Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi – Bằng Việt Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi Trưa lan xa, bóng nắng đẫm vui buồn Trưa đang đứng, còn đời mình đang chín Giọt nắng vàng như mật sáng
Trang 1Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi – Bằng Việt Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi
Trưa lan xa, bóng nắng đẫm vui buồn Trưa đang đứng, còn đời mình đang chín Giọt nắng vàng như mật sáng rưng rưng
Đã đứng rồi ư? Sao đời ngắn vậy
Nghĩ chưa xong, thời khắc điểm xong rồi
Đã chín rồi ư? Sao đời ngắn vậy
Quay lại nhìn, bao việc vẫn buông xuôi Yêu đến nỗi trong lòng run rẩy mãi
Phút thiêng liêng thức tỉnh lại bao điều Nhìn thấu suốt nhỏ nhoi và vĩ đại
Càng yên lòng rõi tới đích mình theo
Những vỉa than ngầm
Tôi còn mãi buổi chiều xanh khắc khoải
Đi sao không hết lòng mình
Những vỉa than ngầm thời trẻ
Bất thần bùng cháy lên
Cỏ may mùa thu
Cỏ lạ lùng khô đắng
Cỏ suốt đời lang thang
Tôi còn mãi buổi chiều xanh khắc khoải
Cỏ may ghim đầy
Đi sao không hết lòng mình
Không sao tìm ra giới hạn
Trang 2Cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt
Những vỉa than ngầm thời trẻ
Đã bao giờ cháy hết đâu em?…
Khoảng cách giữa lời
Biết làm sao! Chúng ta quá nhiều lời Ngay ở chỗ lẽ ra cần nói ngắn
Bao lần em lẳng lặng
Đủ khiến tôi bàng hòang
Khi phần nói lấn hết được phần sống Lấn hết mọi điều tiềm ẩn giữa câu Thì vạn câu thơ cũng thành rẻ rúng Liệu còn gì vang vọng nữa trong nhau ?