NGUYỆT NHẬT một cuộc tình túng quẩn thiếu tháng hụ ngày mà thời gian không chịu cho vay - cho mượn hắn đi - hắn nhảy - hắn chạy vẫn trong vòng bát quái hắn đành giở cái cảnh bể hụi -
Trang 1NGUYỆT NHẬT
một cuộc tình túng quẩn thiếu tháng hụ ngày
mà thời gian không chịu cho vay - cho mượn
hắn đi - hắn nhảy - hắn chạy
vẫn trong vòng bát quái
hắn đành giở cái cảnh bể hụi - mất trâu
nhịp rượu trong lòng phố chợ
có ngững chiếc lá vàng không phải tại mùa thu
có những kẻ yêu nhau không nhập đề - thân bài - kết luận hắn vương bờ vai trượng phu
ngựa không có để cầm gươm rong ruổi
dao không còn để ra chiều dọc ngang
ngồi với ngọn lửa đời cơm áo
ngó khói bay trắng toả phù vân
tội cho đôi môi mõi mòn hảo hán
tội cho nụ hôn thất trận hàn binh
tội cho bàn tay trần truồng sự nghiệp
ôi! người đời của tạm
nhưng tình thì không thể ăn gian
chợt nhớ câu thơ chữ hán Đặng tiêu sinh gửi
“nguyệt dã vô thương như nguyệt mộng
nhật lai nguyệt khứ - nguyệt phiêu bồng”
là trăng? là hằng? là nga? Là nguyệt?
Trang 2đã là duyên thiện ác đâu cần hắn nạp rượu và đợi tới trăm năm chờ tóc vương phi xưa dài trở lại
2009
PHẢI GIÓ
buồn cũng bị rình mò theo dõi vui cũng bị xét hỏi điều tra
ngán ngẩm thay tháng tư ở Huế
Trang 3trời cứ mưa như mưa tháng mười tội sông Hương ngây thơ trong trắng đâu biết ma quỷ ở đôi bờ
\nước vẫn cứ vô ưu dòng chảy
trời với trăng vẫn cứ tà tà
trái tim người dụng công nghệ cao nên nhịp đập lẫn lộn chiêm bao mộng với thực như mây với gió mây tan rồi gió lại về đâu?
Ta một mình tự do hơi thở
ngắn hay dài em mãi xa xôi
đâu đó giữa phố xưa đường cũ
tay em còn giỡn với mưa không? rượu ta uống như kẻ tu hành
nhớ em theo chuông mỏ từng canh
mơ hồ thấy kiếp xưa mình đã
cỡi áo nâu sòng theo bóng ai
KHÔNG KHOANH
Ta làm thơ như tay công tử cuốc đất Nhát được nhát mất
Ta yêu em như lão già mộ đạo
thầm thì trong miệng lời kinh
Trang 4cái miệng bao năm lầy lội thị phi của một đời người ngắn ngủi
đi thẳng vào trọng tâm
tâm không!
vậy đâu là vấn đề?
rượu lại uống
và em người đàn bà hỗn láo
yêu ta như một nhát dao đâm
rồi bỏ ta đi
nhẹ nhàng như ánh trăng về sáng
vẫn là sông Hương
với em ta chưa bao giờ chung chén những bông mai nở không đúng thời dẫu tháng giêng chưa hết
cũng như ta
trong cơn say nhớ lẫn lộn
những nhan sắc chay mặn thất thường mắt ngó một nơi
môi cười một nẻo
Trang 5trong bàn bạn bè ta
toàn là đại ca
mỗi đại ca đều có vùng tạm chiếm riêng ta không nơi chốn
với trái tim
đập lẻ loi những hơi thở cũ
bởi em - bóng chim tăm cá
bởi ta – cô quạnh lỗi thời
căn nhà - khu vườn – cây khế còn đó
nhưng ta đã thành quá khứ
phải không vương phi?
2009
LÊ NGỌC THUẬN