Buổi tan trường lối cỏ Nhịp guốc không còn qua Nghe những ngày lá đổ Nhớ áo người thướt tha Cuối dòng trang lưu bút Dấu chấm lửng ngập ngừng Đọc song cay cay mắt Ve ru hè bâng khuâng....
Trang 1Ngày Cuối - Hạ Cuối
Phượng đầu mùa rơi xuống
Trải hồng lối đi xưa
Dáng ai về thấp thoáng
Giữa mù sương hay mưa ?
Áo tập nào xếp lại
Nhật ký nào mở ra ?
Ngả đường nào sắp bước
Có còn bướm và hoa ?
Buổi tan trường lối cỏ
Nhịp guốc không còn qua
Nghe những ngày lá đổ
Nhớ áo người thướt tha
Cuối dòng trang lưu bút
Dấu chấm lửng ngập ngừng
Đọc song cay cay mắt
Ve ru hè bâng khuâng
Ngày Xưa Lục Bình - Hoài Trâm
Lục bình ai thả trôi sông
Mà sao tím cả mấy dòng sông quê
Xa nhà xa mấy triền đê
Mà nghe thương nhớ lối về mênh mông
Ai về tìm lại khoảng sông
Có hoa tim tím hương đồng ngày xưa Sông kia giờ vắng đò đưa
Trang 2Hoa kia giờ đã lưa thưa không còn
Mẹ già giờ đã mỏi mòn
Sớm trưa mong đợi tin con xa vời
Lục bình ơi, lục bình ơi
Cho ta về lại khoảng trời yêu thương
Nghỉ Chơi Với Út - Nguyễn Thị Quốc Hương
Khi Út có bồ, anh Hai cũng buồn ghê
Thừa cái poọcbaga, xe đạp rầu lắm nhé
Với quán chè, anh một mình "đánh lẻ"
Chẳng lẽ nào Út chê cả chè ư ?
Út có bồ, Út trở chứng thật hư
Mở cặp ra, đống thư cao bằng núi !
Ai lỡ hỏi, Út còn vờ cự nự
Dối mẹ rằng, oan cho Út lắm cơ !
Út có bồ, với anh, Út làm ngơ
Gặp người dưng, Út làm ra thân thiết
Anh mách nhé ! Anh con trai anh biết:
Chẳng "tên" nào thương Út thiệt bằng anh
Không tin à ? Út thử hỏi lại anh !
Ngoan Như Cặp Vở Trên Tay - Phạm Thanh Chương
Gởi em những sợi mưa bay
Chút se se lạnh sáng nay đến trường
Gởi em một thoáng mây vương
Lẫn trong cây lá trên đường em qua
Trang 3Hương đồng ngai ngái cỏ hoa
Ngàn hoa chút gió hiền hòa gởi em
Long lanh trên búp lá mềm
Hương cau bay nhẹ trên thềm nhà xưa
Bâng khuâng trên đám cỏ thưa
Vòng xe quay nhẹ phố trưa em về
Gởi em nỗi nhớ xa quê
Mây đùn khói tỏa chân đê cuối ngày
Ngoan như cặp vở trên tay
Hiền như những sợi mưa bay cuối mùa
Em về khép nép lời thưa
Nghiêng nghiêng bím tóc gió lùa xuống vai
Người Lớn - Phạm Hoàng Chương
Thu sang vàng hoa cúc
Nhỏ vừa lên lớp mười
Tóc dài xanh mơ mộng
Tuổi trăng rằm lên ngôi
Cha đùa: "Con xinh thế
Trông như là Hằng Nga !"
Mẹ cười âu yếm bảo:
"Cao bằng mẹ rồi nha !"
Nhỏ xem mình đã lớn
Bớt rong chơi những chiều
Bớt giận hờn nũng nịu
Nhưng thường hay bâng khuâng
Trang 4Áo dài bay trong nắng
Ðường xa hóa lại gần
Nhỏ không còn nhỏ nữa
Ngỡ ngàng giữa bao điều
Thằng bạn nào năm cũ
Sao vẫn còn út tiêu ?
Nhà Trường Xưa - Lê Đại Thanh
Ôi mái trường thân mến của tôi ơi !
Tôi trở lại, gặp tôi thời tuổi trẻ
Tôi đứng xếp hàng với chiếc cặp da nhỏ bé
Chạy trên bậc thang lim khua mạnh gót giày
Những tia nắng vàng lọc qua tán cây
Thêu trên mặt sân những chấm rực rỡ
Còn không, gốc bàng tôi khắc tên tôi trên vỏ
Cả một trái tim mũi tên nhọn xuyên ngang
Sân trường xưa chỉ có những cây bàng
Mùa đông lạnh thả những bàn tay phẩm đỏ
Tuổi trẻ ưa những trò chơi ngồ ngộ
Tôi thả chim giấy bay từ cửa sổ xuống sân trường
Tôi nhớ vô cùng tiếng nhạc guốc cầu thang
Tiếng cười vui, tiếng reo, tiếng gọi
Ðâu góc sân nắng xiên chói lọi
Tôi đứng nghĩ thơ cho tờ báo chuyền tay
Nhà trường ơi, tôi đã về đây
Người học sinh của những thời niên thiếu
Tay cầm chiếc gương vàng phản chiếu ánh hoàng hôn
Trang 5Bạn cũ còn ai tôi xúc động bồn chồn
Lớp bạn trẻ mới, nhìn tôi xa lạ
Vẫn là tôi, những anh chàng nghiêm túc quá
Nhìn những nữ Giáng Kiều thả bím tóc ngang vai Tất thẩy nhìn tôi, cả gái lẫn trai
Không ai biết tôi - ngoài những gốc bàng lá đỏ Tôi gửi một chiếc hôn tay cho những khung cửa sổ
Cả chiếc mái cao lợp ngói đỏ tôi yêu
Tôi tìm lại tôi và tìm những kỷ niệm rất nhiều
Quá khứ đẹp khi được nhân lên bằng ký ức
Chào mái trường xưa tôi muốn ghì ôm trên lồng ngực