1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Nghiên cứu sự tác động của các yếu tố chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế hoa kỳ giai đoạn 1955 2010

13 567 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 13
Dung lượng 344,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Một quốc gia cũng giống như một doanh nghiệp luôn tìm cách đo lường kết quả hoạtđộng của mình sau mỗi thời kì nhất định. Một chỉ tiêu không kém phần quan trọng trong việcđo lường thành tựu của nền kinh tế là tổng sản phẩm quốc nội. Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) đo lường tổng giá trị của các hàng hóa và dịch vụ cuốicùng được sản xuất ra trong phạm vi lãnh thổ quốc gia, trong một thời kỳ nhất định (thường làmột năm). GDP là kết quả của hàng triệu triệu hoạt động kinh tế xảy ra bên trong lãnh thổ của mộtđất nước. GDP là kết quả của hàng triệu triệu hoạt động kinh tế xảy ra bên trong lãnh thổ của đâtnước.Những hoạt động này có thể do công ty,doanh nghiệp của công dân nước đó hay côngdân nước ngoài sản xuất tại nước đó. Nhưng GDP không bao gồm kết quả hoạt động của côngdân nước sở tại tiến hành ở nước ngoài. Đây là một phân biệt có ý nghĩa. GDP là thước đo tốt về thành tựu kinh tế của một đất nước,nó dùng để so sánh quy môsản xuất của các nước khác nhau trên thế giới hay dùng để phân tích sản lượng của một đấtnước qua các thời gian khác nhau từ đó các nước có thể lập chiến lược để phát triển kinh tế dàihạn và kế hoạch ngân sách, tiền tệ ngắn hạn. Trước vai trò to lớn của GDP đối với mỗi quốc gia ta đi tìm hiểu vậy những yếu tố nàogóp phần tạo nên GDP?Và đây cũng là đề tài nhóm chúng tôi nghiên cứu: “ Nghiên cứu sự tác động của các yếutố Chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP củanền kinh tế Hoa Kỳ giai đoạn 19552010”.

Trang 1

Phần I TỔNG QUÁT

I Giới thiệu đề tài:

- Một quốc gia cũng giống như một doanh nghiệp luôn tìm cách đo lường kết quả hoạt động của mình sau mỗi thời kì nhất định Một chỉ tiêu không kém phần quan trọng trong việc

đo lường thành tựu của nền kinh tế là tổng sản phẩm quốc nội

- Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) đo lường tổng giá trị của các hàng hóa và dịch vụ cuối

cùng được sản xuất ra trong phạm vi lãnh thổ quốc gia, trong một thời kỳ nhất định (thường là một năm)

- GDP là kết quả của hàng triệu triệu hoạt động kinh tế xảy ra bên trong lãnh thổ của một

đất nước

- GDP là kết quả của hàng triệu triệu hoạt động kinh tế xảy ra bên trong lãnh thổ của đât

nước.Những hoạt động này có thể do công ty,doanh nghiệp của công dân nước đó hay công

dân nước ngoài sản xuất tại nước đó Nhưng GDP không bao gồm kết quả hoạt động của công

dân nước sở tại tiến hành ở nước ngoài Đây là một phân biệt có ý nghĩa

- GDP là thước đo tốt về thành tựu kinh tế của một đất nước,nó dùng để so sánh quy mô

sản xuất của các nước khác nhau trên thế giới hay dùng để phân tích sản lượng của một đất nước qua các thời gian khác nhau từ đó các nước có thể lập chiến lược để phát triển kinh tế dài hạn và kế hoạch ngân sách, tiền tệ ngắn hạn

- Trước vai trò to lớn của GDP đối với mỗi quốc gia ta đi tìm hiểu vậy những yếu tố nào góp phần tạo nên GDP?

Và đây cũng là đề tài nhóm chúng tôi nghiên cứu: “ Nghiên cứu sự tác động của các yếu

tố Chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế Hoa Kỳ giai đoạn 1955-2010”.

II Nguồn gốc mô hình từ lý thuyết

1 Khái niệm:GDP là chỉ tiêu đo lường tổng giá trị bằng tiền của các hàng hóa dịch vụ

cuối cùng được sản xuất ra trên lãnh thổ một nước trong một khoảng thời gian nhất định bất kể

do công dân nước đó hay công dân nước ngoài tạo ra

Hàng hóa đó phải do một đơn vị thường trú trên phạm vi lãnh thổ một nước từ một năm trở lên tạo ra

2 Phương pháp tính tổng sản phẩm quốc nội

a Phương pháp tính theo luồng sản phẩm cuối cùng:

GDP= Tổng các khoản chi tiêu để mua hàng hóa dịch vụ của các tác nhân trong nền

kinh tế

Trang 2

GDP = C+I+G + X -IM

Trong đó: GDP: Tổng sản phẩm quốc nội

C: Tiêu dùng của hộ gia đình

I: Đầu tư của các nhà sản xuất

X: Xuất khẩu

IM: Nhập khẩu

G: Chi tiêu của Chính phủ

b Phương pháp tính theo luồng thu nhập ( phương pháp phân phối)

GDP = tổng các khoản thu nhập được hình thành trong quá trình phân phối.

