1. Trang chủ
  2. » Khoa Học Tự Nhiên

(SÁCH HAY) Số phận nhân loại: Sự chuyển giao giữa hai chu trình vũ trụ

459 480 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 459
Dung lượng 3,16 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thưa các bạn độc giả cuốn tiểu thuyết mà quí vị độc giả đang đọc được viết theo lối vừa khoa học vừa phưu lưu và viễn tưởng. Vũ trụ từ đâu mà có? Con người từ đâu mà ra và con người có vai trò gì trong vũ trụ? Thời gian là gì? Thượng Đế có thật hay không?

Trang 1

`

Trang 2

Số Phận Nhân Loại

Sự Chuyển Giao Giữa Hai Chu Trình

Vũ Trụ

Tiểu thuyết khoa học phiêu lưu và viễn tưởng

Tác Giả: Stephen Chu

Email:stephenchu2711@gmail.com

Trang 3

Cuốn sách đem đến cho độc giả cái nhìn đúng đắn nhất về con người, tạo hóa và mối

liên hệ giữa hai yếu tố trên

Những kiến thức khoa học trong cuốn sách là có thực

Hầu hết những hiện tượng siêu nhiên diễn ra trong câu truyện là do hư cấu, nhưng hầuhết đều dựa trên cơ sở khoa học và không thể khẳng định cũng như phủ nhận rằng điều

đó có xảy ra trong thực tại ở một tương lai nào đó hay không

Tác Giả

Trang 4

Lời Tác Giả

Thưa các bạn độc giả cuốn tiểu thuyết mà quí vị độc giả đang đọc được viết theo lối vừa khoa học vừa phưu lưu và viễn tưởng

Vũ trụ từ đâu mà có? Con người từ đâu mà ra và con người có vai trò gì trong

vũ trụ? Thời gian là gì? Thượng Đế có thật hay không?

Tuy chỉ biết chút ít kiến thức nhỏ nhoi qua sách vở nhưng tôi cũng mạo muội xin viết cuốn truyện này, dựa trên những dữ kiện khoa học có thật tôi dựng lên một cốt truyện hoàn chỉnh với 7 phần thực 3 phần hư cấu Qua đó cho quí vị độc giả có cái nhìn đúng đắn nhất vị thế của con người trong vũ trụ bao la, biết được những gì có thể chờ đón chúng ta ở tương lai Cho quí vị câu trả lời cho những câu hỏi từ đơn giản đến siêu hình, giúp giải đáp những bí ẩn từ vĩ mô như ngoài vũ trụ bao la tới vi mô như ngay xung quanh cuộc sống của chúng ta.Tôi đã đưa vào cuốn truyện những dữ kiện khoa học của cả phương tây lẫn phương đông và cố gắng để mọi dữ kiện có liên quan mật thiết tới cốt truyện và không có dữ kiện nào là thừa

Kiến thức nông cạn, nếu có điều gì sai sót mong quí độc giả lượng thứ

Lưu ý:Trong cuốn sách chỉ những kiến thức khoa học tự nhiên là chắc chắn Còn những vấn đề siêu nhiên có thể nghịch lại với niềm tin của một số nhà khoahọc, và việc có tồn tại một đấng Chúa Trời hay không quí vị hãy đọc và tự tìm

ra quan điểm của mình

Stephen Chu

Trang 5

Phần I

Trí Tuệ Siêu Việt

Trang 6

1

Thời gian là gì? Thời gian có thể bị biến dạng, bị bóp méo, bị làm cho trôi chậm lại, nhanh lên, hay thậm chí bị làm cho trôi theo chiều người lại từ tương lai tới quá khứ.

Liệu bạn có cho rằng đó là điều viển vông và hoang tưởng? Bạn có cho rằng thời gian là một đại lượng vô hình, làm thế nào có điều gì có thể tác động lên

nó được! Và thời gian hiển nhiên là phải trôi từ quá khứ tới tương lai, không thể có chuyện ngày mai tới trước ngày hôm qua tới sau?

Liệu kết quả có thể có trước nguyên nhân hay không?

Nhưng đó là vì từ trước tới nay, chúng ta vẫn luôn tự mình định nghĩa theo cách chủ quan rằng thời gian là vô hình… là vĩnh cửu… và là chân lý!

Đúng vậy, có thể coi thời gian là vô hình, là vĩnh cửu, là chân lý bất biến hay là một thứ không nằm trong khả năng chi phối của con người ít nhất là trong khoảng thời gian từ thời điểm trong quá khứ khi mà chúng ta còn nhớ tới một thời điểm nào đó trong tương lai khi mà loài người hay ít nhất là ý thức của chúng ta còn tồn tại và chưa bị biến đổi khác đi theo một chiều hướng nào đó Nhưng… chúng ta đã bao giờ tự đặt ra câu hỏi cho chính mình rằng trong vũ trụ bao la và huyên bí kia… trí tuệ của con người có phải là trí tuệ duy

nhất? Nếu như tồn tại ở đâu đó ngoài vũ trụ xa xôi một trí tuệ khác có đẳng cấp vượt trội so với chúng ta… thì khi đó thời gian đối với trí tuệ đó có còn là

vô hình… là vĩnh cửu… và chân lý hay không?

Vậy, nếu quả thực thời gian không phải là bất biến thì rốt cuộc nó là gì?

Jone đứng dậy cầm điều khiển nhấn nút tắt tivi

Nếu không phải do vô tình mở phải kênh Discovery một kênh truyền hình chuyên khoa học thì chẳng bao giờ Jone ngồi nghe một bài thuyết trình về khoa học quá nửa phút Không phải vì anh không quan tâm, ngay cả những kiến thức

Trang 7

khoa học phổ thông nhất anh cũng chẳng hề am hiểu, đơn giản là vì điều đó có

vẻ vượt quá năng lực đối với Jone!

Jone mở cửa, bước ra đường phố LosAngeles, dạo bước vô định, suy nghĩ về tương lai sắp tới Sinh ra và trưởng thành ở đây đã gần 20 năm nhưng Jone vẫn thấy mọi thứ xung quanh sao cứ xa lạ, nói đúng ra là Jone xa lạ với mọi thứ Thời gian trôi đi, tất cả biến đổi đến chóng mặt nhưng Jone cảm thấy mình như dập chân tại chỗ và bị đẩy ra ngoài lề của dòng chảy xã hội Đôi lúc anh ước giánhư thời gian quả thực có thể ngừng trôi, hoặc đơn giản là chỉ trôi chậm lại một chút ít thôi để mình có thể đuổi kịp được sự tiến bộ của thời đại nhưng chỉ là vô vọng

Vừa tản bộ qua những đại lộ tấp nập xe cộ lao vun vút để lại đằng sau là Jone vànhững đám bụi, Jone nhìn theo thở dài và cảm thấy mình càng tụt hậu

30 năm về trước bố của Jone là Peter Jonathan khi đó còn là một nam thanh niên ngoài 20 tuổi, là một chàng trai mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết thanh xuân, vốn sinh ra trong một gia đình truyền thống lao động, có lẽ vì thế anh khá thấp kém về trí lực so với mặt bằng tri thức chung của xã hội Thân hình anh vạm vỡ,mái tóc hung nâu, đôi mắt xanh thẳm cho anh một vẻ bề ngoài cường tráng và đầy sinh lực, tuy không thành đạt trên con đường học vấn nhưng bù lại anh lại rất được việc trong những công việc tay chân, anh rời ghế nhà trường rất sớm vàxin vào làm công nhân cho một công ty khai thác đá ở những mỏ đá granit lộ thiên thuộc khu vực sa mạc ngoại thành LosAngleles

Hàng ngày anh lặp đi lặp lại công việc khai thác đá bằng những phương tiện cơ giới một cách nhàm chán nhưng anh luôn cảm thấy hạnh phúc Anh là một người không có tham vọng, nên chỉ cần kiếm được một khoản tiền nhỏ hàng tháng đủ để chu cấp được cho bản thân và giúp đỡ được cho những người thân trong gia đình đã là một thành công lớn

Anh không còn hy vọng gì hơn nữa ngoài mơ tưởng về một gia đình riêng thật hạnh phúc

Không lâu sau, trái tim khao khát tình yêu càng trở lên mãnh liệt khi Peter biết tới cô gái mới chuyển về làm công việc phụ bếp trong căng tin của công ty: Elisa Thái độ phục vụ trong bữa ăn cho tập thể công nhân hết sức chu đáo và niềm nở khiến Peter không thể rời mắt Cô gái có thân hình mảnh mai, mái tóc vàng và một khuôn mặt không mấy xinh xắn nhưng tính cách nết na và ân cần

Trang 8

đã khiến hình bóng cô lấp đầy trái tim Peter Bản tính nhút nhát, Peter không giám thổ lộ tình cảm với người mình thầm thương trộm nhớ, anh thường chỉ giám nhìn trộm cô gái mỗi khi cô không để ý và đêm đêm nằm mơ tưởng về những khung cảnh lãng mạng với hai người bên nhau.

Nhưng tình cảm thầm kín của anh không giấu được những người xung quanh được mãi

Được sự động viên của bạn bè đồng nghiệp, Peter mạnh dạn ngỏ lời với cô gái Không ngờ chính cô gái cũng để ý tới mình từ trước và cô bất ngờ đồng ý khiến Peter đắm chìm trong hạnh phúc bất tận

Ít lâu sau, họ tổ chức đám cưới trong sự hân hoan của bạn bè đồng nghiệp và cả

sự tác thành của lãnh đạo công ty, họ trở thành một cặp uyên ương tiểu biểu củacông ty và chung sống một cuộc sống hạnh phúc

Nhiều năm sau đó, tuy có hơi muộn, Elisa hạ sinh đứa con trai đầu lòng trong niềm hạnh phúc vô bờ bến của cả hai người Peter quyết định đặt tên cho con là Jone Jonathan kèm theo niềm hy vọng bất tận về một tương lai tươi sáng của đứa con giống cả bố lẫn mẹ

Thông thường con cái chỉ kế thừa cha mẹ vẻ ngoại hình và một chút về tính cách Phần lớn nhân cách là do bản năng và do môi trường sống góp phần hình thành Còn về trí tuệ thì có lẽ phần lớn là do cơ may Nhiều người thường quan niệm rằng nếu được sinh vào ngày lành tháng tốt, mưa thuận gió hòa thì đứa trẻ

sẽ có nhiều cơ hội được sở hữu một bộ não tươi đẹp với kết cấu tuyệt mĩ dẫn đến khả năng tư duy nhanh nhạy Còn nếu không may sinh phải ngày xấu tháng

dở, thời tiết lôi thôi, mưa nắng thất thường thì cơ hội nhận được một bộ não có kết cấu không đẹp dẫn đến khả năng tư duy thấp kém là rất lớn

Đặc biệt tử vi phương đông thì phân chia số phận con người ứng với từng năm sinh, ngày sinh và giờ sinh với 12 con giáp Con với phương tây, ngày sinh sẽ quyết định con người ứng với chòm sao nào, mỗi chòm sao sẽ có những đặc điểm hình dáng tính cách riêng

Do vậy mà vô số những đứa trẻ sinh ra trong một gia đình có học vấn thấp với

cả bố và mẹ chỉ là công nhân lao động hay thậm chí là nông dân nhưng khi lớn nên vẫn trở thành những nhân vật kiệt xuất Và không thiếu những đứa trẻ sinh

ra trong những gia đình có truyền thống hiếu học , cả bố và mẹ đều là những

Trang 9

người đỗ đạt mong mỏi đứa con của mình khi lớn lên sẽ tiếp bước và đem lại vinh dự cho gia đình nhưng khi lớn nên thành tích vĩ đại nhất của nó lại là trải qua kỳ thi bậc phổ thông một cách chật vật.

