Không phải lỗi của hoa hồng vàngNguyễn Việt Phong Một ngày tình yêu gõ cửa của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở suốt bốn mùa đón gió người con gái cười xinh bình yên.. Nhưng cuộc đời luôn có
Trang 1Không phải lỗi của hoa hồng vàngNguyễn Việt Phong
Một ngày tình yêu gõ cửa
của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở suốt bốn mùa đón gió
người con gái cười xinh
bình yên
Nhưng cuộc đời luôn có những lý lẽ riêng
sáng nắng, chiều mưa, và đêm về trong bão
hoa hồng vàng thay những cánh hoa đầu tiên dần héo
người con gái cười quên
buồn tênh
Có những ngày thời gian ngưng đọng trong một giấc chiêm bao hoa hồng vàng chết lặng
tiếng chim hót ngoài kia cũng hóa thành từng giọt nước mắt người con gái cười ngẩn ngơ
bơ vơ
Chẳng có ai hiểu hết nỗi đau của sự đợi chờ
không có ai tin tình yêu lại mang đến niềm tuyệt vọng
hoa hồng vàng bỏ rơi mình phía bên kia đời sống
người con gái cười thiết tha
xót xa
Có người trách tình yêu đừng gõ cửa ngôi nhà
thì hoa hồng vàng vẫn vàng tươi như từng có năm tháng thì người con gái cứ vô tư mà vui sống
thì nắng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ thoáng xao động
Trang 2thì tiếng cười vẫn trong veo dù có lẫn nước mắt
hồn nhiên
Rồi đôi lần trốn chạy khỏi ngôi nhà đã không còn bình yên quặn lòng nhìn đến bao lần những tình nhân về qua phố hoa hồng vàng rũ mình chào mùa gió
người con gái cười mịt mờ
xác xơ
Và cuộc ra đi khi nắng chưa về trên thềm nhà
hoa hồng vàng ở lại
tình yêu ở lại
người con gái cười nói
ơ hờ
Để thời gian đi hết bốn mùa
ngày người con gái trở lại
hoa hồng vàng nơi ngôi nhà bỗng một sớm mai thức dậy người con gái cười quen
cô đơn
Những trang nhật kí được viết ra nhiều hơn
có buồn vui, có ray rứt
hoa hồng vàng rũ những hạt sương và nhìn thấy nắng người con gái cười khúc khích
bình yên?
Một ngày tình yêu lại gõ cửa
của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở đã nhiều tháng năm
Trang 3người con gái cười nghi ngại
chờ đợi
Nào phải đâu hoa hồng vàng có lỗi
Nào phải đâu tình yêu làm trái tim con người đau nhói
Nào phải đâu những thiên thần bỏ mặc ngày người con gái tuyệt vọng trong mệt mỏi
Nào phải đâu cuộc đời
Nào phải đâu gian dối
Nào phải đâu tất cả những điều đó
ngày người con gái biết yêu trở lại!
Là những khi
Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát
là những khi ngơ ngác không biết mình là ai
chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay bản năng đâu dạy cho con người biết yêu thương những mất mát
nên đi qua một bình minh thì cảm ơn một bình minh vừa tắt
đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mây xám
Trang 4sống như mong muốn sống thật lòng!
Cứ đưa bàn tay ra mà không cần biết ai đó nắm được không
sẽ thấy mình sao tự nhiên gần gũi quá
mặc những người thân quen cố giấu vào trong sự xa lạ
hay người xa lạ cố giấu vào trong những nghi ngờ vội vã
có khác gì nhau
Nhưng những vết thương thật sự chỉ đến từ phía sau
lúc nhìn thấy người ta cần trong đời bằng một cái nhìn lén
lúc gương mặt ta tin sẽ mang đến trong đời ta hạnh phúc đã nhìn về một hướng khác
lúc tình yêu của một con người ta yêu giờ được một người không phải ta giữ chặt thì biết phải làm sao?
Để rồi có những khi đớn đau mà không dám làm phiền đến lòng bao dung một chút nào
rồi có những khi lặng im xem như lòng mình đã chết
rồi có những khi ngồi mãi bên hiên nhà như một người lữ khách
rồi có những khi cứ mong cuộc đời chỉ toàn là đêm trắng
để dần sẽ quen
Chúng ta đã bước đi trong cuộc đời và tiếp nhận những đổi thay
sao vẫn muốn tin tình yêu là bất biến
Trang 5mỗi phút giây đi qua có biết bao nhiêu lần là những cuộc đưa tiễn vậy mà cả quãng đời đi qua ta đứng hoài trong phần đời hối tiếc không nỡ rời xa
Chỉ là bão dông đó là thứ chúng ta phải trải qua
khóc một lần rồi thêm một lần nữa
mất một lần rồi thêm một lần mất hơn như thế
không sớm thì muộn thôi
Có khi hãy để cho cuộc đời vay trước chúng ta những niềm vui!