HẢI TRUNG THÊM MỘT LẦN CHO HUẾ Chiều vàng hoàng bào mây trôi lang thang Lối gạch cũ đón gót hài năm cũ Rêu óng ả rầm rì trên nát đổ Áo trăng qua mường tượng một lời thơ Cung Trường Sanh
Trang 1HẢI TRUNG
THÊM MỘT LẦN CHO HUẾ
Chiều vàng hoàng bào mây trôi lang thang Lối gạch cũ đón gót hài năm cũ
Rêu óng ả rầm rì trên nát đổ
Áo trăng qua mường tượng một lời thơ
Cung Trường Sanh thao thiết đến không ngờ Bao ngọt bùi gửi theo dòng cỏ mật
Bóng giai nhân nào đâu sau tường gạch Ngẩn ngơ xanh theo dấu cũ, cỏ trồi lên
Có thể rằng
Trong nhớ nhớ quên quên
Thêm một lần khắc sâu vào Huế
Hận xuân thì kết vòng nguyệt quế
Gửi người ở lại nhắn ai đi
HOÀI SƠN
ĐÊM NGUYÊN TIÊU
Tiếng sáo đêm nguyên tiêu
Trang 2Bầu trời trăng huyền ảo
Lung linh ánh nến vàng
Toả sáng tràn không gian
Vọng Cảnh ngắm Thành đô
Sông nước uốn quanh đồi
Rừng cây xa thăm thẳm
Sơn thủy thật hữu tình
Lao xao đồi thông reo
Nguyên tiêu say men rượu
Trăng thanh cùng gió quyện
Dạt dào vui nguyên tiêu
HOÀI VIỆT
NGỌC ANH ƠI
Ai có về quê tôi
Xin thăm giùm con đường làng nhỏ bé
Ở giữa hai chùa Lại Thế, Ngọc Anh
Con đường trâu đi ẩn dưới tre xanh
Thuở trẻ nô đùa trưa hè bóng mát
Con đường xinh xinh hương đồng ngào ngạt
Trang 3Ánh trăng vàng lóng lánh hạt sương đêm
Xin thăm giùm tôi cánh đồng nhỏ lúa mềm Uốn theo gió thành sóng vàng óng ả Xin nhìn giùm tôi đàn sẻ con rộn rã
Nhảy nhót vui đùa trên lá trên hoa
Xin thăm giùm tôi nương sắn, vườn cà Giàn bí của ba, giàn trầu của mẹ
Bụi chuối, hàng cau, luống hành, khóm hẹ Hoa trắng, hoa vàng dưới nắng hồng tươi
Xin nghe giùm tôi rúc rích tiếng cười Trai gái đêm về đi ngang trước ngõ
Rồi trên bãi cỏ
Xin nằm lặng yên nghe giùm hơi thở Hơi thở của Ngọc Anh
Hơi thở của hồn tôi