Jone không thuộc loại nào trong 2 loại trên Vì gia đình nó tầm thường và cả nó cũng tầm thường trong mắt mọi người Trong suốt quãng thời gian học tại bậc phổ thông của mình , thần may mắn đã kéo nó lên không cho nó phải học lại một năm nào vì nó chưa bao giờ vượt qua được kỷ lục về học lực do chính nó đạt được là trung bình Thời gian càng trôi đi thì sự thiểu năng dường như là bẩm sinh trong Jone càng bộc phát mãnh liệt, sự chênh lệch trí tuệ giữa Jone và bạn học ngày càng sâu sắc Có lẽ sự thiểu năng trí tuệ cũng không khác gì một căn bệnh bẩm sinh nhưng nó không bộc phát ngay tức thì mà sẽ dần dần biểu hiện và tác động theo thời gian Một tương lai xán lạn đối với Jone có lẽ là một điều viễn tưởng

2

Bim Bim!!!

Tiếng còi xe vang lên inh ỏi kéo Jone ra khỏi những dòng hồi tưởng về quá khứ

u tối của bản thân

Jone giật mình nhìn lại khung cảnh xung quanh, anh đã lạc bước xuống lòng đường từ lúc nào không biết

Trời chiều LosAngeles, mặt trời treo lơ lửng ngang tầm mắt tỏa xuống ánh nắng

đỏ ấm áp nhưng mặt đất ban ngày hấp thụ được bao nhiêu nhiệt lượng đến giờ lại tỏa ra trả lại toàn bộ bầu khí quyển khiến cho không gian ngột ngạt đến khó thở Jone quay mặt nhìn ra phía sau, một loạt xe ô tô đang xếp thành hàng phía sau Jone bóp còi inh ỏi như điên loạn Jone hoảng hốt nhảy lên vỉa hè Dòng xe

Trang 10

lại tiếp tục luân chuyển Một vài tay tài xế đi ngang qua không quên chửi với qua khe cửa kính:

-Mẹ kiếp thằng ngu!!!

‘Thằng ngu!’ - Câu nàyJone đã nghe quá quen nên giờ đây cảm thấy hững hờ

trước những lời thóa mạ kiểu vậy

‘Mình đích thực là thằng ngu’ Jone luôn tự nói với mình như vậy mỗi khi nhìn

gã đứng trong gương với đôi mắt của mẹ, mái tóc và khuôn mặt giống bố nhưngthân hình thì gày gỏ mảnh khảnh đến thảm hại Cho dù không có một trí tuệ kém thông minh thì cũng khó để không trở nên tự kỷ khi mà hầu hết những người xung quanh đều trao cho Jone những cái nhìn khinh miệt

Vừa mới hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông một cách chật vật, nói đúng ra là vượt qua kỳ thi nhờ may mắn khi có thể quay cóp và nhìn bài bạn, đáng lẽ ra Jone phải vui mừng như những đứa bạn cùng trang lứa khác đang háo hức chuẩn bị bước vào môi trường đại học và lựa chọn con đường đi của mình trong tương lai và cảm nhận cánh cửa của cuộc sống tươi đẹp đang

mở rộng chào đón thì trái lại Jone lại thấy con đường trước mắt như một ngõ cụt

và mọi cánh cửa tương lai như đóng lại trước mắt

‘Mình có thể làm gì?’ Jone luôn tự hỏi mình như vậy

‘Tiếp tục theo học lên đại học như tụi nó chăng? Chắc không được rồi, đại học không như trung học, học đại học phải đóng học phí cao ngất ngưởng còn học trung học thì được chính phủ trợ cấp, được học miễn phí Hơn nữa, năng lực của mình làm sao theo học đại học được, như thế chẳng khác nào mang kinh tế của gia đình đi đánh bạc Nhưng nếu vậy thì sắp tới mình sẽ làm gì được đây? Lao động chân tay như bố mình chăng? Chà, sức khỏe như mình thì quên

chuyện đó đi thì hơn Vậy thì chỉ có thể làm những việc phụ tá nhẹ nhõm như

mẹ mình mà thôi!’

Jone vừa rảo bước ven đại lộ Hemingway vừa giải tỏa một cách khó khăn

những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu suốt nhiều tháng nay Chỉ làm những công việc phụ tá nhẹ nhàng có vẻ là công việc hợp lý nhất với Jone

‘Nhưng…’ Jone lại nghĩ đến điều mà bản thân anh cảm thấy khó chịu nhất…

Trang 11

‘…Dù làm gì đi chăng nữa thì mình trong mắt mọi người vẫn không hơn gì một thằng thiểu năng trí tuệ… cho dù mình có làm tốt công việc tới đâu cũng không thể thay đổi được điều đó.’

Khóe mắt Jone hoen đỏ mỗi khi nghĩ tới điều này, đã hàng nghìn lần như vậy.Khi đã hoàn tất cái vòng suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu phải đến lần thứ 5, Jone thấy mình đã quay trở về đến nhà và trời cũng đã chạng vạng tối Thoáng nhìn thấy chiếc xe Honda Accord cũ nát đậu trước cửa, Jone đoán là bố mẹ đã về đếnnhà

Jone mở cửa tiến vào nhà

-Bố… mẹ đã về! - Jone ấp úng chào khi thoáng thấy 2 ông bà Peter và Elisa

đang ngồi trong phòng khách

-Con đi đâu thế Jone? - Bà Elisa cất tiếng thi thấy đứa con trai cả.

-Hôm nay thật nóng nực, sao con không ra bãi biển?- Ông Peter tiếp lời vợ, tay

cởi phăng mấy cái cúc áo sơ mi cộc màu xám đang khoác trên người do máy làm lạnh không kịp hạ nhiệt cho thân hình đã trở nên đồ sộ

-Con không…không thích, con chỉ muốn đi bộ một mình - Jone trả lời với dáng

vẻ hờ hững Nhà tuy chỉ cách bãi biển thơ mộng của LosAngles vài phút đi bộ nhưng Jone không thích trương mấy cái xương sườn ra cho thiên hạ bàn tán.-Em Daisy đâu hả mẹ? – Jone hỏi

-Nó đang làm bếp,mẹ đang dạy nó tập nấu ăn

-Lại có ai đó trêu con phải không con trai? - Bà mẹ ân cần tiến lại gần và hỏi khithoáng thấy vẻ đượm buồn trên nét mặt con trai Đã không biết bao nhiêu lần trong quá khứ Jone phải dựa vào vòng tay của mẹ để được an ủi mỗi lần có ai

đó động chạm vào nỗi đau thầm kín

-Không mẹ ạ, con cảm thấy hơi khó chịu thôi! - Jone trả lời lúng túng

-Vậy ư! - Bà Elisa nhìn con trai với ánh mắt nghi hoặc.

Có mùi thịt bò nướng và sốt vani nồng nàn đưa ra từ trong bếp tỏa nghi ngút không gian phòng khách, mùi hương sực vào mũi Jone khiến anh nhớ ra mình đang đói

Trang 12

-Con lên phòng tắm đây!- Jone cố tình phớt lờ câu hỏi của mẹ rồi chạy lên gác

Ánh mắt bà Elisa nhìn theo con trai đầy vẻ thương cảm

Cả gia đình quây quần bên bàn ăn lúc 7 giờ 30 phút

-Hôm nay con được điểm A môn văn học, bố mẹ còn nhớ đã hứa với con là sẽ

làm gì nếu như con được điểm A chứ? - Daisy vừa cắt lát thịt bò sốt vani màu nâu thơm nức do chính tay mình chế biến đưa vào miệng nhai và lúng búng hỏi,ánh mắt lanh lợi hết đưa từ bố sang mẹ

-Một cặp váy màu hồng! Bố mẹ đã bao giờ thất hứa với con chưa nào? - Ông Peter nhấp ly rượu whisky và nhìn đứa con gái cưng âu yếm và tự hào

-Cuối tuần này bố sẽ đưa con đi siêu thị - Ông lấy tay xoa tóc con bé vừa cười

khoái trá Có được cô con gái kháu khỉnh và thông minh đương nhiên khiến chohai ông bà không khỏi tự hào

-Còn con đã có dự định gì chưa?- Ông Peter nhìn sang Jone, ánh mắt trở lên dịu

dàng và giọng nói trầm ấm

-Dự định gì cơ ạ?- Jone ngơ ngác hỏi

-Thì con đã tốt nghiệp trung học rồi, phải có phương hướng gì đó cho con

đường mình sẽ đi trong tương lai chứ

Ông Peter đang tỏ ra quan tâm tới tương lai của cậu con trai cả, nhưng Jone thì rất mệt mỏi khi phải đối diện với câu hỏi này, anh đã suy nghĩ về nó đến mòn cả

óc nhưng càng nghĩ thì càng chui vào ma trận do mình tự vẽ ra, với anh đi học cũng dở đi làm cũng dở và dù không làm gì cả cũng không được , anh trả lời chóng vánh bằng một đáp án mới lóe ra trong đầu tức thời:

-À, con có,có lẽ con sẽ đi làm thôi chứ không đi học tiếp đâu!

Ông Peter nhấp tiếp một ngụm rượu và hỏi: -Thế ư? Vậy con định làm gì?

Jone suy nghĩ một lát, không biết phải trả lời ra sao, không có một đáp án nào hợp logic hiện lên trong đầu anh, cuối cùng anh khổ sở đáp:

Trang 13

-Con con… không biết nữa con…thật ngu ngốc, con không nghĩ mình sẽ làm

được việc gì đâu! - Jone buông thìa và dĩa xuống bàn, giọng trở nên nấc cụt và

đôi mắt lại hoen đỏ

Cả nhà đưa mắt nhìn Jone Cô bé Daisy như cảm thấy đồng cảm với anh trai mình cúi mặt xuống và ăn ngấu nghiến

Ông Peter và bà Elisa đưa mắt nhìn nhau trong giây lát, rồi bà Elisa gật đầu với ông Peter như muốn ra hiệu

-Ừm! Jone này - Ông Peter từ tốn nói tiếp

-Bố mẹ biết cảm giác của con như thế nào khi đứng trước một ngưỡng cửa quantrọng trong cuộc đời, và việc đưa ra một quyết định đúng đắn lúc này với con quả không dễ dàng Cả bố và mẹ đều đã trải qua thời kỳ đó nên bố mẹ hoàn toànhiểu

Jone ngước mắt lên nhìn bố, không hiểu ông đang định nói gì

-Ừm Jone ạ Dù con có ước mơ là gì, bố mẹ đều cảm thấy vui mừng vì con đã biết suy nghĩ cho bản thân mình, bố muốn nhấn mạnh là mọi ước mơ hay

nguyện vọng của con bố mẹ đều tôn trọng Tuổi trẻ luôn cần có những ước mơ

và hoài bão, chỉ có ước mơ và hoài bão mới tạo ra những con đường ngắn nhất đưa người ta đến với thành công

Jone ngạc nhiên, anh rất hiếm khi thấy bố mình giảng giải đạo lý với mình như vậy Trong quá khứ, ông luôn cố chứng tỏ mình là người nghiêm khắc trước mặt con trai, mặc dù Jone thừa hiểu ông là người hiền lành và khá hài hước Jone cũng biết rằng ông làm như thế vì ông hy vọng quá nhiều vào con trai mình

-Nhưng Jone ạ - Ông lại tiếp - Dù con có ước mơ là gì đi nữa, thì trong xã hội bây giờ nếu con muốn được người khác tôn trọng, con cần phải có học thức Nếu chỉ có ước mơ và hoài bão thôi thì chưa đủ, học thức sẽ là vũ khí lợi hại nhất của con mỗi khi gặp phải bất cứ khó khăn nào Con hãy nhìn bố mẹ sẽ rõ,

cả bố và mẹ đều là người không có học thức, kết quả như con đã thấy, bố mẹ mãi mãi chỉ là những người thuộc tầng lớp hạ cấp trong xã hội Chưa nói gì đến vấn đề kinh tế, ngay cả sự tôn trọng của nhiều người khác cũng khó mà có được Bố nói vậy con hiểu chứ? – Nói như vậy nhưng bản thân Peter cũng thấy thế là gượng ép khi chính ông là một người kém học thức và không có tham vọng gì lại đem những ước mơ những tham vọng ra nói với con trai mình Ông

Trang 14

muốn con trai mình phải hơn những gì mình có bằng mọi cách dù phải cưỡng ép.

