Chuyện Cô Nương – Nguyễn Danh Lam Cô nương mắt thường hay liếc Một hôm cận thị không ngờ Bác sĩ phán: hai điốp!. "Con gái mà mang mắt kiếng Ngó vô già chát còn gì!. Con gái mà mang mắt k
Trang 1Chuyện Cô Nương – Nguyễn Danh Lam
Cô nương mắt thường hay liếc
Một hôm cận thị không ngờ
Bác sĩ phán: hai điốp!
Đêm về nằm khóc hu hu!
"Con gái mà mang mắt kiếng
Ngó vô già chát còn gì!
Con gái mà mang mắt kiếng
Ắt toàn thiên hạ chọ.c quê!
Con gái mà mang mắt kiếng
Mắt đờ sao đá lông nheo?!
Con gái mà mang mắt kiếng
Rượt nhau nó rớt cái vèo "
Cô nương câm thù mắt kiếng
Thề trời nhất định không mang
Tới lớp mờ mờ mịt mịt
Thầy xách lên ngồi đầu bàn
Cô nương căm thù mắt kiếng
Ra đường ngó thị thành anh
Khi không đụng người lạ hoắc
Vẫy tay cười rất ngon lành!
Cô nương căm thù mắt kiếng
Quờ quờ được đúng nửa năm
Trang 2Bác sĩ phán : ba điốp!
Nghe xong xỉu, té cái rầm!
Tình Xa
Bụm tay hứng chút lửa hồng
Ghì lên cháy ngực cho lòng quặn đau Chiều ơi, chạy trốn về đâu?
Đỏ lời ký ức một màu phượng xưa
Sông thời gian một chuyến đò
Chiều nao thôi đã mịt mờ xa xăm
Tìm viên sỏi rớt giữa dòng
Vớt lên trăm giấc bềnh bồng mơ đêm Một lần gặp một lần quen
Một người nhớ, một người quên sao đành? Giá mà em chẳng gọi anh
Giá mà anh chẳng tưởng mình được yêu! Phố xưa giờ khuất chân đèo
Chuyện xưa những tưởng cũng heo hút rồi Chán làm chi nữa phượng ơi!
Rát lòng ta mãi khoảng trời xưa xa!
Hắn
Lại giận "nhỏ" rồi
Hắn ngồi thừ mặt
Tôi hỏi, hắn gắt :
Thề "cắt" từ đây!
Gặp lại sáng nay
Hắn còn hùng hổ :
Trang 3"Giữa tao với nhỏ
Chẳng hề có chi
Đường tao, tao đi
Đường "nhỏ", "nhỏ" bước
Tao mà xuống nước
"Nhỏ" tưởng "nhỏ" ngon"!
Mặt hắn ton ton
Y như là thiệt!
Chiều nay rãnh việc
Tối ghé "nhỏ" thăm
Ai ngờ chẵng lầm
Gặp hắn ở đó
Không Dưng
Không dưng chẳng nắng chẳng mưa
Nửa đường đi, bỗng đòi về không dưng
Không dưng hẹn đến không không?
Đến nơi, chẳng đến, mỏi chân đành về
Không dưng giận, không dưng huề
Không dưng cười đó bất kỳ rưng rưng
Hỏi gì cũng lắc không ưng!
Không dưng kẹt cả đôi đường tiến lui
Nhiều khi muốn giận ông trời
Không dưng bắt phải chiều người không dưng! Rồi một hôm chẳng về chung
Nhìn sang vắng bóng không dưng bỗng buồn!