Nào là có tình yêu bố mẹ dành cho con cái, nào là tình yêu thương giữa anhchị em ruột, nào là tình yêu thương bạn bè, lại có cả tình yêu thương ngọt ngào giữa những đàn ông và phụ nữ...T
Trang 1Lời nói đầu
Sức mạnh vĩ đại nhất trên thế giới chính là sức mạnh của tình yêu Tình yêu tồn tại ở trong tráitim của mỗi người chúng ta, khi dòng suối tình yêu mát rượi chảy vào trái tim non nớt của mỗi đứatrẻ thì tình yeu ấy giống như một khúc nhạc hay tuyệt diệu vang lên giai điệu tính tang, tính tang ởtrong trái tim chúng, làm sống dậy cả trái tim trẻ
Nếu như không có tình yêu thì cả thế giới này sẽ mất đi ánh sáng, sẽ trở lên ảm đạm vô cùng;nếu như không có tình yêu thì người với người sẽ mất đi sự yêu thương và quan tâm lẫn nhau; nếunhư không có tình yêu thì chúng ta sẽ không thể nào hiểu được dư vị của hạnh phúc là như thế nào
Có rất nhiều cách yêu Nào là có tình yêu bố mẹ dành cho con cái, nào là tình yêu thương giữa anhchị em ruột, nào là tình yêu thương bạn bè, lại có cả tình yêu thương ngọt ngào giữa những đàn ông
và phụ nữ Tình yêu ấy, nó tồn tại ở mọi nơi mọi chốn trong cuộc sống của chúng ta, có thể chỉ làmột hành động nho nhỏ thôi, một câu hỏi thăm thôi nhưng cũng khiến chúng ta cảm động vô cùng.Trong quá trình lớn khôn của con trẻ thì trước hết cần phải cho con được tiếp nhận “sự giáo dục
về tình yêu thương”, để con trẻ hiểu được “yêu thương là gì?” cũng như “yêu thương như thế nào”.Khi mà quan niệm “tình yêu thương” đã đâm chồi nẩy lộc ở trong trái tim trẻ thì chúng sẽ học đượccách quan tâm và chăm sóc, biết ơn và đền đáp với người khác Đây chính là nền tảng cũng như lànguồn kế hoạch giáo dục của cả đời người, và đây cũng là bước đầu tiên để con trẻ bước đến thànhcông và hướng tới tương lai
Chúng tôi đã cất công biên soạn cuốn sách “365 câu chuyện vun đắp tình yêu thương ở trẻ”.Chúng tôi đã biên soạn ra 365 câu chuyện tràn đầy tình yêu thương từ những câu chuyện cổ tích,thiếu nhi, mỗi một câu chuyện đều có những ngụ ý sâu sắc, sẽ tạo cho mầm chân, thiện, mỹ đượcđâm chồi, nẩy lộc trong tâm hồn con trẻ Từ đó sẽ khơi dậy tình yêu thương cháy bỏng của trẻ đốivới cuộc sống, khiến cho trẻ tràn đầy tình yêu thương đối với thế giới này, để chúng được tự do baynhảy trong vương quốc yêu thương của mình
Cuốn truyện này kết hợp hình vẽ với lời văn sinh động, đọc dễ nhớ nên rất hợp đối với con trẻ.Chúng tôi tin rằng cuốn truyện này sẽ đem lại cho trẻ nhiều thứ, thêm phần thú vị, phong phí chonhững năm tháng tuổi thơ của trẻ
Hướng dẫn cách đọc cuốn truyện này
* Đối tượng đọc truyện:
Trẻ từ 6 đến 12 tuổi
• Chủ đề câu truyện:
Vun đắp tình yêu thương trong con trẻ, tạo cho mầm chân, thiện, mỹ được đâm chồi, nẩylộc trong tâm hồn con trẻ Qua đó làm cho trẻ hiểu được thế nào là tình thân, tình bạn và tình yêu,đồng thời học được cách biết ơn và đền đáp
* Cách đọc:
Bố mẹ cùng đọc truyện với con cái
* Đặc điểm của cuốn truyện:
- Đặc điểm nổi bật của cuốn truyện là sự kết hợp hoàn hảo giữa câu từ và hình ảnh Những câu
từ đẹp đi cùng với những hình ảnh sinh động sẽ làm cho con trẻ hiểu rõ được hơn ý nghĩa, ngụ ý
Trang 2của câu từ, đọc sẽ thấy thú vị, hứng thú Đối với con trẻ mà nói thì hình ảnh chính là biện pháp hấpdẫn sự chú ý của chúng, đây chính là biện pháp quan trọng giúp chúng thích đọc truyện hơn.
- Một năm được chia thành bốn mùa xuân, hạ, thu và đông, vì vậy cuốn truyện này đã chia cáccâu truyện này thành bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông nhằm khơi dậy ham muốn đọc truyện của contrẻ Theo từng mùa khác nhau thì từng tháng sẽ có những hình ảnh có màu sắc vô cùng phong phúkhiến cho trẻ không những đắm mình trong những câu truyện sinh động mà còn làm cho đầu ócchúng tràn đầy những hình ảnh phong cảnh tự nhiên xinh đẹp
- Câu nói của mỗi ngày sẽ làm tăng thêm kiến thức hiểu biết của con trẻ 365 ngày là 365 câu nóirất thú vị, những câu nói ấy bao gồm là lễ tết, danh ngôn Như vậy con trẻ sẽ học được nhiều hơn,
có nhiều kiến thức hơn
* Hướng dẫn cách đọc:
- Kiên trì mỗi ngày một câu truyện, nhớ là phải theo thứ tự:
Cuốn truyện này được chia thành bốn mùa xuân, hạ, thu và đông, mỗi một ngày là một câutruyện nhỏ hết sức thú vị Khi mới đọc cuốn truyện này thì cần phải kiên trì theo nguyên tắc đọc cóthứ tự và mỗi ngày một câu truyện Tốt nhất là hãy đánh dấu câu truyện đầu tiên mình đọc là bắtđầu từ ngày hôm nay, chẳng hạn như là ngày 1/6, vậy thì hãy mở câu truyện của ngày 1/6 ra đọc.Nào bây giờ bạn hãy giở đến trang có câu truyện của ngày hôm nay nhé, hãy đắm mình vào trongnhững câu truyện thú vị
- Trước hết bố mẹ hãy hướng dẫn, chỉ bảo con mình bắt đầu từ hình ảnh:
Khi bắt đầu giở trang đọc câu truyện đầu tiên thì bố mẹ không nên bắt con đọc truyện ngay màhãy để chúng được quan sát bức tranh, sau đó để chúng nói ra những suy nghĩ theo như bức tranhmình đã xem, rồi đoán xem nội dung chính của câu truyện này là gì Như vậy vừa rèn được khảnăng quan sát của trẻ, mặc khác lại rèn cho trẻ có đầu óc tưởng tượng và trí sáng tạo cao Bố mẹhãy cùng thảo luận với con, hãy cùng trò chuyện với con về nguyên nhân, quá trình cũng như là kếtquả của câu truyện Cách này cũng làm cho cái sự đọc thú vị hơn rất nhiều
- Bố mẹ và con cùng đọc to câu truyện:
Ở giai đoạn này có thể rèn luyện cho con khả năng nói và khả năng diễn đạt ngôn ngữ Nhiềuđứa trẻ tuy là biết đọc nhiều chữ nhưng khi phải đọc to thì toàn đọc lắp ba lắp bắp, diễn đạt kém
Bố mẹ có thể đọc to cùng con trẻ, nghĩa là bố mẹ đọc một đoạn rồi đoạn sau lại đến con trẻ, conđọc xong thì bố mẹ hãy chỉ ra cho con những chỗ sai và những điểm cần phải hoàn thiện tốt hơnnữa ra sao
- Bố mẹ nêu vấn đề đối với con:
Sau khi đọc xong câu truyện thì không có nghĩa là nhiệm vụ đọc đã xong Khi ấy, bố mẹcần phải hỏi con ngay một số vấn đề: chẳng hạn như là con thấy câu truyện này gợi mở cho conđiều gì? Con cảm động nhất với đoạn nào trong câu truyện? Tại sao cậu bé ấy lại làm như vậy? Nếucon là nhân vật chất của câu truyện thì con sẽ làm thế nào? Những câu hỏi được nêu ra cần phải gắn
bó chặt chẽ với câu truyện, và từng câu hỏi có sự khác nhau rõ nét
Tháng 3
Trang 3Ngày 1 tháng 3: Ngày của Báo biển Báo biển là loài động vật quý hiếm trên thế giới, do conngười săn bắt tràn lan và nước biển bị ô nhiễm nên đã đe dọa nghiêm trọng tới sự sống còn của loàiBáo biển.
Ngày xưa, ở một vương quốc nhỏ bé tại miền bắc có một vị vua vô cùng lạnh lùng , tàn nhẫn.Trên mảnh đất do vị vua này trị vì đều bị che phủ bởi lớp tuyết trắng xóa dầy đặc, ông và các thầndân của mình chưa bao giờ được nhìn thấy những bông hoa tươi thắm và những cọng cỏ xanh mơnmởn vị vua này khao khát mùa xuân sẽ về trên đất nước mình trị vì, nhưng mà mùa xuân chưa baogiờ ghé qua mảnh đất ấy
Một hôm, có một cô bé dường như lưu lạc đã lâu đến dừng lại trước cửa hoàng cung Cô bé khẩncầu đức vua cho mình chút thức ăn và một chỗ để ngả lưng, cô bé đã đi đoạn đường rất dài, vừamệt vừa đói, nên vô cùng mệt mỏi Nhưng mà đức vua có bao giờ muốn giúp đỡ ai đâu, vì vậy ôngcũng không buồn để ý tới cô bé xa lạ này Thế là ông gọi người hầu đến đuổi cô bé đi
Cô bé tội nghiệp liền đi vào trong rừng sâu trong gió và tuyết ào ào Trong rừng sâu cô gặp đượcmột người nông dân tốt bụng Người nông dân thấy cô bé vội đỡ cô đi vào trong nhà và để cô nằmnghỉ ở bên cạnh lò sưởi ấm áp, ngoài ra còn đắp thêm cho cô một chiếc chăn len mềm mại, cuốicùng thì dùng số bột mì ít ỏi của mình làm một chiếc bánh và một bát canh nóng hổi cho cô bé ăn.Khi ông bê chiếc bánh và bát canh đến cho cô bé thì mới phát hiện ra là cô bé đã tắt thở
Ông nông dân mang cô đi chôn ở một mảnh đất hoang trong rừng Ông chôn theo cả chiếc bánh
và bát canh mình vừa làm, và còn đắp chiếc chăn len cho cô bé Sáng sớm ngày hôm sau một kỳtích đã xẩy ra: Những nơi khác vẫn phủ đầy tuyết trắng, nhưng riêng trên nấm mộ của cô bé ấy lạimọc ra những bông hoa nở hoa rực rỡ Mùa xuân đã đến với nơi này!
Hóa ra, cô bé ấy chính là nàng xuân Ông nông dân tốt bụng, nhiệt tình đã đón tiếp cô bé, chânthành chào đón cô Như vậy đương nhiên ông được tận hưởng mùa xuân
Ngày 2 tháng 3: Mùa xuân đem đến tình yêu nồng ấm, giống như là tình yêu thương, sự quantâm to lớn của bố
Ngày xưa, có một cô bé vô cùng xinh xắn được gọi là cô bé đội mũ đỏ Bà nội cô bé sống ởtrong rừng sâu tách biệt ra khỏi ngôi làng của cô đang ở Một hôm, mẹ cô bảo: “Con ơi, bà nội bị
ốm, con hãy mang chút thức ăn đến cho bà nhé!”
Cô bé đội đũ đỏ vui vẻ lên đường
“Chào cô bé đội mũ đỏ! cô bé đi đâu sớm thế?” lão sói già săn đón hỏi cô bé
Cô bé nói: “Cháu đi đến nhà bà nội Bà cháu sống ở gần ba cây cao su to lớn tít tận trong rừng.”Mắt lão sói giả đảo rất nhanh và tươi cười nói: “Cháu thấy không hoa đẹp lắm đấy! cháu hãy háimột bó tặng bà nội đi, chắc chắn là bà cháu thích lắm đấy.”
Thế là cô bé đội mũ đỏ không đi theo đường chính nữa mà đi vào trong rừng sâu hái hoa
Lúc ấy, lão sói già liền chạy một mạch đến nhà bà nội của cô bé đội mũ đỏ Đến nơi, lão gõ cửa
và giả giọng nói: “Bà ơi, cháu là cô bé đội mũ đỏ của bà đây, cháu mang bánh ga tô và rượu vangđến cho bà.” “Cháu bỏ chốt cửa ra là vào được nhà đấy.” bà nội nói to
Và thế là lão sói già vào được trong nhà, vào cái là lão nuốt chửng ngay bà nội vào trong bụng,sau đó thì lão mặc quần áo của bà nội vào rồi nằm trên giường trả vờ ngủ
Trang 4Đến lúc này thì cô bé đội mũ đỏ cũng vừa đến cửa nhà bà nội Cô bé thấy cửa khép hờ cũng cảmthấy là lạ Cô bé đến trước đầu giường và kéo rèm cửa lên thì thấy bà nội đang nằm trên giường,
mũ thì kéo sùm sụp che hết cả mặt
“Bà ơi, sao mồm bà to thế?”
“Bồm bà to để một miếng ăn chửng luôn cả cháu!” lão sói già nói xong liền nhẩy từ trên giườngxuống và nuốt chửng cô bé đội mũ đỏ đáng thương vào trong bụng
Sau khi đánh chén no nê thì lão sói lại về giường nằm, lát sau thì ngáy vang cả nhà Đúng lúc đó
có bác thợ săn đi qua ngôi nhà, bác thấy lão sói già liền đâm cho một nhát, sau đó thì rạch bụng lãosói ra và cứu hai bà cháu nhà cô bé đội mũ đỏ
Ngày 3 tháng 3: Ngày cả nước yêu đôi tai Đôi tai là cơ quan quan trọng của cơ thể chúng ta,chúng ta cần phải chăm sóc, yêu quý đôi tai
Một quả đậu ván nọ có năm hạt đậu Khi quả đậu ván đã chín, nó liền tự tách ra dưới ánh mặttrời thì cả năm hạt đậu đều bị bung ra ở dưới đất Đúng lúc ấy có một cậu bé đi qua và nhặt năm hạtđậu này lên
Cậu bé liền lấy năm hạt đầu này làm thành viên đạn cho khẩu súng bắn chun của mình Hạt đậuđầu tiên bay vào trong không trung liền vui sướng nói to: “Mình đã được bay vào trong bầu trời baola!” bằng một tiếng, thế là hạt đậu thứ hai cũng bị bắn lên trên trời “Mình phải bay lên mặt trời!”hạt đậu thứ hai hét to
Hạt đậu thứ ba và hạt đậu thứ tư cũng được bay vào trong không gian, cả hai hạt đậu đều muốnđược chiêm ngưỡng vẻ đẹp của tự nhiên bao la
Duy nhất chỉ có hạt đậu thứ năm nói rằng: “Mình muốn được bắn vào một nơi có thể giúp conngười giải tỏa đau khổ” Hạt đậu này bay trong không trung một lát rồi rơi vào trong chậu hoa đã bị
ở bên cạnh cửa sổ
Đây là một gia đình nghèo khó chỉ có hai mẹ con Mùa xuân năm ấy cô bé đổ bệnh Cô khaokhát mẹ mình lúc nào cũng ở bên cạnh mình! nhưng mà, ngày nào mẹ cô cũng phải đi làm, đi làmthì mới có tiền chữa bệnh cho cô
Cô bé chợt nhìn thấy trong chậu hoa vỡ nhà mình mọc lên một mầm cây màu vàng vàng “dễthương quá, bạn đã đến làm bầu bạn với tớ!” mầm cây tuy không biết nói nhưng mà cũng cảm nhậnđược niềm vui của cô bé
Mẹ cô bé chuyển giường cô đến gần với cửa sổ hơn, cô bé vui sướng hớn hở nói: “Ngày nào concũng được trò chuyện với mầm cây thì chắc chắn con sẽ khỏi bệnh nhanh hơn.”
Mầm cây lớn lên rất nhanh, mẹ cô bé đã đóng cho nó cả một cái giá gỗ và bệnh tình của cô bé thìngày càng có chuyển biến tốt hơn
Không lâu sau cây đậu ván này nở hoa, cô bé vui sướng thơm lên từng cánh hoa, và ngạc nhiênthay cô bé đã hoàn toàn khỏi bệnh
Hạt đậu thứ năm đã hoàn thành tâm nguyện của mình, còn bốn hạt đậu còn lại đều bị chim ănmất vào trong bụng
Ngày 4 tháng 3: Ngày 15 tháng giêng âm lịch là ngày tết nguyên tiêu, đây là đêm đoàn tụ đầutiên trong năm của cả gia đình, ngày này còn được gọi là “Tết Thượng nguyên”
Trang 5“Hôm qua những bông hoa này còn nở rất đẹp, vậy mà tại sao hôm nay lại chẳng có sức sống gì
cả thế này?” Ida hỏi chị học sinh đứng bên
“Tối qua chúng đã đi dự buổi vũ hội” Chị học sinh nói: “Mà tối nay vẫn còn đấy, đến lúc ấy córất nhiều loài hoa cùng tham gia.”
Chị học sinh liền kể rất nhiều chuyện liên quan tới vũ hội các loài hoa này Đến khi đi ngủ mà cô
bé Ida vẫn cứ nghĩ miên man về vũ hội này Cô bé ôm chậu hoa đã ủ rũ lên giường và nói với gấubông Sofia rằng: “Hoa bị ốm rồi, hôm nay bạn ngủ trong ngăn kéo nhé!”
“Không biết hoa có ngủ ở trên giường không nhỉ?!” nửa đêm cô bé Ida mở toang cửa sổ nhìn rabên ngoài, “Ôi, thú vị quá!”
Tất cả các loài hoa đang quây quần bên nhau khiêu vũ, một bông hoa ly vàng đang ngồi đánhđàn piano
Thanh miếng gỗ nhỏ cũng nhẩy từ trên bàn xuống dưới đất khiêu vũ Nó cõng trên mình ngườinến nhỏ bé giường như cũng đang nhẩy múa cùng Người nến nhẩy mệt rồi thì ánh nến lúc thì bùnglên lúc thì le lói, nhưng mà chẳng bao giờ tắt hẳn Mọi loài hoa liền nói giúp cho người nến mãi thìthanh gỗ mới chịu dừng lại không nhẩy nữa
Gấu bông Sofia nằm ngủ trong ngăn kéo cũng chui ra, “ở đây có vũ hội mà sao chẳng ai thèmgọi tớ một tiếng nhỉ?” gấu bông nhẩy từ trong ngăn kéo xuống, những bông hoa vội xúm lại hỏihan xem gấu bông có bị làm sao không Gấu bông có làm sao đâu, nhẩy chẳng đau tẹo nào, lại cònnhường cho hoa ngủ giường của mình Một bông hoa nói: “Không cần đâu bạn ơi, đến sáng maibọn mình sẽ chết hết mà Bạn hãy nói với chủ nhân của bạn chôn bọn mình ở nơi để năm sau bọnmình lại được đến tiếp
Lúc ấy lại đến thêm mấy bông hoa nữa, chúng nhảy nhót say sưa, điệu nhảy đẹp vô cùng
Ngày hôm sau, cô bé Ida thấy hoa đều chết cả Cô bé liền cất chúng vào trong một chiếc hộp nhỏxinh xắn rồi cùng với hai người anh họ cùng mình chôn chúng ở trong vườn hoa
5 ngày 5 tháng 3: Tình yêu chiến thắng tất cả
Mùa xuân chim gõ kiến bị bắn chết bởi mũi tên của người thợ săn, và thế là ba chú chim non concủa chim gõ kiến trở thành côi cút Những chú chim non vừa ra khỏi vỏ trứng chẳng biết gì cả, yếu
ớt vô cùng Chúng đói, rét nên chỉ biết kêu chích chích thê thảm và luôn mồm gọi mẹ
“Nhìn những chú chim côi cút này mới đáng thương làm sao, ai mà chẳng động lòng thươngnhỉ?” một con cáo ngồi trên miếng đá đối diện với tổ chim than, rồi lại gọi thật to những loài chimkhác “Các bạn chim ơi, đừng vứt bỏ những chú chim non không nơi nương tựa này Dù là tha chochúng một hạt kê để ăn hay là một cọng cỏ đắp cho tổ chim cũng được Như vậy mới cứu đượccuộc sống của chúng, còn có gì tuyệt vời hơn cả làm việc tốt nhỉ? này, bạn chim đỗ quyên, bạncũng đang trong thời gian thay lông, vậy thì hãy vặt ra vài sợi lông trắng muốt của mình làm thànhchiếc giường ấm áp cho chim non, chứ tội gì để lãng phí những sợi lông ấy của mình Chim én ơi,bạn hãy bắt thêm vài con muỗi để làm thành bữa trưa thịnh soạn cho chúng Chim sẻ ơi, con củabạn đã lớn khôn rồi, chúng đã biết tự bay đi kiếm mồi nuôi thân, vậy thì bạn hãy rời tổ của mìnhđến với lũ chim non, chăm sóc chúng như là mẹ chăm con Còn bạn, bạn chim oanh yêu quý, bạn
có giọng hót tuyệt vời ai ai cũng phải ngưỡng mộ, tranh thủ lúc gió nhè nhẹ đung đưa lũ chim nonthì bạn hãy hát bài hát hay nhấy để ru chúng ngủ Tôi tin rằng, với sự quan tâm, chăm sóc tận tình
Trang 6của mọi người thì sẽ thay đổi được số phận bi thảm của những chú chim côi cút này Các bạn ơi,hãy nghe lời tôi, hãy chứng minh cho mọi người biết rằng mọi loài vật sống trong rừng sâu nàyluôn thích làm điều tốt ”
Nói đến đó thì ba chú chim đáng thương đói quá loạng quạng rơi từ trên tổ chim xuống ngaytrước mặt con cáo Con cáo liền ăn ngay chúng và còn nói không còn thao thao bất tuyệt nữa
Ngày 6 tháng 3: (Tiết) Kinh trập (ngày 17 tháng 1 Âm lịch) Xuân đến đánh thức những loàiđộng vật đang ngủ đông dưới đất
Mùa xuân là mùa xây nhà tốt nhất trong năm Lão hổ già, sư tử và báo đều xây được nhà riêngcho mình, mà nhà sau thì toàn đẹp hơn nhà trước
Thế là, gấu liền nghĩ ngay đến việc xây cho mình một ngôi nhà mới Gấu đi vào trong rừng chặtmột cái cây thật to rồi vác về nhà Thân cây vô cùng nặng, đường về nhà lại xa, vì vậy đi được mộtlát thôi mà gấu thấy rất mệt và liền dừng lại ngồi lên thân cây nghỉ
Cách đó không xa có một chú lợn rừng đang nằm phơi nắng Lợn rừng nhìn thấy gấu liền lớntiếng chào hỏi: “Thân cây này nặng lắm anh gấu nhỉ?”
