Chiều nay chẳng thấy ai sang Để ai ngồi đếm lá bàng làm thơ Mà nghe trong trái tim xưa Một thời áo trắng chung mưa nẻo về Thẹn thùng nón lá nghiêng che Ai theo sau .... Không Tan Kỷ Niệm
Trang 1Ký Ức Buổi Chiều - Lê Vũ Hương Duyên
Như sông nước chảy đôi bờ
Như lòng ai đó hững hờ vậy thôi
Như trời mây cứ trôi xuôi
Cho ai ngơ ngẩn một đôi bướm vàng
Chiều nay chẳng thấy ai sang
Để ai ngồi đếm lá bàng làm thơ
Mà nghe trong trái tim xưa
Một thời áo trắng chung mưa nẻo về
Thẹn thùng nón lá nghiêng che
Ai theo sau để tóc thề ngại bay
Bây giờ ngày đó ai hay ?
Trái tim xưa phủ mờ mây đợi chờ !
Không Tan Kỷ Niệm - Huỳnh Duy Lộc
Ở phương nào có giữ nỗi đau xưa
Mà mây bay giữa trưa hè chợt khóc
Người chợt đến ngày xưa như nắng ấm Chợt vội đi tôi trả những cơn mơ
Hè Sài Gòn người có nhớ Cần Thơ
Nắng lổ đổ nghiêng vai vàng sông Hậu Người có nhớ những chiều xưa tan học Nơi bến sông ai đó đợi con đò ?
Áo người trắng mây trời bay hờn dỗi Vẫn đục trong tôi bẽn lẽn ngại ngần
Trang 2Môi chưa nói sao chân người vội bước
Mái chèo khua xao gợn sóng trong lòng ?
Hè năm ấy người bỏ đi biền biệt
Bảy năm dài lặng lẽ bước theo sông
Tôi vẫn đợi bến xưa chiều tan học
Lặng chờ nghe nhịp guốc thuở bâng khuâng
Khúc Hát Tuổi Hai Mươi - Quốc Sinh
Chỉ gặp thiên đường trong giấc mơ
Có đôi lúc thấy mình côi cút
Quê nhà một nẻo xa hun hút
Thương mình hơn trong bước lạc loài
Chạy đuổi theo danh vọng mệt nhoài
Dường như chẳng thấy bến bờ hạnh phúc Sống – lăn lộn giữa đôi dòng trong đục Nghiêng bên nào cũng thấy mong manh
Hết cả rồi những ước mơ xanh?
Giật mình bởi mấy sợi đầu tóc bạc
Tuổi hai mươi cớ chi mà thoái thác
Bao chông chênh đầy dẫy trên đường
Cứ bước chân về phía mù sương
Ðời sẽ vọng lời hồi âm thật đấy
Chẳng bổng dưng cây vươn mình lớn dậy Hoa lừng hương và trái chín ngọt ngào
Trang 3Chẳng biết lời ru đến tự phía nào
Nâng mình lên chạm vào mơ ước
Dẫu biết chưa thể nào hái được
Cũng làm xanh hy vọng một thời xuân
Khi Em Tròn Hai Mươi - Lương Định
Sẽ có một mùa xuân
Tôi được gặp trong đời
Áo trắng nào chấp chới
Thôi miên bay cuối trời !
Cho dù em không cười
Cho dù em không nói
Cho dù em lánh tôi
Cho dù em không đợi
Mùa xuân rồi sẽ tới
Dù còn xa vời vợi
Buồn vui tôi vẫn đợi
Khi em tròn hai mươi
Khi Mùa Hè Tới - Cao Thoại Châu
Thật đáng tiếc không còn gì để nói
Năm hết rồi, bài cũng hết theo năm
Trống đã cất và cổng trường khép lại
Người lao công già tội nghiệp đứng trong sân
Trang 4Sân lại có chút ngày không, để thở
Chút yên bình để kiếm lại màu xanh Người thợ mộc đến thăm từng khung cửa Lặng người đi như mới thấy lại mình
Mười mấy năm hoặc dài hơn thế nữa Lớp này vào lớp khác lại ra đi
Cây khôn lớn gọi chim về làm tổ
Con lại ngồi vào chỗ mẹ năm xưa
Trăm viên phấn cũng một màu rất trắng
Để áo dài đôi vạt trắng tung tăng
Vậy mà đã bao lâu rồi chẳng biết
Đời cao dần theo tiếng guốc lên thang