Có lúc nghĩ dớ dẩn, vớ vẩn, muốn mình ốm thêm ít ngày để được gần mẹ, làm nũng mẹ, được mẹ chăm sóc, chiều chuộng từng li, từng tí như những ngày qua… Một làn gió từ phía Hồ Tây thổi tới
Trang 2Bài làm 1: Hình ảnh mẹ khi em ốm
Lên lớp sáu, mới được nửa tháng thì Mai phải nghỉ học mất hai tuần liền
vì vừa bị sưng răng hàm vừa viêm amiđan cấp
Có chăm nuôi con ốm mới thấu hiểu tấm lòng của cha mẹ Nhớ lại hơn một tuần nằm viện, hơn một tuần đau đớn, khổ sở, buồn bã, nhưng cũng là hơn một tuần Mai nhận ra một điều hết sức giản dị: Mẹ tốt biết chừng nào!
Mẹ thương Mai biết chừng nào! Con thực là đứa con hư vì ít khi làm cho mẹ được vui, ngược lại còn hay nhõng nhẽo, vòi quấy mẹ Mẹ ơi! Mẹ tha thứ cho con nhé! Mai không biết bao nhiêu lần cứ tự nhủ với mình câu ấy Cuối tuần trước, trên đường đi học về, sao Mai bỗng cảm thấy nửa hàm răng dưới đau buốt Đầu nhức ong ong Nuốt nước bọt lại thấy bỏng rát Về đến nhà, quăng cái cặp sách vào ngăn bàn, Mai leo ngay lên giường trùm chăn, không ngăn được tiếng rên cứ bật ra, và những giọt nước mắt cứ ứa dài trên má Thôi chết, mình ốm thật rồi! Mai nghĩ thầm lo lắng
Ở nhà máy về, thấy cửa nhà bề bộn, trên giường một đống chăn xù xù,
mẹ hoảng hốt
– Mai ơi! Cái Mai đâu rồi? Sao để nhà cửa bề bộn thế này? Sao không dọn cơm ăn? Sao lại…?
Chưa nói hết câu, mẹ vội chạy đến bên giường, bật chăn Thấy Mai đang cuộn tròn, nước mắt giàn giụa, tay ôm má, mẹ dịu dàng:
– Trời! Con gái mẹ ốm đây mà Mẹ không biết nên mới mắng con! Khổ thân con gái tôi! Nào! Nào ngồi dậy để mẹ xem thế nào?
Vừa nói, mẹ vừa dịu dàng, đặt bàn tay lên trán Mai, tay kia vòng ngang lưng đỡ Mai dậy, bế Mai vào lòng, hệt như hồi Mai lên hai, lên ba tuổi Cái đau trong răng, trong họng Mai cơ hồ dịu hẳn Nó mép vào ngực mẹ thút thít: – Mẹ ơi! Con đau cả hàm răng dưới, lại đau cổ họng lắm! Con chỉ thấy khó chịu, chẳng thiết ăn uống gì mẹ ạ!
Mẹ khéo léo bảo Mai há miệng để xem răng, xem họng Mẹ không làm nghề y nhưng đã có nhiều kinh nghiệm nuôi anh Hai Hồi nhỏ, anh trai của Mai cũng hay đau răng, đau họng Chăm chú xem xét một lúc, mẹ bảo: – Không sao! Quả thật bé Mai có cái răng, cái họng nó mất trật tự một chút Sáng mai, mẹ đưa con đến bệnh viên 198 thăm khám xem sao!
Cả đêm ấy, Mai đau nên ít ngủ Mẹ nấu cháo gạo nếp sánh, thơm phưng phức, đục sữa hộp, dỗ Mai cố ăn cho chóng khỏe Chốc chốc, mẹ lại dấp khăn ướt đắp lên trán dô dô nóng hổi của Mai cho hạ bớt nhiệt Nhìn mẹ vất
vả, tất bật, đi đi lại lại, miệng Mai đắng ngắt, nhưng vẫn cố nuốt vài miếng cho mẹ yên lòng Suốt đêm mẹ thức trắng để trông Mai
Sáng sớm hôm sau, mẹ lại nghỉ việc, chở Mai đi khám bệnh Ở phòng khám bệnh viện 198, Mai được biết mình bị hai bệnh cùng tấn công: viêm chân răng số bảy, hàm dưới, bên trái và viêm amiđan cấp Bác sĩ chỉ định nổ
Trang 3răng trước, một tuần sau sẽ cắt amiđan Mai sợ tái mặt Mẹ thoáng đăm chiêu, nhưng rồi lại cười an ủi:
– Thôi! Chịu khó con gái ạ! Mẹ con mình đành tạm trú ở bệnh viện này dăm bữa để giải quyết tận gốc hai tên giặc hỗn láo dám phiền nhiễu con gái ngoan của mẹ!
Hai lần lên ghế nhổ răng, lên bàn mổ cắt amiđan, cả nhà Mai vất vả Lúc nhổ, cắt, Mai chỉ thấy tê tê, sột sột (Do tiêm mấy mũi thuốc tê và có được gây mê cục bộ) Nhưng đến lúc hết hơi thuốc thì đau ơi là đau, đau tê, đau tái Nhiều lần mở mắt ra, Mai đã thấy mẹ ngồi bên, nắm tay con gái, nước mắt rưng rưng Hầu như không lúc nào, mẹ rời Mai Đêm đêm, mẹ nằm sát Mai, ôm Mai vào lòng, ru Mai ngủ Mai vẫn đau, khó thở, khó chịu nhưng Mai thương mẹ và cố chịu, cố uống thuốc, ăn uống để mẹ yên lòng Mỗi lần Mai nén đau, cố nuốt miếng cam, mẹ cũng há miệng ra như là cùng ăn, chia
sẻ cái đau, cái nghẹn cùng con
Hơn một tuần nằm viện đã trôi qua, Mai dần dần phục hồi Mắt mẹ lấp lánh niềm vui, khôn tả, nhưng hình như làn da lại xanh hơn Mai cảm thấy cái áo mẹ mặc rộng ra Bàn tay mẹ nắm tay Mai, hình như các khớp xương lục cục, lủng củng nhiều hơn
Chiều thứ sáu, mẹ đưa Mai ra viện Ngồi nép vào lưng mẹ, sau yên xe máy, Mai nhắm mắt lại, lòng lâng lâng Mai cứ hít hít không chán mùi thơm thơm tỏa ra từ người mẹ Mai thương mẹ biết bao nhiêu! Có lúc nghĩ dớ dẩn, vớ vẩn, muốn mình ốm thêm ít ngày để được gần mẹ, làm nũng mẹ, được mẹ chăm sóc, chiều chuộng từng li, từng tí như những ngày qua… Một làn gió từ phía Hồ Tây thổi tới khiến cả ha mẹ con rùng mình vì lạnh Mai chợt giật mình vì thấy mình ích kỉ quá Chỉ biết mình mình thôi
Mẹ đâu của chỉ riêng mình, Mẹ còn của anh Mai, của bố, của cả gia đình
mà Với lại, mẹ còn phải đi làm chứ! Còn mình tuần sau, cũng phải tới trường rồi Đang nghĩ ngợi miên man, mẹ hơi ngoái lại bảo:
– Về nhà, đừng quên sau bữa ăn, súc miệng bằng nước muối, con nhé! – Vâng ạ!
Mai khe khẽ trả lời, mà nước mắt lại muốn rưng rưng
Bài làm 2: Khi em mắc lỗi
Em vẫn còn nhớ như in khuôn mặt bố mẹ buổi tối hôm ấy, khi em mắc lỗi không vâng lời ba mẹ
Đó là buổi chiều thứ 7, em xin phép ba mẹ đi chơi khoảng hai tiếng đồng hồ tới dự sinh nhật của một người bạn học chung lớp Ba mẹ, đồng ý và nói nhớ về đúng giờ Khi đi sinh nhật xong, một vài bạn rủ nhau đi chơi tiếp, em lưỡng lự không định đi, một bạn nói, đi chút xíu thôi mà, không sao đâu, bọn mình sẽ về sớm mà Thế là em tặc lưỡi, thôi kệ, chút gọi điện về cho ba mẹ sau
Trang 4Nhưng vì mải chơi nên em quên gọi về báo ba mẹ là em về muộn Khi nhìn đồng hồ, em hốt hoảng đã bảy giờ rồi, vội vàng lên xe đạp một mạch
về nhà Vừa thắng xe trước cổng, em đã thấy ba mẹ chạy vội ra, khuôn mặt đang lo lắng bỗng tươi hẳn lên rồi sau đó mặt ba mẹ chuyển sang giận dữ
Ba quát “Con đi đâu giờ này mới về?” Mẹ nói “Con có biết ba mẹ lo lắng lắm không?” Em lắp bắp xin lỗi ba mẹ, em nói dối là vì bạn tổ chức sinh nhật muộn Ba mẹ không nói gì nữa, chỉ nói vô tắm giặt rồi ăn cơm
Ăn tối xong, ba mẹ nói em qua bàn nói chuyện, nhìn ánh mắt của ba mẹ
em thấy tất cả sự giận dữ, thất vọng hiện lên Ba em lúc này mới lên tiếng:
“Con có biết ba mẹ buồn và thất vọng về con lắm không? Con đã về muộn khiến cả nhà lo lắng, rồi con còn nói dối nữa Ba mẹ gọi điện đến nhà Tùng hỏi xem con có tới dự sinh nhật không, Tùng nói sinh nhật bạn đã xong lúc 5h và mọi người đã ra về hết… gọi điện đến mấy nhà bạn thân của con, họ đều không biết con ở đâu” Mặt ba đỏ lên, ánh mắt rất giận dữ, khiến em cảm thấy run cầm cập Em lí nhí xin lỗi ba mẹ và kể hết mọi việc cho ba mẹ nghe Lúc này, mặt ba mẹ đã đỡ giận dữ hơn nhưng lại đượm buồn Em biết mình có lỗi nhiều lắm, đã khiến ba mẹ lo lắng và thất vọng vì em nói dói
Mẹ nhìn em thật buồn rồi nói: “Mẹ hy vọng đây là lần đầu và cũng là lần cuối cùng con làm điều này” Em xin hứa với ba mẹ sẽ không bao giờ để việc này xảy ra nữa, hôm ấy em đã khóc Ba không nói gì, nét mặt vẫn nghiêm nghị, còn mẹ, ôm em vào lòng nói như để xua đi không khí căng thẳng vừa qua: “Thôi con nó biết lỗi rồi thì bỏ qua đi” Khi ấy ba mới trở lại như ba lúc bình thường Ba nói em vào học bài Em bước vào mà thấy mình
có lỗi biết chừng nào Em tự hứa với mình sẽ không bao giờ để ba mẹ buồn lòng nữa
Em không bao giờ muốn nhìn thấy ánh mắt và khuôn mặt ba mẹ em như buổi tối hôm ấy nữa Em muốn được ba mẹ nhìn em với ánh mắt tin tưởng
và trìu mến như ngày nào
Bài làm 3: Khi em làm được việc tốt
Hôm nay đi học về em được mẹ đón ngay ở cổng, nét mặt mẹ vui lắm Mẹ bảo con cất cặp sách, rửa tay rồi vô ăn cơm Mẹ cứ nhìn em tủm tỉm cười
Em rất ngạc nhiên không biết ở nhà có chuyện gì vui mà em vui thế Khi mọi người đã ngồi vô bàn ăn, mẹ mới nói: “Cả nhà mình hôm nay phải tiếp
đãi anh hùng tí hon của cả nhà thật chu đáo nha” Anh hùng tí hon, à bây giờ
thì em đã hiểu vì sao mẹ và cả nhà vui như vậy
Chẳng là hôm nay trên đường đi học, qua đường ray xe lửa em thấy một
em bé đang đứng ở giữa đường ray, mà tàu thì đã tới quá gần, không kịp suy nghĩ em kéo giật em bé ra, hai anh em vừa té ra bên đường ray thì đoàn tàu tới Mẹ bé hốt hoảng chạy ở đâu lại mặt mày tái mét, cắt không được hạt máu, nhìn thấy em bé ngã đè lên người em thì hoàn hồn, vội chạy lại kéo hai
Trang 5anh em đứng dậy Cô ấy ôm em bé vào lòng và hỏi em có làm sao không?
Cô cám ơn em đã cứu em bé Em nói không có gì và chào cô chạy đi học Mọi người xúm lại chỗ hai mẹ con cô ấy
Em chạy đến lớp, rất may vì không bị muộn Cả ngày hôm ấy em rất vui
vì làm được một việc tốt Nhưng không biết vì sao cả nhà lại biết chuyện này Thì ra là trong khi em đi học, mẹ con cô bé em cứu hồi sáng đã hỏi thăm nhà em và tới để cảm ơn
Ba em nói: “Con trai ba giỏi lắm, biết giúp đỡ người khác Ba mẹ rất tự hào về con” Em chẳng biết nói gì nữa chỉ nhìn mọi người cười Mẹ thì liên tục gắp đồ ăn cho em và nói để mau chóng lớn, làm nhiều việc tốt hơn nữa
Em sẽ làm thật nhiều việc tốt dù là nhỏ vì em muốn ngắm mãi khuôn mặt của ba mẹ em lúc này