“Ờ Rất nặng” Gấu thở dài, mệt mỏi đáp lại
“Còn phải vác rất xa anh gấu nhỉ?” lợn rừng hỏi han rất quan tâm, nhưng mà vẫn nằm đó phơinắng chẳng nhúc nhích
“Ừ, phải vác đến đầu bìa rừng cơ.” gấu vừa lau mồ hôi vừa thật thà trả lời
“Ôi trời, trời nóng thế này anh phải vác xa như vậy thì chắc là mệt lắm nhỉ?!” lợn rừng quayngười và nói ra vẻ rất thông cảm
“Lại còn phải nói, mệt lắm lắm!” gấu thật thà nói ra cảm nhận của mình
“Thân cây nặng thế này thì tốt nhất phải có hai người vác” Lợn rừng tỏ ra rất khảng khái
Gấu nghe xong cảm động lắm vì nghĩ rằng lợn rừng sẽ giúp mình một tay: “anh đúng là anh bạntốt Hai người vác là tốt nhất, làm phiền anh ”
“Ôi dào, tôi còn có việc của tôi, tôi đi trước đây.” lợn rừng chẳng đợi anh gấu nói hết liền đứngdậy, cắt ngang lời: “Chúc anh thành công!
Mao Mao chạy vào trong rừng sâu, vui sướng nhảy hết từ cành cây này sang cành cây khác, cậuchơi rất say mê Bỗng nhiên cậu sơ ý nên đã bị rơi từ trên cây xuống Cũng may là rơi chứ khôngphải là bị ngã? vì sao thế nhỉ? đó là vì nó đã rơi vào trúng người con sói đang nằm ngủ ở dưới gốc
Trang 7cây Nhưng mà như thế thì còn chết hơn Thấy mao mao sợ hãi thì con sói này lại cười niềm nở vớimao mao và
Nói rằng: “đừng sợ, ta sẽ không làm hại cháu đâu Ta còn muốn hỏi cháu một việc nữa cơ!”nghe thấy sói nói vậy thì mao mao bình tâm lại đôi chút Sói hỏi: “Này tại sao loài sóc các cháu lạiluôn vui vẻ như vậy, còn loài sói chúng
Ta lại luôn buồn phiền nhỉ?” Mao Mao nghĩ một chốc rồi lấy hết can đảm trả lời: “Cháu nghĩrằng, chúng cháu vui vẻ vì do chúng cháu chẳng bao giờ tranh giành với ai, không những khôngđấu tranh đè nén nhau mà chúng cháu còn luôn sống khoan dung, nhường nhịn lẫn nhau, luôn nghĩcho người khác Còn các bác thì sao, các bác luôn đánh nhau, luôn gây chuyện với mọi người, luônbiến người khác thành kẻ thù của mình Sống như vậy liệu các bạn có vui vẻ được hay không?”Sói nghe xong mắt liền trợn trừng, định nổi nóng nhưng rồi ngẫm kỹ thì thấy chú sóc Mao Maonày nói rất có lý Sói liền chuyển bực thành vui và kết bạn với chú sóc mao mao và chịu sự ảnhhưởng của sóc loài sói dần dần sống vui vẻ hơn
Ngày 8 tháng 3: Ngày Quốc tế phụ nữ Đây là ngày kỷ niệm phụ nữ các nước trên thế giới đòihỏi sự hòa bình, bình đẳng và phát triển về giới
Một cô bé đi qua một thảm cỏ xanh, thấy một con bướm bị gai chích vào cô liền nhẹ nhàng tómlấy con bướm và rút cái gai ra Sau đó cô bé đặt con bướm vào giữa lòng bàn tay và nói: “Bướmxinh đẹp ơi, mi hãy bay đi! hãy bay đến thế giới tự nhiên bao la, rộng lớn!” thế là con bớm đập đậpcái cánh rồi bay vào thế giới thiên nhiên
Sau này, để đền đáp ơn cứu mạng của cô bé, con bướm đã hoàn thành một nàng tiên xinh đẹp.Nàng tiên nói với cô bé: “Cháu là một cô bé nhân từ nên ta ban cho cháu một điều ước Cháu hãyước đi, ta sẽ thực hiện nó cho dù điều ước ấy của cháu là gì.” cô bé nghĩ một lát rồi nói: “Cháu ướcmình sẽ được sống vui vẻ suốt đời.” thế là nàng tiên cúi xuống thì thầm một hồi vào tai cô bé, sau
đó thì biết mất Cô bé đã nghe được bí quyết sống vui vẻ của nàng tiên, và sau này đúng là cô bé đãsống vui vẻ đến trọn đời
Không hiểu bí quyết sống vui vẻ nàng tiên thì thầm vào tai cô bé là gì nhỉ? đó chính là: “Cháuhãy yêu thương từng người sống quanh mình”
Ngày 9 tháng 3: Mùa xuân đến hoa nở rộ khắp nơi, hương thơm ngào ngạt Chim én đến baynhẩy tung tăng trên các cành cây liễu
Bên bờ biển rộng thênh thanh có một làng chài nhỏ bé, tĩnh mịch Đầu làng có một chàng traichèo thuyền giỏi giang, cường tráng, dũng cảm và chăm chỉ Cuối làng có một cô gái xinh đẹp, hiềnthục, dịu dàng Họ là bạn thanh mai trúc mã của nhau, ban ngày không thấy rời nhau nửa bước.Ngoài biển có một con trăn biển ba đầu to lớn Mỗi lần nó thấy có người ra biển đánh bắt cá là
nó liền làm cho biển nổi sóng cuồn cuộn, xua đuổi đàn cá, lật đổ thuyền bè
Anh chàng chèo thuyền này dũng cảm xung phong đi diệt trăn biển Cả làng bàn bạc xong thì cửmột số người đánh cá dũng cảm, mạnh khỏe, nhanh nhẹn đi diệt trăn biển cùng anh
Ngày đi, cô gái xinh đẹp đi tiễn chàng trai chèo thuyền Chàng trai đưa cho cô gái một cái gương
và nói: “em ơi, em hãy cầm lấy chiếc gương này Nếu em nhìn thấy xuất hiện một cột buồm màutrắng thì chúng anh đã chiến thắng, còn nếu em nhìn thấy một chiếc cột buồm màu đỏ và dần dầnchuyển sang màu đen thì bọn anh đã thua.”
Trang 8Thế là cô gái cứ ngày đêm ở trông trực ở bên cạnh chiếc gương và rồi chiếc cột buồm màu trắngdần dần hiện lên Hơn tháng sau thì sóng to gió lớn nổi cuồn cuộn trong chiếc gương và một điềmxấu đã hiện lên trước mắt cô gái: trong chiếc gương xuất hiện một chiếc cột buồm màu đỏ, và chiếccột buồm màu đỏ này lại dần dần chuyển sang màu đen.
Cô gái đau buồn quá sinh ốm rồi qua đời Mọi người trong làng cũng thương tiếc không kém, và
họ đã chôn cô ở trên núi, nơi quay về hướng mặt trời Ngày hôm sau, trên núi mọc lên một loài hoa
đỏ thắm
Một trăm ngày sau, chàng trai chèo thuyền quay về làng Hóa ra là khi chàng chém chết con trănbiển thì máu của nó đã bắn lên chiếc cột buồm Chính vì vậy mà cô gái nhìn thấy chiếc cột buồmmàu đỏ rồi chuyển sang màu đen ở trong gương
Chàng trai biết tin đấm ngực than trách, chàng ngồi khóc mãi bên nấm mộ của cô gái mình yêuthương Mọi người trong làng biết tin vội vàng đến gọi chàng trai đang hôn mê vì đau khổ dậy.Tỉnh lại và chàng vừa đứng lên thì bông hoa đỏ thắm nở trên nấm mộ cô gái đúng tròn một trămngày liền héo ngay
Ngày 10 tháng 3: Mùa xuân đến chúng ta đi ra ngoài chơi đùa thỏa thích Tôi thả diều vào trongkhông trung và cũng là lúc tôi thả cả hồn mình vào trong đó
Có một cô bé lên bẩy tuổi chẳng bao giờ muốn đi câu cá cùng bố mẹ ở ngoại ô thành phố Cô bénói rằng: “Bố ơi, con không muốn đi câu cá, vì con thấy thương lắm mỗi khi nhìn thấy cá chảymáu, con không nhẫn tâm nhìn thấy chúng như vậy.”
Mẹ cô bé nói: “Nếu bố mẹ đi câu cá thì ở nhà chỉ có mỗi mình con thôi đấy.”
“Con thà ở nhà một mình còn hơn là đi câu cá với bố mẹ.” cô bé kiên quyết nói
Một cuối tuần nữa lại đến, bác hàng xóm nghe thấy tiếng cô bé khóc thút thít ở trong nhà, hóa ra
là cô bé vẫn không muốn đi câu cá cùng bố mẹ nên bị bố bực mình quá phét cho vào mông
Bác hàng xóm ngủ trưa dậy đi xuống dưới tầng thì thấy cô bé đang đứng ở trên lan can nhà mìnhvung vẩy chiếc cần câu cá để câu cá Bác hàng xóm ngạc nhiên lắm liền hỏi cô bé đang làm gì thì
cô bé vui vẻ trả lời: “Bác ơi, cháu đang câu bươm bướm Mồi câu là cánh hoa hồng xinh đẹp nàyđấy ạ.”
Hóa ra, cô bé cũng thích câu cá lắm, nhưng mà cô bé không đành lòng nhìn thấy cảnh nhữnglưỡi câu sắc nhọn móc vào mồm lũ cá đáng thương, vì thế mà cô đã nghĩ ra cách câu bươm bướmbằng cánh hoa hồng Tất nhiên, cách câu này chỉ dụ được vài con bươm bướm và vài con ong thôi,nhưng mà cô cũng thấy vui lắm rồi
Bác hàng xóm rất cảm động trước tấm lòng dịu dàng của cô bé Bác ngửa đầu nhìn cô bé thì thấyánh mặt trời chiếc rọi vào khuôn mặt cô gái thật lung linh, huyền ảo, trông giống như là thiên sứđang bay trên trời
Đúng là xinh xắn và hiền dịu cũng là một đấy nhỉ
Ngày 11 tháng 3: Ngày kính trọng quốc tế Ngày này có nguồn gốc từ phong trào phản đối viphạm nhân quyền năm 1999 ở Mỹ
Trang 9Cô bé 12 tuổi về đến nhà vui vẻ nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay con kiểm tra đứng đầu lớp đấy!”vừa nói cô bé vừa nhẩy tung tăng vô cùng vui sướng, cô còn chực nhẩy vào cả người mẹ Ai ngờ,
mẹ cô bé lại nghiêm mặt nói: “Con nhẹ nhàng thôi nào!”
Cô bé không hiểu tại sao liền hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao mẹ cứ bắt cả nhà phải đi nhẹ trong ngaynhà mình vậy, giống như là mẹ sợ cả nhà giẫm phải mìn hay sao ấy?”
Bà mẹ cười phá lên rồi dịu dàng xoa đầu con nói: “Con quên là ở tầng dưới nhà ta cũng có nhàkhác ở à? Nếu chúng ta cứ đi ầm ầm thì sẽ làm ảnh hưởng tới họ.”
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, long lanh rồi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con hiểu ý mẹ, nhưng màchúng ta cũng cần phải sống thoải mái ngay trong ngôi nhà của mình chứ ạ!”
Mẹ cô bé giải thích rất cặn kẽ với cô bé rằng: “sàn nhà nhà ta là trần của nhà bác Trương, nếuchúng ta đi mạnh quá thì vợ chồng bác Trương sẽ không chịu được đâu.”
Cô bé bĩu cái môi nhỏ xinh và hỏi tiếp: “Mẹ ơi, thế tại sao nhà trên nhà ta lại không nghĩ nhưvậy nhỉ? Họ lúc nào cũng làm ồn lắm, nhiều khi con còn chẳng học được bài vì họ cơ?”
Bà mẹ lại nói: “Con gái ngoan, nhà trên tầng chúng ta có một cậu bé 3 tuổi Cậu bé muốn lớnnhanh thì phải chạy nhẩy nhiều, phải hoạt động chân tay nhiều Còn con thì phải biết thông cảmcho họ một tý chứ.”
Cô bé bĩu môi càng cong hơn: “Nói đi nói lại thì nhà mình là thiệt thòi nhất mẹ nhỉ? Thế thìchẳng công bằng tẹo nào.”
Bà mẹ liền nhìn con nói rất chăm chú: “Con có biết không? Sống mà biết nghĩ cho người khác là
cố gắng của cả đời đấy con ạ!”
Ngày 12 tháng 3: Hôm nay là Tết trồng cây, để ghi nhớ công lao to lớn của Tôn Trung Sơn thì
đã quy định ngày ông qua đời là ngày Tết trồng cây
Có một cậu bé bị viêm tủy sống nên chân bị khập khiễng, cậu lại có hàm răng chênh nhau làm tổtrưởng xấu xí Chính vì thế mà cậu cho rằng mình là đứa trẻ bất hạnh nhất trên thế gian này, cũng
do vậy mà cậu vô cùng tự ti
Mùa xuân đến, bố cậu bé mua về mấy mầm cây nhỏ và bảo các con đem đi trồng ông bố nói vớicác con rằng cây nào mọc lên đẹp nhất thì sẽ tặng cho người con ấy một món quá Cậu bé cũngmuốn có được món quà lắm, nhưng nghĩ đến cảnh chân thấp chân cao của mình thì cậu chẳng thểkiên trì được hơn
Vài hôm sau, cậu bé thấy mầm cây mình trồng không những chẳng chết khô mà còn mọc lênnhững tán lá xanh mướt So với cây của những anh chị em khác thì có sức sống vô cùng
Thế là bố đã mua cho cậu bé món quá mà cậu thích nhất, lại còn nói qua việc cậu trồng cây chothấy sau này lớn lên nhất định cậu sẽ trở thành một nhà thực vật tài giỏi Cũng từ đó cậu bé khôngcòn tự ty nữa, mà dần dần sống lạc quan hơn
Tối hôm ấy, trăng sáng vằng vặc, cậu bé nằm trên giường mà không tài nào ngủ được Bỗngnhiên cậu nhớ tới lời của thầy giáo dậy sinh vật: “Thường thì thực vật hay phát triển vào buổi tối.Vậy là cậu nẩy ra ý định đi xem chúng phát triển vào buổi tối ra sao Khi cậu nhẹ nhàng bước vàotrong vườn thì thấy bố mẹ đang tưới gì đó cho cái cây của mình Trong chốc lát cậu hiểu ra tất cả,
Trang 10hóa ra bố cậu luôn âm thầm chăm bẵm, tưới phân cho cái cây nhỏ bé của cậu! cậu bé nhìn bố vàkhông biết từ khi nào nước mắt cứ lăn dài trên má
Cuối cùng thì cậu bé tập tễnh này cũng không trở thành nhà thực vật mà cậu lại trở thành tổngthống nước mỹ Tên của ông là Frank Colin Roservelt
Ngày 13 tháng 3: Mưa xuân tạnh thì trong gió thoang thoảng mùi đất mới nồng nàn, pha lẫn mùi
cỏ ngai ngái và mùi hoa nồng nàn
Mùa xuân đến, sấm sét đánh ầm ầm, bầu trời xám xịt và rồi đổ xuống từng cơn mưa Một chiếc
xe máy màu đỏ dừng lại trước cửa hàng tạp hóa
“Con ơi, mẹ vào cửa hàng mua ít đồ ăn cho con Con ở đây đợi mẹ nhé Không được đi đâu đấy,ngồi ngoan ở đây đợi mẹ, không được nghịch ngợm gì.”
Lát sau, bà mẹ từ cửa hàng đi ra tay xách nách mang túi to túi nhỏ thì nhìn thấy cậu con bò lăn
bò toài trên chiếc yên xe vô cùng nguy hiểm Bà mẹ vội lớn tiếng quát mắng: “Con bò lên ghế làm
gì thế? Mẹ vừa bắt con ngồi yên cơ mà!”
Cậu bé thấy mẹ xách về một đống thì vui lắm Nghe lời mẹ cậu ngồi ngay ngắn lại và giườngnhư cũng không thèm để ý tới giọng nói cứng rắn của bà mẹ, cậu bé cười tít nói:
“Mẹ ơi, mẹ thấy con thông minh không, con bò lên yên để làm áo mưa đấy Giờ mẹ ngồi vào thìkhông bị ướt đâu.” cậu bé lanh lảnh nói, lòng bà mẹ thảnh thơi đi nhiều, vẻ mặt vui vẻ của con cứmãi hiện lên trước mặt mẹ
Đi về, bà mẹ lái xe còn cậu con thì bám chặt vào eo mẹ Bà mẹ cứ nghĩ miên man: “Cảm độngquá, không ngờ con mình ít tuổi như vậy mà đã biết nghĩ cho mẹ Mình chẳng có thời gian chơicùng con, chỉ biết đếm xem con được các cô tặng bao nhiêu bông hoa bé ngoan, chắc chắn là conthấy mình hư lắm đây ”
Cậu bé ngồi đằng sau vẫn ôm mẹ, mà còn ôm mẹ chặt hơn
Ngày 14 tháng 3: Ngày Cảnh sát quốc tế Tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế (Interpol) được thànhlập vào năm 1923 Trụ sở của Tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế đặt tại thành phố Lion của Pháp.Ngày xưa, có hai cô gái cùng dệt sợi với nhau, một cô thì xinh đẹp nhưng mà lười nhác, còn một
cô thì nghèo nhưng lại rất chăm chỉ Cô gái xinh đẹp khi dệt vải thường hay nóng tính, thấy sợi lanh
bị mắc chỗ nào hoặc là bị bẩn chỗ nào là tức giận vứt phăng sợi đó xuống đất Những lúc ấy, cô gáinghèo khó nhưng chăm chỉ kia sẽ gom nhặt những sợi lanh bị ném đi ấy rồi giặt sạch và cẩn thậndệt lại Sợi lanh cô gái xinh đẹp vứt đi rất nhiều nên cô bé chăm chỉ đã lấy những sợi lanh này dệtthành một bộ quần áo tuyệt đẹp
Một hôm, một chàng trai khôi ngô, tuấn tú nhìn thấy cô gái xinh đẹp thì đem lòng thích cô.Chàng trai không hề biết rằng cô gái xinh đẹp này lại lười nhác, lại qua loa đại khái Không lâu sauchàng trai ngỏ lời cầu hôn với cô gái xinh đẹp Cô gái xinh đẹp cũng phải lòng chàng trai này, vìvậy mà cả hai người đều muốn tổ chức lễ cưới thật nhanh
Đêm trước ngày cưới, chú rể tới xưởng dệt thăm cô dâu Cô gái chăm chỉ mặc bộ quần áo xinhđẹp nhảy múa ở đó để chúc mừng cô dâu Ai ngờ cô dâu lại nói: “Con bé nghèo đói này, tại sao lạimặc thứ mà chúng ta đã bỏ đi, lại còn nhẩy múa ở đây làm gì.”
Trang 11Chú rể đứng ngoài nghe được tất cả mà chẳng hiểu gì Chàng hỏi cô dâu: “Cô ấy mặc bộ quần áođẹp đấy chứ! tại sao em lại bảo là cô ấy mặc cái thứ mà em đã vứt đi?!” cô dâu giải thích rằng:
“Con bé nghèo đói này đã lấy những sợi lanh mà em vứt đi để dệt lên bộ quần áo ấy đấy.” nghexong câu này thì chàng trai chợt bừng tình, hóa ra cô dâu lại là một người vô cùng lười nhác, còn
cô gái nghèo mới chăm chỉ, hiền dịu biết bao
Chàng trai thấy ghét cô dâu lười nhác này quá, chàng thầm nghĩ may mà mình chưa lấy cô talàm vợ Chàng trai đến trước mặt cô gái nghèo khổ nhưng chăm chỉ đề nghị xin được lấy cô làmvợ
Ngày 15 tháng 3: Ngày quyền lợi của người tiêu dùng Ngày này do cựu Tổng thống nước Mỹ làJohn Kenerdy đề xướng tại Quốc hội vào năm 1952
xưa kia có một bà phù thủy, bà có ba người con trai Lúc nào bà cũng nghĩ rằng ba cậu con trai
sẽ tước hết quyền lợi của mình, và thế là bà biến cậu con cả thành chim thương ưng (một loại diềuhâu), cậu thứ hai biến thành cá kình, còn cậu thứ ba thì đã lén bỏ trốn khỏi nhà nên không bị sao cả.Chàng nghe nói công chúa đã trúng phải ma thuật, bị nhốt ở trong cung điện mặt trời vàng Có đến
23 người đến cứu nàng nhưng đều chết rất thảm ở nơi đó Chàng trai quyết định lên đường đi tìmcung điện mặt trời vàng
Vào rừng sâu, chàng đã lấy được chiếc mũ như ý của người khổng lồ Đội chiếc mũ này lên thìmuốn đi đến đâu là được đi đến đó Thế là chàng đến được trước cung điện mặt trời vàng
Chàng trai đi vào trong cung điện và tìm thấy nàng công chúa Chàng thấy công chúa mặt đầynếp nhăn, tóc thì toàn màu đỏ “Nàng là nàng công chúa xinh đẹp kia ư?” chàng trai thảng thốt kêulên
“Người ở trong gương kia mới là gương mặt thật của em.” nàng đưa cho chàng trai xem chiếcgương, chàng trai nhìn thấy trong gương có một cô gái vô cùng xinh đẹp “Làm thế nào tôi mới cứuđược nàng?”
