1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Những bài thơ hay Dâng cha mẹ nhân mùa Vu lan Báo hiếu ppsx

14 3,1K 2

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 147 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Những bài thơ hay Dâng cha mẹ nhân mùa Vu lan Báo hiếuNGÀY XƯA CÓ MẸ Thơ: Thanh Nguyên Khi con biết đòi ăn Mẹ là người mớm con muỗng cháo Khi con đòi ngủ Mẹ là người thức hát ru con Bầu

Trang 1

Những bài thơ hay Dâng cha mẹ nhân mùa Vu lan Báo hiếu

NGÀY XƯA CÓ MẸ Thơ: Thanh Nguyên

Khi con biết đòi ăn

Mẹ là người mớm con muỗng cháo

Khi con đòi ngủ

Mẹ là người thức hát ru con Bầu trời trong mắt con Ngày một xanh hơn

Là khi tóc mẹ Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất Như cuộc đời không thể thiếu trong con Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn Người mong con mỏi mòn

Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé

Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên

Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ Đến lúc trưởng thành Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ có nghĩa là bắt đầu Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng

Mẹ không sống đủ trăm năm

Trang 2

Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim

Mẹ có nghĩa là mãi mãi

Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc

Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con

Là khi mẹ không còn Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa

Nhưng cổ tích con Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ

ÐỔI CẢ THIÊN THU

TIẾNG MẸ CƯỜI

Trần Trung Ðạo

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đời gió tạt với mưa tuôn

Con đi góp lá nghìn phương lại

Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

Mẹ xa xôi quá làm sao vói

Trang 3

Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ

Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

Ðau thương con viết vào trong lá

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà tôi đổi thời gian được

Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

VU LAN NHỚ MẸ

Nguyên Khang

Vu Lan càng nhớ Mẹ hiền,

Giọt mưa tí tách bên thềm tỉ tê.

Cội nguồn suối mát đam mê,

Hồn con thổn thức bộn bề nhớ

thương.

Mẹ ơi! đau xót khôn lường,

Hình kia bóng mẹ luôn thường bên con.

Ngọt ngào lời mẹ mỏi mòn,

…À ơi! Giọng mẹ ru con thủa nào, Vẫn còn văng vẳng vút cao,

Ðưa con vào giấc chiêm bao mộng vàng.

Trang 4

Viếng chùa nghe tiếng chuông vang, Lời Kinh tiếng tụng ngập tràn thương yêu.

Tâm con lắng đọng sớm chiều,

Thấm Kinh Mẹ tụng, nhớ điều Mẹ

răn.

Chợt nghe rúng động Tâm Thân

Lệ trào giọt ngọc Thiên Căn sáng

ngời.

Ngồi trên Tam Bảo Mẹ cười,

Tình thương ban phát muôn loài

hưởng chung.

MẸ

(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ

Đỗ Trung Quân - 1986 )

Con sẽ không đợi một ngày kia

khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

ai níu nổi thời gian?

ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn

Con sẽ không đợi một ngày kia

có người cài cho con lên áo một bông hồng

mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng

Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

Trang 5

Những bài thơ chất ngập tâm hồn

đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc

Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

giọt nước mắt già nua không ứa nổi

ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

mấy kẻ đi qua

mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

ta vẫn vô tình

ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay anh đã bao lần dừng lại trên phố quen ngã nón đứng chào xe tang qua phố ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ

tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh

trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!

rỗng

truongmaipham

Moderator

Join Date

Mar 2011

Location

Xứ Tình Nhân

Bài viết

1,977

Thanks

20

Thanked 546 Times in 426 Posts

Nghĩa mẹ như biển rộng

Công cha như trời cao

Ơn sinh thành dưỡng dục

Vời vợi tựa trăng sao

Mẹ dang vòng tay ấm

Nâng niu con từng ngày

Cho con bầu sữa ngọt

Cho nụ cười thơ ngây

Tiếng đầu tiên mẹ dạy

"Ba ba" nghe ngọt ngào

Ba bồng con chỉ mẹ

Con gọi "Má" đi nào

Trang 6

Mẹ thương con như bố

Bố thương mẹ như con

Tình yêu thương chan chứa

Hạnh phúc nào vui hơn!