-Thưa bố, con… hiểu à mà con vẫn chưa hiểu! - Mặt Jone nghệt ra – tại sao bố

lại nói với con điều này? – Jone ngơ ngác

-Jone! Bố mẹ muốn con học lên đại học! - Giọng ông Peter bỗng trở lên cứng

rắn lạ thường chứa đựng đầy quyền uy và trách nhiệm của một người cha

Jone im lặng, ánh mắt hết liếc nhìn bố rồi đến mẹ, vầng trán nhăn nheo do cố gắng suy tư cho rõ điều mà bố mình vừa mới nói

Vài phút chìm trong yên lặng

-Bố bảo sao cơ? Con học đại học? - Jone há hốc miệng nói trong kinh ngạc.

-Đúng vậy Bố mẹ muốn con theo học đại học -Ông Peter nhắc lại bằng một giọng kiên quyết hơn

Jone ấp úng:-Nhưng… không thể nào, bố mẹ biết quá rõ rồi mà, con không thể học đại học được, như thế chẳng khác gì làm phí thời gian và đồng tiền bố mẹ kiếm được – anh không thể nào hiểu nổi tại sao bố mẹ mình lại có một quyết định như vậy khi những gì Jone biểu lộ trong suốt thời gian đi học là rất dưới mức khiêm tốn Chẳng lẽ bố mẹ anh lại bị hoang tưởng?

-Tại sao con lại nói thế? – Peter nhìn Jone và hỏi

Jone rất không thích ai hỏi anh về vấn đề này, nó như một hiện thực mà anh không thể nào trốn tránh

-Bố mẹ phải biết chứ - Jone chậm dãi nói – con là người không thông minh – Jone nói và cúi mặt xuống để không ai nhìn thấy nét đau khổ của mình

Peter ôn tồn nói: -Đừng tự ti mãi như vậy Jone, là đàn ông phải biết phấn đấu vàvươn lên, cứ chìm đắm trong quá khứ như vậy chỉ tự làm hại tương lai của chính mình mà thôi

Nếu bất kỳ ai muốn khuyên Jone rằng phải cố gắng lên thì anh sẽ cho rằng đó lànhững lời nói thừa thãi, chính bản thân anh trước đây vẫn thường tự động viên mình như vậy, anh thực sự muốn mình trở thành một người bình thường, nhưng mọi nỗ lực của anh cũng chỉ như nước sông đổ ra biển lớn, anh vẫn không hơn

gì một kẻ ngu ngốc trong mắt người khác và trong con mắt chính mình

Trang 15

Jone trả lời chiếu lệ:-Nhưng sự thật là con là người kém cỏi, con có thể hy vọng điều gì vào bản thân?

-Con trai, cứ cho là trong quá khứ con là người chưa hoàn thiện, nhưng như thế đâu có nghĩa là trong tương lai con sẽ không thể trở thành một người khác! Con cần phải nhớ khi con mong muốn mình tài giỏi, con sẽ có cơ hội trở thành một tài năng, còn khi con chỉ biết chấp nhận thực tại thì con sẽ không nhận được gì hơn ngoài việc tiếp tục gặm nhấm quá khứ Hơn nữa dù con có là ai điều đó không quan trọng, chỉ cần con luôn luôn chiến thắng chính mình, và nỗ lực nhất

có thể để vượt qua mọi khó khăn gặp phải con đã thành công và cuộc sống sẽ luôn tươi đẹp Hãy học cách nhìn nhận cuộc sống qua lăng kính màu hồng con

trai ạ! - Lời ông Peter như xoáy vào tâm can Jone khiến anh tuy chẳng hiểu bao

nhiêu ý tứ của bố mình nhưng cảm thấy mình không đủ lý lẽ để tranh luận nên đành dịu giọng

Khi đang phân vân giữa việc đi học và đi làm không biết chọn con đường nào trong tương lai thì Jone lại được ông bố giảng giải bởi những lý lẽ hết sức

thuyết phục và động viên anh đi học, không biết có phải vì bố mình quá hi vọngvào con trai nên mù quáng mà khuyên mình như vậy hay không nhưng theo bảnnăng lý trí của Jone đột nhiên nghiêng hẳn về phương hướng đi học Nhưng rồi Jone lại sực nhớ ra là khả năng của mình đâu có dễ gì đáp ứng được chương trình học của bậc đại học Tóm lại là phải quyết định như thế nào đây?

Jone đáp với vẻ mặt rầu rĩ: -Nhưng con đâu biết theo học nghành nghề gì? Bố biết mà, con kém toàn diện!

-Đầu tiên con hãy cứ nhập học, qua hai năm đầu học trình đại cương, con sẽ trưởng thành nên rất nhiều Bố tin rằng khi đó con sẽ có thể tự quyết định được con đường mình sẽ đi - Ánh mắt Peter nhìn con chuyển sang đầy hy vọng

Jone lại tiếp tục cúi mặt, vầng trán tiếp tục nhăn nhó vì suy tư Lời nói của bố khiến anh cảm thấy có thêm một chút ít tự tin vào bản thân hơn, nhưng anh lại nghĩ tới con người thực sự của mình, liệu sự cố gắng có giúp anh thay đổi được không? Hay chỉ tiếp tục làm tan đi bao nhiêu hy vọng của anh cũng như của gia đình

-Bố nói đúng đấy con! - Bà Elisa cuối cùng cũng cất lời nhìn con âu yếm - Con hãy tập cách tin tưởng vào bản thân Đừng quan trọng người khác nói gì, bố mẹ luôn luôn tự hào về con Và cũng đừng vì thế mà gây áp lực cho chính mình connhé, chỉ cần con tự vượt qua được mọi khó khăn là bố mẹ hãnh diện lắm rồi

Trang 16

-Khi nào vào đại học đừng quên tặng quà em nhé anh Jone! - Bé Daisy đột

nhiên cắt lời làm văng cả mấy giọt nước sốt ra bàn ăn

Hai ông bà nhìn hai đứa con mình và nhìn nhau hạnh phúc

Jone cúi gầm mặt và hai má đỏ ửng cảm thấy tim mình đập thình thịch như sắp phải bước vào một thử thách gì vô cùng lớn lao

Jone cảm thấy hạnh phúc vì anh còn có gia đình làm chỗ dựa tinh thần cho những cay đắng anh nhận được khi tiếp xúc với xã hội

Kết thúc bữa ăn Jone về phòng với những ý tưởng hỗn độn trong đầu Anh cố cân nhắc lại xem mình là ai và mình nên làm gì

Nhưng thông thường trong xã hội, những người thiểu năng trí tuệ là những người có khả năng nhận thức thấp kém, kéo theo là sự phân biệt đối sử và sự kỳ thị trong xã hội, và đáng ra họ còn không thể nhận thức nổi mình là một người đặc biệt theo nghĩa tiêu cực trong mắt người khác, nhưng Jone thì ngược lại, tuy

có một trí tuệ thấp kém vào hàng tệ hại nhưng anh lại nhận thức rõ ràng điều đó,hơn nữa anh còn biết cảm thấy tự hổ thẹn về điều đó Điều này hoàn toàn khônggiống những trường hợp thiểu năng trí tuệ thông thường

Jone hoàn toàn nhận thức được điều này, đã bao lần anh tự hỏi: -mình thật sự ngu dốt ư? Liệu mình ngu dốt đến đâu?

Mặc dù đã học xong bậc trung học phổ thông, nhưng những bài tập toán của bậctiểu học Jone cũng phải chật vật mới giải quyết nổi, hay nếu được yêu cầu làm một bài tập làm văn miêu tả về căn nhà của mình anh cũng không thể nghĩ ra nổi một từ để viết

-Chẳng lẽ trí tuệ của mình không bằng một đứa con nít? – Jone tự hỏi – Nhưng không thể nào, mình không tin – Jone lại phủ nhận

-Vậy thì tại sao? Tại sao? – Jone bóp trán suy tư cố hiểu chuyện gì xảy ra với mình

Bí ẩn ở đây là mỗi lần tư duy về một điều gì đó, Jone cảm nhận rất rõ rằng từ sâu trong trí não mình luôn có thứ gì đó vướng mắc gây chướng ngại dòng tư duy của anh Cứ giống như mọi đường huyết mạch dẫn máu lên não bị tắc nghẽn bởi những dị vật vậy Nhưng anh không hiểu đó là gì, anh vò đầu bứt tai, anh nhăn nhó mặt mày để khai thông dòng suy nghĩ nhưng đều vô ích Trí tuệ của anh như một dòng sông ách tắc dòng chảy

Trang 17

-Vì sao lại thế? Nó là cái gì? – Jone phân vân ngay cả việc nó có từ bao giờ anh cũng không thể nhớ.

Jone không thể lý giải vì sao nó lại như thế, nhưng anh không còn cách nào khác là phải thích nghi với điều đó, phải thích nghi với việc trong mắt mọi người anh là người ngu dốt

Jone không thể chia sẻ điều này cùng với ai, đơn giản là vì chẳng có ai tin việc một kẻ ngốc phủ nhận mình ngu ngốc Ngay cả những người trong gia đình, tất

cả đều đã mặc định Jone là người trí tuệ kém phát triển thì Jone còn biết chia sẻ với ai ngoài gặm nhấm nỗi buồn một mình Theo thời gian nỗi buồn lớn nên như một khối u khổng lồ luôn gây đau đớn trong Jone, nhưng Jone không có cách nào để xả những u uất trong lòng ra ngoài Anh rất muốn chứng minh cho mọi người thấy rằng mình không phải là kẻ vô dụng nhưng bất lực, bởi vì mọi suy nghĩ và mọi cách ứng xử của anh cũng khiến chính anh phải thừa nhận rằng

đó là những tư duy và hành vi của kẻ thiếu trí tuệ Cũng có những lúc anh ước

ao sao cho mình được như những kẻ thiếu trí tuệ thông thường khác để không còn biết đến những sự việc ngoài đời thường mà tâm trí chỉ luôn xoay chuyển xung quanh những ý nghĩ nội tâm Đôi khi anh thấy được như vậy là hạnh phúc.-Rốt cuộc mình là ai? – Jone luôn tự hỏi mình như vậy

-Chào bác Harry – Jone và Daisy mừng rỡ tiến lại gần ôm bác Harry

Trang 18

-Những đứa cháu của tôi lớn quá – Harry ôm hai cháu và nói.

-Anh Harry tới rồi đấy à? – Elisa tiến từ trong bếp ra và nói

-Chào cô Elisa, trông cô vẫn trẻ trung tôi mừng quá, phục vụ ba cái miệng ăn của nhà Jonathan chắc cô vất vả lắm đây – Harry buông Jone và Daisy ra và nói.-Ôi em hạnh phúc còn chẳng hết nữa là!

Peter dẫn Harry vào phòng khách, Daisy vào bếp pha café

Harry ngồi xuống ghế và nói: -Nhìn gia đình chú hạnh phúc như thế này làm tôi buồn cho mình quá, ngần này tuổi rồi mà vẫn chưa có gia đình, bạn bè tôi cũng chẳng còn ai là độc thân cả

-Anh còn trách ai được nữa, mải lo công việc không quan tâm tới cuộc sống củamình đấy là hậu quả mà anh phải nhận lấy thôi – Peter cười và nói

-Chú đừng nghĩ anh lạc hậu thế chứ, đâu phải anh chưa có mảnh tình nào vắt vai, không biết bao nhiêu quý bà đã đến với anh nhưng cuối cùng không thành

là vì không hợp nhau đấy chứ

-Không ngờ anh trai tôi lại kén chọn như vậy – Peter giả vờ than thở

-Phải cẩn thận Peter ạ, phụ nữ bây giờ rất là nguy hiểm và không thể lường trước được – Jone ngơ ngác không hiểu ông bác nói như thế có nghĩa là gì.-Nếu em cũng nghĩ như anh chắc bây giờ em cũng đang sống độc thân cùng với anh mất

-May cho chú là vớ được cô vợ đảm đang và hiền lành như Elisa đấy

-Hai người đang nói xấu gì em đấy? – Elissa từ trong bếp nói ra

Harry ăn tối cùng với gia đình Peter vào 7 giờ 30 phút Bà Elisa đãi khách bằng món thịt cừu xông khói và thịt bò nướng

-Cùng cụng ly nào – Harry và Peter cụng ly rượu nho Canada

-Kìa Jone, làm một ly rượu nhé – Harry nói với Jone

-Không, cháu không biết uống rượu đâu – Jone cự tuyệt ngay, anh đã từng bị hai người bạn Tim và Philip khích uống rượu trong một lần đi picnic và đã biết cảm giác say rượu đáng sợ như thế nào

Trang 19

-Công việc của anh vẫn tốt chứ? –Elisa hỏi Harry.

-Vẫn tốt tuy rằng khá vất vả, làm quản lý một nhà hàng lớn không khác gì làm tổng giám đốc của một doanh nghiệp, công việc lúc nào cũng bề bộn – Harry là trường hợp hiếm hoi của dòng họ Jonathan được làm ở một địa vị đáng kính trong xã hội

-Đồ ăn trong đó chắc là ngon lắm bác Harry nhỉ? – Daisy hồn nhiên hỏi, con bé tròn mắt mường tượng ra những sơn hào hải vị mà nó chưa từng được nếm thử bao giờ

-Đúng vậy, bác đã bảo với bố mẹ cháu rất nhiều lần là đưa cả nhà đến ăn một bữa, có bác bảo lãnh thì chi phí sẽ rẻ gần như miễn phí nhưng bố mẹ cháu nhất quyết không đến – Harry nói bằng giọng trách móc

Daisy ngơ ngác nhìn bố mẹ mình không hiểu sao ông bà lại cự tuyệt một điều tuyệt vời như thế còn Jone thì thờ ơ, anh không quan tâm nhiều đến ẩm thực, có

lẽ anh gầy một phần là bởi không chú trọng việc ăn uống

-Tại vì bọn em không muốn anh khó xử với chủ nhà hàng, dù gì đó cũng là nơi kinh doanh chứ đâu phải là nơi phát chẩn lương thực – Peter giải thích

-Chú nghĩ nhiều quá đấy thôi, khi thấy lợi ích trước mắt thì đừng nên bỏ qua Anh cũng đã bảo chú bao nhiêu lần rồi, hãy bỏ công việc cũ của mình và đến chỗ anh mà làm nhưng chú không chịu nghe Anh thấy quen sống một cuộc sống vất vả đã khiến cho chú mất đi cái tham vọng cần thiết vốn có rồi – Harry lại trách móc

Jone vừa nhai thịt bò vừa chăm chú lắng nghe, không biết ai đúng ai sai Con béDaisy thì chẳng quan tâm, nó húp súp gà sùm sụp

-Tại vì anh Peter đã quen công việc hiện tại rồi, ở đó lại còn có bạn bè nên anh

ấy không nỡ rời bỏ đi làm chỗ khác, với lại tuổi tác của anh ấy bây giờ thì còn tham vọng gì nữa? – Elisa nói thay chồng

-Cả hai cô chú quả là bảo thủ Thế còn Jone, cháu thế nào rồi? – Harry quay sang hỏi Jone

Jone lúng túng đáp: -Cháu vừa học xong bậc phổ thông vẫn chưa biết làm gì, bố

mẹ thì khuyên cháu học tiếp lên đại học

Trang 20

Harry giảng giải: -Đi học đại học là đúng đấy, kiến thức rất quan trọng trong cuộc sống cho dù cháu làm bất cứ công việc gì đi nữa Khi có đủ kiến thức, cháu sẽ có cái nhìn bao quát hơn về mọi sự việc và đưa ra được những quyết định chính xác.

Hết bố mẹ mình rồi lại đến ông bác khuyên mình theo con đường học vấn mà không cần nghĩ tới năng lực của mình, anh thắc mắc không biết có phải do truyền thống gia đình thất học đã kéo dài quá lâu khiến cho ai cũng khao khát trong dòng họ mình có người học cao Jone gãi đầu suy nghĩ

-Bọn em đã khuyên bảo hết sức rồi mà nó vẫn còn băn khoăn đấy – Peter nói.-Đấy là cháu sợ rằng mình học thì chẳng đến đâu mà lại còn làm ảnh hưởng đếnkinh tế của gia đình, nhà cháu đâu có khá giả gì – Jone đáp

-Thế ư, vậy thì cháu có thể vừa học vừa làm cơ mà, có vô số sinh viên ở các trường đại học vẫn vừa học vừa làm mà vẫn thành tài đấy thôi – Harry nhìn Jone và nói

Giữa học và đi làm chọn một trong hai việc đã là khó với Jone rồi, vậy mà ông bác lại đề nghị với anh làm cả hai việc một lúc, Jone thấy đầu mình choáng váng

Không biết đưa lý do gì ra để phủ nhận, Jone đáp: -Nhưng cháu thì có thể làm được gì cơ chứ?

-Sao cháu lại nói thế? Cháu còn trẻ tuổi, thiếu gì công việc phù hợp với cháu, hay là cháu tới làm chỗ bác đi, bác sẽ thu xếp cho cháu một công việc nhẹ nhàng, cháu đồng ý không? – Harry nhìn Jone ân cần, Peter và Elisa gật đầu lia lịa

-Cháu… cháu có lẽ là cháu sẽ không làm đâu – Jone ấp úng

-Nhưng tại sao? Bác không nghĩ ra lý do gì khiến cháu từ chối lời đề nghị của bác cả -Harry ngạc nhiên

-Cháu sợ rằng cháu không làm nổi, cho dù là việc nhẹ chưa chắc cháu đã làm nổi đâu – Jone không thích đề cập đến vấn đề mà anh thấy khó chịu nhất

-Nhưng bác sẽ thu xếp cho cháu những công việc không cần đến sức lực như bảo vệ hoặc quét dọn, chắc chắn cháu làm được chứ

Jone không biết phải nói sao: -Nhưng… nhưng cháu sẽ không chịu nổi áp lực

Trang 21

-Áp lực gì cơ? – Harry ngạc nhiên – ai mà chẳng phải lao động để kiếm sống, còn vô số người không có việc để làm vì sao cháu lại nghĩ rằng lao động là áp lực?

-Bác không hiểu được đâu! – Jone nói trong đau khổ, không ai hiểu được cảm nhận của anh, anh không muốn làm bất kỳ công việc gì khi mà tất cả mọi người luôn nhìn anh bằng ánh mắt tiêu cực, anh không muốn và không chấp nhận được điều đó lâu hơn nữa

Cả Harry và Peter nhìn Jone nghi ngại, quả thực chẳng ai hiểu Jone như thế nào.Harry nói: - Quả thực bác cháu ta ít có dịp gặp nhau để mà tâm sự và hiểu nhau nên có thể bác không hiểu hết về cháu Nhưng bác biết rằng có một nguyên tắc chung trong mọi xã hội đó là con người phải sống và làm việc hết khả năng của mình Có thể … - Harry ngập ngừng – có thể cháu có những khiếm khuyết so với những người khác nhưng cháu vẫn có thể làm những việc trong khả năng của mình Một người mà biết lao động thì không ai có thể coi thường cháu ạ.-Nhưng cháu không thích làm bất cứ việc gì khi ai ai cũng trao cho cháu cái nhìn khinh miệt, dù cháu có làm bất cứ điều gì cũng không thể thay đổi được điều đó – Jone nói, một lần nữa Harry lại khiến cho nội tâm Jone giằng xé nhưng anh cũng chẳng hy vọng gì ông bác hiểu cho tâm trạng của mình

Harry liền ôn tồn nói: - Bác e rằng cháu đang có một cách nhìn nhận sự việc sai lầm rồi Tại sao cháu lại có thể nghĩ rằng cháu sẽ không làm gì khi mà mọi người coi thường cháu? Chẳng lẽ cháu nghĩ rằng mình cứ không làm gì thì sẽ cóđược sự tôn trọng của mọi người hay sao? Cháu phải làm, cháu phải chứng mình bằng hành động cho mọi người thấy rằng mọi người đã sai Đó mới là con đường đúng đắn

Lần này đến lượt Peter nói: - Con hãy đặt địa vị vào bố Bố thừa nhận mình làm một công việc thấp kém vì mình là người kém cỏi về trí tuệ so với xã hội

Nhưng nếu bố cũng nghĩ như con, bố cũng không làm gì cả để khỏi bị mọi người xem thường thì làm sao bố có đủ khả năng kinh tế để xây dựng gia đình này để nuôi các con ăn học?

-Nhưng con không…con không kém cỏi như mọi người nghĩ – Jone gân cổ lên

và nói

-Vậy thì hãy chứng minh đi – cả Harry và Peter nói lớn

Trang 22

Jone cứng họng không biết nói gì, cuối cùng đành nói: -Thôi được, cháu suy nghĩ thêm đã.

Jone ngừng ăn và xin phép lên phòng trước khi nước mắt trào ra ngoài khóe mi Mọi người nhìn theo dáng đi lững thững của Jone không hiểu chuyện gì xảy ra.Vào phòng Jone lấy tay áo lau những giọt nước mắt

-Mình đúng hay sai? – Jone tự hỏi – nếu mình đúng thì tại sao ai cũng phản đối mình, ai cũng có lập trường khác mình? Cứ như bác Harry nói thì chẳng lẽ mìnhlại có lập trường ngược với toàn xã hội hay sao? – Jone tự dày vò mình bằng muôn vàn câu hỏi lóe lên trong đầu Anh không biết phải trả lời chúng như thế nào Sau cùng bằng vẻ mặt cương quyết và cứng rắn nhất, anh lại tự nhủ: - mìnhkhông sai, nhất định mình không sai! – Nghĩ vậy nhưng anh vẫn cảm thấy nỗi buồn dâng lên trong lòng

Không biết làm gì để giải tỏa nỗi buồn, anh bật ti vi lên xem Trong tâm trạng buồn chán anh cầm cái điều khiển ấn nút chuyển kênh liên tục mà không biết mình muốn xem cái gì Từng hình ảnh lướt qua mắt Jone nhưng không lọt vào trong tâm thức

-‘Thế nào là thiểu năng trí tuệ? ’ – Jone giật mình như tỉnh giấc ngủ khi nghe

thấy câu nói đó, hoàn hồn trở lại thoát khỏi những suy nghĩ hỗn độn, anh chăm chú nhìn và lắng nghe tivi, thì ra là một chương trình khoa học trên kênh

Discovery, đáng lẽ ra khi nhắc tới khoa học là Jone sẽ cho chuyển sang một kênh khác, nhưng chương trình hôm nay khiến cho Jone phải quan tâm

-‘…trong xã hội loài người, thông thường người ta luôn cho rằng một kẻ ngốc

là một người có khả năng cũng như tốc độ của tư duy là thấp kém hơn mức trung bình Vì thế kéo theo là những thái độ khinh thường, miệt thị hoặc những cách hành xử lỗ mãng với họ Nhưng trừ những chuyên gia nghiên cứu sâu về trí tuệ con người thì ít ai biết được rằng ngu ngốc cũng có nhiều kiểu, nhiều thể loại Trong đó phổ biến nhất là 2 loại: thứ nhất do cơ cấu của bộ não không hoàn hảo cho lắm dẫn đến hoạt động của các notron thần kinh yếu kém dẫn tới ngu ngốc, thứ 2 là do cơ cấu của bộ não cao cấp hơn rất nhiều so với những bộ não thông thường dẫn tới khả năng tư duy ở một mức độ cao cấp hay thậm chí siêu việt nhưng lại không phù hợp để tư duy những qui luật trong phạm vi nhận thức thông thường nên trong mắt những người thông thường như vậy cũng là ngu ngốc…’

Trang 23

Như có một dòng điện chạy xẹt qua hai tai, Jone dán chặt mắt vào màn hình và lắng nghe từng chữ.

