Ngày đầu tiên đi học có biết bao là nhiều kỉ niệm đẹp. Ôi Tuổi học trò, ai ai cũng muốn quay trở lại. Ngày đầu tiên học hỏi nhiều điều mới lạ đã khắc sâu trong tâm trí của mỗi con người chúng ta, khắc sâu ơn tri ân của các thầy cô, tình cảm cao đẹp của các bạn học sinh, những tình huống dở khóc dở cười mãi mãi đọng lại.
Trang 1Bài viết số 1, đề 1 lớp 8: “ Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học” ( Văn tự sự)
I Bài tham khảo 1:
Mỗi người ai cũng có những kỉ niệm riêng cất giấu thật sâu trong kí ức của mình, tôi cũng vậy Từ trước đến nay, tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng có lẽ có một kỉ niệm đã in đậm trong tâm trí mà mãi đến giờ tôi không thể nào quên được Thật sự, ngày đầu tiên đi học, một ngày khó có thể nào quên trong cuộc đời mỗi người, cũng đã để lại trong lòng tôi một ấn tượng êm đềm Dù ngày ấy đã xa rồi nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi cảm thấy lòng mình xao xuyến khó tả
Tôi không thể quên được cái cảm giác lạ lùng ấy Trước đó mấy hôm, mẹ tôi có
mua về một số quyển sách để tôi học lớp một Khi mở ra, tôi cầm từng quyển một rất nhẹ nhàng để chúng không bị dơ hay bị quoăn góc Mặc dù không biết chữ nhưng tôi cũng lật thử từng trang với sự thích thú khó tả Đến bây giờ, mỗi lần mua một cuốn sách mới, tôi vẫn còn hình dung được nguyên vẹn cảm giác này Lúc ấy, chúng thật hay hay Mẹ cũng mua mấy bộ đồng phục để tôi đi đến trường mỗi khi mẹ đi vắng, tôi lén lấy bộ đồng phục ra mặc thử vào, tôi vừa cảm thấy như mình đã trưởng thành hơn một chút, vừa thấy hồi hộp khi bước vào một quãng đường mới trong cuộc đời Vào mỗi đêm, trước khi đi ngủ, tôi luôn tự đặt ra một
số câu hỏi: trường mới sẽ ra sao? Bạn bè mới sẽ như thế nào? Những câu hỏi ấy
cứ thế theo tôi vào giấc ngủ Tôi cũng biết rằng chỉ khi đi học, tôi mới biết được câu trả lời
Rồi cái ngày ấy cũng đến Buổi sáng hôm ấy, tôi dậy sớm một cách lạ thường Khi
bước vào phòng, ba mẹ tôi rất ngạc nhiên khi tôi đã mặc sẵn bộ đồng phục để chuẩn bị đi đến trường Ăn sáng xong, tôi hối ba mẹ chở mình đến trường Trên con đường này, tôi cảm thấy lạ, mặc dù ba mẹ thường xuyên chở tôi đi chơi trên con đường này Bước tới cổng trường, Tôi thấy ngôi trường mới của mình thật hoành tráng với những hang cây xanh thắm đang rung rinh trước gió dọc theo hai lối đi Những tán lá đang xào xạc trên vòm cây như muốn vẫy tay chào mừng các
Trang 2bạn học sinh đến trường Tôi rất háo hức muốn vào bên trong để xem lớp và gặp mặt bạn bè mới của mình Khi đó, ba mẹ định dắt tôi vào lớp nhưng tôi không chịu mà muốn tự mình vào với sự hăm hở lạ thường Tôi muốn thử sức mình Dù
ba mẹ tôi cũng hơi lo nhưng hai người cũng chấp nhận cho tôi tự vào Ba mẹ dắt tôi vào sân trường, lúc này tôi cảm thấy sân trường to như cái sân bong vậy, rộng lớn và đông đức làm sao
Tôi cũng hơi hồi hộp, phải một hồi mới trấn tình lại được Không khó khăn gì, tôi