Bố dang vòng tay lớn

Che chở dắt dìu con

Từng bước đi vững chãi

Trong cuộc đời thua hơn

Bàn tay mẹ dịu ngọt

Chăm sóc đàn con thương

Tháng ngày con khôn lớn

Ấm áp tình quê hương

Nghĩa mẹ như biển rộng

Công cha như trời cao

Đáp đền sao cho đủ

Ơn dưỡng dục cù lao!

Chân Y Nghiêm

lehoanglan

Senior Member

Join Date

Mar 2011

Bài viết

209

Thanks

224

Thanked 139 Times in 71 Posts

NẾu còn có ba

Nếu con còn có được ba

Thì dù dưa muối canh cà vẫn ngon

Con đi vững chải bước chân

Ngã nghiêng cũng chỉ thêm phần khôn ngoan

Có còn cha mẹ vẫn hơn

Vui buồn là chốn để con tìm về

Bây giờ ông bảo cháu nghe

Những câu chuyện kể suốt mùa ấu thơ

Cháu hỏi con cứ ngẩn ngơ

Trang 7

"Sao con không thấy ông về ăn cơm"

Bây giờ tóc má bạc hơn

Chân đau nhức nhói chúng con xa nhà

Một mai ở chốn phương xa

Con nào biết được quê nhà mưa dông

Một mình má lại ngóng trông

Còn ba thì sẽ giảm phần âu lo

Con vui say những giấc mơ

Giật mình thảng thốt bây giờ đơn côi

Gần 10 năm chốn xa xôi

Nhớ thương ba có nên lời được đâu

Vườn xưa hoa lá úa màu

Thiếu bàn tay ấy lá sầu mùa rơi

Hoa thơm ong bướm lượm rồi

Chỉ còn nghe tiếng thởi dài má thôi

Nếu con còn ba trên đời

Thì con sẽ có những ngày bình an

P/s : Tặng cho những ai mất cha & những ai còn cha nên biết quý trọng những gì quý giá

mà mình đang có

lambocap

Member

Join Date

Apr 2011

Bài viết

32

Thanks

0

Thanked 5 Times in 4 Posts

Mẹ ơi

Con lớn lên trong vòng tay của mẹ

Tiếng đầu đời mẹ dạy tiếng "quê hương"

Quê hương có những con đường

Cho con đi học đến trường sớm trưa

Có những lúc trời lại mưa, rồi nắng

Con vui đùa nên lại trở cơn đau

Thương con mẹ trở lo âu

Mong con chóng khoẻ, hết đau mẹ mừng

Trang 8

Con lớn lên theo từng ngày đếm được

Mẹ dạy con phải học thuộc tiếng "yêu"

