Thành phố Hồ Chí Minh 1.5.1975 Nguyễn Trọng Oánh Nào, xin cùng cạn chén đi anh Từ trên gác chín tầng, ta chào thành phố Những binh đoàn ta sáng nay từ bốn ngả Đang trở về trong biển tay
Trang 1Thành phố Hồ Chí Minh 1.5.1975
Nguyễn Trọng Oánh
Nào, xin cùng cạn chén đi anh
Từ trên gác chín tầng, ta chào thành phố
Những binh đoàn ta sáng nay từ bốn ngả
Đang trở về trong biển tay reo
Khuôn mặt nào ta cũng thấy thân yêu
Ba mươi năm, Sài Gòn giờ lại khóc
Một tay cầm cờ, một tay lau nước mắt
Mẹ già bỗng trở lại giống em thơ
Đoàn xe đi, nối tiếp đoàn xe đi
Mang bụi đất từ Phan Rang, Phan Thiết
Mang trên lá ngụy trang gió Vũng Tàu xanh biếc
Khi ta mở cửa Biên Hòa, mùi súng khói chưa tan
Niềm vui mênh mông mà vòng tay hẹp quá
Chân trôi giữa dòng người mà tim đập trong tim
Anh bộ đội xe tăng nhìn ta cười sau tháp pháo
Trên gác phố Sài Gòn rực rỡ mặt trời lên
Trang 2Mặt trời lên trên gác phố Sài Gòn
Dinh Độc Lập cờ vẫy chào bốn hướng
Đoàn xe đi dừng lại bến phà
Con tàu đi dừng lại nhà ga
Những mặt trận đạn lên nòng không bắn
Những lính ngụy tưởng chết rồi được sống
Tất cả lắng nghe đây
Tin Sài Gòn đại thắng!
Năm mươi ngày đêm như một giấc mơ
Bốn chục vạn quân thù biến thành tro bụi
Chỉ còn những đại bác, xe tăng mang nhãn hiệu USA Cắm cờ trắng xếp hàng đứng đợi
Từ Hà Nội hôm nay
Máy bay ta cất cánh
Sài Gòn ơi, trời rộng của ta rồi
Cảng Vũng Tàu, chuyến hàng đầu cập bến
Hải đăng mình soi bóng mấy trùng khơi
Dọn sạch đi em, vết dơ đường phố
Dấu giày bọn Mỹ bước hôm qua
Dinh Độc Lập kéo cờ chào Cách Mạng
Khu đại sứ dọn rồi, ta đón bạn bè ta
Đất Tổ quốc ta thu về một mối
Trang 3Hoan hô Sài Gòn - người du kích tiền phong Thành phố đó lần đầu tiên đuổi Mỹ
Và hôm nay thắng Mỹ trận sau cùng
Trên bờ biển Đông, mở chân trời Tổ quốc
Cho đôi mắt ta nhìn tầm rộng mênh mông
Cho thành phố Hồ Chí Minh dâng cao ngọn đuốc Vẫy gọi năm châu - bè bạn xa gần
Với An Phú
Tôi yêu mảnh đất này
Không chỉ như với tình yêu thứ nhất
Không chỉ nỗi xốn xang lần đầu gặp mặt
Tôi đến nơi đây
Cơn gió trưa se nồng hơi cát
đáy hố bom trắng phả lên giáp mặt
đồng đất gập ghềnh xám khét tro
Không thấy ở đây bóng một cánh cò
Không dấu vết làng quê êm ả
Trang 4Không hàng cau bên đụm rơm, đụn rạ, Không nền nhà xanh rám làn rêu Không tiếng chim tìm tổ mỗi chiều Mảnh đất này
Cái dữ dội ăn sâu vào ký ức
Cái ác liệt thành vết thương đau nhức
Và tình yêu không thể nói bằng lời Tôi gặp rất nhiều gương mặt mẹ tôi
Mẹ tôi trồng rau
Mẹ tôi cấy lúa
Mẹ tôi đào hào
Mẹ tôi chuyển đạn
Nhớ mẹ vô vàn
Trong bao nhiêu gương mặt mẹ tôi Tôi yêu nơi đây
Yêu cả khí trời
Nồng nàn hương đất
Hăng hăng mùi cỏ dại
Nôn nao
Tiếng sấm đầu mùa
Tôi yêu nơi này
Yêu ngọn gió xa
Trang 5Thủ thỉ như tiếng bà tôi kể chuyện
Cơn gió rộng
Cơn gió dài,
Không bờ không bến
Ngút tầm mắt tôi trong bóng một ngôi nhà Sông lượn dịu dàng như điệu dân ca Con nước dào lên trôi về thành phố
Tôi yêu nơi này mặt sông nắng rộ
An Phú ơi
Cái đẹp của người như thế
Tôi yêu!