1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Lịch sử Khẩn hoang Vùng Rạch Giá 2 pdf

6 217 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 124,48 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Sau cuộc đánh úp đồn chợ Rạch Giá vào năm 1868, người Pháp nghi kỵ tất cả người Việt vì đa số lính mã tà, đến viên quản mã tà cũng đều làm nội ứng.. Những người Miên hoặc Miên lai Tàu nà

Trang 1

Lịch sử Khẩn hoang Vùng Rạch Giá

2

Sáu năm sau, năm 1886, tình hình tỉnh Rạch Giá bắt đầu khả quan hơn Báo cáo

của tham biện ngày 8/8/1886 nêu vài chi tiết :

— Trong 7 người dân, tỷ lệ là 4 người Cao Miên, 3 người Việt

— Biến cố ở Kinh thành Huế (vụ Tôn Thất Thuyết và vua Hàm Nghi 1885) chẳng

gây xúc động gì rõ rệt trong dân gian;

— Đường bộ quá ít, dân chúng ao ước đường thủy phát triển thêm Mọi việc xê

dịch đều dùng đường thủy

— Dân ra chợ mua bán thường dùng đường biển cho nhanh hơn ở vùng Cái Lớn

(Mũi Gảnh) nạn chìm ghe thường xảy ra

— Năm 1883, đã bắt dân xâu đào con kinh, gọi là kinh Ông Hiển, để đi từ sông

Cái Bé, từ rạch Tà Niên ra chợ mà khỏi vượt biển Kinh này tiếp tục đào đến năm

1886 Đường liên lạc từ Rạch Giá đến Châu Đốc gần như không có, dân chúng

dùng xuồng nhỏ, theo đường quanh len lỏi giữa rừng tràm

Trang 2

— Đào xong con kinh từ Cạnh Đền ăn xuống Cà Mau (kinh Bạch Ngưu), dùng

dân xâu làng Vĩnh Lộc

— Con lộ chiến lược quan trọng nhứt trong tỉnh chạy từ chợ Rạch Giá vô Minh

Lương (khoảng 15 cây số) Minh Lương làm xóm sung túc từ lâu đời, gồm đa số

người Miên Lộ này vạch sẵn hồi xưa, nay tu bổ lại để đem thơ từ, chạy ngựa

— Trường học tại tỉnh lỵ lợp lá, ngưng dạy từ mấy năm qua đang bắt đầu hoạt

động trở

— Năm 1885, trong toàn tỉnh có 6 trường tổng, trường ở Minh Lương không đem

lại kết quả vì thiếu giáo viên

— Dân bộ chịu thuế năm 1883 là 8.000 người, năm 1886 là 10.000 người Kết quả

này thâu được là nhờ lập bộ kỹ lưỡng hơn trước

— Bộ điền năm 1883 : 8000 mẫu; năm 1886 : 10000 mẫu

Đất ruộng khó kiểm soát vì dân làm ruộng không đều, hễ thất mùa thì họ dời chỗ

Nhiều vùng đất 3 năm mới có làm một mùa ruộng

Tại chợ, từ 4 năm qua đã lập một lò gạch nhưng xấu về phẩm chất Vì chưa cấp

bằng khoán thổ cư nên chẳng ai dám xây nhà gói, sợ sau này bị đuổi

Trang 3

— Việc mua bán xáo trộn vì giá tiền kẽm bị sụt Tiền điếu (bằng đồng phiếu) lại

khó xài, nhà nước phát ra khi dân lãnh ngân phiếu, nhưng dân đem tiền điếu đóng

trở lại cho “công xi” khi mua á phiện và rượu

Tóm lại, tỉnh Rạch Giá (gồm luôn Cà Mau) là miếng mồi khó nuốt so với các tỉnh

miền Tiền giang như Sa Đéc, Mỹ Tho, Vĩnh Long hoặc Long Xuyên Huê lợi, thuế

khóa quá thấp kém Các viên tham biện không rành về hành chánh, những bản

phúc trình chánh thức gởi về cho Giám đốc Nội vụ về hình thức cũng như nội

dung gần như là thơ riêng gởi cho bạn, viết tháu, báo cáo đại khái vài nét, nhận xét

tùy hứng, không thứ tự

Trong thực tế, muốn báo cáo kỹ lưỡng cũng không được vì tỉnh này vừa khi mới

thành lập đã thiếu người hợp tác; các tỉnh Tiền giang dầu sao đi nữa cũng thừa một

số người lịch lãm biết chữ nho hoặc chữ quốc ngữ, am hiểu địa phương Sau cuộc

đánh úp đồn chợ Rạch Giá vào năm 1868, người Pháp nghi kỵ tất cả người Việt vì

đa số lính mã tà, đến viên quản mã tà cũng đều làm nội ứng Thực dân không

muốn xài người Việt ở Rạch Giá và nhân dịp tu chỉnh lại bộ máy cai trị, chúng cố

ý dùng người Miên để trị người Việt, cổ xů chia rẽ Vài người hữu công được

nâng lên làm huyện, bấy giờ đóng vai phụ tá của tham biện để cai trị, đi điều tra

