1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

THƯỢNG HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG XUẤT GIA - 5 ppsx

6 274 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 121,23 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

THƯỢNG HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG XUẤT GIA 5 Một nén hương này, nướng cũng không chín, đốt cũng không cháy, gõ vào không mở, kéo lại không đến, ngó trộm thì con ngươi khô kiệt, ngửi thử thì c

Trang 1

THƯỢNG HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG XUẤT GIA

5

Một nén hương này, nướng cũng không chín, đốt cũng không cháy, gõ vào không

mở, kéo lại không đến, ngó trộm thì con ngươi khô kiệt, ngửi thử thì cửa não toác

đôi Sức nóng lò hương dâng lên Vô Nhị thượng nhân, Tuệ Trung đại sĩ, mưa pháp

ơn , cháu con đều gội

Thượng hoàng đến tòa giảng, khi lên tòa giảng, thượng thủ đánh bảng, xin mời Sư

nói: ‘Đại chúng, nếu nhắm vào chân lý thứ nhất mà nói, động niệm tức sai, mở

miệng là bậy, thì làm sao hiểu chân lý, làm sao hiểu quán tưởng ?

Hôm nay, hãy căn cứ vào chân lý thứ hai mà nói, thế có được không nào ?’

Rồi Sư ngoảnh nhìn tả hữu nói: ‘Ở đây chẳng có người nào có đủ được con mắt to

lớn hay sao Nếu có, hai đóa lông mày không mất một mảy may Nếu không, bần

đạo không khỏi cái miệng lầm rầm, đưa ra những lời thừa rách nát sáo mòn

Nhưng vì các người, xin lấy ra một phần hổ lốn Hãy lắng nghe, lắng nghe

Này xem, đạo lớn trống rỗng, đâu buộc đâu ràng, bản tính sáng trong, chẳng lành

chẳng dữ Bởi do chọn lựa, lắm ngả sinh ngang, một nháy thoáng mờ, dễ thành

Trang 2

trời vực Thánh phàm cùng chung một lối, phải trái há được phân ranh Nên biết

tổn phước vốn không, nhân qủa rốt ráo chẳng thật Người người vốn đủ, ai nấy

tròn đầy Phật tính, pháp thân như hình với bóng, tùy ẩn tùy hiện, chẳng dính

chẳng rời Lỗ mũi thẳng xuống cửa mặt, lông mày vắt ngang hố mắt, há dễ tìm

thấy được đâu?

Nên hãy đi tìm cái đạo không thấy Ba ngàn pháp môn cùng về tấc dạ Hà sa diệu

dụng thảy tại nguồn tâm Cái gọi là giới môn, định môn, tuệ môn, các người không

thiếu Nên trở về mà tự nghĩ suy Phàm những tiếng ho hắng, mày dương mắt

nháy, tay cầm chân bước, đó là tính gì? Biết được tính đó là tâm gì, tâm tính rõ

thông, thì cái gì đúng, cái gì là không đúng

Pháp tức là tính, Phật tức là tâm Tính nào chẳng phải là pháp? Tính nào chẳng

phải là Phật Tức tâm tức Phật, tức tâm tức pháp, pháp vốn chẳng pháp Tức pháp

tức tâm, tâm vốn chẳng tâm, tức tâm tức Phật

Này các người, thời gian dễ trôi qua, mạng người không dừng lại Cớ sao ăn cháo

ăn chay, mà không rõ việc cái bát cái tô chiếc thìa đôi đũa để tìm hiểu?”

Trang 3

Chúng tôi cho dịch lại đây toàn văn đoạn mở đầu của buổi giảng tại viện Kỳ Lân

của Thượng hoàng, để bổ sung cho những gì còn thiếu sót, mà Thánh đăng ngữ lục

đã ghi chép về buổi giảng ở chùa Sùng Nghiêm Ta đã thấy Thánh đăng ngữ lục

chỉ ghi Thượng hoàng “khai đường, lên tòa giảng, niêm hương báo ân xong, bèn

đến tòa giảng, thường thủ gõ bảng thưa ” Nhưng niêm hương báo ân thế nào,

Thánh đăng ngữ lục không ghi rõ Bây giờ với đoạn văn trên, ta biết nghi thức

niêm hương có nội dung gì và đã được thực hiện ra sao

Ngoài ra, chúng tôi cho trích cả đoạn văn trên còn có mục đích khác Đó là nhằm

cho thấy lời giáo đầu tại buổi giảng ở viện Kỳ Lân này có nội dung hoàn toàn

thống nhất với lời giáo đầu của buổi giảng ở chùa Sùng Nghiêm Lời giáo đầu ở

viện Kỳ Lân, tuy dài và từ vựng có khác, song ý chính vẫn nhắc tới việc chân lý

không thể dùng ngôn từ để diễn đạt và kêu gọi mọi người hãy cố gắng tinh tấn tu

tập, đừng để cuộc đời mình trôi qua vô ích Sự thống nhất về nội dung này giúp ta

xác định ai là người đứng ra thực hiện buổi giảng tại viện Kỳ Lân Người ấy

không ai khác hơn là Thượng hoàng Trần Nhân Tông

Trang 4

Hơn nữa, nếu phân tích nội dung buổi giảng, thì nó cùng một chủ đề và phong

cách, thậm chí có những câu hoàn toàn đồng nhất với môn tử Chỉ cần trích một

đoạn ngắn sau đây ta có thể thấy ngay:

“Bấy giờ có vị tăng bước ra nói:

‘Ăn cơm mặc áo, tầm thường việc

Sao phải quan tâm để phát ngờ’

Bèn lạy xuống, rồi đứng lên hỏi: ‘Cõi thiền vô dục thì không hỏi Cõi dục không

thiền, xin nói cho một câu.’

Sư đưa tay chỉ vào khoảng không

Lại đứng lên hỏi: ‘Dùng đờm dãi người xưa để làm gì?’

Sư nói: ’Mỗi lần nêu ra, một lần mới’

Lại đứng lên hỏi: ‘Người xưa đều nói như thế nào là Phật, như thế nào là pháp,

như thế nào là tăng

Chỉ như thế

nào ấy thì việc thế nào?’

Sư đáp: ‘Như thế nào Việc như thế nào’

Lại đứng lên nói:

Trang 5

‘Không dây đàn gảy tri âm ít

Cha đánh con nghe, cách điệu cao’”

Đoạn trích này trong Tam tổ thực lục, tới đây thì được ghi hai chữ “vân vân” Điều

này có nghĩa buổi giảng đang còn tiếp tục nữa, nhưng người trích đoạn vừa nêu đã

không chịu chép lại toàn bộ Dẫu thế, một lần nữa, đọc đoạn vừa trích ta thấy văn

cú và ý tứ có nhiều điểm thống nhất với những gì đã giảng vào cuối đông năm

Giáp Thìn ở chùa Sùng Nghiêm Và đây là một nét đặc biệt trong lối diễn giảng

của Thượng hoàng Trần Nhân Tông

Những ngày cuối đời

Ngày mồng một tết năm Mậu Thân (1308) Thượng hoàng về ở tại chùa Báo Ân,

huyện Siêu Loại, cho gọi Pháp Loa đến trụ trì chùa, mở trường giảng và làm người

nối dõi mình trong dòng thiền Trúc Lâm Tới tháng tư, Thượng hoàng về kiết hạ

tại chùa Vĩnh Nghiêm ở Lạng Giang Lần này, Thượng hoàng lại gọi Pháp Loa

đến giao nhiệm vụ trụ trì chùa Báo Ân và mở trường giảng Trong ba tháng an cư

ở đây, Thượng hoàng đã giảng Cảnh Đức truyền đăng lục, còn quốc sư Đạo Nhất

giảng kinh Pháp Hoa cho đại chúng An cư xong, Thượng hoàng vào núi Yên Tử

và cho các hoạn quan và Tam bảo nô trở về nhà Chỉ giữ lại mười người hầu

Trang 6

thường cho đi theo Rồi bèn trở lên am Tử Tiêu, giảng Truyền đăng lục cho Pháp

Loa Những người hầu dần dần xuống núi gần hết Chỉ có thượng túc đệ tử Bảo

Sát ở lại hầu bên cạnh

Ngày đăng: 31/07/2014, 08:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w