Tiếng yêu sao học quá nhiều

Yêu Cha, yêu Mẹ sẽ yêu con người

Bởi con trẻ ngây thơ nông nỗi

Ham vui đùa đâu biết nỗi lo âu

Thời gian rồi cũng qua mau

Con đây cũng lớn qua bao tháng ngày

Con xuất gia ăn mày lộc Phật

Nhưng suốt đời vẫn ghi nhớ chữ yêu

Chữ yêu dạy biết bao điều

Từ yêu nhân loại đến yêu con người

Rồi năm tháng con trẻ rời xa xứ

Thi học viện mẹ ở nhà chờ tin

Có kết quả khi biết con thi được

Mẹ mừng vui không thể nói lên lời

Nơi xa xứ con cầu mong cha mẹ

Được sức khoẻ, hạnh phúc cả nhà vui

Bốn năm sau khi công thành danh toại

Con trở về chăm sóc mẹ thân yêu

Rồi hoằng hoá cho chúng sinh tu phúc

Quay trở về giải thoát mọi khổ đau

lambocap

Member

Join Date

Apr 2011

Bài viết

32

Thanks

0

Thanked 5 Times in 4 Posts

Vu Lan về nhớ công ơn sinh dưỡng

Khi con biết đòi ăn

Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo

Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu

Mẹ là người thức hát ru con

Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn

Là khi tóc Mẹ ngày thêm sợi bạc

Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất

Như cuộc đời - không thể thiếu trong con

Nếu có đi một vòng quả đất tròn

Người mong con mỏi mòn

Chắc không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé

Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên

Mẹ là người đặt cho con cái tên riêng

Trước cả khi con biết bật nên tiếng Mẹ…

-Bông hồng vàng

Trang 9

Vu lan về con cài lên ngực

Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha

Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà

Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ

Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương

Dù bao năm dù có hoá vô thường

Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật

Cho chúng con lẽ sống tình yêu

Đại dương bao la đâu đã là nhiều

Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc

Mải mê quay với dòng đời ồn ã

Những đô hội thị thành

Những phương trời lạ

Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

-Tìm mẹ

Tìm Mẹ trong bóng chiều tà

Bếp hồng đỏ lửa Mẹ già nơi đâu

Chiều nay con gọi một câu

Mẹ ơi ! Có biết bên cầu con trông

Chỉ còn khoảng trống hư không

Bóng Mẹ trên những cánh đồng cỏ hoa

Tuy gần lại thấy rất xa

Gạt nhanh giọt lệ ướt nhoà hoàng hôn

-Tình mẹ

Ôi, thương quá người Mẹ hiền yêu dấu

Cưu mang con bao đau đớn đoạn trường

Bao tiết Ðông trời lồng lộng gió sương

Mẹ thao thức ôm con che khỏa lấp

Vòng tay ấm cả đời Mẹ ủ ấp

Ðàn con yêu, Mẹ nuôi nấng sáng chiều

Bao đắng cay, bao khổ cực trăm điều

Thầm gánh chịu cho con vui hạnh phúc

-Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Trang 10

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đời gió tạt với mưa tuôn

Con đi góp lá nghìn phương lại

Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

Mẹ xa xôi quá làm sao vói

Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ

Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

Ðau thương con viết vào trong lá

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà tôi đổi thời gian được

Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười."

-Tình mẹ

Hãy dừng chân để nghĩ về người mẹ

Gạt bỏ phiền gạt lệ khóc vì yêu

Bởi bên ta mẹ lo lắng thật nhiều

Khi con trẻ đăm chiêu buồn vơ vẩn

Mẹ cứ bên luôn trông chừng cẩn thận

Sợ con thơ hụt hẫng vấp té đau

Con đau một mẹ gấp ngàn ai thấu

Hơn chính mình đã ghi dấu đau thương

Chẳng bao giờ mẹ kèo đòi phân hưởng

Dù sớm khuya vai vướng lắm gian nan

Lo cho con cho chồng không than oán

Nhìn họ cười mẹ mãn nguyện cùng vui

Và mẹ cũng chẳng bao giờ hờn tủi

Khi con thơ nông nổi chẳng vâng theo

Vẫn nhỏ nhẹ vẫn luôn mãi nuông chiều

Và dang rộng đôi tay chờ đón mãi

Mẹ dấu yêu bao lần con nghĩ lại

Thấy giận mình và lại thương mẹ hơn

Xin lỗi mẹ bây giờ con khôn lớn

Con hiểu rồi lòng mẹ thật bao la

Tình của mẹ biết thế nào diễn tả

Hơn sông dài hơn cả biển ngoài xa

Vạn bài thơ triệu đóa hồng cảm tạ

Cũng không bằng lời thương mẹ mẹ yêu

-Mẹ bao la như đại dương mênh mông

Sóng dịu êm vỗ về con , bờ cát

Cát mơ màng nghe rì rào biển hát

Lời mẹ ru con uống suốt tuổi thơ

Trang 11

Giữa dòng đời con sẽ chẳng bơ vơ

Bởi tình mẹ vẫn theo con từng bước

Mẹ vĩ đại chẳng gì so sánh được

Cao tựa Thái son , như nước êm đềm

Mẹ dịu dàng như hoa ngọc lan đêm

Ấp ủ con trong hương tình ngào ngạt

Tháng năm ghập ghềnh , dòng đời phai nhạt

Hằn lên đôi vai mẹ sắc thu vàng

Mẹ lặng thầm như mùa thu mênh mang

Trải lá khô để bước con êm nhẹ

Bao nhọc nhằn của 1 thời son trẻ

Mẹ ươm vàng để con mãi xuân xanh

Con ngất ngây trong hạnh phúc ngọt lành

Giữa tình mẹ con thấy mình quá nhỏ

Vầng trăng kia còn khi mờ khi tỏ

Tình mẹ bao dung SÁNG MÃI, MUÔN ĐỜI

- Mẹ

Mẹ ngồi hát giữa hư không

Gieo vào con trẻ những hạt mầm

Chồi xanh nảy lộc đơm hoa trái

Con à! ở đời có chữ Tâm

Tâm của mẹ dạt dào sóng vỗ

Mẹ trao con hãy cố làm người

Cuộc đời này có lắm xinh tươi

Đừng quên mất lối về con nhé

Mẹ lo cho con như còn bé

Trên đỉnh đồi lan trắng mẹ tìm

Mẹ tìm cho con một trái tim

Để sống và yêu cuộc đời tha thiết

Hoa lam vàng giấu yêu thương

Con vô tình nào hay biết

Mùa thu về trong mắt biếc

Con đợi chờ, gợi những giấc mơ

Những giấc mơ hình như

Những giấc mơ

Hình như không có mẹ

Chỉ có con với những vọng tưởng riêng mình

Con đã sống và mãi đinh ninh

Tìm thấy được chính mình trong mắt biếc

Khi những vọng tưởng đã chết

Con giấu mình trong vỏ ốc riêng con

Khi những xinh tươi đã không còn

Con thấy mình trong lạc lối

Rồi con sống lại những tối

Mẹ bên con hát những bài ca

Trang 12

Mẹ ơi ! Tóc trắng mẹ già

Con vẫn giữ những câu ca

Những rạo rực không bao giờ cũ

Mẹ tặng con một lời chúc đủ

Và hãy đi để lớn thành người

lambocap

Member

Join Date

Apr 2011

Bài viết

32

Thanks

0

Thanked 5 Times in 4 Posts

Nhớ Ba

Ba của chúng con!

Hôm nay khi chúng con cùng ngồi lại với nhau để chuẩn bị tổ chức cho má một ngày thật vui - ngày vu lan tháng bảy sắp đến, và cũng là lần thứ tư chúng con và má nhớ đến ba… Lại một lần nữa cả nhà sum hợp nhớ ngày Vu lan, ba nhớ không? Và hôm nay ba lại không có mặt nữa rồi…

Nhớ Ba!

Ngày xưa, nhà mình nghèo lắm…, ba má lại đông con nên càng vất vả Có lần ba nói: Đời

ba má đã nghèo khổ nên nhất định ba má phải lo cho các con ăn học thành tài để sau này đừng vất vả, nhọc nhằn như ba má nữa Còn chúng con lúc đó còn nhỏ dại quá, chưa đứa nào hiểu được rằng cả đời ba lao động cực nhọc, không một lời than thở, chỉ mong sao nuôi dạy các con ăn học cho nên người

Chúng con còn nhớ lúc đó rau, cháo còn chưa đủ ăn chứ nói gì đến thịt, cá, thức ăn ngon Lâu lâu ba làm có thêm ít tiền thì nhà mình mới có một tí cá cơm kho mặn, một miếng bầu luộc xanh um và một tí rau lang luộc bóc khói … là bữa ăn sang trọng nhất đối với gia đình mình rồi ba nhỉ! Chúng con cũng vô tình quá khi thấy ba má luôn nhường cho chúng con phần cơm trắng, cá ngon còn lại phần mình chỉ là một miếng cơm cháy và tí nước kho vội vàng ăn nhanh cho qua ngày

Thế mà nhà mình đâu thiếu tiếng cười rộn rã và hạnh phúc phải không ba

Ba thương! hồi đó có lẽ vì hoàn cảnh mồ côi như nhau nên ba má dễ gặp nhau, thương nhau và cùng về chung sống với nhau Nghĩ cũng lạ ba nhỉ! ba thì ở Sài Gòn, còn má ở tận Tiền Giang vậy mà nhân duyên thế nào lại gặp nhau…thương mến nhau … và chúng con là kết quả của tình yêu tuyệt vời đó của ba và má phải không ba!

Giờ đây chúng con đã trưởng thành, anh chị em đều thành danh, thành tài cả, chúng con giờ không thiếu thốn, không vất vả nhọc nhằn như ba lúc trước nữa; giờ đây các món ngon vật lạ chúng con đều có đủ và nhà mình vẫn luôn đầy ấp tiếng cười đùa của đàn cháu nhỏ đang quây quần bên bà

Ngày Vu Lan lại về, má và chúng con luôn nhắc nhớ ba, mà ba thì… mãi mãi không về nữa

Bóng cha

Chót vót non cao

Trăm năm tay với

Chiêm bao đường trần

Trang 13

Ba ơi! Ba là Phật tử nên dạy chúng con nhiều điều hiếu hạnh Và chúng con chợt nhớ ba cũng kể cho chúng con những điều ba thường đọc từ kinh sách Phật dạy: “Cuộc đời là vô thường, mọi chuyện đến và đi như một vòng luân hồi, dù có hợp hay tan đều vui vẻ….” Chúng con cũng hiểu và chấp nhận sự ra đi đó … như một điều hiển nhiên

Ba ơi! thật sự chúng con thương ba quá nên bao giờ cũng miễn cưỡng chấp nhận không

có gì ở lại với ta mãi mãi phải không ba! và chúng con cũng phải suy nghĩ rằng đừng quá buồn để tâm mình luôn mang sầu muộn và đừng để má buồn mỗi lúc nhớ ba

Thật! nhiều lúc phải giấu đi nỗi nhớ ba để má con bớt sầu khổ…Cả nhà giờ đây chúng con chỉ còn biết phải nương dựa vào bờ vai gầy gò của má mà thôi

Mùa Vu lan nữa lại về, thương má một mình nhớ ba

Nhớ ba, chúng con càng nhớ bài học lớn nhất mà ba vẫn dạy chúng con ngày nào bằng

cả cuộc đời của ba, đó chính là dù ở bất cứ hoàn cảnh nào đi nữa cũng phải “Luôn tôn trọng người mà mình yêu thương nhất” để có một mái ấm gia đình thực sự, để hưởng được một cuộc sống an lành và hạnh phúc

Điều đó bây giờ với chúng con luôn là bài học lớn - đó là tình yêu thương nồng thắm mà

ba má đã dành cho nhau ngay trong những lúc khó khăn nhất…

08-04-2011 08:55 AM #1

lambocap

Member

Join Date

Apr 2011

Bài viết

32

Thanks

0

Thanked 5 Times in 4 Posts

Tạ ơn mẹ lần cuối

Đời sương gió bụi phàm vương cỏi tục,

Chốn dương trần khổ nhục kiếp phù du

Vì lợi danh làm nhân thế quáng mù,

Trói thân nghiệp trong vũng lầy vạn kiếp!

Sự thế khổ đau, chất chồng nối tiếp,

Xác thân này năm thể cũng là không

Phủi làm sao cho sạch bụi hồng trần,

Làm sao giử cho tâm tìm thấy Phật!

Mẹ tôi đó, người mẹ hiền rất thật,

Cả một đời chật vật với chồng con

Chẳng ngại khổ đau, dù thân thể hao mòn,

Tạ ơn mẹ đã cho con hơi thở!

Mẹ dìu con từ bước đầu bỡ ngỡ,

Từng bước đời mẹ sợ con ngã đau

Mẹ thấy con vui, lòng mẹ chẳng sầu,

Khi con khóc, mẹ đau từng khúc ruột!

Mười ngón tay, mẹ nâng niu trau chuốc,

Mẹ nhìn con khôn lớn để mỉm cười

Con khoẻ mạnh, nét mặt mẹ thật tươi,

Con đau yếu, mẹ lo từng giấc ngủ!

Công sanh thành, mẹ ơi không trả đủ,

Ngày đăng: 12/08/2014, 00:22

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình kia bóng mẹ luôn thường bên  con. - Những bài thơ hay Dâng cha mẹ nhân mùa Vu lan Báo hiếu ppsx
Hình kia bóng mẹ luôn thường bên con (Trang 3)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w