Nàng công chúa đáp: “dưới núi có một giếng nước, bên cạnh giếng của một con trâu đực, nếuchàng giết được con trâu đực thì sẽ có con gà tây bay từ trong bụng nó ra Trong bụng con gà tây cómột quả trứng và trong lòng đỏ trứng gà có chứa một quả cầu pha lê Chỉ có mỗi quả cầu bằng pha
lê mới cứu nổi em.”
Chàng trai đi xuống núi Chàng đâm kiếm vào bụng con trâu đực, và đúng là từ trong bụng trâuđực bay ra một con gà tây Người anh cả biến thành chim thương ưng đã dùng vuốt quắp lấy con gàtây và con gà tây đành vứt lại quả trứng
Chàng trai đón lấy quả trứng và lấy ra quả cầu pha lê Bà phù thủy liền nói: “Con đã trở thànhhoàng tử của cung điện mặt trời vàng, và các anh của con cũng đã trở về với hình hài xưa.”
Chàng trai trẻ vội đi tìm công chúa, vừa bước vào cửa thì chàng thấy công chúa đang đứng đóvới vẻ đẹp rạng ngời Và rồi sau đó họ lấy nhau và sống với nhau hạnh phúc đến cuối đời
Ngày 16 tháng 3: Ngày cùng với trẻ em nghèo cả nước nắm tay nhau hành động Cả nước cùnggiúp đỡ những đứa trẻ ở các vùng nghèo trong cả nước
Một hôm, trên bàn giáo sư có đặt một cái chai đựng đầy nước Sau đó vị giáo sư cầm ở dưới bànnhững hòn đá nho nhỏ được gọi là “Đá cuội” Giáo sư cho toàn bộ số đá cuội này vào trong chainước rồi hỏi: “Các trò thấy chai này đã đầy chưa?”
Trang 12“Đầy rồi ạ!” học sinh ngồi trong lớp đồng thanh đáp “Thật không?” giáo sư cười hỏi.
Sau đó ông lại lấy một cái túi đựng đầy đá vụn và đổ hết số đá vụn này vào trong chai ông lạihỏi: “Các trò thấy đã đầy chưa?”
“Có lẽ là chưa ạ!” một số học sinh do dự đáp
“Tốt lắm!” nói xong giáo sư lại cầm một túi cát và rồi chậm rãi đổ hết số cát trong túi vào chai.ông lại hỏi: “Giờ các trò thấy chai đã đầy chưa?”
“Chưa đầy ạ!” các học trò tự tin, dõng dạc đáp “Rất tốt!”, giáo sư lại cầm một chai nước và rồi
để hết nước vào trong chai kia
Làm xong một loạt những việc này thì giáo sư lại hỏi cả lớp: “Các trò có được kết luận gì saunhững việc này?”
Một học sinh đáp: “Cho dù chúng ta bận thế nào, chương trình sắp xếp đầy ra sao, nếu chúng tabiết rút gọn lại thì sẽ làm được rất nhiều việc Đó chính là cách làm sao phải biết quản lý thời gian.”Giáo sư nghe xong câu trả lời thì gật đầu cười nói: “em trả lời hay lắm, nhưng đó chưa phải là tinquan trọng nhất tôi muốn thông báo cho các em.”
Nói đến đây giáo sư dừng lại một lát, ông nhìn quanh lớp rồi nói tiếp: “Thầy muốn nói với các
em một tin quan trọng là, nếu các em không cho những viên đá cuội to này vào trong chai thì saunày các em sẽ chẳng bao giờ có cơ hội làm việc đó
Ngày 17 tháng 3: Ngày hàng hải quốc tế Ngoài ra, để kỷ niệm lịch sử lâu đời của ngành hànghải thì mỗi một quốc gia đều có hững ngày kỷ niệm hàng hải riêng của mình
Trong rừng sâu có một con sông, nước chảy qua sông rất siết, cứ cuộn sóng tung bọt tứ tung vàchảy về nơi xa xa Trên con sông ấy có một chiếc cầu độc mộc, chiếc cầu hẹp đến nỗi mỗi lần chỉđược một người qua
Một hôm, chú dê sống ở núi đông muốn qua núi tây hái dâu tây, còn chú dê sống ở núi tây lạimuốn qua núi đông hái quả cao su Kết quả là hai con dê cùng lên chiếc cầu, đến giữa cầu, hai chú
dê bị chặn lại, chẳng ai có thể qua được cầu
Hai chú dê nhìn nhau, nhìn nhau mãi, chẳng ai chịu nhường ai rất lâu Vậy mà cả hai chú dê đềukhông có ý định nhường đường cho nhau Khi ấy chú dê sống ở núi đông lạnh lùng nói với chú dêsống ở núi tây: “Này, mắt anh mọc ở mông hay sao mà không nhìn thấy tôi đi đến núi tây? saokhông tránh ra thế?”
“Tôi thấy anh không có mắt ấy chứ, nếu không thì làm sao lại cản đường tôi? Anh không biết làtôi đang muốn đi đến núi Đông à?” chú dê sống ở núi Tây trề môi nhại lại
“Anh có nhường đường hay không? Có nhường không, không nhường là tôi đâm vào đấy.” chú
dê sống ở núi đông lắc lắc cái đầu ra vẻ như “Có nhìn thấy không, hai cái sừng của tôi sắc như lưỡikiếm, nó đang muốn nếm xem miếng thịt béo ngậy trên người anh có tươi ngon không đây?!
“Hừ, muốn đánh nhau với tôi hả? Còn khuya nhé!” chú dê sống ở núi Tây nói dõng dọc, sau đóthì cúi đầu lấy sừng đấu với chú dê sống ở núi Đông
“Ái chà, thằng ranh con, xem chừng mi không muốn sống nữa rồi.” chú dê sống ở núi Đông vừamắng vừa cúi đầu xông thẳng vào chú dê sống ở núi Tây
Trang 13“Cạch” âm thanh từ hai chiếc sừng va vào nhau phát ra rất lớn và rồi “Tõm” một cái, cả hai chú
dê đều bị rơi xuống dưới sông
Khu rừng lại yên tĩnh trở lại, hai chú dê đã bị chết đuối ở dưới sông, và chẳng bao lâu sau thì xáccủa chúng bị nước cuốn đi đến một nơi khác rất nhanh
Ngày 18 tháng 3: để tránh sa vào cạm bẫy, đôi khi người ta phải biết chấp nhận sai lầm
Trên phố có một người ăn mày mặt mày ủ rũ lê bước chân khó nhọc đi trên đường Người ănmày mặc bộ quần áo rách nát, khuôn mặt vàng vọt, xem chừng lâu lắm chưa được ăn bữa nào nobụng Người ăn mày vừa đi vừa lẩm bẩm: Giá như mình được ăn một bữa no nê thì tốt biết baonhiêu! sao mình lại nghèo rớt mùng tơi thế này? Người ăn mày hận cái đói nghèo, và trách móc tạisao nữ thần may mắn lại không thèm để ý tới số phận hẩm hiu của mình
Đúng lúc ấy thì nữ thần may mắn xuất hiện ngay trước mắt người ăn mày Người ăn mày nhận rangười chính là nữ thần may mắn thì lập tức quỳ rạp xuống, lầm bầm khẩn cầu: “Thưa nữa thần maymắn hiền từ, xin bà hãy thương con, con giờ chẳng có gì cả!”
Nữ thần may mắn ân cần hỏi han: “Bây giờ anh muốn gì nhất nào?”
Người ăn mày liền nói: “Con muốn có vàng ạ!”
Nữ thần may mắn nói: “vậy thì anh hãy cởi áo của anh ra để hứng vàng nào Nhưng mà khôngđược hứng nhiều quá, vì nếu hứng nhiều quá thì sẽ làm áo anh rách đấy Vàng mà rơi xuống đất làthành rác hết nhé.”
Người ăn mày sướng lắm, cởi ngay áo ra hứng vàng
Nữ thần may mắn vung nhẹ tay và vàng rơi xuống nhiều như sao xa, từng thỏi từng thỏi một rơixuống manh áo rách của người ăn mày, và chẳng bao lâu thì vàng tích vào thành đống
Nữ thần may mắn nói: “Cẩn thận đấy! chiếc áo của anh sắp rách rồi kìa, hứng thêm tý nữa làvàng sẽ rơi hết xuống đất.”
Người ăn mày mải nhìn những thỏi vàng rơi xuống làm gì còn tâm trí mà nghe lời khuyên của
nữ thần may mắn, anh ta hứng chí hét lên “rơi xuống nữa đi, rơi xuống nữa đi!”
Đang hét lên thì bỗng nhiên có tiếng “Xoạc” một cái, chiếc áo vốn dĩ của anh ta đã bị rách toạcmột miếng to đùng Bao nhiêu vàng hứng được cứ chảy ào ào xuống đất và biến hành ngói, thủytinh và những hòn đá nhỏ
Người ăn mày lại trắng tay Anh ta đành phải khoác trên mình chiếc áo rách bươm và tiếp tục đi
ăn xin để sống tiếp cuộc đời còn lại
Ngày 19 tháng 3: Tôi lắng nghe tiếng xuân bằng lá cây, nhưng tiếng xuân bé quá, đó chỉ là tiếngcủa bông hoa đang khẽ khàng hé nở
Da Vinci là một họa sỹ nổi tiếng trên thế giới, ông có được trời phú cho tài năng nghệ thuật tuyệtvời
Ông sinh ra ở Italia, năm 14 tuổi ông theo học vẽ thầy Florida, một họa sỹ nổi tiếng ở Fiorentina,
và cũng là một người thầy nghiêm khắc có tiếng Bài học đầu tiên của ông dành cho Da Vinci là vẽmột quả trứng gà Da Vinci vui lắm, rốt cuộc thì mình cũng được cầm cây cọ thân thương thể hiệntài năng của mình Đến buổi học thứ hai thì thầy Florida vẫn yêu cầu Da Vinci vẽ trứng gà, Da
Trang 14Vinci đành cầm bút vẽ mà trong lòng chẳng muốn chút nào Nhưng Da Vinci không ngờ là đếnbuổi thứ ba, buổi thứ tư và cả buổi thứ năm thì thầy Florida vẫn yêu cầu Da Vinci vẽ trứng gà, DaVinci bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.
“Quả trứng bé tý tẹo vẽ lên giấy thì cũng chỉ là một vòng tron, tại sao lại phải tập nhiều đến thếạ?” cậu lấy hết can đảm đến hỏi thầy
Thầy Florida kiên trì giải thích với Da Vinci rằng: “Quả trứng nhỏ bé tùy là rất bình thường,nhưng ở mỗi góc độ khác nhau, ánh sáng mỗi hướng khác nhau thì sẽ tạo ra những hiệu quả khácnhau và đương nhiên là bức tranh vẽ ra cũng khác nhau Vẽ trứng gà là bài tập cơ bản nhất của môn
vẽ, cầnphải luyện tập thành thục, chỉ khi nào thành thục thì mới vẽ đẹp được.”
Nghe xong lời thầy nói thì Da Vinci đã có được những điều gợi mở mới lạ Và thế là ngày nào
Da Vinci cũng cầm bút vẽ trứng, miệt mài vẽ Nhiều năm sau, kỹ thuật vẽ của Da Vinci đã đạt đượcmức độ rất cao
Một lần, Da Vinci được theo thầy đến vẽ cho một nhà thờ, nhưng vẽ giữa chừng thầy bị ốm nên
Da Vinci phải tiếp tục hoàn thành bức vẽ của thầy Không ngờ là sau khi hoàn thành bức vẽ, vị linhmục nhà thờ buột miệng khen nức nở: “Bức tranh đẹp quá, nhất là phần bên trái tranh Đây đúng làtác phẩm xứng hàng bậc thầy.”
Phần bên trái tranh chính là phần Da Vinci vẽ
Ngày 20 tháng 3: Dân gian có câu ngày mùng 2 tháng 2 là ngày rồng ngóc đầu Cách nói nàynghĩa là ngày hôm nay là ngày mà vua Long vương chuyên quản chuyện gió mưa ngóc đầu dậy.Hải quan mỹ tịch thu được một lô xe đạp, sau một thời gian làm thủ tục thì cơ quan này quyếtđịnh đem ra đấu giá lô xe đạp này Trong mỗi lần phát giá ở buổi đấu giá thì luôn có một chú béphát giá đầu tiên Mỗi lần cậu chỉ bắt đầu bằng giá 5 đô la, sau đó thì cậu bé chằm chằm nhìn từngchiếc xe đạp bị người khác mua mất với giá 30, 40 đô la Khi buổi đấu giá nghỉ giữa giờ thì mộtnhân viên đã tìm đến hỏi chuyện cậu bé sao không đưa ra giá cao hơn mà mua Cậu bé chỉ nói làcậu chỉ có mỗi 5 đô la
Lát sau, buổi đấu giá lại được tiếp tục, cậu bé vẫn cứ đưa giá y như trước với mọi chiếc xe, vàcuối cùng thì chiếc xe vẫn được mua với giá cao hơn
Đến phút cuối cùng, khi mà buổi đấu giá sắp sửa kết thúc thì cũng chỉ còn có mỗi một chiếc xeđạp đẹp nhất
Nhân viên đấu giá hỏi: “Xin hỏi, ai ra giá cho chiếc xe này?” mọi người đều chắc mẩm là chú bé
sẽ đưa ra giá đầu tiên, và đúng như dự đoán, nhân viên đấu giá vừa dứt lời thì cậu bé đứng ngaytrước mắt và thở dài, nói với giọng như chẳng còn hy vọng “ 5 đô la!”
Nhân viên đấu giá ngừng phát giá và không đi nữa, dừng lại luôn ở đó
Khi ấy, mọi người tham gia đấu giá đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu bé, chẳng ai nói gì, chẳng aigiơ tay, và cũng không có ai ra giá Sau khi nhân viên đấu giá nói đến lần thứ ba thì ra quyết định:
“Chiếc xe này đã thuộc về cậu bé mặc quần sóc đi giầy thể thao màu trắng!”
Vừa dứt lời thì toàn bộ những người tham dự đấu giá vỗ tay không ngứt Cậu bé đưa tờ giấy 5 đô
la ở trong tay mình ra và đã mua được chiếc xe đạp đẹp nhất thế giới Khi ấy khuôn mặt cậu bé để
lộ nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy
Trang 15Ngày 21 tháng 3: Tiết: Xuân phân (vào khoảng ngày 20 và 21 tháng 3 âm lịch) Xuân đến thìcông việc nhà nông bắt đầu giai đoạn bận rộn nhất Ngày này cũng là ngày Lâm nghiệp thế giới.
Có một họa sỹ trẻ tuổi từng mở rất nhiều cuộc triển lãm tranh trong và ngoài nước
Trong một buổi gặp gỡ với bạn bè thì có người đã hỏi anh: “sao anh còn trẻ thế mà đã dành đượcnhiều thành công như vậy?”
Chàng họa sỹ mỉm cười đáp: “vì ngay từ khi còn nhỏ tôi đã chuyên tâm học vẽ, hơn nữa, mườimấy năm qua tôi đều chuyên tâm làm việc đó.” sau đó thì anh đã kể lại một câu chuyện mà chínhmình đã trải qua
Khi còn nhỏ, anh thích mọi thứ, nào là thích vẽ vời, thích chơi đàn vi o lon, thích bơi lội, thíchchơi bóng rổ Cái gì anh cũng theo học, cái gì cũng biết, và cái gì anh cũng buộc mình phải xếphạng cao nhất Tất nhiên, như vậy là không thể, và thế là suốt ngày cứ buồn bực, thành tích học tậpcũng giảm sút rất nhiều
Cha anh biết được điều đó thì không hề la mắng anh Ăn cơm xong thì người cha cho con mộtcái sàng và một rổ hạt ngô và nói: “Tối nay cha muốn con làm thử bài kiểm tra này” Người chayêu cầu con để hai bàn tay ở dưới cái sàng để hứng hạt ngô, sau rồi ông nhón từng hạt ngô đổ vàocái sàng Hạt ngô rơi từ cái sàng xuống tay anh Người cha nhón mười mấy lần thì tay người concũng hứng được mười mấy hạt Sau rồi, người cha nắm lấy một vốc hạt ngô đầy ứ đổ vào cái sàng,hạt ngô chen chúc nhau nên chẳng hạt nào rơi xuống sàng
Cuối cùng thì người cha nói với con: “Cái sàng này giống như con đấy, nếu như ngày nào concũng làm tốt và trọn một việc thì hàng ngày con cũng giống như có được một hạt ngô Nhưng khicon muốn một lúc nào tuốt tuột mọi việc thì chẳng làm nổi việc gì cũng giống như là chẳng cóđược hạt ngô nào cả.”
Hơn 20 năm trôi qua, anh luôn ghi nhớ lời cha dạy: chuyên tâm làm tốt một việc thì bạn mớidành được thành công
Ngày 22 tháng 3: Ngày nước thế giới Nước chính là nguồn sinh tồn của sự sống, từ bay giờ đềnghị bạn hãy biết quý trọng từng giọt nước mình có
Năm học lớp sáu cậu bé đã kiểm tra đạt điểm cao nhất nên được cô giáo tặng cho một cuốn bản
đồ thế giới Cậu bé thích lắm, về đến nhà cứ mở cuốn bản đồ ra ngắm nghía Ngày hôm ấy cũng làngày cậu phải đun nước tắm cho cả nhà Cậu vừa đun vừa xem bản đồ Cậu nghĩ miên man, Ai Cậpđẹp quá, có kim tự tháp, có dòng sông Cai Rô xinh đẹp, có nhiều thứ muôn vàn thần bí Sau nàylớn lên nhất định phải đi Ai Cập Cậu cứ mải nghĩ như vậy nên quên cả việc đun nước Bỗng nhiên,
bố cậu bé từ trong nhà tắm đi ra hét lên: “Con đang làm gì vậy? Lửa sắp tắt đến nơi rồi!” cậu bénói: “Con đang xem bản đồ Ai Cập.” “Bụp, bụp”, người cha liền tát cho con hai cái, sau đó nói:
“Nhanh nhóm lửa lên! xem bản đồ Ai Cập làm gì?” tát xong còn đá đít cậu bé một cái và nói rấtnghiêm túc là: “Ta bảo đảm là cả đời này con chẳng đi được đâu xa cả! bây giờ thì hãy đốt lửa tolên!”
20 năm sau, cậu bé ngày nào nay đã là một một phóng viên, một nhà văn và cũng đã đi đến thăm
Ai Cập Anh ngồi trên bậc thềm của tòa kim tự tháp viết thư cho cha Người cha nhận được thư conliền nói với vợ: “Ái chà, thật chẳng thể ngờ, một cái tát đã đánh nó đến tận Ai Cập.” chàng trai ấychính là nhà văn chuyên viết tản văn nổi tiếng của Đài Loan tên là Lâm Thanh Huyền
Trang 16Lâm Thanh Huyền không bao giờ quên mơ ước của lòng mình và luôn phấn đấu không ngơinghỉ vì điều đó Mười mấy năm luôn luôn dậy từ 4 giờ sáng học bài và ngày nào cũng viết 3.000 từ.Hàng năm ông có rất nhiều tác phẩm ra mắt và cuối cùng thì mơ ước của ông đã trở thành hiệnthực.
Ngày 23 tháng 3: Ngày Khí tượng thế giới Tháng 6 năm 1960 tổ chức Khí tượng thế giới(WMO) đã quyết định lấy ngày 23 tháng 3 hàng năm làm ngày Khí tượng thế giới
Đứng trước cửa thang máy, đôi mắt cô gái cứ nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của chữ số hiệnlên chỉ thang máy sẽ lên ở các tầng Lát sau, cửa tháng máy mở ra Người chen nhau vào và côgái bị đẩy vào chỗ chật hẹp ở trong góc “Rầm” cánh cửa thang máy nặng nề đóng sập vào, tiếp tụccông việc lên lên xuống xuống không chán nản Cô gái thử mỉm cười với mỗi người trong thangmáy, nhưng mỗi lần ánh mắt cô chạm vào ánh mắt người khác, cô chưa kịp nở nụ cười thì đốiphương đã quay đầu đi chỗ khác, để lại cho cô ngắm cái gáy lạnh lùng
Cửa thang máy lại lặng lẽ mở ra, người ở trong thang máy lại vội vàng chen nhau ra ngoài Cóthể là do họ không chịu được cái mùi ngột ngạt tràn ngập trong thang máy nữa rồi Đi ra chính là sựgiải thoát, còn người bước vào thì vẫn cứ chen vào Cô gái vẫn đứng ở vị trí đó, vẫn cứ chăm chúnhìn vào chữ số hiển thị từng tầng Cửa thang máy đóng được một nửa thì một người phụ nữ trẻtrung, ăn mặc đẹp bước vào Người phụ nữ này vừa hét “Đợi đã!” và vừa chạy vào thang máy.Sau khi đã đứng yên chỗ trong thang máy thì người phụ nữ cười thật tươi rồi tự giới thiệu:
“Chào cả nhà, tôi là cô giáo của học viện múa sống ở tầng 11 xin mọi người hãy quan tâm, giúp đỡtôi!” nói xong thì còn kèm theo một nụ cười vô cùng ngọt ngào Lời nói của người phụ nữ đã phátan cái vẻ ảm đảm vốn có ở trong thang máy, người thì mỉm cười, người thì gật gật đầu, giườngnhư là đang rất khen sự nhiệt tình của người phụ nữ
Đến đây thì cô gái chợt nghĩ: Xem ra thì tình cảm của từng người trong thang máy nhỏ bé này đã
bị đánh thức bởi nụ cười và lời nói của người phụ nữ ấy Cô gái đã đến nơi Cô quay đầu lại nở một
nụ cười thật tươi, thật chân thành với từng người trong thang máy, sau đó thì đi vào nhà mình với
nụ cười trên môi
Ngày 24 tháng 3: Mưa báo thời tiết, giữa xuân có mưa Gió thổi mưa bay đi vào đêm làm vạn vậtsinh sôi nẩy nở một cách lặng lẽ
Đây là một câu chuyện khá thú vị xẩy ra giữa nguyên tổng thống nước mỹ Bill Cliton với mộtcậu bé
Một hôm, tổng thống Bill Clinton đến thăm bạn mình nằm ở bệnh viện thì bỗng nhiên có mộtcậu bé chạy đến chỗ ông
Cậu bé này cứ nhìn tổng thống bill clinton chằm chằm mà chẳng nói gì cả Nhìn chăm chú quágiường như là đang suy nghĩ điều gì rất ghê gớm?
Tổng thống nhìn thấy cậu bé như vậy liền hỏi: “Cháu bé tìm ta có việc gì vậy? Ta có thể giúp gìđược cháu?”
“Cháu muốn danh thiếp của ngài ạ!” chú bé đáp lại với giọng trong trẻo, rất dễ thương
Bill Clin không kìm lòng được nở cụ cười tươi rói, ông lấy danh thiếp ra và ký tên mình lên đórồi đưa cho cậu bé Cậu bé lại nói: “Thưa ngài, cháu muốn xin 4 tấm danh thiếp của ngài ạ!”
Bill Clinton vẫn tươi cười và hỏi: “Cháu cần nhiều như thế để làm gì? Một tấm không đủ sao?”
Trang 17Cậu bé đáp: “Cháu muốn đổi ba tấm danh thiếp có ký tên của ngài lấy một tấm danh thiếp có kýtên của Michel Jordan.”
Bill Clinton chẳng thấy buồn vì điều đó, ông liền rút ra thêm 3 tấm danh thiếp và ký tên mình lên
đó Lúc đưa danh thiếp cho cậu bé ông còn vui vẻ nói: “Ta có một đứa cháu, nó rất thích MichelJordan Hôm nào rảnh ta cũng muốn giúp nó đổi lấy danh thiếp của Michel Jordan.”
25 ngày 25 tháng 3: Mùa xuân giống như đứa bé vừa chào đời, từ đầu đến chân đều là mới mẻ.Một hôm, một bà mẹ người do thái đưa con đến nhà bạn chơi Hai mẹ con đi chơi bằng xe buýt,trên đường đi một anh thanh niên đeo một cái ba lô to tưởng mải chen vào trong xe lên đã làm ngã
bà mẹ
Cậu con vội vã hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có làm sao không?” sau đó thì cậu tức giận quay sang lớn tiếngvới anh thanh niên: “Chú thật đáng ghét!
Tại sao chú không nhìn xem có người hay không nhỉ?” bà mẹ trẻ tuổi nhìn con trai và nói: “ con
ơi, con không được nói như vậy, chú này đâu có cố ý làm thế
Chú ý đeo cái ba lô to như vậy mới khó khăn làm sao Chúng ta phải biết tha thứ chứ con.” lúcnày anh thanh niên cũng luôn mồm xin lỗi bà mẹ Cậu bé nghe xong lời này của mẹ thì cúi đầu ânhận
Mấy hôm sau, bà mẹ tan làm rất sớm nên đi xe đạp ghé qua trường đón con về Vừa nhìn thấycon thì cô thấy tay con mình bị rách một vệt to, máu chảy khá nhiều Bà mẹ xót con lắm, vội lấybăng rịt lại rồi buộc lại rất cẩn thận Sau đó, cô đi hỏi xem con mình bị làm sao, cô giáo buồn quá
vì chẳng thấy cậu bé đến mách với mình điều gì cả, và cũng chẳng nghe thấy cậu bé khóc
Bà mẹ không thể hiểu nổi liền hỏi con: “Con ơi, tại sao con không mách cô giáo?”
Cậu bé cười đáp: “Mẹ ơi, bạn ấy đâu có cố ý làm đau con! cậu ấy vì chuyện này mà đã sợ lắmrồi, nếu con mà còn đến mách cô thì cậu ấy càng sợ hơn Mẹ thấy đấy, sau này chúng con còn làbạn của nhau sao được Không phải là mẹ luôn dậy con phải sống khoan dung, độ lượng với mọingười hay sao?”
Bà mẹ nghe xong thì vui lắm, cô xoa đầu cậu con trai và nói: “Con ngoan của mẹ, con lớn rồi,biết hiểu và tha thứ cho người khác rồi đấy.”
Ngày 26 tháng 3: Trời xanh ngăn ngắt, cây cỏ xanh tươi, gió xuân tháng 2 tràn đầy sức sống.Trong một quán ăn, một bà già vừa mua cho mình một bát canh Bà định tận hưởng mùi vị thơmtho, ngọt ngào của bát canh thì chợt nhớ ra mình chưa mua bánh mì
Bà liền đứng dậy đi mua bánh mì, mua xong bà liền quay lại chỗ ngồi cũ của mình Về đến nơi
bà ngạc nhiên quá vì chỗ của mình lại có một ông lão ăn mày ngồi đó, ông ấy đang ngồi húp sụpsoạp bát canh của bà
“Lão già đáng ghét này, tại sao lại dám ăn bát canh của mình!” bà lão tức giận lẩm bẩm than “Ừ
mà, ông ta nghèo quá ấy mà Mà thôi, mình đừng có làm to chuyện, nhưng để ông ta ăn hết bátcanh của mình thì dễ cho ông ta quá.”
Thế là bà lão giả vờ như không có việc gì xẩy ra rồi đến ngồi đối diện với ông lão ăn mày Bàcũng cầm thìa lên và chẳng thèm nói câu nào cũng múc ăn ngon lành
Trang 18Cứ như vậy một bát canh, anh một thìa, tôi một thìa đến giọt cuối cùng.
Hai người nhìn nhau mà chẳng ai nói với ai câu nào Lúc đó, ông lão ăn mày đứng lên và ra bê
về một bát mì to tướng đặt trước mặt bà lão, và trong bát mì cũng đặt hai cái thìa
Bà lão cho rằng ông lão ăn mày đền cho mình bát mì này vì đã ăn bát canh của mình nên bàchẳng khách sáo gì lại tiếp tục ăn Ăn xong hai người đứng dậy và chuẩn bị ai đi đường lấy
“Tạm biệt.” bà lão tỏ ra thân thiện nói
“Tạm biệt.” ông lão ăn mày cũng nhiệt tình đáp lại Cả hai đều tỏ ra vô cùng vui vẻ, đều chorằng mình đã làm được điều tốt, đã giúp được người kia Sau khi ông lão ăn mày đi khỏi thì bà lãomới nhận ra, chiếc bàn bên cạnh vẫn còn đặt một bát canh không có người ăn, mà bát canh đó mớichính là bát canh của bà
Bà lão và ông lão ăn mày đã xẩy ra một màn hiểu nhầm tuyệt đẹp ở trong quán ăn Cả hai ngườiđều cảm thấy vui vì đã giúp được người khác
Ngày 27 tháng 3: Chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi bước nàng xuân đến gần Sông núi tươi tắn hẳn lên,nước cũng chẩy dạt dào hơn và mọi thứ cũng tươi tắn hơn nhiều
Ngày xưa, có một con vịt bầu mũm mĩm, nhưng mà mãi chẳng có con nên nó buồn lắm Hàngtối nó đều thút thít khóc rất đau khổ mà rằng: “Giá như có một con vịt con gọi mình là mẹ thì đó làviệc hạnh phúc nhất trên thế gian này Lúc ấy thì hàng xóm láng giềng xa gần sẽ kính trọng gọimình là vịt mẹ ôi, việc ấy mới tuyệt vời làm sao!” mỗi lần nghĩ xong thì con vịt bầu lại càng buồnhơn, vì nó thấy việc ấy ngày càng xa mình hơn
Con vịt bầu béo mũm mĩm quyết định đi xa một phen, mong rằng sẽ có điều kỳ tích gì đó sẽ xẩy
ra Nó đi qua một cánh đồng hoang và bơi qua hai con sông nhỏ, và cuối cùng thì nó đi đến mộtruộng dưa hấu ở giữa ruộng dưa hấu nó thấy một quả trứng trắng ngần
“Trời ạ, đây nhất định là món quà mà ông trời ban tặng cho ta!” chị vịt bầu chạy vội đến và nhẹnhàng cầm quả trứng lên và rồi tìm một bãi cỏ vắng lặng nằm xuống ấp trứng
Hơn chục ngày sau, nghe thấy “Tách” một cái một con gà tơ chui ra từ quả trứng Vịt mẹ thíchlắm, cứ ngắm suốt đứa con của mình, cái dáng bé xíu, cái mỏ màu vàng nhòn nhọn, đáng yêu quá
đi mất Con gà ra khỏi vỏ trứng không lâu thì đứng được vững và bắt đầu đi lại, hơn thế nữa nó cònluôn mồm kêu chiêm chiếp Được vịt mẹ hướng dẫn thì chú gà đã bắt đầu biết gọi “Mẹ ơi.”
Mẹ vịt đưa con về nhà và hàng xóm láng giềng bắt đầu gọi chị vịt bầu là mẹ vịt
Mẹ vịt chăm con rất cẩn thận, nhưng dậy thế nào nó cũng không thể bơi nổi Mẹ vịt buồn lắm.Một hôm, mẹ vịt thấy một tờ giấy dán tìm con ở bên đường thì biết rằng mẹ gà cũng buồn lắm.Cuối cùng thì mẹ vịt quyết định tặng con mình cho mẹ gà Thế là, chú gà con thật hạnh phúc, có tậnhai người mẹ
Ngày 28 tháng 3: Sắc xuân nhẹ nhàng, nó có nụ cười ngây thơ như một đứa trẻ
Trong rừng cây từng đám lộc non chồi lên, tiếng chim cất ca vang, ong và bướm cứ lưu luyếnmãi hương hoa
Thẩm Tòng Văn sinh ra trong một gia đình nông dân ở huyện Phượng hoàng tỉnh Hồ Nam Hồinhỏ, ông không chăm chỉ học hành, chỉ thích xem múa rối, và thường trốn học để đi xem múa rối
Trang 19Một buổi sáng nọ, nghe nói sẽ có một buổi múa rối rất hay nên cậu đã trốn học một mình đi xemngay Hôm ấy diễn vở “Tôn ngộ không vượt qua hỏa diệm sơn” Cậu xem chăm chú lắm, xem thíchđến độ cười đau hết cả miệng Cậu cứ ngồi xem, ngồi xem đến lúc mà mặt trời lặn thì trở về trường
mà cũng vẫn còn lưu luyến lắm Về tới trường thì trời đã tối đen như mực, bạn bè đã tan học từ lâulắm rồi
Ngày hôm sau, vừa vào cổng trường thì thầy giáo liền nghiêm mặt mắng: “Tại sao tối hôm quacon lại trốn học?” cậu đỏ mặt và ấp a ấp úng không trả lời nổi, sau đó thì không thể giấu được thìcậu liền nói rõ lý do là đi xem múa rối
Thầy giáo nghe xong liền phạt cậu quỳ dưới gốc cây và còn lớn tiếng chê trách: “Con thấy đấycây Này luôn mọc hướng lên trời, muốn trở thành một cây đại thụ to lớn; còn con thì chẳng baogiờ chịu tiến lên, chỉ cam tâm tình nguyện làm một chú lùn chẳng ra gì.” cậu bé xấu hổ cúi đầu.Thầy giáo tiếp tục nói: “Con nghĩ xem, ai cũng chăm chỉ học hành, chỉ có con là trốn ra ngoài
đi xem múa rối Ai cũng tiến bộ, chỉ có con dừng chân tại chỗ Con ơi, con người chỉ khi nào biếttôn trọng mình thì mới được người khác tôn trọng!”
Nghe những lời này của thầy thì cậu cảm động vô cùng và nước mắt cứ tuôn rơi Cậu thầm thề,nhất định phải sửa thói hư này của mình, phải làm người được mọi người tôn trọng Từ đó về sau,Thẩm Tùng Văn luôn yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, thường cảnh cáo mình rằng biết sai làphải sửa, và sau này lớn lên thì đã trở thành một nhà văn nổi tiếng
Ngày 29 tháng 3: Xuân đến với thế gian nhẹ nhàng với những bước nhẩy tuyệt diệu Tinh thầntốt đẹp của mùa xuân đã đến với từng tâm hồn của mỗi người
Hồi xưa, có một nhà tri thức tài giỏi, tinh thông uyên bác tên là Mạnh Kha (còn gọi là Mạnh Tử).Khi mới đi học vỡ lòng thì học hành rất chăm chỉ Tuy nhiên, bạn bè ông hồi đó toàn là những cậu
bé nghịch ngợm, học hành lười nhác, lại còn thường xuyên quấy nhiễu Mạnh Kha khiến ông khônghọc được và trốn học đi chơi cùng chúng Thoạt đầu, Mạnh Kha không buồn để ý tới mấy cậu bạnnày, nhưng lâu dần Mạnh Kha cũng cảm thấy học hành sao cực nhọc thế, thà ra ngoài chơi chosướng còn hơn Thế là ông bắt đầu trốn học Rồi cũng đến một ngày mẹ ông biết được ông trốn học
đi chơi Hôm ấy, Mạnh Kha trốn học đi chơi, chơi mãi thấy chán nên chẳng đợi đến hết giờ tan học
đã vác sách về nhà Mẹ ông đang ngồi dệt vải, thấy con về sớm liền hỏi: “Hôm nay sao con tan họcsớm thế?” Mạnh Kha nghe vậy thì mới chợt nhận ra hôm nay mình về sớm quá Hỏng rồi, lần nàyphải nói thế nào đây? Cuối cùng thì ông cũng phải thừa nhận mình đã trốn học
Tuy mẹ ông đã biết ông trốn học từ lâu nhưng bà vẫn rất tức giận khi nghe được từ chính mồmcon trai mình nói ra Bà tức giận đến độ bỏ cả công việc đang làm dở, đứng lên Một tay bà cầmmảnh vải đang dệt dở, còn một tay thì bà với lấy cái kéo đặt bên cạnh và nói với Mạnh Kha rằng:
“Con hãy ngẩng đầu lên nhìn ta Con thấy mẹ con ngồi dệt vải có khổ không? Ta khổ như vậy là vìcái gì? Còn con thì sao? Không biết trân trọng việc học hành lại còn trốn học? Con làm ta thất vọng
vô cùng.”
Thấy mẹ tức giận, Mạnh Kha vội vàng quỳ xuống nhận lỗi Mẹ ông không thèm để ý tới ông, bàlấy kéo cắt phăng miếng vải mình đang dệt dở rồi nói: “Con không chăm chỉ học hành thì sau nàylớn lên cũng giống như miếng vải bị cắt này, chẳng có ích gì cho đời!” Mạnh Kha khóc nói: “Mẹ
ơi, con sai rồi Từ nay con sẽ chăm chỉ học hành.” đúng là từ hôm ấy ông chăm chỉ học hành thật
và cuối cùng thì ông đã trở thành một nhà tư tưởng nổi tiếng ở Trung Quốc
Trang 20Ngày 30 tháng 3: Cuộc đời là một quá trình tích lũy, cho dù có bị vấp ngã thì bạn cũng cần phảinắm được nắm cát.
Trong vườn cây nọ có một cây quýt sai trĩu quả Một quả quýt to đùng rụng xuống đất và quảquýt ấy ngày càng phình to, phần trước bỗng mọc ra một cái đầu và phần sau thì lòi ra một cái đuôi
Ha ha quả quýt to trong chốc lát đã biến thành một con hổ quýt!
Hổ quýt quyết định đi thăm thú mọi nơi để thể hiện một chút uy phong của mình
Đầu tiên là hổ quýt nhìn thấy một con sói đang dùng nanh cào cấu một con dê nhỏ bé Thấy vậycon hổ quýt liền lao tới quát to: “Con sói kia, thả ngay chú dê xuống không tao xé xác mày ra bâygiờ!” con sói ngẩn người ra một lát rồi bỏ chú dê lại và chạy biến đi chỗ khác
Đứng trước con hổ quýt, chú dê run rẩy, sợ hãi lắp bắp nói: “vua hổ ơi, mẹ cháu đang bị ốmnặng, rất muốn ăn quýt, để cháu tìm thấy quýt hái cho mẹ ăn đã rồi bác mới ăn thịt cháu nhá!”
Hổ quýt liền xé lớp da vỏ quýt của mình ra rồi bóc một nắm múi quýt đưa cho dê con Dê concảm động vô cùng: “Bác đúng là một bác hổ tốt bụng!” hổ quýt cười và tiếp tục đi
Trời chạng vạng tối, hổ quýt đến một khu vườn Cây trong khu vườn ấy đã chết khô hết cả vì bịcháy và hổ quýt nhìn thấy một cặp vợ chồng già đang ôm nhau khóc lóc thảm thương Hổ quýt tò
mò hỏi: “Tại sao hai ông bà lại khóc?”
Bà lão lau nước mắt nói: “Bọn cướp đã đốt hết cả vườn cây của chúng tôi Bây giờ chúng tôiphải sống ra sao đây?!”
Hổ quýt ngẫm nghĩ một lát rồi nói với vẻ rất đồng cảm: “Hai ông bà hãy trồng một vườn quýtđi!”
“Trồng vườn quýt??? Chúng tôi lấy đâu ra giống!” ông già thở dài trả lời
Hổ quýt lại nói: “ông bà hãy lấy hết múi quýt này ra!” nói rồi hổ quýt bóc sạch lớp vỏ quýt trên
cơ thể mình ra để lộ thân hình toàn bộ múi quýt của mình Lớp da quýt bóc đến đâu thì hổ quýtngã quỵ dần đến đó
Hạt quýt được reo khắp vườn với lớp đất mầu mỡ Chẳng bao lâu sau thì chúng mọc mầm vàthành cây Sau đó thì khu vườn cháy này trở thành một khu vườn quýt xanh tốt
Ngày 31 tháng 3: Nếu bạn có được sự vui vẻ thì nghĩa là bạn đã có cả cuộc đời này vì vui vẻluôn luôn là vô giá
Một chú chim gõ kiến nọ đã bay đến một khu rừng tuyệt đẹp sau một chuyến bay rất dài Khi ấychú vừa đói vừa khát, mắt hoa chóng mặt nên đành phải dừng lại bên đường nghỉ ngơi
Lũ động vật nhỏ nhìn thấy chú chim gõ kiến xinh đẹp thì chạy đến chào hỏi vồn vã, và chúngcòn mang đến cho rất nhiều đồ ăn Chim gõ kiến ăn uống no nê xong thì lại muốn về nhà Nhưngchúng bạn cứ nhiệt tình giữ nó lại, chúng giúp chú đi tha đất, cọng cỏ về để xây một cái tủ ấmcúng Và thế là chú chim gõ kiến ở lại đó
Vài tháng sau, chim gõ kiến lại thấy nhớ người thân, và đành phải rời đi với tâm trạng lưu luyến.Tuy là chim gõ kiến đã rời xa khu rừng này, nhưng trong lòng chúng thì đây là quê hương thứhai của mình Mỗi lần đi qua đây nó đều dừng chân hỏi thăm chúng bạn
Trang 21Một hôm, khi đi qua gần khu rừng này thì nó thấy nơi ấy khói đen bóc lên ngùn ngụt, nó vộivàng bay tới ngay Ngọn lửa hung dữ đang cháy quanh khu rừng, mọi loài động vật đang bị nhốttrong đó nháo nhác cả lên.
Chú chim gõ kiến vội vàng bay đến ngay con suối nhỏ gần khu rừng và nó thấm đẫm mình trongnước rồi bay đến trên khu rừng, nó rung rung cả người và vài giọt nước nhỏ đọng lại trên cơ thể nórớt xuống khu rừng Chú chim gõ kiến không còn nghĩ tới hậu quả gì, nó cứ bay đi bay lại như vậyđến mấy trăm lần, lông trên mình nó bị cháy khá nhiều nhưng mà nó vẫn kiên trì
Thần mưa thấy vậy hỏi: “Lửa cháy to như thế thì vài giọt nước trên mình cậu có ý nghĩa gì? Cậukhông sợ bị cháy à?”
“Tôi không sợ, tôi chỉ làm được những điều này cho bạn mình mà thôi, dù có bị chết cháy tôicũng cam lòng.” chim gõ kiến nói rồi tiếp tục bay đến khu rừng vẩy nước
Thần mưa rất cảm động vì hành động dũng cảm của chim gõ kiến, và rồi một trận mưa đã dập tắtngọn lửa to trong khu rừng
Tháng 4
Ngày 1 tháng 4: Ngày cá tháng tư (tức là ngày nói dối) theo truyền thống dân gian của các nướcphương Tây Trong ngày này mọi người sẽ trêu đùa nhau bằng những lời nói dối đầy thiện ý
Ngày xưa có một cô bé rất đáng thương, bà dì ghẻ của cô có hai cô con gái vô cùng ác độc, hai
cô này thường xuyên ức hiếp cô bé Mọi người thường gọi cô là cô bé lọ lem Tuy nhiên, cô có một
bí mật, đó chính là trên nấm mộ của mẹ cô bé có một cái cây to, trên cây to có một con chim trắng
và con chim này sẽ cho cô cái gì cô muốn
Một lần, đức vua tổ chức ba ngày tiệc linh đình để kén vợ cho hoàng tử Hai cô chị con dì ghẻcũng được mời đến dự tiệc, cô bé lọ lem cũng muốn đi lắm Nhưng bà dì ghẻ đã làm khó cô bằngcách: “Mẹ cho rổ đậu hòa lan này vào trong hũ tro, nếu con có thể nhặt được hết chúng ta trong haitiếng đồng hồ thì ta sẽ cho con đi.”
