1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Báo cáo nghiên cứu khoa học " Toàn cầu hóa văn hóa là không thể " ppsx

11 582 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 11
Dung lượng 191,8 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tuy vậy, trong thời đại toàn cầu hoá, cùng với sự trỗi dậy về kinh tế, tăng cường quốc lực, cần phải chú trọng xây dựng văn hoá, đặc biệt là bảo tồn và phát triển di sản văn hoá dân tộc.

Trang 1

GS.Trần Hy

Khoa Văn học –

Trường Đại học Trung Sơn, Trung Quốc

Nội dung chính: Toàn cầu hoá văn hoá là không thể Phương Tây hoá đơn cực không thể

đưa lại cho thế giới một sự hoàn chỉnh Thành tựu to lớn của công cuộc cải cách mở cửa ở hai nước Trung - Việt được cả thế giới quan tâm Nhưng, cùng với sự trỗi dậy về kinh tế, tăng cường quốc lực tổng hợp, nhất thiết phải chú trọng đến xây dựng văn hoá, đặc biệt là bảo tồn và phát triển di sản văn hoá dân tộc Biên giới Trung - Việt là tuyến đầu trong việc bảo vệ bản quyền di sản văn hoá dân tộc Phải có tầm nhìn chiến lược, toàn cục trong việc bảo tồn văn hoá dân tộc Xây dựng, khai thác văn hoá dân tộc phải chú trọng đến di sản dân tộc Nghĩa là phải chú trọng bảo vệ văn hoá vật thể và văn hoá phi vật thể và di sản tự nhiên ở khu vực biên giới Trung - Việt Trong thời đại toàn cầu hoá, các nước Đông Nam á đều có vị trí và lập trường dân tộc của chính mình, tự tin văn hoá, tự tôn văn hoá tất yếu phải được thể hiện cho rõ

Từ khóa : Toàn cầu hoá, Trung - Việt, văn hoá dân tộc biên giới, bảo tồn

ai nước Trung - Việt, núi

liền núi, sông liền sông, môi

hở răng lạnh Việt Nam là

quốc gia láng giềng quan trọng của

Trung Quốc Từ trước đến nay, hai nước

đã có mối quan hệ đan xen, khăng khít

Việt Nam là một quốc gia thuộc Đông

Nam á, chịu ảnh hưởng sâu rộng văn

hoá Hán Ngày 18-11-1950, hai nước

Trung - Việt chính thức thiết lập quan

hệ ngoại giao Trung Quốc là Nhà nước

đầu tiên mở quan hệ bang giao với Việt

Nam Từ đó đến nay, thể chế chính trị hai nước có nhiều điểm cơ bản tương

đồng, cung cách tư duy, quan niệm giá trị khá gần nhau, tình hình hai nước có nhiều chỗ giống nhau Từ năm 1986 đến nay, Việt nam tiến hành chính sách đổi mới mở cửa, thu được nhiều thành tựu to lớn trên các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hoá… Trong những mặt đó, Việt Nam đã nghiên cứu tham khảo nhiều kinh nghiệm thành công của các nước trong đó có Trung Quốc Nhiều bài học

H

Trang 2

kinh nghiệm của Trung Quốc có tác

dụng tốt cho Việt Nam trong quá trình

đổi mới của mình Ngược lại, đổi mới của

Việt Nam cũng giúp Trung Quốc tham

khảo nhiều bài học kinh nghiệm quý báu

Những thành công to lớn của hai nước

Trung - Việt trong công cuộc cải cách mở

cửa được cả thế giới quan tâm và đã tạo

nên một khu vực tăng trưởng kinh tế

nhanh nhất, có sức sống mạnh mẽ nhất

thế giới Tuy vậy, trong thời đại toàn cầu

hoá, cùng với sự trỗi dậy về kinh tế, tăng

cường quốc lực, cần phải chú trọng xây

dựng văn hoá, đặc biệt là bảo tồn và

phát triển di sản văn hoá dân tộc Văn

hoá của hai nước Trung - Việt là đồng

nguyên Dải biên giới chung giữa hai

nước là tuyến đầu trong việc bảo tồn nền

văn hoá mang bản sắc dân tộc Phải bảo

tồn văn hoá dân tộc mang tầm chiến

lược, toàn diện; xử lý và bảo tồn đúng

đắn văn hoá dân tộc vốn mang nội hàm

văn hoá tương đồng, nhưng lại có phân

định biên giới quốc gia Trong thời đại

toàn cầu hoá, các quốc gia Đông Nam á

đều có vị trí, lập trường dân tộc của

mình, tất yếu thể hiện tự tin văn hoá và

tự tin dân tộc

I Không thể toàn cầu hoá

văn hoá

Cụm từ “toàn cầu hoá” do T Lewis

nêu ra năm 1985, lúc đầu để nói về sự

xuất hiện của một loạt hiện tượng kinh

tế hiện đại do việc cấu trúc lại một số tổ

chức quốc tế như Tổ chức tài chính quốc

tế, Ngân hàng thế giới và các tập đoàn

công ty xuyên quốc gia Ngay sau đó,

nhất thể hoá kinh tế đã đưa toàn cầu

hoá thành trào lưu toàn cầu

Cùng với sự vận động mang tính toàn cầu của dòng vốn tài chính, WTO ngày càng mở rộng, các tập đoàn công ty đa quốc gia lần lượt xuất hiện, đặc biệt là