Rõ ràng với những gì mà Jone trải qua thì anh không thể xếp mình vào trường hợp thứ nhất! Anh không thể nào xếp mình vào trường hợp của những kẻ ngớ ngẩn chạy lăng xăng ngoài đường với những hành động kỳ quái

Có lẽ nào Jone phải nằm trong trường hợp thứ 2? – Lẽ nào đó là sự thực? – Jonenghĩ, nếu không thì chẳng việc gì mà bao lâu nay anh lại gặp nhiều khúc mắc xung quanh bản thân như vậy Anh muốn tin vào điều đó, Jone thực sự muốn tinrằng mình đang sở hữu một bộ não không tầm thường, một trí tuệ ưu việt nhưngchỉ đáng tiếc là anh lại sinh sống trong một xã hội có những nhận thức, những qui luật trực quan không tuân theo những qui luật mà bộ não của Jone có thể nắm bắt Jone hy vọng sự thực là như vậy, nhưng anh lại chẳng có bằng chứng

gì để khẳng định điều đó khi mà anh luôn luôn trong vai một thằng ngốc Nhưngkhông hiểu là từ lúc nào, có lẽ là từ khi Jone biết tự nhìn nhận và tự đánh giá về mình Jone đã khao khát đưa bản thân về đúng với giá trị thực sự của mình, mặc

dù chính anh cũng chưa hiểu nổi giá trị đó là ở đâu Anh chỉ chắc chắn một điềurằng anh không thực sự ngu ngốc như hiện tại, ít nhất là anh không như những

gì trong mắt mọi người Anh phải trở thành một người khác Nhưng với bao nhiêu nỗ lực và phấn đấu trong cuộc sống cũng như trong học tập đi chăng nữa Jone vẫn không sao thoát khỏi cái hình bóng thực tại của mình Nên không ít lầnJone phải thắc mắc không hiểu niềm tin của mình có đúng hay không Chỉ cần anh có thể khẳng định được rằng niềm tin của mình đã đặt sai chỗ và giá trị con người của anh cũng chẳng khác gì so với thực tại thì anh sẽ ngay lập tức vứt bỏ hết những cố gắng của mình và chấp nhận làm quen dần với cuộc sống hiện tại Thế nhưng bao nhiêu lần tự đặt ra nghi vấn là bấy nhiêu lần anh phủ nhận điều

đó Anh vẫn tiếp tục gắng gượng, tiếp tục đi trên con đường cô độc để chứng tỏ giá trị con người dưới thân hình một kẻ ngu ngốc

Và một trí tuệ ưu việt đã không giúp cho Jone có được sự tôn trọng của nhiều người khác, anh vẫn luôn là đối tượng để trêu trọc của những kẻ vô tâm không biết cảm thông với hoàn cảnh của người khác Trí tuệ đó không giúp cho Jone

vẽ ra được một con đường thật đẹp để đi tới tương lai trong thế giới thực tại VàJone cũng còn chẳng biết mình phải sử dụng bộ não khác thường mà bản thân anh cũng không hề hiểu rõ vào chuyên nghành nào trong môi trường đại học.Điều đáng để người khác tôn trọng nhất ở trong con người Jone chỉ là tính trungthực, thật thà và lòng tốt có lẽ là theo bản năng Anh ta chưa bao giờ giả dối với

Trang 24

ai và luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác hết mình khi họ gặp phải bất kỳ khó khăn gì Điều đó khiến cho Jone vẫn có được những người bạn thực thụ và không lợi dụng sự khờ khạo của Jone để làm lợi cho mình như nhiều người khác Chí ít nó cũng giúp cho Jone yêu cuộc sống hơn và tránh rơi vào tự kỷ.

4

Reng! Reng! Reng!

Chuông điện thoại vang liên hồi Jone bật dậy cuống cuồng nhấc máy

-A lô, ai thế….?

-Ê bồ, đùa hả, 15 phút nữa là tụi này có mặt, chuẩn bị sẵn sàng đi, qua là đi liền đấy nhé! - Một giọng the thé vang lên từ điện thoại

-A, à… ừ, ok, mình đang chuẩn bị sắp xong rồi!

Jone bật dậy khỏi giường, quáng quàng chạy vào phòng vệ sinh đánh răng và rửa mặt Anh ngủ say như chết quên khuấy mất là đã hẹn với mấy người bạn thân nhất là sẽ đi chơi một chuyến vào hôm nay từ tuần trước

Tim, Philip, và Elena là 3 người bạn thân nhất của Jone,4 người chơi với nhau

từ khi còn học tiểu học, khác với những người khác, họ đã thông cảm với Jone

bỏ qua tất cả sự kỳ thị để duy trì một tình bạn trong sáng đúng nghĩa với Jone Một phần vì họ đã chơi với nhau từ khi còn nhỏ, ý thức về những khuyết điểm của nhau khi đó hầu như không có, mặt khác Jone với mọi người xung quanh luôn luôn thật thà và tốt bụng có lẽ theo bản năng, lòng tốt tới mức khờ khạo của Jone khiến anh sẵn lòng giúp đỡ người khác bất chấp kết quả nhận được,

Trang 25

chính vì điều đó mà bất chấp phần lớn những người xung quanh đều kỳ thị hay thậm chí là lợi dụng Jone, nhưng anh vẫn có được những người bạn thực thụ.Trong nhóm 4 người, chỉ có duy nhất Elena là nữ, cô có mái tóc vàng mắt nâu,

da trắng và làn môi hồng quyến rũ – niềm tự hào của cả nhóm bạn Tim là một chàng trai gầy và mảnh khảnh, mặt lại đầy tàn nhan nhưng không đến nỗi tệ hại như Jone, anh chàng là người có khiếu hài hước, mỗi câu Tim nói ra đều có thể khiến cho những người xung quanh chú ý và bật cười – có lẽ những người không đẹp về ngoại hình luôn được bù đắp bởi một ưu điểm khác Philip, một thanh niên to cao lực lưỡng, da đen có lẽ nguồn gốc 3 đời trước đó là ở Châu Phi, với bản tính mạnh mẽ vốn có, Philip luôn luôn là người dẫn dắt và lôi kéo những người bạn của mình tham gia vào những trò thể thao yêu thích hay thậm chí là những chuyến phiêu lưu mạo hiểm trong quá khứ

Đã không biết bao nhiêu lần Jone và nhóm bạn đã được Philip dẫn đi thám hiểm

ở những khu rừng già âm u, những ngọn núi hiểm trở hay những thác nước hùng vĩ Và trong mọi trò chơi mạo hiểm, Jone luôn chỉ tham gia với tư cách là một người chứng kiến, đơn giản vì mức độ can đảm quá thấp, không chịu được

áp lực thần kinh và sức khỏe thì càng không đáp ứng đủ

Jone nhớ nhất là lần Philip đưa cả nhóm đi khám phá khu rừng nguyên sinh bang Virginia Lần đầu tiên vào trong rừng sâu, Jone kinh ngạc khi thấy những con vật mà anh chưa từng thấy trong đời: tắc kè bay indochin có kích thước to gấp đôi các loài thằn lằn nhà, chúng có một hàm răng sắc khủng khiếp, nếu bị

nó cắn thì đau thấu tận xương, răng miệng nó sẽ dính như keo vào da thịt đập chết nó cũng không nhả ra vì đó là bản năng tự vệ của chúng trước những kẻ thù

to lớn, trên thân mình chúng lại mọc ra hai cái cánh hai bên sườn giúp chúng di chuyển trên không trung qua lại trên các cành cây Hay loài nhông cái belliana cũng là con vật thuộc lớp bò sát, chúng có những đốm nhỏ màu trắng chi chít trên lưng tạo nên một thân hình kiệt tác của tự nhiên, chúng thường ra khỏi hang

để sưởi ấm cơ thể vào buổi sáng để điều hòa thân nhiệt tìm thức ăn và gây ấn tượng đối với con cái xung quanh cả ngày rồi rút vào hàng vào buổi xế chiều, đóng cửa hang lại bằng cát Các loại côn trùng cũng phong phú không kém, Jone đặc biệt thích thú đối với các loại bướm - thiên thần của những khu rừng, chúng có đủ chủng loài với những đôi cánh đủ màu sắc đẹp mê hồn, loài bướm vàng chanh với cả thân mình màu xanh nhạt dịu dàng, bướm phấn cam đúng như cái tên với thân hình màu da cam, nhưng Jone thích nhất là loài bướm hổ

Trang 26

vằn với đôi cánh sặc sỡ màu sắc Jone choáng ngợp trước quần thể sinh thái của khu rừng nguyên sinh không bị ảnh hưởng bởi thế giới hỗn tạp của loài người bên ngoài Như thường lệ Tim luôn là người cung cấp thông tin về các loài sinhvật rừng cho nhóm bạn, cậu ta luôn giành cả đêm hôm trước khi đi để tìm hiểu

về động thực vật là một trong những chuyên ngành mà Tim đam mê bậc nhất, cậu ta là người cảnh cáo cho Jone và mọi người loài động vật nào nguy hiểm và loài thực vật nào có độc Nhưng nhiều lần Tim cũng làm cho Jone sợ bạt vía khi

cố tình cung cấp những thông tin sai lầm cho một số con vật trở lên khủng khiếptrong mắt Jone,ví dụ như một lần dọa cho Jone lầm tưởng một con trăn Cây Ngọc Lục Bảo vốn dĩ là một con vật hiền lành không có độc với loài rắn lục đuôi đỏ thuộc họ rắn lục là một trong những loài rắn độc mà mức độ độc chỉ đứng sau loài hổ mang chúa

Còn Elena là một người say mê khoa học, cô luôn là người giải đáp những thắc mắc của nhóm bạn về những bí ẩn xung quanh cuộc sống, qua đó Jone được biết tên của từng chòm sao trên bầu trời, vì sao Trái Đất lại quay quanh mặt trời

và tự quay quanh trục của nó …

Và lần này, Jone sẽ cùng với ba người bạn đi tới vùng hoang mạc thuộc bang California, chinh phục một ngọn núi đá baran hùng vĩ, đương nhiên là bằng phương pháp thủ công

Khi Jone vừa mặc xong bộ đồ gồm quần Jean và áo phông trắng thì đã nghe tiếng còi xe bim bim ở ngoài đường vang lên liên hồi Jone biết ngay đó là ám hiệu của Philip Anh nhấc vội vàng cái túi đeo lên lưng, bên trong chứa đầy đồ

ăn và những vật dụng cá nhân cần thiết cho chuyến đi rồi chạy thẳng xuống dưới nhà

-Bố, mẹ, hôm nay con đi chơi với Phiplip, Tim và Elena, có lẽ phải tối muộn con mới về - Jone nói hấp tấp khi thấy hai ông bà Peter và Elisa đang ngồi ở phòng khách

Ông Peter đang đọc báo với gọng kính dày cộp đeo trên mắt và bà Elisa đang làm món trứng ốp lết, âm thanh lèo xèo và mùi hương tỏa ra thơm phức

Trang 27

-Thế à, đi đâu vậy con? - Ông Peter hạ tờ báo xuống cúi mặt nhìn Jone qua phần

trên mắt kính

-Thưa bố, con đi tham quan thành phố Oakland - Jone lúng túng, anh không giám nói thật vì sợ bố mẹ sẽ ngăn cản mặc dù anh chưa bao giờ tham gia vào một hành động nào nguy hiểm

Thật may mắn ông Peter không nhận ra ánh mắt lúng túng và đôi má ửng đỏ củaJone

-Tốt lắm, con nên thường xuyên tham gia những chuyến đi như vậy, đi đây đó

sẽ khiến cho tư tưởng thoải mái và hiểu biết nhiều hơn về thế giới xung quanh

Hồi còn trẻ ba mẹ chỉ mong có những chuyến đi như vậy cùng nhau - Ông Peter

lái ánh mắt sang nhìn bà Elisa cười ha hả, bà đang quay lưng lại làm bếp liền quay lại ném cho chồng cái lườm âu yếm

-Thành phố Oakland rất đẹp và thơ mộng, bố và mẹ hồi trẻ cũng đã từng đi tới

đó rồi phải không nào ? – Peter nói với bà Elisa

-Đúng vậy – bà đáp – thành phố Oakland là thủ phủ của quận Alameda, nó tọa lạc ở bờ Đông của vịnh San Francisco nép mình vào đồi Berkeley và giáp với các công viên khu vực vịnh, quang cảnh ban đêm ở đồi Meritt khu vực trung tâm thành phố rất đẹp, nếu đã tới đó thì cũng phải tham quan cảng Oakland là một trong 3 cảng lớn nhất khu vực bờ tây nước Mỹ

-Vâng ạ - Jone vội vàng đáp

-Sao con không ăn sáng xong rồi hãy đi ? - Bà quay sang nói với Jone.