GDP = De +w + i + r + p + Ti

Trong đó : De : khấu hao để bù đắp phần tài sản cố đinh hao mòn

W : tiền lương

i : trả lãi suất

r : trả tiền thuê nói chung

p : phân phối lợi nhuận nó chung

Ti : thuế gián thu

Chú ý :

GDP danh nghĩa theo giá thị trường = GDP theo phương pháp phân phối.

GDP danh nghĩa theo yếu tố sản xuất = GDP danh nghĩa theo giá thị trường - Ti

c Vấn đề tính trùng và phương pháp giá trị gia tăng

Để sản xuất hàng hóa cuối cùng đến tay người tiêu dùng,phải trải qua nhiều công đoạn sản xuất khác nhau Mỗi công đoạn, mỗi doanh nghiệp chuyên môn hóa chỉ đóng góp tương ứng một phần giá trị của mình để tạo ra một hàng hóa dịch vụ hoàn chỉnh

Vì vậy khi tính GDP theo cung dưới - luồng thu nhập hoặc chi phí đòi hỏi phải rất cẩn

trọng để tránh tính trùng

- Giá trị gia tăng VA : là khoảng chênh lệch giữa giá trị sản lượng của doanh nghiệp với khoản mua vào về vật liệu và dịch vụ từ các doanh nghiệp khác mà đã được dùng hết trong việc sản xuất ra sản lượng đó

VA = doanh thu + chênh lệch hàng tồn kho - chi phí trung gian

VA chính là lượng gia tăng trong giá trị của hàng hóa do kết quả của quá trình sản xuất và

nó là số đo phần đóng góp của doanh nghiệp vào tổng sản lượng của nền kinh tế

GDP = tổng VA của các đơn vị thường trú trên phạm vi lãnh thổ một quốc gia.

Trang 3

Tóm lại, việc tính toán bằng nhiều phương pháp đều cho những kết quả giống nhau Tuy nhiên trên thực tế có những chênh lệch nhất định do những sai sót từ những con số, thống kê hoặc tính toán

Trang 4

Phần II: THIẾT LẬP, PHÂN TÍCH VÀ ĐÁNH GIÁ MÔ HÌNH

I Xây dựng mô hình

Mô hình gồm 4 biến:

- Biến phụ thuộc :

+ Y: Tổng sản phẩm quốc nội – GDP (Gross Domestic Product), đơn vị tính: tỷ đôla Mỹ.

- Biến độc lập :

+ X 2 : Dân số không bao gồm lực lượng vũ trang – CNP (Civilian institutional Population),

đơn vị tính: Ngàn người

+ X 3 : Tổng đầu tư tư nhân trong nước - GPDI (Gross Private Domestic Investment) đơn vị

tính: tỷ đôla Mỹ

Ta có mô hình ban đầu:

GDP t = β 1 + β 2 CNP t + β 3 GPDI t + V t

Hay: Y t = β 1 + β 2 X 2t + β 3 X 3t + V t

II Mô tả các biến

- Biến Y: Tổng sản phẩm quốc nội - GDP

Hình 1 Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) có giá trị trung bình là 4910.546 tỷ đôla, trung vị là 3312.5

tỷ đôla, giá trị lớn nhất trong mẫu là 14,750.2 tỷ đô la, giá trị nhỏ nhất trong mẫu là 402.6 tỷ đô

la Giá trị GDP tăng đều qua các năm, tăng mạnh trong giai đoạn từ những năm 1985-2008 Giai đoạn từ cuối năm 2008 đến hết năm 2009 có sự giảm nhẹ do khủng hoảng kinh tế Hoa Kỳ

và sau đó tăng trở lại

Kiểm định Jarque-Bera ta thấy biến Y có xác suất nhỏ 5% nên bác bỏ giả thuyết H0, tức là các biến không tuân theo quy luật phân phối chuẩn

- Biến X2: Dân số không bao gồm lực lượng vũ trang – CNP

Hình 2

Trang 5

Tổng dân số không bao gồm lực lượng vũ trang số có giá trị trung bình là 170,528.8 ngàn

người, trung vị là 173,046 ngàn người, giá trị lớn nhất trong mẫu là 238,104 ngàn người và giá trị nhỏ nhất trong mẫu là 109,130 ngàn người Dân số có khuynh hướng tăng đều qua các năm Kiểm định Jarque-Bera ta thấy biến X2 có xác suất nhỏ 5% nên bác bỏ giả thuyết H0, tức là các biến không tuân theo quy luật phân phối chuẩn

