Văn học dân gian là sản phẩm của quá trình sáng tác tập thể Đọc các văn bản sau: - Con cò bay lả bay la Bay từ cổng phủ bay ra cánh đồng - Con cò bay lả bay la Bay từ cổng phủ bay về
Trang 1KHÁI QUÁT VĂN HỌC DÂN GIAN
VIỆT NAM
GV: NGUYỄN THỊ HẰNG NGA- THPT HOÀI ĐỨC B
Trang 2I VHDG trong tiến trình văn học dân tộc
• 1 VHDG là văn học của quần chúng lao động
• - VHDG: là những sáng tác tập thể, truyền miệng, lưu truyền trong nhân
dân Tác giả là người lao động.
• - Nội dung: VHDG gắn bó với đời sống, tư tưởng, tình cảm của quần chúng lao động đông đảo trong xã hội, là hình thức nghệ thuật tập thể thể hiện ý thức cộng đồng của các tầng lớp dân chúng.
Trang 3• 2 VHDG là văn học của
nhiều dân tộc
• - Các dân tộc (54) đều có nền VHDG mang bản sắc riêng góp vào kho tàng VHDG chung.
• + Người Kinh: truyền
thuyết, dân ca, ca dao,…
• + Người Mường, Ê-đê: sử thi…
• + Người Thái, Tày,
H’Mông: truyện thơ…
Trang 4• 3 Một số giá trị cơ bản
của VHDG Việt Nam
• - VHDG là cuốn “sách giáo khoa về cuộc sống”
• + Cuộc sống, lí tưởng xã
hội, đạo đức.
• + Tri thức tự nhiên, xã hội.
• - Góp phần hình thành nhân cách, bảo tồn và phát huy những truyền thống tốt đẹp.
• - VHDG chứa đựng một kho tàng ngôn từ, những hình thức nghệ thuật, phương pháp xây dựng nhân vật, cốt truyện.
Trang 5II Một số đặc điểm cơ bản của VHDG Việt Nam
• 1 Tính truyền miệng và tính tập thể của VHDG
• a Truyền miệng
• - Là phương thức sáng tác và lưu truyền của văn học
dân gian.
• - VHDG ra đời khi chưa có chữ viết.
• - Khi có chữ viết, VHDG vẫn phát triển do:
• + Đại đa số nhân dân không cõ điều kiện học hành
• + Văn học viết không tái hiện được đầy đủ tư tưởng, tình cảm, thị hiếu, nguyện vọng của nhân dân.
• + Văn học viết không đáp ứng được nhu cầu hưởng thụ văn học một cách trực tiếp.
Trang 6• b Tập thể
• - Có tác phẩm VHDG là công
trình của tập thể.
• - Có tác phẩm VHDG là sáng tác cá nhân lưu truyền khó giữu được nguyên vẹn tiếp nhận
những yếu tố mới và thành sở hữu của tập thể.
• * Do lưu truyền có tính tập thể và truyền miệng nên:
• - Về phương diện hình thức: có nhiều dị bản.
• - Về phương diện nội dung: quan tâm đến những gì là chung nhất cho cả cộng đồng, tiếng nói
chung (hiện tượng môtip lặp đi lặp lại…)
Trang 7Văn học dân gian là sản phẩm của quá trình
sáng tác tập thể
Đọc các văn bản sau:
- Con cò bay lả bay la
Bay từ cổng phủ bay ra cánh đồng
- Con cò bay lả bay la
Bay từ cổng phủ bay về Đồng Đăng
- Con cò bay la
Con cò bay lả
Con cò cổng phủ
Con cò Đồng Đăng…
( Con cò - Chế Lan Viên)
Trang 8Hệ quả tất yếu của quá trình di chuyển và bảo lưu tác phẩm bằng phương thức truyền miệng
là gì?
Cho VD?
: Vẳng nghe chim vịt kêu chiều Bâng khuâng nhớ mẹ chin chiều ruột đau
Chiều chiều ra đứng cổng sau Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều
Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi Ngó không thấy mẹ ngùi ngùi nhớ mong
Tính dị bản
Trang 9Cha mẹ nuôi con biển
hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ kể
tháng kể ngày
Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể
Con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày
Chồng người đánh bắc dẹp đông
Chồng em ngồi bếp giương cung bắn mèo
Chồng người đi ngược
về xuôi
Chồng em ngồi bếp sờ đuôi con mèo
Trang 10Tính truyềng miệng và tính tập thể là
những đặc trưng cơ bản của VHDG, thể hiện sự gắn bó mật thiết với các sinh hoạt
trong cộng đồng
- Trong đời sống lao động :
hò chèo thuyền, hò kéo luới…
- Trong đời sống gia đình: Hát ru…
- Trong lễ hội: hát quan họ…
- Trong hoạt động vui chơi, giải trí: hát đồng dao…
Trang 11• 2 Về ngôn ngữ và
nghệ thuật của
VHDG
• a Ngôn ngữ của
VHDG giản dị và
mang nhiều đặc điểm của ngôn ngữ nói.
• b Cách nhận thức và
phản ánh hiện thực một cách kì ảo.
Trang 12III Những thể loại chính của VHDG Việt Nam
• * Thần thoại: Mang tính hoang
đường, nhân vật thường là các vị thần, anh hùng… phản ánh nhận thức và hình dung của con người về nguồn gốc thế giới và đời sống
• * Sử thi dân gian: Mang nội dung kể
lại những sự kiện quan trọng trong cộng đồng thông qua lối văn tự sự bằng văn vần hoặc văn xuôi kết hợp với văn vần, có hai thể loại chính là sử thi thần thoại và anh hùng
• * Truyền thuyết: Mang tính tưởng
tượng, nội dung kể về các sự kiện hoặc nhân vật lịch sử mang yếu tố không có thực, có 02 loại truyền thuyết là truyền thuyết lịch sử và tôn giáo
Trang 13• * Cổ tích: Mang nội dung là những câu
chuyện tưởng tượng mà nhân vật là các dũng sỹ, nhân vật bất hạnh, chàng
ngốc… có 03 loại truyện cổ tích là cổ tích về loại vật, thần kì và sinh hoạt
• * Ngụ ngôn: Mang nội dung nêu lên
những bài học kinh nghiệm sống hoặc những bài học luận lí - triết lí có tính chất tưởng tượng, nhân vật chủ yếu là loài vật hoặc đồ vật
• * Truyện cười dân gian: Có dung lượng
nhỏ, mang nội dung gây cười về các
hiện tượng tiêu cực trong cuộc
• * Tục ngữ: Ngắn gọn, ghi lại những điều
quan sát về thiên nhiên, con người, xã hội, kinh nghiệm sống, lời khuyên răn mang tính chất triết lí
Trang 14• * Câu đố: Ngắn gọn, mang tính
chất miêu tả sự vật bằng lời nói chệch đi
• * Ca dao - dân ca: Mang lời thơ và
giai điệu nhạc, nội dung miêu tả tâm trạng, tư tưởng và tình cảm con người Ca dao cũng có thể là lời nói xen vào
• * Vè: Bằng văn vần, nội dung bình
luận những sự kiện có tính chất thời sự, lịch sử
• * Truyện thơ: Kể bằng thơ, có cốt
truyện, tình tiết, nhân vật, có dung lượng lớn và sự kết hợp yếu tố tự sự và trữ tình
• * Các thể loại sân khấu: Chèo,
tuồng, cải lương… là sự kết hợp kịch bản văn học với nghệ thuật diễn xuất của diễn viên
Trang 15VI - Kết luận
• Van học dân gian tồn tại dưới hinh thức truyền miệng thông qua diễn xướng Trong quá trinh lưu truyền, tác phẩm van học dân gian không ngừng được tập thể sáng tạo và hoàn thiện
Van học dân gian trực tiếp phục vụ cho các sinh hoạt khác
nhau trong đời sống cộng đồng.
• Van học dân gian có nhiều giá trị to lớn về nhận thức, giáo dục
và thẩm mỹ cần được trân trọng và phát huy.
Trang 19Trọng tâm bài học
1 Những đặc trưng cơ bản của văn học dân gian
- Là những tác phẩm nghệ thuật ngôn từ truyền
miệng
- Là sản phẩm của quá trình sáng tạo tập thể
2 Những giá trị cơ bản của văn học dân gian
- Là kho tri thức vô cùng phong phú về đời sống các dân tộc.
- Có giá trị sâu sắc về giáo dục đạo lí làm người.
- Có giá trị thẩm mĩ to lớn, góp phần quan trọng tạo nên bản sắc riêng cho văn học dân tộc.