Trang 4

miền quê Đây là những người kém văn hóa, háo sát, ham danh vọng Những

người Miên hoặc Miên lai Tàu này đều lấy tên họ như người Việt :

— Phó quản mã tà người Miên tên là Cao Thiên gọi nôm na là phó quản Thiên

làm phủ, lập công sau cuộc khởi nghĩa Nguyễn Trung Trực bằng cách điềm chỉ,

bắt giết Năm 1873, nghỉ việc vì già (60 tuổi), Pháp cho chức phó quản là để tưởng

lệ công lao, chẳng có năng lực chuyên môn gì cả

— Huyện Xiêu được làm huyện sau khi Nguyễn Trung Trực rút khỏi Rạch Giá,

kiêu hãnh tới mức dám tố cáo chuyện xấu của tham biện Rạch Giá lên quan trên

Tám tháng sau khi nhận chức thì bị Pháp cách chức

— Huyện Trần Lương Xuân, cũng người Miên được tin cậy cho trấn nhậm vùng

Minh Lương, khu vực đông dân và phì nhiêu Tự xưng trong công văn “Kiên

Giang huyện, Tri huyện Trần Lương Xuân”, được giữ một khẩu súng lục, 2 khẩu

súng hai lòng, 1 khẩu súng 1 lòng, 4 cây giáo, 1 khẩu súng Le Faucheux

lại

— Trịnh Lục Y, người Miên, từng được cựu trào phong chức cai tổng, cư ngụ

vùng áp lục (Rạch Tìa, Thủy Liễu) rồi theo Pháp Sau thời gian làm cai tổng dài

dẵng là 48 năm, thấm mệt xin nghỉ, được huy chương bạc hạng nhứt

Trang 5

— Cai tổng Hà Mỹ Phiến (tên ngoài là Phến) người Tàu lai Miên làm vua một cõi

ở tổng Kiên Hảo, chữ nghĩa kém, được sắm 4 cây mác thông cho bọn hộ vệ khi đi

hầu quan vì đường sá còn rừng rậm (con và cháu đều làm cai tổng nối tiếp đến

năm 1945)

— Cai tổng Trần Quang Huy (con của cai tổng Trần Quang Sô) cũng người Miên,

làm phó tổng Kiên Hảo Cai tổng Sô tận tụy với thực dân từ buổi đầu, bị nghĩa

quân của Nguyễn Trung Trực giết Sau đó, Pháp ban chức phó tổng cho Huy là

nghĩ tới công lao của cha Ngày trước, Pháp cho tổng Sô hai cây súng, súng này

giao lại cho Huy

Người Việt Nam duy nhứt được Pháp tin cậy ban chức cai tổng là Nguyễn Văn

Nguơn, coi tổng Kiên Định, ngụ ở Tân Hội, một làng đông dân khi Pháp đến và có

công lớn là báo tin trước cho tên tham biện Rạch Giá về việc Nguyễn Trung Trực

sắp tấn công nhưng tên tham biện không tin lời (vì oán xã Nguơn nên nghĩa quân

của Nguyễn Trung Trực đã giết lây một số người công giáo ở Tân Hội, xóm của

Nguơn cư ngụ) Cai tổng Nguơn làm chúa một vùng, được cấp cho 6 khẩu súng,

đặc biệt là 1 khẩu thần công mà quân sĩ của Nguyễn Trung Trực bỏ rơi lại

Trang 6

Với bọn cộng sự viên như thế, các tham biện ở giai đoạn đầu tỏ ra chán nản

Chung quanh chợ, ngoài vài xóm đông đúc là rừng rậm, họ không muốn đi thanh

tra Mãi đến năm 1901, viên bếp trạm (đi thơ từ công văn, ngạch bếp) còn kêu nài

để xin được giữ cây súng vì vùng Ngan Dừa (làng Vĩnh Lộc) là nơi nguy hiểm,

khó di chuyển, đi trát cho làng nọ làng kia thì đường đi rừng bụi vắng vẻ quá, “có

nhiều lần tôi gặp cọp nó làm dữ với tôi, thì tôi cũng nhờ có cây súng tôi bắn nó

chết, có khi nó ra phá xóm làng thì người ta tới kêu tôi cùng đi cứu giúp mà bắn

cho đặng bình an trong xóm”

Vì không thấy có huê lợi dồi dào về thuế má trong tương lai gần nên vào khoảng

1889, hạt Rạch Giá bị sáp nhập vào hạt Long Xuyên cho đỡ tốn kém về mặt bố trí

cơ sở hành chánh cùng là lương bổng nhân viên Rạch Giá lúc bấy giờ trên con

dấu chánh thức là “Kiên Giang huyện” của tỉnh Long Xuyên, còn con dấu của

tham biện Long Xuyên ghi “Arrondissement de Long Xuyên” chính giữa là “Long

Xuyên, Rạch Giá”

Nhưng đôi năm sau, Rạch Giá tách trở lại làm một tỉnh như trước, chánh phủ đang

trù liệu kế hoạch khai thác quy mô vùng Hậu giang với ngân sách của chánh quốc

cho mượn : đào kinh nối liền từ vịnh Xiêm La lên Sài Gòn

Ngày đăng: 31/07/2014, 09:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm