1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

TẬP SAN GƯƠNG MẶT NHÀ TRƯỜNG GƯƠNG SÁNG NHÀ GIÁO

36 1,3K 2

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 36
Dung lượng 3,77 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tập san “Hoa phấn”- những nghĩ suy về cuộc đời của người cầm phấn về mái trường yêu dấu, về học trò thương yêu, những trăn trở, niềm vui, nỗi buồn…về những tháng ngày của người thầy bên

Trang 1

Rất nhiều niềm vui mỗi năm lại về trong Ngày Nhà giáo Việt Nam để cho tiếng lòng thầy cô được bộc bạch

Tập san “Hoa phấn”- những nghĩ suy về cuộc đời của người cầm phấn về mái trường

yêu dấu, về học trò thương yêu, những trăn trở, niềm vui, nỗi buồn…về những tháng ngày của người thầy bên trang giáo án đã được các thầy cô giải bày thật chân tình, xúc động … để một mai ta có đi xa và có dịp nhìn lại mỉm cười và thêm tin yêu với cuộc đời này

Mái ấm của ngôi trường Tiểu học Quế Phong tạo dựng lên những tấm lòng của các thầy cô giáo miệt mài với phấn trắng, bảng đen Tấm lòng ấy đã nhân thành

một niềm tin lớn lao vun đắp cho sự nghiệp trồng người.Tập san “Hoa phấn”

của hội đồng sư phạm nhà trường góp nên những trang văn, trang thơ nhỏ nhắn

sẻ chia những buồn vui trong cuộc đời nhà giáo Ban biên tập hy vọng rồi

đây“Hoa phấn” tạo nên một sự đồng cảm, một niềm vui tinh thần với ban đọc

Bạn đọc hãy đến với chúng tôi, hãy sẻ chia những tấm lòng, để mãi thắp sáng ngọn nến hồng của đời nhà giáo trong cái se lạnh của tháng mười một, giữa mùa đông

Trang 3

Về phát triển số lượng đảm bảo, huy động 100% học sinh trong độ tuổi ra học các lớp tiểu học, không có học sinh lưu ban, bỏ học Đơn vị đạt chuẩn PCGDTH – CMC năm 2010 Hoạt động dạy học được đảm bảo, thực hiện giữ vững nề nếp kỷ cương trong nhà trường Các hoạt động giáo dục truyền thống, đền ơn đáp nghĩa được tổ chức có hiệu quả Các phong trào mũi nhọn cũng được chú trọng đầu tư Về cơ sở vật chất được địa phương và cha mẹ học sinh quan tâm đầu tư CSVC thiết bị như xây dựng công trình vệ sinh, giếng nước, tường rào cổng ngõ cảnh quang nhà trường xanh, sạch, đẹp Công tác xã hội hoá giáo dục có nhiều tiến bộ, sự kết hợp giữa nhà trường với các tổ chức xã hội trong việc giáo dục học sinh ngày càng chặt chẽ, nhất là phụ huynh học sinh đã

hỗ trợ tích cực nhà trường trong mọi hoạt động

Phong trào thi đua trong đội ngũ thầy cô được tổ chức tốt, động viên được phong trào với việc tổ chức dạy tốt, tổ chức hội thi giáo viên giỏi …

Các tổ chức đoàn thể cũng đã tập trung hoạt động chào mừng các ngày lễ lớn 20/10, 20/11, Công đoàn nhà trường đã tổ chức sinh hoạt chủ điểm, tổ chức sinh hoạt “Câu lạc bộ dâu - rễ” trong nhà trường, đặc biệt là thực hiện tập san Hoa phấn với sự tham gia của toàn HĐSP nhà trường

Liên đội nhà trường cũng đã có nhiều hoạt động thi đua sôi nổi trong các chi đội từ các hoạt động TDTT, duy trì nề nếp vệ sinh môi trường, tuần học tốt, tiết học tốt, bông hoa điểm mười, phong trào thu gom giấy vụn…

Năm học 2010-2011 là năm học tiếp tục thực hiện ba cuộc vận động và một phong trào mà ngành GD đã phát động, nhà trường có nhiều biện pháp nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện cho học sinh, làm chuyển biến rõ nét về nề nếp,

kỷ cương, xây dựng môi trường giáo dục lành mạnh, thực hiện mục tiêu giáo dục toàn diện học sinh về đức, trí, thể mỹ

Những việc đã làm được trong thời gian qua mới chỉ là bước xuất phát ban đầu, phát huy tinh thần “Mỗi thầy, cô giáo là tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo”, các em “học sinh tích cực”, thầy trò trường Tiểu học Quế Phong sẽ tiếp tục nỗ lực nhiều hơn nữa để hoàn thành tốt nhiệm vụ năm học 2010 – 2011

đã đề ra

Trang 4

Gạn đục khơi trong để giữ mình Cái tâm cái đức được tôn vinh Tâm hoài đức trí luôn sáng tỏ

Để giữ tình thầy mãi sáng trong

Trần Thị Thảo

Trang 5

Xa những hàng cây trồng trước cửaLớp còn, các bạn của tôi đâu

Nhớ hạ năm nào chung nhau hẹnNào ngờ mỗi ngày thêm vắng nhauChỉ có mái trường là nguyên đó

Là nơi nổi nhớ hẹn nhau vềBạn bè ai có còn như cũYêu những dòng thơ đến suy mêMùa hạ vẫn nở chùm phượng đỏVẫn mãi trong tôi thuở học tròSau những nhọc nhằn lòng thanh thản Nhớ về một thời đầy ước mơ

Trang 6

Nguyễn Thị Tình

Sân trường hôm nay vắng bóng cô

Trên bục giảng không còn giọng cô nữa

Chợt nhớ vè cô giáo ngày xưa

Chút nghẹn ngào một thời bụi phấn

Ngày hôm nay vẫn nhớ thời bao cấpCùng chúng tôi cô bắt bao nhịp cầuThương thế hệ biết chung tay góp sứcĐơm bao mùa vàng cho lớp trẻ Quế Phong

Ngày cô về mái trường vẫn nằm đó

Cô bương chải với đời thường – cơ chế

Vẫn cay đắng vấn vươn thời bục giảngNhọc nhằn này cô gởi lại chúng tôi

Mùa lúa mới gọi về nơi thôn xómChân lấm tay bùn nuôi con đại học

Chúng tôi vẫn gọi cô là cô giáoThanh cao một đời có giận hờn ai

Trang 7

Tập san

Hai mươi tuổi bước vào nghềPhước Sơn vẫy gọi chẳng nề gian laoMười năm chẵn tận vùng caoTôi làm nghề giáo không nao núng lòng

Mười năm nghĩa vụ đã xongTôi về lại với Quế Phong - quê mìnhBước tiếp sự nghiệp quang vinhĐem hết sức mình phục vụ nhân dân

Tháng 11 năm 2010 Nguyễn Thanh

Trang 8

Nguyễn Thủy

Đời như viên phấn trắng tươi Viết bao tình nghĩa một thời gian truân

Rồi bay theo gió lụi tàn Uơm đời thành hạt nắng vàng mai sau

Trang 9

Sảy chân vấp ngã, gục đầu đỏ đenNửa đời không biết bon chenĐường đi không biết giẩm lên chân người

Đã quên nét đẹp cao vờiBảng đen phấn trắng nhen ngời ánh maiGieo mầm mơ ước tương lai

Phật lòng con chữ giẫu ai chê nghèoVườn ươm mắt trẻ trong veo

Tâm tư không xuống hạt bèo nổi trôiBao niềm trăn trở không nguôi

Âm thầm mặt đất mà khơi màu vàngRách thơm lành sạch ta mong

Chống chèo giữa chốn nhân gian ồn àoNghề thầy hai chữ thanh cao

Bạc tiền cũng chẳng thể nào bán mua

Ấp ủ mưa nắng bốn mùa Vững vàng tay lái người đưa con đò

Trang 10

Sông che cho mọi âu lo Đêm trăng nằm nhớ học trò thân yêu

Ai khôn ai dại trăm chiều

Ta giàu có bởi bao nhiêu tâm hồn

Cuộc đời em có bao nhiêu niềm vui Những tháng ngày tiếp nối

Em đắn đo từng chữ từng lời Như lời ru ngọt ngào của mẹ

Và em chẳng quản nắng mưa gió bão Vẫn đạp xe đến lớp mỗi ngày

Em là em và không là ai khác Vẫn là cô giáo của riêng anh Trời tháng bảy vẫn xanh vời vợi Như lòng anh chẳng thể quên em…

Trang 11

Chợt gặp mình trong trang giáo án ngày xưa

Khi đàm học trò lao xao ngoài khung cửa

Nỗi buồn vui chia tôi thành hai nửa

Một nửa của học trò vương lại ở đâu đây

Tôi bổng gặp lại những tháng ngày xưa ấy

Của tôi, của các em học trò thơ dại

Sáng nay đến lớp thấy học trò ăn me chua

Kỷ niệm tuổi thơ như bổng ùa về

Trang 12

Kiểm tra bài cũ có học trò lãng quên

Cứ ậm ừ không nên câu, nên tiếng

Cuối đầu xuống mước mắt buồn hối tiếc

Học trò buồn, tôi cũng chỉ lặng thinh…

Những tháng năm xưa đã xa rồi

Những kỷ niệm vẫn còn lãng đãng

Tôi góp nhặt buồn vui trong bài giảng

Để gặp được chính mình trong trang giáo án sáng nay

Màu trời tím màu tình yêu chung thủy Dệt tương lai trong màu mắt yêu thương Tiếng các em vang vọng sớm trưa chiều Ngôi trường đã nói bao điều thương mến Mùa đông sang tiếng lòng bao thổn thức Với bao điều ước vọng dệt tương lai

Là tiếng chân theo nhịp sống đong đầy Trên vạn nẻo đất trời luôn tươi sáng Lời thầy cô đã khơi nguồn nhịp sống Cho các em theo dệt trái tim đời Tương lai hồng thắm đượm nắng xanh tươi Hãy nhớ đừng quên bao nhiêu lời cô dạy

Võ Thị An

Trang 13

“ Muốn sang thì bắt cầu kiều/muốn con hay chữ phải yêu mến thầy”, “ Một chữ cũng là thầy / nửa chữ cũng là thầy”, “Trọng thầy mới được làm thầy”, “ Không thầy đố mày làm nên”,… Biết bao bài hát xúc động thân thương ca ngợi tấm lòng, công đức thầy cô neo giữ trong lòng mọi người: “Cô giáo như mẹ hiền”,

Ai nâng cánh ước mơ cho em / là thầy cô không quản ngày đêm”, ….Biết bao lời thơ dành cho thầy cô với những cảm xúc thăng hoa, những tấm lòng chân thành, kính trọng:

“Em biết đấy cuộc đời nhà giáo

Rất đơn sơ tập giáo án gối đầu

Nét phấn trắng mà tâm hồn bay bổng

Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim”

Tôi nghĩ rằng, từ xưa đến nay, ít có nghề nào mà xã hội

ưu ái dành cho những từ tốt đẹp nhất để tôn vinh cho sự cống hiến của họ về nghề Có lẽ, nghề giáo là một nghề được vinh dự ấy

Trang 14

Đối với dân tộc ta, thời phong kiến, các vua chúa đã trọng dụng nhân tài, và cho rằng “ Hiền tài là nguyên khí quốc gia” Truyền thống hiếu học của dân tộc ta được nâng niu, gìn giữ và phát huy từ thế hệ này đến thế hệ khác Thầy giáo được xếp sau vua và trên cha mẹ (Quân - Sư - Phụ ).

Ngày 20 tháng 11 hàng năm, có lẽ đó là ngày hội lớn trong các ngày hội Ngày hội đó không chỉ là sự quan tâm của các cấp, các ngành, của thầy cô giáo mà còn của cả xã hội

Nghề giáo không giàu sang phú quý nhưng trong trắng thanh cao Và cũng không nghề nào dám tự hào là nghề sáng tạo ra những con người sáng tạo như nghề giáo Còn theo Cô-men-xki thì “ Dưới ánh sáng mặt trời không có nghề nghiệp nào cao quý hơn nghề giáo” Không có nghề nào mà học trò gọi thầy bằng Thầy và phụ huynh, cả xã hội cũng gọi thầy bằng Thầy

Hơn ai hết, thầy cô giáo là những người gương mẫu Gương mẫu, lòng nhân từ

và tình cảm yêu thương chưa đủ để trở thành nhà giáo Kiến thức là chìa khóa

mở cửa tương lai, và thầy cô giáo là những người có công không nhỏ Năm tháng rồi sẽ qua qua đi, tất cả sẽ trở thành dĩ vãng, trở thành kỉ niệm nhưng chắc rằng, trong mỗi cuộc đời của mỗi con người, kỉ niệm đẹp đẽ nhất là tuổi học trò Hình ảnh thầy cô luôn mãi trong tim của mỗi người

Tôi xin kết thúc bài viết nhỏ này bằng câu nói của Tséc-nư-sép-xki:

“Giáo dục là hạnh phúc vĩ đại của con người Không có giáo dục, con người vừa thô thiển, vừa khốn cùng, vừa bất hạnh”

Trang 15

Tập san

Em viết dòng thơ, nét chữ nàyTấm lòng xin gởi trọn vào đâyTặng thầy tặng cô và tất cảNhững vần thơ nhỏ thắm tình đầy

Cảm ơn thầy đã dạy em thành người

Ơn này em sẽ mãi không quên

Kỷ niệm một thời in vào trang vởHình bóng thầy in đậm trong vần thơ

Còn đây những ngày thầy dạy dổMãi màu phấn trắng, trắng vấn vươngGiờ nghĩ lại lòng tràn đầy vui sướngMột thời áo trắng tình thương của thầy

Nguyễn Thị Năm

Trang 16

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca daoThuở học về cái nắng xôn xaoLòng thơm nguyên như mùi vở mớiDẫu biết rằng những tháng ngày sắp tớiTình nghĩa này có lúc phải chia xaSao lòng tôi canh cánh nỗi thiết thaMuốn gởi các em thêm bao điều nhắn nhủMột lời khuyên biết thế nào là đủ

Các em mang theo mỗi bước hành trình

Trang 17

Không hẳn thế Đó chính là thử thách sức chịu đựng , ý chí vượt qua số phận của một người có quyết tâm, có ý chí, có hoài bảo nhưng lại “Sinh bất phùng thời” Nó làm như vậy và mỉm cười khi nhìn thấy những đôi mắt thương hại có, khinh bỉ có, chế nhạo có Nó luôn tự nhủ lòng :“ Hãy sống như một con người”

và đây là cuộc đời của hắn

Hắn sinh ra được 4 năm thì cuộc chiến tranh chống thực dân pháp chấm dứt, hiệp định Genever được ký kết , hòa bình lập lại , ½ đất nước của hắn nằm dưới

sự kiểm soát của chế độ Ngô Đình Diệm Bố má hắn thuộc tầng lớp bần nông Mặc dù ông nội hắn là địa chủ nhưng bố hắn đã dồn hết ruộng vườn để đòn vào thú vui săn bắn Tuy nhiên cuộc sống cũng không đến nỗi nào bởi bố mẹ hắn ít con Chỉ có 2 người con đó là anh hắn và hắn

Thế rồi, hắn còn nhớ rất rõ cái tết năm Tỵ năm 1965 trong lúc mọi người đang vui xuân đón tết chiến tranh lại nổ ra chết chóc, tang thương đã đẩy hắn vào khu đồn để sống Cuộc sống nay đây mai đó, rồi hắn trôi dạt về Hội An để làm thuê, làm mướn kiến tiền ăn học Ở Hội An hắn làm đủ thứ nghề : Bán kem, phụ hồ, dạy kèm,…mà ở thị xã Hội An hắn thuộc từng căn nhà, từng con phố và từng con mặt bởi vì hắn bán chữ suốt 7 năm thời trung học để có tiền ăn, tiền quần

áo, sách vở và các nhu cầu khác cho việc học của hắn, suốt ngày có khi cả đêm

nó phải chạy “Show” bán chữ Hắn có rất ít thời gian để học cho mình nhưng được cái hắn khá thông minh và chăm học Nên hắn học thuộc loại khá, giỏi ở trong trường Mà hình như trong hắn có máu văn nghệ thì phải nếu không làm

Trang 18

sao hắn dám khởi xướng và thành lập một nhóm “đất Quảng”hắn tập làm thơ, văn Văn thơ của hắn đã nhiều lần được đăng trên báo, tạp chí Hắn còn nhớ như

in phần thưởng mà 4 thằng trong nhóm “ Tứ quý” của hắn phải khiên xuống trong đêm thi hùng biện với chủ đề “ Học sinh và tình yêu” Do sở học khi tư lệnh vùng 1 chiến thuật lúc đó là trung tướng Ngô Quang Trưởng chánh Quảng Nam tổ chức quy tụ các trường mạnh trong tỉnh như: Nữ trung học Hội An, Phan Chu Trinh Đà Nẵng, Hòa Vang,….Những kỉ niệm hắn nhớ nhất

Hè năm 1973 tổ chức “ Trại hè liên kết” sân chơi các học sinh tiêu biểu của quân khu Hắn là một trong bốn học sinh xuất sắc nhất của trường Trần Quý Cáp tham dự Bọn hắn đã đem vinh quang về cho đất Quảng với 18/21 giải Bây giờ mối khi nhìn lại những bức ảnh về lễ choàng vòng hoa chiến thắng và báo công trước tượng cụ Trần Quý Cáp lòng hắn lại xao xuyến bồi hồi Hăn giữ chúng nhưng một kỉ niệm của thời cắp sách

Rồi hắn đặt chân vào giảng đường đại học một trong những ước mơ của hắn là được làm một người thầy, một người trì thức chân chính để có thể đêm tri thức vun đắp cho cây đời đâm hoa kết trái gớp phần nhỏ bé của mình làm rạng danh đất Việt

Nhưng giá trên cuộc đời này đừng có chữ “ nhưng” quái ác ấy

Và hắn phải gánh chịu cái chữ “nhưng” ấy Tháng 3 năm 1975 khi hắn vừa thi xong học phần cuối năm học đầu tiên thì cuộc chiến lại nổ ra ác liệt của giai đoạn kết thúc Tây Nguyên- Huế - Đà Nẵng ồn ào trong dạn bom, khói lửa lại một lần nữa hắn chạy loạn.Nhưng lần này này nó lại chạy về quê cũ nơi chôn nhau cắt rốn Lo với hành trang là hai bàn tay trắng cộng với số kiến thức nửa vời của hắn về quê Cảm xúc dâng trào trong hắn khi hắn đặc chân về sau chiến dịch Hồ Chí Minh đại thắng Hắn bắt đầu cuộc đời mới bằng sự ghê lạnh của những người tự cho mình là “ Cách mạng” Vì định kiến hắn là gốc địa chủ và hắn theo địch, theo đế quốc Mĩ Mặc dù hắn không là địa chủ, hắn không theo địch,theo Mĩ Trong hắn không có chính kiến là “ quốc gia” hay “ cộng sản” Nhưng ai hiểu hắn? Chẳng một ai

Nhiều đêm hắn khóc, khóc thật nhiều cho cái thân của hắn Hắn đâm ra trách trời, trách đất và trách cho số phận của hắn, hắn mặc cảm và sống lầm lũi không tiếp xúc với ai Đời nó sao mà cơ cực đến vậy? Cơm không có mà ăn, áo không

có mà mặc mẹ nó lại lâm trọng bệnh vì ăn toàn sắn lùn với muối mẹ hắn kiệt sức thoi thóp hắn cố chạy thuốc than cho mẹ, cho mẹ hắn có chén cơm độn ít

Trang 19

Tập sanngày đầu tiên đi dạy”.Nước mắt nó cứ chợt trào ra khi nhìn những học sinh ngây thơ trong trắng đang nhìn hắn Hắn thấy sao mà thương thế và cho đến bây giờ

nó vẫn còn giữ niềm yêu thương ấy Nó dạy- dạy một cách say sưa, dạy quên mình, quên thời gian

Giờ thì hắn có thể tự hào Tự hào vì hắn không phải là “ đồ bỏ đi”, hắn tự hào vì hắn đã giúp được dù ít ỏi lớp đàn em thành đạt, càng tự hào hơn khi lớp học trò ngày xưa đã tặng hắn câu đối nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam

“Giáo nhân hiều đạt tâm vô ký

Dương thế thành danh ý bất cầu’

Canh dần niên- Trung thu

Mai Thị Thanh

Một đóa hồng tặng thầyMột bài ca tặng côMột tấm lòng chân thậtThả vào những vần thơ

Cô ơi! Em vẫn nhớThầy ơi! Làm sao quênNhững tháng ngày êm đềmBên mái trường dấu yêu

Nơi mục giảng thầy đứng

Có bụi phấn rơi rơiDãy hành lang cấp bướcThoáng bóng cô sớm chiều

Nay gặp mai lại xaTrường cũ với người xưa

Trang 20

Chỉ có tình mãi mãiKhông bao giờ chia xa

Cô giáo trẻ ra trường về nhận lớp Giữa làng quê quạnh hiu mấy nóc nhà Đường làng ngoằn ngoèo trên đỉnh dốc Cạnh mái trường đơn sơ và xiêu vẹo Với cái nắng đường làng đầy cát bụi Đến cái mưa hóa lội trong bùn lầy.

Cô giáo trẻ không bận lòng đến lớp.

Mặt thời gian hoen ố những vết bùn Bởi cái nghề mơ ước tự bao giờ ? Con đường làng thay đổi qua thời gian

Và mái trường khang trang, bề thế

Cô thầm nghĩ bao lũ trẻ đã ra trường

Có bao giờ về thăm trường xưa thầy cũ

Và cứ thế…Thôi đành để thời gian.

Nguyễn Thị Hải

Ngày đăng: 27/10/2014, 16:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w