1. Trang chủ
  2. » Y Tế - Sức Khỏe

365 câu chuyện giúp trẻ khôn lớn mỗi ngày (tập 2)

101 350 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 101
Dung lượng 174,58 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bác nông dân già một đời chăm chỉ làm ăn, bác thường dạy những người con của mình rằng: “Chim dậy sớm sẽ có côn trùng để ăn, ta hy vọng các con sau này dù làm bất cứ công việc gì đều có

Trang 1

Những câu chuyện tháng 9

Ngày xưa có một người đang chuẩn bị đi học một nghề gì đó Anh nghĩ rằng, chỉ khi có nghềtrong tay mới có thể duy trì cuộc sống Nhưng học nghề gì đây? Anh chẳng thể đưa ra quyết địnhdứt khoát Suy đi tính lại, anh cho rằng ai cũng cần dùng ô che mưa, thế là đi học nghề làm ô.Trong quá trình đi học, anh rất siêng năng học tập, đào sâu tìm hiểu, sau hai năm đã học thànhnghề Thầy giáo tặng anh một bộ đồ nghề hoàn chỉnh để anh có thể tự làm việc kiếm ăn sau này.Anh phấn khởi trở về quê hương, mở một cửa hàng ô, bắt đầu chuyên tâm với công việc làm ô.Những chiếc ô do anh làm rất tốt, xa gần đều biết tiếng, nhưng quê anh hai năm liền gặp hạn hánnên ô do anh làm ra chẳng bán được mấy chiếc Trong lúc tức giận, anh đã vứt đi cả bộ đồ nghề rồiđóng cả cửa hàng Anh nghĩ, bao công vất vả học thành nghề, hy vọng sẽ có chút thành tựu, vậy màcuối cùng lại ra nông nỗi này, đến cuộc sống hằng ngày còn chẳng biết ra sao

Thế là anh lên phố, thấy rất nhiều người hỏi chỗ mua xe chở nước Anh nghĩ, mọi người ai cũngcần xe chở nước, vậy còn chờ gì mà không đi học nghề chế tạo xe chở nước chứ? Nào ngờ, khi anhhọc xong, ông trời lại không ngừng mưa to, chẳng ai cần xe chở nước nữa Anh đành phải mua lạimột bộ đồ nghề làm ô, nhưng khi anh vừa mới làm được mấy chiếc, trời đã hửng nắng

Sau đó anh nghĩ, làm ô hay chế tạo xe chở nước đều cần có dụng cụ đồ nghề, mà những dụng cụ

đó đều được làm từ sắt, sao ta không đi học nghề rèn nhỉ? Nhưng thời gian không chờ đợi ai, lúcnày anh đã chẳng còn đủ sức để nhấc búa tạ lên nữa Cho nên, nếu như lập trường không vững vàngthì bạn không bao giờ có thể thành công

Ngày 1 tháng 9: Người ta không ai mắc sai lầm vì dốt mà vì tưởng mình giỏi

Bác nông dân già một đời chăm chỉ làm ăn, bác thường dạy những người con của mình rằng:

“Chim dậy sớm sẽ có côn trùng để ăn, ta hy vọng các con sau này dù làm bất cứ công việc gì đều

có tinh thần cần cù chịu khó, nỗ lực cộng với tiền bạc, như vậy các con sẽ đạt được hạnh phúc”.Lúc đó, những người con còn nhỏ, không hiểu hết lời cha dạy bảo, thậm chí có người còn nghe tai

nọ lọt ra tai kia Tới một ngày, bác nông dân tuổi đã cao, lại mắc bệnh nặng, bác biết mình sắp phảirời xa đàn con, bác nghĩ: “Người già rồi ai cũng phải chết, đây là chuyện không thể nào cưỡng lạiđược, nhưng những đứa con của ta thì sao, mảnh đất của nhà ta thì sao?” Bác nằm trên giường mà

lo lắng khôn nguôi, bác lo rằng sau khi mình mất đi, đàn con không biết phải canh tác thế nào, bèngọi chúng đến bên giường

Đàn con biết bác nông dân sắp mất, đều rất đau lòng, chăm chú nghe lời cha dặn dò: “Khôngđược để mất mảnh đất của nhà chúng ta, tổ tiên có dặn lại rằng, mảnh đất ấy có rất nhiều châu báu,nhưng ta tìm mãi vẫn chưa ra, ta hy vọng các con sau này có thể cày sâu cuốc bẫm để tìm ra sốchâu báu ấy, như thế ta mới có thể yên lòng nhắm mắt xuôi tay” - “Bố, chúng con sẽ làm theo lời

bố dặn!” Những người con đều không khỏi rơi nước mắt

Bác nông dân qua đời, đàn con vâng lời cha dặn, cẩn thận lật từng tấc đất, nhưng họ chẳng tìmthấy gì, nên chỉ có thể gieo trồng lương thực Thu đến, họ có một vụ mùa bội thu, lúc này họ mớihiểu ra và nhớ lại những lời bố căn dặn khi còn nhỏ

Ngày 2 tháng 9: Thiên tài và đức hạnh giống như những viên kim cương, đẹp nhất là lồng vàotrong những chiếc khung giản dị

Trang 2

Một con cáo hoảng hốt chạy đến cửa nhà người nông dân, vừa thở hổn hển vừa nói: “Cầu xinbác, xin bác hãy cứu tôi! Người thợ săn sắp đến rồi, nếu bác cứu tôi, tôi sẽ ghi ơn bác suốt đời, tôi

Người nông dân ngẫm nghĩ một lát, nói to: “Thật tiếc, tôi chẳng nhìn thấy con cáo nào cả”.Nhưng bàn tay của anh lại chỉ về hướng ngôi nhà cỏ để ra hiệu cho người thợ săn biết Hànhđộng này bị cáo, dù đang nấp trong nhà cỏ, vẫn nhìn thấy rõ ràng, tuy nhiên, người thợ săn do vộivàng nên chẳng chú ý Người thợ săn cám ơn anh nông dân một tiếng rồi rời đi

Cáo nhìn thấy người thợ săn đã đi xa, lập tức nhảy xổ ra, không buồn cám ơn người nông dânmột câu đã đùng đùng bỏ đi Người nông dân vội vàng gọi với: “Ngươi đã từng hứa sẽ báo đáp ta

cơ mà, bây giờ ta giúp ngươi lừa người thợ săn cứu ngươi, vậy mà đến một câu cám ơn cũng khôngcó!”

- “Nếu ngươi trước sau như một thì đâu cần dùng ngón tay chỉ về phía ngôi nhà cỏ, như thế ta sẽrất cảm ơn ngươi, khéo còn bắt mồi đến chia sẻ cùng ngươi nữa Nhưng giờ thì không cần nữa rồi,

ta suýt nữa bị ngươi hại chết” Cáo nói xong, vênh mặt bỏ đi

Ngày 3 tháng 9: Lời thành thật thì không đẹp Lời nói đẹp thì không thành thật

Sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của ông trời và cũng là tai họa đáng sợ nhất của thế giới tựnhiên là dịch bệnh Thần chết lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, muông thú luôn cận kề cái chết,chúng đi trong rừng một cách lờ đờ không chút sức sống, sự sợ hãi đã khiến chúng thay đổi hoàntoàn

Trước hiểm họa lớn đang xảy ra, muông thú gần như mất đi bản năng vốn có: sói không còn tấncông cừu non mà hiền hòa như đạo sỹ; cáo và gà chung sống hòa bình, cùng trốn trong hang ănthức ăn chay

Trước thời khắc nguy nan này, sư tử triệu tập muôn loài tới cùng bàn bạc kế sách, muôn loàiloạng choạng tới, yếu ớt, thở không ra hơi Sư tử kiến nghị các loài tự ăn năn hối cải, nói ra lỗi lầmmình đã từng mắc phải, và nó sám hối đầu tiên: “Tôi thừa nhận, tôi cũng có lúc không đúng Tôi đãtừng ăn thịt thỏ con một cách vô cớ, có lúc còn cắn người chăn cừu, vì thế, tôi nguyện hiến thânlàm vật tế lễ”

Lúc này cáo cất tiếng: “Ôi, đức vua của muôn loài, do ngài quá nhân từ nên mới coi những việclàm kia là lỗi lầm Xin hãy tin rằng: Đức vua chịu ăn thịt thỏ con, đó là diễm phúc của nó Còn đốivới người chăn cừu, chúng đều đáng bị trừng phạt cả”

Cáo nói xong, các loài đều thi nhau phụ họa theo, rằng vua sư tử không có lỗi gì cả, không cầnphải xin tha tội Tiếp đó, gấu, hổ, báo, sói cũng sám hối, tiếp tục kể lể những cái gọi là thiếu sót củamình, còn những việc làm không chút tính người thì lại chẳng hề nhắc tới

Trang 3

Đến lượt bò sữa hiền lành, nó ò ọ nói: “Vào mùa đông khoảng năm năm về trước, khi thức ăncủa chúng tôi khan hiếm, tôi đã ăn trộm cỏ khô của người nông dân” Cuối cùng, muôn loài quyếtđịnh đem bò sữa làm vật tế lễ và ném nó vào trong đống lửa

Ngày 4 tháng 9: Hãy cảm nhận một phần thành quả, cảm nhận một phần vui sướng Mùa thugiống như một bức tranh đẹp chứa đầy tình cảm

Trong một khu rừng sâu thăm thẳm, không biết từ khi nào, đã có một truyền thuyết rằng: “Dướigốc cây cổ thụ sum suê lá, có một con vật vô cùng đáng sợ đang ẩn nấp” Nhưng rất lâu rồi, chẳng

có ai xác nhận câu chuyện này có thật hay không

Mọi người bàn tán xôn xao, rồi đều bị con quái vật trong truyền thuyết làm sợ hãi tột độ Muôngthú trong rừng cho rằng ngày tận thế của trái đất đã tới Thế là chúng hốt hoảng họp nhau lại, cùngthương lượng, nhưng cuối cùng cũng chẳng tìm ra cách nào Chúng đành đi cầu cứu cáo

- “Anh cáo ơi, tài năng và sự thông minh của anh khiến chúng tôi vô cùng khâm phục, xin anhhãy thăm dò xem dưới gốc cây cổ thụ kia rốt cuộc có con quái vật gì đang ẩn náu, chúng tôi thật sự

sợ lắm”

Muôn loài ra sức cầu xin, cáo từ chối nhiều lần mà không được, cuối cùng mới nhận lời đi xemsao Cáo gian ác sẽ chẳng bao giờ vì sự an toàn của người khác mà mạo hiểm tính mạng của mình,nên sau một lúc suy nghĩ, nó quyết định để người bạn tốt có tính hiếu kỳ là chim khách đi thăm dò.Chim khách quan sát cây cổ thụ rất kỹ, nhìn thấy hai đốm sáng lập lòe và còn nghe thấy tiếng vỗcánh đập liên hồi Còn chưa nhìn rõ ràng, chim khách đã vội vàng bay về, tường thuật lại những gìmình nhìn thấy, nghe thấy cho cáo

Cáo lập tức triệu tập cuộc họp, nói: “Họa lớn sắp tới rồi! Quái vật thật sự xuất hiện! Mặc dùkhông nhìn thấy răng nanh nhọn hoắt và khuôn mặt quỷ dữ của nó, thậm chí cũng chẳng thể nghethấy tiếng kêu gầm của nó, nhưng ta không muốn đùa với tính mạng của mình, và cũng thật lòngkhuyên mọi người, đừng dại dột đến gần!” Vừa dứt lời, cáo liền cắp đuôi chạy thoát thân, các loàiđộng vật khác cũng nhất tề theo nó chạy trốn

Thực ra, dưới gốc cây cổ thụ ấy chẳng có con quái vật nào cả, chỉ có một chú chim cú mèo mắt

to đang nằm ngủ trong tán lá rậm rạp mà thôi

Ngày 5 tháng 9: Hãy học tập như anh phải sống mãi mãi Hãy sống như anh phải chết ngày mai.Một chú chim sẻ học được rất nhiều kiến thức trên đường đi, nó nhìn thấy người nông dân trồnglúa, liền nói với chim con: “Ta nhìn thấy nguy hiểm đang rình rập, ta rất thông cảm với các ngươi.Các ngươi có nhìn thấy bàn tay vẫy vẫy trong không trung không? Nó rải ra một thứ, chẳng bao lâu

sẽ hủy diệt các ngươi, các loại bẫy bắt các ngươi cũng sẽ xuất hiện, đâu đâu cũng là cạm bẫy, nêncác ngươi nếu không bị nhốt vào lồng chim thì cũng bị cho vào chảo mỡ, dù sao thì cũng chỉ cómột con đường chết mà thôi!” Chim sẻ nghỉ một lát lại tiếp tục nói: “Vì thế các ngươi hãy tin lời

ta, mau ăn hết những hạt giống đáng ghét ấy đi”

Chim con cho rằng những lời nói của chim én thật nực cười, thậm chí có chút điên rồ, bởi vìtrong đồng có quá nhiều thứ để ăn, những hạt giống kia đáng để phí công phí sức sao?

Chớp mắt, cánh đồng lúa đã mọc lên xanh mơn mởn, chim sẻ vội vàng nói với chim con: “Tranhthủ lúc lúa còn chưa ra đòng, mau nhổ hết chúng đi, nếu không, người chịu hậu quả sẽ là các ngươiđó”

Trang 4

- “Cái miệng chỉ nói ra những lời đen đủi kia, đừng có lảm nhảm suốt ngày nữa!”, chim conkhông thể nhẫn nại nghe tiếp những lời dự báo của chim sẻ.

Lúa đã chín vàng Chim sẻ lại đau lòng nhức óc đến thông báo: “Ngày tháng đáng sợ sắp tới rồi,khi con người thu hoạch xong mùa màng, họ sẽ mổ thịt các ngươi, đợi chờ các ngươi là bẫy chim,

là lưới bắt Tốt hơn hết các ngươi nên ở nhà, đừng chạy lung tung, nếu không thì hãy học theo cácloài chim di trú mà bay đến phương nam ấm áp, hoặc là tìm những hang động mà trốn vào”

Chim con bỏ ngoài tai những gì chim sẻ khuyến cáo, thế nên năm đó bi kịch trong lời dự đoáncủa chim sẻ đã xảy ra Chim con giống như người dân thành Troy lắm lời, không nghe lời khuyênngăn của nhà tiên tri Cassandra nên đã phải nhận một kết cục bi thảm

Ngày 6 tháng 9: Mùa thu là chén rượu ngọt ngào, càng uống càng thấy ngon

Sư tử ốm, bèn nói với cáo: “Nhờ anh lừa hươu đến đây, tôi rất muốn uống máu và ăn tim củanó”

Thế là cáo đến nói với hươu: “Bạn biết không, vua sư tử ốm rất nặng, sắp qua đời rồi Nó đangsuy nghĩ xem trong rừng ai có thể kế thừa ngôi vị Nó nói, chỉ có hươu là người xứng đáng nhất đểtrở thành vua của muôn loài, nên bạn nhất định sẽ làm vua đó Thông tin này tôi thông báo cho bạnđầu tiên, và tôi khuyên bạn nên đến tiễn đưa sư tử lần cuối đi”

Hươu đi vào trong hang, sư tử bỗng nhiên nhảy bổ vào nó, dùng móng vuốt kẹp chặt lấy tai nó.Hươu vùng vẫy tháo chạy về rừng sâu Sư tử lại nài nỉ cáo nghĩ cách khác để lừa hươu đến lần nữa.Thế là cáo lại như một con chó săn, đánh hơi khắp hơi để tìm tung tích của hươu

Lúc này, hươu đang nghỉ ngơi trong rừng Vừa nhìn thấy cáo, hươu tức giận nói: “Anh đừnghòng lừa tôi lần nữa! Anh đi mà lừa những con vật chưa có kinh nghiệm ấy, đi mà dụ dỗ chúng làmvua” Cáo nói: “Lẽ nào bạn nghi ngờ tôi, nghi ngờ cả người bạn tốt của bạn? Sư tử tóm lấy tai bạnchỉ là muốn dặn dò bạn đôi lời về việc kế ngôi trước lúc từ biệt cõi đời mà thôi Tôi thề với bạn, sư

tử sẽ chẳng làm gì hại bạn đâu” Cáo một lần nữa lại lừa được hươu đáng thương

Lần này, hươu vừa vào đến cửa hang đã bị sư tử vồ tới ăn ngon lành Cáo lén lút lấy đi tim củahươu, coi như thù lao bồi dưỡng cho sự vất vả của riêng mình Sau khi ăn no nê, sư tử vẫn khôngthôi tìm kiếm tim của hươu Đứng từ xa, cáo cất lời: ‘Hươu thật sự không có tim, anh đừng tìmnữa Nó có thể vào nhà anh hai lần để anh ăn thịt, thì sao còn tim được nữa?”

Ngày 7 tháng 9: Tiết Bạch lộ (ngày 27 tháng 7 âm lịch) Nhiệt độ bắt đầu giảm, sương ngày càngnhiều hơn và thời tiết bắt đầu lạnh đi

Đầu thu, non xanh nước biếc, cảnh sắc quyến rũ lòng người, đây cũng là mùa thích hợp nhất để

đi săn

Một hôm, vua Ngô cao hứng dẫn theo văn võ bá quan cùng đội quân thị vệ, ngồi thuyền gỗ xuôidòng sông Suốt dọc đường chỉ nghe thấy tiếng loài khỉ hai bên bờ sông không ngừng vọng lại, lúctrầm lúc bổng Vua Ngô cho rằng lũ khỉ này rất đáng yêu, liền nổi hứng muốn bắt một con, bèn dẫntheo đoàn người rời thuyền lên núi đi tìm khỉ

Đàn khỉ vừa nhìn thấy người tới đã ngoa ngoa kêu lên, bỏ chạy tán loạn Trên đất chỉ còn lại mộtchú khỉ khỏe mạnh, cố ý không bỏ chạy, còn làm mặt xấu đùa với vua Ngô, trông vô cùng dễthương Vua Ngô nhìn thấy rất vui, liền hạ lệnh cho người bắt sống chú khỉ này Nào ai biết, chúkhỉ bướng bỉnh vô cùng, cứ nhảy lên lại nhảy xuống, lúc thì hai chân chạy nhanh trên đất, lúc lại

Trang 5

cong người bò lăn trên mặt đất, làm đủ mọi bộ dạng, hết sức khéo léo, đến nỗi chẳng ai bắt đượcnó.

Hành động này của nó khiến vua Ngô bực mình, giương cung nhắm thẳng định bắn vào chú khỉ.Cho đến lúc này, chú khỉ vẫn chưa cảm thấy nguy hiểm đang kề cận, không thôi nhảy nhót, rồi giậtlấy mũi tên, động tác nhanh nhẹn đến không ngờ, sau đó là một bộ mặt đắc ý đầy xảo quyệt, và vẫnlàm mặt xấu trêu tức vua Ngô Vua Ngô tức tối, bắn mấy phát tên nhưng đều bị khỉ tóm được, liền

ra lệnh cho thị vệ đồng loạt giương cung bắn vào chú khỉ Mệnh lệnh vừa được phát đi, mũi tên liềnrơi xuống như mưa Dù cho chú khỉ có dũng cảm, nhanh nhẹn thế nào thì cũng chẳng thể chống đỡđược, chú đã bị một mũi tên bắn chết

Ngày 8 tháng 9: Ngày Nhà báo quốc tế

Một buổi sớm, khi mặt trời vừa ló ra, một chú sơn dương cứ quanh quẩn bên ngoài vườn rau, nórất muốn ăn những ngọn rau non trong vườn, nhưng vườn rau đã được hàng rào bao bọc cẩn thận,

nó sao có thể vào được

Lúc này, mặt trời đang dần dần lên cao, những tia nắng rực rỡ đang chiếu rọi khắp nơi trên mặtđất Bất ngờ, sơn dương nhìn thấy bóng của chính mình, cái bóng ấy được kéo ra thật dài Sơndương liền cho rằng mình rất to cao, tự lẩm bẩm: “Hóa ra ta thật to cao, vậy là ta có thể ăn đượcnhững trái quả trên cây Nếu ta có thể ăn được quả trên cây thì ăn hay không ăn chỗ rau kia cũng cósao đâu nhỉ?”

Ở một nơi cách vườn rau khá xa có một vườn quả rất to Cây trong vườn trĩu trịt quả tươi, thế làsơn dương liền chạy về hướng đó Khi nó tới bên vườn quả, trời đã về trưa, lúc này ông mặt trờiđang ở ngay trên đỉnh đầu, bóng của sơn dương trở nên bé nhỏ - “Ối, hóa ra ta lại nhỏ bé thế này.Xem ra không thể nào ăn được quả trên cây rồi, thôi đành quay về ăn rau vậy” Thế là nó lại vội vộivàng vàng quay người chạy về chỗ cũ Khi nó chạy đến bên hàng rào ngoài vườn rau, mặt trời đãngả sang phía tây, bóng của nó lại biến thành rất dài

- “Sao ta lại phải quay lại cơ chứ?”, sơn dương buồn bực, “người ta to lớn thế này, ăn quả trêncây mới dễ dàng làm sao” Nhưng cả một ngày, chú sơn dương do dự thiếu quyết đoán này đãchẳng có gì vào bụng

Ngày 9 tháng 9: Giáo dục người đàn ông được một con người Giáo dục người đàn bà được mộtgia đình Giáo dục một người thầy được cả một thế hệ

Năm 1960, tiến sỹ Rosenthal của trường đại học Harvard từng tiến hành một thí nghiệm nổitiếng tại một trường học tại bang California

Khi năm học mới bắt đầu, tiến sỹ Rosenthal nhờ thầy hiệu trường gọi ba thầy giáo đến vănphòng và nói với họ: “Xin chúc mừng các thầy! Căn cứ vào những thành tích dạy học trước đây vàthông qua bình xét, ba thầy là những giáo viên giỏi nhất của trường Vì thế, chúng tôi đã đặc biệtchọn ra 100 học sinh thông minh nhất của trường, chia làm ba lớp và mời các thầy tới dạy Tríthông minh của những học sinh đó nổi trội hơn những học sinh khác, nên hy vọng các thầy có thểdẫn dắt để các em có thành tích tốt hơn nữa sau một năm học”

Ba người thầy đều rất vui vẻ nhận lời và biểu hiện một quyết tâm cao, thầy hiệu trưởng cũng gậtđầu tán thành Tiếp đó, thầy hiệu trưởng cũng dặn dò họ đối xử với những học sinh đó giống nhưnhững học sinh bình thường, không được để cho những học sinh đó cũng như phụ huynh biếtchuyện chúng được đặc biệt chọn ra Ba người thầy đồng ý

Trang 6

Một năm sau, thành tích học tập của ba lớp học đó quả nhiên đã đứng đầu toàn khu vực.

Lúc đó, thầy hiệu trưởng mới nói sự thật cho ba người thầy biết: 100 học sinh đó hoàn toànkhông được cố ý chọn ra, chúng cũng không phải là 100 học sinh thông minh nhất, chúng chỉ lànhững học sinh bình thường được chọn ra một cách rất tình cờ

Ba thầy giáo chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, họ cho rằng, do tài năng dạy học xuất sắc của

họ mà thành tích của học sinh mới tốt như vậy

Nhưng thầy hiệu trưởng lại nói với họ một sự thật khác, đó chính là, họ cũng chẳng phải lànhững giáo viên giỏi nhất của trường, được cố ý chọn ra, mà hoàn toàn là những giáo viên bìnhthường được bắt thăm tình cờ mà thôi

Ngày 10 tháng 9: Ngôn từ như loài ong mật: vừa có mật vừa có ngòi châm

Ngày xưa có một bác nông dân, chỉ vì một chuyện cỏn con đã cãi nhau với người hàng xóm, họcãi nhau đến đỏ mặt tía tai, chẳng ai chịu nhường nhịn ai Cuối cùng, bác nông dân đành mang theonỗi tức giận đi tìm mục sư

- “Mục sư, ngài đến giúp chúng tôi phân xử nhé! Người hàng xóm của tôi thật vô lý! Anh tadám ” Bác nông dân tức giận phừng phừng, vừa nhìn thấy mục sư đã bắt đầu cất lời trách móc vàthan phiền, định nói xấu người hàng xóm thì đã bị vị mục sư ngắt lời

Mục sư nói: “Xin lỗi bác, đúng lúc này tôi đang có chút việc, bác cứ về nhà cho, mai chúng ta sẽnói chuyện nhé”

Sáng sớm ngày hôm sau, bác nông dân vẫn bực tức đến tìm mục sư, nhưng quả nhiên không còntức giận nhiều như ngày hôm qua

- “Hôm nay ngài nhất định phải giúp tôi phân xử đúng sai, người hàng xóm đó quả thật là…”

Vị mục sư không nhanh cũng không chậm, điềm đạm nói: “Bác vẫn chưa nguôi giận, đợi bácbình tĩnh hòa nhã trở lại rồi chúng ta nói chuyện nhé! Vì lúc này tôi vẫn chưa làm xong hôm qua”.Hôm sau, trên đường đi giảng đạo, vị mục sư gặp lại bác nông dân, bác đang bận rộn với côngviệc đồng áng, dường như tâm trạng đã ổn định trở lại

Vị mục sư hỏi: “Bây giờ bác có cần tôi đến phân xử nữa không?” Nói rồi vị mục sư nở một nụcười hiền hòa nhìn bác

Bác nông dân ngượng ngùng cười và đáp: “Tôi đã bình tĩnh lại rồi! Bây giờ nghĩ lại, đó cũngchẳng phải chuyện gì to tát, không đáng phải cáu giận đến vậy, chỉ làm phiền ngài thôi” Vị mục sưvẫn một vẻ ôn tồn nói: “Thế là đúng rồi, tôi không vội vàng nói chuyện với bác về chuyện đó làmuốn bác có thời gian suy nghĩ và bình tâm lại! Xin hãy ghi nhớ: đừng bao giờ nói hoặc làm gì khiđang trong cơn tức giận”

Ngày 11 tháng 9: Tất cả thể xác không thể cân nặng bằng tâm hồn Tất cả thể xác và tâm hồnkhông thể cân nặng bằng tình yêu

Một cậu bé đang trên đường đi học về, nhìn thấy một cửa hàng bán đồ ăn được trang trí rất đẹp,

cả gian hàng được sơn một màu hồng trông thật ấm áp, còn có những bông hoa nhiều màu sắc làmđiểm nhấn trang trí, trông thật bắt mắt Trên nóc nhà còn gắn những ngọn nến khiến cả cửa hànggiống như một chiếc bánh ngọt lớn đầy hấp dẫn Chú bé không kìm lòng được, muốn tiến vào trongquan sát, liền hồ hởi đến trước quầy bán hàng, đứng đó không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào một

Trang 7

hộp bánh sô cô la đã được mở Bác chủ cửa hàng nhìn thấy, liền trêu cậu bé: “Này chú bé, cháu đãđứng đây rất lâu rồi, thế cháu cần gì nào?”.

Cậu bé lắc đầu, vẫn không nhúc nhích, nói: “Dạ không ạ”

- “Không? Ta thấy, hình như cháu muốn lấy một chiếc bánh sô cô la thì phải” Bác chủ cửa hànggiọng kiên quyết

Cậu bé chớp chớp mắt, cựa mình nhẹ nhàng, từ từ trả lời: “Dạ không, bác ạ, bác sai rồi Cháuđứng ở đây thực ra là cố gắng để không muốn lấy ạ” Nói rồi, cậu bé ngẩng đầu nhìn bác chủ cửahàng

Sự thông minh, nhanh trí và đáng yêu của cậu bé khiến bác chủ cửa hàng không khỏi bật cười,liền lấy hộp bánh đó tặng cho cậu bé làm phần thưởng Cậu bé vì bị hộp bánh sô cô la hấp dẫn mà

bị bác chủ cửa hàng trêu chọc, nếu cậu bé thừa nhận “muốn lấy một chiếc bánh” thì có thể sẽ bịnghĩ là một đứa trẻ không ngoan, nhưng cậu đã đính chính lại ý nghĩ của bác chủ cửa hàng, nóirằng “cố gắng để không muốn lấy”, như thế vừa có thể nói rõ ý nghĩ của mình, vừa chứng minhmình là một đứa trẻ ngoan, bé ngoan đương nhiên sẽ có phần thưởng xứng đáng

Ngày 12 tháng 9: Vẻ đẹp đánh vào ánh mắt nhưng phẩm giá chinh phục tâm hồn

Người nông dân đã làm việc ngoài ruộng cả ngày, trời đã tối, bác đang chuẩn bị về nhà thì pháthiện trên thửa ruộng của mình có một đống than đang cháy Bác ngạc nhiên chạy tới, phát hiện thấymột con quỷ nhỏ màu đen đang đi lại trên đống than cháy dở

- “Ngươi đang ngồi trên đống châu báu sao?” Người nông dân hỏi

- “Chính là châu báu”, con quỷ trả lời, “mà còn nhiều hơn cả số châu báu ngươi nhìn thấy mộtđời”

- “Châu báu trên ruộng của ta thì phải thuộc về ta” Người nông dân nói lý

“Thì thuộc về ngươi đó!”, quỷ nói, “chỉ cần ngươi chia cho ta một nửa những gì ngươi thu hoạchđược trong hai năm thôi Tiền ta có nhiều, nhưng ta thích hoa quả mọc trên đất”

Người nông dân đồng ý với vụ giao kèo này, liền nói: “Để tránh sự tranh chấp khi chúng ta phânchia, thì những gì trên mặt đất thuộc về ngươi, những gì dưới mặt đất thuộc về ta” Quỷ nghe xongrất lấy làm hài lòng, nhưng bác nông dân thông minh đã trồng củ cải trên thửa ruộng đó

Mùa thu hoạch tới, quỷ xuất hiện, yêu cầu thu về những gì thuộc về mình Nhưng ngoài nhữngngọn củ cải héo vàng, nó chẳng thu hoạch được gì Còn bác nông dân lại rất vui vẻ đào củ cải củamình

- “Lần này ngươi đã được phần hơn”, quỷ nói, “lần sau không được như thế nữa Phần trên mặtđất thuộc về ngươi, dưới mặt đất là của ta”

- “Được, được, như thế mới công bằng” Bác nông dân hưởng ứng ngay

Mùa gieo hạt đã tới, lần này bác nông dân không trồng củ cải nữa, mà trồng lúa mạch, Lúa chínvàng ươm, quỷ lại tới ruộng, ôm theo hy vọng năm nay sẽ có thu hoạch lớn Nhưng nó nhìn thấynhững nhánh lúa cắt sát gốc được bác nông dân bày la liệt trên ruộng, nên ngoài phần rễ lúa, nó lạichẳng thu hoạch được gì Quỷ tức giận quay người bỏ đi, luồn vào khe đá biến mất

Ngày 13 tháng 9: Gương mẫu bao giờ cũng hiệu nghiệm hơn những lời giáo huấn

Trang 8

Một người nông dân kéo xe, trên xe có một bao lúa mạch vừa được thu hoạch ngoài ruộng về,nhưng miệng bao lúa đã bị mở mà người nông dân không hề hay biết Lúa mạch cứ thế rải trênđường đi Một đàn chuột cách đó không xa đã phát hiện ra lúa mạch, liền hưng phấn kêu chít chít,lăm le đánh chén một bữa thỏa thích.

Lúa mạch rất nhiều, lũ chuột ăn xong, con nào con nấy bụng căng tròn, no đến mức không thể điđược, vậy mà vẫn chẳng thể ăn hết Nhưng chúng không nghĩ tới việc đem lúa về nhà

Đúng lúc này một chú chim cú mèo bay tới, nhìn thấy những con chuột béo mập múp míp, nó vôcùng hưng phấn Lũ chuột sợ xanh mặt, nhưng vì ăn quá nhiều, quá no nên giờ chúng chẳng thể cocẳng chạy Cú mèo dùng móng vuốt sắc nhọn của mình quắp hết lũ chuột về tổ Những con chuộtích kỷ, tự cho rằng thông minh lại nghĩ: có lẽ vẫn còn cơ hội sống sót Dù sao cú mèo cũng chẳngthể ăn hết chúng liền một lúc, đợi đến khi lúa trong bụng chúng tiêu hóa hết rồi, chúng có thể cocẳng bỏ chạy Nhưng sự việc sau đó đã phá vỡ ý nghĩ hoang tưởng của chúng: cú mèo dùng chiếc

mỏ nhọn hoắt của mình mổ gãy chân lũ chuột, rồi thả chúng vào nuôi trong đống lúa mạch rơi vãi.Hãy nghe lời phân tích của cú mèo: Lũ chuột bị bắt sau này sẽ muốn tháo chạy, nên phải ăn thịtchúng, nhưng ăn hết một lúc thì không thể, hơn nữa còn phải đề phòng lúc cấp bách, nên phải dựtrữ một chút thức ăn, cần phải nuôi lũ chuột kia, nhưng cũng phải làm cho chúng không thể chạytrốn, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có cách mổ gãy chân chúng, như vậy lũ chuột mới không chạy đi đâuđược

Ngày 14 tháng 9: Ngày thế giới làm sạch trái đất Trái đất là ngôi nhà chung của nhân loại,chúng ta cần phải bắt đầu từ chính bản thân mình, giảm bớt ô nhiễm của năng lượng

Ngày xửa ngày xưa, một người nông dân tìm đến thượng đế, nói rằng: “Hỡi thượng đế của tôi,người đã tạo ra thế giới này, nhưng dù sao người cũng không phải là nông dân, tôi cần dạy ngườimột chút kiến thức”

Thượng đế giấu nụ cười mỉm sau vành râu rậm, nói với anh ta: “Vậy anh hãy nói cho ta biết đinào” Người nông dân nói: “Cho tôi thời gian một năm, trong một năm này, hãy làm theo những gìtôi nói Tôi sẽ cho ngài thấy trên trái đất này không còn nghèo khó và đói rét nữa”

Trong một năm, thượng đế đáp ứng tất cả các yêu cầu mà người nông dân đưa ra Không có mưa

to gió lớn, không có sấm chớp đùng đùng và cũng không có bất kỳ tai họa nào ảnh hưởng đến mùamàng

Mưa thuận gió hòa thật tuyệt vời, lúa mạch sinh trưởng cực kỳ thuận lợi, khiến ai cũng hài lòng.Thời hạn một năm đã tới, người nông dân nhìn thấy lúa mạch xanh tốt, liền đến trước mặt thượng

đế và nói: “Ngài xem, nếu cứ như thế này mười năm, sẽ có đủ lương thực nuôi sống toàn bộ loàingười Con người nhờ đó sẽ sinh sống yên bình”

Tuy nhiên, khi thu hoạch lúa, mọi người phát hiện trong hạt lúa chẳng có gì Những cây lúa xanhtốt là vậy mà lại không chịu đơm bông kết hạt Điều này khiến người nông dân vô cùng kinh ngạc,bèn chạy tới hỏi thượng đế: “Thượng đế, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”

- “Đó là vì cây lúa sinh trưởng trong môi trường quá thuận lợi, nếu không có sự khó khăn để tôiluyện thì không thể có thành quả Trong một năm này, chúng không hề phải chịu gió táp mưa sa,cũng chẳng phải phơi mình dưới ánh nắng mặt trời gay gắt Chúng đã tránh được tất cả những gì cóthể làm hại đến chúng Mặc dù chúng lớn lên vừa cao vừa xanh, nhưng trong bông lúa lại chẳng có

gì hết, bởi vì sự trưởng thành của bông lúa cũng cần phải trải qua thử thách”

Trang 9

Ngày 15 tháng 9: Ba người cùng đi tất có kẻ là thầy ta, chọn người hay mà bắt chước, người dở

mà sửa mình

Ở một bãi khai thác đá, có một người công nhân đang dồn sức nhấc búa để đập vào một hòn đá

to Một chú bé chăn cừu vừa nhìn, vừa đếm số lần chiếc búa được hạ xuống, nhưng hòn đá kia cứng

vô cùng, người công nhân đã đập cả trăm nhát búa mà vẫn chưa lộ ra một vết nứt Chú bé cười vànói, người công nhân sẽ chẳng thể đập vỡ hòn đá

Lúc này, người công nhân dừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi lại tiếp tục nện từng nhát búa, lạimột trăm nhát liên tục, vậy mà hòn đá vẫn cứ trơ ra đó, dường như chẳng biến đổi gì Lúc này, mồhôi trên trán người công nhân đã vã ra như mưa, chiếc áo trên người anh cũng ướt sũng, anh cởi ra

và vứt sang một bên Mặt trời chiếu xuống đất bỏng rát, người công nhân lại nhấc búa lên Mộtnhát, hai nhát, ba nhát… cứ thế liên tục đập vào hòn đá

Cuối cùng, một tràng những tiếng “tách tách tách” vang lên, dưới nhát búa mạnh mẽ của ngườicông nhân, hòn đá vỡ ra làm đôi Chú bé chăn cừu cười vang Chú nói với người công nhân rằnganh đã nện tổng cộng là 561 nhát búa mới đập vỡ hòn đá

- “Anh nện nhiều như vậy, anh có thấy đáng không? Sao anh biết hòn đá này nhất định sẽ vỡ ra?Chẳng may nó không chịu vỡ thì chẳng phải anh đã phí công rồi sao?” Chú bé hỏi người côngnhân

Người công nhân nói với chú bé: “Không có hòn đá nào không đập vỡ được, mỗi nhát búa màtôi nện xuống đều gây tổn thương bên trong hòn đá, chẳng qua chúng ta không nhìn thấy mà thôi

Dù hòn đá có to hơn thế này đi nữa, chỉ cần chúng ta kiên trì không bỏ cuộc thì sẽ có một ngày hòn

đá bị đập vỡ Cũng giống như, dù khó khăn thế nào, chỉ cần chúng ta dũng cảm khắc phục thìkhông có gì có thể ngăn cản bước đi tiến lên phía trước của chúng ta”

Ngày 16 tháng 9: Không có thứ giải trí nào ít tốn kém hơn việc đọc Không có niềm vui nào dàilâu hơn việc đọc

Thập niên 70 của thế kỷ 20, ông hoàng quyền anh Ali do cân nặng vượt quá mức bình thườnghơn 20 pound Anh (1 pound = 453,6 g), tốc độ và sức bền đều không được như trước, vì thế ôngphải đối mặt với hiện thực phũ phàng, rời xa võ đài thi đấu

Tháng 9 năm 1975, Ali 33 tuổi, sau 4 năm không lên đài đấu, đã tiến hành lượt đấu thứ ba cùngmột kiện tướng khác của làng quyền anh là Fraser Đến hiệp đấu thứ 4, Ali dường như đã sức cạnlực kiệt, đứng bên bờ vực phải bỏ cuộc Ông như có thể ngã gục bất cứ lúc nào, không còn mộtchút sức lực nào để bước vào hiệp đấu thứ 5

Tuy nhiên, Ali không đổ xuống mà vẫn cố gắng bám trụ, không chịu bỏ cuộc Ông hiểu rõ, đốithủ cũng giống như mình, gân cốt rã rời Thi đấu đến thời điểm này chính là đang so sánh nghị lực,thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về ai có thể kiên trì lâu hơn đối thủ, dù là một giây Ông biết rằng, lúcnày nếu đánh bại đối phương về mặt tinh thần thì có khả năng chiến thắng, thế nên ông biểu hiện rangoài một vẻ mặt kiên định đầy quyết tâm, một tư thế không chịu cúi đầu

trước đối thủ, từ trong ánh mắt ấy như nhìn thấy một luồng điện mạnh Fraser không khỏi run sợ,cho rằng Ali vẫn giữ được sức lực như thuở đầu Ali đã khám phá thấy một chút biến đổi từ ánhmắt của Fraser, tinh thần như được tiếp thêm sức mạnh, ông càng kiên cường vững vàng hơn nữa.Quả nhiên, Fraser đành chịu thua trước Trọng tài nắm tay Ali giơ lên cao, tuyên bố Ali giành chiếnthắng Lúc này, Ali đã bảo vệ thành công danh hiệu ông hoàng quyền anh, còn chưa kịp bước đến

Trang 10

giữa võ đài đã thấy trước mắt một màu đen kịt, đôi chân không còn sức chống đỡ rồi khuỵu xuống.Fraser nhìn thấy cảnh tượng này, vô cùng ăn năn nhưng tất cả đã muộn, nó đã trở thành sự hối tiếcmột đời của ông.

Thắng lợi của Ali là nhờ sự kiên trì ở những giây phút cuối, còn thất bại của Fraser là ở chỗ ông

đã bỏ cuộc vào thời khắc mang tính quyết định

Ngày 17 tháng 9: Tình yêu cũng chính là lòng tốt, là ánh sáng nội tâm soi rọi con người và bancho con người nguồn ấm áp vô tận

Vua sư tử bật khóc thật to, vang vọng khắp cung điện khiến ai cũng sợ hãi tột cùng Các vị đạithần trong triều cũng học theo vua sư tử, dùng những âm thanh khác nhau cùng cất lên tiếng khóc

ai oán Đây quả là một lũ nịnh hót bắt chước nhà vua mà thôi

Lúc này chỉ có một chú hươu là không hề có bất cứ động tĩnh gì Tại sao nó không khóc? Bởi vìcái chết của hoàng hậu sư tử thật sự đã giải thoát cho nó Hoàng hậu sư tử đã ăn thịt toàn bộ giađình hươu, chỉ có nó may mắn thoát nạn Thế là có một tên xu nịnh vội vàng đi ton hót cùng vua sư

tử, còn bịa đặt rằng hươu cười vang Vua sư tử vừa nghe đã nổi giận đùng đùng

Vua sư tử chỉ thẳng vào mặt hươu, tức giận trách: “Ngươi là tên tiểu tốt vô danh trong khu rừngnày, vậy mà trong thời khắc này còn cười được sao? Hôm nay ta không buồn dùng móng vuốt thầnthánh lột xác ngươi Sói đâu? Các ngươi hãy thay ta báo thù cho hoàng hậu, giết chết tên phản tặckia!”

Nghe xong phán quyết đáng sợ, hươu vội nhanh trí nói với vua sư tử: “Bệ hạ, thời khắc đau buồn

đã qua, nỗi đau cũng đã vơi dần Người bạn đời thân thiết của ngài đang yên nghỉ trong rừng hoakia đã báo mộng cho tôi: “Anh bạn”, hoàng hậu nói, “khi ta thành tiên về trời, xin hãy chú ý, khôngcần ngươi khóc lóc não nề trong tang lễ của ta Trong vườn hoa của thượng đế, ta tìm thấy vô vànniềm vui hạnh phúc Bởi ta được sống cùng thượng đế Hãy cứ để vua sư tử đau buồn, thấy ông tathương nhớ ta như vậy, ta như được an ủi phần nào”

- “Thật tuyệt vời! Hoàng hậu thành tiên rồi!” Những lời nói của hươu khiến trăm loài cùng nhảylên reo hò

Nhờ thế, hươu không những không phải chịu phạt mà còn được trọng thượng hậu hĩnh

Ngày 18 tháng 9: Không gì rẻ mà lại quý như thái độ lịch sự

Chim công oán trách nói với hoàng hậu Juneau: “Hoàng hậu điện hạ, tôi không vô duyên vô cớtới đây gây chuyện, tôi rất buồn bực, chẳng ai thích giọng hát mà người ban cho tôi, nhưng ngườinhìn xem, chim hoàng anh, tiếng hót của nó mới uyển chuyển dễ nghe làm sao, tiếng hót ấy thu hútbao nhiêu loài chim Hoàng anh mới nổi trội làm sao Cả chim sơn ca nữa, mọi người đều hết lờikhen ngợi tiếng hót của nó”

Juneau nghe nó nói vậy, liền nghiêm khắc phê bình: “Mau ngậm miệng lại, ngươi không đượcquyền đố kỵ với các loài khác, hãy nhìn quanh cổ ngươi xem, có một dải cầu vồng quyến rũ đượcdệt từ những dải lụa nhiều màu sắc Khi ngươi xòe đuôi khoe ra lớp lông rực rỡ của mình, mọingười như nhìn thấy lớp châu ngọc lấp lánh Với vẻ ngoài đẹp như vậy, ai còn có thể so sánh vớingươi? Ngươi còn đố kỵ với hoàng anh và sơn ca nữa không?”

Trang 11

Chim công nghe xong lời giáo huấn của hoàng hậu Juneau, không những không tỉnh ngộ, vẫncảm thấy bất công, nó nói tiếp: “Hạc đầu đỏ cũng có một vẻ ngoài thanh khiết, mọi người còn khen

nó là loài chim hiền lành nhất”

Juneau nhẫn nại khuyên bảo chim công: “Ta nghĩ trên trái đất này không có loài chim nào đượcyêu mến hơn ngươi Một loài động vật không thể sở hữu toàn bộ ưu điểm của các loài động vậtkhác Chúng ta đã ban tặng những ưu điểm khác nhau cho mỗi loài, có loài thì sinh ra đã to lớnmạnh mẽ, có loài thì nhanh nhẹn như chim cắt, dũng cảm như chim ưng; loài quạ có thể dự báođiềm xấu, chim khách có thể dự báo điềm lành Mỗi loài đều có nhiệm vụ riêng của mình, hỗ trợ bổsung lẫn nhau Hãy bỏ đi tính đố kỵ trong lòng ngươi, nếu không, ngươi sẽ bị trừng phạt, mất đi lớplông rực rỡ kia”

Ngày 19 tháng 9: Hạnh phúc chân chính của con người nằm trong lao động và khoa học

Theo truyền thuyết, vua báo sau một thời gian dài chinh chiến đã sở hữu một tài sản vô cùngphong phú: đó là những đàn cừu, đàn bò và đàn hươu

Tuy nhiên, một con sư tử được sinh ra trên đồng cỏ gần đó Vua báo liền gọi đại thần cáo đếnthương lượng việc này Cáo không chỉ có tài nhìn xa trông rộng, nó còn là một nhà chính trị xuấtchúng Vua báo nói với cáo: “Ngươi nhất định sẽ run sợ trước tên láng giềng sư tử, nhưng bố nó đãchết, nó lại chưa trưởng thành Nó chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong nhà mà thôi”

Cáo lắc đầu trả lời: “Đại vương, việc chúng ta nên làm bây giờ, một là nên giữ quan hệ bạn bètốt với nó, hai là dốc toàn tâm diệt trừ nó”

Tuy nhiên, lời cảnh báo trung thành của cáo gần như vô nghĩa, bởi vì vua báo nghe chưa hết lời

đã ngủ từ lúc nào

Cuối cùng, sư tử con đã trưởng thành, là một chú sư tử dũng mãnh, oai phong, lẫm liệt Lời cảnhbáo truyền tới tai vua báo Lúc này cáo chỉ có thể thở dài và nói với vua báo: “Đối với việc này,thần chỉ nghĩ ra một cách này thôi, đó là dùng những miếng mồi ngon, hậu hĩnh dâng tặng sư tử,lấp đầy cái dạ dày của nó Mau ném một con cừu đến trước móng vuốt của nó, nếu nó chê một conquá ít thì ném thêm vài con nữa Người phải dùng biện pháp này để tặng lễ vật cho nó, đem nhữngcon cừu, con bò béo mập nhất tặng nó, chỉ có cách này mới cứu được các loài động vật khác”

Ý kiến này của cáo không được vua báo đồng tình Kết quả, tình hình càng thêm trầm trọng:những loài động vật dưới sự thống trị của vua báo đều bị sư tử ăn thịt hết, vua báo trước bướcđường cùng đành ngậm ngùi nhường lại địa bàn của mình, tháo chạy đi nơi khác

Ngày 20 tháng 9: Chính học vấn làm cho cuộc sống không bị ám ảnh bởi cái chết

Cáo nói với sói: “Ngài sói đáng kính, thức ăn mỗi bữa của tôi nếu không phải là một con gàtrống thì cũng là vài con gà mái gầy guộc, suốt ngày ăn thịt gà khiến tôi phát ngán lên rồi Ngài sói,xin ngài hãy dạy tôi kỹ năng bắt mồi, để tôi trở thành con cáo có thể bắt cừu giỏi nhất”

Sói trả lời: “Ta sẵn sàng dạy ngươi Một người anh em của ta đã qua đời, nếu ngươi thực sựmuốn học kỹ năng của loài sói, thì bây giờ ngươi phải khoác lên mình tấm da của anh ấy” Cáokhoác lên mình tấm da sói, trong lòng luôn ghi nhớ những điểm cốt yếu thầy sói đã dạy Cuối cùng,

nó dường như đã học được tất cả những kỹ năng mà sói truyền lại

Chính khi cáo được sói huấn luyện, sắp thành một con sói thực sự thì đàn cừu đi tới Cáo đội lốtsói cũng xuất hiện đúng lúc này, nỗi sợ hãi bao trùm khắp không gian

Trang 12

Đàn cừu be be hét lên đầy hốt hoảng, chúng cho rằng đã gặp phải một con sói gian ác Đàn cừu,chó và cả chú bé chăn cừu đều vội vàng tháo chạy về thôn, chỉ còn lại một con cừu mẹ đứng đó.Cáo nhảy tới vồ lấy cừu mẹ.

Khi nó vừa lôi cừu mẹ đi được vài bước, liền nghe thấy tiếng gáy của gà trống đâu đó vọng lại.Cáo lập tức thả cừu mẹ ra, chạy về hướng gà trống, nó vứt lại cả tấm da sói mà thầy sói tặng, gầnnhư quên hẳn cừu mẹ, quên cả những kỹ năng vừa học, bước chân ngày một nhanh hơn chạy đi bắtgà

Ngày 21 tháng 9: Ngày quốc tế hòa bình Giải trừ chiến tranh và bạo lực, thúc đẩy thế giới hòabình là nguyện vọng của mỗi người chúng ta

Có hai người bạn cùng nhau đi qua sa mạc, nước uống đã hết, thời tiết lại nóng nực, trên sa mạcchẳng có lấy một vũng nước, một người trong số họ bị cảm nắng, không thể bước đi thêm Ngườicòn lại tuy khỏe mạnh nhưng bụng đã đói mềm, liền nói với bạn: “Bạn thân mến, chúng ta bây giờchẳng còn nước để uống, bạn hãy chịu khó ở đây đợi tôi, tôi đi tìm một nguồn nước”

Trước khi đi, anh không quên đặt vào tay bạn khẩu súng và nói: “Trong nòng súng có năm viênđạn, hãy ghi nhớ, cứ sau ba tiếng đồng hồ thì bắn chỉ thiên một lần Nghe thấy tiếng súng, tôi sẽ xácđịnh chính xác phương hướng, như vậy sẽ nhanh tìm về được với bạn”

Sau khi hai người chia tay, một người tự tin vững bước đi tìm nguồn nước, một người thì nằmtrên sa mạc đợi chờ trong cô đơn Mắt anh không rời khỏi chiếc đồng hồ, cứ đúng giờ lại bắn mộtphát súng Ngoài bản thân mình ra, anh khó có thể tin rằng còn có người nghe thấy tiếng súng nổ.Nỗi sợ hãi của anh càng ngày càng lớn hơn, lúc thì anh cho rằng người bạn của mình không tìmthấy nước, thậm chí còn chết khát trên đường đi, lúc thì anh lại cho rằng người bạn tìm thấy nguồnnước nhưng đã bỏ rơi mình mà đi, không quay lại nữa

Đến lúc cần nổ phát súng thứ năm, người đó đau buồn, phẫn nộ nghĩ: “Đây là viên đạn cuốicùng, bạn ta sớm đã chẳng nghe thấy tiếng súng của ta rồi, nếu dùng nốt viên đạn này thì sau đó tacòn gì để dựa vào đây? Ta chỉ có thể chờ chết Hơn nữa, khi còn một hơi thở cuối cùng, diều hâuđến mổ vào mắt ta, điều đó mới thật khủng khiếp làm sao, chi bằng…” Anh chĩa súng vào huyệtthái dương và bóp cò Vài phút sau, người bạn đường quay lại với một bình nước đầy và còn dẫntheo cả một đoàn thương nhân cùng lạc đà Tuy nhiên, anh chỉ nhìn thấy một thi thể nằm đó bấtđộng

Ngày 22 tháng 9: Khuôn mặt của bạn đã đón nhận món quà quý báu nhất mà Thượng đế bantặng, đó là nụ cười

Ngày xưa, trong rừng sâu, hổ hoạt động không được nhanh nhẹn, tuy rất khỏe nhưng chẳng baogiờ bắt được mồi

Một hôm, một con hổ đói mềm trốn dưới gốc cây nghỉ ngơi, đột nhiên nhìn thấy một con mèođang trèo tường nhanh như cắt Hổ nghĩ: “Nếu ta cũng có khả năng đó thì ta sẽ chẳng lo chết đóinữa” Thế là hổ nài nỉ mèo: “Thầy giáo mèo ơi, thầy dạy tôi kỹ năng leo núi nhé!”

Mèo con lắc đầu, nói: “Không được, nếu ngươi học được kỹ năng của ta thì ngươi sẽ ăn thịt tangay” Hổ thành khẩn cầu xin: “Sao có thể như vậy được? Thầy giáo mèo, thầy yên tâm, tôi sẽkhông ăn thịt thầy đâu Hơn nữa, khi tôi có kỹ năng linh hoạt như vậy, tôi còn bảo vệ thầy nữa”.Mèo con suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý

Trang 13

Hổ thấy mèo con đồng ý, ngay lập tức quỳ xuống đất, vái ba lạy gọi là lễ ra mắt thầy.

Thầy giáo mèo không hổ danh làm thầy, một lòng một dạ chuyên tâm dạy dỗ học trò Hổ cũnghọc hành rất nghiêm túc Không lâu sau, mèo đã dạy cho hổ không ít kỹ năng, chỉ còn một kỹ năngduy nhất chưa dạy Bởi vì mèo vẫn sợ, sau này hổ sẽ coi mình là con mồi, nên quyết định phải thửlòng hổ trước

Mèo con gọi hổ đến trước mặt nói: “Học trò, giờ ta đã dạy con tất cả những kỹ năng của ta, con

có thể đi được rồi” Hổ vừa nghe xong, nghĩ ngay: “Giờ để lại ngươi cũng chẳng có ích lợi gì, chibằng để ta đánh chén một bữa no nê” Thế là hổ giơ móng vuốt sắc nhọn lên, vồ lấy mèo, nhưngmèo đã chuẩn bị từ trước “Soạt” một tiếng, mèo đã leo lên cây Mèo đứng trên cây, tức giận nói:

“Đồ vong ân bội nghĩa, may mắn làm sao ta chưa dạy ngươi kỹ năng leo cây này”

Lúc này, hổ chẳng còn cách nào khác, đành ngậm ngùi bỏ đi

Ngày 23 tháng 9: Tiết Lập thu (ngày 13 tháng 8 âm lịch)

Một người nghèo làm thuê cho ông chủ một nông trại Một hôm, khi người nghèo lau dọn bànghế, không cẩn thận đã làm vỡ một chiếc bình hoa quý của ông chủ

Ông chủ đòi người nghèo phải bồi thường, người nghèo sao đủ tiền để đền ông, bèn đi đến nhàthờ cầu giáo mục giúp đỡ Giáo mục nói: “Nghe nói có một kỹ thuật có thể gắn các mảnh vỡ củabình hoa lại với nhau, con hãy đi học kỹ thuật này, chỉ cần có thể gắn lại bình hoa của ông chủ connhư ban đầu, mọi việc chẳng phải đã được giải quyết sao?”

Người nghèo nghe mà không ngừng lắc đầu, nói: “Gắn một bình hoa vỡ trở về như ban đầu, điềunày là không thể”

Giáo mục nói: “Thế này vậy nhé, phía sau nhà thờ có một bức tường đá, thượng đế ở đó, chỉ cầncon nói với hòn đá thật to, thượng đế sẽ đáp lời con”

Thế là người nghèo đến trước mặt bức tường, nói với bức tường:

- “Thượng đế, xin ngài giúp con, chỉ cần ngài giúp con, con tin rằng mình có thể gắn lại bình hoanhư cũ”

Người nghèo vừa nói dứt lời, thượng đế liền đáp lại: “có thể gắn lại bình hoa như cũ, có thể gắnlại bình hoa như cũ…”

Người nghèo sau khi nghe xong, tự tin tăng thêm gấp bội, tạm biệt giáo mục, đi học kỹ thuật gắnlại bình hoa

Một năm sau, người nghèo thông qua việc học tập chăm chỉ và không ngừng cố gắng, cuối cùng

đã nắm vững được kỹ năng làm thế nào để gắn lại bình hoa vỡ mà không để lại một tỳ vết Anh đãgắn lại bình hoa vỡ khiến nó giống hệt lúc ban đầu và trả lại ông chủ nông trại Sau đó, anh đến tìmgiáo mục, nói là muốn cảm ơn thượng đế Vị giáo mục đưa anh đến trước bức tường đá, cười mànói: “Con không cần cảm ơn thượng đế, người mà con cần cảm ơn chính là bản thân mình Bởithực ra không có thượng đế, bức tường đá chỉ là bức tường đá mà thôi, những lời đáp của thượng

đế mà con nghe được chính là lời của con Con chính là thượng đế của mình”

Ngày 24 tháng 9: Cần phải biết nếm trải đau khổ, chỉ có như vậy bạn mới hiểu được niềm vuicủa sự sống

Trang 14

Khi nhà tư tưởng vĩ đại Socrates dạy dỗ học trò của mình, ông không bao giờ nói trực tiếp màthường thông qua những ví dụ cụ thể để giảng giải đạo lý.

Một hôm, các học trò của Socrates đang ngồi nói chuyện thì một học sinh nhà giàu, khoe khoangtrước tất cả mọi người rằng nhà anh ta có một mảnh đất vô cùng rộng ở gần Athen, khiến cho cáchọc trò khác đều vô cùng ngại ngùng

Khi anh ta đang ba hoa thổi phồng mọi chuyện, Socrates đứng bên cạnh, không lên tiếng, chỉ rút

ra một tấm bản đồ và nói: “Phiền anh chỉ hộ tôi, châu Á ở đâu?”

- “Toàn bộ khoanh này” Học sinh đó đắc ý chỉ tay và nói

- “Rất tốt! Vậy Hy Lạp ở đâu?” Socrates lại hỏi

Học sinh đó mãi mới tìm ra một khoảng nhỏ trên bản đồ, nếu so sánh với châu Á thì nó quá nhỏbé

- “Vậy Athen ở đâu?” Socrates lại hỏi

- “Athen, cái này thì càng nhỏ hơn, hình như là ở chỗ này” Học sinh chỉ tay vào một điểm nhỏ

Ngày 25 tháng 9: Muốn biết tình yêu là thế nào thì phải biết sống cho kẻ khác

Có một gia đình rất nghèo, thường ăn bữa nay lo bữa mai Chiếc thảm dùng để lau giày trướccửa nhà chỉ là một bao tải nhàu nát, bẩn thỉu Mặc dù không rách, nhưng bao tải vẫn cảm thấy mìnhthật đáng thương!

Một ngày kia, gia đình đó bỗng nhiên trở nên giàu có Họ đã đem tất cả những gì có thể ra đểđựng tiền, vậy mà vẫn còn một chồng cao ngất Người chủ nhặt lại chiếc bao tải, đem đi giặt sạch

sẽ, rồi đựng vào đó không biết bao nhiêu là tiền vàng

Từ đó, bao tải mang trong mình những đồng tiền vàng lấp lánh, nó không phải ngồi ở cửa đềngười ta giẫm đi giẫm lại nữa Bây giờ nó sống trong một chiếc thùng sắt rộng rãi thoáng đãng vàhưởng thụ cuộc sống sung túc trong nhung lụa Mỗi khi có bạn đến nhà chơi, người chủ liền mởnắp thùng sắt, chỉ vào bao tải nói: “Nhìn xem, đây là bảo bối của tôi!” Những người đó đều nhìnchằm chằm vào bao tải, tỏ vẻ ngưỡng mộ vô cùng Khi không có khách, hằng ngày ông chủ đều ômbao tải rất lâu, vừa vuốt ve vừa thủ thỉ: “Ôi, con yêu quý của ta! Con là hy vọng của đời ta!” Chẳngbao lâu sau, bao tải trở nên tự cao tự đại, không coi ai ra gì, thường xuyên thốt ra những lời khónghe Kỳ lạ là, cho dù bao tải có nói gì, đúng sai thế nào, mọi người vẫn nhìn nó cười vui vẻ, vẫngật đầu khom lưng, không ngừng tán thưởng

Chuyện đó chỉ kéo dài một thời gian, tiền vàng trong bao tải dần vơi đi, cho tới một ngày kia,tiền vàng hết sạch, gia đình đó trở lại nghèo khó như xưa Bao tải lại bị vứt ngoài cửa để mọi người

Trang 15

qua lại, lau đi bùn đất bụi bẩn bám trên đế giày Lúc này, bao tải mới hiểu, tại sao trước đây ngườichủ trọng dụng nó, và cũng tại sao giờ đây nó rơi vào cảnh này.

Ngày 26 tháng 9: Người ta chỉ hiểu hết giá trị của hạnh phúc khi đánh mất nó

Ngày xưa ở một đất nước nhỏ vùng Trung Đông, vì vùng này thường xuyên xảy ra chiến tranhgiữa các quốc gia, nên quốc gia nhỏ này thường bắt tù binh của các quốc gia nhỏ khác Để đe dọaquân giặc, quốc vương của quốc gia nhỏ này thường áp dụng những biện pháp hành hình lạ lùngvới những tù binh

Một hôm, một tù binh được báo cho hay, ngày mai anh ta sẽ phải chịu cực hình, cách hành hình

là sẽ rạch một nhát dao trên cánh tay anh, khiến máu chảy hết rồi từ từ dẫn đến cái chết Người tùbinh vô cùng sợ hãi, quỳ xuống cầu xin nhưng chẳng gì có thể xoay chuyển được tình thế Buổisáng hôm sau, người tù binh bị đưa tới một gian phòng, rồi bị xích sắt xích chặt vào một góc tường,trên tường có một lỗ nhỏ, chỉ đủ để luồn một cánh tay qua Đao phủ luồn một cánh tay của người tùbinh qua lỗ đó, bên này ông ta dùng dao rạch một đường dài trên tay anh, dưới đó đặt một vò gốm

để hứng máu tươi chảy xuống

Khi đó, người tù binh kêu lên một tiếng thống thiết, rồi nghe thấy tiếng “tí tách, tí tách…” mãikhông thôi, máu cứ từng giọt từng giọt nhỏ xuống chiếc vò kia, bốn bề đều tĩnh lặng

Người tù binh ở bên này tường cứ thế lặng im nghe tiếng từng giọt máu mình rơi, anh cảm thấynhư tất cả máu trong người đều đang dồn về cánh tay bị rạch, chảy xuống vò ngày một nhanh hơn.Anh vô cùng sợ hãi, toàn thân run lên bần bật, một lúc sau, đến ý chí cũng hoàn toàn tan biến,người không một chút sức lực, mềm oặt ra, anh đã chết

Thực ra, bên này tường, vết rạch trên tay anh đã ngừng không rơi máu từ lâu Tiếng “tí tách” màanh nghe thấy là chiếc bàn bên cạnh đao phủ có một bình nước lớn, nước trong bình chạy qua mộtống dẫn nhỏ từng giọt rỉ xuống chiếc vò gốm mà thôi

Ngày 27 tháng 9: Ngày Du lịch thế giới Thời gian rảnh rỗi, vác hành lý trên vai đi du lịch làcách tốt nhất để thư giãn tinh thần

Một nhà thờ đang trong quá trình tu sửa, một nhà tâm lý học đến thăm hiện trường, tiến hànhphỏng vấn những người thợ đá đang miệt mài làm việc Ông muốn biết những người thợ đá bận rộnkia nghĩ gì về công việc của mình

- “Xin hỏi, anh đang làm gì?” Nhà tâm lý học hỏi người công nhân thứ nhất

- “Đang làm gì ư? Lẽ nào ngài không nhìn thấy sao? Tôi đang dùng chiếc búa nặng trịch này đểđập vụn những tảng đá đáng ghét kia Nhưng những tảng đá kia quá cứng, quá rắn, khiến tay tôiđau nhức hết rồi Nếu có loại máy móc nào có thể giúp tôi làm công việc này, tôi sẽ rất vui lòng.Dùng búa đập đá, đây nào phải công việc của con người?” Người thợ đá thứ nhất vùng vằng trảlời Nhà tâm lý học tìm đến người thợ đá thứ hai, hỏi anh ta: “Xin hỏi, anh đang làm gì?”

- “Vì tiền công hằng ngày, vì sự no ấm của một gia đình, tôi mới làm công việc này, nếu khôngthì ai muốn làm công việc đập đá nặng nhọc này cơ chứ? Ai cũng hy vọng cuộc sống của mình tốtđẹp hơn, nhẹ nhàng hơn, còn với riêng tôi, nếu không làm công việc này, cả gia đình tôi sẽ chếtđói” Người thợ đá thứ hai buồn chán trả lời

- “Xin hỏi, anh đang làm gì?” Nhà tâm lý học hỏi người thợ đá thứ ba

Trang 16

Từ trong ánh mắt người thợ lộ ra sự hưng phấn chen lẫn niềm vui: “Tôi đang tham gia xây dựngmột nhà thờ đồ sộ, hoa lệ Sau khi xây xong, nơi đây có thể chứa được rất nhiều người Mặc dùcông việc đập đá rất vất vả, nhưng cứ mỗi khi nghĩ tới, trong một ngày không xa sẽ có rất nhiềungười đến đây để đón nhận tình yêu của Chúa, lòng tôi lại được xoa dịu như khi uống mật vậy Hơnnữa, nhà thờ được xây dựng nhờ một phần công sức bé nhỏ của tôi, tôi rất tự hào tôi có thể làmcông việc này”.

Ngày 28 tháng 9: Niềm vui lớn nhất trong cuộc sống không phải là chiếm hữu được gì mà là quátrình mình đã theo đuổi những gì

Thời La Mã cổ ngày xưa, ở một thành phố nọ, có một nhà tiên tri đã thắt một cái nút thắt kỳ lạ,khó có thể cởi ra, và ông tiên đoán rằng, người có thể cởi được nút thắt này trong tương lai sẽ làngười trị vì châu Á Từ đó, vì lời tiên đoán kia, rất nhiều người đã dũng cảm đến đây thử tháo nútthắt, hy vọng mình sẽ trở thành người thống trị châu Á, nhưng cũng rất lâu rồi, vẫn chẳng có ai tháođược cái nút đó

Khi đó, với tư cách là tướng quân của Macedonia, Alexander cũng đã nghe nói về lời tiên đoánnày, ông cũng muốn đến thử và trở thành người trị vì châu Á Ông đã tranh thủ thời gian đóng quân

ở đây, đến tháo thử thút nắt

Alexander đã thử mấy tháng ròng, dùng đủ mọi cách nhưng đều chẳng thể gỡ được nút thắt, vừacáu vừa bực Nhưng ông đã thề, dù bằng giá nào cũng nhất định phải tháo được nút để trở thànhngười thống trị châu Á Hơn nữa, ông tin rằng mình hoàn toàn có thể làm được điều đó Chínhniềm tin này đã nâng đỡ, tiếp thêm động lực cho ông, khi gặp khó khăn ông vẫn không chùn bước,kiên trì tới cùng

Một hôm, sau khi thử cởi nút thắt không thành, ông tức giận hét lên: “Ta không còn muốn nhìnthấy cái nút thắt này nữa Ta căm thù cái nút thắt này”

Thế là ông ép mình phải chú ý tới công việc khác, không còn nghĩ ngợi đến cái nút thắt nữa,nhưng dù có làm bất cứ việc gì, trong đầu ông luôn xuất hiện hình ảnh cái nút thắt Ông nghĩ, dùngtay không tháo được nút, sao không dùng cách khác? Thế là đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trongđầu, ông lập tức rút phăng thanh kiếm đeo bên hông, một nhát kiếm chia nút thắt ra làm hai phần.Nút thắt vậy là đã được cởi

Ngày 29 tháng 9: Người vĩ đại khác với những người bình thường khác là trong hòan cảnh khókhăn, họ biết quyết tâm thực hiện mục tiêu của mình chứ không phải là đánh mất niềm tin

Thỏ trắng con sống bên một bờ hồ tuyệt đẹp, bên hồ có một cây đu đủ Một hôm, khi thỏ conđang ngủ, bỗng nghe thấy tiếng “bụp bụp”, giật mình hoảng sợ, thỏ vội vàng tháo chạy Thực ra, đóchỉ là tiếng của một quả đu đủ chín, bị gió thổi rơi xuống hồ nước mà thôi

Cáo sau khi nhìn thấy bộ dạng hốt hoảng của thỏ, liền hỏi: “Ngươi chạy đi đâu? Có chuyện gìxảy ra à?” Thỏ trắng con vừa chạy vừa trả lời: “Bụp bụp đến rồi, mau chạy đi thôi!” Thế là cáocũng co cẳng chạy

Sau khi nhìn thấy cáo và thỏ đang co giò chạy, khỉ lại hỏi: “Các anh chạy đi đâu thế?” Cáo hétlên: “Bụp bụp đến rồi” Khỉ nghĩ, đến cáo còn sợ hãi thế thì “bụp bụp” hẳn là rất đáng sợ Vậy làkhỉ cũng chạy theo cáo và thỏ

Trang 17

Trên đường còn có thêm gấu chó, hươu sao và hổ cùng gia nhập đội ngũ của chúng Chúng cứcắm đầu chạy, đến khi thở không ra hơi, sư tử lông dài liền chặn chúng lại rồi hỏi: “Điều gì đã làmcác ngươi sợ đến thế này?”.

Không ai bảo ai, chúng đồng thanh hô to: “Bụp bụp đến rồi, mau chạy đi thôi!”

- “Bụp bụp là cái gì?”, sư tử hỏi hổ Hổ lắc đầu, hươu sao cũng nói không biết, gấu chó, khỉ cũngkhông trả lời được, đến cáo cũng chẳng biết nói thế nào Cuối cùng, thỏ nói: “Bụp bụp sống bên hồnước ấy”

Sư tử bảo thỏ dẫn đường, chúng cùng nhau đi về phía hồ nước Thỏ trắng con rón rén đi trước,thấp thỏm lo sợ Đến bên hồ nước, chúng đều đứng đó, không ngừng đảo mắt tìm kiếm bóng dángcủa “bụp bụp” Lúc này, vừa hay một quả đu đủ chín rơi xuống nước, “bụp bụp” kêu to Giờ đâychúng mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra

Những câu chuyện tháng 10

Một cụ già vừa mới về hưu, muốn mua một căn nhà, nhưng mua nhà ở đâu? Đây là một vấn đềkhá đau đầu, vì ông luôn thích yên tĩnh, nên muốn tìm một ngôi nhà ở khu vực tĩnh mịch một chút.Sau khi những người bạn của ông biết chuyện, liền nói với ông: “Gần trường học của chúng tôi cómột căn nhà, bốn bề đều tĩnh lặng, tôi nghĩ bác sẽ thích nó” Ông già cho rằng khung cảnh củatrường học không những hiền hòa mà còn tao nhã, nên đã quyết định mua ngôi nhà đó

Sau đó, ông chuyển đến ngôi nhà gần trường học, ngôi nhà trông rất đơn sơ, nhưng ông rất vui.Mấy tuần đầu khi ông mới chuyển về đó, không gian vô cùng tĩnh lặng Nhưng không lâu sau, có

ba chàng thanh niên nghịch ngợm bắt đầu đá bóng vào thùng rác Ông không chịu nổi thứ âm thanh

ấy, bèn nói với mấy chàng trai: “Ông thích ngắm các cháu vui đùa như vậy, nếu ngày nào các cháucũng đến đá bóng vào thùng rác, ông sẽ cho mỗi cháu một đồng tiền”

Ba chàng trai rất vui sướng, thế là càng đá mạnh hơn

Sau ba ngày, ông rầu rĩ nói: “Lạm phát đang hoành hành, tiền lương của ta bị cắt giảm, nên từngày mai, ta chỉ có thể cho mỗi cháu 5 hào thôi”

Ba chàng thanh niên có phần không được hài lòng, nhưng vẫn nhận tiền của ông và tiếp tục đábóng Một tuần sau, ông già lại nói với họ: “Gần đây ta không nhận được tiền dưỡng lão, xin lỗi,mỗi ngày chỉ có thể cho mỗi cháu 2 hào”

- “2 hào ư?” Sắc mặt một chàng thanh niên dần biến đổi: “Chúng tôi sẽ chẳng vì 2 hào ít ỏi mà ởđây lãng phí thời gian đâu, không đá nữa!”

Từ đó về sau, ông già lại tiếp tục tận hưởng cuộc sống yên bình của mình

Nhà bà khỉ nằm ngay bên đường, trước cửa là một con đường cái, hai bên đường là hai hàngbạch dương cao vút

Một hôm, bà khỉ đeo kính lão ngồi đan áo len bên cửa sổ, nghe thấy tiếng ấm nước sôi trong bếpliền bỏ cặp kính xuống, đi vào bếp rót nước Nhưng sau khi bà quay ra, cặp kính của bà không còn

ở đó nữa

Bà khỉ gọi điện ngay cho thám tử Phi Phi, Phi Phi lập tức có mặt Phi Phi thấy trên đường khôngmột bóng người, hơn nữa, hiện trường cũng chẳng có dấu vết gì khả nghi “Lẽ nào nó có cánhbay?” Câu nói của bà khỉ đã gợi ý cho Phi Phi một manh mối

Trang 18

Phi Phi về nhà, lật đi lật lại quyển sách dày Đúng lúc này, tinh tinh tới, Phi Phi nói: “Tôi nghingờ loài chim đã lấy cắp cặp kính của bà khỉ Trong quyển sách này có viết rằng: Có một loài chim

cứ thích dùng những đồ vật sáng lấp lánh để trang trí cho chiếc tổ của mình” Tinh tinh nói: “Loàichim đông như vậy, sao biết được là loài nào?”

- “Chim con sẽ không đủ sức tha cặp kính, chim to lại thích bắt những con mồi nhỏ, vì thế, chỉcòn lại những loài chim không to cũng chẳng nhỏ mà thôi, đặc biệt quạ, là kẻ đáng nghi nhất.Nhưng tôi không biết quạ sống ở đâu”

- “Tôi biết, tôi biết” Chim sẻ đậu trên cây nhanh nhảu cất tiếng, “ở cái cây lớn bên bờ sông”.Phi Phi tìm đến tổ quạ, nhìn thấy trên đó có treo lủng lẳng các loại kính Cặp kính nào mới là của

bà khỉ đây? Phi Phi liền để lại một mẩu giấy nhỏ: Dùng đồ ăn cắp để trang trí tổ của mình thậtchẳng vinh quang gì Đề nghị anh trả lại cặp kính cho bà khỉ, các cặp kính khác thì trả về cho chủcủa nó

Hôm sau, bà khỉ nhìn thấy cặp kính của mình được để ngay ngắn trên bàn như cũ

Ngày 2 tháng 10: Thanh danh là món ăn tinh thần Nó tăng cường trí tuệ, làm khoan khoái tâmhồn và tôi luyện sự hào hứng của con người

Sâu đo van nài người nông dân cho phép nó ở trong vườn quả một mùa hè, nó hứa sẽ ngoanngoãn, nhất định không làm hại đến hoa trái, nếu có ăn lá cây thì cũng chỉ chọn những lá sắp héorụng

Người nông dân thầm nghĩ: Sao lại không cho nó một cơ hội thay đổi hình ảnh chứ? Hơn nữa,

nó cũng chỉ ăn mấy phiến lá, như vậy sẽ chẳng gây ra nguy hiểm nào lớn

Sâu đo sau khi được cho phép đã bò lên cây, nó tìm ngay một chỗ tránh mưa tránh gió dưới cànhcây và nằm nghỉ ngơi

Chớp mắt, mặt trời chiếu rọi đã khiến quả trên cây dần chuyển màu vàng, những trái quả vàngươm cũng xuất hiện trong vườn nơi sâu đo sinh sống Một trái táo chín thơm phức đang đung đưatrên cành, từ lâu đã khiến chú bé tinh nghịch sinh lòng thèm muốn Nhưng để hái được trái táoxuống thật không phải là chuyện dễ làm Chú bé không dám trèo cây, cũng chẳng đủ sức lay cây đểquả rụng xuống, tóm lại, chú chẳng biết phải làm thế nào mới hái được quả táo

- “Nghe tôi nói”, sâu đo bò chậm chạp tới trước mặt chú bé, “tôi biết người chủ vườn đã ra lệnhthu hoạch, nên trái táo kia sắp không còn nữa Bây giờ tôi có thể hái nó xuống, nhưng chú bé phảiđồng ý với tôi một điều kiện, chú phải chia cho tôi một phần nho nhỏ, phần của chú có thể to gấp

10 lần phần của tôi, một phần còn lại cũng đủ cho tôi gặm cả đời rồi”

Chú bé đồng ý với ý kiến của sâu đo, sâu bèn bò lên cây, rất nhanh, nó đã cắn đứt cuống táo.Nhưng nó được hưởng cái gì? Táo vừa rơi xuống đất, chú bé liền nhồm nhoàm ăn hết cả quả khôngchừa lại chút nào Khi sâu đo bò xuống để nhận lại những gì nên thuộc về mình, chú bé lại dùngchân giẫm chết nó

Ngày 3 tháng 10: Bạn muốn đào biển thì cần phải bắt đầu từ một con sông Tất cả sẽ được bắtđầu từng ly từng tý một

Một lần, do không cẩn thận, một con dơi đã bay lạc vào nhà chồn Nhưng chồn thật không dễ đểbắt nạt, hơn nữa, nó vừa mới sinh lòng thù hận chuột, đang buồn bực vì chưa có chỗ nào để báothù! Chồn lại nghĩ rằng con dơi này là một con chuột, liền muốn ăn thịt nó

Trang 19

Dơi vô cùng lo lắng, liền lên tiếng giải thích: “Ngài chồn ơi, ngài nhầm rồi, tôi không phải làchuột, ngài nhìn kỹ lại xem, tôi có cánh đây này! Ngài đã nhìn thấy chuột có cánh bao giờ chưa?Chưa phải không? Điều này chứng tỏ tôi và bọn chuột đáng ghét ấy chẳng có chút liên quan gì cả.Thượng đế đã ban cho tôi một đôi cánh diệu kỳ, khiến tôi có thể thả sức bay lượn trong khôngtrung Hơn nữa, nhà tôi còn mấy đứa trẻ cần tôi chăm sóc nuôi dưỡng, ngài đừng ăn thịt tôi! Nếungài ăn thịt tôi, mấy đứa con tôi sẽ bơ vơ không người chăm sóc”.

Dơi vừa nói vừa rơi nước mắt, những lời khéo léo của dơi khiến chồn cảm động, liền thả nó ra.Không may, hai hôm sau, do không cẩn thận, dơi lại lạc vào nhà một con chồn khác

Con chồn này lại nghĩ dơi là chim, muốn nhân cơ hội này để trả mối thù riêng Thế nên nó rấtmuốn ăn tươi nuốt sống dơi Dơi lại phải một lần nữa đối mặt với thần chết, nó không thể khôngbiện minh cho mình: “Thưa bà chồn, bà hãy nghe con nói, bà không thể ăn thịt con được Đầu tiên,

vì con không phải là một con chim, bà đã thấy một con chim nào mà không có lông chưa ạ? Conchỉ là một con chuột con đáng thương mà thôi, bà nên thả con về!”

Thế là, nhờ cái lưỡi khéo léo biết ăn nói của mình, một lần nữa dơi bảo toàn được tính mạng củamình

Ngày 4 tháng 10: Ngày Thế giới động vật Những con động vật đáng yêu là bạn thân thiết củacon người, chúng ta phải biết bảo vệ chúng

Ngày xưa, tiếng hót của chim sáo rất khàn và khó nghe, chẳng khác gì tiếng kêu của quạ hay cúmèo

Một hôm, khi loài chim đang tụ họp trong rừng, bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống một cây sáovàng, cây sáo rơi vào giữa bọn chúng Cây sáo này có thể phát ra những âm thanh du dương, nhữngkhúc nhạc lay động lòng người Hơn nữa, cây sáo vàng này còn có thể bắt chước tiếng người rấtđiệu nghệ

Cây sáo vàng này nên giao cho ai sử dụng? Các loài chim mở một cuộc họp bàn nghiêm túc,chim nào có tiếng hót khó nghe nhất, không được chào đón nhất thì sẽ được giao cho cây sáo này,

để bù đắp phần nào sự bất công mà cuộc sống đã tạo ra

Thế là các loài chim bắt đầu thảo luận, đối tượng được giới thiệu gồm có: quạ, chim sáo và cúmèo

Quạ là người đầu tiên đưa ra ý kiến phản bác: “Các bạn bình xét thật cho chim sáo sử dụng!”

Cú mèo cũng tức tối hét lên: “Lẽ nào tôi dễ bắt nạt vậy sao? Tiếng hót của tôi chẳng kém aitrong số các bạn cả Tôi cũng tuyên bố, tôi nhất định không cần cây sáo vàng này Tôi nghĩ nêngiao cây sáo vàng này chẳng công bằng tẹo nào! Tôi tuyên bố, tôi nhất định không cần cây sáovàng này, tôi nghĩ, cây sáo này nên giao cho chim sáo hoặc cú mèo thì hơn!”

Lúc này chim sáo liên tiếp gật đầu và nói: “Nhược điểm của tôi, tôi biết rõ nhất, cổ họng của tôikhàn đặc, vì thế mà tiếng hót chẳng hay, đi đâu cũng bị mọi người ghét bỏ, xua đuổi… Xin hãygiao cây sáo này cho tôi, tôi sẽ vô cùng cám ơn tấm lòng của mọi người!”

Thế là buổi thảo luận kết thúc, cây sáo vàng vạn năng được giao cho chim sáo Từ đó, chim sáotrở thành loài chim khéo léo nhất, đi đâu cũng được mọi người hoan nghênh, ca ngợi và tánthưởng!

Trang 20

Quạ và cú mèo do từ chối cơ hội biến nhược điểm của mình thành ưu điểm nên tiếng kêu củachúng cho tới ngày nay vẫn khiến con người chê ghét.

Ngày 5 tháng 10: Khi bạn cảm thấy đau khổ và bi thương thì tốt nhất hãy học một cái gì đó Họctập sẽ làm cho bạn mãi mãi rời xa sự thất bại

Sư tử, vua của muôn loài cũng có lúc không được vinh quang lắm Tuổi cao, sức khỏe giảm sút,mới đi được vài bước, chân nó đã mỏi nhừ chứ đừng nói gì đến việc săn mồi Thế nên nó bắt đầudùng cách lừa gạt để bắt mồi, nó nói dối rằng mình ăn nhầm thức ăn nên bụng đau dữ dội, như thếcác loài sẽ không nghi ngờ là nó quá già mà không cử động được Nó truyền lệnh thông báo tới cácthần dân: Các loài cầm thú đều phải cử đại diện đến thăm nó vào những thời điểm khác nhau, loàinào không tới sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc

Do uy danh của sư tử, lo rằng sau khi nó khỏi bệnh sẽ báo thù nên các loài vật đành ngoan ngoãntuân lệnh Người đầu tiên đến thăm sư tử chính là người đã chịu trách nhiệm truyền lệnh đi khắpnơi, ngựa vằn, tiếp đó là linh dương đốm đen, rồi đến lượt lợn rừng, và sau đó là bò tót Chúng đềutuân theo quy định của sư tử, từng con tới thăm một

Các loài động vật khác càng không có dũng khí chống lại sư tử, thế nên cứ cách ba này lạithương lượng xem ai là người đi thăm sư tử, khi tới lượt mình, như một lẽ thường tình, ai cũng đếnthăm sư tử Nhưng chẳng ai để ý tới kết cục của những loài đã đến thăm sư tử trước kia

Không bao lâu sau đến lượt cáo, nó đến thăm sư tử như đã được phân công, nhưng chỉ đứng ởngoài cửa xa xa, nói vọng vào đầy cung kính: “Đại vương, tôi đến thăm ngài đây! Không biết bâygiờ ngài thấy sức khỏe thế nào? Có tốt hơn chút nào không ạ?”

Sư tử nói: “Ta không sao, nhưng tại sao ngươi cứ đứng tít ngoài đó vậy? Mau vào đây nóichuyện với ta”

Cáo trả lời: “Dạ, được thôi Nhưng trước tiên ngài có thể nói cho tôi biết, tại sao tất cả những vếtchân ở đây lại chỉ có hướng đi vào hang mà không có cái nào hướng ra khỏi hang không vậy?”.Cáo thông minh, biết khéo léo quan sát nên đã tránh được họa sát thân, giữ được mạng sống củamình

Ngày 6 tháng 10: Trên thế giới này không có hoàn cảnh tuyệt vọng, chỉ có con người sống trongcảnh tuyệt vọng mà thôi

Một hôm, một con sư tử dũng mãnh đứng trước gương, ngắm trước ngắm sau, tự chiêm ngưỡng

vẻ đẹp của mình Nó tự hào nói: “Ta nhất định phải đi khắp nơi, để những thần dân trung thực kiacủa ta ngắm nhìn, lãnh tụ của chúng là một ông vua khí phách phi phàm”

Sư tử rời khỏi cung điện Suốt dọc đường đi chẳng ai dám cản đường nó, ai không kịp trốn nó thìliền cung kính cúi người - “Hà, thế mới đúng chứ Ta đương nhiên có thể nhận được sự kính trọngcủa chúng, ta là chủ của chúng, thật không hổ danh là vua của muông thú!” Sư tử ngạo mạn nói.Bên đường, một con côn trùng vỏ dày nhỏ bé, không kịp trốn chạy sư tử mà còn bị nó phát hiệnra

- “Con côn trùng to gan, nhìn thấy đại vương ta mà còn không hành lễ? Mau quỳ xuống cho ta!”

- “Thưa bệ hạ tôn kính, trong lòng tôi rất rõ, bởi vì thân hình tôi bé nhỏ, người không nhìn được

rõ Nếu như ngài lại gần hơn một chút, ngài có thể nhìn thấy tôi đang quỳ lạy ngài”

Trang 21

Sư tử nghe xong liền cong người, dướn cổ, quan sát thật kỹ: “Côn trùng nhỏ kia, rốt cuộc ngươiquỳ hay không quỳ, ta vẫn chẳng thể nhìn rõ được”.

- “Ôi ôi, thưa bệ hạ tôn kính, nếu ngài có thể lại gần hơn chút nữa, chắc chắn có thể nhìn thấy tôiđang quỳ ở đây!”

Sư tử tưởng thật, lại khom người thêm nữa, dướn cổ xuống sát đất hơn Thế là trong chốc nhát,những lễ phục trên người, vương miện trên đầu, kim ngân vàng bạc trên cổ đều đồng loạt rơi xuốngđất Đột nhiên sư tử cảm thấy đầu nhẹ đi, chân nhẹ hơn, mất đi thăng bằng vốn có, tiếp đó là mộttiếng gầm vang trời nổ đất, sư tử ngã lộn cổ xuống bãi bùn bên đường

Côn trùng vỏ dày sợ hãi, co cẳng chạy biến Vua muôn loài anh hùng bỗng chốc biến thành mộtcon sư tử đất

Ngày 7 tháng 10: Không có mồ hôi thì không có nước mắt thành công

Mưa rơi rất to, một người đứng tránh mưa dưới mái hiên một ngôi chùa Bỗng nhiên anh ta nhìnthấy Quan âm bồ tát đang che ô đi tới Người này liền nói: “Quan âm bồ tát, mọi người đều nóingười từ bi độ lượng, luôn phổ độ chúng sinh, xin người cho con đi nhờ một đoạn”

Quan âm bồ tát nhìn anh một lát rồi trả lời: “Lẽ nào anh không nhìn thấy ta đang đứng trongmưa, còn anh lại đang đứng dưới mái hiên sao? Dưới mái hiên không có mưa nên anh không cần taphổ độ gì cả”

Người này nghe xong, lập tức chạy ra khỏi mái hiên, cũng đứng dưới làn nước xối xả, lại nói:

“Bây giờ con cũng đứng dưới mưa rồi, lần này người có thể phổ độ cho con chứ ạ?” Quan âm bồtát cười mà nói: “Lúc này, anh cũng đứng dưới mưa, ta cũng đứng dưới mưa Ta không bị mưa làmướt vì ta có ô Anh bị mưa ướt vì anh không có ô Vì thế không phải là ta đang phổ độ cho chínhmình, mà là chiếc ô đang phổ độ cho ta Anh muốn được phổ độ, không cần phải tìm ta, hãy đi tìm

ô ấy!” Nói rồi quan âm rời đi

Hôm sau, người này lại gặp phải chuyện khó xử, bèn đi chùa cầu Quan âm Vừa vào chùa thìphát hiện có một người cũng đang cầu xin trước tượng Quan âm, người này giống Quan âm nhưlột, chẳng có một nét gì khác biệt dù là nhỏ nhất

Người này liền hỏi: “Người chẳng phải là Quan âm sao?” Người kia trả lời: “Ta chính là Quanâm”

Vậy người ở đây làm gì Người này hỏi đầy ngạc nhiên Anh không nhìn thấy sao ? Ta đang cầuQuan âm bồ tát

Người này càng chẳng hiểu gì hết, cầu Quan âm bồ tát? Người chẳng phải là Quan âm bồ tát đóthôi? Người tự cầu xin chính bản thân mình? Chuyện này là sao?

Quan âm cười trả lời: Người đời có khó khăn gì thường đến chùa cầu xin Quan âm bồ tát Nay tacũng gặp chuyện khó khăn, nhưng ta biết, cầu xin người khác chẳng bằng cầu xin chính mình.Ngày 8 tháng 10: Ngày thị giác thế giới Bảo vệ đôi mắt của chính mình để có được thị giácmạnh khỏe và trong sáng đến suốt đời

Có một chú chuột con muốn đi du lịch đến bờ biển Thế là nó liền nói với bố mẹ về kế hoạchnày

Trang 22

Nó không ngờ, sau khi nghe xong, bố mẹ nó liền hốt hoảng hét lên: “Thật đáng sợ quá! Trên thếgiới này đâu đâu cũng tràn ngập nguy hiểm, con nhất định không được đi!”.

- “Nhưng con đã quyết tâm rồi ạ”, chuột con nói đầy kiên định, “con chưa nhìn thấy biển baogiờ, giờ đã là lúc nên ra ngoài đó xem sao, bố mẹ có ngăn cản con cũng không được”

- “Nếu chúng ta đã không thể ngăn cản con, vậy con phải cẩn thận nhé!” Chuột bố chuột mẹ lolắng, buồn rầu nói

Hôm sau, trời vừa sáng, chú chuột con đã lên đường Nhưng chưa được nửa ngày, chú chuột này

đã gặp phải không ít phiền toái Nó vừa đến dưới một gốc cây, một con mèo từ sau thân cây nhảy

ra Nó nói với chuột: “Đúng là món quà ông trời ban tặng cho ta, đem đến cho ta một bữa ăn thịnhsoạn hấp dẫn thế này” Nói rồi mèo nhảy tới vồ lấy chuột

Lúc này là giây phút quyết định sống chết của chuột Nó sợ hãi, vội co cẳng tháo chạy, mặc dùmột khúc đuôi đã rơi vào miệng mèo, nhưng nó đã may mắn thoát chết

Đến trưa, chuột lại gặp phải sự tấn công truy đuổi của diều hâu và chó, nó hoa mắt chóng mặt,mình đầy thương tích, vừa sợ vừa mệt

Hoàng hôn, chuột trèo lên ngọn núi cuối cùng, trước mặt nó là biển rộng bao la không đườngchân trời Nó chăm chú dõi theo từng con sóng nối đuôi nhau vào bờ và bầu trời được tô điểm bởiráng chiều rực rỡ

- “Đẹp quá!”, chuột không cầm lòng được mà hét lên, “nếu giờ này bố mẹ có thể cùng ta ngắmcảnh đẹp này thì tốt biết bao!” Trên bầu trời, mặt trăng cùng những vì sao dần dần ló ra, chuột conngồi lặng im trên đỉnh núi, ngất ngây trong yên bình và hạnh phúc

Ngày 9 tháng 10: Tiết Hàn Lộ (Ngày 29 tháng 8 Âm lịch) Hàn lộ nghĩa là nhiệt độ đã dần giảm

đi Nước bắt đầu giá và chuẩn bị đóng băng

Một hôm, một đàn cò trắng cùng nhau bay về phương nam Chúng bay đến một nơi có nhiềuđầm nước, cá nhiều, vịt nhiều, non nước lại hữu tình Nơi giống như thiên đường ấy do một chúchim yến nói cho chúng biết Cứ bay, cứ bay, một chú cò trắng bỗng thấy đói bụng, nó liền baythấp xuống và nhìn thấy một đầm nước nhỏ Nó không kìm được lòng, đã tách đàn, một mình hạcánh xuống đầm

Nó sung sướng vì trong đầm có rất nhiều cá Ngoài cá trích, cá chạch, cá chép, nó còn nhìn thấynhững con cá to mà trước đây chưa từng thấy bao giờ,chúng đang thoắt ẩn thoát hiện trong lànnước

Nó tự nhủ: “Đã bắt thì phải bắt một con cá to, để mọi người biết ta giỏi thế nào!”

Trong đầu cò trắng chỉ nung nấu một ý định là phải bắt con cá to chưa từng thấy để khoe với mọingười Vậy nên, chẳng cần nói gì đến cá chạch, cá trích, ngay cá nheo nó cũng chẳng thèm để ý,thậm chí đến cá chép, bình thường được coi là bữa ăn thịnh soạn, giờ cũng chẳng có ý nghĩa gì vớinó; trong đầu nó chỉ có hình ảnh của con cá lớn mà nó nhìn thấy khi hạ cánh xuống đầm Cò trắngkiên định: “Không bắt được con cá lớn thì ta không về!”

Trời dần tối, chẳng nhìn thấy gì nữa, cò trắng đành phải ở lại chốn đồng nước xa lạ này với cáibụng rỗng không, lẻ loi trơ trọi trong đêm đen

Trang 23

Đáng lẽ, chú cò trắng này vì đói bụng mà tách khỏi đàn thì nên ăn tạm một chút gì đó rồi quaylại ngay với đồng loại, hoặc vô tình phát hiện thấy đầm nước có nhiều loại cá như vậy thì trước tiênnên quay lại đàn, nói với cả đàn về chuyện này, rồi cùng cả đàn quay lại tận hưởng bữa ăn, như thế

nó sẽ đâu đến nỗi rơi vào tình cảnh cô đơn lẻ bóng như bây giờ

Ngày 10 tháng 10: Thanh danh là món ăn tinh thần Nó tăng cường trí tuệ, làm khoan khoái tâmhồn và tôi luyện sự hào hứng của con người

Con đê của người chủ xưởng xay bột đã bị rò nước, nếu từ đầu, ông lấp ngay lỗ nước ấy thì sẽchẳng có vấn đề gì lớn xảy ra Nhưng chẳng hiểu tại sao, người chủ xưởng xay bột sau khi pháthiện ra lỗ thủng trên đê lại chẳng mảy may lo lắng gì

Thế nên, nước rò ra ngoài ngày càng nhiều, giống như một con suối nhỏ róc rách chảy Hàngxóm đều hết lời khuyên người chủ: “Ông chủ xưởng xay bột ơi, nên lấp lại lỗ thủng trên đê đi!Đừng coi thường chuyện nhỏ, kẻo sau này ông có hối cũng không kịp đâu”

Người chủ xưởng xay bột lại nói: “Không sao đâu, xưởng xay bột của tôi không tiêu tốn nhiềunước lắm Lượng nước hiện giờ tôi có dùng cả đời cũng vẫn còn dư” Nhưng chính vào lúc ôngbình chân như vại, say sưa trong giấc ngủ ngon thì tai họa lớn đã ập đến Lỗ thủng trên đê đã bịnước đánh vào, càng ngày càng rộng ra, đê vỡ òa

Nước chảy hết, cối xay ngừng chuyển động, xưởng xay bột không thể tiếp tục công việc nữa.Người chủ xưởng xay bột lúc này mới tỉnh ngộ, ông lấy làm hối hận vô cùng vì đã không nghe lờikhuyên của hàng xóm mà sửa đê từ sớm Nhưng tất cả đều đã quá muộn

Ngày 11 tháng 10: Ngày thứ tư của tuần thứ hai trong tháng 10 là ngày thế giới giảm bớt thiêntai Thiên tai bao gồm hai nguyên nhân, một là tự nhiên thay đổi và hai là do con người tác động tớithiên nhiên

Có một con lừa, trên lưng đang thồ mấy bao muối nặng trịch, đi trên đường núi gập ghềnh, nóvừa mệt vừa nóng, thở phì phò Bỗng nhiên, trước mắt nó hiện ra một dòng sông nhỏ, nó đến bên

bờ sông uống vài ngụm nước, thấy sức khỏe hồi phục đôi phần Nó bước chân xuống nước, đangđịnh vượt qua sông, nước sông trong vắt thấu tận đáy, nhìn thấy cả những hòn đá cuội đủ hìnhdạng, kích thước, sáng bóng trong lòng sông Lừa mải mê ngắm cảnh, một phút không chú ý đãkhuỵu chân trượt ngã, may thay nước sông không sâu, lừa vội vàng đứng dậy Kỳ lạ thay! Nó cảmthấy trọng lượng trên lưng nhẹ đi nhiều, bước chân đi cũng không mất nhiều sức lực như trước.Lừa rất vui sướng, nó rút ra một kết luận: “Ta phải ghi nhớ một điều: Ngã trong lòng sông thìnhững gì ta thồ trên lưng sẽ nhẹ đi rất nhiều!”

Không lâu sau, lừa lại phải thồ hàng qua núi, nhưng lần này nó phải thồ bông Lại đi đến bêndòng sông nọ, nó bỗng nhiên nhớ lại chuyện vui hôm trước, thầm nghĩ: “Mặc dù thồ bông chẳngnặng gì, nhưng đường sá xa xôi, nhẹ được thêm chút nữa chẳng phải càng tốt hơn sao?” Thế là nóuống vài ngụm nước, bước chân xuống lòng sông Đến giữa sông, nó cố tình khuỵu ngã, nhưng lầnnày nó chẳng vội vàng đứng lên, mà cố tình đứng lên một cách từ từ, chậm rãi Nó nghĩ, lần nàychắc chắn sẽ nhẹ hơn nhiều, và nó tự hào vì trí thông minh của mình Bỗng nhiên, nó hét lên: “Trời

ơi, những tải bông trên lưng sao lại trở nên nặng thế này?”

Lừa vắt óc suy nghĩ vẫn chẳng hiểu tại sao

Trang 24

Ngày 12 tháng 10: Nếu muốn có thêm nhiều hoa hồng thì chúng ta phải trồng nhiều cây hoahồng hơn nữa.

Có một người bị bọn lưu manh đuổi bắt, anh chạy đến bên bờ một dòng sông Nước sông chảyxiết, không thể bơi qua được, hơn nữa, trên sông không có cầu, cũng chẳng có thuyền

Thế là anh đành tạm thời tìm chỗ trốn Nhưng sau đó anh nghĩ, bọn lưu manh có thể chưa tìm raanh ngay lúc này, nhưng cứ trốn mãi cũng không phải là phương án hay Anh quyết định làm một

bè tre, như vậy có thể qua sông, sang đến bờ bên kia anh sẽ được an toàn Anh đi chặt tre, rồi dùng

vỏ cây buộc các thanh tre đó lại với nhau thành một chiếc bè Anh đẩy bè đi và đã đến được bờsông bên kia, khi bọn lưu manh phát hiện ra thì anh đã cập bờ, thoát khỏi nguy hiểm một cáchthuận lợi

Dù đã vào bờ, nhưng nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, anh vẫn không khỏi khiếp sợ, không muốnnghĩ lại những ngày tháng tháo chạy Bây giờ, cuối cùng anh cũng được an toàn, tất cả là nhờ chiếc

bè tre Anh nghĩ: “Nếu không có chiếc bè tre này, tính mạng của ta giờ khó giữ, chiếc bè này đốivới ta có ý nghĩa rất quan trọng!” Nghĩ vậy nên anh cõng chiếc bè trên lưng, rồi tiếp tục đi về phíatrước Nhưng bè tre quá nặng, anh cõng đi trên đường rất khó khăn, nhưng anh thấy hoàn toàn xứngđáng, vì không có bè tre thì cũng không còn anh Cứ cõng bè tre đi như thế, một ngày anh chỉ cóthể đi được một quãng đường rất ngắn Ba ngày sau, bọn lưu manh đã đuổi kịp, bắt được anh Hóa

ra bọn lưu manh cũng tự làm bè tre qua sông đuổi theo anh Vì anh cõng bè tre trên lưng nên anh điquá chậm, cuối cùng vẫn chẳng thể thoát được móng vuốt dữ dằn của bọn lưu manh

Khi bị bắt, anh thốt lên: “Bè tre đã cứu ta, nhưng bè tre cũng hại ta!”

Ngày 13 tháng 10: Người đời không ưa cái thật và cái đơn sơ Họ ưa tiểu thuyết và kẻ khoác lác

Có một vị đại thần, vì trí tuệ hơn người nên nhận được sự yêu mến, trọng dụng của nhà vua Ông

có một đặc điểm rất kỳ lạ: đối với bất cứ việc gì, ông cũng đều giữ một thái độ vô cùng lạc quan.Đức vua thích đi săn Một hôm, khi đang vây bắt con mồi, không cẩn thận đã bị gãy một đốtngón tay Đức vua vô cùng đau đớn, liền gọi ngay vị đại thần tài trí đến, hỏi ý kiến ông về sự cốngoài ý muốn này Vị đại thần ung dung nói với đức vua, đây là một việc tốt, và còn khuyên nhàvua không nên buồn phiền vì việc này

Đức vua nghe xong rất tức giận, lập tức ra lệnh cho quân lính nhốt ông vào ngục

Sau khi vết thương đã lành, đức vua lại hào hứng đi săn khắp nơi Nhưng thật bất hạnh, ông đãdẫn theo đoàn quân tiến nhầm vào biên giới của nước láng giềng và bị đám thổ dân mai phục trongrừng bắt lại

Theo thông lệ của thổ dân, chúng sẽ đem thủ lĩnh của đám người ngựa bắt được dâng lên thánhthần Thế là chúng áp giải đức vua lên đàn tế Khi lễ tế vừa bắt đầu, thầy mo chủ trì phát hiện đứcvua cụt một đốt ngón tay, lập tức hạ lệnh đưa nhà vua xuống khỏi đàn tế, ra ngoài và bắt một đạithần khác thay thế Sau khi đức vua nhếch nhác tháo chạy trở về, nhớ lại lời vị đại thần tài trí, rằngcụt một đốt ngón tay biết đâu lại là chuyện may mắn, liền hạ lệnh cho quân lính thả ông về

Vị đại thần tài trí vẫn như xưa, luôn giữ một phong thái lạc quan tích cực, cười và nói tất cả đều

là việc tốt

- “Ngươi nói cụt một đốt ngón tay là việc tốt, giờ ta có thể chấp nhận được rồi; nhưng việc ngươi

bị nhốt trong ngục, ngươi cũng cho là tốt hay sao?” Đức vua có phần không lý giải được bèn hỏi

Trang 25

- “Thần ở trong ngục, đương nhiên là việc tốt rồi Nếu hôm nay thần không ở trong ngục thìngười đi săn cùng bệ hạ sẽ là ai đây?” Vị đại thần mỉm cười đáp lời.

Ngày 14 tháng 10: Ngày Tiêu chuẩn thế giới “Ngày Tiêu chuẩn thế giới” nhằm thúc đẩy kinh tếcủa từng nước và tăng cường hòa bình thế giới

Có một hẻm núi địa hình vô cùng hiểm trở, phía dưới là dòng sông, nước chảy nhanh và xiết,nhưng cây cầu bắc qua sông lại chỉ là mấy thanh sắt trơ trụi vắt ngang hai bên bờ đá Chỉ thiếu chútlưu tâm là có thể rơi ngay xuống vực sâu vạn dặm

Một hôm, có bốn người đi đến đầu cầu, một người mù, một người điếc, hai người còn lại đềumắt tinh tai thính Bốn người họ lần lượt bám vào dây sắt, bắt đầu vượt qua khoảng không cao vútnày

Kết quả thì sao? Người mù và người điếc đều đã qua cầu, một người mắt tinh tai thính cũng đãqua, còn một người thì rơi xuống vực thẳm chết mất xác Lý do là gì? Chẳng lẽ người mắt nhanh taithính đó lại không bằng người mù hay người điếc sao?

Đúng vậy! Nhược điểm của anh ta bắt nguồn chính từ sự thông minh, nhanh nhẹn Anh ta vừa cóthể nhìn thấy khe đá hiểm trở, vừa có thể nghe thấy tiếng nước chảy cuồn cuộn, vừa có thể nhìnthấy thanh sắt trơ trụi vắt ngang bờ đá Nhưng bước đi trên những thanh sắt ấy, trong lòng anh dânglên một nỗi sợ khôn lường, sợ rằng mình sẽ rơi xuống vực, kết quả là thật sự đã rơi xuống

Người mù nói: “Tôi sở dĩ có thể qua cầu là vì mắt tôi không nhìn thấy gì, không nhìn thấy núicao hiểm trở, bình tĩnh, ung dung bám vào thanh sắt, tâm niệm rằng chỉ cần bước từng bước vữngchắc thì nhất định có thể đi qua an toàn”

Người điếc nói: “Tôi có thể qua cầu vì tai tôi không nghe thấy gì, không nghe thấy tiếng gào thétcủa dòng nước phía dưới, nên chẳng mấy sợ hãi, bước đi nhờ thế càng thêm vững vàng”

Còn người mắt tinh tai thính đã qua cầu kia thì nói: “Tôi qua cầu của tôi, hiểm trở có liên quan

gì tới tôi chứ? Nước chảy xiết cũng liên quan gì tới tôi chứ? Chỉ cần chú ý bước đi ổn định, vữngchãi là được rồi Tôi chẳng buồn nghĩ nhiều Đi đường cẩn thận là quan trọng nhất”

Ngày 15 tháng 10: Ngày Người mù quốc tế Tuy người mù không nhìn thấy ánh sáng nhưng họvẫn luôn có một cuộc sống phong phú, nhiều màu sắc trong tim

Có một nhà vua rất chú trọng bồi dưỡng sự cần cù, tỉ mỉ cho nhân dân

Ông thường nói: “Nếu con người chỉ chờ đợi người khác giúp mình giải quyết vấn đề thì việchay việc tốt sẽ chẳng bao giờ đến với quốc gia đó”

Một buổi tối, quốc vương cho đặt một hòn đá lớn ngay trên lối vào cung điện rồi nấp sang mộtbên, quan sát sự việc xảy ra

Đầu tiên, có một người nông dân đi tới, trên xe ngựa chất đầy ngũ cốc cần đem tới xưởng xay

- “Ai mà sơ ý thế này?” Ông vừa nói vừa điều khiển xe ngựa chuyển hướng, vòng qua hòn đá.Một lúc sau, một chiến sỹ trẻ đang cất cao giọng hát đi tới Anh vẫn đang mải mê nghĩ về nhữngchiến công anh hùng của mình trên chiến trường nên suýt vấp ngã vì hòn đá Anh tức giận, rútgươm, gào thét mắng mỏ người qua đường lười biếng rồi cũng vòng qua hòn đá, bỏ đi

Trang 26

Thời gian dần trôi, bao nhiêu người đi qua đó nhưng chẳng ai buồn nghĩ cách dịch chuyển hònđá.

Mãi cho tới một buổi tối, một người thanh niên nghèo vừa hay đi ngang qua Anh nhìn thấy hòn

đá lớn, tự nhủ: “Trời tối thế này, nếu có người đi qua sẽ bị vấp ngã vì hòn đá mất thôi, để ta dịchchuyển nó đi chỗ khác vậy”

Người thanh niên bắt đầu vần hòn đá, mặc dù việc dịch chuyển hòn đá rất vất vả, khó khăn,nhưng cuối cùng anh cũng đưa được nó sang một bên đường Nhưng điều khiến anh sửng sốt là,sau khi hòn đá được dịch chuyển đi thì phía dưới lộ ra một chiếc hộp Trên nắp hộp có viết mộtdòng chữ như sau: “Tặng cho người dịch chuyển hòn đá” Anh mở nắp hộp, ngạc nhiên, bên tronghộp đựng đầy vàng Đức vua nói với nhân dân của ông rằng: “Chúng ta thường xuyên gặp phải khókhăn trở ngại và phải gánh vác những trách nhiệm lớn lao Nếu lựa chọn cách đi vòng qua nó, cóthể cơ hội thành công sẽ tuột khỏi tay, cái giá phải trả cho sự lười nhác chính là thất bại”

Ngày 16 tháng 10: Ngày Lương thực thế giới Có một hạt gạo không dễ dàng gì, chúng ta cầnphải biết trân trọng công sức của những người nông dân

Ông sói là vua sói bang Texas Khi đi bắt mồi, sói đã nhặt được một đứa bé trai hai tuổi trênthảm cỏ bên bờ sông Ông sói đem đứa bé đó về nhà nuôi, đặt tên là “Thiếu Tai”

Thiếu Tai lớn lên khỏe mạnh, cường tráng, hơn nữa lại rất thông minh Nó không những biếtngôn ngữ của loài sói mà còn nghe hiểu hết ngôn ngữ của các loài chim, loài thú Vài năm sau, mộtngày nọ, ông sói bỏ đi không một lời từ biệt, mãi không thấy quay về Từ đó Thiếu Tai thay ôngđảm trách vai trò người thủ lĩnh mới của muông loài Chỉ có rắn đuôi chuông và gấu chồn là khôngchịu phục tùng theo

Một hôm, khi người chăn cừu Jack đang cưỡi ngựa phi băng băng trên đồng cỏ, phát hiện chú béngười sói tóc dài ngang vai, đi lại bằng bốn chi, Jack đuổi theo và hỏi: “Anh là ai?” Thiếu Tai phát

ra một tràng tiếng sói hú, sau đó học theo Jack, nói: “Bố, mẹ, oa oa, oa oa…” Nó nhớ lại những gì

mẹ dạy khi nó chưa đầy hai tuổi

Jack thành bạn của nó, thế là chỉ vài tháng sau, Thiếu Tai đã học được ngôn ngữ của loài người.Sau đó, Jack phát hiện, trên bờ vai phải của nó có khắc một ngôi sao xanh, lúc ấy anh mới biết rằng

đó là người em mất tích lâu ngày của mình, Bill Bill trở về với cuộc sống của con người, nó giúpJack chăn cừu và còn thông qua ngôn ngữ loài thú, gọi về không ít bò rừng

Bill nghe nói có một đội “binh lính cưỡi ma quỷ” sống ở “cửa vào địa ngục”, chuyên làm việcxấu như đánh nhau, cướp bóc, liền cưỡi ngựa đi đến núi Weith giúp dân trừ hại Khi tới gần cửavào, nó đã hạ gục rắn đuôi chuông và gấu chồn và dẫn chúng cùng đi tới “cửa vào địa ngục” Tênđứng đầu nhóm thổ phỉ, vua diều hâu, nhìn thấy hành trang và đội quân tùy tùng của Bill, sợ hãinộp súng ra hàng

Từ đó, người dân nơi đây được hưởng một cuộc sống an cư lạc nghiệp

Ngày 17 tháng 10: Ngày Thế giới xóa đói giảm nghèo Để thế giới được hòa bình và ổn định thìxóa đói giảm nghèo là mục tiêu cấp bách nhất

Khi Phạm Trọng Yêm chưa đầy 3 tuổi thì cha mất vì bệnh nặng, cuộc sống của cậu từ đó trở nênkhốn khó vô cùng Nhưng cậu rất hiếu học, không vì hoàn cảnh gia đình thiếu thốn mà bỏ dở họchành Mười mấy tuổi, cậu tới Thư viện Phủ Ứng Thiên nổi tiếng bấy giờ để tìm thầy xin học Từ

Trang 27

đó, cậu luôn coi trọng trách quốc gia là nhiệm vụ của mình, quyết chí trở thành một tể tướng tốt,quản lý đất nước, cứu trăm vạn nhân dân khỏi lầm than Trong quá trình theo học, cuộc sống rất cơcực, cậu chỉ có thể ăn cháo qua ngày Mỗi buổi sáng cậu đều nấu cháo, đợi cháo nguội, đặc lại thìchia làm ba phần, sau đó thái dưa muối thành sợi nhỏ, cứ thế một ngày ba bữa Một hôm, khi cậuđang ăn cháo, một người bạn tới thăm, phát hiện rằng bữa ăn của cậu quá đạm bạc, liền lấy tiền đưacho Phạm Trọng Yêm để cậu cải thiện cuộc sống, nhưng cậu đã khéo léo từ chối Người bạn đónghĩ, không nhận tiền thì mình tặng đồ ăn chắc là được Hôm sau anh ta đưa đến bao nhiêu là sơnhào hải vị, Phạm Trọng Yêm không thể từ chối, đành nhận lấy.

Sau vài ngày, người bạn đó vẫn không yên tâm về Phạm Trọng Yêm nên lại tới thăm Anh kinhngạc phát hiện, tất cả cá, gà và đồ ăn ngon đưa đến lần trước đều đã mốc xanh Người bạn vô cùngtức giận, nói: “Anh thanh cao quá đấy, thà nhìn thức ăn ngon mốc lên cũng không thèm nhận tấmlòng tốt của tôi”

Phạm Trọng Yêm nghe xong vội giải thích: “Anh hiểu nhầm rồi, tôi không phải không ăn, màkhông dám ăn Tôi lo rằng sau khi ăn những món ngon kia thì sẽ chẳng thể nuốt nổi cháo và dưanữa” Người bạn nghe xong, trong lòng vô cùng khâm phục ý chí kiên cường của cậu, đoán chắcrằng cậu sẽ thành công trong tương lai Sau này, quả nhiên cậu đã thực hiện được mong ước củamình, trở thành tể tướng, nhà chính trị gia nổi tiếng thời Tống

Ngày 18 tháng 10: Tết Trùng Dương – 9/9 Âm lịch Ngày này còn gọi là Tết của người già

“Song cửu” nghĩa là cuộc sống bền lâu, sống lâu trăm tuổi, mạnh khỏe

Có hai bà lão tuổi đã ngoài 70 Họ cùng sống ở một khu dân cư nhỏ, hằng ngày đều gặp nhau lúc

đi bộ trong công viên, mỗi lần gặp nhau họ đều tranh luận về vấn đề, ở độ tuổi này thì họ còn làmđược những việc gì

Một bà lão cho rằng, mình ở tuổi này coi như đã xuống đến dốc bên kia cuộc đời, còn có thể làmđược việc gì nữa đây, chi bằng mau chóng chuẩn bị lo liệu việc hậu sự, đặt một dấu chấm hết viênmãn cho cuộc đời Từ đó, bà buông xuôi tất cả, từ bỏ những ước muốn, sống hết sức bình lặng.Còn một bà lão thì không nghĩ như vậy, bà cho rằng, một người có thể làm được việc gì khôngphải do tuổi tác ít hay nhiều, mà quan trọng là phải có mục đích theo đuổi cuộc sống Thế là, bà bắtđầu theo học rất nhiều thứ mới, càng học càng thấy hứng thú Bỗng một ngày, bà cảm thấy điềuđáng tiếc lớn nhất trong đời là chưa được ngắm nhìn vẻ đẹp hùng vĩ của núi cao nên quyết định bắtđầu học leo núi

Quyết định của bà vấp phải sự phản đối của rất nhiều người Nhưng bà bỏ ngoài tai những lờikhó nghe ấy, bà nói: “Lẽ nào tuổi tác là vấn đề lớn thế sao? Tôi thấy rằng, bất cứ việc gì cần làmđều không có giới hạn tuổi tác, chỉ cần muốn làm thì cho dù là ai cũng có thể thử sức” Bà lãomang theo tâm niệm này bắt đầu hành trình leo núi của mình, vài chục năm sau bà vẫn mải miết,mạo hiểm leo núi, trong đó có cả những ngọn ngúi được coi là núi cao của thế giới Mặc dù trải quarất nhiều khó khăn nhưng bà vẫn không lùi bước Bà thấy mình đã tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộcđời, nên mỗi ngày bà đều sống trong hưng phấn và hy vọng Khi 95 tuổi, bà đã đứng trên ngọn núiPhú Sỹ của Nhật, phá kỷ lục người cao tuổi nhất leo lên ngọn núi này Bà là ai? Tràn đầy dũng khí

và quyết đoán, đó chính là bà Huda Cruz nổi tiếng năm châu

Ngày 19 tháng 10: Cần phải quên đi thất bại, nhưng phải nhớ lấy những bài học có được từtrong thất bại

Trang 28

Tăng Quốc Phiên là một trong những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử TrungQuốc cận đại, có tài năng và vốn kiến thức rộng Nhưng ngày nhỏ, ông không có gì nổi bật, cũngchẳng phải thần đồng, ông giống hệt như những đứa trẻ khác, thậm chí còn có chút ngốc nghếch.Một hôm, ông ở trong nhà đọc sách, trời đã về khuya, mọi người đều đã yên giấc, dưới ánh đènvàng leo lét, chỉ có mình ông vẫn đang ngồi học chăm chỉ Ông đọc đi đọc lại bài văn nhiều lầnnhưng vẫn chưa thể học thuộc, ông đã quyết tâm, nếu không thuộc bài thì không đi ngủ Lúc này,một tên trộm lẻn vào trong nhà, lén lút nấp dưới mái hiên, muốn đợi sau khi ông đi ngủ sẽ ăn trộmchút gì đó Đêm khuya tĩnh mịch, một mình đọc sách, không buồn ngủ mới lạ! Nhưng đợi mãi, đợimãi vẫn không thấy người trong phòng đi ngủ Tên trộm bèn bò đến bên cửa sổ nhìn vào trong,thấy Tăng Quốc Phiên cứ đọc đi đọc lại một bài văn, mở sách đọc rồi lại gấp sách để học thuộc, cứnhư vậy, học mãi vẫn bài văn đó.

Tên trộm kia cuối cùng không thể kiên nhẫn được hơn, đi thẳng vào trong phòng, đến trước mặtTăng Quốc Phiên và nói: “Ngươi thế này thì đọc sách làm gì! Nghe đây, ta đọc thuộc cho ngươixem!” Nói rồi tên trộm liền đọc thuộc bài văn đó, không thiếu cũng không sai một chữ, đọc xong,không buồn để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Tăng Quốc Phiên, ưỡn ngực bỏ đi Tăng Quốc Phiênngạc nhiên tới mức ngẩn người ra đó, mãi đến khi tên trộm bỏ đi rồi mới bình thường trở lại Thầmnghĩ, người đó thật giỏi, nghe vài lần đã thuộc, xem ra ta chưa đủ cần cù, phải tiếp tục cố gắng hơnnữa! Nghĩ tới đây, ông lại tập trung tinh thần tiếp tục đọc sách

Ngày 20 tháng 10: Bền vững là nhân tố quan trọng để tiến tới thành công, chỉ cần chúng ta gõcửa đủ lớn, đủ lâu thì cuối cùng cũng sẽ đánh thức được mọi người

Euclid nhờ cuốn sách “Bản gốc geometry” mà trở nên nổi tiếng thế giới Ông là một nhà giáodục ôn hòa, đôn hậu, đối với những học sinh có hứng thú với toán học, ông luôn dạy dỗ chu đáo,nhiệt tình, ông phản đối nhất là việc học sinh không cần cù, chuyên tâm nghiên cứu, tác phongkhông đúng mực trong học tập

Ông có rất nhiều học sinh, trong đó có một người xuất thân từ một gia đình thương nhân giàu có,người học sinh này cho rằng chỉ cần theo học Euclid, sau này sẽ được hưởng không ít điều hay,điều tốt Thế là, anh ta luôn theo sát bên cạnh Euclid, hy vọng được thầy giáo coi trọng Sự siêngnăng và nỗ lực của anh nhanh chóng lọt vào tầm mắt của Euclid Euclid cho rằng, người học sinhnày là một người có chí hướng phấn đấu, có mục tiêu rõ ràng trong việc nghiên cứu toán học, dầndần càng xem trọng anh ta hơn

Cuối cùng, thầy giáo cũng để anh ta tham gia nghiên cứu một vài mệnh đề toán học Người họctrò này hưng phấn quá mức, đắc ý đâm tự kiêu Anh mới bắt đầu tham gia nghiên cứu mệnh đề đầutiên đã hỏi thầy giáo: “Thưa thầy, chúng ta làm xong mệnh đề này sẽ có thù lao bao nhiêu?” Euclid

vô cùng kinh ngạc, nhưng không biểu lộ ra ngoài, nói: “Cho em 3 đồng tiền vàng”

Từ đó về sau, Euclid luôn chú ý quan sát từng hành vi của người học trò này, cuối cùng pháthiện ra anh ta chẳng có chí hướng gì cao xa, chỉ muốn được hưởng lợi từ trong học tập Euclid rấtthất vọng, không cho anh ta tham gia nghiên cứu bất kỳ mệnh đề toán học nào nữa Người học trònày vô cùng hối hận, nhưng anh ta chẳng còn cách nào để quay đầu trở lại

Ngày 21 tháng 10: Dựa núi thì cũng có ngày núi lở, dựa vào sông thì sông sẽ chảy, còn dựa vàobản thân mình sẽ chẳng bao giờ sợ ngã

Trang 29

Faraday là nhà vật lý học, nhà hóa học người Anh, cũng là tấm gương một nhà khoa học tự họcthành tài nổi tiếng thế giới Ông sinh năm 1791, trong một gia đình thợ rèn nghèo khó vùngNewington Butts thuộc quận Surrey, người trong nhà chẳng ai có trình độ văn hóa đặc biệt cao màđều là những người dân rất nghèo Năm 13 tuổi, Faraday trở thành thợ học việc trong một cửa hàngsách Đây là một cửa hàng chuyên đóng sách, bán sách và những dụng cụ học tập khác Làm thợhọc việc ở nơi đây, Faraday có cơ hội đọc rất nhiều sách, vì thế, ngoài công việc đóng sách, ôngcòn thường xuyên đọc chúng Ông chẳng mấy chốc đã bị những kiến thức khoa học thu hút Ngoàigiờ đưa báo, đóng sách, ông tự học hóa học và điện học và còn tự mình tiến hành làm những thínghiệm đơn giản, kiểm nghiệm nội dung trong sách Điều đáng quý là, ông chủ của ông cũng rấttạo điều kiện, và một vị khách hàng còn tặng Faraday một vài tấm thẻ đi nghe giảng tại Học việnhoàng gia Luân Đôn Faraday luôn tận dụng thời gian rỗi tham gia hoạt động học tập của hiệp hộitriết học thành phố, nghe thuyết trình về triết học tự nhiên, từ đó tiếp thu được những kiến thức cơbản về khoa học tự nhiên.

Năm 1812, khi Faraday tròn 21 tuổi, ông đến Học viện hoàng gia luân Đôn cầu kiến vị việntrưởng David nổi tiếng và cũng để tự giới thiệu mình Ông mang theo một cuốn vở, trong đó ghi lạinhững gì mình học được trong quá trình nghe David thuyết giảng Đúng lúc đó, David đang thiếumột trợ lý, liền thuê Faraday Tháng 10 cùng năm đó, David đến châu Âu điều tra khoa học vàthuyết giảng, Faraday với tư cách là thư ký của ông cũng được đi cùng Một năm rưỡi qua đi, họ điqua rất nhiều quốc gia, kết bạn với rất nhiều học giả tài năng như Amp, trong đó có mấy vị học giảrất nhanh chóng phát hiện ra tài năng của Faraday

Trải qua những cố gắng, nỗ lực không mệt mỏi, Faraday đã phát hiện ra hiện tượng cảm ứngđiện từ, phát minh ra cỗ máy phát điện cảm ứng đầu tiên trong lịch sử điện từ học, và ông còn đưa

ra khái niệm “từ trường”, đóng góp cống hiến lớn cho sự nghiệp khoa học

Ngày 22 tháng 10: Ái tình cũng giống như bệnh dịch Càng sợ chúng, người ta càng dễ rơi vàovòng nguy hiểm

- “Chỉ cần có cơ hội, tôi sẽ chống lại số phận” Đây là câu nói nổi tiếng của Beethoven

Tố chất âm nhạc trong Beethoven được thừa hưởng từ ông nội, nhưng thật đáng tiếc, khiBeethoven mới lên ba, ông nội của ông đã qua đời Vì thế, tài năng âm nhạc của ông do người chanát rượu phát hiện ra

Beethoven mới lên 8 tuổi đã bắt đầu biểu diễn trên sân khấu Năm 1792, ông tới Vienna nângcao trình độ Năm 26 tuổi, ông đã sáng tác ba bản hòa tấu Đúng vào lúc tài năng tỏa sáng,Beethoven không may mắc bệnh viêm tai Đến năm 1820, đôi tai của ông hoàn toàn bị điếc, điềunày đối với một nhà soạn nhạc quả là một cú sốc vô cùng nghiêm trọng! Nhưng Beethoven khôngchịu khuất phục Ông nói: “Tôi phải bóp cổ số phận, nó không thể đánh gục được tôi” Ông vẫnngoan cường, kiên trì tiếp tục sáng tác, đầu tư toàn bộ sức lực vào sự nghiệp âm nhạc

Thầy giáo Niger từng nói với ông: “Cần đem âm nhạc tới để phát huy nét đẹp của con người,chiến thắng cái ác, cái xấu Phải đồng tình, cảm thông, yêu thương hơn những con người gặp bấthạnh, để họ được an ủi phần nào” Nhiều năm liền, Beethoven thường dùng âm nhạc để ngợi ca xãhội, ngợi ca con người

Trong quá trình sáng tác, để khắc phục khó khăn do đôi tai gây ra, Beethoven thường đứng ngaycạnh dàn nhạc, nhìn nhạc cụ diễn tấu và người nghệ sỹ biểu diễn Đến cuối đời, cách này không thểtiếp tục được nữa, ông bèn dùng một đầu thanh gỗ nhỏ cắm vào trong hộp đàn piano, đầu còn lại

Trang 30

giữ chặt trong răng, để khi sáng tác có thể “nghe” được nhạc Phần cuối đời của ông hoàn toàn trôiqua trong sự nỗ lực chiến đấu cùng đôi tai điếc, ngoài ba bản hòa tấu ban đầu, tất cả các bản nhạccòn lại đều là tác phẩm sau khi ông đã mất hết khả năng nghe bằng tai.

Một đời lận đận, nhưng Beethoven chưa bao giờ đầu hàng số phận, ngược lại, ông lấy chínhcuộc sống của mình làm đề tài để viết nên rất nhiều bản nhạc bất hủ và trở thành nhà soạn nhạc vĩđại của thế giới

Ngày 23 tháng 10: Khi một người bắt đầu phấn đấu từ chính nội tâm mình thì họ là người có giátrị

Thời cổ xưa, có một người tên là Trương Ngạn, ông làm bất cứ việc gì cũng rất nghiêm túc, mọiviệc đều phải làm cho đến khi vừa ý mới thôi Khi 20 tuổi, ông và mấy người bạn cùng hứng thú vẽtranh, thế là bốn người họ cùng đến gặp thầy xin học, hễ có thời gian rỗi là ở nhà luyện vẽ khôngdừng tay Nhưng Trương Ngạn chưa bao giờ cho mọi người xem những bức tranh do mình vẽ.Một hôm, một người bạn tới thăm Trương Ngạn, nhìn thấy ông đang miệt mài ngồi vẽ bên chiếcbàn, chỉ thấy Trương Ngạn vẽ xong một bức, ngắm một lúc rồi vo tờ giấy lại, vứt vào túi vải thô,bức thứ hai, rồi bức thứ ba Lẽ nào Trương Ngạn luyện vẽ lâu như vậy rồi vẫn chẳng có chút tiến

bộ nào sao? Người bạn cảm thấy kỳ lạ, ông ra ngoài đi dạo một vòng rồi quay lại, thấy trên bàn vẫnchẳng có nổi một bức tranh hoàn chỉnh Người bạn ngạc nhiên hỏi: “Tranh bác vẽ đâu rồi?”.Trương Ngạn lúc này mới nhìn thấy người bạn, lắc đầu nói: “Bây giờ tranh của tôi vẫn chưa thểđem ra cho mọi người xem”

10 năm qua đi, trong số những người bạn cùng học vẽ với ông, đã có vài người thành danh, vậy

mà Trương Ngạn vẫn chưa một lần công khai tranh vẽ của mình Một hôm, vài học sinh đến mượnTrương Ngạn sách, vừa vào cửa đã nhìn thấy một vườn hoa rộng lớn, Trương Ngạn đứng ngaychính giữa vườn, quay lưng lại với mọi người, đang thưởng hoa Một học sinh tiến lên phía trước,định vỗ vai Trương Ngạn, nhưng đột nhiên phát hiện đó là một bức tường, vườn hoa là do TrươngNgạn vẽ lên Chẳng bao lâu sau, mọi người đều biết đến tài vẽ cao siêu của Trương Ngạn, rất nhiềungười đến xin chỉ bảo Ông đưa mọi người tới một căn phòng, trong đó toàn bộ là giấy đã bị vò nát,ông nói với mọi người: “Nếu anh nghiêm túc dùng những bức tranh anh đã vẽ xếp đầy căn phòngnày, anh sẽ thành công”

Ngày 24 tháng 10: Ngày Liên hợp quốc Để kỷ niệm “Hiến chương Liên hợp quốc” có hiệu lựcthì vào ngày này, Liên hợp quốc tổ chức các hoạt động chúc mừng rất long trọng

Người thầy cách mạng vĩ đại Lê - nin khi còn nhỏ là một đứa trẻ có thành tích học tập cực kỳ nổitrội Không hiểu liền hỏi chính là một trong những nguyên nhân quan trọng để ông có được thànhtích ấy

Một lần, Lê - nin cùng mấy người bạn nhỏ vui đùa ngoài cánh đồng Bỗng nhiên, một người bạnhét lên: “Các bạn mau tới đây xem tớ đào được cái gì này?” Bọn trẻ đều chạy vội tới xem Hóa ra,người bạn đã đào được một tổ bọ hung, trong đó có rất nhiều hạt phân tròn tròn

Bỗng nhiên, một cậu bạn học hỏi: “Tại sao lại có nhiều phân thế nhỉ?”

- “À! Chắc chắn là bọ hung đã lôi chúng vào tổ”

- “Nhưng tại sao bọ hung lại phải lôi phân vào tổ?”

Trang 31

Lúc này lũ trẻ đều không thể trả lời được, có một đứa trẻ đột nhiên quay sang hỏi Lê - nin: “Mọingười đều nói bạn học rất giỏi, chẳng phải bạn vẫn thường xuyên đọc sách tham khảo sao? Bạn nóithử xem?”.

- “Cái này…”, Lê - nin cũng ngập ngừng, gãi đầu, câu hỏi khó khiến cậu không trả lời được.Nhưng Lê - nin không chịu đầu hàng, cậu hứa ba ngày sau sẽ đưa ra lời giải đáp

Vừa về đến nhà, cậu liền hỏi anh trai, nhưng anh trai cũng không biết nguyên nhân là gì, liền đưa

ra ý kiến rằng cậu nên đi tìm đọc sách trong nhà, nhưng tìm đi tìm lại, cậu vẫn chẳng thấy đáp ánmình cần Không nản lòng, hôm sau, trời vừa sáng, cậu đã chạy ngay tới thư viện, cả một buổisáng, cậu đã tra tìm rất nhiều sách, cuối cùng cũng tìm ra một cuốn sách có lời giải đáp

Ngày thứ ba, đúng giờ, Lênin mang theo câu trả lời đến chỗ hẹn: Thì ra bọ hung đẻ trứng trên

đó, để bọ hung con sau khi ra đời có thức ăn ăn ngay

Ngày 25 tháng 10: Hành động là nấc thang leo lên thành công, hành động càng nhiều thì sẽ leođược càng cao

Khổng Tử thường chu du các nước để giảng bài, có một lần, trên đường đi, ông gặp một chú béham chơi, chú bé chắn giữa đường, ông chẳng thể nào đi qua

Khổng Tử nói: “Ta có việc quan trọng cần làm, cho ta mượn con đường này để đi qua một chútnhé”

Chú bé bướng bỉnh hỏi lại: “Ngài có việc gì quan trọng ạ?”

Không Tử mỉm cười trả lời: “Chu du các nước, giảng bài, truyền đạo”

Chú bé bướng bỉnh nói: “Vậy thì vị tiên sinh già đây nhất định rất có bản lĩnh rồi! Vậy cháu hỏingài bốn chữ” Nói rồi chú liền hát:

“Một điểm một điểm chia một điểm, một điểm một điểm hợp một điểm

Một điểm một điểm lưu một điểm, một điểm một điểm thiếu một điểm”

Khổng Tử rất nhanh đã đưa ra đáp án, rồi ông cười và nói: “Ta cũng đưa ra bốn câu, nhưng chỉ

có thể đoán một chữ” Sau đó ông nói: “Một nét ngang một nét ngang lại một nét ngang, mộtnét dọc một nét dọc lại một nét dọc

Một nét mác một nét mác lại một nét mác, một nét phẩy một nét phẩy lại một nét phẩy”

Chú bé bướng bỉnh suy nghĩ một hồi lâu vẫn chẳng thể đoán ra chữ gì Hóa ra, câu trả lời của haicâu đố trên lần lượt là các chữ “phần, hiệp, lưu, sa” và “sâm”

Chú bé bướng bỉnh tự cho mình thông minh, kiêu ngạo mà không biết rằng trời đất mênh mông,biển người rộng lớn Biển tri thức là vô tận, chỉ có cần cù, chăm chỉ nỗ lực mới có thể đạt đượcthành tích tốt

Ngày 26 tháng 10: Sách không chỉ là cuộc sống mà còn là cội nguồn của văn hóa sống tronghiện tại, quá khứ và tương lai

“Xem qua đã thuộc” có nghĩa là vừa đọc qua một lần đã có thể thuộc làu Đây là một khả năngghi nhớ khiến mọi người kinh ngạc Theo truyện cổ kể lại, Tô Đông Pha có “khả năng trời phú”này, nhưng khả năng này không phải vừa sinh ra đã có, đó là kết quả sau rất nhiều cô gắng nỗ lựccủa ông

Trang 32

Một hôm, bạn của Tô Đông Pha đến thăm ông, vì người này là bạn thân lâu năm của chủ nhânnên người quản gia không khách khí, liền nói thẳng: “Chủ nhân đang bận, xin ngài đợi một lát”.Người bạn kiên nhẫn chờ đợi trong phòng khách Rất lâu sau, Tô Đông Pha mới từ trong nhà bướcra.

Người bạn hỏi: “Bác đang bận việc gì chăng? Sao lâu quá vậy?” Tô Đông Pha nói rằng mìnhđang chép

“Hán Thư”, mải miết không rời ra được, nên đã để bạn phải đợi lâu Người bạn ngạc nhiên,không hiểu, liền hỏi: “Với tài năng của bác, xem qua đã thuộc, còn cần phải chép lại sao?” Ông lắcđầu nói: “Ồ không, không Tôi đâu có tài năng gì, tôi đọc cuốn “Hán Thư” đến giờ, đã chép được

ba lần rồi” Người bạn càng kinh ngạc hơn, một cuốn sách dày như thế thì phải chép bao nhiêu lâu?Ông cười trả lời: “Tôi chép sách có một đặc điểm, lần một mỗi đoạn chép ra 3 chữ là có thể thuộcđược cả đoạn; lần hai mỗi đoạn chép ra 2 chữ là có thể thuộc được cả đoạn, đến giờ tôi chỉ cần chép

ra 1 chữ là có thể thuộc được cả đoạn rồi”

Người bạn nghe xong, quyêt định thử đố Tô Đông Pha Ông quyết định chọn một chữ trong mộtđoạn bất kỳ của “Hán Thư”, Tô Đông Pha quả nhiên ngay lập tức đã đọc thuộc cả đoạn văn đó,không thiếu cũng không sai một chữ nào Lại chọn vài đoạn để đố và quả nhiên, mỗi đoạn chỉ cầnchọn một chữ, Tô Đông Pha có thể thuộc trôi chảy cả đoạn Từ đó có thể thấy rằng, tài năng “xemqua đã thuộc” của Tô Đông Pha xuất phát từ sự miệt mài, không ngừng đọc sách và chép sách củaông

Ngày 27 tháng 10: Tên của người bàng quan sẽ không bao giờ được ghi trong bảng thành tích.Demosthenes là một nhà diễn thuyết, nhà chính trị nổi tiếng của Hy Lạp cổ đại Ông sinh ra đãnói lắp, giọng nói lại , không vang và còn có thói quen không tốt là hay nhún vai Xem ra, ôngdường như chẳng có chút khả năng trời phú nào để trở thành một nhà diễn thuyết Một nhà diễnthuyết xuất sắc phải có một giọng nói vang, âm thanh rõ ràng, tư thế đẹp và tài năng biện luậnphong phú

Để trở thành một nhà chính trị, nhà diễn thuyết lỗi lạc, ông đã học tập và rèn luyện vô cùng vất

vả, cực khổ Buổi diễn thuyết đầu tiên thất bại thảm hại, giọng nói không rõ ràng, bài diễn thuyếtthiếu sức hấp dẫn, người nghe phía dưới đều hét lên buộc ông rời khỏi bục diễn thuyết Từ đó ôngcàng nỗ lực học tập hơn

Ông khiêm tốn tới xin sự chỉ bảo về cách phát âm của diễn viên nổi tiếng, để cải thiện phát âm,ông ngậm một hòn đá nhỏ trong miệng rồi đọc diễn cảm, ông diễn cho gió lớn và sóng biển cùngnghe; để loại bỏ nhược điểm ngắn hơi, ông vừa đi đường núi gập ghềnh vừa không ngừng ngâmthơ Trong nhà, ông lắp một tấm gương lớn, từ sáng sớm tới tối khuya, soi mình vào gương vàluyện tập; để sửa tư thế khi diễn thuyết, ông buộc hai sợi dây thừng lên nóc nhà, trên hai đầu sợidây có hai con dao sắc nhọn, ông đứng vào khoảng giữa hai con dao và diễn thuyết…

Không chỉ luyện phát âm, ông còn không ngừng đi sâu nghiên cứu thơ ca, thần thoại Hy Lạp cổ,học thuộc các tác phẩm hài kịch lẫn bi kịch xuất sắc để tăng thêm vốn hiểu biết cho mình Trải quamười năm khổ luyện, cuối cùng ông đã trở thành một nhà diễn thuyết xuất sắc, những buổi diễnthuyết về chính trị nổi tiếng của ông đã đưa ông tới một đỉnh cao không bao giờ phai mờ; tuyển tậpnhững buổi thuyết trình được xuất bản, trở thành điển hình của nghệ thuật hùng biện thời cổ đại,làm rung động hàng triệu trái tim độc giả

Trang 33

Ngày 28 tháng 10: Thế giới sẽ luôn nhường đường đối với những người sống có mục tiêu vànhìn xa trông rộng.

Vào thời nhà hậu Lương, Ngũ Đại, có một họa sỹ nổi tiếng tên là Lệ Quy Chân Ông có tài vẽcảnh núi non, sông nước, cây rừng, chim muông và đặc biệt vẽ trâu rất đẹp Mọi người thường nóitrâu do ông vẽ “nhìn xa trông như thật”, nhưng lúc đó mọi người lại cực kỳ tôn sùng vẻ oai phonghùng dũng của hổ, thích treo tranh hổ trên tường phòng khách, nên ông quyết định vẽ hổ Ông vẽ

hổ trông chẳng giống thực tế chút nào, thậm chí có người còn nói, hổ do ông vẽ chỉ giống chó, nghexong ông rất buồn, liền hạ quyết tâm phải vẽ hổ thật đẹp! Thế là, ông mang theo lương khô và giấybút, lên đường vào sâu trong rừng già gần núi, nơi hổ vẫn hay ra vào, rồi dựng một ngôi nhà cỏ trêncây cổ thụ và sống ở đó

Nửa đêm, ngọn núi vô cùng tĩnh mịch, ông đang ngủ bỗng nghe một tiếng gầm vang như tiếngsấm như rung chuyển cả đất trời Ông cảm giác như suýt nữa thì rơi xuống khỏi cây, và ông biết hổ

đã tới, liền vội vàng lấy giấy bút ra, dũng cảm thò đầu ra ngoài để vẽ lại hình dáng khi hổ đang đi

Cứ thế, hễ hổ tới, ông lại vẽ, sau vài ngày, ông đã vẽ lại tất cả những dáng vẻ của hổ, như hổchạy thế nào, nhảy thế nào, bắt mồi thế nào, cáu giận thế nào, v.v… Ông đã sống trên cây một thờigian dài, đã quan sát và nắm bắt được các trạng thái, thuộc tính, thói quen sinh hoạt của hổ

Sau khi trở về nhà, ông lại mua một tấm da hổ từ bác thợ săn, mỗi khi rảnh rỗi lại khoác nó lênngười, rồi bắt chước động tác của hổ để nắm được thần thái của động tác ấy Nhảy một hồi thấmmệt, ông ngồi xuống nghỉ và bắt đầu vẽ hổ

Sau này, hổ do ông vẽ quả nhiên “lông bóng mượt, ánh mắt chằm chằm, toát lên được vẻ oaiphong của chúa tể rừng xanh” Mọi người tranh nhau mua các tác phẩm của ông, và coi đó lànhững báu vật nghệ thuật để chiêm ngưỡng và sưu tầm

Ngày 29 tháng 10: Nghệ thuật thành công rất đơn giản, đơn giản không có nghĩa là dễ dàng.Giữa thế kỷ 19, ngành công nghiệp dầu khí, than cốc phát triển với tốc độ nhanh chóng, các nhàhóa học khi ấy đều dốc sức tìm kiếm vật chất hữu cơ mới làm nguyên liệu cho những ngành sảnxuất này Trong đó con người phát hiện ra một chất hữu cơ có tên là benzene, được ứng dụng rộngrãi, nhưng kết cấu của nó ra sao? Đây là câu hỏi khó đặt ra cho rất nhiều nhà hóa học đương thời,

và nhà hóa học người Đức tên là Kekule cũng là một trong số đó

Để tìm ra lời giải đáp, hàng ngày ông đều chỉ chợp mắt ba bốn tiếng đồng hồ, mọi ngóc ngáchtrong nhà đều ghi những cấu tạo hóa học do ông viết ra Nhưng do hạn chế của điều kiện thínghiệm bấy giờ, ông vẫn chưa tìm ra đáp án Một hôm, sau nhiều ngày làm việc liên tục, ông vôcùng buồn ngủ, cảm giác mí mắt nặng cả nghìn cân, đành ngồi ngủ ngay trên ghế làm việc

Trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh ấy, ông như thấy rất nhiều nguyên tử xuất hiện trước mắt.Chúng xếp thành một hàng dài, từng cái từng cái nối đuôi nhau đi lại chậm chạp, giống như mộtcon rắn đang nhảy múa trước mắt, và bỗng nhiên, đầu con rắn ấy ngoạm chặt lấy đuôi của chínhmình, tạo thành một vòng tròn, và không ngừng xoay tròn

Ông bỗng nhiên nhảy lên, hét to: “Ta biết rồi, chính là nó” Ông lập tức vùi đầu vào nghiên cứu.Bận rộn cả một đêm, cuối cùng ông đã chứng minh được sự phỏng đoán của mình là chính xác Kếtcấu không gian của vòng tròn benzene đã đặt nền móng cơ sở cho ngành hóa học hữu cơ và hóasinh học, trở thành một trong những phát hiện vĩ đại nhất trong lịch sử khoa học của con người

Trang 34

Phóng viên phỏng vấn ông: “Kết cấu hóa học của benzene làm khó không biết bao nhiêu nhà hóahọc, ngài dựa vào đâu mà có được phát hiện trọng đại này?”

Ông mỉm cười và trả lời: “Thưa các ngài, hãy để chúng ta học cách nằm mơ trước tiên nhé!”.Ngày 30 tháng 10: Người không ngừng tìm kiếm cơ hội thì mới có thể nắm bắt được cơ hội kịpthời

Ngày xửa ngày xưa, ở một đất nước nọ, có một người khổng lồ và một nhóm người tí hon Họđều là những người anh dũng, thiện chiến

Người khổng lồ Aetna cao to như một ngọn núi, anh chỉ có một con mắt mọc ngay giữa trán.Anh thổi một hơi là có thể thổi bay cả trăm người tí hon lên trời Người tí hon rất đỗi nhỏ bé, mộtchiếc giầy cũng đủ làm giường ngủ cho họ

Người tí hon và người khổng lồ sống hòa thuận với nhau, họ thường cùng nhau vui đùa

Bầy hạc thường đến bắt nạt người tí hon Khi bầy hạc tấn công, người tí hon thường cưỡi thỏ,cưỡi cừu, cưỡi sóc và cầm vũ khí tiến hành phản kích Khi hạc dùng mỏ cắp người tí hon đi, ngườikhổng lồ Aetna sẽ xuất hiện, đánh cho chúng một trận tơi bời, buộc chúng phải tháo chạy

Một hôm, người khổng lồ Aetna đang nằm trên đất, vui chơi cùng người tí hon Họ đang vui vẻchơi đùa thì một người tí hon chạy tới bên tai người khổng lồ, hét lên: “Mau dậy đi, có một ngườikhổng lồ tới”

Người khổng lồ Aetna ngồi dậy, quả nhiên nhìn thấy một người khổng lồ đang tiến về phíamình

- “Anh là ai?”

- “Ta là Glassalso, muốn tới thánh quốc, ngươi mau nhường đường”

Aetna biết rằng Glassalso là một lực sỹ rất khỏe, muốn so tài cao thấp cùng anh ta Aetna có mộtkhả năng đặc biệt, đó là chỉ cần thân thể tiếp xúc với mặt đất thì sẽ sản sinh một sức mạnh lớn gấpmười lần trước đó

Aetna vung mạnh cây côn, cuộc chiến bắt đầu Sau vài hiệp đấu, Glassalso phát hiện ra điểm yếucủa Aetna, anh ta nhấc bổng Aetna lên và ra đòn, đánh chết Aetna

Người tí hon bắt đầu gào khóc và đều muốn báo thù cho Aetna Khi Glassalso nằm xuống ngủ,toàn bộ người tí hon cùng nhau xuất kích, tay cầm vũ khí, dũng cảm tấn công Gl- assalso Tinh thầnanh dũng, quả cảm, không sợ chết của người tí hon đã cảm động Gl- assalso Anh thừa nhận rằngmình đã thua những người tí hon

Ngày 31 tháng 10: Ngày Thế giới tiết kiệm Tiết kiệm là một đức tính tốt đẹp, chúng ta hãy bắtđầu tiết kiệm từ hạt gạo, từ giọt nước

Những câu chuyện tháng 11

Hôm đó, trời vừa sáng, Lỗ Ban đã cùng thầy giáo lên núi đốn củi Chớp mắt, trời đã về trưa, ánhnắng mặt trời gay gắt chiếu xuống mặt đất, Lỗ Ban buồn ngủ vô cùng, bèn lén dựa vào một thâncây để chợp mắt

Trang 35

Bỗng nhiên, trong một phút không cẩn thận, Lỗ Ban lăn từ trên sườn núi xuống, trong tình thếnguy cấp, ông liền tóm lấy một bụi cỏ dại, nhưng chẳng có tác dụng gì, cả người lẫn cỏ cùng tiếptục lăn xuống, túm cỏ dại còn cào xước bàn tay của Lỗ Ban.

Lỗ Ban bị thương, rất tức giận, giơ tay định ném túm cỏ đáng ghét kia đi thật xa Nhưng khi ôngnhìn thấy những cái lá kim nhỏ bé của túm cỏ, ông ngỡ người, đứng lặng: “Lá cỏ nhỏ thế này mà cóthể cào xước tay ta, nếu thay vào là một miếng sắt cứng rắn thì có lẽ lúc này bàn tay của ta đã bịđứt rời! Nếu như dùng miếng sắt vừa cứng vừa dài để cưa những cây gỗ đáng ghét kia, thì hiệu quả

sẽ thế nào?”

Lúc này, thầy của ông phát hiện ra học trò đã bị lăn xuống núi, từ trên núi lo lắng gọi tên LỗBan Lỗ Ban vui vẻ hét vang, đáp lại lời thầy: “Thưa thầy, con không sao ạ! Con còn phát hiện ramột bí mật của cỏ dại!” Sau khi về nhà, Lỗ Ban lập tức vẽ ra tranh, vẽ rồi lại tẩy, cuối cùng cũng

vẽ ra được “cái cưa” theo hình của cỏ có gai Lỗ Ban hưng phấn chạy đi tìm thợ rèn, bảo anh ta căn

cứ theo hình vẽ của mình mà tạo ra lưỡi cưa đầu tiên Về nhà, ông lắp thêm tay cầm, rồi đem đi đốncủi, quả thật, đã thu được một hiệu quả ngoài sức tưởng tượng

Ngày 1 tháng 11: Sách vở đưa chúng ta vào một xã hội tuyệt đẹp, khiến cho chúng ta được làmquen với những người thông minh, vĩ đại của mọi thời đại

Ngày xưa có một người đàn ông rất tốt bụng, luôn hết mình làm việc thiện giúp đỡ người khác.Ông bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để không ai phải chịu ấm ức, ai cũng cảm thấy bình đẳng.Sau đó, người đàn ông tốt bụng nghĩ ra một biện pháp, đó là xây một quán trọ ở nơi mọi ngườihay qua lại Trong quán trọ có lắp đặt đầy đủ những thiết bị có thể khiến con người cảm thấy thoảimái và vui vẻ Ông cũng đã chuẩn bị một phòng khách ấm áp, có lò sưởi tốt, củi, đèn, giường, chănđệm, trong kho còn chứa đầy các loại lương thực, tầng hầm còn dự trữ rất nhiều rau xanh, các loạihoa quả cùng với nước uống, rượu, thậm chí cả quần áo, giày dép, v.v… Dường như ông đã chuẩn

bị tất cả những gì có thể chuẩn bị được

Sau khi bố trí xong mọi việc, người đàn ông tốt bụng rời đi và đợi xem kết quả sẽ ra sao Liêntục có những người lương thiện qua đường xin tá túc, họ ăn một chút đồ ăn, uống một chút nước, ởlại đó một đêm, nếu không cũng chỉ là hai đêm hoặc một tuần mà thôi Nếu có ai cần phải mượnmột ít quần áo và giày dép thì sau khi dùng xong cũng thu gọn lại, đảm bảo giữ nguyên hình dángban đầu, để những người tới sau có thể tiếp tục sử dụng Vì thế, tất cả những người khách sau khirời đi, trong lòng đều rất cám ơn người chủ quán trọ tốt bụng mà họ không biết danh tính

Nhưng vào một ngày, có một đám người thô lỗ, bạo ngược tới đây Chúng trắng trợn cướp đi tất

cả những gì có trong quán trọ, hơn nữa, còn vì tranh cướp những đồ vật kia mà đánh lộn lẫn nhau.Ban đầu chúng chỉ chửi rủa, rồi sau đó bắt đầu dùng tay chân uy hiếp, cố ý làm đổ vỡ đồ đạc, rồichúng xông vào nhau, vật lộn cho tới khi tất cả mọi thứ đều vỡ vụn Lúc này chúng mới cảm thấyvừa đói vừa rét, thế là chúng lại đổ lỗi, oán trách lẫn nhau, và cùng quay sang nguyền rủa ngườichủ quán trọ Khi chúng rời quán trọ đi, người đói mềm, rét run, tức giận đùng đùng, nhưng vẫnkhông thôi oán trách người xây nên quán trọ này

Ngày 2 tháng 11: Thành công không phải chỉ có trong tương lai, mà thành công có từ giây phútbạn quyết tâm và tích cực làm việc gì đó

Một con khỉ và một con mèo sống cùng nhau Chúng cùng thuộc một người chủ, sống với nhautrong một thời gian dài khiến chúng trở thành những người bạn tốt, thân thiết của nhau

Trang 36

Nhưng chúng cùng nhau làm rất nhiều việc hại người lợi ta Ví như, trong nhà có đồ vật gì bị vỡ,

bị hỏng hoặc bị mất thì chắc chắn là do chúng gây nên

Người chủ có nuôi một chậu cá vàng, khi rảnh rỗi rất thích đứng trước chậu cá, ngắm những chú

cá vàng nhỏ bé tung tăng bơi lội Dần dần, chậu cá trở thành niềm yêu thích nhất của người chủ.Một hôm, người chủ có việc phải ra khỏi nhà vài hôm, liền đem chậu cá đặt lên nóc tủ cao, đềphòng mèo bắt cá ăn thịt Nhưng khi người chủ trở về, cá vàng vẫn chẳng thoát khỏi số mệnh thảmthương

Hóa ra, dưới sự giúp đỡ của khỉ, mèo đã trèo lên nóc tủ, đẩy chậu cá rơi xuống đất và ăn thịt cángon lành, không một chút thương tiếc Người chủ cáu giận đánh cho chúng một trận nên thân,nhưng chúng vẫn chứng nào tật ấy, bản tính không đổi

Ngày hôm sau, hai đứa chúng nhìn thấy một vốc hạt dẻ được vùi ở một góc lò sưởi Nhưng ai sẽ

là người lấy hạt dẻ từ trong đống lửa ra? Đây quả là một câu hỏi khó Khỉ gian xảo, nó bảo mèo vàolấy

- “Người anh em, hôm may chính là lúc để anh thể hiện tài năng của mình rồi đấy, đây chính làbản lĩnh trông nhà của anh đó” Khỉ nói với mèo

Vừa nói dứt lời, con mèo thích việc lớn, hám công to liền hành động ngay Nó dùng đôi chânlinh hoạt của mình để tách những thanh củi đang cháy ra, rồi lại thu chân về, cứ như thế vài lần,cuối cùng mèo cũng lấy được hạt dẻ ra từ trong đống lửa, còn con khỉ gian xảo tranh thủ thời cơngồi bóc hạt dẻ ăn ngon lành

Ngày 3 tháng 11: Không nên hỏi người khác đã làm gì cho bạn mà hãy tự hỏi mình đã làm gìcho người ta

Một con cáo chạy vào vườn một nhà nọ, bị gà trống nhìn thấy Gà trống liền cất tiếng gáy báođộng, mọi người đều muốn bắt và giết chết cáo Cáo phải dốc toàn bộ sức lực, chẳng dễ dàng gìmới thoát khỏi vòng vây Sau đó, nó chạy tới một bụi rậm, trốn trong đó nhiều ngày liền Một hôm,

gà trống trên đường đi kiếm ăn đã tới một bãi đất trống ven rừng, cáo sau nhiều ngày đã hồi phụcsức khỏe, phát hiện ra gà trống Nó đến một gốc cây gần đó, nhìn thấy gà trống đang nằm nghỉ trênđó

- “Gà trống, ngươi không cầu nguyện thì ngươi sẽ chết trên cây đó Ngươi hãy mau xuống đâycầu nguyện đi, trong lòng ngươi chẳng phải có bao nhiêu điều cần sám hối sao?” Gà trống nghethấy có lý, liền nhảy từ trên cây xuống đất

Cáo vồ mạnh vào người gà, dùng móng vuốt kẹp chặt gà trống, kéo hai cánh gà ra, vừa vặt lôngvừa nói: “Gà trống, ta bị ngươi hãm hại nhiều lần rồi, giờ ngươi phải trả giá đắt cho tội không kínhtrọng ta”

Gà trống đáp: “Tôi nghe theo sự sai khiến của người chủ, anh làm điều có lỗi với chủ tôi, tôi nào

có thể ngồi im, khoanh tay vờ như không biết gì”

- “Ngươi, con gà trống đáng ghét, ngươi còn dám cãi!” Lúc này nó càng vặt lông gà mạnh hơn

Gà trống vội vàng lên tiếng: “Ôi, phu nhân cáo, công tước cáo kính mến! Từ nay về sau, tôi sẽtrung thành tuyệt đối, hết mình phục vụ người! Người muốn nướng bánh, tôi sẽ đi mua bánh, vàcòn hát bài ca ca ngợi để may mắn hạnh phúc đến với người và với tôi…”

Trang 37

Cáo nghe xong động lòng, ngây ngất trong những lời có cánh Móng vuốt bất giác lỏng hơn, gàtrống thừa cơ vùng vẫy tháo chạy: “Ôi, bà cáo già, ha ha, ngươi cứ ở đó mà nằm mơ đi nhé!” Cáolúc này mới phát hiện ra mình đã mắc lừa, đành cúp đuôi bỏ đi.

Ngày 4 tháng 11: Người thành công là người biết học hỏi kinh nghiệm của người khác, cònngười thất bại là người chỉ biết học hỏi kinh nghiệm của bản thân

Chuột đồng và chuột nhà là những người bạn tốt của nhau, chuột đồng mời chuột nhà xuốngnông thôn làm khách một bữa

Sau khi về nông thôn, chuột nhà vừa đánh chén ngon lành lúa mạch và ngũ cốc, vừa nói vớichuột đồng: “Bạn ơi, bạn biết không? Bạn sống một cuộc sống giống hệt loài kiến, không, thậm chícòn không bằng loài kiến Bạn nhìn xem, bạn ăn những gì, lúa mạch, ngũ cốc ư? Đây đều là những

gì mà kiến thành phố còn không thèm ngửi tới Bạn chưa bao giờ vào thành phố phải không? Ở chỗtôi có rất nhiều đồ ăn ngon, hãy cùng tôi vào đó tận hưởng nhé! Đừng sống một cuộc sống bình dânthế này nữa!”

Chuột đồng nghe xong, tim đập rộn ràng, vội vàng theo chuột nhà vào thành phố Chuột nhà dẫnchuột đồng đi xem nào là đậu với ngũ cốc, táo đỏ, phomat khô, mật ong, hoa quả và rất nhiều, rấtnhiều món ngon mà chuột đồng chưa bao giờ nhìn thấy Chuột đồng ngắm nghía mà rỏ dãi thèmthuồng, kinh ngạc vô cùng, hết lời tán dương, và không quên than thở xót thương cho số phận củamình, cảm thấy trước đây mình đã lãng phí rất nhiều thời gian

Khi chúng chuẩn bị bắt đầu vào bữa thì có người mở cửa Chuột nhà nhát gan vừa nghe thấytiếng động đã sợ hãi chui ngay vào ổ Khi chuột nhà vừa định lấy phomat khô, lại có người vào lấychút đồ Chuột nhà vừa nhìn thấy người, lại lập tức chui ngay vào hang

Chuột đồng nào đã bao giờ phải chịu cảnh phập phồng lo sợ thế này, thế nên bây giờ nó chẳngbuồn nghĩ đến cái bụng đói nữa, dõng dạc tuyên bố với chuột nhà: “Bạn thân mến, tạm biệt nhé!Bạn cứ thoải mái ăn đi, vừa ăn vừa hốt hoảng lo lắng Tốt hơn hết tôi vẫn nên quay về gặm nhấmlúa mạch và ngũ cốc, sống một cuộc sống bình an mà bạn cho rằng nó là quá bình dân ấy!”

Ngày 5 tháng 11: Tự đánh bại mình là sự thất bại bi thảm nhất, tự chiến thắng mình là chiếnthắng cao quý nhất

Trong một khu rừng nọ, có một đàn chuột và một đàn chồn Quan hệ giữa đàn chuột và đàn chồn

từ trước tới nay vốn đã không hòa thuận, thường xuyên vì những việc cỏn con mà xảy ra chiến

tra-nh Nhưng mỗi lần như vậy, đàn chuột đều bị đánh tơi bời tan tác, phải tháo chạy, trốn về hang màkhông dám ra ngoài suốt một thời gian dài Đàn chuột luôn buồn phiền vì việc này, chúng bèn tổchức một buổi hội nghị chuyên thảo luận vấn đề này, tiêu đề của hội nghị là “Buổi thảo luận

về việc làm thế nào để đánh bại lũ chồn” Tất cả bọn chuột cùng tụ họp lại, tổng kết những kinhnghiệm, bài học về nguyên nhân tại sao mình luôn thua lũ chồn, và cuối cùng chúng rút ra một kếtluận: Vì lũ chuột không có một vị tướng lãnh đạo tập thể, dẫn dắt toàn đàn nên chúng liên tiếp thấtbại

Sau đó, lũ chuột giơ tay biểu quyết, chọn ra vài chú chuột khá oai phong làm tướng quân Đểphân biệt tướng quân và chuột thường, lũ chuột đề nghị tướng quân trông phải thật khác biệt

- “Làm thế nào mới có thể khiến bản thân khác biệt đây?” Mấy con chuột tướng nghĩ đi nghĩ lại,cuối cùng đồng loạt cho rằng đeo một cái sừng trên đầu là biện pháp hay nhất nhưng cũng đơn giản

Trang 38

nhất Thế là lũ chuột đồng tâm hiệp lực cùng làm mấy cái sừng trông vô cùng đặc biệt và nghĩ cáchbuộc lên đầu mấy con chuột thủ lĩnh.

Chẳng bao lâu sau, chiến tranh lại bùng phát, nhưng dù có chuột tướng quân lãnh đạo, đàn chuộtlần này vẫn bị đánh tan tác Lũ chuột tháo chạy khắp nơi, đều muốn bảo toàn mạng sống nhỏ bé củachính mình Các con chuột khác đều rất dễ dàng tháo chạy về hang, nhưng mấy con chuột tướngquân kia, chính vì trên đầu có sừng nên dù có cố gắng thế nào cũng chẳng thể chui vào hang, liền bị

lũ chồn ăn thịt

Ngày 6 tháng 11: Không tưởng sẽ nghĩ ra ý kiến hay nhưng không thể hoàn thành được bất cứviệc gì

Cáo thường xuyên tấn công trộm gà tây, việc này khiến gà tây luôn phải sống trong phập phồng

lo sợ Để chống lại sự tấn công của cáo một cách hữu hiệu, gà tây đã xây dựng gốc cây nơi mìnhhay nghỉ ngơi thành một tòa thành kiên cố Con cáo gian ác đã lượn quanh gốc cây vài vòng, nhìnthấy chú gà tây nào cũng đang cất tiếng cảnh báo lẫn nhau nên nó không dám làm bừa

Trước tình hình này, cáo nóng vội hét lên:

- “Sao thế? Mấy con gà trốn trên cây các ngươi lại dám chống lại ta sao, các ngươi cho rằng nhưvậy có thể tránh được cái chết sao? Không, không bao giờ! Ta thề với trời rằng, ta sẽ không dễdàng buông tha cho các ngươi!” Cáo không chỉ nói, nó còn làm đúng như vậy

Đêm đó, trăng sáng vằng vặc, dường như cố tình trêu tức cáo, nhưng đối với gà tây, thời tiết quả

là tuyệt vời, không gì có thể diễn tả được, nhờ thế chúng có thể nhìn thấy cáo dưới gốc cây mộtcách rõ ràng Đương nhiên, để tấn công vào tòa thành, cáo cũng không manh động, nó mưu mô tính

kế trước sau, lúc thì giả vờ như trèo lên tấn công, lúc lại kiễng chân nhón người di chuyển từngbước, tiếp đó lại giả chết nằm vật xuống đất, một lúc sau lại ngồi dậy, dường như đến diễn viên bậcthầy của làng hài kịch Italia cũng chẳng thể diễn được nhiều vai diễn khác nhau như thế Cáo dựngcái đuôi béo mập của mình lên, liếm láp đến bóng nhoáng, và còn diễn đủ trò lừa gạt khác

Trong quãng thời gian này, không có một chú gà tây nào dám lơ là cảnh giác, tình thế buộcchúng phải mở to đôi mắt, căng thẳng theo dõi từng động tĩnh của nhành cây ngọn cỏ ở phía dưới.Nhưng thời gian dài qua đi, những chú gà tây đáng thương đã hoa mắt chóng mặt, thỉnh thoảng lại

có chú ngã từ trên cây xuống, có đến nửa số gà bị rơi xuống đất Cáo nhặt hết số gà rơi xuống, gomlại, làm thịt và đưa vào phòng bếp của mình

Ngày 7 tháng 11: Tiết Lập đông (ngày 29 tháng 9 âm lịch) Mùa đông bắt đầu tới, chúng ta sẽcảm nhận được hơi lạnh đang tới gần chúng ta

Một ngày giữa thu, qua cửa sổ, gà mẹ nhìn thấy một “cây táo” mới mọc lên ở vườn sau - “Chỗ

đó ngày hôm qua vẫn còn là một mảnh đất trống, nào có cây cối gì?” Nó cảm thấy kỳ lạ

- “Có những cây táo mọc rất nhanh mà!” Cây táo đó cất tiếng Gà mẹ nhìn vào thân cây, ngạcnhiên nói: “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cây nào mà mọc ra nhiều ngón chân với lông lá xù xì” Cây

đó nói: “Có những cây táo như thế này Này, gà mẹ, mau đến hóng mát dưới tán lá rậm rạp của tôiđi”

Gà mẹ lại nhìn lên ngọn cây, nói: “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái cây nào lại mọc ra hai cái tainhọn thế này” Cây đó nói: “Ôi gà mẹ ơi, hãy mau đến thưởng thức những trái táo vừa to vừa ngọtcủa tôi đi” - “Để tôi nghĩ đã”, gà mẹ nói, “tôi cũng chưa bao giờ nghe thấy một cái cây lại có một

Trang 39

cái miệng đầy răng sắc nhọn thế kia!” Cây đó nói: “Có những cái cây chính là như thế này Gà mẹ

ơi, gà mẹ, mau ra đây đi, ngồi nghỉ trên cành cây mới thoải mái làm sao!” Gà mẹ lại nói: “Vàomùa này lá cây táo đã rụng hết từ lâu rồi”

- “Ồ, không sai chút nào”, cây đó nói, “có những cây phải rụng lá” Nói rồi cái cây bắt đầu runglên, lá cây ào ào rụng xuống, chỉ nhìn thấy khoảng đất nơi mà lúc nãy cây táo mọc lên, và rồi mộtcon cáo to gian ác hiện nguyên hình Gà mẹ nhìn thấy vậy nhưng không hề sợ hãi, vì nó sớm đãnhìn ra bộ mặt thật của cáo Nó nhẹ nhàng hạ cửa sổ xuống, khóa chặt lại

Con cáo không lừa được gà mẹ, vừa đói vừa tức, sau khi mắng mỏ một trận cũng chẳng thu được

gì, đành cúp đuôi bỏ đi với cái bụng rỗng

Ngày 8 tháng 11: Tài sản quý nhất là con tim Trí tuệ và nhan sắc chỉ là những tấm khăn choàng

Có một chú chim chào mào bay từ phương xa tới rừng trúc Chim trong rừng thấy bên cạnh mìnhlại có thêm một chú chim xinh đẹp, liền tranh nhau đến hỏi thăm và khen nó: “Bạn thật đẹp!”.Chim chào mào được khen nhiều đến mức quên đi tất cả

Đợi sau khi các loài chim đã rời đi hết, nó chạy tới bên bờ sông, ngắm nhìn mình một cách cẩnthận và cảm thấy mình còn đẹp hơn những gì các loài chim nói Thế là nó bay đến một ngọn cây vànói: “Xem ra, ta chỉ có thể ở đây qua đêm nay thôi, nhưng dù sao thì so với việc ở cùng với lũ chimxấu xí kia cũng còn tốt hơn nhiều” Trong mơ, nó trở thành quốc vương đẹp nhất loài chim… Bỗngnhiên, tiếng ếch kêu ồm ộp khiến giấc mơ đẹp bị đứt đoạn, nó vô cùng tức giận, thô lỗ nói với ếch:

“Đồ xấu xí, thân toàn cục với nốt! Dám tới đây phá hỏng giấc mơ đẹp của ta!”

Ếch trả lời: “Tôi đang giúp anh diệt trừ ruồi muỗi” Chim chào mào nói: “Ai mà biết đồ xấu xínhà ngươi có mưu đồ gì!”

Sau khi ếch đi rồi, chim chào mào bị muỗi đốt không còn chỗ nào ẩn náu tiếp Trời vừa sáng, nólại đến bên bờ sông soi gương ngắm vuốt Nó nhìn thấy một chú chim khách, liền hỏi ngay: “Anhxem chúng ta ai đẹp hơn?” Chim khách nói: “Tôi đang bận làm tổ, anh cũng mau làm một cái tổ

ấm áp chuẩn bị cho mùa đông đi” Chim không nghe lời khuyên, vẫn ngây ngất trong vẻ đẹp củamình

Mùa đông đến rất nhanh, chim chào mào phát hiện lớp lông của mình bắt đầu rụng dần Tuyếtrơi đầy trời, trùm kín cả lên lớp da trần của nó, nó rất lạnh, nhưng lại chẳng có chốn nương thân.Bởi vì nó không có nhà, các loài chim khác cũng chẳng muốn cho nó ở nhờ Chẳng bao lâu sau, cơthể của nó bị đông cứng lại

Ngày 9 tháng 11: Lý trí tạo nên các bậc triết gia, vinh quang tạo nên các bậc anh hùng Nhưngchỉ có đạo đức mới tạo nên các bậc hiền nhân

Do tính tình của hổ khá tàn nhẫn nên các loài động vật trong rừng quyết định chọn voi làm quanphụ mẫu của chúng Tuy nhiên, thân thể của viên quan phụ mẫu này cao to lực lưỡng nhưng đầu óclại hơi hồ đồ Ưu điểm lớn nhất của nó là vô cùng nhân từ, đến một con ruồi cũng không nỡ làmhại Nhưng nó chẳng bao giờ biết phân tích tình hình, ai nói gì nó cũng tin

Thức ăn mà cáo thích nhất là những chú cừu non, đây là sự thực mà bất kỳ loài động vật nàocũng biết Cho dù cừu có đề phòng, chống cự thế nào cũng chẳng có tác dụng gì Sau khi cáo ăn thịtcừu còn lấy da cừu làm quần áo chống rét cho mùa đông lạnh buốt, hoặc trải ra làm đệm trong tổ.Hành vi hung tàn của cáo khiến cừu không thể nhẫn nhịn được hơn, không còn cách nào khác, cừu

Trang 40

đành trình một bản cáo trạng lên quan phụ mẫu có tấm lòng bồ tát, khẩn thiết đề nghị voi ra lệnhcáo ngừng ngay việc lột da cừu Voi quát lên với cáo: “Đồ khốn nạn! Những việc các ngươi làmtoàn là những thủ đoạn tàn ác! Ai cho phép các ngươi cướp da cừu hả?”.

Cáo giả bộ đạo đức, giải thích: “Bẩm đại nhân, chúng tôi làm như vậy không phải là cướp ạ,thực ra đây là một chế độ Mùa đông đến rồi, dù gì chúng tôi cũng cần có áo ấm để mặc, thế nênmới lấy một chút thuế từ trên người cừu mà thôi Chúng cứ la hét ầm ĩ như vậy, thật không biếtđiều Chúng tôi chẳng làm gì quá đáng, chẳng qua là xin mỗi con cừu một tấm da mà thôi Chúngkhông chịu mau chóng đưa ra, sao có thể trách chúng tôi được?”

Voi nói: “Ồ, hóa ra là như vậy Nếu như pháp luật đã cho phép, vậy thì lột một tấm da đi! Nhưngngoài việc đó ra, các ngươi không được động đến một sợi lông cừu đâu nhé!

Ngày 10 tháng 11: Ngày Thanh niên thế giới Ngày này kêu gọi thanh niên trên thế giới sống hòabình, đoàn kết với nhau

Mùa hè, vua sư tử nằm ngủ trên một chiếc giường gỗ, rôm mọc đầy người Sau khi nghe nói, cáoliền tới hiến kế: “Tôi phát hiện một chiếc giường đá không xa đây lắm, nằm ngủ trên đó chắn chắn

sẽ rất mát mẻ, thoải mái” Sư tử nằm ngủ trên chiếc giường đá đó mấy ngày, quả nhiên rôm đã lặnhết Thế là, vua sư tử cứ nằm mãi trên đó

Mùa đông sắp gõ cửa, chiếc giường đá rắn chắc ấy khiến vua sư tử đau ê ẩm toàn thân, lại cònlạnh buốt, chẳng có chút hơi ấm nào Vì vậy, vua sư tử cho triệu tập hai vị đại thần là gấu và cáovới lớp lông rậm rạp và nói với chúng: “Hỡi những người bạn, chiếc giường kia quả thật là cứngquá, ta muốn trưng thu một ít lông thú, như thế sau này ta sẽ không phải nằm trên hòn đá cứng đơnày nữa”

Gấu và cáo trả lời: “Bệ hạ anh minh! Vì sức khỏe của bệ hạ, đừng nói là lông thú, có là da thú đinữa, cũng không ai nỡ không dâng lên Hơn nữa, chỗ chúng ta có rất nhiều loài động vật lông dàinhư linh dương, sơn dương, hươu sao, hươu một sừng, chúng chưa bao giờ cống nạp cái gì, mau đithu lông nhung của chúng, kể cả có lột một chút da thì số lượng lông trên người chúng cũng chẳnggiảm đi là mấy; ngược lại, chúng còn cảm thấy đi lại nhẹ nhàng hơn nhiều”

Ý kiến này lập tức được vua sư tử chấp thuận

Vua sư tử hết lời tán dương sự trung thành của hai vị đại thần, nhưng rốt cuộc gấu và cáo đãcống hiến sức lực như thế nào?

Chúng đi bắt một loạt những con vật đáng thương, rồi lột sạch cả da lẫn lông của chúng; mặc dùlông của gấu và cáo còn dày hơn những con vật kia nhiều lần, nhưng chúng lại chẳng động đến mộtsợi lông của mình Ngược lại, mỗi vị đại thần tham gia trưng thu lông thú cho vua sư tử đều vơ vétđược lợi lộc từ số cống vật kia Mỗi vị đều đã chuẩn bị cho mình một tấm đệm mùa đông bằng dathú ấm áp

Ngày 11 tháng 11: Giữa thành công và thất bại chỉ có một khoảng cách ngắn ngủi

Trong một buổi tiệc đón mừng binh sỹ mới nhập ngũ, có một vị binh sỹ già kể lại một câuchuyện như sau:

Trước giải phóng, vị binh sỹ già từng tham gia chiến dịch truy quét thổ phỉ vùng Tây Nam.Chiến dịch diễn ra vô cùng ác liệt, nhưng không lâu đã kết thúc Người binh sỹ già vác súng đitruy quét những tên địch còn sót lại Khi ông đi vòng qua một hòn đá lớn, va phải một tên thổ phỉ

Ngày đăng: 28/04/2015, 17:45

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w