1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Khái quát về việc khai khẩn thời Pháp thuộc ở Nam kỳ 2 pptx

6 328 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 124,88 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Khái quát về việc khai khẩn thời Pháp thuộc ở Nam kỳ 2 Tới mức chót, có đào thêm kinh nơi đất quá xấu thì diện tích ruộng canh tác cũng không tăng bao nhiêu.. Người khẩn đất không thích

Trang 1

Khái quát về việc khai khẩn thời Pháp thuộc ở Nam kỳ

2

Tới mức chót, có đào thêm kinh nơi đất quá xấu thì diện tích ruộng canh tác cũng

không tăng bao nhiêu Người khẩn đất không thích đến, làm ăn thưa thớt, không

như trong đợt đầu tiên đào kinh qua vùng đất tốt

Hơn nữa, việc sản xuất lúa gạo đòi hỏi nhiều yếu tố khác, ngoài yếu tố thuần túy

kỹ thuật : vay mượn vốn để làm mùa, quy chế cho trưng khẩn, giá cả trên thị

trường quốc tế

Tính đến năm 1930 thì những tỉnh có đất phù sa tốt như Bến Tre, Chợ Lớn, Gia

Định, Gò Công, Mỹ Tho, Trà Vinh, Vĩnh Long, Cần Thơ, Sóc Trăng đã khai thác

xong, kể luôn những phần đất giồng ở Long Xuyên, Châu Đốc, Tân An, Sa Đéc

Trong các tỉnh này chỉ còn lại chừng 150.000 mẫu đất chưa trồng tỉa ở vùng Đồng

Tháp, vùng Láng Linh và phụ cận tỉnh lỵ Hà Tiên là nơi đất quá phèn

Từ năm 1880, các tỉnh trù phú như Bến Tre, Chợ Lớn, Gia Định, Gò Công, Mỹ

Tho, Trà Vinh, Vĩnh Long đã khai thác xong trên diện tích hơn phân nửa diện tích

Trang 2

canh tác vào năm 1929, tức là ở các tỉnh nói trên việc khẩn hoang xúc tiến rất

chậm, trong khoảng 50 năm người Pháp cai trị chỉ tăng chừng 40 %

Cũng từ năm 1880, các tỉnh Châu Đốc, Long Xuyên, Tân An, Hà Tiên, Sa Đéc

tính đến năm 1929, tăng thêm 3/4 so với diện tích canh tác cũ, đối với các tỉnh Sóc

Trăng, Cần Thơ thì tăng 2/3

Khi mới chiếm cứ, thực dân chỉ chú trọng vào phần đất tốt, đông dân, có sẵn

đường giao thông ở miền Tiền giang Các tỉnh này xem như giải quyết xong từ

năm 1910 tổng số là 651.000 mẫu, đến năm 1930 tổng số là 705.000 mẫu

Từ năm 1910 trở về sau, thực dân mới chú ý các tỉnh ở xa, hoặc đất xấu hơn thuộc

Châu Đốc, Long Xuyên, Tân An, Sa Đéc, phía Đồng Tháp Diện tích đã canh tác ở

các tỉnh nói trên cộng lại như sau :

1910 241.000 mẫu

1920 399.999 mẫu

1930 534.000 mẫu

Các tỉnh Cần Thơ và Sóc Trăng cũng phát triển từ năm 1910 về sau :

Cần Thơ

1910 132.000 mẫu

Trang 3

1920 202.000 mẫu

1930 205.000 mẫu

Sóc Trăng

1910 176.000 mẫu

1920 188.000 mẫu

1930 212.000 mẫu

Việc đào kinh đã thúc đẩy công tác khai khẩn ở hai tỉnh Cần Thơ và Sóc Trăng từ

năm 1890 đến 1920 Riêng về tỉnh Cần Thơ, khoảng 1900 đến 1920, có hơn 350

km kinh đào thêm nối qua Rạch Giá và Sóc Trăng

Lúa sạ giúp khai thác phần đất bấy lâu bỏ hoang, nhờ đó mà Châu Đốc có thêm

90.000 mẫu, Long Xuyên 47.000 mẫu (năm 1929)

Trường hợp đặc biệt ở Bạc Liêu, Rạch Giá

Đây là khu vực nhờ đào thêm kinh mà diện tích canh tác gia tăng với những con

số hùng biện nhứt Đời Tự Đức, ít ai chịu tới làm ăn, lý do chánh là đất quá phèn,

đường giao thông chuyên chở khó khăn và quá xa Sài Gòn Hầu hết mấy con sông

lớn vùng này đều đổ ngược qua phía vịnh Xiêm La

Trang 4

Mãi đến năm 1897 (trường hợp Bạc Liêu) và năm 1916 (trường hợp Rạch Giá)

mới có đường xe nối liền với Sài Gòn, trong khi đường xe lửa Sài Gòn, Mỹ Tho

đã có từ năm 1883 Việc đào kinh xáng giúp các vùng Bạc Liêu và Rạch Giá bán

lúa nhanh và có giá hơn trước, đồng thời đất ráo phèn, nước bớt sâu dễ cày cấy

hơn Diện tích canh tác của hai tỉnh này gia tăng như sau :

1880 20.000 mẫu

1890 83.000 mẫu

1900 136.000 mẫu

1910 265.000 mẫu

1920 405.000 mẫu

1930 600.000 mẫu

Ruộng hai tỉnh này chiếm 1/4 trong tổng số diện tích làm ruộng của toàn cõi Nam

kỳ

Ngay khi vừa đào xong những con kinh đầu tiên, dân tứ xứ tới cất nhà, làm ruộng

mà nhà nước khỏi cần giúp đỡ về vốn liếng, gia súc, hoặc cây lá gì cả Họ đến

cánh đồng bao la giữa Hậu giang và vịnh Xiêm La, mạnh ai nấy chiếm, nấy cấm

Trang 5

ranh Chỉ trong 3 năm (1927—1930) họ tự động chiếm 17.000 mẫu Việc chiếm

hữu này xảy ra :

— Do những nông dân nghèo ở các tỉnh miền trên đến lập nghiệp Họ muốn làm

chủ phần đất tương đối đầy đủ để nuôi sống gia đình

— Do những người đem vốn lớn từ các tỉnh khác đến, họ mướn dân địa phương

cắm ranh, khẩn hoang đợt đầu tiên cho họ rồi họ gom lại, trở thành đại điền chủ

Rồi tình trạng hỗn loạn, tranh chấp, tham nhũng lại xảy ra Nhiều người có uy thế,

nhìn xa và rành luật lệ đã nộp đơn tại Sài Gòn xin trưng khẩn, vì trên bản đồ

những phần đất này vô chủ Khi thấy đất khai thác xong, bắt đầu có huê lợi thì họ

đến địa phương để tranh chấp với những người thật sự khai khẩn (nhưng không có

giấy tờ)

Nhà nước phàn nàn rằng dân đã tự động chiếm đất công thổ, không có cách gì

ngăn được Nhưng một số thân hào nhân sĩ, hội đồng, cai tổng hoặc đại điền chủ ở

những tỉnh khác thì lại vui mừng vì rốt cuộc, những vùng đất này rơi vào tay họ

Một số người Pháp cũng lợi dụng tình thế để lập đồn điền Nhà nước lại xúc tiến

việc đạc điền, để ghi vào bộ và đánh thuế Dân địa phương nổi lên tranh chấp,

ngăn cản những kẻ chiếm đoạt đang mướn chuyên viên đến đo đạc Hoặc dân địa

Trang 6

phương dùng khí giới bén mà ngăn chận những người tự xưng là “chủ đất hợp

pháp” đến đòi thâu lúa ruộng Hoặc họ tự đứng đơn tập thể, kéo nhau đến Tòa bố

(tòa Hành chánh tỉnh) để ngồi lì, hoặc tự vệ một cách tuyệt vọng

Ngày đăng: 31/07/2014, 09:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w