Hình 3 Tổng đầu tư tư nhân trong nước có gái trị trung bình trong mẫu là 776.399 tỷ đôla, giá trị trung vị 563.1 tỷ đôla, giá trị lớn nhất 2,352.1 tỷ đôla, giá trị nhỏ nhất 58.7 tỷ đôla GPDI có sự gia tăng qua các thời kỳ nhưng cũng có những giai đoạn giàm nhẹ, trong năm 2001-2003 có sự giảm nhẹ sau đó tăng trở lại và đến cuối năm 2008 thì giảm cho đến nay do khủng hoảng kinh

tế ở Hoa Kỳ

Kiểm định Jarque-Bera ta thấy tất cả các biến có xác suất nhỏ 5% nên bác bỏ giả thuyết H0, tức là các biến không tuân theo quy luật phân phối chuẩn

Đây là hàm Coob Douglass, không phải là hàm tuyến tính vì vậy ta lấy giá trị logarit các biến để thực hiện ước lượng theo phương pháp OLS

Ta có: LnY = log(Y)

LnX2 = log(X2) LnX3 = log(X3)

- Mô hình hồi quy tổng thể như sau:

(PRF) LnYt =  1+ 2 LnX2t+ 3 LnX3t+ Vi

- Mô hình hồi quy mẫu:

(SRF) LnYt = 

1

 + 

2

 LnX2t+  ˆ3LnX3t + ei ( ei là ước lượng của Vi)

III Kiểm tra tính dừng

Ta sử dụng kiểm định Dicky-Fuller để kiểm định tính dừng cho từng biến với giả thuyết

H0: không dừng và đối thuyết H1: dừng với mức ý nghĩa 5%

- Biến LnY:

Nhìn vào hình 4 ta thấy giá trị Prob = 0.9942 > 0.05 nên chưa có sơ sở để bác bỏ giả thuyết

H0: biến này chưa dừng và ta tiếp tục lấy sai phân bậc 1 của LnY là DlnY (DlnY=D(lnY)) ta

tiếp tục kiểm định tính dừng, ta có kết quả phân tích ở hình 4

Nhìn vào hình 5 ta có giá trị Prob=0.0000<5%, ta bác bỏ giả thuyết H0 và chấp nhận H1: sai phân bậc 1 của biến LnY đã dừng

- Biến LnX 2 :

Trang 6

Hình 6 Hình 7 Nhìn vào hình 6 ta thấy giá trị Prob = 0.9795 > 0.05 nên chưa có sơ sở để bác bỏ giả thuyết

H0: biến này chưa dừng và ta tiếp tục lấy sai phân bậc 1 của LnX2 là DlnX2 (DlnX 2 =D(lnX 2 )) ta

tiếp tục kiểm định tính dừng, ta có kết quả phân tích ở hình 4

Nhìn vào hình 7 ta có giá trị Prob=0.0036<5%, ta bác bỏ giả thuyết H0 và chấp nhận H1: sai phân bậc 1 của biến LnX2 đã dừng

- Biến LnX 3 :

Nhìn vào hình 8 ta thấy giá trị Prob = 0.8628 > 0.05 nên chưa có sơ sở để bác bỏ giả thuyết

H0: biến này chưa dừng và ta tiếp tục lấy sai phân bậc 1 của LnX3 là DlnX3 (DlnX 3 =D(lnX 3 )) ta

tiếp tục kiểm định tính dừng, ta có kết quả phân tích ở hình 4

Nhìn vào hình 7 ta có giá trị Prob=0.0000<5%, ta bác bỏ giả thuyết H0 và chấp nhận H1: sai phân bậc 1 của biến LnX3 đã dừng

Các biến trong mô hình không dừng cho đến khi lấy sai phân bậc một của các biến

Vậy ta có mô hình hồi qui tổng quát theo sai phân bậc 1 của các biến như sau:

(SRF) DLnYt = 

1

 + 

2

 DLnX2t+  ˆ3DLnX3t + ei

IV Phân tích kết quả thực nghiệm

a Ước lượng mô hình bằng phương pháp OLS ta có:

Hình 10

- Mô hình hồi quy mẫu:

Hay: DLnY t = 0.0098 + 1.148543nX 2t + 0.156235LnX 3t + e i Chúng ta chưa thể kết luận gì từ mô hình trên mà cần kiểm tra các hiện tượng tự tương quan, đa cộng tuyến, phương sai không đồng nhất…

b Kiểm tra đa cộng tuyến:

b.1 Phân tích tương quan giữa các biến ta có kết quả:

