Thu Nhẹ nhàng chiếc lá vàng rơi Tiếng chim ca hót đầy vơi sân trường Bông tràm ngan ngát đưa hương Gió lay bướm lượn nắng vương góc vườn Trời thu xanh thắm quê hương Tiếng hò ai đó nhớ t
Trang 1Nắng Sân trường
Cây bàng xòe rộng sân trường
Lá xanh lấp loáng, nắng vương cổng trường Chim chuyền cất tiếng du dương
Bướm vàng nghiêng cánh góc vườn nắng mai
Cô say sưa tiếng giảng bài Lớp yên lặng đón từng lời yêu thương
Cô là cô giáo quê hương Như dòng sông chảy tình thương dạt dào, Phù sa cho đất ngọt ngào
Cô là giọt nắng thanh cao giữa đời
Thời gian xin hãy ngừng trôi
Để em được mãi nghe lời giảng cô
Ai ơi! qua mỗi chuyến đò Nhớ đừng quên nhé thầy cô dạy mình
Trần Đức Thủy
Trường THPT Long Thạnh, Giồng Riềng, Kiên Giang.
Thu
Nhẹ nhàng chiếc lá vàng rơi Tiếng chim ca hót đầy vơi sân trường
Bông tràm ngan ngát đưa hương
Gió lay bướm lượn nắng vương góc vườn
Trời thu xanh thắm quê hương Tiếng hò ai đó nhớ thương quê nhà
Trần Đức Thủy
Trường THPT Long Thạnh, Giồng Riềng, Kiên Giang.
Trang 2QUÊ VÀ MẸ
Mấy chục năm trời xa quê mẹ Nhớ làng quê cũ thuở mùa đông Cánh cò lạnh giá tìm nơi đậu Con đò buốt giá gọi bến sông
Nhớ mẹ ra đồng xưa hiu quạnh
Áo nâu cũ nát buổi chiều đông Thương bố trở mình trong đêm lạnh
Áo không đủ ấm một cõi lòng
Con trở về quê không còn mẹ Thái Bình vắng tiếng mẹ, lời ru Mái nhà thêm lạnh, chiều mưa gió Con tìm mộ mẹ giữa âm u
Con đi độ ấy còn xanh tóc Giờ trở về đầy, đã bạc nhiều Nhớ làng , thương mẹ, đêm con khóc
Âm thầm, con bước, dáng liêu xiêu
Trần Đức Thủy
GỬI CON
Xuân này con lại thêm một tuổi Cha đã già đi, tóc bạc nhiều Nhớ lại ngày xưa con đi học Thương con, lúc ấy, phận cha nghèo
Nay con lại đến nghề dạy học Theo đường cha bước những ngày qua Tuy nghèo nhưng vẫn giàu nhân nghĩa Sáng hồng nhân cách chẳng phôi pha
Trang 3Mong con mạnh mẽ đường thử thách Đậu bến vinh quang sẽ một ngày Đường đời trước mặt dài vô kể Phải sáng con tim nhận đúng sai
Trần Đức Thủy
Vô đề
Thời gian thấm thoắt trôi đi
Đời người còn lại những gì hôm nay?
Gia đình, hạnh phúc, tương lai
Là mơ hay thực, đường dài xa xôi
Ngỏanh nhìn tóc bạc mất rồi
Nhớ ngày xưa, nhớ bồi hồi thiết tha
Mời bạn
Bạn ơi cạn chén cùng ta
Cho vơi nỗi nhớ quê nhà xa xôi
Trần gian đi quá nửa đời
Ngược xuôi bục giảng xứ người đắng cay
Ta cùng bạn cứ vui say
Nhận được thư con
Chiều nay nhận được thư con
Lòng cha vui sướng bồn chồn nhớ con Nhớ ngày nghèo khó cơ hàn
Nuôi con túng thiếu lang thang khắp miền
Gò Quao, Hòa Thuận ,Sáu Kim
Mẹ con nghỉ việc đi tìm miếng ăn
Bao nhiêu những nỗi nhọc nhằn
Mẹ hay đau yếu thở than tháng ngày
May sao ngày lại qua ngày
Nay con khôn lớn thành tài, mẹ vui
Ngày xưa quá khứ qua rồi
Mong con vững bước cho đời đẹp tươi Gia đình ấm áp tiếng cười
Nghèo trong nhân nghĩa Cha vui một đời
Trang 4NHỚ THÁI THỤY
Thuở ấy ta vào miền Rạch Giá Ngày đi phơi phới tuổi xuân hồng Gửi đất Gò Quao thời trai trẻ Gửi miền xứ lạ nỗi riêng chung
Xa cách Thái Bình bao nhớ thương Bạn bè thân ái buổi tan trường
Ta nhớ ve kêu trong mùa hạ Nhớ chiều đông lạnh những mùa sương
Ta nhớ quê hương ta Thái Thụy Diêm Điền vi vút tiếng thông reo Cống Trà Linh giữ bao mùa nước Làng xưa ngọt lịm tiếng trống chèo
Bạn hỡi! Bao giờ về Thái Thụy Cho ta nhắn gửi một tấm lòng Miền quê xa cách ta nhung nhớ Cảnh xưa người cũ nhớ không nguôi
XA QUÊ
Đã xa rồi ngôi nhà nhỏ của tôi Nơi một thuở tuổi thơ tươi đẹp nhất Con sông nhỏ và đồng xanh trước mặt Bến đò xưa vời vợi ánh sao trời…
Nhớ buổi trưa hè cùng bạn ngụp ao sâu, Hái bông súng đem về cho mẹ bán Chiếc quần cộc, áo sình mùa hạn hán Mắt ngơ nhìn theo những bước chân trâu
Dáng mẹ gầy tát cá dưới đồng sâu Manh áo rách mỏng manh trong gió rét Gió mạnh thổi, mưa rào nhòa rát mặt Trời chiều đông, khói bếp cứ lang thang
Trang 5Xa Thái Bình, độ ấy đến Miền Nam
Không quên được lời ru xưa của mẹ
Tôi nhớ mãi ao quê, hoa súng nở
Mùa xuân về ngõ rụng tím hoa xoan
THỜI GIAN
( Kính tặng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11)
Thời gian năm tháng êm trôi
Với nghề dạy học một thời nắng mưa
Con đò chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Các em như những những cánh diều
Khách ngày xưa có ít nhiều lãng quên ? Rời xa bến nước quên tên
Con đò đậu bến buồn tênh dòng đời
Giọt mồ hôi mặn trên môi
Tóc giờ bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt mờ mòn mỏi xa trông
Xa xăm kỷ niệm mênh mông quê nhà
Trang 6
Gặp lại các em 12 B1
Ôi mái trường thân mến của tôi ơi !
Về Giồng Riềng, gặp các em 12 -B1
Tôi bâng khuâng như gặp thời trai trẻ
Kỷ niệm 10 năm lại ào ạt tuôn về
Những tia nắng vàng lọt qua tán cây
Thêu trên mặt sân những mùa nước lũ
Còn không, cây điệp vàng trổ hoa rực rỡ,
Cây sung già sừng sững phía sau Trường?
Tuổi trẻ ưa những trò chơi ngồ ngộ
Tiếng các em tha thiết yêu thương
Tôi nhớ vô cùng buổi lao động tưới cây
Tiếng cười vui, tiếng reo, tiếng gọi
Đâu góc sân nắng xiên chói lọi
Mắt ngây thơ những xô nước chuyền tay
Các em ơi, tôi đã về đây
Những học sinh của một thời yêu dấu,
Lớp B1 bao em nay thành đạt
Cho tôi vui khúc hát buổi mai này
THỜI GIAN ( Kính tặng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11)
Thời gian năm tháng êm trôi
Với nghề dạy học một thời nắng mưa
Con đò chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Các em như những những cánh diều
Khách ngày xưa ấy ít nhiều lãng quên ? Rời xa bến nước quên tên
Con đò đậu bến buồn tênh dòng đời
Giọt mồ hôi mặn trên môi
Tóc giờ bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt mờ mòn mỏi xa trông
Xa xăm kỷ niệm mênh mông quê nhà