Được chú chim giúp nên chẳng bao lâu cô bé lọ lem đã nhặt xong Nhưng bà dì ghẻ lại nói: “Conkhông có váy lại không biết nhẩy nên ta sẽ không cho con đi.”
Sau đó, chú chim trắng lại cho cô một cái váy Mặc váy vào cô lộng lẫy và xinh đẹp vô cùng, và
cô đã khiến chàng hoàng tử đem lòng si mê mình Ngày thứ hai, cô mặc chiếc váy đẹp hơn vàchàng hoàng tử đã yêu cô tha thiết Nhưng mà cô không muốn cho hoàng tử biết thân phận củamình,thế là cứ đến nửa đêm là cô lại bỏ về Đến tối ngày thứ ba, do vội vàng cô đã đánh rơi mộtchiếc giầy bên trái bằng pha lê ở bậc thềm
Hoàng tử mang theo chiếc giầy lần theo dấu chân và đã tìm được cha cô bé lọ lem Chàng nói:
“Thưa ông, đề nghị ông cho con gái mình thử chiếc giầy này, ai đi vừa thì người đó sẽ là vợ sắpcưới của tôi.” và cuối cùng thì chàng đã tìm được cô bé lọ lem, bà dì ghẻ cùng với hai cô con gáicủa mình tức tím cả mặt khi nhìn thấy cảnh hoàng tử đỡ lọ lem lên xe ngựa
Sau này, hoàng tử được kế vị ngai vàng trở thành đức vua trị vì đất nước, và chàng đã chungsống hạnh phúc với nàng công chúa lọ lem đến suốt đời
Ngày 2 tháng 4: Ngày sách nhi đồng quốc tế Ngày này do liên minh đọc sách thiếu niên quốc tế(IBBY) khởi xướng, đây cũng là ngày sinh của đại thi hào văn học chuyên viết cho trẻ em là An-đec-xen
Trang 22Vùng quê có một tòa biệt thự, quanh tòa biệt thự này trồng đầy hoa Mùa xuân đến, hoa nở rộtrong vườn Bên ngoài vườn hoa có một con sông nho nhỏ, và bên sông có một cây cúc non Nhụyhoa cúc màu vàng, cánh hoa màu trắng nở đều về bốn phía.
Cúc non ngẫm nghĩ: “Hoa trong vườn kia sao mà sang trọng, yêu kiều thế, chắc là chim bay hếtđến đó rồi.” khi ấy chỉ có mỗi chú chim nhỏ đậu xuống bông cúc non và vui vẻ ca hát: “Bông hoaxinh đẹp làm sao, nhụy hoa làm bằng vàng, cánh hoa làm bằng bạc.” cúc non tuy không biết nóinhưng nghe được những lời khen của chú chim thì trong lòng thấy hạnh phúc dâng trào!
Mặt trời xuống núi, bông cúc non ngủ yên, trong mơ nó thấy mình đang hát đối lại với chú chimkia
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, nó lại nghe thấy tiếng chim hót lanh lảnh, chỉ có điều tiếng hát có
vẻ đau thương Hóa ra là chú chim ấy đã bị nhốt ở trong lồng
Đúng lúc ấy thì có hai chú bé đi từ trong vườn hoa ra Chúng cầm chiếc xẻng trong tay và đếntrước mặt cây cúc non nói: “Mấy cây cỏ này mềm mại lắm đây.” nói rồi chúng lấy xẻng đào cảmảnh đất có mấy cây cỏ và cây cúc non nớt cho vào trong lồng chim
Cúc non rất muốn an ủi chim nhưng nói không ra, nó chỉ có thể tỏa ra mùi hương thơm ngát hơn.Chú chim nằm xuống, mệt mỏi nói: “Mình khát quá, ở đâu có nước nhỉ?” chú chim rúc mỏ vàotrong đống cỏ nhưng vẫn không tìm thấy giọt nước nào Màn đêm buông xuống, vẫn không có aimang nước đến cho nó, cả hoa và cây đều phát ốm vì không có nước
Sáng sớm ngày hôm say, lũ trẻ đến coi chim thì thấy chim đã chết từ khi nào Chúng buồn lắm
và khóc thật to Sau đó chúng còn đào mộ chôn chú chim, còn cúc non thì bị chúng ném ra bênđường
Ngày 3 tháng 4: đừng bao giờ coi thường những điều bé nhỏ, vì có thể những điều bé nhỏ ấy sẽgiúp chúng ta thành công
Ngày xưa, trong một khu rừng nọ có rất nhiều loài vật sinh sống cùng nhau Chúng sống vớinhau rất hòa bình, hữu nghị Nhưng thợ săn thường xuyên xuất hiện nên lòng chúng luôn luôn sợhãi
Chuột đồng, chim én, rùa và hươu là những người bạn thân của nhau Một hôm khi chim énđang bay trên trời thì nó nhìn thấy chú hươu đang bị người thợ săn treo trên cây Chú hươu bị treo ở
đó cứ giẫy đạp tứ tung mà không thể thoát khỏi Thấy vậy chim én bay đến nói: “Đừng lo hươu ơi,
tớ sẽ tìm cách cứu ấy ra.” nói rồi nó nhanh chóng bay đi tìm chuột đồng, để chuột đồng cắn đứt sợidây thừng buộc chân hươu Chuột đồng biết chuyện liền chạy một mạch đến nơi hươu bị treo Rùabiết chuyện cũng hớt hải chạy ngay sau chuột đồng Rùa mong là mình sẽ giúp được gì đó chohươu, nhưng mà rùa đâu có biết trèo cây
Khi chuột đồng cắn đứt dây thừng thì người thợ săn từ xa chạy lại Trước khi người thợ săn tớithì hươu cũng được cứu thoát Hươu, chuột đồng và chim én chạy biến đi mất, nhưng rùa lại bịngười thợ săn bắt được vì nó chạy chậm quá
Ba người bạn còn lại vừa buồn vừa lo Phải làm sao bây giờ? Cuối cùng thì chuột đồng cũngnghĩ ra một cách khá hay
Hươu trả vờ nằm chết ở bên con suối mà người thợ săn sẽ đi qua, còn chim én thì đậu trên ngườihươu trả vờ như là đang ăn thịt hươu Người thợ săn nhìn thấy hươu “Chết” bên bờ suối, sướng như
Trang 23mở cờ trong bụng, vội bỏ ngay chú rùa xuống và vung gậy đi về phía hươu Hươu nghe thấy bướcchân người thợ săn đến gần liền đứng dậy chạy ào vào trong rừng sâu, chim én thì bay đậu ngaytrên cành cây Lúc ấy, chú chuột đồng chạy đến cắn đứt dây thừng buộc chú rùa, sau đó thì rùa bòngay xuống dưới nước.
Người thợ săn nhìn chú hươu chạy mất mà cữ nghĩ là ảo giác, đến khi quay người lại thì rùacũng chẳng thấy đâu “Sao thế nhỉ?” người thợ săn về nhà mà trong đầu cứ lấn cấn mãi câu hỏi.Còn bốn người bạn kia lại vui vẻ quây quần bên nhau
Ngày 4 tháng 4: Mỗi ngày hãy tìm cho mình vài lý do để vui vẻ, hãy nói với mình rằng mìnhđang tận hưởng từng ngày vui vẻ
Ngày xưa có một cặp vợ chồng gà sống với nhau vô cùng hạnh phúc, gà trống trồng rau, còn gàmái thì đẻ trứng Mùa xuân đến, gà trống đi rắc hạt giống xuống đất, mùa hè đến rau nở hoa kếttrái Gà trống dẫn gà mái đi tham quan khu vườn trồng rau Gà trống kể với gà mái rằng: “em nhìnxem, vườn rau của anh đẹp xiết bao, bên kia là luống cải xanh, còn bên này là luống dưa chuột vàluống ớt.”
Còn gà mái thì dẫn gà trống đi ngắm những quả trứng mình đẻ ra “Anh xem, trứng của em trôngxinh xắn không! trứng trắng hồng, mượt mà, tròn trịa biết bao!”
“Trông như nhau cả thôi, đâu có đẹp bằng những luống rau của anh.” gà trống không hề biếtrằng những quả trứng này sẽ nở ra những chú gà con xinh xắn nên mới nói như vậy
Mấy hôm sau, gà trống đi bán rau ở một nơi rất xa, đi nhiều ngày mới về nhà nên hai vợ chồng
gà chia tay nhau vô cùng lưu luyến
Một tháng trôi qua, gà trống đã về tới nhà, đến trước cửa nhà mình nó bỗng nghe thấy trong nhàsao mà ồn ã thế
Gà trống vội gõ cửa, ra mở cửa cho nó là một con gà bé xíu lông lưa thưa “Bác tìm ai ạ?” chú
gà con không biết cha liền hỏi vậy
“Đây không phải là nhà của ta sao?” gà trống không nhìn thấy gà mái nên đành nói: “Bác xin lỗi,bác đã đi nhầm nhà.”
Gà trống quay người định đi thì thấy gà mái Gà mái kéo gà trống vào trong nhà nói: “Rau đãbán được hết rồi chứ anh Anh nhìn xem, đây là những đứa con của chúng ta Các con, hãy chào bố
đi nào.”
Gà trống nhìn thấy đàn con thì trong lòng vui sướng lắm Gà mái nói với gà trống rằng: “Nhữngchú gà này đều được sinh ra từ những quả trứng như nhau cả đấy anh ạ.”
“Đúng thế Anh rất thích những quả trứng ấy.” gà trống vui mừng đáp
Sau này, những chú gà con này lớn lên thì chúng cũng giống như cha mình đều trồng rất nhiềurau Còn gà mái thì vẫn đẻ trứng liên tục
Ngày 5 tháng 4: Tiết: Thanh minh (ngày 18 tháng 2 âm lịch) Đây là ngày ghi nhớ đau buồn đốivới những người đã khuất Vào ngày này mọi người sẽ đi đạp thanh (tức là đi trên cỏ) và ra tảo mộ.Nhà nọ nuôi một con gà trống to, khỏe Hàng sáng chú gà trống đều dậy báo thức rất đều đặn
Để cảm ơn sự vất vả của chú gà trống thì sáng sớm nào chủ nhân của chú gà trống cũng rắc mộtnắm đậu tương thưởng cho chú Chú gà trống trong bụng nghĩ rằng đó là cái nó đáng được hưởng
Trang 24Một hôm, chủ nhân lại vãi một nắm hạt đậu tương, nhưng lạ thay hôm ấy chú gà trống lại bĩumôi không mổ Chủ nhân buồn lắm, vội hỏi tại sao gà không ăn? vì đây là thức ăn nó thích nhấtmà.
Khi ấy chú gà trống ngẩng cao đầu kiêu ngạo trả lời: “Cái gì là tôi thích ăn nhất, ông keo kiệtquá đấy! lúc nào cũng chỉ cho tôi ăn thứ rẻ tiền như vậy ông đừng có quên là trời do tôi gọi sángnhé Không có tôi thì ông sẽ đi cấy cầy bị chậm giờ Như vậy thì sẽ làm nhỡ mất thời giờ tốt nhất,
mà như vậy thì sẽ chẳng thu hoạch được gì Không thu hoạch được gì thì ông ăn bằng gì, ông chỉ
có nước chết đói mà thôi Nói cách khác, tôi là ân nhân cứu mạng của ông đấy, ông nên cảm ơn tôimới phải, nên cho tôi ăn thứ ngon nhất, như vậy thì tôi mới làm việc tốt cho ông được Nếu còn chotôi ăn thứ vớ vẩn như thế này là tôi sẽ bãi công, không thèm gáy báo thức cho ông nữa.”
Ông chủ không thèm nói nửa lời Tối hôm đó ông lấy một đoạn dây đay buộc thật chặt mỏ con
gà lại Sau đó ông nói: “Ngày mai không cần anh phải gọi tôi dậy nữa nhé Anh hãy nghỉ ngơi chokhỏe vào! để rồi xem ngày mai trời có sáng hay không, tôi có dậy được hay không?!”
Sáng sớm ngày hôm sau chủ nhân vẫn dậy đúng giờ như thường lệ ông vẫn cầm cuốc đi ra đồnglàm việc Đi ngang qua chỗ cổng chuồng gà, ông nói: “Lạ nhỉ, hôm nay anh không báo thức saotrời lại sáng được? Anh không báo thức tôi cũng dậy được và cũng không bị chậm giờ ra đồng?”con gà trống nghe xong xấu hổ đến độ mặt đỏ tía tai và im lặng chẳng dám ho he gì
Ngày 6 tháng 4: Tham lam không được trở thành bản tính của con người Vì tham lam sẽ đượcđựng trong chiếc bình lý trí, không bao giờ được mở nắp chiếc bình này ra
Một buổi tối nọ, chú thỏ con không muốn đi ngủ mà chỉ muốn đi ra ngoài rủ ếch con chơi đùacho thỏa thích Mẹ chú thỏ con lắc đầu nói: “Con yêu, con đi ngủ đi Sáng sớm mai thức dậy mới rủếch đi chơi nhé.” mẹ chú thỏ con cất tiếng hát ru con, hát mãi, hát mãi, hát đến lúc mà mình ngủquên chẳng biết
Chú thỏ con nhẹ nhàng nhẩy xuống giường, chạy một mạch ra ngoài không thèm quay đầu lại
Bà Trăng ở trên cao nhìn theo bóng chú thỏ con qua tán lá cây xum xuê Chú thỏ con nghĩ bụng:
“Mình giấu mẹ chạy ra ngoài chơi, nên không được để cho Bà Trăng biết việc này.” nó chạy đượcmột lát, quay đầu lại vẫn thấy Bà Trăng theo kịp mình Bà Trăng tươi cười hỏi: “Thỏ con ơi, muộnthế này cháu đi đâu thế?” thỏ con không dám nói chuyện với Bà Trăng, đâm đầu chạy thật nhanhvào trong khu rừng trốn kỹ
Trốn thật lâu rồi mà thỏ con vừa thò đầu ra nhìn thì lại thấy Bà Trăng ở trên trời cao lồng lộngđang tươi cười nhìn mình Bà Trăng lại hỏi: “Thỏ con ơi, tại sao cháu không về nhà?” thỏ con đànhđáp: “Bà Trăng ơi, cháu đi tìm ếch con để chơi mà.” Bà Trăng lại nói: “Không được đâu thỏ con ơi,những chú ếch con đang hát ở giữa hồ, cháu làm sao mà ra chơi được?” thỏ con lại nói: “Bà có thể
ôm cháu lên để cháu nhìn các bạn ếch chơi được không?” thế là Bà Trăng nhấc thỏ con lên thật cao,thỏ con thấy mặt hồ nở đầy hoa sen Trên mỗi một bông hoa sen là lại có một chú đom đóm sánglung linh, và bên cạnh có một chú ếch béo mũm mĩm đánh trống rất hăng say Vòng ngoài là nhữngchú ếch lớn, ếch bé quây lại hát vang
Thỏ con nhìn một hồi rồi nói: “Bà Trăng ơi, cháu không biết bơi, cháu phải về nhà ngủ thôi.” thỏcon chạy một lát quay đầu lại vẫn thấy Bà Trăng vẫn đi theo mình về đến tận cửa nhà Thỏ con liềnnói với Bà Trăng rằng: “Bà Trăng ơi cháu về tới nhà rồi Cảm ơn bà đã đưa cháu về.”
Trang 25Bà Trăng cười thật tươi và nói: “Cháu ngoan, sau này đừng có ham chơi nhé, đi ngủ nhanh lênnào.”
Ngày 7 tháng 4: Ngày Y tế thế giới Ngày này được đề xướng với mục đích cả thế giới phải quantâm tới môi trường y tế của chúng ta, nâng cao sức khỏe của mỗi con người
Chú gà trống rất thích hát, cứ từ sáng đến tối nó vươn cao đầu hát ò ó o luôn mồm Nó lại còn vỗcánh phành phạch đi đi lại lại quay lũ gà làm ra vẻ ta đây oách lắm
Một hôm, khi chú gà trống to lớn nọ định vươn cao đầu chuẩn bị hát thì một cô gà mái đi tớilạnh lùng nói: “Anh gà trống kia, anh không thấy là tiếng anh kêu mới khó nghe làm sao à? Nàođâu giống như là đang hát, mà giống như là đang đọc điếu văn ấy, khó nghe quá thể!”
“Gì cơ? Cô nói cái gì? Cô dám làm nhục tôi à? Cô không kiếm lấy cái gương mà soi bản thânmình Ngay cả việc hát cô còn chẳng biết, suốt ngày chỉ biết cục ta cục tác Đồ vớ vẩn như cô có tưcách gì mà lên mặt dậy tôi?”
Chửi xong một hồi con gà trống lại vỗ phành phạch đôi cánh, rung rung cái cổ và chuẩn bị laođến cô gà mái chẳng biết trời cao đất dầy là gì kia
“Ôi ôi, anh gà trống hãy bớt giận.” đúng lúc ấy một cô mái già chạy đến cản đường chú gà trống
“Cô không nghe lúc nẫy nó làm nhục tôi à?” chú gà trống đành dừng lại khi thấy cô mái già chạy
ra chắn đường và hỏi luôn cô mái già lắm chuyện
“Anh gà trống này, anh hát rất hay, chúng tôi đều là khán giả trung thành của anh đấy Thực ra,
cô mái kia cũng thích nghe anh hát lắm, nhưng có điều tối qua mẹ cô ấy bị bọn cáo đáng ghét bắt đirồi nên cô ấy buồn quá đá thúng đụng nia, nhìn thấy cái gì cũng muốn bốc hỏa ấy mà Tôi nghĩchắc anh cũng thông cảm cho tâm trạng ấy của cô mái nhỉ?”
“À, hóa ra là như vậy! tại sao chị không nói sớm cho tôi biết? Ôi tôi xin lỗi, đúng là tôi khôngnên làm như vậy, chị mái thông cảm cho tôi nhé.” anh trống nói xong liền thành thật khom mìnhxin lỗi chị mái
Ngày 8 tháng 4: Không tùy tiện tin tưởng bất cứ người lạ nào thì mới là người thông minh.Xưa kia có một chàng hoàng tử, chàng đã có vị hôn thê và chàng yêu vị hôn thê của mình thathiết Một hôm, chàng được tin vua cha ốm rất nặng nên chàng nói với cô gái của mình rằng: “Tatặng cho nàng một chiếc nhẫn để làm kỷ niệm Đợi đến khi ta được làm vua trị vì đất nước thì ta sẽquay lại đón nàng, lấy nàng làm vợ.”
Vua trong trong cơn nguy kịch đã nói với hoàng tử rằng: “Con ơi, trước khi ta qua đời, con hãyđồng ý kết hôn theo như mong nguyện của ta nhé.” đức vua đã chỉ định chàng hoàng tử phải lấymột nàng công chúa làm vợ Chàng hoàng tử buồn lắm nhưng nói ngay: “Con đồng ý, vua cha thânyêu.”
Đức vua qua đời và chàng hoàng tử được kế vị ngai vàng trị vì đất nước Sau khi tổ chức tang lễcho cha xong thì chàng thực hiện lời hứa của mình với vua cha, chàng cử người đi cầu hôn nàngcông chúa nọ
Vị hôn thê của chàng biết được điều đó thì rất đau lòng vì tình cảm không chung thủy của chàng.Cha cô hỏi cô: “Con ơi, sao con lại buồn thế? Con muốn gì ta cũng sẽ làm cho con?” cô con gáiđáp: “Cha ơi, con muốn cha tìm cho con 11 người có tướng mạo, thân hình, dáng đi giống con như
Trang 26đúc.” thế là, người cha sai người đi khắp cả nước tìm về cho cô con gái 11 cô gái có tướng mạo,dáng đi, thân hình giống hệt cô gái.
12 cô gái mặc lên mình bộ đồ đi săn giống hệt nhau và cùng cưỡi ngựa đến trước cửa cung điệncủa chàng hoàng tử ngày nào, nay đã là vị vua oai phong Đức vua không hề nhận ra cô gái mìnhyêu, thấy họ ai ai cũng đẹp trai, tuấn tú nên nhà vua đã giữ họ lại cung điện làm thợ săn cho mình
Có một lần, 12 người đi săn cùng đức vua thì họ nghe thấy cô dâu của đức vua sắp sửa tới thì vịhôn thê của đức vua buồn quá ngất luôn
Đức vua nghĩ rằng người thợ đi săn của mình đã xẩy ra chuyện gì nên vội chạy đến kéo lên Aingờ chàng đã kéo tuột găng tay của cô gái ra và khi ấy chàng nhìn thấy chiếc nhẫn mình đã tặngcho vị hôn thê ngày xưa Chàng chăm chú nhìn kỹ khuôn mặt cô gái thì nhận ra đó là vị hôn thê củamình Ngày hôm sau chàng quyết định tổ chức ngay lễ cưới với vị hôn thê của mình và hai ngườichung sống với nhau hạnh phúc đến cuối đời
Ngày 9 tháng 4: Kiên trì chưa chắc đã thắng lợi nhưng buông xuôi thì chắc chắn là thất bại!Ngày xưa, ở trong núi nọ có một ngôi chùa và trong ngôi chùa ấy có nhiều hòa thượng sinhsống
Một hôm, một đại hòa thượng sai một chú tiểu hòa thượng xuống núi mua dầu Trước khi đi, đạihòa thượng còn cảnh cáo: “Đừng có mà để dầu rớt dọc đường đấy nhé!”