-Không kịp mẹ ạ, các bạn đang đợi ở ngoài kia rồi - Jone nói và tiến ra mở cửa -Khoan đã, chờ mẹ ! - Bà Elisa gọi với theo Jone khi anh chuẩn bị đặt chân ra

khỏi cửa Bà chạy nhanh lại gần cái tủ bếp treo trên cao, rướn chân mở cánh cửa

ra và lấy ra một bịch xúc xích Bratwurst to rồi ra cửa đưa cho Jone

-Con cầm theo để ăn nhé Bà âu yếm nói với con trai Và hãy nhớ lấy, không được đi đâu xa khỏi các bạn kẻo bị lạc, nhớ luôn đi cùng thằng Philip nó sẽ bảo

vệ cho con, và nếu có chuyện gì bất ngờ và không hay xảy ra nhớ gọi điện về ngay cho bố mẹ Con đã nhớ lời mẹ nói chưa ?

-Dạ, con nhớ rồi mẹ ạ - Jone trả lời lắp bắp, cảm thấy mình như đứa trẻ mới lên

ba

Trang 28

-A !!! Anh Jone đi đâu thế kia ? - Có tiếng thét của con bé Daisy, nó đang vừa bước xuống cầu thang vừa dán mắt ra ngoài cửa, bên hông đang đeo cái cặp đi học màu hồng và diện chiếc váy cũng màu hồng phần thưởng của ông Peter đã hứa hôm trước.

-Anh Jone đi đâu thế hả mẹ? - Daisy hỏi lại.

-Anh đi chơi với bạn con ạ Con chuẩn bị ăn sáng rồi đi học - Bà Elisa quay lưng lại nói với con gái

-Anh đi chơi tận đâu thế, anh Jone? - Bé Daisy nhìn Jone có vẻ ghen tị, đã lâu

lắm rồi nó chưa được đi đâu ra khỏi thành phố LosAngles chật chội và nóng nực

-À, anh đi chơi thành phố Oakland - Jone lúng túng, hai má lại ửng đỏ - Tối anh

lại về, ở nhà ngoan nhé - Jone toan đóng cửa

-Nhớ mua quà cho em đấy nhé! - Daisy gọi với theo.

-Ừ, anh biết rồi! - Jone đóng cửa và tiến ra ngoài đường Anh thở dồn dập như

vừa mới thoát khỏi cuộc truy vấn của cảnh sát vì tội buôn bán chất ma túy.Chiếc xe misubishi grandis 7 chỗ cũ kỹ màu xanh đang đậu cách cửa nhà Jone

50 mét, máy vẫn đang nổ, ánh đèn pha trước đầu xe lờ mờ trong không gian vẫncòn chạng vạng và đầy sương mù Hầu hết những căn hộ xung quanh vẫn đang đóng cửa im lìm, ngoài đường chỉ có vài người chạy thể dục buổi sáng, mặt trời vẫn chưa thấy mọc lên trên bầu trời phía Đông, nhưng tiếng chim hót rộn ràng vọng xuống từ các cành cây rậm rạp chào đón ngày mới Jone mở cánh cửa sau của chiếc xe trèo lên ngồi vào hàng ghế sau cùng với Elisa, phía trên là Philip ngồi sau tay lái và Tim ngồi bên cạnh

-Chào mọi người! - Jone nói

-Làm gì lâu vậy bồ? - Tim quay lại hỏi với giọng tinh nghịch, trên mặt hiện rõ

những đám tàn nhang mặc dù trong xe không bật đèn

-Không phải ngủ dậy mới biết là đêm qua tè ra quần đấy chứ?- Philip cười ha hảđồng thời nhấn chân ga lái xe tiến về phía trước Elena cười khúc khích

-Khô… không phải, mình phải nói dối bố mẹ là chỉ đi tham quan mới được đấy.Mọi người biết mà, bố mẹ không muốn mình tham gia những trò mạo hiểm

Trang 29

-Thì cậu có bao giờ làm gì mạo hiểm đâu nào?- Tim chen ngang, ánh mắt láu cá.

-Nhưng bố mẹ không yên tâm về mình! - Jone ngượng nghịu

-Thì cậu đã có bọn này đi cùng rồi cơ mà, có gì đáng lo nào? -Tim nói như trêu trọc Jone biết Tim luôn là người thích đùa, với ai Tim cũng thích đùa giỡn như vậy, nhiều khi Tim còn không biết mình đã chạm đến lòng tự ái của người khác,Jone tuy khờ khạo nhưng anh cũng hiểu nằm lòng tính cách của những người bạn thân của mình nên chẳng bao giờ để bụng

-Thôi nào Tim, đừng đùa nữa, bố mẹ nào mà chẳng lo cho con cái - Elena nói

bằng giọng hiền hòa Là nữ duy nhất nên cô luôn là người hòa giải tốt nhất cho những xích mích giữa các thành viên

-Hơn nữa, mọi người biết mà, Jone bị… - Elena khựng lại, ngại ngùng, cô chợt

nhận ra mình đang chuẩn bị nói điều không nên nói - Ý mình là, Jone rất hiền lành và không quen va chạm nên bố mẹ bạn ấy lo lắng là phải thôi - Elena nói

và lén nhìn Jone với ánh mắt thẹn thùng như người phạm trọng tội

Jone vẫn cúi mặt, giả như không quan tâm, nhưng anh biết rõ Elena vừa định nói gì, trong lòng lại cảm thấy buồn buồn đôi chút, nhưng đã quá quen những tình huống như thế này, anh kìm nén nên không để lộ ra mặt, anh biết Elena không hề cố tình, hơn nữa anh cũng rất quý mến cô, anh thường nhớ đến những

kỷ niệm hồi còn bé của mình và nhóm bạn, mỗi lần khi bị Philip hay Tim đùa quá trớn, Elena luôn là người đứng ra bênh vực cho Jone

Chiếc xe đi qua sân vận động Meiguibo khi không gian vẫn chưa hừng đông, sân vận động Meiguibo có 70 hàng ghế ngồi liên tục nhau được xây dựng vào vách núi trông như cái hầm khổng lồ, có thể chứa tới 100 000 khán giả là một trong những kỳ quan của kiến trúc thể thao thế giới nơi hàng năm tổ chức nhữngtrận bóng đá giữa các trường đại học tranh giải Meiguibo của Mỹ

-À mà Jone này, cậu dự định thế nào rồi? Bọn mình đã chọn trường đại học thích hợp cả rồi, còn cậu thế nào?- Elena đưa ra câu hỏi để khôn khéo lái câu chuyện sang hướng khác

-Thế à, nhưng mà mọi người học trường gì vậy?

Trang 30

-Tim và Philip yêu nghệ thuật, vì vậy họ theo trường đại học Yale, ở đó có khoavăn hóa và nghệ thuật rất tốt Còn mình thì yêu khoa học nên đã đăng ký học đại học Bách Khoa LosAngeles Còn cậu?

-Mình… mình cũng chưa biết nữa Mình còn nghĩ là sẽ đi làm gì đó phụ giúp gia đình chứ theo học thì mình không nghĩ mình học được Nhưng bố mẹ mình lại kiên quyết muốn mình vào đại học, mà mình lại không muốn là họ thất vọng,

họ hy vọng vào mình quá nhiều - Jone than thở

-Ôi, các ông bố bà mẹ!! - Tim thở dài ra vẻ não nề - Họ luôn luôn đòi hỏi ở chúng ta quá nhiều thứ, cả những thứ nằm ngoài khả năng và không thuộc sở thích của chúng ta nữa Mình tự hỏi tại sao họ không bao giờ đặt địa vị của họ vào chúng ta mà nghĩ nhỉ?

-Thôi đi Tim, chúng ta vẫn chưa đủ tuổi tự lập mà - Elena thở dài.

-Gì chứ, chúng ta sắp 18 tuổi rồi, bộ 17 tuổi rưỡi và 18 tuổi có gì khác nhau sao? Trên thế giới này đâu thiếu người dưới 18 tuổi thậm chí chỉ mới 16 tuổi mà

đã có thể lập nghiệp thậm chí là trở thành triệu phú nữa kìa - Tim nói lớn

-Hôm trước bố mình gọi mình vào nói chuyện sau bữa ăn tối, ông ấy bảo chúng

ta hãy nói chuyện như hai người đàn ông, mình chưa bao giờ thấy ông ấy ứng

xử với mình trịnh trọng như thế Ông ấy hỏi mình có dự định gì cho tương lai chưa, ước mơ của mình là gì Mình nói sau này muốn làm nghệ sĩ chơi ghita và dương cầm Mặc dù ông ấy rất kiềm chế nhưng mình vẫn nhận thấy máu ông ấyđang sôi lên Rồi ông ấy ra vẻ dịu dàng khuyên bảo mình học nghành kinh tế

Ai chẳng biết là ông ấy cần người thừa kế công ty kinh doanh khách sạn của ông ấy, nhưng vấn đề là mình không thể làm công việc mà mình không thích, mình muốn đi theo con đường của riêng mình Thế là ông ấy giận mình và không thèm nói chuyện với mình đến tận bây giờ - Tim nói với vẻ cay cú

-Nhưng Jone thì khác- Elena ngắt lời và đặt tay lên vai Jone- Mình thấy bố mẹ bạn suy nghĩ đúng đấy, dù cậu làm gì đi nữa thì cũng nên trải quả môi trường đại học, qua đó cậu sẽ có những kỹ năng cơ bản trong cuộc sống Theo mình học đại học không nhất thiết là phải trở thành cử nhân hay giáo sư tiến sĩ gì đâu,quan trọng là phải thành người Hơn nữa sao bạn không học cách tự tin vào chính mình nhỉ? Mình thấy vấn đề là bạn mặc cảm với bản thân quá đấy thôi

Jone lại thấy bẽn lẽn ‘ Elena nói như bố mình vậy!’

Trang 31

Chiếc xe lướt qua khu công viên hóa thạch là một khu cây cảnh được thiết kế rấtkhéo léo, nó được xây dựng trên đồi của hồ Guliging, với các hóa thạch được trưng bày như hóa thạch hổ răng kiếm, hóa thạch khỉ lười…

Jone nhìn ra cửa kính và trông thấy tháp hòa bình, tháp được xây dựng nhân kỷ niệm thành phố tròn 200 năm và được coi là thủ phủ của California, tháp cao

610 mét, gần gấp đôi so với tháp Eiffel ở thủ đô Paris nước Pháp, trên đỉnh tháp

có đài quan sát, đài truyền hình, cục tín hiệu vô tuyến quốc tế, mỗi năm tháp có thể đón 10 triệu khách du lịch

-Nhưng chúng ta sẽ đi đâu? – Jone thắc mắc

-Thì đi leo núi – Tim đáp

-Mình biết rồi, ý mình là địa điểm ở đâu? Có phải là chúng ta lại đến công viên hoang mạc Anza-borrego hay không? – Năm ngoái 4 người đã tới công viên hoang mạc Anza-borrego vào đúng dịp nghỉ hè Đó là một khu công viên quốc gia với hệ động thực vật đặc trưng của vùng sa mạc Ngay khi bước vào cửa ngõcông viên Jone ngạc nhiên khi thấy một mặt nước mênh mông phản chiếu dưới ánh mặt trời ngay dưới chân các ngọn núi Jone cứ tưởng có một hồ nước diệu

kỳ tồn tại ngay trong lòng sa mạc nhưng hóa ra đó lại là hình ảnh của Borrego Springs ngôi làng duy nhất trong công viên rộng tới 2500 kilomet vuông Ngôi làng nhỏ với khoảng 2000 dân sinh sống như một vật trang sức của vùng hoang mạc Do dân cư sinh sống rải rác khắp nơi trong thung lũng nên khu vực trung tâm nhỏ bé của làng cũng không có ánh đèn đường, không có hình ảnh những

xe hơi dạo phố Thay vào đó Jone thích thú khi có thể nghe thấy tiếng hú của loài chó sói đồng cỏ Bắc Mỹ và nhất là tiếng chim hót líu lo vang dội vùng sa mạc như cất lời chào buổi sáng Nhưng đáng tiếc là lần đó Jone không ngắm cảnh được lâu vì phải đi theo tháp tùng đám bạn chơi trò leo núi, đương nhiên Jone chỉ là người đứng quan sát

-Đương nhiên không phải- Tim đáp – chẳng phải là tụi mình không có sở thích

đi một địa điểm đến lần thứ hai hay sao? Hôm nay tụi mình sẽ tới một nơi hoang vắng không nằm trong một khu vực qui hoạch hay bảo tồn nào cả

-Thôi nào mấy bồ!- Philip cất tiếng lấn át hết tất cả- Cùng nhau giết thời gian thôi nào- Philip cười khoái trá

Tất cả đều hiểu “giết thời gian” đối với Philip có nghĩa là gì

Trang 32

Thân hình vạm vỡ như của một kẻ phàm phu, lồng ngực rộng, giọng nói lớn đem đến cho Philip một giọng hát có âm độ ngang ngửa với một ca sỹ Opera chuyên nghiệp kèm theo là âm điệu như… bò giống! Trong quá khứ, đã không biết bao nhiêu lần Jone và những người còn lại phải chịu tra tấn lỗ tai và cũng chẳng ai yêu thích gì giọng hát “kinh khủng” của Philip, nhưng trong những chuyến đi như thế này thì chỉ có ca hát là cách tốt nhất để rút ngắn quãng đường

Jone quay lưng ra đằng sau, anh thấy chất đầy ba lô và dụng cụ leo núi đủ loại: dây cáp, giày đế đinh, búa, quần áo và mũ bảo hộ chuyên dụng,v.v…

‘Chúa ơi, bọn họ định leo lên thiên đàng chắc?’ Jone thầm nghĩ, kinh sợ khi

tưởng tượng đến độ cao

Nhận cây đàn ghita màu nâu bằng gỗ vân từ Jone, Tim loáy hoáy chỉnh lại dây dàn và test kiểm tra âm điểm với tác phong khá chuyên nghiệp Xong suôi, cậu

ta vỗ tay vào hộp đàn 3 cái - Bắt đầu nào!!! Bài gì nhỉ?- Tim nháy mắt về phía

Quang cảnh ngoại thành LosAngeles thoáng đãng và khác hẳn không gian chật chội trong nội thành Nhìn ra bên ngoài cửa kính Jone có thể thấy khu vui chơi giải trí nổi tiếng trên toàn thế giới Walt Disney Khu giải trí này do nhà làm phim hoạt hình Mỹ Walt Disney khởi công xây dựng và người ta lấy luôn tên ông để đặt cho nó Công viên này rộng 30 ha, bên trong đó người ta đã xây và

Trang 33

tái tạo nhiều phong cảnh hữu tình, những nhánh sông chảy giữa hai bờ lau sậy,

bè gỗ thuyền hoa thế kỷ 18, rừng nguyên sinh nhiệt đới cây cối um tùm cho đến lầu các, phố cổ… Jone nhớ mỗi lần bước vào đây đều được một đàn chuột Mickey do người hóa trang chạy đến bắt tay đón tiếp Bên trong khu giải trí còn

có hơn 50 khu vui chơi điện khí hóa như thế giới ảo, thế giới mạo hiểm, thế giớitương lai…

Chiếc xe đã ra xa khỏi khu vực nội thành LosAngles tiến ra đại lộ cao tốc, cảnh nhà cửa thưa thớt dần, thay vào đó hai bên đường là những cảnh hàng cây mọc trên sa mạc đang bắt đầu nhuộm đỏ bởi ánh bình minh Jone ngồi trong xe ngắmkhung cảnh qua cửa sổ và lắng nghe bản hợp xướng “tuyệt hay” của đám bạn cảm thấy thật hạnh phúc, nhờ có họ mà anh cảm thấy cuộc sống này vẫn còn nhiều ý nghĩa

5

9 giờ 30 phút sáng, chiếc xe đã tách rời đường quốc lộ, băng qua những con đường đất ghồ ghề và tiến sâu vào trong lòng hoang mạc Thời điểm tháng 4 quả là lý tưởng để tới vùng hoang mạc California Lúc này sa mạc khô cằn như bừng tỉnh với những bông hoa nhỏ vươn mình thức giấc tạo thành những tấm thảm đầy màu sắc rực rỡ như thách thức môi trường khắc nghiệt

Cuối cùng chiếc xe dừng lại trước một khung cảnh hoang mạc khô cằn và hoang vắng ngay dưới chân một ngọn núi có chiều cao nổi bật nhất Philip tắt máy và tất cả bước ra khỏi xe

-Mấy bồ thấy thế nào? Vừa ý chứ? Mình phải mất hàng giờ dò tìm trên Google Map mới kiếm được địa điểm này đấy, chắc chắn 99,99% chưa có người đặt

chân tới- Philip đứng chống nạnh nhìn lên đỉnh ngọn núi đá baran đỏ như gạch

nung và nói kiêu hãnh

Trang 34

-Nhưng mà mình thắc mắc là có sợ bị lạc không quay trở lại đường chính

không? - Jone thở hồng hộc khi cùng với Tim và Elena sách đồ đạc ra khỏi dãy ghế sau xe

-Chúa ạ, câu không biết hệ thống định vị GPS sao? Có nó cậu có thể chui xuốngđịa ngục mà chẳng sợ quên mất đường về- Tim nói khểnh

-Ừ nhỉ, mình quên khuấy mất- Jone gãi đầu trả lời

-Lẹ lên mấy bồ, chúng ta phải ăn uống đẫy bụng đã rồi mới bắt đầu công việc được-Philip nói với giọng huynh trưởng- Mình ước tính chinh phục ngọn núi này phải mất 4 tiếng cả leo lên và leo xuống Nếu 11 giờ chúng ta bắt đầu khởi hành thì khoảng 2 giờ chiều sẽ tới đỉnh, chụp ảnh , đương nhiên là cả ăn mừng nếu muốn, đến 3 giờ là chúng ta tiếp đất Như vậy, có thể trở về nhà kịp bữa tối

Có ai có ý kiến gì khác khả thi hơn không?- Philip hỏi đầy tự tin, không ai dày dạn kinh nghiệm hơn cậu ta trong những chuyện này

Jone và nhóm bạn trải trên nền đất tấm nilon ngay sát dưới chân núi, ngồi trên

đó và thưởng thức bữa ăn đầu tiên trong ngày giữa lòng hoang mạc Mặt trời đã lên trên tầm mắt và tất cả đã bắt đầu cảm nhận thấy sức nóng từ từ lan tỏa khắp không gian Từ phía xa, những thảm hoa đủ loại màu sắc rực rỡ trong ánh bình minh

-Cái gì vậy Jone?- Tim hỏi ngạc nhiên khi thấy Jone lấy ra từ trong túi một bịch

xúc xích Đức và hơn chục gói mì ăn liền

-À bịch xúc xích này lúc nãy mẹ mình bảo mang theo, còn mì gói thì mình chuẩn bị từ hôm trước

-Trời ạ, cậu nghĩ ở đây có nước sôi hay sao chứ?

-Ừ nhỉ, cậu nói mình mới nhớ!- Jone cười trừ

-Đấy là xúc xích Bratwurst phải không? – Philip hỏi – cái đó được làm từ thịt heo và thịt bò băm nhỏ, nhưng ngon nhất là phải nướng lên và ăn kèm với mù tạc, dùng chung với bánh mì – anh chàng tỏ ra mình hiểu biết

-Nè Jone- Elena lấy ra từ trong túi mấy cái bánh hamberger đưa ra cho mọi người vừa nói với Jone- Lát nữa khi bọn mình leo núi thì hãy ở yên trong xe nhé, đừng bỏ đi đâu cả, mình có mang cho bạn một máy MP4 đầy này, dùng để nghe nhạc và xem phim cho đỡ chán nhé- Elena thò tay vào túi lấy ra chiếc máymàu trắng có cắm sẵn tai nghe đưa cho Jone

Trang 35

-Ồ, bạn thật chu đáo, mình cảm ơn- Jone nhận lấy và nhìn Elena cảm động.

-Nè Jone, sao cậu cứ phải yếu đuối mãi thế nhỉ? Sao không thử một lần chứng

tỏ mình là nam nhi xem nào?- Tim nói, miệng không ngừng nhai hamberger

-Thôi đi Tim, cậu thừa biết sức khỏe của Jone thế nào rồi mà, đừng có nói khích

thế - Elena chen ngang.

Jone cảm thấy xấu hổ vì không thể đối đáp lại với Tim mà lại để Elena đấu khẩugiúp mình

-Không phải mình nói khích đâu, nhưng mình nghĩ một phần là do Jone tự ti quá đấy thôi, nếu không đương đầu với thử thách một lần thì bao giờ mới

trưởng thành nên được, và nếu cậu không bao giờ chịu bước đi chẳng lẽ chôn chân tại chỗ mãi mãi với cái nỗi tự ti đó hay sao?

Jone không thích Tim đề cập tới chuyện này một chút nào, hôm nay anh chỉ muốn đi chơi thật thoải mái

-Mình… mình không thể, mình cũng muốn… nhưng mình không đủ can đảm,

và không phù hợp với những gì khó khăn hay mạo hiểm đâu, hơn nữa, mẹ mình

đã dặn không được tham gia những gì nguy hiểm

-Chúa ơi, bây giờ là khi nào rồi, cậu bao nhiêu tuổi rồi chứ, sao vẫn mãi như trẻ lên 3 vậy? Nghe nè, trong mọi trường hợp, nếu cậu tự cho rằng cậu không làm được một việc gì thì cậu mãi mãi không làm được việc đó, ngược lại nếu cậu tintưởng và quyết tâm thực hiện thì cậu sẽ có cơ hội thành công hay ít nhất là rút rađược kinh nghiệm cho những lần sau đó

Jone cảm thấy khó chịu vô cùng, hết bố mẹ và bác mình giảng giải đạo lý với mình, rồi bây giờ lại đến bạn bè, Jone thừa hiểu mình nên làm gì, nhưng vấn đề của anh phức tạp hơn những gì mọi người có thể nghĩ, vả lại anh lại không biết diễn tả ra sao, dù có diễn tả được đi nữa chắc gì họ đã tin, nên Jone chỉ còn cáchnhẫn nhịn lắng nghe cho xong chuyện

Tim tiếp tục thao thao diễn giải: -Chắc cậu biết tỷ phú George Soros chứ, tuổi thơ của ông ấy gắn liền với những ngày tháng kinh hoàng khi phát xít Đức tàn sát người Do Thái trong thế chiến thứ hai, sau khi chiến tranh kết thúc ông rời quê hương tới Lodon, ông ấy phải làm công việc bồi bàn và hầu bàn trên xe lửa

để có tiền theo học đại học kinh tế London Sau khi tốt nghiệp ông ấy lại làm nhân viên bán hàng trong một cửa hàng lưu niệm, ông không ngừng viết đơn

Trang 36

xin việc gửi tới các ngân hàng tại London cho tới khi được nhận vào làm Đó là bước khởi đầu cho sự nghiệp thành công rực rỡ và lâu dài của ông trong lĩnh vực tài chính, hiện George Soros là một trong nhưng nhà đầu tư thành công nhấtthế giới Hay như tấm gương của nhà soạn nhạc Betthoven, năm 30 tuổi ông ấy

đã bị mất thính giác, tai điếc không nghe thấy âm thanh nữa thế nhưng ông ấy

đã viết được “bản giao hưởng thứ 9” hùng vĩ tráng lệ để cho nhân loại Còn Thomas Edison tai cũng bị điếc, ông ấy muốn nghe thấy âm thanh của đĩa hát

mà bản thân mình phát minh ra chỉ có thể dùng răng cắm vào mép vỏ máy hát thông qua kim ở đầu máy làm chấn động mới cảm nhận được âm hưởng của nó.Còn cậu thì thua kém gì bọn họ, sức khỏe của cậu còn hơn bọn họ , cậu không

bị khuyết tật gì tại sao lại không cố gắng được như họ?

Còn cậu lo nghĩ những việc bố mẹ dặn dò nữa ư? Chúng ta đều trưởng thành cả rồi, mọi chuyện không nên mãi phụ thuộc vào gia đình được đâu, khi ra bên ngoài ta nên có những lập trường của riêng mình, chẳng lẽ mỗi lần gặp phải tìnhhuống bất ngờ lại phải quay về hỏi ý kiến gia đình rồi mới giải quyết sao? Jone

ạ, hơn nữa bạn còn có tụi mình , chúng ta là những người bạn, tụi mình chỉ khuyên những gì là tốt nhất cho bạn mà thôi -Tim nuốt nước bọt cho đỡ khô miệng sau khi kết thúc bài thuyết trình

-Tim, mình hiểu là bạn muốn Jone trở nên cứng rắn và mạnh mẽ hơn nữa Nhưng theo mình không phải muốn là được đâu, cần phải có thời gian, bạn hiểu

hoàn cảnh của Jone mà - Elena nói, Jone thấy mệt mỏi vô cùng, anh muốn dựa

vào Elena như một điểm tựa tinh thần mỗi lúc như thế này nhưng làm như thế chẳng khác gì thừa nhận mình là kẻ hèn hạ

Tim nuốt nước bọt rồi tiếp: -Thì mình cũng không có ý là phải thay đổi ngay lậptức và toàn diện, nhưng Jone cần phải có những bước đi đầu tiên, nếu không thì biết đến bao giờ, nếu lúc nào cũng cho rằng cần có thời gian thì mãi mãi sẽ không thay đổi được điều gì đâu Jone hãy nhìn xem, Elena bạn chúng ta, bạn

ấy là con gái nhưng bạn ấy luôn luôn không ngại mạo hiểm và đương đầu với những thách thức, bằng chứng là Elena không e ngại khi tham gia những trò mạo hiểm với tụi mình, chính vì bạn ấy giám mạo hiểm như vậy nên khi bươn trải ngoài cuộc sống thực tế, Elena sẽ tự tin và chinh phục được mọi khó khăn, mình tin chắc như vậy Tụi mình không yêu cầu cậu phải mạo hiểm giống như

cô ấy, nhưng hãy cứng rắn hơn từ những việc nhỏ nhất giống như hãy tập đưa raquyết định của riêng mình và tránh lệ thuộc vào ý kiến của người khác

Trang 37

Elena thẹn đỏ mặt còn Jone mặt cúi gằm Tim ngừng nói vớ lấy chai nước uống ừng ực giống như bù đắp lại lượng nước vừa mất do công sức thuyết trình.-Thôi nào mấy bồ, tranh luận đủ rồi thì ăn uống lẹ lên để còn chuẩn bị dụng cụ nữa chứ - Philip vừa nhai hamberger vừa nói.

Bữa ăn nhẹ kết thúc trong vòng 30 phút Tất cả nằm nghỉ và nghe nhạc thêm 30 phút nữa cho hệ tiêu hóa làm việc, cơ thể nhẹ nhàng hơn rồi bắt đầu chuẩn bị dụng cụ chinh phục độ cao

-Mình có ý này!- Philip mặc xong bộ đồ leo núi thắt chặt dây lưng an toàn, đeo

chiếc búa chuyên dụng ngang hông và kiểm tra lại từng xentimet của đoạn dây cáp-Ta hãy mang theo chút thực phẩm khi lên tới đỉnh sẽ có một bữa tiệc nho nhỏ trên đó, mọi người thấy sao?

-Ý kiến thật tuyệt!

-Đồng ý!

Tim và Elena nói

-Mình sẽ tham gia- Đột nhiên Jone nói lớn và đứng thẳng dậy , hai bàn tay nắm chặt như sắp có một cuộc ẩu đả diễn ra

-Cái gì cơ? - Cả Philip, Tim và Elena trố mắt vì ngạc nhiên

-Mình sẽ tham gia cùng với mọi người - Jone nhắc lại với một giọng kiên quyết nhất có thể

-Cái… gì…? Nhưng mà… Cậu sao thế?- Tim lúng túng - Mình chỉ khuyên cậu nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn nhưng từ những việc đơn giản hơn chứ không phải liều lĩnh như thế này và cũng không cần thiết là ngay lúc này Bạn của tôi

ơi, đừng vì những lời nói chân thật của mình mà ức chế và đánh mất tự chủ, bình tĩnh lại đi Jone

-Đúng đấy Jone, hấp tấp sẽ không đưa ra được quyết định chính xác đâu Ý của Tim không phải là cậu không thể tham gia vào những hành động mạo hiểm mà không phải là lúc này, chỉ khi nào bạn được chuẩn bị tốt hơn về mặt sức khỏe vàtâm lý nữa Thôi nào, hãy nghe tụi mình ở yên trong xe nhé, mình đã cài vào trong máy MP4 đó những bài hát mà Jone thích nhất rồi đấy, của The Beatles, phải thế không Jone?- Elena nhẹ nhàng khuyên Jone

Trang 38

-Không, mình nhất định sẽ tham gia- Jone nghiến chặt hai hàm răng vào nhau kêu rin rít- Tim nói đúng, nếu mình không bắt đầu tự đứng dậy và bước đi thì

tương lai của mình sẽ không bao giờ tươi sáng được Đừng ngăn cản mình nữa

-Jone nói kiên quyết, bao nhiêu nỗi uất ức về hoàn cảnh của mình bỗng chốc lại sôi lên không thể không giải tỏa ra ngoài, không còn cách nào khác Jone chỉ cònbiết làm liều theo đám bạn, cứ như việc chinh phục được ngọn núi kia cũng có nghĩa là anh đã khai thông được trí tuệ của mình và trở thành một người bình thường có thể làm được mọi việc mà mình muốn

Cả Tim và Elena yên lặng nhìn Jone không biết phải thuyết phục như thế nào.-Thôi được rồi mọi người, nếu Jone đã quả quyết như vậy thì đừng ngăn cản nữa- Philip xen vào- Hãy để chàng trai của chúng ta chứng tỏ bản thân lần đầu tiên trong đời đi!

-Nhưng việc này rất nguy hiểm- Elena nói.

-Mình nghĩ không sao đâu, còn có bọn mình hỗ trợ mà

6

11 giờ, đoàn leo núi đã hoàn tất công tác chuẩn bị, những chiếc đinh móc đầu tiên đã được đóng vào sườn núi, Philip dẫn đầu, kế đến là Tim, Jone ở giữa

và Elena leo sau cùng Họ từng bước leo lên cao một cách chậm chạp

Đầu giờ chiều, ánh nắng từ Mặt Trời từ ngoài không gian xuyên thấu không trung xua tan hết những đám mây hiếm hoi rọi thẳng xuống mặt đất đốt cháy da đoàn leo núi đang treo lơ lửng trên lưng chừng núi với những sợi dây mỏng manh Không những thế, nhiệt lượng mà mặt đất và cả quả núi hấp thụ từ ánh nắng dường như đã không còn chỗ chứa nên tỏa hết ra không khí khiến cho các vận động viên nghiệp dư cảm thấy như đang ở trong một lòng chảo rán liên tục được cung cấp thêm nhiệt lượng

Trang 39

Jone và các bạn lúc này đã ở độ cao hơn 200 mét so với mặt đất, có lẽ trong suốtcuộc đời về sau đây là việc làm mạo hiểm nhất của Jone và nó sẽ là một thành tích chói lọi nhất trong tất cả những thành tích lẹt đẹt mà Jone đạt được trong mọi lĩnh vực Tuy thế sự sợ hãi vẫn đang lấn át đến ba phần tư bộ phận cơ thể Jone lúc này, chân tay anh run lẩy bẩy và nếu không có bạn bè động viên khích

lệ thì anh đã rơi tự do từ lâu Mỗi lần cúi mặt nhìn xuống, mồ hôi của Jone chảy

ra như suối vì anh có cảm tưởng như mình bị treo lơ lửng trên cung trăng bằng một sợi chỉ mỏng manh

-Nóng quá chúa ạ- Tim nói lớn khi đoàn leo núi đã hoàn thành được hai phần baquãng đường- Còn bao xa nữa nhỉ? Tim nhìn xuống dưới rồi nhìn lên trên ước lượng khoảng cách còn lại

-Gần tới rồi!- Philip ở vị trí cao nhất nói vọng xuống Chỉ khoảng 150 mét nữa thôi mọi người Hãy cố lên, lên tới đỉnh chúng ta có thể quan sát cảnh hoang mạc tuyệt đẹp từ trên cao

-Và cả tiệc tùng dưới ánh hoàng hôn của sa mạc nữa chứ- Elena ở dưới cũng ngước lên nói phấn khích

Jone ở khoảng giữa Elena và Tim, tim anh đập thình thịch, mồ hôi vã ra nhễ nhại và tai thì ù ù bởi gió sa mạc khô khốc thổi qua tới tấp, anh không giám mở miệng nói lời nào, mặt lúc nào cũng nhìn lên hoặc dán mắt vào sườn núi, mỗi lần chẳng may vô tình nhìn xuống dưới, anh thấy trong dạ dày mình có bao nhiêu thức ăn chưa tiêu hóa hết như muốn trào ngược lên trên

-Nè Jone, cảm thấy thế nào? Thú vị đấy chứ?- Tim cười nói nhìn xuống Jone phía dưới - Bám chắc nhé coi chừng bị té là không có vị tiên nào hiện ra để cứu

bồ đâu đấy

-Mình… ổn, không sao đâu, quen rồi mà - Jone ấp úng

-Ha ha, anh chàng Jone của chúng ta sắp thành người lớn rồi đấy, cố lên nhé,

hãy làm cho mọi cô gái trên thế gian này ngưỡng mộ cậu!- Philip vừa cười sặc

sụa vừa nói, một tay đang cố bám vào sườn núi leo lên trên

Xoạt!!!

Bỗng nhiên Philip tái mặt, cảm thấy người nhẹ tễnh và hụt hẫng, anh vừa bám vào một tảng đá dính hờ vào sườn núi khi anh đang leo lên trên, do không chịu

Trang 40

nổi sức nặng lên tảng đá to bằng quả bóng tách rời khỏi sườn núi và rơi xuống dưới.

-Chúa ơi! - Trong tích tắc Philip nhận ra điều gì xảy đến và chỉ kịp la toáng lên

và rơi xuống phía dưới

-Tất cả cẩn thận!!! -Tim hét lớn cảnh báo khi viên đá rơi xuống dưới nhưng không trúng ai Tất cả kinh hãi nhìn Philip như con trâu nước to lớn đang rơi tự

do từ trên không xuống

-Chúa ơi!!

Phựt!!!

Tất cả tim như nhảy ra khỏi lồng ngực Philip đã được giữ lại bởi chiếc đinh phía dưới vẫn đang ghim chặt vào sườn núi Bây giờ Philip đang bị treo lủng lẳng như một con lắc và đung đưa qua lại

-Cẩn thận Philip! Từ từ leo lên đi- Cả Elena và Tim hét kinh hoàng, còn Jone thì

như sắp ngất xỉu, sắc mặt tái mét tay run lẩy bẩy như sắp không bám được vào vách đá và rơi xuống dưới

Philip vã mồ hôi, hai mắt cay xè, từ từ dùng sức lực của hai bàn tay bám vào sợidây cáp vẫn đang níu chặt thân thể mình vào chiếc đinh phía trên khoảng hơn 5 mét rồi leo lên phía trên

-Nhẹ tay thôi Philip không đinh tuột ra là chết cả đám đấy! -Tim ngước lên hét

lớn

-Im đi Tim, cậu đang làm mình mất tập trung đấy- Philip ngoái xuống quát lại.-Đứng lắc người nữa kẻo tuột thật đấy! - Tim tiếp tục la lớn lên trên, sự sợ hãi dường như làm mất cả lý trí Cả Elena và Jone im lặng nhìn lên, nỗi sợ đang chìm ngập trong tâm trí, bây giờ Jone cảm thấy hối hận vô cùng vì quyết định nông nổi lúc nãy, đáng ra lúc này anh đang ngồi nghe nhạc khoan khoái và ăn bánh hamberger

-Chết tiệt, đã bảo im đi cơ mà Tim, cậu còn nói nữa là mình cho ăn đấm đấy….!-Philip nổi cáu

Xoạt!!!

Ngày đăng: 25/11/2014, 11:45

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w