1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Triều đại Trần Anh Tông (1293 - 1314) 2 potx

6 265 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 120,22 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Truyền ngôi là để ổn định vị trí khi cha còn sống, không có chuyện cạnh tranh, hiềm khích để tranh chức tranh ngôi, và cũng là "tập làm vua" cho quen việc, chứ thực ra bao nhiêu quyền hà

Trang 1

Triều đại Trần Anh Tông (1293 - 1314)

2

Ở tuổi mười bảy, hoàng tử Trần Thuyên đã được vua cha Trần Nhân Tông truyền

ngôi (1293), theo đúng phép tắc nhà Trần Truyền ngôi là để ổn định vị trí khi cha

còn sống, không có chuyện cạnh tranh, hiềm khích để tranh chức tranh ngôi, và

cũng là "tập làm vua" cho quen việc, chứ thực ra bao nhiêu quyền hành vẫn còn ở

trong tay vua cha, lúc bấy giờ được tôn là Thượng hoàng Nói Thượng hoàng nghe

ra có vẻ trịnh trọng, già cả, chứ thực ra Trần Nhân Tông khi truyền ngôi, mới có

35 tuổi Ông vẫn trực tiếp chỉ huy đất nước, còn nhà vua mới, gần như chỉ có cái

danh vị vua, chứ thực sự thì vẫn là một hoàng tử mang áo quần vua mà thôi

Chính vì thế mà chàng thiếu niên Trần Thuyên vẫn chưa bỏ được cái tính ham

chơi của cậu bé mới lớn Làm vua thì phải ngồi ngự ngai vàng, phải ra mắt cho các

quan đến chầu chực tung hô, cậu Thuyên thấy thực là gò bó, không được tự nhiên

Và cũng chẳng thú vị gì cái cảnh ngồi lỳ suốt buổi, nhìn Thượng hoàng giải quyết

mọi công việc cho mình theo dõi, học tập để làm quen Nhất là khi có những việc

bình thường, Thượng hoàng bảo mình hãy tự ứng phó, nó cứ lúng túng ngượng

Trang 2

ngùng làm sao ấy Làm vua quả tình là một cái nạn, mất cả thú vui của con người

trẻ tuổi mới bước vào đời!

Do vậy, Trần Thuyên phải tìm mọi cách để chơi bời Ban ngày bị gò bó vào khuôn

phép, ban đêm Trần Thuyên tranh thủ gọi một vài tên thị vệ, rủ nhau đi lang thang

các phố, các xóm ở kinh thành, tìm nơi chè chén, múa hát, có đêm la cà hết nơi

này đến nơi khác Tất nhiên, lúc đó ông vua trẻ này đã cải trang, trà trộn vào đám

đông, chẳng ai biết người này người kia là ai cả Có bữa, anh bị bọn côn đồ đánh

đuổi, ném gạch trúng vào đầu sưng vếu lên Tất nhiên là anh phải giấu kín, tìm

cách xoa bóp rồi cố gắng giữ tư thế đường hoàng để ngày mai lại ngồi lên ngai

vàng cho trăm quan chầu chực

Nhất là có những dịp mà thượng hoàng Nhân Tông tạm thời vắng mặt ở kinh

thành về ở dưới Thiên Trường ( Nam Định), để mọi việc cho ông vua trẻ quản lý

Anh Tông đã lợi dụng cơ hội không có người giám sát, sinh hoạt càng tự do phóng

túng hơn, lại uống rượu, và đánh bạc Triều đình và quan lại cũng có người muốn

ngăn cản, nhưng lại nghĩ mọi việc đều có Thượng hoàng, hãy chờ Thượng hoàng

về giải quyết Dù sao, nên xử sự rộng rãi, lấy lòng ông vua con này sẽ đỡ được

những điều phiền phức hơn Rồi có một hôm, bất thần Thượng hoàng Trần Nhân

Trang 3

Tông từ Thiên Trường về Kinh đô, các quan đều có mặt đông đủ để đón rước Hỏi

đến nhà vua, thì vua còn say rượu, đang ngủ mê man? Thượng hoàng vô cùng tức

giận, ông lập tức quay về Thiên Trường ngay, không vào kinh nữa Ông ra lệnh

cho tất cả trăm quan, ngay ngày hôm sau đều phải về điểm danh ở Thiên Trường,

ai vắng mặt sẽ bị xử tội Cả triều đình hoảng lên, có người vội vàng chạy vào báo

cho nhà vua Sực tỉnh, mắt nhắm mắt mở, vua Anh Tông nghe tin, Thượng hoàng

về kinh, cũng hốt hoảng kinh sợ, vội chạy đi tìm các quan thân tín thì không thấy

một ai Họ đã về nhà để sắm sửa ngày mai đi về Thiên Trường cho Thượng hoàng

điểm diện Nhà vua chạy từ cung này, sang lầu khác, vẫn chẳng có người để tìm kể

hỏi han May sao khi qua chùa Tư Phúc, ông gặp một người học trò trẻ tuổi đang

tha thẩn ở đó Hỏi vài câu chuyện, biết đây là một thanh niên học thức có tài, nhà

vua kể chuyện thực để nhờ người học trò giúp đỡ Người này có tên là Đoàn Nhữ

Hài, quê làng Trường Tân, huyện Gia Lộc, thuộc Hồng Châu (nay là Hải Dương) ,

nổi tiếng về văn chương ngôn luận, nhưng lúc này chưa thi cử và chưa có chức vị

gì Chỉ mấy khắc ngồi trong chùa, Đoàn Nhữ Hài đã thảo xong cho nhà vua trẻ

một bài biểu tạ tội, đọc rất cảm động Trần Anh Tông rất hài lòng và ngay lập tức

xuống thuyền, đi suốt đêm về Thiên Trường, mang Đoàn Nhữ Hài đi theo Tới

Trang 4

nơi, cũng chính Đoàn Nhữ Hài mang tờ biểu vào, nhưng vua Nhân Tông không

cho gặp mặt Anh Tông thì cứ đứng lấp ló ngoài cửa cung, còn Đoàn Nhữ Hài quỳ

hẳn xuống thềm, hai tay cầm bài biểu, cứ giữ nguyên tư thế suốt từ sáng đến chiều

Bất thần, trời bỗng mưa to, Đoàn Nhữ Hài vẫn quì không quản gì mưa gió Nội

giám vào báo lại với Nhân Tông Thượng hoàng cảm động, sai người ra cho Đoàn

Nhữ Hài dứng dậy và nhận tờ biểu Đọc qua, Thượng hoàng cảm thấy hài lòng,

liền cho phép Anh Tô ng vào gặp Thượng hoàng trách cứ con, lời lẽ nghiêm khắc,

nhưng đã có vẻ ôn tồn:

Trẫm giao cho anh trọng trách quản lý đất nước, sao anh lại hoang toàng như thế

Nhà ta còn có nhiều con, người này làm việc không xứng đáng thì ta sẽ giao cho

người khác Hiện ta đang còn sống mà anh đã bừa bãi như thế, sau này ta mất đi

thì anh còn phóng túng đến mức nào?

Anh Tông cúi đầu nhận lỗi, xin từ nay cố gắng sửa chữa để xứng đáng với sự ân

cần của vua cha Thượng hoàng cho gọi Đoàn Nhữ Hài vào, khen ngợi:

- Bài biểu của ngươi làm cho quan gia rất khá Ta có lời khen nhà ngươi

Thượng hoàng quay lại nói với Anh Tông:

- Người này có khả năng đấy, nên để tâm thu dụng

Trang 5

*

* *

Kể từ hôm đó , vua Trần Anh Tông thay đổi hắn tính tình Từ một thanh niên thích

chơi bời phóng túng, ông trở nên con người mẫn cán, chăm chỉ, rất chú trọng đến

công việc trị nước an dân Trước hết, ông đặc biệt chú ý đến kinh nghiệm của cha

anh những năm vừa qua, phải đối phó với bọn giặc Nguyên hung bạo Vào những

năm cuối thế kỷ 13, vua Nhân Tông, đã được các triều thần giúp đỡ, đặc biệt là

được Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn, lãnh đạo cuộc kháng chiến chống

Nguyên Mông thắng lợi, Trần Anh Tông rất tự hào, thường đến gặp Trần Hưng

Đạo để hỏi han Lớp trẻ chưa có kinh nghiệm nhiều thì cần phải đến xin ý kiến

người già, chàng thanh niên Anh Tông đã rất ý thức được điều đó Năm Canh Tý

(1300) Trần Hưng Đạo ốm nặng, Anh Tông thân hành đến nhà hỏi thăm Ông trịnh

trọng nói với Hưng Đạo Vương:

- Thượng phụ đang ốm nặng, và cũng đã cao tuổi rồi Một mai giặc Nguyên lại

kéo sang, không còn Thượng phụ để lo liệu cho quốc gia nữa thì cháu biết làm thế

nào

Trần Hưng Đạo lúc đó đã yếu nhưng giọng nói vẫn còn rõ ràng, rắn rỏi:

Trang 6

Không có gì phải lo cả Mất ta, nhưng còn bao nhiêu trung thần nghĩa sĩ khác, đều

nhất tâm báo quốc Nhà vua có thể tin tưởng vào họ Có điều là người lãnh đạo

quốc gia phải có đường lối vững, có kế sách thông suốt Có được điều ấy thì dù

giặc có bạo ngược đến đâu cũng không đáng sợ

Ngày đăng: 31/07/2014, 13:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w