Chú tiểu hòa thượng gật đầu và nhanh chóng chạy xuống núi đi đến chỗ đại hòa thượng chỉ đểmua dầu Trên đường quay về chùa, chú cẩn thận ôm khư khư lấy bát dầu đựng đầy ắp Chú càng đilại càng run Rõ ràng là sắp đến chùa rồi mà chú không cẩn thận vấp ngay phải cái cây bên đườnglàm dầu rớt ra ngoài ¼ Chú tiểu hòa thượng càng lo, tay chân run lập cập hơn Đến khi đi vào đượctrong sân chùa thì dầu ở trong bát chỉ còn có một nửa
Đại hòa thượng tức lắm, chỉ tay vào mũi chú tiểu hòa thượng mà mắng rằng: “Ngốc quá thể!việc cỏn con này mà cũng làm không ra hồn!”
Chú tiểu hòa thượng buồn quá khóc nức nở
Lão hòa thượng nghe thấy chú tiểu hòa thượng khóc liền chạy đến hỏi Sau khi biết rõ nguồn cơnrồi thì gọi tiểu hòa thượng đến và cười nói: “Ta lại sai con đi mua dầu lần nữa Nhưng làn này conphải để ý bên đường cho ta rồi về kể lại cho ta nghe nhé.”
Chú tiểu hòa thượng không muốn đi nữa, vì cậu nghĩ mình ngốc quá, chẳng làm được việc.Nhưng rồi cậu vẫn bị lão hòa thượng thuyết phục nên quyết định thử xem sao
Trên đường mua dầu về, tiểu hòa thượng phát hiện, cảnh bên đường sao mà đẹp thế Trên trờixanh có những đám mây trắng bồng bềnh trôi, chim bay nhẩy trên cành hót líu lo tiểu hòa thượng
mê say với cảnh đẹp bên đường và về đến chùa lúc nào cũng không hay Khi đưa bát dầu cho lãohòa thượng thì thấy bát dầu vẫn còn nguyên xi
Ngày 10 tháng 4: Thái độ quyết định tất cả Mỗi khi làm việc gì đó thì đòi hỏi chúng ta phải cóquyết tâm mà nghị lực không sợ thất bại
Cô bé Jenny 12 tuổi là một cô bé suốt ngày chỉ thích cúi gằm mặt xuống, vì cô bé luôn nghĩ rằngmình sinh ra không được xinh xắn như những cô bạn khác Cho dù ở nhà hay là ở lớp thì cô bécũng luôn nghĩ rằng mình là một người bị mọi người quên lãng
Trang 27Một buổi sáng nọ, trên đường đến trường, cô bé ghé qua cửa hàng bán cặp tóc mua đôi dây buộctóc hình con bướm Cô chủ bán hàng luôn mồm khen ngợi cô bé buộc dây buộc tóc hình con bướmtrông mới hợp làm sao, xinh xắn làm sao Cô bé vui lắm, soi gương đi soi gương lại, và bất giác thìngẩng cao đầu Cô thấy hóa mình buộc sợi dây ấy đúng là rất đẹp Và thế là Jenny cô liền mua đôidây buộc tóc hình con bướm ấy.
Jenny buộc đôi dây buộc tóc hình con bướm ấy, ngẩng cao đầu đi vào lớp học Vào lớp cô gặpngay cô giáo của mình: “Chào em Jenny, em ngẩng cao đầu lên trông thật xinh!” cô giáo vỗ vỗ vaiJenny và nói vậy “Ôi Jenny, bạn ngẩng cao đầu lên mới đáng yêu làm sao!” các bạn cùng lớp vâyquanh lấy Jenny chủ động chào hỏi cô bé, ai ai cũng tươi cười rất niềm nở và chân thành
Chiều hết giờ học cô bé cũng vẫn ngẩng cao đầu đi về nhà “Jenny, con yêu của cha, hôm naycon ngẩng cao đầu lên trông yêu quá.” bố mẹ Jenny nhìn thấy con mình liền ôm cô bé vào lòngkhen ngợi
Ngày hôm ấy, Jenny được mọi người khen rất nhiều, cô bé thầm nghĩ đó là do công lao của đôidây chun hình bươm bướm Tối đến, về phòng mình cô bé vui vẻ chạy ào đến trước gương ngắmnghĩa Cô bé nhạc nhiên, hóa ra trên đầu mình đâu có chiếc dây chun hình bươm bướm nào đâu.Không biết là chiếc dây chun hình bươm bướm đã bị tuột từ bao giờ
Vậy thì ngày hôm nay cô bé có điều gì đặc biệt khiến mọi người cứ khen mãi không thôi nhỉ? Từ
cô giáo đến bạn bè, từ bố đến mẹ, ai ai cũng nói vậy cả Trong lúc nghĩ cô bé chợt nhớ ra ai cũngnói: “Hôm nay Jenny ngẩng cao đầu” à, hóa ra bí mật chính là đây
Ngày 11 tháng 4: Thành công tồn tại xung quanh chúng ta, nó phân tán đến từng góc nhỏ trongcuộc sống của chúng ta Chỉ cần chúng ta kiên trì làm thì chắc chắn sẽ thành công
Một cậu bé nọ bị mắc một căn bệnh ngoài da rất dễ bị lây lan Để con mình không bị lây nhiễmthì rất nhiều phụ huynh đã căn dặn con mình không được tiếp xúc với cậu bé ấy Nhưng có một cậu
bé là trường hợp ngoại lệ, cậu vẫn chơi với cậu bé bị bệnh lây nhiễm ấy một cách vui vẻ, bìnhthường Hàng ngày cậu vẫn đi học, về nhà và đi chơi cùng cậu bé này Hàng xóm láng giềng thấy lạ
vì bố mẹ cậu bé đều là bác sỹ, mà ngay từ nhỏ cậu đã được dậy bảo về chăm sóc sức khỏe nhiềuhơn những đứa trẻ khác, cậu bé này chẳng có lý do nào không biết là mình làm như vậy rất “Nguyhiểm”
Một cô láng giềng tốt bụng thấy vậy liền nhắc nhở cậu bé, cậu bé nghe xong thì nhìn cô lánggiềng rồi đáp: “Cô ơi, mẹ cháu nói với cháu rằng, cơ thể mạnh khỏe thì chẳng sợ gì lây nhiễm ạ.”đúng như vậy, đến khi cậu bé kia khỏi hẳn căn bệnh ngoài da thì cậu bé này cũng có làm sao đâu.Vài năm sau, cậu bé ngày nào nay đã là học sinh cấp 3, cậu học rất giỏi, đạo đức luôn luôn tốt.Nhưng thầy cô thấy cậu có một “Khuyết điểm” là thường xuyên chơi với những nhóm bạn học sinh
“Cá biệt” Đây đương nhiên đâu phải là dấu hiệu tốt
Vì vậy, thầy cô đã khéo léo nhắc nhở cậu cần phải giữ vững hình ảnh học sinh “Ngoan ngoãn”của mình Tuy vậy, cậu bé lại nói ra ý kiến của mình: “Nếu như em trở nên hư hỏng thì điều đó chothấy bản chất của em không phải là học sinh ngoan, như vậy thì làm sao mà trách được ai hả thầy?”Nếu như bạn mạnh khỏe thì bạn chẳng lo gì bị lây nhiễm bệnh tật; nếu như bạn ngoan ngoãn thìbạn chẳng lo gì người khác làm bạn hỏng, vì người ngoan đâu sẽ không đi học những điều xấu xa.Ngày 12 tháng 4: Thành thực là nền tảng của mọi đức tính tốt đẹp, mỗi người chúng ta cần cómột trai tim thành thực
Trang 28Một hôm, có mấy đứa trẻ da trắng chơi đùa nhau ở trong công viên Khi ấy, một ông già đẩychiếc xe bán bóng bay đi vào công viên Những đứa bé da trắng nhìn thấy ông già bán bóng bay thìchạy đến như ong vỡ tổ Chúng tranh giành nhau rồi mỗi đứa cũng mua được một quả bóng bay,sau đó thì vui vẻ tay cầm quả bóng chạy ra chỗ khác Sau khi những đứa trẻ da trắng đã đi hết rồithì một đứa trẻ da đen rụt rè đến bên xe hàng của ông già bán bóng
Nó nói khẩn thiết với ông già rằng: “Ông ơi, ông có thể bán cho cháu một quả bóng đượckhông? Cháu cũng muốn có một quả bóng.” “Tất nhiên là được chứ cháu, ai mua cũng được mà!”ông già hiền từ nhìn cậu bé rồi nhẹ nhàng nói: “vậy cháu muốn mua bóng bay màu gì? Có nhiềumàu thế này cháu tha hồ chọn, thích quả nào thì lấy quả ấy.”
Cậu bé lấy hết can đảm đáp: “Ông ơi, ông bán cho cháu quả bóng bay màu đen có đượckhông?” ông già ngạc nhiên nhìn cậu bé da đen và rồi ông cũng đưa cho cậu bé da đen quả bóngmàu đen Cậu bé vui sướng nhận lấy quả bóng, tay cậu đung đưa và quả bóng cứ bay tung tăngtrong gió Sau đó ông già liền hỏi cậu bé: “Cháu ơi, tại sao cháu lại chọn bóng bay màu đen? Nhiềumàu đẹp thế sao cháu không chọn nhỉ?” cậu bé liền trả lời: “Cháu là người da đen nên cháu chỉđược phép lấy bóng bay màu đen.”
Ông già nhẹ nhàng vỗ vỗ vào gáy cậu bé da đen và nói: “Cháu à, cháu phải nhớ rằng, bóng bay
có bay được hay không không phải là vì màu sắc của nó mà là trong nó có chứa đầy khí hydro.Cũng như vậy, con người có thành công hay không không hề liên quan tới màu da của người ấy.Cháu không nên để những thứ bề ngoài làm dao động niềm tin đi đến thành công của mình.”
Ngày 13 tháng 4: Con người nếu như tham lam quá thì cuối cùng cũng sẽ chẳng có gì cả, thamlam chính là điều đố kỵ nhất trong đối nhân xử thế ở cuộc đời này
Trong không gian thoáng mát thì có một thiên sứ đang bay trên cao tay cầm một bông hoa hái ởvườn hoa trên trời Khi thiên sứ hôn lên bông hoa này thì có một cánh hoa nhỏ đã bị rớt xuống chỗđất ẩm ướt ở trong khu rừng Và cánh hoa này lập tức đâm chồi nẩy lộc thành cây non
Lá của loài cây này xanh tốt quanh năm, mùa xuân đến thì cây nở hoa, loài hoa này đẹp hơn tất
cả các loài hoa có trong rừng
Khi ấy có một cô bé ngây thơ, nghèo khổ đi qua khu rừng này Cô bé có một trái tim vô cùngthánh thiện Cô bé đứng trước cái cây quý hiếm này Lá cây này tỏa ra một mùi hương thanh mát,ngọt ngào, hoa của nó thì nở ra rực rỡ trong ánh nắng mặt trời chiếu rọi Cô bé ngửi thấy mùihương thơm mát của loài cây này thì trong lòng thấy nhẹ nhõm hẳn lên Cô bé hái một chiếc lá vàmang về nhà kẹp vào trong cuốn vở học sinh của mình Lá cây này được kẹp trong cuốn vở nhưng
cứ mãi xanh tươi, không bao giờ héo úa
Một hôm, có một người đốn củi đến khu rừng này và ông ta đã chặt cả gốc lẫn rễ của cái cây kỳ
lạ này, rồi buộc lẫn cây vào trong bó củi
Đức vua của đất nước này bị mắc trứng bệnh trầm cảm, âu lo vô cùng nặng nề Một sứ giả nóirằng, muốn chữa dứt bệnh tình cho đức vua thì chỉ có một liều thuốc duy nhất “Trong lãnh thổ trị
vì của đức vua có một khu rừng, trong khu rừng ấy có một loài cây có giống từ trên trời Hình dángcủa loại cây này khác hẳn các loại cây khác nên dễ tìm ra lắm Chỉ cần hái một chiếc lá cây này đặtlên trán của đức vua thì đức vua sẽ khỏi bệnh ngay.”
Trang 29Sau đó, cô bé ấy đã đọc được cáo thị dán khắp nơi và cô đã lấy chiếc lá được kẹp trong cuốn vởcủa mình ra dâng tặng đức vua Quả thật, có chiếc lá thì bệnh tình của đức vua đã được chữa khỏihẳn Sau đấy, cô bé tốt bụng này đã được phong là vợ của hoàng tử.
Ngày 14 tháng 4: đôi khi bạn mở 1mm trí tuệ của mình ra thì nghĩa là bạn đã nắm được khoảngcách giữa thành công và thất bại
Jenny là một cô bé hiền lành và xinh xắn Cô bé đã bị chó cắn trong lúc đi mua bánh mì Cô bé
sợ đến nỗi lạc cả đường về và cô bé cứ đứng đó khóc rất đáng thương
Đúng lúc ấy thì có một bà lão xuất hiện ngay trước mắt Jenny và hỏi cô bé: “Cháu gái, cháu làmsao thế?” Jenny liền kể cho bà lão nghe về chuyện vừa xẩy ra với mình Bà lão nghe xong liền tặng
cô bé một bông hoa bẩy màu Bà nói: “Cháu muốn điều gì thì chỉ cần bứt một cánh hoa ném đi thìcháu sẽ có được thứ cháu muốn.”
Jenny cúi đầu cảm ơn bà lão, khi ngẩng đầu lên thì không thấy bà lão đâu cả Lúc ấy, Jenny cũngđói bụng lắm rồi, cô bé liền cầm bông hoa bẩy màu lên và ngắt một cánh hoa ném lên trời Trongnháy mắt, trong tay cô bé liền có chiếc bánh mì, cô bé thích lắm và cứ ôm lấy chúng đi về
Về đến nhà, cô bé vui vẻ ôm lấy lọ hoa chơi đùa Ai ngờ cô bé không cẩn thận làm vỡ mất lọhoa Cô bé vội ngắt một cánh hoa bẩy mầu ném đi và cái lọ hoa lại lành lặn như xưa
Những đứa trẻ ở trong làng không muốn chơi với Jenny thế là cô bé nảy ra ý định muốn đi chơi
ở bắc cực Cô ngắt một cánh hoa và quả nhiên
Cô được đến bắc cực ngay Nhưng một chú gấu bắc cực to lớn đang lao về phía cô bé, cô sợ quáliền ngắt một cánh qua và khi ấy thì cô lại ở trong ngôi nhà của mình
Ở nhà cô gái đã ngắt cánh hoa bẩy màu để có đồ chơi Thế là có rất nhiều đồ chơi đổ ập xuốngngười cô bé, nhiều lắm ấy, nhiều đến nỗi cô bé lại phải ngắt một cánh hoa để mọi đồ chơi phải biếnmất
Thế là chỉ còn lại mỗi một cánh hoa, Jenny vẫn không cảm thấy vui vẻ hơn Bỗng nhiên cô bénhìn thấy một cậu bé ngồi bên đường Cậu bé này chăm chú nhìn những cậu bé khác đá bóng vớicon mắt ngưỡng mộ Hóa ra là cậu bé không thể đứng nổi trên đôi chân của mình Jenny không hề
do dự ngắt ngay cánh hoa cuối cùng và đôi chân của cậu bé này liền lành lặn ngay Hai đứa trẻ vuiđùa với nhau thỏa thích và Jenny cũng cảm thấy sung sướng trong lòng
Ngày 15 tháng 4: Tự tin, kiên trì, chăm chỉ, biết lo xa và dũng cảm đối mặt với thất bại của cuộcđời thì bạn sẽ dành được thành công trong đường đời
Cây cúc đại đóa nở ở góc vườn bỗng nhiên bị héo tàn, hình như là có đến một nửa cây đã bị khôhéo Cái chết đã đến tận cành hoa và bông hoa thì đang đau buồn chờ úa tàn
Nó than thở, khóc lóc với làn gió thổi đến: “Ôi giời ơi, mong rằng phía đông sẽ sớm hửng nắng
để cho ánh nắng chói chang chiếu sáng mảnh đất này Có lẽ là ánh nắng ấm áp sẽ làm tôi hồi sinhlại!”
Một con côn trùng cánh cứng đang đào đất nghe thấy vậy liền nói: “Này bạn của tôi ơi, bạn ngâythơ quá Lẽ nào ông mặt trời chỉ nhớ có mỗi sự sống của bạn, chỉ luôn chăm chăm nhìn bạn lớn lên.Không đời nào, ông ấy làm gì có thời gian và cũng chẳng có hứng thú làm điều đó Nếu như bạnbiết bay như tôi, biết được sự đời thì
Trang 30Bạn sẽ nhìn thấy thảo nguyên, đồng ruộng, rừng cây, vườn tược vì có mặt trời nên mới hừng hựcsức sống, sự sống và hạnh phúc của họ dựa vào mặt trời ông mặt trời đã dùng ánh sáng ấm áp củamình chiếu xuống những câu cao su, cây tùng to lớn, trang điểm những bông hoa xinh đẹp bằngánh sáng tuyệt đẹp của mình Nhưng mà những bông hoa này khác hẳn bạn, chúng đẹp và cao quýlàm sao, ngay cả ông già thời gian cũng không đành lòng để chúng khô héo Còn bạn thì chẳng caoquý cũng chẳng thơm tho, vì vậy đừng có làm phiền ông mặt trời làm gì Tin tôi đi, ánh sáng mặttrời sẽ không chiếu tới bạn đâu Bạn đừng có mong tưởng vớ vẩn nữa, thà rằng âm thầm chờ chếtcòn hơn.”
Cúc đại đóa chẳng nói chẳng rằng, nó vẫn âm thầm chờ đợi Không biết từ lúc nào đã có ánh mặttrời, ánh sáng chiếu rọi lung linh khắp nơi, cả
Thế giới thiên nhiên tràn đầy nhựa sống, trăm hoa đua nở trong ánh sáng huyền diệu Cây cúcđại đóa cũng căng tràn nhựa sống trong ánh nắng chan hòa sau một đêm đã khô héo
Ngày 16 tháng 4: Nét đẹp của con người là ở chỗ họ biết phát hiện, biết vui vẻ, từng giây từngphút trong cuộc sống đều là tuyệt diệu cả
Ngày xưa có hai chàng hoàng tử muốn được đi thật xa để học một sàng khôn Đi được không lâuthì họ vẫn cứ sống cuộc sống hoang phí, tiêu tiền như nước và không còn muốn quay về nhà nữa.Chàng hoàng tử út là một chàng lùn cũng quyết chí đi tìm hai anh, sau khi tìm được hai anh thì cả
ba chàng hoàng tử cùng nhau lên đường học hỏi mọi điều
Đầu tiên là ba chàng hoàng tử gặp phải một tổ kiến Hai chàng hoàng tử đầu thì muốn đào tổkiến lên để xem kiến chuyển trứng ra sao Nhưng chàng hoàng tử út thì kiên quyết ngăn cản
Ba chàng hoàng tử đến bên một cái hồ, hai chàng hoàng tử đầu thì muốn bắt vịt đang bơi tungtăng trên mặt hồ để làm vịt nướng Nhưng chàng hoàng tử út thì lại kiên quyết ngăn cản
Sau rồi họ đến trước một cái cây to lớn, trên cành cây có một tổ ong rất to và rất nhiều ong mậtbay từ đó bay ra Hai chàng hoàng tử đầu thì muốn đốt lửa ở dưới cây để ong mật bị chết hết.Nhưng chàng hoàng tử út cũng lại kiên quyết ngăn cản Cuối cùng thì cả ba chàng hoàng tử đến bênmột ngôi thành kiên cố, nhưng mọi người và ngựa sống ở trong thành cổ đều là đá cả
Sau khi đọc xong chữ khắc trên bia thì họ mới biết là tòa thành này đã bị hóa phép Trên tấm bia
đó có ghi cách giải thoát cho tòa thành khỏi phép thuật là: thứ nhất, dưới lớp thực vật đài tiên ởtrong khu rừng sâu có rắc 1.000 viên ngọc trai của công chúa Nếu như trước khi mặt trời xuốngnúi vẫn chưa tìm đủ số ngọc trai này thì những người đi tìm ngọc trai sẽ biến thành đá
Kết quả là chàng hoàng tử thứ nhất và thứ hai đã bị biến thành đá Đến lượt chàng hoàng tử thứ
ba đi tìm thì chàng đã tìm được đủ số ngọc trai cần thiết do có lũ kiến giúp đỡ Thứ hai là mò chiếcchìa khóa phòng ngủ của công chúa ở dưới đáy hồ lên Hai con vịt đã lặn ngụp trong hồ và nhanhchóng mò được chiếc chìa khóa lên cho chàng hoàng tử út
Thứ ba là tìm ra nàng công chúa út trong ba nàng công chúa có hình dáng, tướng mạo giốngnhau như đúc Khi ấy, ong chúa đã giúp chàng hoàng tử út tìm ra nàng công chúa út Phép thuật đãđược xóa bỏ, tất thảy mọi người đã bị hóa đá đều được biến lại thành người như cũ Chàng hoàng
tử út đã cưới nàng công chúa út làm vợ Sau khi cha của nàng công chúa út qua đời thì chàng hoàng
tử út được lập làm đức vua
Trang 31Ngày 17 tháng 4: Ngày thực phẩm của Singapore Đây là ngày lễ truyền thống của Singapore vàNew York Mỹ hàng năm, vào ngày này mỗi nơi có một cách chúc mừng mang đặc sắc riêng.