thấy lớp học của mình ở lầu một ngay dãy trước mặt Tôi liền chay ngay lên lầu vào lớp Bước vào, tôi đã thấy cô giáo chủ nhiệm đã đứng sẵn trong lớp học Cô
có một khuôn mặt rất hiền từ và rất vui tính Điểm danh xong, cô xếp chỗ ngồi cho từng bạn Tôi ngồi ở dãy giữa và ngồi kế bạn Nam, một người bạn rất dễ gần và rất thân thiện Chỉ mới ngày đầu thôi tôi cũng đã có rất nhiều bạn nhưng tôi cảm thấy không ai có thể sánh bằng Nam Có một chuyện xảy ra khiến tôi nhớ mãi về Nam cũng như ngày đầu tiên đi học của mình
Hôm ấy, tiếng reng chuông báo giờ ra chơi vừa cất lên, tôi với Nam lại vù ra sân
chơi Chúng tôi mải mê cho đến khi tiếng chuông vang lên báo hiệu đã đến giờ vào học Lúc này, tôi nhớ ra là mình chưa đi vệ sinh và cảm thấy khó chịu Tôi mới nói với Nam là mình đi vệ sinh một tí rồi quay lại ngay Vì nhà vệ sinh ở dưới đất nên tôi phải chạy xuống dưới và quên luôn cả lớp học của mình Đi vệ sinh xong, tôi không nhớ lớp học của mình nằm ở tầng nào nữa Mặc dù lớp học ở ngay phía trên nhà vệ sinh thôi nhưng vì không nhớ nên tôi lại chạy sang dãy bên kia Nhìn lớp học nào cũng giống lớp nào nên tôi không phân biệt được lớp học nào là của mình nữa Tôi liền chạy lòng vòng và cuối cùng mệt mỏi liền xuống băng ghế đá dưới sân trường khóc một mình Tôi cảm thấy vừa lo sợ vừa lúng túng Bỗng dưng
có một bóng người đứng trước mặt tôi, tôi nhìn lên và nhận ra đó là Nam, cậu bạn học ngồi kế bên tôi Thì ra bạn ấy thấy tôi đi lâu quá nên bạn đi tìm Tôi mới nói ra hết rằng tôi quên đường lên lớp học Bạn ấy dẫn tôi lên lớp, chỉ dẫn lại đường cho tôi một cách cẩn thận Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình ngờ nghệch làm sao!
Kể từ sự việc ấy, tôi cảm thấy mình thân thiết với Nam hơn và tình bạn của chúng
tôi ngày càng gắn chặt hơn Chúng tôi luôn chia sẻ niềm vui nỗi buồn với nhau, luôn giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh Nếu Nam yếu Toán thì tôi kèm cho bạn
Trang 3ấy, còn ngược lại Nam kèm tôi môn Văn Chúng tôi thân thiết như hình với bóng
và việc học ngày càng tiến bộ hơn Các bạn trong lớp phải thầm ganh tị với chúng tôi Cho mãi đến tận bây giờ, tôi và Nam vẫn như vậy mặc dù chúng tôi không học chung lớp Cám ơn ngày đầu tiên đi học, cám ơn câu chuyện đã xảy ra trong ngày
ấy mà tôi có được một người bạn tốt sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ với tôi những khó khăn trong cuộc sống Buổi tựu trường đầu tiên ấy sẽ sống mãi trong kí ức và nhắc tôi nhớ mãi về một thuở ngây thơ
Thấm thoắt đã qua tám mùa tựu trường rồi, càng ngày tôi càng khôn lớn hơn Tôi
đã chững chạc hơn và không còn lúng túng, lo sợ như lúc trước nữa Theo thời gian, tôi lớn khôn và thay đổi rất nhiều Mỗi lần dự lễ tựu trường xong, tôi luôn quay về ngôi trường cũ để tìm lại những kí ức tuổi thơ, nhớ lại thầy cô, bạn bè, đặc biệt là Nam, người bạn thân thiết của tôi Ngày đầu tiên đi học quả thật rất đặc biệt đối với tôi
II Bài tham khảo 2:
Một mùa hè nữa lại trôi qua, một năm học mới sắp bắt đầu Tối hôm đó, tôi dọn
dẹp lại tủ sách, bất chợt nhìn thầy một tấm hình cũ ở trong đống sách Cầm bức hình lên, tôi nhận ra đây là tôi của bảy năm về trước Ngồi nhìn, tôi bất giác mỉm cười Kỉ niệm của bảy năm về trước sống dậy trong tâm trí tôi Đó quả là một kỉ niệm khó quên Ngày đầu tiên đi học theo kỉ niệm cũ trong veo ùa về khiến tôi xao xuyến, bâng khuâng
Tôi còn nhớ rất rõ về cái ngày hôm ấy Khi đồng hồ chỉ đúng sáu giờ, có bước chân
nhẹ nhàng lên cầu thang và dừng lại trước phòng tôi, mẹ gõ cửa và khẽ gọi: “ Dậy
đi con ơi! Hôm nay là ngày đầu tiên đi học của con đó” Thật lòng, dù đã tỉnh dậy
từ sớm nhưng vốn sợ cái ngày này lắm nên tôi giả vờ ngủ quên Trước đó mấy hôm, bao suy nghĩ về ngày đầu tiên đi học cứ lởn vởn trong đầu tôi và những câu hỏi đại loại như: “ Vào trường mới không biết ai sẽ chơi với mình đây? Các bạn chưa quen có bắt nạt mình không? Cô giáo mới có thương hay thường xuyên la mắng mình ?” Biết bao nhiêu là nỗi sợ cứ xuất hiện trong tâm trí tôi Mặc dù những bộ đồng phục xinh xinh, những đôi giày mới cáu lúc nào cũng lôi cuốn tôi nhưng chúng vẫn không đủ sức mạnh để lấn át nỗi sợ đang ám ảnh tôi Đúng sáu giờ ba mươi, tôi và mẹ rời khỏi nhà và đến trường
Trang 4Cổng trường đã hiện ra trước mắt tôi Tôi sợ lắm nên khi bước vào trường, tôi
vừa đi vừa níu áo mẹ mà không chịu buông ra Ngôi trường mới này quả thật rất đẹp, vượt ngoài trí tưởng tượng vô cùng phong phú đã có của tôi Những hàng cây xanh, cao to với những chiếc lá xanh mơn mởn còn đọng lại vài giọt sương mai Mẹ dắt tôi đến lớp Tôi hồi hộp và lo lắng vô cùng Chân tôi bước theo mẹ mà lòng muốn quay trở về Tôi muốn khóc nhưng không thể mở miệng được Tôi cố nén Kì lạ thật! Đến bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình lúc ấy thật trẻ con
Khi bước vào lớp, cô giáo và các bạn đã đến trước rồi Tôi là người cuối cùng
Thấy tôi và mẹ đứng trước lớp, cô giáo nhanh chóng ra chào đón chúng tôi Dáng
cô thon thả, xinh xinh trong chiếc áo dài màu xanh nhạt Cô cười, một nụ cười thật tươi và hướng dẫn tôi vào chỗ ngồi Giọng cô trong trẻo và đầm ấm lạ lùng Đến bây giờ tôi vẫn mong ước được nghe lại giọng nói ngọt ngào lúc ấy Nghe giọng nói ấm áp và đầy lòng trìu mên của cô, tôi thấy tự tin hơn và bớt phần lo lắng Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy thật ra chẳng có gì phải sợ cả Mẹ ra về nhưng tôi vẫn đưa mắt nhìn theo ra cửa Giờ học bắt đầu Cô đứng trên bục giảng từ tốn đọc và hướng dẫn cho chúng tôi những nội quy nhà trường và những điều tôi cần biết để làm quen với ngôi trường mới này Cô chỉ dẫn rất chu đáo và nhiệt tình
Nghe cô dạy được một lúc lâu, tôi cảm thấy cần phải đi vệ sinh nhưng không biết
nói làm sao Càng lúc, tôi càng khó chịu Tôi nhấp nhỏm và nhăn nhó vì không thể chịu lâu hơn nữa Và rồi cô cũng phát hiện ra Cô nhìn tôi âu yếm hỏi:
- Con có sao không?