sự phát triển nhanh chóng và phủ rộng của Internet, hệ thống kinh tế, kỹ thuật, thông tin thế giới và toàn cầu hoá do nhất thể hoá kinh tế mang lại đã trở thành trào lưu lan khắp toàn cầu Mọi

sự việc dù xảy ra ở bất cứ nơi nào trên trái đất đều vượt qua khoảng cách địa lý

xa gần, toả ra khắp mọi nơi mọi chốn Tháng 10-2007, sự kiện phim sex của nữ diễn viên điện ảnh Việt Nam 19 tuổi Hoàng Thuỳ Linh - diễn viên đóng vai chính trong phim truyền hình nhiều tập

“Nhật ký Vàng Anh” có quan hệ tình dục với người bạn trai bị tung lên mạng Youtobe Sự kiện này lập tức trở thành tiêu điểm bàn luận ở Việt nam và được các phương tiện truyền thông ở Trung Quốc và các nước khác đưa tin Thế giới ngày nay thật lắm chuyện và không ngừng biến động, khiến dư luận bàn tán xôn xao

Châu Âu, châu á và khu vực Bắc Mỹ

là ba châu lục phát triển nằm trên một nửa bán cầu Kinh tế, chính trị khu vực Bắc Mỹ tương đối thống nhất và đã hình thành liên minh Kinh tế, chính trị châu Âu cũng đã liên minh, ngay cả

đồng tiền cũng đã thành đồng tiền chung Riêng châu á phát triển chậm hơn nên chưa đạt được sự thống nhất Các nước phát triển chậm hơn chủ trương “bản địa hoá”, “dân tộc hoá”, không chấp nhận và phản đối hội nhập thế giới vào thuộc tính chung này Tự mình đóng cửa, biệt lập là cách làm thiếu hiện thực, thiếu sáng suốt Mối quan hệ tương tác vẫn là thông lệ của

Trang 3

nhân loại, chống lại cái đó hoặc tự biệt

lập là đi ngược logic thông thường, sẽ

chịu thua thiệt, dần dần sẽ đánh mất

mình và bị loại ra khỏi “cuộc chơi toàn

cầu”

Tuy nhiên, vấn đề hiện nay là toàn

cầu hoá kinh tế đang lan dần sang lĩnh

vực văn hoá Các nước phát triển theo

đuổi ý đồ lấy mô hình văn hoá của kẻ

mạnh làm tiêu chuẩn để cấu trúc lại các

mô hình văn hoá thế giới Họ nghĩ rằng,

văn hoá của kẻ mạnh là tiên tiến, văn

hoá của các nước, các dân tộc khác là lạc

hậu, cần phải được thay đổi xét về góc độ

lý tính Thực chất, toàn cầu hoá là

TBCN hoá hoặc Mỹ hoá Vào năm 2000,

Mỹ cho xuất bản một cuốn sách có tựa

đề “Đế quốc - Trật tự chính trị toàn cầu

hoá” Tác giả đưa ra luận thuyết đế quốc

không bị phân chia bởi biên giới quốc gia

dân tộc, vai trò lịch sử quan trọng thống

trị nhân loại đặt lên vai đế quốc siêu

cường Ngay sau đó, xuất hiện một loạt

bài viết của phái hữu, nhấn mạnh: mọi

quốc gia đều kiếm tìm quyền lực tối cao

Do đó không thể có cơ chế cân bằng lợi

ích, tấn công chính là biện pháp phòng

ngự tốt nhất Mục tiêu cần theo đuổi là

một “thế kỷ XXI đơn cực” Chính vì thế,

buộc phải “ngăn chặn sự xuất hiện, cạnh

tranh của một cường quốc mới”, “tích cực

điều chỉnh mô hình, phương thức quân

sự và chiến tranh”, “khống chế không

gian mạng” và “giành quyền chủ đạo

không gian vũ trụ” Người Mỹ cho rằng”

trật tự thế giới tất yếu phải được cấu

trúc lại trên nền tảng địa vị siêu cường

và sức mạnh quân sự Mỹ không để xuất

hiện đối thủ thách thức” Từ nền tảng đó,

họ thúc đẩy toàn diện cái mà họ cho là

“tự do dân chủ”, “Chiến lược đế quốc mới” trước hết nhằm kiềm chế kẻ khác,

đưa ra thuyết “chủ quyền giới hạn”, coi nhẹ và sửa đổi quy tắc quốc tế, rêu rao luận điệu “Thời đại hậu dân tộc” sẽ xuất hiện…(1)

Vật chất có thể còn nghèo, nhưng văn hoá vẫn không ngừng phát triển Hội nhập quốc tế và toàn cầu hoá về kinh tế, chính trị là xu thế không gì ngăn cản nổi, nhưng chúng ta kiên trì khẳng định, văn hoá là không thể toàn cầu hoá Tây hóa