Trong khu rừng nọ có một con sói ngốc nghếch, nhiều loài động vật không muốn chơi cùng nó.Con sói thấy mình cô đơn lắm Thế là sói ta quyết định đi học, nó đến lớp và ngồi vào giữa các bạnnhỏ, nghe thầy giảng bài
Thầy giáo viết chữ “Quả táo” bằng phấn màu đỏ ở trên bảng, sau đó thầy chỉ tay vào hai chữ vàđọc to cho cả lớp biết: “Quả táo”
“Không đúng, quả táo nó tròn tròn, đo đỏ và ngọt ngọt cơ mà”, con sói dốt nát đột nhiện đứnglên phản đối
“Sói ngốc nói không sai, chúng ta đều đã ăn quả táo và cũng đã biết nó có hình dạng ra sao.” mộtcậu bé khác nói chêm vào
“Đây là hai chữ quả táo, đó đâu phải là quả táo thật” thầy giáo tức giận nói “Tại sao quả táo lạikhông phải là quả táo thật?” con sói ngu dốt lại hỏi
“Nói với các em không thể rõ ràng được, thôi thì kể câu chuyện cho các em nghe!” thầy giáonói
Thế là, thầy giáo kể chuyện cái mũ đỏ, lũ trẻ ngồi ngay ngắn, yên lặng, chăm chú nghe thầy kểchuyện Nhưng bỗng nhiên có tiếng phản đối ồm ồm: “Không phải thế, em không hề ăn mũ đỏ baogiờ.” “Có lẽ là do bố bạn ăn.” một cô bé nói “Bố tớ chẳng bao giờ làm cái việc ấy.”
“Có lẽ là do ông bạn làm? Hoặc là do kỵ bạn làm?”
Con sói ngẫm nghĩ và không còn lên tiếng nữa, vì nó thực sự chẳng biết ông nội nay kỵ nội mình
có ăn mũ đỏ hay không
Thầy giáo chẳng còn cách nào kể chuyện tiếp nữa, đành nói: “Thôi được rồi, chúng ta không kểchuyện nữa, chúng ta học môn thể dục thôi.”
Con sói và lũ trẻ ùa ra ngoài sân vận động và xếp hàng ngay ngắn Thầy giáo yêu cầu học sinhthi chạy
Thầy vừa ra lệnh xong thì con sói ngốc nghếch lao về phía trước như tên bắn Đến chỗ rẽ nóquên mất là mình phải rẽ thì nó cứ lao về phía trước và cuối cùng thì nó lao qua sân vận động,xuyên qua khu đồng ruộng và chạy thẳng vào trong rừng sâu
Ngày 18 tháng 4: điều khiến chúng ta mệt mỏi không phải là núi cao trập trùng mà là hạt cát ởtrong giầy chúng ta
Ở một khe núi xa xôi hẻo lánh và nghèo có mấy chú rùa sinh sống
Những chú rùa này không chịu sống yên phận, rất nghịch ngợm, luôn thích bò ra ngoài khe núi
để tìm kiếm những cái hồ ao mầu mỡ có thứ ăn và có thứ chơi Rùa già thường nhắc nhở lũ rùa con:
“Cẩn thận đấy, không được đi tới đó! bên cạnh ao hồ luôn có những người thợ săn chờ sẵn Nếu họ
mà bắt được các cháu là họ sẽ chặt các cháu thành năm mảnh
Nhưng mà lũ rùa con nghe lời ông rùa dậy như là gió thoảng bên tai, không để tâm
Một hôm, chúng lén hẹn nhau ra bò ra ngoài khe núi, đến bên một hồ nước đẹp, lung linh vuiđùa thỏa thích
Trang 32Người thợ săn đã trốn ở trong lùm cây từ lâu lắm rồi, ông ấy lấy dây thừng buộc từng chú rùalại Chỉ còn mấy chú rùa con trốn ở đằng sau tẳng đá mới may mắn thoát thân bò về nhà.
Ông rùa nhìn thấy chỉ còn vài chú rùa con bò lếch thếch trở về thì vừa lo vừa sợ hỏi: “Các cháu
ra hồ đấy à? Có phải là bị thợ săn bắt không?” “Chúng cháu không gặp người thợ săn”, chú rùa conthở không ra hơi, hổn hển đáp: “Mà chúng cháu chỉ thấy có một chiếc dây thừng thật dài đuổi ở sauđít chúng cháu.”
“Ngốc quá!” ông rùa tức giận nói “Cũng cái dây thừng dài ấy đã làm mất mạng ông chúng cháuđấy!”
Ngày 19 tháng 4: Cơ hội thành công tồn tại ở mọi nơi, cho dù là ở trong môi trường khốc liệtnhất thì cũng không vì thế mà giảm đi hoặc biến mất, đó chỉ là do chúng ta không phát hiện ra màthôi
Ngày xưa, ở một vương quốc nọ, đức vua có ba người con trai Người con cả và người con thứhai vô cùng thông minh, lanh lợi, còn người con thứ ba thì suy nghĩ rất đơn giản, và không thíchnói Mọi người thường gọi chàng là “Không thông minh” Năm ấy đức vua tuổi đã cao, thấy mìnhthật khó có thể xác định được đưa người con nào lên kế vị ngai vàng
Chính vì việc này mà đức vua đã cho gọi cả ba người con trai đến và nói với chúng rằng: “Trong
ba con ai mang về được cho ta tấm thảm đẹp nhất thì người ấy sẽ được kế vị ngai vàng.” nói rồiđức vua đưa ba chiếc lông chim lên thổi và nói: “Bây giờ các con hãy chia nhau ra đi theo hướngcủa ba chiếc lông chim này để tìm thảm cho ta.” ba chiếc lông chim ấy, một chiếc bay về phíađông, một chiếc bay về phía nam, còn một chiếc thì rơi ngay tại chỗ Hai người anh cười chế nhạocậu em út một hồi rồi chia tay nhau một người đi về phía đông, một người đi về phía tây Chànghoàng tử út buồn lắm ngồi xuống đất, bỗng nhiên chàng phát hiện bên cạnh chỗ chiếc lông chim rơithì có một tấm gỗ Chàng nhấc tấm gỗ lên thì thấy có một bậc thang đi xuống bên dưới Chàng đimen theo bậc thang thì lát sau thấy có một cánh cửa, chàng liền giơ tay gõ cửa
Cửa mở ra, chỉ thấy một con cóc to lớn ngồi ở đó, xung quanh đầy rẫy những con cóc bé xíu.Chúng hỏi chàng hoàng tử út muốn gì thì chàng trả lời: “Tôi muốn có một tấm thảm đẹp nhất, bềnnhất thế giới.”
Con ếch to lớn đã đáp ứng nguyện vọng của chàng Hai người anh trai cho rằng em mình ngốcnghếch, nên họ mua đại một tấm thảm lông cừu thô ráp, xấu xí Sau một hồi xem xét thì đức vuatuyên bố: “Hoàng tử út là người kế thừa ngai vàng”
Nhưng mà hai người anh lại cãi nhau om xòm, hai chàng nói rằng cần phải tổ chức thi tiếp mớiđược Thế là đức vua nói: “Ai mang về cho ta chiếc nhẫn đẹp nhất thì người đó sẽ kế thừa ngaivàng.”
Lần này thì con cóc to lớn ấy lại giúp chàng hoàng tử út tiếp Nhưng mà hai người anh vẫnkhông chịu, yêu cầu chàng hoàng tử út phải thi thêm lần nữa Họ còn nói để xem ai mang về cô gáiđẹp nhất, ai mang được về thì người đó sẽ được kế vị
Con ếch to lớn kia lại giúp chàng hoàng tử út Lần này thì cả hai người anh trai đều chẳng có gì
để nói nữa rồi Chàng hoàng tử út kế vị ngay vàng và trở thành một vị vua anh minh, sáng suốt.Ngày 20 tháng 4: Tiết: Cốc vũ (vào ngày mùng 4 tháng 3 âm lịch) Sau tiết này thì mưa bắt đầunhiều lên, các loại cốc bắt đầu mọc mầm và phát triển
Trang 33Ở vương quốc có hai người bạn thân nhau rất thật lòng, họ sống với nhau có phúc cùng hưởng
có họa cùng chia Nghe nói, những người sống ở đây kết bạn với nhau luôn thật lòng, chân thànhhơn những người ở nơi khác rất nhiều Nếu như bạn không tin, thì bạn hãy đọc tiếp phần sau kể vềhai người bạn này chơi với nhau ra sao thì bạn sẽ biết ngay thôi
Một đêm nọ, mọi người đã ngủ từ lâu rồi Một người bạn bỗng bừng tỉnh từ trong giấc mơ, cậu
ra ngay khỏi giường và chạy một mạch đến nhà người bạn của mình và gọi ngay người hầu nhà bạndậy Vì cậu cảm thấy có điều đó sẽ không hay xẩy ra với bạn mình Người hầu đành phải gọi chủnhân mình dậy, người bạn bị đánh thức rất là lo lắng Anh nhanh chóng mặc ngay quần áo, đeo hầubao và còn mang theo thanh kiếm bên mình Người bạn ra gặp và hỏi: “Bạn của tôi ơi, nửa đêm anhđến chơi nhà tôi chắc là có việc gì gấp cần báo nhỉ? Có phải là anh đã đánh bạc thua sạch tiền rồihay không, bây giờ hết tiền làm ăn rồi à? Tôi có tiền đây anh cầm về nhé Hay là anh cãi nhau vớingười ta, nào tôi đi cùng anh để có thêm phần lý lẽ Mà tôi còn có thanh kiếm đây, nếu cần anh cầmlấy đi.” “Không, cám ơn bạn” Người bạn đáp: “Cảm ơn sự quan tâm, nhiệt tình của anh Tôi khôngcần tiền, cũng không cần kiếm, chỉ là lúc nẫy tôi nằm ngủ mơ thấy anh có chuyện đau buồn, nên tôi
lo anh xẩy ra chuyện Vì vậy mà tôi vội vàng nửa đêm nửa hôm đến ngay xem sao Đấy là nguyênnhân tôi đến nhà anh Nhưng bây giờ thấy anh mạnh khỏe, không có điều gì bất trắc thì tốt quá rồi,tôi yên tâm lắm rồi.”
Ngày 21 tháng 4: Con người là một đồ vật quý hiếm khó có thể phán đoán và nhận xét được.Nếu như biết khai quật thực sự thì bạn sẽ thấy có được những thu hoạch bất ngờ
Truyền thuyết kể rằng, ngày xửa ngày xưa, Viêm đế có một người con gái tên là Nữ Oa Nữ Oasinh ra đã là một cô gái thông minh, lanh lợi Nữ Oa rất thích bơi, mỗi lần đi qua non cao nước biếcthấy biển là cô nhẩy xuống bơi ngay
Ngày hôm ấy, cô đến bên bờ biển đông, đứng trước mặt biển xanh ngăn ngắt cô thích lắm “Ôiđây là biển đẹp nhất mà mình gặp từ trước tới nay!” thích quá nên cô đã không chú ý tới tiếng sóngthầm lặng nhưng dữ dội, dưới đáy biển vẫn còn chứa một sức mạnh thần kỳ và to lớn
Nữ Oa giẫm đôi chân trần của mình trên bãi cát mềm mại gần bờ biền và vui vẻ chơi đùa Gióbiển thổi đến, rì rào rì rào, mang theo hơi thở ẩm ướt của biển, Nữ Oa thích lắm Nữ Oa còn thỉnhthoảng chạy theo sóng biển, lúc thì lại bốc cát chơi Nữ Oa không hề để ý rằng nước biển dâng càngngày càng gần mình hơn Trong nháy mắt, nước biển đã thay đổi hoàn toàn, sóng biển dâng lên caongất và phát ra những tiếng gầm thét vang dội, ngay cả trời cao cũng biến thành u ám
Một con sóng lớn đổ ập tới và nữ oa bị đẩy ra ngoài biển Nữ Oa tìm cách bơi vào bờ, nhưng hếtcon sóng này đến con sóng khác đã nuốt chửng Nữ Oa xuống biển
Nữ Oa chết rồi mà vẫn chưa chịu khuất phục trước biển Cô biến thành một con chim gọi là Tinh
Vệ Loài chim này mỏ trắng, chân đỏ, trên đầu chim có cái mào hoa rất đẹp và có tiếng hót như làcái tên “Tinh Vệ” Từ khi ra đời, Tinh Vệ sống rất quật cường, ngày nào cũng tha đá hoặc gỗ từ núitây thả ra biển đông Quanh năm ngày tháng Tinh Vệ đều làm như vậy, không hề nản lòng lấy mộtngày, quyết tâm lấp bằng biển đông để nó không còn nuốt chửng ai khác nữa
Ngày 22 tháng 4: Ngày trái đất của thế giới Trái đất là ngôi nhà chúng ta sinh sống, yêu thương
và chăm sóc nhà của mình chính là yêu thương và chăm sóc bản thân mình
Cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt, mưa bom bão đạn ở chiến trường thật đáng sợ, đâu đâucũng thấy tiếng súng nổ “pằng pằng”, tiếng máy bay gào rít ầm ĩ Khi ấy, ngài thượng úy bỗng phát
Trang 34hiện ra có một chiếc máy bay trực thăng của kẻ địch bay tới Thường thì phát hiện thấy máy baycủa kẻ địch thì cần phải nằm rạp xuống đất Nhưng mà ngài thượng úy đã không nằm rạp xuống đất
vì ngài nhìn thấy cách đó 4 đến 5 mét có một chiến sỹ vẫn còn đang đứng Đây là lính mới nênhoàn toàn không biết trên chiến trường phải tùy cơ ứng biến
Ngài thượng úy chẳng kịp suy nghĩ nhiều, lao vèo đến kéo anh lính mới nằm rạp xuống đất, cònmình thì nằm lên người anh lính mới che chở Đúng lúc ấy nghe thấy rầm một cái, sau đó thì máybay bay mất, đất rơi vung vãi quanh họ Khi mọi thứ đã yên ắng trở lại thì ngài thượng úy đứng dậyphủi phủi đất bụi bám trên quần áo và kéo anh lính mới vẫn còn đang hồn siêu phách lạc Ngàithượng úy thở phào nhẹ nhõm khi ấy anh lĩnh trẻ bình an vô sự Ngài nói: “Anh lính mới, tại saomáy bay địch bay tới lại không nằm xuống thế? Lần sau phải để ý vào Đây là chiến trường đấy.”
“Thưa ngài sĩ quan, ngài nhìn kìa!” chàng lính trẻ bỗng chỉ tay về vị trí ngài thượng úy vừa đứnglúc nãy với vẻ rất ngạc nhiên
Ngài thượng úy quay đầu nhìn thì thần cả người ra: chỗ ngài thượng úy đứng lúc nãy đã bị máybay ném bom thành một hố sâu hoắm Nếu như ngài thượng úy không vì anh lính trẻ mà lao tới đỡthì e rằng lúc này đã bị trúng bom chết mất xác rồi
Ngài thượng úy cảm động nói: “Tôi cứ nghĩ rằng mình làm vậy là cứu người, ai ngờ hóa ra lại làcứu chính mình!”
Ngày 23 tháng 4: Ngày bản quyền và ngày sách thế giới Chúng ta sẽ học được rất nhiều điều từsách vở
Cuối đời đông hán, khi ấy quận bắc hải có một vị thái thú họ Khổng tên là Dung, tự là văn cử.ông là con cháu của Khổng Tử Sau này ông làm quan trong triều, nhưng vì không hài lòng vớinhiều hành động của tào tháo nên đã bị Tào Tháo tìm cách giết chết Sinh thời ông là một người vôcùng hiếu khách, ông thường nói là: “Trong nhà đông khách nên rượu chẳng bao giờ cạn.”
Nghe kể rằng, hồi còn nhỏ, có một người họ hàng xa mang theo rất nhiều con cháu đến thăm bố
mẹ ông Khỏi phải nói là trong nhà đông vui đến nhường nào, mẹ ông sai ông mang lê đi rửa đểmời khách ăn
Thế là Khổng Dung mang lê vào bếp rửa, ông rửa xong còn phân chia cẩn thận mỗi người mộtquả Tuy nhiên, lê thì có quả to quả nhỏ nên phải làm sao đây?
Chỉ thấy là Khổng Dung đã mang cho anh họ của mình quả lê to nhất, sau đó thì cứ theo thứ tựchia lê hết cho những người anh họ của mình Đúng lúc đó thì có một cậu em họ ít tuổi nhất chìatay xin ông lê và ông cũng lấy một quả lê rất to đưa cho cậu ấy Cuối cùng thì còn một quả lê bé tý,ông ăn quả lê đó vô cùng ngon lành
Chú ông thấy vậy liền hỏi: “Sao cháu lại chia hết lê to cho các anh?” Khổng Dung lễ phép trảlời: “vì họ lớn hơn cháu nên cháu phải tôn trọng họ.”
Chú lại hỏi: “Thế còn cậu em bé hơn cháu thì sao? Tại sao cũng cho cậu em quả lê to thế?”
Khổng Dung lại đáp: “vì em ấy bé hơn cháu nên cháu phải nhường nhịn em ấy.”
Lúc ấy thì cả chú và bố mẹ cùng cười vang Người chú nói: “Cháu ơi, cháu còn nhỏ mà đã hiểunhiều điều thé này Sau này lớn khôn chắc chắn cháu sẽ tài giỏi hơn người.”
Ngày 24 tháng 4: Ngày thanh niên thế giới phản đối chủ nghĩa thực dân Kêu gọi mọi thanh niêntrên thế giới phản đối chủ nghĩa thực dân, để cùng nhau bảo vệ hòa bình và ổn định của thế giới
Trang 35Một hôm, có một người lâi buôn, mình thì cưỡi ngựa còn tay thì dắt con lừa chở đầy hăng rangoăi thănh buôn bân Vì đường xâ xa xôi, trời oi bức nín lừa cứ thở hồng bộc “Năy anh bạn, giúptôi câi, giúp tôi chở ít đồ đi.” lừa tha thiết nói với ngựa.
“Con lừa ngu ngốc kia, tại sao măy không nghĩ nhỉ, lăm sao tao có thể giúp lừa chở đồ được! taxuất thđn lă một con ngựa cao quý, sinh ra không phải lă để chở đồ Mă chỉ có những loại thấp kĩmnhư măy mới lăm câi việc đó thôi! hêy đi đi cho được việc, đừng có hoang tưởng!” ngựa lập tức từchối lừa ngay
“Anh ngựa ơi, hêy thương tôi đi, giúp tôi một tay Thực sự lă tôi không thể cố được nữa! tôi sắpgục đến nơi rồi!”
“Măy đừng có mong ta giúp măy! chúng ta ai có việc của người ấy, ta chở chủ nhđn, lăm ngựathì cũng phải lăm câi việc mă ngựa nín lăm chứ Măy phải chở đồ cho chủ nhđn thì cũng nín lămhết trâch nhiệm của một con lừa.” con ngựa nói thẳng thừng chẳng chút tiếc thương, xót xa năo
Đi được một lât thì đến bín một ngọn núi hiểm trở Khi ấy phải leo lín núi nín con lừa đúng lă
đê không chịu được, nó ngê gục lín trín đất, vă từ đó nó không thể đứng lín được nữa Chủ nhđnthấy vậy vội nhảy xuống ngựa, vỗ vỗ văo con lừa mă nó chẳng có phản ứng gì Người lâi buôn thấylừa chất thật rồi thì thâo hết đống đồ lừa đang chở lín trín lưng ngựa Đến lúc ấy ngựa mới hiểurằng lúc trước nó không nín khoanh tay trước nỗi khổ của lừa Nếu lúc đó nó giúp lừa chở ít đồ thì
có lẽ bđy giờ nó sẽ nhẹ đi rất nhiều
Lừa chỉ bị gục vì chở quâ sức, nhưng vì ngựa khoanh tay đứng nhìn nín mới rơi văo cảnh chínhngựa phải chở nặng hơn Điều năy thì châch được ai nhỉ? Muốn trâch thì chỉ có trâch mình sao hồiđầu không giúp người ta Thực ra, nhiều khi giúp người chính lại lă giúp mình
Ngăy 25 thâng 4: đừng bao giờ buồn bê vì khuyết điểm của mình, nhiều khi khuyết điểm củachúng ta lại trở thănh chính lă ưu điểm lớn nhất của chúng ta
Một người lâi buôn vă một anh chăng lang thang sau khi chết thì linh hồn đều đến gặp thượng
đế Thượng đế hỏi người lâi buôn: “Ông lâi buôn, ông cho tôi biết anh dựa văo câi gì để có đượchạnh phúc suốt đời?”
Người lâi buôn đâp: “Ôi, thưa thượng đế vô văn yíu quý! con lă một người vô cùng nhđn từ.Mùa đông năm ấy con đê cho một người tín lă hoa 50 đồng, đó lă một nửa thu nhập trong ngăy củacon đấy ạ!” thượng đế lạnh lùng lắc đầu vă nói: “Đó chưa đủ để trở thănh điều kiện.”
“Đợi lât, vẫn còn nữa ạ,” người lâi buôn tiếp tục nói, “Thâng trước con gặp một cô bĩ vô gia cư,con đê cho cô bĩ 50 đồng.” thượng đế suy nghĩ một lât rồi nói: “Thôi anh xuống địa ngục thì hợphơn.” vă người lâi buôn đâng thương đê bị đăy xuống địa ngục
Thượng đế liền quay sang hỏi anh chăng lang thang: “Năy anh chăng lang thanh, anh cho tôibiết, anh dựa văo điều gì để muốn có hạnh phúc mêi mêi?”
“Xin lỗi thượng đế của con! cả đời con chưa có việc gì đâng để khen ngợi cả, nhưng mă con lămviệc gì cũng chẳng bao giờ phải hối hận cả.” anh chăng lang thang lí nhí đâp “Nhưng, mùa đôngrĩt mướt năm ngoâi, con đê cho ông ăn măy bị ốm nửa câi bânh bao con đi ăn xin được Vậy mẵng lêo ấy tối đó vẫn bị chết cóng ở đầu phố Con hối hận lắm vì đê không đưa ông lêo về ở cùngmình ở gầm cầu Còn có lần ”
Trang 36“Được rồi,” thượng đế mỉm cười cắt ngang lời anh chàng lang thang và quay sang dặn dò thiên
sứ “Con hãy đưa anh chàng này lên thiên đàng Với người hay giúp đỡ như anh, trong lòng lại biết
áy náy thì mới là người có trái tim nhân từ, mới xứng đáng được ở trên thiên đường.”
Ngày 26 tháng 4: Ngày bản quyền tri thức thế giới Bản quyền tri thức này bao gồm quyền tácgiả, quyền thương hiệu và bản quyền sáng chế
Một cô giáo người Mỹ đến Trung Quốc dậy học Một hôm cô đã làm thử một thí nghiệm
Cô và ba học sinh người Trung Quốc 5 tuổi, 7 tuổi và 10 tuổi cùng nhau chơi một trò chơi Côcầm lấy cái chai, cổ chai rất bé, nhưng thân chai thì to đùng, trong chai có ba quả bóng với nhữngmàu sắc khác nhau, mỗi một quả bóng được buộc bằng một sợi chỉ nhỏ Cô giáo nói với ba đứa trẻrằng, ba quả cầu trong này chính là ba cậu bé, còn cái chai chính là một cái giếng Các em đangchơi đùa dưới giếng bỗng nhiên nước chảy ra và các em phải cố hết sức để thoát khỏi nguy hiểm.Tuy nhiên, miệng giếng chỉ cho phép từng người lên một
Ba đứa trẻ nghe xong tỏ rõ vẻ lo lắng Cô giáo nói: “Bắt đầu nào!” cậu bé 10 tuổi nói điều gì đóvới 2 cậu bé kia và rồi thấy cậu bé 5 tuổi kéo bóng lên trước, theo đó cậu bé 7 tuổi kéo bóng lên sau
và cuối cùng thì cậu bé 10 tuổi cũng kéo nốt quả bóng cuối cùng lên Ba cậu bé kéo bóng lên trongvòng chưa đầy 5 giây
Cô giáo người Mỹ đã làm thí nghiệm này ở nhiều nước, nhưng chưa thấy thành công bao giờ.Nguyên do là đứa trẻ nào cũng tìm cách thoát thân cho mình nên tranh nhau kéo bóng lên cùng mộtlúc Miệng chai thì nhỏ nên chẳng ai kéo bóng ra được
Cô giáo người Mỹ hỏi ba cậu bé tại sao lại không tranh nhau ra trước thì cậu bé 7 tuổi đáp:
“Thưa cô, em cháu bé nhất nên cần phải cho em ấy lên trước Mẹ cháu dậy cháu như thế.” cô giáongười mỹ lại hỏi cậu bé 10 tuổi là cậu đã nói gì với hai cậu bé kia Cậu bé này đáp: “Thưa cô, emnói với các em ấy rằng, em bé nhất lên trước, sau đó thì đến em thứ hai còn cháu sẽ lên cuối cùng
Vì cháu là anh cả, cháu lớn nhất, cháu phải lên cuối cùng Bố cháu dậy cháu như vậy mà.”
Cô giáo người Mỹ nghe xong chẳng biết nói gì, nước mắt cứ trào ra
Ngày 27 tháng 4: Ngày các thành phố kết nghĩa với nhau Hiện nay có nhiều thành phố đã kếtnghĩa anh em với nhau, xây dựng được con đường hợp tác rất tốt để cùng nhau phát triển kinh tế vàvăn minh
Có một ông già nọ, ông già già lắm, già đến độ tai đã điếc, mắt đã kèm nhèm và chân tay thì lúcnào cũng run rẩy Thoạt đầu, ông còn ăn chung với con trai và con dâu Nhưng mỗi khi ông ngồivào bàn ăn thì chẳng thể nào cầm nổi cái thìa, nước canh cứ rơi vãi đầy xuống đất Vì thế mà contrai và con dâu ông ghét ông lắm Sau đó, ông đành phải ngồi ăn một mình ở cái góc sau xó bếp.Đến giờ ăn cơm, con ông mang ra cho ông một cái bát nhỏ bằng sứ đựng lẫn thức ăn trộn với cơm
Họ chẳng buồn để ý là ông có ăn được không và ăn có no không ông già buồn lắm, đau lòng lắm,
cứ nhìn thấy bàn ăn là nước mắt lại trào ra Một lần tay ông run quá nên đã đánh vỡ cái bát sứ.Mảnh bát rơi tung tóe trên mặt đất Cô con dâu táo tợn mắng mỏ ông, hai vợ chồng sau đó đã bỏ ravài đồng mua một chiếc bát gỗ cho ông ăn cơm Họ nói là cho ông ăn bát gỗ để khỏi bị vỡ phảimua bát mới
Một buổi trưa nọ, gần đến giờ ăn cơm thì cậu con bốn tuổi của họ vẫn còn chơi nghịch gì đó vớichiếc bát gỗ ở trên đất Người cha tò mò hỏi: “Con trai ngoan, con làm gì thế? Cho ta xem cáinào?”
Trang 37Cậu bé thật thà, ngây thơ đáp: “Con đang làm một chiếc bát gỗ.”
“Sao con lại phải làm thế?”
“Để con làm xong rồi thì sau này bố mẹ sẽ dùng nó để ăn cơm.”
Con trai và con dâu ông nghe xong thì nhìn nhau chẳng nói câu nào Con dâu ông im lặng đi vềchỗ ông cầm lấy cái bát gỗ rồi mời ông lên bàn ăn cơm với gia đình ông ăn cơm thỉnh thoảng vẫnrơi vãi ra nhà, nhưng họ chẳng còn nói gì ông cả
Ngày 28 tháng 4: Nếu bạn có tấm lòng chân thành thì bạn đã có cả một vầng thái dương, vừa soisáng được bản thân mình lại cũng chiếu rọi được người khác
Hôm ấy cáo mời hạc tiên ăn cơm, nhưng mà cáo keo kiệt lắm, nó bê ra một cái bát nông choènđựng súp thịt Nó luôn mồm nói: “Chị hạc tiên ơi, chị đừng làm khách nhé, chị ăn đi, ngon lắmđấy!” hạc tiên nhìn cái bực lắm vì mỏ của hạc tiên vừa dài vừa nhọn nên chẳng thể ăn được miếngsúp nào trong cái bát nông choẹt ấy Còn con cáo thì sao, nó có mở to cái mõm húp sì húp soạpchẳng mấy chốc hết veo bát súp Nó còn giả bộ nói với hạc tiên là: “Chị ăn no chưa? Tôi nấu thế cóhợp với chị không?”
Hạc tiên tươi cười nói với cáo rằng: “Cám ơn bữa trưa của cậu, ngày mai cậu đến nhà tôi ăn cơmnhé!” cáo vội đáp: “Hay quá, trưa mai em sẽ đến nhà chị ăn cơm.”
Cáo nghĩ bụng sẽ ăn được nhiều thứ ở nhà hạc tiên nên tối hôm ấy và cả sáng ngày hôm sau nóquyết không ăn gì, để bụng mai ăn cho thỏa thích Buổi trưa nó đến nhà hạc tiên rõ sớm để chờ ăn.Vừa bước vào nhà hạc tiên, cáo đã ngửi thấy một mùi thơm tuyệt vời
Nó ngửi ngửi rồi nói: “Ôi chao, chị đang nấu canh cá rồi Sao mà ngon thế.” nó thầm vui sướng.Cáo vào bàn ăn ngồi
Và lát sau hạc tiên bê ra một cái bình cổ dài đến trước mặt cáo, và chỉ vào cá và canh nói vớiCáo rằng: “Cáo này, cậu ăn đi, đừng khách sáo!” cáo nhìn vào chiếc cổ bình bé xíu mà chịu chết
vì cái cổ của nó làm sao mà vươn dài được Ngửi mùi thì thơm, bụng thì đói sôi sùng sục, mồm thìthèm nhỏ nước dãi Cáo ta chẳng ăn được gì cả, dành phải ngồi nhìn hạc tiên thò mỏ dài vào trongbình ăn, ăn hết cả cá, ăn hết cả canh và còn khách sáo nói với cáo rằng: “Cáo ăn đi, ăn thoải máiđi!”
Cáo ta cúi gằm đầu xuống và vác cái bụng đói về nhà
Ngày 29 tháng 4: Con người sống trong hoàn cảnh khó khăn trước hết cần phải chiến thắng bảnthân mình chứ không phải là người khác
Ở vương quốc nọ có một ông vua, ông có một cô con gái vô cùng xinh đẹp Hôm ấy, nàng côngchúa đi vào trong rừng sâu chơi và nàng đã đến bên một cái giếng trong mát Ngồi bên giếng nànglấy ra một quả cầu bằng vàng chơi tung hứng, nàng ném lên trên rồi lại giơ tay ra bắt lấy Nhưng
mà quả cầu không rơi vào tay nàng mà lại rơi xuống giếng Công chúa buồn lắm khóc nức nở Mộtcon ếch đã nghe thấy tiếng khóc của nàng và nó nói nếu nàng cho nó được làm bạn với nàng, đượccùng ăn cơm, cùng ngủ thì nó sẽ nhặt quả cầu về cho nàng Cô công chúa liền đồng ý ngay Nhưngkhi con ếch nhặt quả cầu về cho công chúa thì công chúa nhận xong quay đầu bỏ về luôn
Ngày hôm sau, khi đang ngồi ăn cơm với vua cha thì nàng công chua nghe thấy tiếng gọi í ới:
“Công chúa ơi, công chúa, nàng mở cửa cho tôi đi.” công chúa chạy đến mở cửa thì thấy con ếch
Trang 38đang ngồi ở đó Công chúa vội sập ngay cửa lại và về bàn ăn ngồi ăn tiếp nhưng vẻ mặt không giấunổi nỗi sợ hãi Vua cha hỏi: “Con gái yêu, con làm sao mà sợ hãi vậy, có phải là tên khổng lồ ởngoài cửa muốn bắt con đi chăng?” công chúa đành phải kể hết lại sự tình cho vua cha nghe Đứcvua nghe xong liền nói: “Con ơi, dù con đã hứa điều gì thì con cũng phải thực hiện lời hứa chứ.Con ra mở cửa đi.”
Công chúa đi ra mở cửa và con ếch nhảy tót luôn theo sau, nó vẫn đòi được ăn, ngủ cùng côngchúa Công chúa tức lắm, liền tóm lấy con ếch nghiến răng ném mạnh vào tường và nói: “Lần nàythì hết nói nhẽ, đồ đáng ghét!”
Ai ngờ khi rơi xuống đất không phải là con ếch nữa mà là một chàng hoàng tử ngôi khô, tuấn tú.Lúc ấy, chàng mới kể cho công chúa nghe rằng chàng đã bị một mụ phù thủy độc ác phù phép biếnthành ếch và chỉ có mỗi nàng công chúa mới cứu chàng ra khỏi cái giếng ấy
Chàng hoàng tử đã chiến thắng phép thuật bằng trí thông minh và lòng dũng cảm của mình vàlấy được lòng nàng công chúa Vì vậy khi gặp khó khăn chúng ta không nên bỏ cuộc mà cần phảibiết dành lấy hạnh phúc bằng trí tuệ của mình
Ngày 30 tháng 4: Ta phải chăm sóc sự khỏe mạnh của thân thể để giữ gìn sự trong sáng của trítuệ
Khỉ và gấu chó là hàng xóm sống gần nhau và cũng là bạn tốt của nhau Chúng luôn cùng nhau
đi tìm đồ ăn và sau đó cùng san sẻ mà không bao giờ cãi nhau, tranh nhau nửa lời
Một hôm, khỉ và gấu cùng đi tìm đồ ăn Chúng đi đến một ruộng ngô, hái đầy một tải ngô khiêng
về nhà
Ngày hôm sau, khỉ nhìn thấy tải ngô liền nói: “Anh gấu chó ơi, hay chúng ta trồng ngô đi Nhưvậy năm sau chúng ta sẽ có ngô để dành mà ăn, chẳng lo phải đi kiếm thức ăn.” gấu chó nghe vậyđồng ý ngay
Mùa gieo hạt đã tới, gấu chó dậy từ sáng sớm đi gọi khỉ Khỉ chẳng mở cửa còn nói: “Anh gấuchó ơi, căn bệnh phù chân của tôi lại tái phát rồi, không thể đi lại lâu được Hay là đợi tôi khỏi bệnhthì chúng ta đi reo hạt nhé?” gấu chó nghe xong thông cảm nói: “Thôi anh nghỉ đi, tôi đi trồng mộtmình cũng được.”
Gấu chó đi làm từ tờ mờ sáng đến tận tối mịt mới về trong hai ngày liền Đến ngày thứ ba khỉđến tìm gấu chó nói: “Tôi khỏi phù chân rồi, chúng ta đi trồng ngô đi?” gấu chó nói là đã trồngxong hết rồi Nghe vậy khỉ mừng thầm trong bụng, thực ra nó biết từ lâu rồi
Mùa hè đến, cần phải đi làm cỏ cho những luống ngô Gấu chó đến gõ cửa nhà khỉ thì khỉ nói:
“Anh gấu chó ơi, bệnh trĩ của tôi lại tái phát rồi, không thể khom lưng được.” gấu chó đành phải đicuốc cỏ một mình Bốn hôm sau cỏ đã được làm sạch sẽ, gấu chó mệt đến độ không đứng đượcthẳng lưng
Mùa thu đến, ngô đã chín cả Gấu chó không đi gọi khỉ nữa mà đi bẻ ngô một mình Khỉ đến nhàgấu chó nói: “phần ngô của tôi đâu anh gấu ơi?” gấu chó nói ngay: “Đợi đến năm sau anh trồng ngôcùng, cùng cuốc cỏ, cũng thu hoạch thì tôi sẽ san cho anh phần của anh nhé.” nghe vậy, khỉ câmnhư hến
Tháng 5
Trang 39Ngày 1 tháng 5: Ngày quốc tế lao động Người lao động là người đẹp nhất, chỉ có lao động mới
có thể tạo ra tương lai tốt đẹp, mới có thể khiến cho chúng ta trở nên giàu có
Trên trời nổi lên một trận gió thổi và rồi lại có cơn mưa Gió nói: “Giờ phải nghe lời tôi chứ.”
“Không được Anh đã hò hét ầm ĩ cả góc phố bao lâu rồi còn gì.” mưa phản đối ngay
“Các cháu không cãi nhau nữa, nghe ta kể chuyện đây.” mặt trời nói và cả gió và mưa đều dừng
cả lại
“Có một con chim thiên nga, mỗi một sợi lông của nó đều là màu vàng Một hôm, khi đang baytrên biển thì một sợi lông của nó rơi xuống đầu người chủ chủ hàng trên tàu và biến thành một câybút Từ đó người chủ hàng này làm ăn khấm khá hẳn lên, trở thành một lái buôn giàu có “Conchim thiên nga này lại bay đến một thảo nguyên mênh mông, một đứa trẻ muốn như không được đihọc đang ngồi ở dưới gốc cây nghỉ ngơi Con thiên nga hôn và lá cây và lá cây đó biến thành mộtcuốn sách Đứa trẻ này đã bước vào lớp học với cuốn sách ấy và sau này thì trở thành học giả nổitiếng.”
“Con chim thiên nga lại bay qua một khu rừng rậm, thấy một người phụ nữ nghèo túng đang địuđứa con đi nhặt củi Thiên nga liền đặt quả trứng vàng ở trong lùm cây gần chỗ người phụ nữ nhặtcủi.”
Mặt trời dừng lại một chút rồi tiếp tục kể: “Người phụ nữ vội ôm lấy quả trứng vàng vào lòng
Về đến nhà thì trong quả trứng vàng nhẩy ra một con thiên nga bé xinh lông màu vàng ở dưới châncon chim còn đeo bốn cái vòng vàng, đó là món quà mà chim thiên nga gửi tặng bốn đứa con củangười phụ nữ Bốn đứa trẻ đeo vòng vào tay và sau này lớn lên đứa lớn trở thành nhà điêu khắc,đứa thứ hai trở thành họa sỹ, đứa thứ ba trở thành nhạc sỹ còn đứa thứ tư ” ái chà, dài quá rồi,cháu không muốn nghe nữa.” gió không còn kiên nhẫn liền thốt lên
Khi ấy mặt trời cũng đến giờ về nhà Tất cả cùng ra về và rồi đi ngủ, trong giấc mơ chúng thấymình gặp được con chim thiên nga lông vàng, và còn đi cùng con chim thiên nga này làm bao nhiêu
là điều tốt!
Ngày 2 tháng 5: Bạn cần phải tràn đầy tự tin khi đứng trước đối thủ, phải tin rằng mình sẽ chiếnthắng được đối thủ, như vậy thì mới dành được thắng lợi
Bên ngoài một trang viên cây xinh đẹp có một con đường nhỏ, bên cạnh đường có một cây Đại
kế Con lừa già ở trong trang viên rất muốn ăn cây đại kế, nhưng cái cổ nó vươn dài đến đâu thìcũng không thể với tới được Đó là vì chủ nhân đã buộc dây thừng quá ngắn
Hôm ấy, trang viên tổ chức một bữa tiệc hoành tráng Điều khiến mọi người chú ý nhất là một côgái người scotlen xinh đẹp, mọi chàng trai đều tìm cách để lấy lòng cô gái Tuy nhiên, cô gái đã háimột bông hoa đại kế ở bên ngoài trang viên ấy rồi cắm vào chiếc khuyết áo của chàng trai con ôngchủ trang viên
Đại kế ta vui mừng lắm, nó đem chuyện ấy kể cho các bông hoa khác nghe Nó nghĩ: “Hoa đại
kế đã được cắm vào khuyết áo của người quý tộc nên mình rất cao quý, mình cần phải được trồng ởtrong trang viên.”
Không lâu sau, con trai ông chủ trang viên đã lấy cô gái scotlen xinh đẹp ấy làm vợ “Đó là côngcủa mình Chắc chắn là mình sẽ được trồng ở trong trang viên.” đại kế nghĩ vậy vui lắm
Trang 40Nhưng thời gian trôi qua đã lâu rồi mà cây đại kế vẫn cứ ở bên ngoài trang viên Cây đại kế chỉcòn lại một bông hoa duy nhất Khi ấy có một cặp vợ chồng trẻ đi ngang qua cây đại kế, ngườichồng ngắt bông hoa đại kế mang về nhà dắt vào tấm ảnh cưới của hai
Vợ chồng đặt ở trong buồng ngủ
Đại kế lẩm bẩm: “Bông hoa đầu tiên của mình được cắm vào khuyết áo của người quý tộc, bônghoa cuối cùng
Thì lại cắm vào khung ảnh? vậy thì mình sẽ đi đâu nhỉ?”
“Đến chỗ tôi đây này!” con lừa già gọi í ới Đại kế chẳng thèm để ý tới tiếng gọi của lừa, nó nói:
“Thực lòng tôi chỉ muốn có một chỗ sống ổn định, còn phận làm mẹ thì tôi ở bên đường cũngchẳng sao.”
“Một ý nghĩ cao thượng, người mẹ có ý nghĩ như vậy thì cũng nên có một chỗ đi về ổn định.”mặt trời đáp
“Đi đâu? Trong vườn hoa ư?”
“Không phải thế, mà là trong một câu chuyện đồng thoại!”
Đây chính là một câu chuyện đồng thoại
Ngày 3 tháng 5: Cần phải biết tôn trọng người khác Hãy biến đối thủ thành bạn tốt của mình,thì sẽ biến tốt thành xấu, con đường gập ghềnh biến thành thẳng tắp
Ngày xưa có một tin đồ cơ đốc giáo rất tốt bụng, hàng ngày anh dệt vải đem đi bán rồi lấy tiềnmua đồ ăn thức uống, nuôi dưỡng cả nhà Một hôm, anh vừa bán hết số vải và chuẩn bị đi mua đồ
ăn thì một người họ hàng nghèo túng tìm đến anh Người họ hàng nghèo đói này nói: “Tôi đói mấyngày hôm nay rồi, chẳng còn cách nào khác đành phải đến cầu cứu anh.” anh tín đồ cơ đốc giáoliền dốc hết số tiền mình mang trong người ra cho người họ hàng
Anh về nhà thì thấy trong nhà chẳng còn gì để ăn cả Mọi người trong nhà ai ai cũng kêu đóibụng, anh đành phải lấy một ít đồ trong nhà đem đi bán Nhưng, anh đến chợ đã lâu mà mãi chẳngbán được thứ gì Trời tối dần và anh đành phải về nhà
Trên đường về nhà anh gặp một người bán cá Anh và người bán cá trò chuyện với nhau rất hợp.Người bán cá biết được anh là người tốt bụng nên đã tặng anh một con cá
Anh tín đồ cơ đốc giáo cầm con cá vui vẻ về nhà Anh tính là cả nhà sẽ được ăn một bữa cực kỳthơm ngon Khi vợ anh mổ bụng cá ra thì vợ anh kêu lên: “Trời ơi, chung ta giầu to rồi, có đến mấyhạt ngọc trai to tướng!” anh tín đồ cơ đốc giáo vui như mở cờ, anh mang
Số hạt ngọc trai đến cửa hàng vàng bạc bán được hơn 100 đồng vàng
Cầm tiền đi về nhà thì anh gặp một người ăn mày Anh tín đồ cơ đốc giáo vui vẻ nói: “Lúc nãytôi cũng nghèo y như anh, bây giờ tôi bất ngờ phát tài rồi, tôi sẽ san cho anh một nửa.” khi anhchuẩn bị đưa tiền cho người ăn mày thì bỗng nhiên người ăn mày lại biến thành thiên sứ Thiên sứmỉm cười nói: “Tôi vâng lệnh của thượng đế đến thử lòng anh Quả thật anh là một người lươngthiện, bây giờ toàn bộ sống tiền vàng ấy sẽ là quả anh, anh về nhà ngay đi.” nói xong thiên sứ biếnmất