Trang 7

Hình 11

Từ kết quả ta thấy tương quan giữa các biến độc lập rất thấp Trong đó tương quan giữa biến DLnX2 và DLnX3 là 13.7% và tỷ lệ giải thích của biến DLnX3 cho biến DlnY là cao nhất 76.7% Ta tiến hành kiểm định mô hình phụ như sau:

Mô hình hồi qui giữa 2 biến DLnX2 và DLnX3: DLnX 2t =

1

+

2

DLnX 3t + e i

- Kiểm định giả thuyết với mức ý nghĩa 5%: Giả thiết H0: R2 = 0

H1:

R2 > 0

Ta có: k =2, n =222

Ta có:

F (k`-1,n-k`)=F0.05(1,221) = 3.88388

1

2

R

R k

k n Fp

Fp = 13.40982 > F0.05(2,220) = 3.036898

Vì vậy mô hình có xảy ra hiện tượng đa cộng tuyến

Hình 13

b.2 Biện pháp khắc phục

Ta loại bỏ biến một trong hai biến có tương quan cao nhất ra khỏi mô hình

- Phương trình hồi qui loại bỏ biến DLnX3 như sau:

Hàm SRF:

DLnYt = 0.002697+0.69324DLnX2t + 0.1252DLnX4t

R2

Hình 14

- Phương trình hồi qui loại bỏ biến DLnX4 như sau:

Hàm SRF:

DLnYt = 0.001+0.9178DLnX2t -0.04116DLnX3t

R2

Trang 8

Hình 15

So sánh R2 giữa hai mô hình ta thấy: R2

loại X3 = 0.8806 > R2

Vậy loại bỏ biến DLnX3 ra khỏi mô hình sẽ tốt hơn

c Kiểm định Tự tương quan

Xét mô hình hồi quy :

DLnYt =  1+2 DLnX2i+ 3 DLnX3i+ β 4DLnX4i +Vi

Kiểm định giả thiết:

H0 : Không có tự tương quan

H1 : Có tự tương quan

Ta thấy các giá trị Prob từ bậc 1 đến bậc 12 đều lớn hơn 5% nên chưa có cơ sở bác bỏ giả thuyết H0, tức là mô hình không có hiện tượng tự tương quan

Trang 9

Hình 16

d Kiểm định phương sai sai số thay đổi:( Dùng kiểm định White)

d.1.Kiểm định mô hình ban đầu

Hình 17 Giả thuyết Ho: Phương sai đồng nhất

H1: Phương sai không đồng nhất

Sử dụng kiểm định White: n.R2= 25,86588

n.R2 = 25,86588 > 2

số thay đổi

III.3.2 Kiểm định mô hình sau khi đã loại bỏ biến (Xem bảng 8 phần Phụ lục)

Trang 10

Giả sử Ho : Phương sai của sai số không đổi.

Sử dụng kiểm định White: n.R2= 23,32217

n.R2 = 23,32217 > 2

thay đổi

Trang 11

Ket QUA LUI 1 NAM

Trang 12

Gia tri du bao

Ngày đăng: 08/04/2015, 14:19

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình 1 Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) có giá trị trung bình là 4910.546 tỷ đôla, trung vị là 3312.5 - Nghiên cứu sự tác động của các yếu tố chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế hoa kỳ giai đoạn 1955 2010
Hình 1 Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) có giá trị trung bình là 4910.546 tỷ đôla, trung vị là 3312.5 (Trang 4)
Hình 3 Tổng đầu tư tư nhân trong nước có gái trị trung bình trong mẫu là 776.399 tỷ đôla, giá trị trung vị 563.1 tỷ đôla, giá trị lớn nhất 2,352.1 tỷ đôla, giá trị nhỏ nhất 58.7 tỷ đôla - Nghiên cứu sự tác động của các yếu tố chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế hoa kỳ giai đoạn 1955 2010
Hình 3 Tổng đầu tư tư nhân trong nước có gái trị trung bình trong mẫu là 776.399 tỷ đôla, giá trị trung vị 563.1 tỷ đôla, giá trị lớn nhất 2,352.1 tỷ đôla, giá trị nhỏ nhất 58.7 tỷ đôla (Trang 5)
Hình 4       Hình 5 - Nghiên cứu sự tác động của các yếu tố chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế hoa kỳ giai đoạn 1955 2010
Hình 4 Hình 5 (Trang 5)
Hình 8    Hình 9 - Nghiên cứu sự tác động của các yếu tố chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế hoa kỳ giai đoạn 1955 2010
Hình 8 Hình 9 (Trang 6)
Hình 17 Giả thuyết  H o : Phương sai đồng nhất - Nghiên cứu sự tác động của các yếu tố chi tiêu cá nhân, lực lượng lao động và tổng đầu tư cá nhân trong nước tới GDP của nền kinh tế hoa kỳ giai đoạn 1955 2010
Hình 17 Giả thuyết H o : Phương sai đồng nhất (Trang 9)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w