng lệ Có lần, tòa tháp trung tâm của loài kiến chúng tôi vươn cao tới ngang một cây cổ thụ, trở thành niềm tự hào một thời của thế hệ kiến ngày đó Cũng giống như bao nhiêu đời kiến mỗi khi lên ngôi, Kiến Chúa mới lại phá tan hoang các thành lũy cũ để đắp mới Cùng với sự phá hoại của thiên nhiên, giờ đây nếu người bạn nào hỏi biểu tượng của gia tộc kiến chúng tôi thì tôi chẳng biết nói thế nào Thật đáng buồn

Sở dĩ tôi nói vậy vì khi đang về gần tới nhà, có cậu bé khổng lồ kia đang cầm que củi khổng lồ chọc vào thành Bao nhiêu công sức của các kiến đã bị phá hoại trầm trọng

-Các con đừng manh động, chờ lát nữa hắn đi mẹ con chúng ta sẽ khôi phục lại-

Mẹ khuyên nhủ

Quá nhiều chuyện đã xảy ra với loài kiến Thật đáng thương cho một loài thấp

cổ bé miệng khi không thể can dự vào chuyện lớn Dù rất muốn ra tấn công gã khổng lồ kia nhưng các mấy anh em làm như vậy đã bị gã giết chết

Vậy đấy, xưa nay có bao giờ kẻ yếu dám bắt nạt người mạnh đâu, thế mà có khi kẻ yếu lại bị vu oan, điều bất hạnh là có khi nhiều người biết nhưng không đủ dũng cảm để bảo vệ đồng loại Lại nhớ câu chuyện Kều kể ngày trước, em Kều bị một loài kiến lạ cắn chết, Kều một mình không đủ sức để tấn công chúng, bạn ấy định treo cổ chết nhưng cú sốc lớn ấy vẫn không đánh đổ được ý chí bạn ấy Từ đó trở đi, Kều lang thang đi khuyên giải muôn loài không đánh nhau nữa, ai cũng nhìn bạn ấy bằng ánh mắt dè bỉu, nực cười, có khi còn nện cho Kều mấy cái Nghe bạn mình kể về cuộc đời đau khổ như vậy, tôi không khỏi chạnh lòng

Người khổng lồ đã bước đi xa, để lại một chiến trường không vũ khí

Trang 32

32

-Nhanh nhanh cứu các chị em mắc trong đống đổ nát

Tiếng Mẹ giục giã liên hồi kiến nào kiến nấy chạy tới tấp khuân những viên đất

từ tường thành kiên cố xếp gọn lại Có cả thảy gần một trăm kiến chết và bị thương Đây là một mất mát lớn Thậm chí, những trứng kiến còn chưa kịp nở cũng bị hư nát

Không khí khẩn trương bao trùm toàn kinh thành kiến Kều cùng tôi bới các viên đất tròn ra để tìm những bạn kiến xấu số cuối cùng

- Có ai ở đây không, Kều cất giọng oang oang

- Cứu tôi với, tiếng ai đó vọng sâu bên dưới

Những viên đất như trở nên nhẹ hơn khi nghe thấy tiếng kêu cứu thỉnh thoảng mới có viên đất nặng quá thì phải có hai kiến khiêng

Chị kiến xinh đẹp có vẻ mệt nhoài trong đau đớn vì bị đống đất đè lên, may mắn chị chỉ bị thương nhẹ ở chân trái đàng sau và cái bụng thắt đáy lưng ong Chị

là nạn nhân cuối cùng ra khỏi đống đổ nát Những viên đất xộc xệch lúc nào đã phải tuân lệnh của loài kiến chúng tôi mà nằm im không dám động cựa

Lão gián trên đường tới vương quốc chuồn chuồn

Vậy là tôi đã ở nhà mấy lần mặt trời mọc Kho thức ăn trong hang đã đầy ắp rồi nào là xác ruồi khô, sâu khô, gạo trắng, đường trắng Tất cả đều rất thơm ngon vì được chất trong cùng hang ở những nơi khô ráo nhất Một chú ruồi khô với tôi và Kều trong chuyến đi này coi như đã đủ trong nhiều ngày đằng đẵng

Trong dòng tộc nhà kiến hay truyền tai nhau nghe một xứ sở tiên thần mà ở đó những chú chuồn chuồn tuyệt đẹp ngày ngày bay lượn khắp nơi Tôi tò mò về nơi

đó nên quyết định tới đó một chuyến

Hôm nay xảy ra một sự cố khi hai bạn kiến canh cổng thành bị thương do cửa hang bị sập xuống ở trong hang, tất cả đều nhốn nháo chạy loạn xị lên Mẹ phải ra ngoài dùng hết sức mình đẩy đùn đất to này Mỗi kiến giúp một chút, cuối cùng cửa hang mới thông được

Trang 33

33

Cả tổ kéo ra ngoài mừng vui chiến thắng này Tôi và Kều nán lại vào thăm hai bạn kiến bị thương kia Trong hang có cả thảy hơn một trăm bạn kiến bị tàn tật vì các tai nạn khi lao động thật thiệt thòi cho họ khi suốt ngày phải nằm bẹp một chỗ thế này Tôi chủ động hỏi em kiến nhỏ nhất:

- Em bị đau thế này lâu chưa?

- từ ngày bầy kiến chúng ta lấy xác con sâu to nhất vừa rồi ạ!

- Em bị ngã hả?

- Không, em bị một tảng đá lớn từ trên núi lăn vào

- Tội nghiệp em quá

- Mấy bác cạnh em còn bị đãng trí trong lần núi lở ấy, em được thế này là may mắn lắm rồi

Tôi đưa mắt nhìn sang, Kều đang ân cần hỏi thăm họ Điều đặc biệt là nói gì họ cũng chỉ biết cười mà thôi Tôi không khỏi chạnh lòng lén giấu đi hai giọt nước mắt Sau khi bắt tay chào tạm biệt tất cả, hai chúng tôi cùng nhau mang một chú ruồi khô làm thức ăn đi đường trong những ngày sắp tới

Ra đến cửa hang, mọi người vẫn đang hò reo trong niềm hạnh phúc Cửa hang bây giờ đã to hơn rất nhiều Nhìn thấy chúng tôi đang lên đường, bao nhiêu kiến ra

ôm hôn chào hỏi, chúc may mắn Mẹ bế hai chúng tôi lên mà hôn Thật là sung sướng hết sức Cơn gió lạnh ùa về như quây quần thêm cho đông đủ

- Con dũng cảm thân yêu, yeyeye

- Hai em đi bình an nhé

- Ôi sao mà sướng thế, đi rồi nhớ về kể cho chúng tôi nghe với đấy

Những lời chúc dồn dập từ mọi người Vòng sóng kiến trong ngoài càng khiến chúng tôi thêm hạnh phúc Hai chúng tôi chỉ còn biết gật đầu mà đi

Vương quốc chuồn chuồn ở phía mặt trời mọc, nơi đường đi nổi tiếng với những vực thẳm có các chú cá to hơn cả loài ốc sên mà chúng tôi hay gặp Lời đồn đại ấy thật hấp dẫn cho những người thích đi phiêu du mạo hiểm như chúng tôi

Ngày đăng: 02/06/2015, 07:56

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm