Tu sĩ Nepal và những lễ nghi tu hành khổ hạnh Muốn rũ bỏ mọi bụi trần và theo đuổi cuộc sống thanh tịnh.. Đó chính là một trong những nguyên nhân để các tu sĩ khổ hạnh ở Kathmandu Nepal
Trang 1Tu sĩ Nepal và những lễ nghi tu hành khổ hạnh
Muốn rũ bỏ mọi bụi trần và theo đuổi cuộc sống thanh tịnh Đó chính là một trong những nguyên nhân để các tu sĩ khổ hạnh ở Kathmandu (Nepal) tồn tại đến tận bây giờ
Nepal có khí hậu ôn hòa, phong cảnh thiên nhiên đẹp đẽ, bên cạnh đó, chính phủ Nepal cũng không hề can dự đến việc tu hành của những tu sĩ nên là điều kiện tuyệt vời cho các vị thầy tu thuộc các tôn giáo tu luyện Từ tháng 2 đến tháng 3 hàng năm tại lễ thần Shiva, rất nhiều tu sĩ đổ về thủ đô Kathmandu, có lúc hơn 10.000 người Những người này thường tập trung khoảng một tháng rồi mới dần dần rời đi
Những thầy tu khổ hạnh theo Ấn Độ giáo thường xuất hiện trên các con phố của thủ đô Kathmandu (Nepal) Họ là những người đàn ông trung niên có bề ngoài rách rưới, trên mặt tô vẽ các hoa văn sặc sỡ Những tu sĩ người Nepal được gọi là Baba (có nghĩa là một vị thánh), được coi là thiên sứ của thần linh và nhận được
sự kính trọng của người dân.Nếu được họ chấm trên trán một nốt ruồi may mắn,
người nhận sẽ phải trả cho họ 10 đến 20 rupee
Trang 2Thông qua việc giảm thiểu tối đa nhu cầu vật chất, các tu sĩ khổ hạnh hy vọng sẽ
được siêu thoát,
nhận được sự che chở của thần linh và thoát khỏi mọi khổ đau của kiếp luân hồi
vô tận
Trang 3Những tu sĩ ở Kathmandu chủ yếu đến từ Ấn Độ vì biên giới giữa Nepal và Ấn Độ
được mở tự do cho người dân đi lại
Trang 4Họ thường tụ tập bên ngoài ngôi đền Pashupati Phần lớn các tu sĩ có tuổi trên 40
và ở trần,
được phủ lên người một lớp tro than hoặc thậm chí là tro của người chết Họ hầu
như chẳng có một tài sản gì ngoài một cái bát
Trang 5Trên mặt họ vẽ nhiều hoa văn có màu sắc khác nhau tượng trưng cho các giáo
phái
Trang 6Do vậy trông họ có vẻ dữ tợn nhưng thực ra rất hiền lành
Trang 7Các tu sĩ nhiều năm không tắm không rửa, tóc được búi qua loa trên đầu và râu
được buộc lại
Trang 8Những người này chỉ tắm hai lần trong đời, đó là lúc sinh ra và lúc chết đi, do vậy
trên người luôn bốc mùi khó chịu
Lúc thời tiết nóng nực, họ thường tập trung dưới mái hiên của các ngôi nhà để
hóng mát, chuyện trò
Lúc đêm lạnh thì họ đốt lửa và ngủ bên đống lửa Các tu sĩ khổ hạnh cố gắng
giảm tối đa các nhu cầu của cuộc sống
Trang 9Gối là những viên gạch cứng đờ, dưới thân chỉ lót một lớp vải và chẳng có gì để
đắp
Trang 10Bình thường họ không uống nước
Trang 11Việc khổ hạnh có liên quan đến sự áp bức giai cấp cách đây hàng ngàn năm
Các nhà tu hành muốn tu luyện đến cùng cực để đạt được sự bình đẳng
Trang 12Họ cho rằng con người sinh ra đều bình đẳng như nhau,
Trang 13chỉ cần có lòng sùng kính thì đều nhận được sự che chở của thần thánh