- Dạ! Con muốn đi vệ sinh – Tôi trả lời nhỏ với cô
Thế là cô dẫn tôi ra ngoài lớp và chỉ tôi đường đi đến nhà vệ sinh Theo tay cô chỉ,
tôi chạy một mạch đến nhà vệ sinh Đến lúc quay trở lại tôi không biết lối nào dẫn tôi về lớp và tôi chợt nhận thấy các phòng học giống nhau quá Dãy nào cũng giống lớp tôi cả Sân trường quá rộng và nhiều dãy lầu giống nhau Tôi đi lòng vòng hoài mà vẫn không tìm thấy lớp học của mình ở đâu hết Thế là tôi biết mình
đã lạc Tôi cố tìm đường về lớp nhưng cũng không thấy Tôi bắt đầu thấy sợ và bật khóc Tôi vừa khóc vừa tìm lớp Tìm mãi tìm mãi cũng không thấy đâu, tôi gần như
Trang 5tuyệt vọng, ngồi khóc nức nở Tôi tự trách mình sao quá ngu ngốc để không nhớ lớp Tôi sợ lắm
- Có chuyện gì thế, con gái? – Một giọng nói từ đâu đó phát ra
Tôi ngước nhìn lên và nhìn thấy một cô giáo cũng trạc bằng tuổi mẹ tôi Tôi thút
thít trả lời:
- Con bị lạc, không tìm ra lớp
Cô mỉm cười và xoa đầu tôi Cô nói:
- Không sao đâu con Cô sẽ tìm lớp cho con nhé!
Tôi nín khóc khi nghe có thể Tôi nhớ mãi cái khoảnh khắc kì diệu ấy Lúc ấy với
tôi, cô giáo này như bà tiên ban phép màu kì diệu vậy
Sau này tôi mới biết, cô là bảo mẫu ở lớp bên cạnh và không khó khăn gì cô đã
đưa tôi ngay lớp của mình nhờ cái bảng tên trên áo Trong lúc dắt tôi quay về lớp,
cô còn giới thiệu tên cho tôi và hỏi tôi vài thứ khác nữa Tôi đã kể cho cô chuyện
gì đang xảy ra Hiểu chuyện, cô phì cười rồi xoa đầu tôi lần nữa Giây phút ấy, tôi cảm nhận được sự gần gũi và có cảm tình với cô hơn Mới vừa đến trước lớp, cô giáo của lớp tôi chạy đến ôm chầm lấy tôi và hỏi: “ Con có sao không? Con đi đâu vậy? Sao con đi đâu mà lâu vậy?” Một đống câu hỏi cứ ập tới, tôi không sao biết được câu trả lời câu hỏi nào hết
Vẻ mặt của cô lúc ấy rất lo lắng, sợ hãi Cô bảo mẫu ấy đã kể hết mọi chuyện cho
cô của tôi nghe Cô bình tĩnh dẫn tôi vào chỗ ngồi và tiếp tục giảng bài Đến giờ về,
mẹ tôi hỏi hôm nay con học thế nào, nhưng tôi không dám trả lời Cô giáo bước ra
và kể hết mọi chuyện cho mẹ tôi nghe, cô xin lỗi mẹ tôi rất nhiều Nhưng mẹ tôi không trách cô và chỉ mắng yêu tôi
Từ ngày đó tới bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được vẻ mặt lo lắng, quan tâm
của hai cô giáo dành cho tôi Nhưng chính điều ấy cũng để lại cho tôi kỉ niệm khó quên đến bây giờ Nhưng tôi chắc ai cũng sẽ nhớ đến ngày đầu tiên đi học của mình cho dù ngày đó là ngày đi học đầu tiên tồi tệ hay vui vẻ Đó là một kỉ niệm của một thời bé dại ngây thơ mà mọi người luôn giữ mãi bên mình
Trang 6III Bài tham khảo 3:
Vào đầu thu, tiết trời se se lạnh, những áng mây trắng mỏng nhè nhẹ bay trong
không trung Một năm học mới lại sắp bắt đầu Tôi đi dạo quanh sân trường rộng lớn, những hành lang dài tít tắp mong tìm ra những hình ảnh trong ngày đầu đi học Chính hôm ấy đã giúp tôi cảm nhận được hương vị ngọt ngào ẩn chứa đâu đó
sự hồn nhiên, trong sáng của tuổi học trò lần đầu bước chân vào lớp học Tôi bồi hồi nhớ lại
Hồi ấy, tôi không giống như bao đứa bạn đồng trang lứa, chỉ nhận thức được
trường học là nơi trao ta bao kiến thức bổ ích, mới mẻ chứ không phải là một thứ
gì đó lạ lẫm có vô vàn bí ẩn, chỉ vì tôi được tiếp xúc với nhà trẻ sớm hơn một chút Nhưng cũng như bao bạn khác, tôi cũng rất hăng hái trong việc phụ mẹ soạn sách
vở, giấy bút, chuẩn bị quần áo cho tươm tất Không phải tôi háo hức rồi hôm sau lại đâm ra lo sợ, rụt rè một cách kì lạ mà tôi biết rằng, trường học là một nơi trang nghiêm, trật tự nên không thể tự do bày biện đồ chơi trên sàn như hồi còn đi nhà trẻ hay như ở nhà Tôi lại nghe mẹ tôi kể học ở trường mới rất vui, và mẹ nói chắc chắn tôi sẽ cực kì thích thú Đương nhiên, tôi cũng nghĩ như mẹ, luôn mong
những điều vui vẻ, hạnh phúc đến với mình
Nhưng Sáng hôm sau, tôi ngủ dậy muộn, chắc là do thói quen lúc trước nên mới
ra nông nỗi này Tôi cố gắng làm mọi thứ một cách nhanh chóng nhưng gọn gàng, tươm tất và đến bàn ăn lấy một mẩu bánh mì con mẹ tôi vừa mới chuẩn bị xong
Và sau đó,mẹ chở tôi một cách vội vã trên con đường quen thuộc trên chiếc xe máy đã cũ Lòng tôi cảm thấy băn khoăn, lo lắng không biết mình có trễ hay
không
Khi đến trường, tôi may mắn khi nhận ra mình đến trường vừa đúng chuông reo
Nhưng hỡi ôi, tôi không thấy bóng người học sinh nào trên sân, chỉ thấy vài thầy
cô giáo chủ nhiệm đi nhận lớp Tôi bắt đầu hoang mang, sợ hãi Nỗi sợ to lớn nhất của tôi bây giờ là tôi không biết lớp mình nằm ở đâu Tôi chạy trên từng dãy lầu, nhìn lên trên từng biển số lớp nhưng lại không thấy lớp tôi đâu Tôi bắt đầu sợ, nhưng tôi không dám khóc, vì sợ mọi người thấy sẽ bị quê Có một cô giáo trẻ đi ngang qua, hỏi tôi:
Trang 7- Em là học sinh mới à? Em tìm lớp nào thế?
- Dạ thưa một bốn ạ
Tôi chỉ dám lí nhí trả lời Cô nghe xong, gật gù, rồi dẫn tôi đến lớp gặp cô chủ
nhiệm Sau này, tôi mới biết, cô giáo dẫn tôi vào lớp lúc nãy là cô bảo mẫu lớp bên cạnh Cô chủ nhiệm đón tôi một cách vui vẻ Cô có mái tóc xõa ngang lưng và hôm
ấy cô mặc chiếc áo dài hồng thướt tha với giọng nói ấm áp khiến tôi có cảm giác gần gũi với cô hơn Dắt tay tôi vào lớp, cô vừa nói nhỏ:
- Lần sau em cố gắng đến lớp sớm hơn nhé!
-Dạ
Lại một lần nữa, tôi lại lí nhí trả lời, trong đầu tôi thì suy nghĩ tại sao mình lại sợ
đến như thế Khi tôi đi qua từng dãy bàn, bạn bè cứ trố mắt nhìn tôi như gặp vật thể lạ, nhưng tôi không để tâm Tôi cảm thấy rất bực tức vì mọi khi, tôi được mọi người cưng chiều, bạn bè mến, thế mà lại phải lí nhí nói như một kẻ nhát gan và lại gặp cảnh bị người khác nhìn bằng hai con mắt mở to, tròn xoe đen nhẵn
Nhưng sau đó tôi mới biết, ánh mắt ấy không phải là sự xem thường mà là một sự ngạc nhiên, muốn tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra với người bạn mới của mình
Sau đó, cô giáo và tất cả học sinh trong lớp làm quen với nhau Tôi được ngồi bên
cạnh một bạn gái khuôn mặt rất dễ mến nhưng tôi chẳng có cảm giác gì đặc biệt
cả Thấy tôi vào, bạn dịch sang một bên nhưng cặp vở vẫn để nguyên vậy Tôi hơi giận và nói lí nhí: “ Để cặp của bạn sang một bên.” Dường như bạn ấy không nghe tôi nói gì Tôi lặp lại như cũ nhưng vẫn không có gì thay đổi Ngay lúc cô giáo bước
ra khỏi lớp để làm chuyện gì đó, tôi hét to lên: “ Để cặp sang một bên đi” và cùng lúc ấy, tay tôi hất tung cặp vở bạn ấy xuống đất Mọi người ngạc nhiên quay lại nhìn tôi, một người mới đi trễ và có giọng hét quá lớn nữa Mọi ánh mắt quay về phía chúng tôi và chỗ sách vở rơi tung tóe trên sàn lớp Lúc ấy, tôi mới sực tỉnh và
ý thức chuyện gì sẽ xảy ra Các bạn trong lớp sẽ nghĩ xấu về tôi và cả cô giáo nữa Nếu cô bước vào lớp vào lúc này, cô sẽ phạt tôi mất Và cô bước vào thật Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và một cảm giác hồi hộp lo sợ trào dâng trong lòng Cô bước vào cũng là lúc bạn ấy lúi húi nhặt sách vở bỏ vào cặp Cô ngạc nhiên hỏi chuyện gì thì bạn ấy bảo do vô ý và đùa nghịch cùng tôi nên mới rơi
Trang 8sách vở chứ không có gì cả Tôi chuyển từ trạng thái sợ hãi sang ngạc nhiên Bạn
ấy đã nói dối giúp tôi Tự nhiên trong lòng tôi cảm thấy hối hận và mến người bạn
ấy Sau này, khi đã thân nhau, tôi mới gặng hỏi lý do tại sao bạn ấy làm thế nhưng bạn chỉ cười và nói là chỉ muốn kết thân với tôi Chúng tôi mãi thân thiết từ đó đến giờ và cũng có với nhau bao nhiêu giận hờn vu vơ khác Tôi nhận ra rằng ngày đầu tiên đi học là một ngày đặc biệt và đáng nhớ nhất Ngày đầu đi học đã trải qua nhu thế Nó đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp về mái trường, thầy cô, lớp học và cả bạn bè Mặc dù lúc ấy còn quá nhỏ nhưng tôi cũng ý thức được rằng nơi đây không những cho tôi bao tri thức bổ ích, đầy thú vị mà còn dạy cho tôi bao bài học làm người quý giá, sâu sắc Nơi đây cũng ươm mầm cho những ước
mơ của tôi lớn lên Tôi gắn bó và yêu ngôi trường Tiểu học nhiều lắm Đặc biệt là tôi mãi gắn bó với người bạn thân thiết trong ngày đầu đi học của mình
Tôi đã cất những kỉ niệm đẹp đẽ, sâu sắc, trong sáng của ngày đầu tiên đi học ấy
vào sâu tận đáy lòng tôi làm kỉ niệm riêng về một thời Để mỗi mùa thu đến, tôi lại hồi tưởng về những kỉ niệm ấy, để nhớ về những tháng ngày hạnh phúc tôi và mọi người thân thương nhất đã ở bên nhau Trường xưa, bạn cũ và cô giáo năm xưa vẫn lung linh trong tôi mỗi thu về