đơn nhất không thể cứu vãn thế giới Thời đại toàn cầu hoá kinh tế, nhưng văn hoá phải đa nguyên “Hoà nhập nhưng không hoà tan” là nguyên tắc căn bản để đưa văn hoá sinh sôi, phát triển Văn hoá là cây đại thụ trong vườn hoa tinh thần mà con người lấy đó làm nền tảng an cư lạc nghiệp, vì sự sinh tồn và phát triển của nhân loại Nhìn từ ý nghĩa cả chiều rộng lẫn chiều sâu, điều kiện quan trọng nhất để văn hoá tồn tại, phát triển là sự khác biệt Sự khác biệt không chỉ để tham chiếu, tự mình phát hiện cái mới, nhận thức khách thể mà còn để tổ chức cuộc sống nhân loại hài hoà, khoan dung, là điều kiện tất yếu để phát triển văn hoá đa dạng, đa nguyên

Đương nhiên, khác biệt không có nghĩa

là không tồn tại mối quan hệ tương quan của sự vật Giữa những yếu tố bất đồng vẫn tồn tại quan hệ tương tác và từ đó nảy sinh, phát triển cái mới Thực tế cho thấy, nhờ có sự khác biệt giữa các nền văn hoá mới có sự thẩm thấu, tác động, tiếp nhận nhau, qua đó để nhìn nhận mình từ sự tham chiếu, so sánh

Trang 4

Văn hoá quyết định hình ảnh của một

quốc gia và có ảnh hưởng lớn đến tôn

nghiêm của quốc gia Trong bối cảnh

toàn cầu hoá, ngày càng nhiều nước

đang phát triển không muốn và không

tự giác đi theo mô hình văn hoá thế

mạnh của các nước phương Tây đưa ra,

họ lo ngại cái đó sẽ làm lu mờ, tiêu biến

thuộc tính riêng văn hoá của mình

Không có văn hoá riêng, chỉ biết dựa vào

các số liệu kinh tế, kỹ thuật sẽ thật khó

thuyết phục người khác Hơn nữa, hậu

quả của nó là thật khó lường

II Toàn cầu hoá kích thích

cạnh tranh văn hoá

Thế kỷ XXI là thời đại văn hoá Đánh

mất văn hoá của mình là mất đi tất cả

Văn hoá là mục tiêu, động lực của phát

triển, là sức mạnh nội tại quan trọng

Trung Quốc từ một Trung Quốc chính trị

những năm 60 - 70 đã chuyển dần sang

một Trung Quốc kinh tế những năm 80

-90 Bước sang thế kỷ mới, cùng với sự

tăng cường quốc lực tổng hợp và địa vị

quốc tế, Trung Quốc từng bước đi vào

thời đại “văn hoáTrung Quốc”, tạo dựng

hình ảnh, thể hiện cách thức tư duy đặc

thù văn hoá Đông phương trong xử lý

các vấn đề quốc tế, gắn chặt vận mệnh

văn hoá với vận mệnh quốc gia, liên hệ

mật thiết với sự phát triển chung của

thế giới

Thế giới cần một Trung Quốc trỗi dậy

hoà bình Trung Quốc trỗi dậy có lợi cho

an ninh, ổn định của châu á và thế giới

Trước mắt, do tâm lý chiến tranh lạnh

vẫn còn, “Thuyết về mối đe doạ từ Trung

Quốc” vẫn được người ta nhắc đến Thế

giới phương Tây rất quan tâm đến sự

trỗi dậy kinh tế, sự phát triển của KHKT và quân sự của Trung Quốc, nhưng chưa quan tâm nhiều đến văn hoá Trung Quốc, hiểu sai văn hoá Trung Quốc Hạt nhân tinh thần của văn hoá Trung Quốc là hài hoà, chung sống hoà bình, không bành trướng, không tranh giành… Tư tưởng “Hoà nhi bất đồng” của Khổng Tử là sự khái quát về quan niệm văn hoá và tinh thần văn hoá Trung Quốc Hàm ý của “hoà” ở đây không đồng nhất với “harmony” trong tiếng Anh (“Hoà nhi bất đồng” có thể dịch sang tiếng Anh là: harmony in diversity) nhưng không hoàn toàn giống với “hài hoà” Vì vậy, văn hoá Trung Quốc là văn hoá thừa nhận văn hoá của người khác, là văn hoá phi xâm lược Kỳ thực, “thân hoà lực” là sáng suốt, vĩ đại hơn nhiều và khác xa vũ lực, dùng chiến tranh chinh phục người khác

Tuy nhiên, từ năm 2002 đến nay, kinh tế Trung Quốc tăng trưởng liên tục

4 năm liền ở mức trên 10% Vị trí của Trung Quốc về tổng lượng kinh tế liên tục 4 năm liền vượt Anh, Pháp, Đức và vươn lên vị trí thứ ba trên thế giới, nhưng GDP bình quân đầu người còn kém xa Khoảng năm 1820, GDP của châu Âu và Trung Quốc đều đứng đầu và tương đương nhau Sau đó, Trung Quốc

để mất dần cơ hội và tụt hậu nghiêm trọng, thậm chí đứng trước nguy cơ mất nước Trung Quốc mất 200 năm đuổi theo thế giới, từng bước trỗi dậy chấn hưng dân tộc Đại hội 17 Đảng Cộng sản Trung Quốc gần đây nêu mục tiêu đến năm 2020 tăng 4 lần GDP bình quân

đầu người so với năm 2000 Đến lúc đó, tổng lượng kinh tế Trung Quốc đứng vào

Trang 5

tốp đầu cường quốc kinh tế thế giới, thu

nhập bình quân đầu người đứng hàng

trung bình thế giới Vậy là, không chỉ

phấn đấu về tổng lượng kinh tế mà còn

mang lại thành quả phát triển cho nhân

dân, tạo bước đột phá thực hiện quan

điểm “lấy dân làm gốc”, trả lời vấn đề

“phát triển vì ai” và “phát triển như thế

nào” ?

