Dương Phượng Toại ĐÀ LẠT ĐIỀU CHƯA BIẾT Khi tìm ra cao nguyên Lang Biang Yersin chạy trên đồi cỏ Nh¬ư đứa trẻ đắm mình vào thảm hoa cúc quì lộng gió Mơ về ngày mai vùng đất đỏ banzan....
Trang 1Dương Phượng Toại
ĐÀ LẠT ĐIỀU CHƯA BIẾT
Khi tìm ra cao nguyên Lang Biang
Yersin chạy trên đồi cỏ
Nh¬ư đứa trẻ đắm mình vào thảm hoa cúc quì lộng gió
Mơ về ngày mai vùng đất đỏ banzan
Đà Lạt ơi!
Em chào đời dưới đỉnh Lang Biang!
Khoác chiếc áo các loài hoa muôn sắc
Hơi thở nàng là hương trời thơm ngát
Tiếng nói nàng hay tiếng nắng thông reo?
Những con đường, những lối dốc lưng eo
Uốn quanh quanh cheo veo từng bậc phố
Đồi bên nhau trầm tư lâu đài cổ
Tiếng ve rung một bản vĩ cầm
Hồ Xuân Hương nghiêng một bình rượu xuân
Rót muôn ý thơ vào lòng lữ khách
M¬ưa đầu mùa vừa vắt qua đỉnh tháp
Trăng đã chờ dưới thung lũng Tình Yêu!
Sau ly vang hồng ta bỗng bước liêu xiêu
Hồn mê đắm lạc đường vào truyền thuyết
Yersin và cả em có biết?
Nơi này từng in dấu chân mẹ Âu Cơ
Bà đã đánh rơi chiếc gương trời xuống đất
Hóa hồ Xuân Hương lấp lánh đến bây giờ!
Trang 2Đà Lạt một lần trăng
Nguyễn Duy
Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng Ngọn gió nhà ai thấp thoáng ở bên đồi Tiếng móng ngựa gõ dòn trên dốc vắng Nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi
Em nhóm bếp bằng củi ngo chẻ nhỏ
Ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
Ta lơ đãng nhìn em lơ đãng
Siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi
Em biết chứ chả ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng
Bâng khuâng cao nguyên
Phạm Tâm An
Một mình em
Lang thang
Đà Lạt phố
Không thấy đèn giao thông xanh đỏ
Những nẻo đường rạng ngời hoa cỏ
Mà sao em buồn ?!
Mắt vấp phải thông
Chân vấp bụi Dã Quỳ hoang hoải
Thấy mình như bông Cúc dại
Lặng lẽ vàng trên cỏ ướt chiều mưa
Lại hỏi thầm lòng: Người đã quên chưa?
Trang 3Lại thương quặn những ngày xưa yêu dấu Lại nhớ đắng một thời thơ ấu
Đã xa mù bảng lảng như sương
Đà Lạt cuối thu se lạnh
Nên chăng má em hường
Nên chăng tình vấn vương
Mây xuống thấp níu đất - trời gần lại
Mà sao em xa anh
Mà mộng mị quá dài
Em ngẩn ngơ như kẻ lạc loài
Trên cao nguyên hùng vĩ
Thèm nắm tay ai