Đảng Cộng sản Trung Quốc thường

xuyên nhấn mạnh văn minh vật chất,

văn minh tinh thần XHCN Trên cơ sở

đó, Đại hội 16 bổ sung văn minh chính

trị Đại hội 17 tiếp tục bổ sung xây dựng

văn minh sinh thái Qua đó thể hiện sự

quan tâm cao độ cải thiện dân sinh Đại

hội 17 còn đưa ra “tứ vị nhất thể” (bao

gồm kinh tế, chính trị, văn hoá và xã hội)

trên cơ sở “tam vị nhất thể ”(kinh tế,

chính trị, văn hoá) Điều này thể hiện rõ

quan điểm “lấy dân làm gốc” trong thời

đại “văn hoá Trung Quốc” và là sự lựa

chọn xây dựng xã hội hài hoà XHCN; thể

hiện rõ quan điểm trong thời đại toàn

cầu hoá, Trung Quốc không tự đánh mất

mình, mơ hồ về mình, mà kiên định con

đường phù hợp với tình hình và sự phát

triển của Trung Quốc

Do vậy, Trung Quốc ngày nay tích cực

tiếp thu kinh nghiệm sáng tạo văn hoá

nhằm tạo dựng hình ảnh Trung Quốc cất

cánh bằng cả hai cánh: trỗi dậy kinh tế

và phát triển văn hoá, chú trọng tiếng

nói văn hoá Trung Quốc trên các diễn

đàn quốc tế; phát huy, truyền bá văn

hoá truyền thống dân tộc, tuyên truyền

có chọn lọc vốn văn hoá dân tộc, xây

dựng bản lĩnh tự tin văn hoá, tự giác văn

hoá Trung Quốc trong thế kỷ mới Ví dụ,

xuất phát từ tầm cao chiến lược phát

triển văn hoá quốc gia, xây dựng “hình tượng đại sứ’ Diêu Minh, Chương Tử Di, tận dụng cơ hội tổ chức đăng cai Thế vận hội 2008 Bắc Kinh để tuyên truyền văn hoá Trung Quốc, tăng cường truyền bá

ra bên ngoài những tác phẩm văn hoá cổ kim của Trung Quốc và phim ảnh tinh hoa dân tộc, tổ chức các cuộc triển lãm, hội chợ văn hoá, tiếp tục mở rộng các trường giảng dạy văn hoá Trung Quốc Mới đây, trong thông báo về phương án

bổ sung các ngày lễ tết của Trung Quốc ( ngày 9/11) đã quy định thêm các ngày tết Thanh minh, Đoan ngọ , Trung thu

là ngày nghỉ của cả nước Các ngày lễ tết

có liên quan nhiều đến tình cảm dân tộc

và ký ức văn hoá Quý trọng ngày lễ tết truyền thống dân tộc có phần hạn chế tư tưởng sùng bái các ngày lễ tết của phương Tây Điều này có tác dụng tốt cho việc kế thừa, phát huy văn hoá truyền thống dân tộc

Đáng chú ý là từ trước đến nay, Trung Quốc đã mở 200 Học viện Khổng

Tử ở 63 quốc gia, khu vực trên thế giới Việc thành lập Học viện Khổng Tử của Trung Quốc là học tập kinh nghiệm viện Geothe của Đức và Hội đồng Anh đã làm lâu nay theo phương thức giảng dạy tiếng Hán và văn hoá Trung Quốc phi lợi nhuận Từ đầu năm 2007 đến nay, Trung Quốc đã cử 1500 chuyên gia và

2000 tình nguyện viên toả đi các nước giảng dạy tiếng Hán và văn hoá Trung Quốc Trung Quốc đã lên kế hoạch đến năm 2010 sẽ lập 500 Học viện Khổng Tử trên khắp thế giới Việc mở thêm nhiều Học viện Khổng Tử vừa có lợi cho mục tiêu tăng cường quốc lực và địa vị của Trung Quốc vừa có lợi cho mục đích tìm

Trang 6

hiểu Trung Quốc của các bạn bè quốc tế

Hiện tại, thế giới đang có trào lưu học

tiếng Trung Quốc Số lượng người nước

ngoài được Trung Quốc cấp bằng học vị

đã lên khoảng 4 vạn người Số lượng

người học tiếng Trung Quốc cũng lên đến

4 chục triệu người

Ngôn ngữ không chỉ là công cụ tư duy

và phương tiện giao lưu mà nó còn thể

hiện quan niệm văn hoá, thậm chí nó

còn là tài sản tự nhiên về quan niệm giá

trị Một quốc gia, dân tộc có thể thông

qua ngôn ngữ của mình để truyền bá

thông tin văn hoá, ảnh hưởng văn hoá

sâu rộng ra bên ngoài, làm tăng thêm

“sức mạnh mềm” Đây là chân lý giản

đơn và sự thực không cần bàn luận

Chính vì lẽ đó mà Mactini - một nhà tư

tưởng của ý đã từng nói: “ở đâu có người

nói tiếng ý, ở đó là đất của ý”

Điều đó càng cho thấy, không có gì

khó hiểu vì sao ông Roder người Pháp

trong “Bài học cuối cùng” lại mang tâm

trạng hết sức đau khổ khi người Đức bắt

người Pháp phải học tiếng Germanh

Việt Nam trở thành thuộc địa của thực

dân Pháp càng hiểu rõ cái lý của người

Pháp khi họ truyền bá chữ quốc ngữ vào

Việt Nam Người Việt Nam cũng thấm

thía cái họa của văn hoá thực dân ở

Việt nam có thời kỳ dài sử dụng chữ

Hán Hiện nay đang dùng chữ phiên âm

Latinh làm văn tự chính thống của mình

Tiếng Việt có 29 chữ cái Sau khi Pháp

xâm lược Việt Nam, đến năm 1917,

người Pháp chính thức ban bố sử dụng

chữ Quốc ngữ và bài xích chữ Hán Chữ

Quốc ngữ trải qua hơn một thế kỷ mới

chính thức được lưu hành và từ đó trở

thành văn tự chính thống của Việt Nam

Nói một cách thẳng thắn, cùng với thời gian, những vết thương về sự áp đặt chính trị, bóc lột kinh tế thời kỳ Pháp thuộc sẽ mờ dần trong ký ức của người Việt Nam, song việc Latinh hoá chữ viết của người Pháp là sức mạnh mềm không phai mờ, thậm chí không thể mất ở Việt Nam

Trong thời đại toàn cầu hoá, cạnh tranh “sức mạnh mềm” giữa các nước diễn ra hết sức quyết liệt Hàn Quốc là nước sớm đưa văn hoá lên tầm quốc sách Phim ảnh truyền hình của Hàn Quốc (người Hàn Quốc làm phim truyền hình

để tạo ra nhiều âm hưởng ngây thơ, hư

ảo nhằm làm dịu nhận thức của người khác đối với Hàn Quốc), ca nhạc, kịch,

điện ảnh… đã tạo thành trào lưu chinh phục các quốc gia Đông á Mở rộng trào lưu này, cùng với tham vọng tạo dựng hình ảnh của một nước lớn ở khu vực

Đông á, tăng cường vai trò quốc tế, Hàn Quốc đã học kinh nghiệm lập Học viện Khổng Tử của Trung Quốc để mở các

“Thế tông học viện”, tổ chức giảng dạy tiếng Hàn miễn phí cho các nước Nhật Bản là nước chú trọng lợi ích của “sức mạnh mềm” thông qua ngôn ngữ tiếng Nhật Nhật Bản đã lên kế hoạch mở thêm 100 trung tâm giảng dạy tiếng Nhật ở các nước với ý đồ làm cân bằng với Học viện Khổng Tử của Trung Quốc

ở nước ngoài Cường quốc phần mềm máy tính ấn Độ đang nuôi ý đồ truyền bá ngôn ngữ ấn Độ ra bên ngoài dưới hình thức mở “Học viện Gandhi” nhằm tăng cường “sức mạnh mềm” của ấn Độ

ra thế giới Hội nghị lần thứ 61 Đại hội

đồng Liên hợp quốc ngày 15-6-2007 mới

đây đã thông qua Nghị quyết lấy ngày

Trang 7

2/10 (ngày sinh của Gandhi) hàng năm

là ngày “Thế giới phi bạo lực” Không còn

nghi ngờ gì nữa, việc hình thành “Học

viện Gandhi” sẽ là cơ hội tốt đối với ảnh

hưởng của ấn Độ ra bên ngoài

Cạnh tranh “sức mạnh cứng” về kinh

tế, chính trị, quân sự đang chuyển dần

thành cạnh tranh “sức mạnh mềm” về

văn hoá Một số nước tỏ ra lạc quan và

cố công đòi lại món nợ với Trung Quốc

Nhà khảo cổ học Nhật bản Đằng Thôn

Tân muốn chứng minh lịch sử văn hoá

Nhật Bản hình thành sớm nhất châu á

và có trước Trung Quốc, văn hoá Nhật

Bản không chịu ảnh hưởng của văn hoá

Trung Quốc, tạo dựng hiện vật khai quật

khảo cổ để chứng minh điều đó đã trở

thành vụ việc gây tai tiếng ầm ĩ nhất

trong giới khảo cổ học quốc tế Tranh cãi

về “Trung dược” (Đông y Trung Quốc) và

“Hán phương dược” (bài thuốc Đông y

Trung Quốc) giữa Nhật Bản và Trung

Quốc là minh chứng về sự tranh đoạt

một dạng bản quyền văn hoá truyền

thống của Trung Quốc Một số thương

nhân Nhật Bản đã từng lợi dụng việc

Trung Quốc chưa bảo hộ đầy đủ bản

quyền Trung y dược và y dược dân tộc

của mình đã bỏ tiền mua nhiều bài

thuốc và phác đồ điều trị đông y truyền

thống của Trung Quốc, sau đó đăng ký

bản quyền, bất chấp thực tế khách quan,

biến thành sản phẩm mang thương hiệu

của riêng họ rồi lại xuất đúng mặt hàng

này sang nơi sản sinh ra nó là Trung

Quốc Học giả hàn Quốc đặt tên sản

phẩm “Vô hậu tĩnh quang đại đà la ni

kinh” để giành quyền phát minh sản

phẩm “điều bản ấn xoa” của Trung Quốc,

dùng “Trực chi” để giành quyền phát

minh “Kỹ thuật in chữ rời” của người Trung Quốc Hàn Quốc lập lờ văn hoá Trung Quốc, văn hoá thứ sinh và văn hoá nguyên sinh, đưa ra không ít luận

điểm hoang đường Ví dụ, họ cho rằng

“Trung y” chính là do người Hàn Quốc sinh ra và phải gọi là “Hàn y” “ Lão Tử, Khổng Tử là người Hàn Quốc, “Lan Đình

tự của Vương Nghĩa là dùng giấy Cao Ly viết ra…

Nhật Bản, Hàn Quốc … là các nước tương đối tiến bộ và sớm đi vào thời kỳ hiện đại hoá Sau khi phát triển kinh tế,

kỹ thuật, họ đi tiên phong vào địa hạt văn hoá Nhật Bản, Hàn Quốc sớm xác

định chiến lược phát triển văn hoá Về mặt tích luỹ, truyền bá và sáng tạo văn hoá, họ đi trước Trung Quốc Ví dụ, Khổng tử là bậc thánh sư của người Hoa Hạ được người đời sùng bái, nhớ đến Thờ cúng, lễ bái Khổng Tử là nghĩa cử thể hiện sự tôn kính tư tưởng tiên hiền

và văn hoá truyền thống Trước khi phục hồi Khổng phủ ở Khúc Nhạc thuộc tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc đã lên kế hoạch

đưa người sang Hàn Quốc nghiên cứu nghi lễ tế bái và dựng lại toàn bộ nghi lễ thờ cúng Khổng Tử Hàn Quốc đã qua

600 năm thờ cúng Khổng Tử với quy mô rất lớn và rất trang nghiêm Nghi lễ tế bái Khổng tử ra sao, nhạc lễ kiểu gì, múa hát thế nào, tụng văn làm sao…

đều phải học hỏi người Hàn Người Hàn Quốc còn thành công trong việc đề nghị

Uỷ ban văn hoá – giáo dục Liên hợp quốc công nhận nghi thức tết Đoan ngọ (Giang Lăng Đoan ngọ tế) vốn bắt nguồn

từ Trung Quốc là di sản văn hoá và đưa

Trang 8

vào danh sách nghi lễ văn hoá được bảo

tồn

Trong bối cảnh toàn cầu hoá kinh tế,

Trung Quốc cần thực hiện đường lối

phục hưng dân tộc, đồng thời với sự trỗi

dậy kinh tế, tăng cường quốc lực phải

nhanh chóng xác định chiến lược phát

triển văn hoá, có tầm nhìn xa trông rộng,

đi tiên phong và thiết thực tăng cường

sức cạnh tranh văn hoá của một nước lớn

III Biên giới Trung - Việt là

tuyến đầu bảo tồn văn hoá

dân tộc

Hoạt động kinh tế, thương mại trên

tuyến biên giới Trung - Việt diễn ra hết

sức nhộn nhịp Hàng hoá tiêu dùng,

hàng công nghiệp nhẹ, nông lâm thổ

sản…của Trung Quốc với khối lượng lớn

được đưa qua Việt Nam Hàng lâm thổ

sản, thuỷ hải sản, lương thực thực phẩm,

rau quả… của Việt Nam cũng được bán

sang Trung Quốc qua tuyến biên giới

này Các cửa khẩu chính của Việt Nam

như Móng Cái, Lạng Sơn, Lao Cai đã trở

thành những nơi tập kết hàng hoá buôn

bán xuất nhập khẩu giữa hai bên Hai

hành lang kinh tế Côn Minh – Lào Cai -

Hà Nội - Hải Phòng và Nam Ninh - Lạng

Sơn – Hà Nội - Hải Phòng và Vành đai

kinh tế Vịnh Bắc Bộ đã được hình thành

Trên mọi đường phố, tiệm ăn, siêu thị

của Trung Quốc đâu đâu cũng nghe thấy

người nói tiếng Việt Sang Lào Cai, Lạng

Sơn, Móng Cái của Việt Nam, chỗ nào

cũng thấy tiếng Trung Quốc Trên dọc

tuyến biên giới Trung - Việt, đồng Nhân

dân tệ và đồng tiền Việt Nam đều được

sử dụng và chuyển đổi dễ dàng Giao lưu

Trung - Việt từ buôn bán kinh tế đã lan

sang các lĩnh vực hợp tác khác Cùng với việc giải quyết vấn đề biên giới trên bộ

và phân định Vịnh Bắc Bộ, hai nước Trung - Việt đang đứng trước thời kỳ phát triển tốt đẹp mới

Chính phủ Trung Quốc luôn coi trọng giao lưu văn hoá với Việt Nam và các nước khác Bắt đầu từ năm 2006, các

đơn vị thuộc ngành văn hoá thuộc Bộ Văn hoá Trung Quốc đã phối hợp với Ban liên lạc với nước ngoài và Sở Văn hoá Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây tổ chức diễn đàn ngành văn hoá giữa Trung Quốc và ASEAN, mong muốn tăng cường giao lưu hợp tác cùng nhau phát triển sự nghiệp văn hoá và các hạng mục hợp tác, trao đổi văn hoá song phương Tuy nhiên, bảo hộ văn hoá dân tộc trên tuyến biên giới Trung - Việt chưa thực sự được hai bên coi trọng Đây

là nội dung nằm ngoài phạm trù mở rộng ngành văn hoá và còn nhiều vấn đề phức tạp, thách thức nghiêm trọng

Văn hoá dân tộc là văn hoá có bản sắc bản địa được sáng tạo, phát triển trong quá trình sáng tạo, phát triển lâu dài của nhân dân các dân tộc Văn hoá của một dân tộc là kết tinh lao

động và trí tuệ của bản thân dân tộc đó,

là sự cống hiến quý báu của họ vào kho tàng tri thức nhân loại, nó mang nội hàm và tri thức, thành quả trí tuệ của chung nhân loại Do vậy, nó phải là bản quyền tri thức của dân tộc đã sản sinh

ra nó Trong bối cảnh toàn cầu hoá, bản quyền sở hữu trí tuệ ngày nay và mọi quyền lợi đều mang giá trị phát triển và tư cách pháp lý đặc biệt, cần được pháp luật bảo hộ Văn hoá dân tộc biên giới Trung - Việt là tuyến tiền tiêu cần được bảo hộ

Trang 9

Văn hoá dân tộc trên dọc tuyến biên

giới Trung - Việt đồng căn, đồng nguyên,

mang nội hàm giống nhau, cách thức xử

lý, bảo tồn cũng giống nhau Tuy nhiên,

nó lại là văn hoá dân tộc có phân biệt

ranh giới quốc gia nên rất phức tạp và tế

nhị Nếu một trong hai nước láng giềng

đưa ra trước tiêu chí văn hoá của chung

hai bên để đăng ký bản quyền sẽ trở

thành chủ sở hữu bản quyền văn hoá

dân tộc của chung tuyến biên giới thì

bên kia sẽ mất “thương hiệu” văn hoá

dân tộc mà họ có phần trong đó, đúng ra

bên nào cũng có một phần bản quyền,

một phần thị trường, một phần tiêu thụ

hoặc “công ty nhánh” Vì thế, nhìn từ góc

độ đó, vấn đề sẽ rất nghiêm trọng, thách

thức Do tác động của lợi ích kinh tế, lợi

ích của các bên, các nước rất khó thống

nhất, tính xuyên quốc gia của văn hoá

dân tộc và tính bảo tồn, tính cạnh tranh

lợi ích giữa quốc gia dân tộc thường

xuyên mâu thuẫn Do vậy, phải có nhãn

quan chiến lược, toàn diện để xử lý vấn

đề bảo tồn văn hoá dân tộc, xử lý đúng

đắn văn hoá dân tộc mang nội hàm văn

hoá tương đồng nhưng lại có sự phân

chia ranh giới giữa các nước Từ tầm cao

chiến lược trong quản lý vĩ mô của

Chính phủ thực hiện bảo hộ, phát huy

văn hoá có tiêu chí của nó, từng bước

hình thành bản quyền văn hoá mang

tính đặc thù

Bài học kinh nghiệm về việc một khu

vực láng giềng chiếm đoạt vốn văn hoá

dân tộc đồng nhất là rất khó phân xử

Sự tranh chấp nguồn gốc và văn hoá

trống đồng giữa hai nước Trung - Việt là

một ví dụ điển hình Trong nội bộ Trung

Quốc như Quảng Tây, Vân Nam v.v

xác định chủ nhân của thương hiệu “Tú cầu tộc Choang”, hay nhắc lại tục lệ dân tộc như “múa lệch”, “múa sạp”,… cũng là điển hình Thiết nghĩ, đối với vốn đặc thù dân tộc trên tuyến biên giới Trung Việt như y phục, ẩm thực, nhà cửa, lễ tiết, hoặc nông sản phẩm như cây cối, gia súc, sản phẩm thủ công mỹ nghệ,… nếu Trung Quốc, Việt Nam hoặc một nước thứ ba nào đó đăng ký bản quyền trước, hậu quả kinh tế, xã hội sẽ

ra sao? Đương nhiên, các bên tranh giành lợi ích tài nguyên văn hoá sẽ dẫn

đến kết cục bất phân thắng bại và không thể có anh mất tôi Đối với nhãn hiệu văn hoá dân tộc tương đồng, xét về lợi ích kinh tế vẫn có thể cùng hưởng, nhưng đặc trưng văn hoá dân tộc do bị một bên chiếm giữ sẽ có mặt hạn chế của

Tích cực bảo tồn và phát triển vốn văn hoá dân tộc biên giới có tác dụng quan trọng, mang lại hiệu quả tốt đẹp về kinh tế, xã hội, có lợi cho việc làm phồn vinh kinh tế thương mại, tiến bộ xã hội

và tạo phúc cho đời sau ở khu vực biên giới Nhưng di sản văn hoá dân tộc biên giới tuyệt đối không được độc chiếm, không được cạnh tranh xấu và khai thác

mù quáng Cần thực hiện chiến lược bản quyền văn hoá, bảo tồn, khai thác một cách khoa học vốn văn hoá dân tộc Trên cơ sở tôn trọng và tin cậy lẫn nhau, hai bên Trung - Việt cần tránh rơi vào kết cục cả hai đều không lợi, đối với những tiêu chí văn hoá dân tộc quan trọng của chung, hai bên cần hiệp thương với nhau, cùng hưởng lợi ích bản quyền, thực hiện cùng thắng Đối với tài nguyên văn hoá dân tộc tương đồng, hai bên tăng cường

Trang 10

“quốc sản hoá” và “bản địa hoá” Dựa

trên đặc trưng của nước mình, khu vực

mình, lấy danh nghĩa nước mình để

đăng ký nhãn hiệu, hoặc quy định phạm

vi bản quyền văn hoá theo pháp lý để

bản quyền được rõ ràng, minh bạch

Cũng có thể dựa vào nguyên tắc đa dạng

hoá của văn hoá, thực hiện chiến lược đa

dạng hoá nhằm xây dựng đặc sắc bản

địa để khu vực lân bang có ý nghĩa và

văn hoá tương đồng hình thành nét khác

biệt, nét đặc trưng văn hoá Ví dụ,

Trung Quốc và Việt Nam có thể cùng đề

nghị một số văn hoá dân tộc của chung

biên giới được công nhận là “di sản văn

hoá thế giới”, cùng tận dụng, cùng khai

thác, hoặc phân định danh tính trước

khi phân biệt văn hoá tương đồng đó

thuộc Trung Quốc hay thuộc Việt Nam;

hoặc dùng phương pháp phân biệt đặc

sản lợn dân tộc theo kiểu “lợn quay Việt

Nam”, “lợn quay Trung Quốc”

IV Đối sách bảo tồn văn hoá

biên giới Trung – Việt

1 Cần coi trọng công tác bảo tồn di

sản văn hoá dân tộc vùng biên giới

Trung – Việt Nhiệm vụ cấp thiết hiện

nay là phải nhanh chóng thành lập cơ

quan chuyên môn tương tự như Uỷ ban

bảo tồn văn hoá dân tộc vùng biên giới

hai nước Trung – Việt, nhằm hoạch định

chiến lược văn hoá, xuất phát từ lợi ích

lâu dài, trù hoạch tổng thể công tác bảo

tồn văn hoá dân tộc vùng biên giới

2 Nắm chắc công tác điều tra, đăng

ký, phân loại quản lý di sản văn hoá dân

tộc Tài nguyên văn hoá dân tộc vùng

biên giới Trung – Việt hiện rất phong

phú, cần tiến hành phân vùng di sản,

lập kế hoạch phân công bảo tồn và chế

định các pháp quy hợp lý Biện pháp bảo tồn di sản tối ưu là giữ nguyên hiện trạng, trong Hiến chương Venice, Văn kiện Nara đã ghi rất rõ ràng, không để các di sản văn hoá bị phá huỷ; nếu hỏng thì nhanh chóng trùng tu theo mô hình vốn có, nhất nhất tuân theo nguyên tắc, quy định bảo tồn văn vật, không được gài lắp bất kỳ thiết bị nào khác Cần xác

định rõ những gì cần bảo tồn, những gì

đã mất giá trị bảo tồn; những gì có thể khai thác, những gì tạm thời không thể khai thác Cần tích cực khai thác và đề nghị xếp hạng đối với những di sản văn hoá có thể khai thác Đối với những di sản văn hoá dân tộc độc đáo như dược phẩm, cây cối, nông sản, hàng thủ công, tác phẩm văn học nghệ thuật, hay lễ tiết,

địa danh làng xóm cần được nhanh chóng xếp hạng, đăng ký bản quyền, đặt tên gọi

3 Bảo tồn văn hoá là việc làm bỏ công trước mắt, nhưng để lại lợi ích muôn đời, Chính phủ hai nước cần ra sức đầu tư Trong điều kiện thiếu thốn tài lực, vật lực và nhân lực hiện nay, cần ưu tiên bảo tồn những di sản quan trọng Về nguồn vốn, vừa có thể sử dụng kinh phí nhà nước, vừa có thể huy động vốn trong dân và vốn các doanh nghiệp Nhà nước cũng cần thực hiện chính sách miễn giảm thuế đối với các doanh nghiệp làm tốt công tác này

4 Giữa bảo tồn di sản và khai thác, lợi dụng thiên nhiên tất nảy sinh mâu thuẫn Hiện nay chính quyền nhiều địa phương đã chuyển giao các điểm thắng cảnh cho ngành du lịch, đó là cách làm giết gà lấy trứng Danh lam thắng cảnh

bị khai thác thành các điểm du lịch, đó

là cách làm thiển cận Ngành du lịch

Ngày đăng: 10/08/2014, 22:23

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm