1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Hoàng Thúc Lý Long Tường - Khương Vũ Hạc Phần 2 doc

25 401 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 133,68 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Người trángđinh theo dõi từ trên cây tụt xuống đất, dè dặt nhìn trướcnhìn sau rồi nói vừa đủ nghe với đồng ngũ của mình: - Chúng ta phải hết sức cẩn thận chu đáo cho đến khiđưa được đức

Trang 1

nhấm nháp cho vui Ta đi đây Hơn mười ngày sau sẽ quaytrở lại

Lý công tử vừa quay trở ra, tất cả đám lính đều bước ratheo, cúi gập người, mũi như dính sát đất để tiễn đưa Lýcông tử Ngoài trời, hoàng hôn đã buông xuống từ lúc nào,bóng tối chùm lên cảnh vật Lý công tử bước đi vội vã, mentheo con đường dốc lần bước đi xuống, trong chốc lát đãkhuất sau màn đêm

Mặt trời đã lặn sau dãy núi phía tây Mặt trăng buổi tốisắp đến ngày rằm nhô lên từ phía đông Đó đây, nhữngđám mây đen của buổi tối mùa hè kéo đến che kín gươngmặt chị Hằng, nên chỉ còn là một đêm trăng mờ, khó khănlắm mới nhận ra bóng người qua lại

Tại chân phía nam núi Việt Thanh, khoảng hơn hai mươitrai tráng, tất cả đều ngồi thu mình bên con đường vắtngang qua thung lũng, giữa những sườn đồi chập chùngnhư đang sắp sửa làm một việc gì

Họ ngồi chụm vào nhau, cạnh đó đặt một cái kiệu.Nét mặt họ đăm chiêu căng thẳng, dáng như đang chờđợi một người nào đó Họ quay nhìn về phía núi Việt Thanh.Nhưng núi Việt Thanh đã bị bao phủ trong màn đêm đenthẫm một màu, không còn nhận được ra hình dáng Họđang lặng lẽ chờ đợi một ai đó, cố nghiêng tai lắng nghexem có bước chân người đi tới hay không

Con đường mòn này tuy bao quanh kinh thành nước AnNam , nhưng ban đêm hầu như không có một bóng ngườiqua lại Một người tráng đinh leo lên cây dừa bên cạnh,chăm chú dõi nhìn về phía núi Việt Thanh thăm dò động tĩnh.Người tráng đinh trên cây dừa bất chợt huýt sáo batiếng Tất cả trai tráng đang ngồi thu mình bỗng đồng loạtđứng dậy, sửa sang lại kiệu, phía trước phía sau mỗi đầuhai người, sẵn sàng trong tư thế lên đường Người trángđinh theo dõi từ trên cây tụt xuống đất, dè dặt nhìn trướcnhìn sau rồi nói vừa đủ nghe với đồng ngũ của mình:

- Chúng ta phải hết sức cẩn thận chu đáo cho đến khiđưa được đức Hoàng thúc qua khỏi cửa ải đất Giao Chỉmột cách an toàn Phải đi nhanh mới qua khỏi được cửathành trước khi cửa đóng

Người tráng đinh nhắc nhở mọi người như vậy, nhưngkhông một ai trong số họ đáp lại Tất cả đều im lặng.Không một ai hỏi thêm điều gì khác, bởi lẽ họ đã hiểu rõviệc này Người tráng đinh nọ chạy đón Hoàng thúc đã gầnnhư kiệt sức lê bước chân từ phía núi Việt Thanh đi tới,

Trang 2

liền dừng chân Người tráng đinh cúi gập lưng, thấp giọng

Người tráng đinh vén bức mạn đen bên phải kiệu:

- Xin mời Hoàng thúc lên kiệu nhanh cho, thời gian gấplắm rồi

Trời tối quá, nhìn không rõ mặt, Hoàng thúc đứng lặngngười, nhưng vẫn hiểu được những gì đang diễn ra Ngườibước lên kiệu ngồi, và nói với giọng yếu ớt:

- Lý công tử chưa đến?

- Thưa vâng, Lý công tử có dặn ra khỏi cổng thành sẽgặp nhau ạ

Mấy người khiêng kiệu đưa đòn khiêng lên vai, hô lên

se sẽ “Dô này! Dô này”, làm cho nhịp thở ăn khớp theo độrung của kiệu để nhịp bước chân không bị xộc xệch và họbắt đầu chạy

Phía sau, các tráng đinh giả làm lính hầu, vác giáo chạytheo

Đúng vào lúc đêm trăng mờ mờ, nhìn không rõ mặtngười, nên chuyến đi càng giống chuyến đi khẩn cấp củamột bà mệnh phụ phu nhân nhà quan to nào đó

Họ đã chịu đựng không biết bao nỗi gian truân mới quađược cổng thành, từ đó chạy liền ngày liền đêm mải miếtvào phía nam và đã đến được đất Thuận Hoá

Lại nói về Tam công Lý Quân Tất , sau khi thoát khỏi tưdinh liền đi về phía cửa tây, đến lưu lại tại nhà người em làHàn lâm học sĩ Lý Quân Châm Ngày hôm sau, Lý công tửmới hay rằng em mình do có chuyện trong buổi triều kiếnhôm ấy nên đã bị bắt giam ở cấm phủ, còn tể tướng TrầnNhật Chiếu thì đã triệu tập các hạt trưởng các miền và cácquan đại thần các bộ đến Đông cung để hiệu dụ việc kếthừa ngôi vua Do vậy, Lý công tử đã lên ngựa nhằmhướng Thuận Hóa mải miết đuổi theo

Chạy mấy ngày đường, chiếc kiệu chở Hoàng thúc cuốicùng đã đến được đất Thuận Hóa Đoàn rước kiệu sửasoạn đi qua cửa thành

Hoàng thúc ngồi trên kiệu có chiều mệt mỏi Nhữngngười khiêng kiệu và cả toán tráng đinh cũng mệt mỏinhưng vẫn lặng lẽ

Trang 3

Thuận Hóa rồi mới biết, chưa thể thở phào nhẹ nhõm.Bọn lính canh cửa bắc xét nét nhìn những người đi quacửa thành để vào thành nội Nhìn ai có vẻ khác thường,chúng lôi vào trạm xét hỏi bên cổng thành thẩm vấn điềunày điều nọ.

Hoàng thúc ngồi trong kiệu suốt ngày đêm đã bốn, nămhôm nay, người mệt mỏi cũng ngả mình xuống, mơ mànghồi tưởng những ngày đã qua

- Đây là đâu vậy?

Đã mấy ngày hôm nay, Hoàng thúc chẳng nói câu nào,nay bỗng bất ngờ hỏi người khiêng kiệu phía trước Nghethấy thế, người khiêng kiệu bối rối đáp lại:

- Bẩm Hoàng thúc, đây là cửa bắc của trấn Thuận Hóa.Xin Hoàng thúc ráng chịu thêm một chút, sắp đến nơi rồi ạ

Hoàng thúc nghe nói trấn Thuận Hóa có hơi ngạc nhiên.Thuận Hóa nằm về phía nam đất Giao Chỉ, tại sao lại đếnđây Mấy hôm trước bàn với Lý công tử đã thỏa thuận vớinhau sẽ qua nước Tống để đến đất Cao Ly ở phía đông cơ

mà Giữa lúc đang suy nghĩ miên man bỗng thấy hai ngườilính gác cổng thành cầm giáo đến chặn đường:

- Các người đi đâu đấy?

Người tráng đinh đi sau kiệu, chân khập khiễng bướctới đứng chắn ngang trước kiệu

- Chúng tôi đến tư dinh quan lớn Trịnh Hy An, hiền đệcủa quan trấn phủ miền này

Mấy tên lính đứng chắn đường nghe nói đến nhà quanlớn Trịnh Hy An, tỏ vẻ khả nghi, liền vặn hỏi:

- Nhà qua Trịnh đại giám à? Vậy đây là vị nào, từ đâuđến vậy?

Sở dĩ chúng hỏi như vậy vì trong đám lính có một tênthường lui tới nhà Trịnh đại giám, nên hắn biết rõ nơi tưdinh đó Người tráng đinh luống cuống không trả lời được

Khi rời đất Giao Chỉ, Lý công tử có dặn khi đến châuThuận Hóa phải làm như vầy, chứ không có nói lời chỉ bảochi tiết Mặc dù vậy, cũng không thể trả lời với bọn lính kia

là mình không biết, lại càng không thể nói về hành trình củaHoàng thúc Người tráng đinh lúng túng không biết trả lờithế nào, đứng thần người ra Lúc này bọn lính gác cũngcảm thấy hơi lạ

- Này, chúng tớ hỏi đằng ấy đi đâu, tại sao lại không trảlời? Mà thôi, cho chúng tớ xem có vị quan lớn nào trongkiệu vậy?

Vừa dứt lời, bọn lính đẩy người tráng đinh, định đến bên

Trang 4

Giữa lúc ấy, ba người lính đứng sau kiệu liền vụt lao lênphía trước đứng chặn bọn lính lại, mở to những cặp mắtnảy lửa nhìn trừng trừng vào bọn lính Tên lính định đếnkhám hiệu lùi lại phía sau một bước, kêu rống lên:

- Các người xông tới, tôi sẽ gọi quân lính ra bây giờ.Này, đừng có tự nhiên gây sự bất bằng Biết điều thì hãyquy thuận đi

Vừa nói, tên lính vừa giơ tay lên làm hiệu Tên độitrưởng giữ cửa thành cùng khoảng hơn hai mươi sĩ tốtđang đứng trên thành lầu trông thấy cảnh tượng đó, liềnchạy xuống chân thành, lăm lăm giáo mác trong tay, hừnghực khí thế, chỉ còn chờ lệnh quan giữ cửa là chúng xôngvào hỗn chiến Tình thế hết sức nguy cấp Lúc này, Hoàngthúc cũng lâm vào cảnh khó xử Lúc đầu giả vờ ốm, nằmđắp một chăn mỏng, nhưng đến bước này thì đành phảinhảy ra khỏi kiệu, liều một phen thôi, không còn cách nàokhác Người lấy một sợi dây nhỏ buộc lại búi tóc rối bời vàđịnh cởi chiếc áo vải ra, thay bằng chiếc áo nẹp dùngngựa Vừa lúc ấy có một người đi ngựa , đến đứng chắnngang giữa những người tráng đinh và đám lính đang xảy

- Sao lại thế này?

Lý công tử xuất hiện, mang lại nỗi vui bất ngờ cho nhữngngười tráng đinh Họ cúi rạp người chào Lý công tử Mộtngười trong số họ chớp chớp mắt, nói một cách thản nhiênnhư không:

- Dạ thưa Chúng em đã bảo đoàn người rước kiệuđến tư dinh Trịnh đại giám Thế mà những người này cứđòi khám kiệu, thật chẳng ra làm sao

Vừa mới tới nơi, Lý công tử chưa hiểu đầu đuôi câuchuyện, trong bụng có hơi hoảng Đến giờ nghe nói mới rõnguồn cơn, bèn đi về phía viên đội giữ cửa thành và rút từtrong lưng ra chiếc chiếu bài thông hành đưa cho họ trôngthấy đoạn vui vẻ nói:

- Các người vất vả nhiều, người trong kiệu là bà chị dâucủa ta vì đau ốm nên vào thành nội để chữa bệnh, cácngười yên tâm

Đám người trông thấy chiếc bài thông hành do Lý công

tử giơ lên, vội cúi rạp mình lùi lại phía sau Lý công tử giắt

Trang 5

Mấy người tráng đinh sau một hồi cãi vã với đám línhgác cửa thành suýt đánh nhau, giờ đây cũng quân hết mệtnhọc, vội và cất bước lên đường

Lý công tử cưỡi ngựa đi trước, đoàn khiêng kiệu bámgấp theo sau, tiến về bờ biển phía đông châu Thuận Hóa

Không bao lâu sau, họ đã đến được một nơi trên bờbiển, ở đây có hai nhà tranh nhỏ bé Mặt trời đã khuất đằngsau dãy núi phía tây, chỉ còn rớt lại chút nắng tàn trên bờbiển phía đông xa xa

3 GIÃ TỪ CỐ QUỐC

Hai gian nhà tranh đã sắp sẵn mọi thứ chờ Hoàng thúc.Trong nhà được chỉnh trang sạch sẽ tươm tất Giữa nhà kêmột chiếc chõng tre thấp rộng

Lý công tử xuống ngựa Mấy người trai trẻ trong nhà ra

đỡ dây cương dắt ngựa vào chuồng

Lý công tử đến trước kiệu, mở rộng cửa Hai ngườiđưa bốn mắt nhìn nhau Sau khi chia tay ở núi Việt Thanhsáu ngày trước, nay Hoàng thúc và Lý công tử mới gặp lạinhau lần đầu

- Thưa Hoàng thúc, mấy ngày hôm nay đi đường dàichắc Người mệt lắm?

Hoàng thúc tỏ vui mừng trước lời vấn an của Lý công tử

- Không sao Công tử còn vất vả hơn ta nhiều Trời phạt

ta đã đành Còn công tử và bao nhiêu người khác nữachẳng có tội gì cũng phải chịu khổ cực này Nghĩ vậy lòng tathực xót xa

Các tráng đinh lùi lại phía sau Lý công tử, lặng lẽ cúi đầuchào Hoàng thúc Họ đặt một đôi giày trước kiệu, chờHoàng thúc bước xuống

Lý công tử đỡ lấy tay Hoàng thúc:

- Xim mời Hoàng thúc vào nhà

Hoàng thúc một tay vịn vào cửa kiệu, luồn hai nửa bànchân vào đôi giày đặt sẵn bên ngoài, bước ra khỏi kiệu

Đã mấy ngày ngồi trong kiệu khá tù túng, hai chân mỏi

tê, Hoàng thúc bước đi khập khiễng, đầu óc mông lung,người cảm thấy lao đao

Trang 6

bước vào nhà, châm đóm vào mồi lửa và đưa lên ngọnnến Ngọn lửa chạm vào năm chiếc bấc nến cháy dần lên,tỏa sáng khắp gian phòng.

Hoàng thúc ngồi yên lặng một chốc, nhìn khắp lượt gianphòng, cất tiếng nói như rên:

- Ờ gian nhà trông cũng khá đấy chứ?

Người đưa mắt nhìn lên bức tranh sơn thủy trên tấm bìnhphong và hàng chữ khắc trên tấm hoành phi

Người hầu mang cây nến cắm đây đó khắp gian phòngxong, lui bước ra ngoài, còn nói với lại:

- Thưa Lý công tử, nước tắm đã sắp sẵn rồi ạ

- Vậy hãy đưa Hoàng thúc đi tắm

- Vâng ạ

Nói xong người hầu bước ra ngoài, Lý công tử lễ phépnói :

- Xin mời Hoàng thúc đi tắm xong rồi dùng cơm tối

Lý công tử nói đoạn, đứng lên đưa Hoàng thúc ra ngoài.Một chốc sau, hai người tắm xong trở vào nhà Bữacơm tối đã được dọn sẵn

Hai người ngồi đối diện, rót rượu mời nhau Uống đượcmấy chén, Lý công tử bắt đầu kể lại câu chuyện xảy ra từkinh thành Thăng Long tới đây

Thời gian qua, Hoàng thúc cũng đã rất sốt ruột muốnbiết sự thể ra sao, nhưng cũng hiểu rằng không thể vội vã.Bởi vậy Người rất chú ý lắng nghe

Lý công tử rành rọt thuật lại mọi điều tai nghe mắt thấy,

từ sau khi đưa Hoàng thúc rời khỏi núi Việt Thanh Nào là chuyện phò mã Trần Nhật Chiếu cho gọi cáctrưởng hạt các miền và bá quan văn võ tới hội triều tạichính điện, định thông qua việc kế thừa ngôi vua mà lạikhông có sự hiện diện của công chúa Chiêu Thánh Do có

sự phản đối của Hàn lâm học sĩ, việc không thành, phò mãđành chấm dứt cuộc hội triều và bắt giam Lý Quân Chiêm Chuyện Trần Phú đi sứ sang Tống, mang theo nhiều đồcống lễ sang bàn mưu tính kế, thỏa thuận với nhau đưangười họ Trần lên cầu xin Thiên tử nước Tống công nhận,

để đến năm Bảo Khánh thứ tư nếu được kế vị sẽ đưa sứgiả sang chúc mừng vào ngày đã được cai trị thiên hạ Chuyện triều đình nhà Tống bàn đến cả năm Hoàng thúc cóthể nối dõi huyết thống của triều Lý, khiến cho tính mạngcủa Hoàng thúc cũng bị đe dọa Chuyện Trần Vũ dâng kếhiến sau khi Trần tể tướng bị mất mặt Theo đó, công chúaChiêu Thánh đã gọi các trưởng hạt các miền và các quan

Trang 7

Hoàng thúc lắng nghe hết mọi chuyện, nét mặt đượm vẻbuồn Như hiểu hết mọi nỗi điên đảo của thế sự Người xúcđộng hỏi:

- Còn Lý học sĩ, hiền đệ của Lý công tử, tính mạng đangnguy cấp, biết làm sao bây giờ?

Nhưng Lý công tử không chút dao động, thản nhiên đáp:

- Thưa Hoàng thúc, em trai của hạ thần đã quyết liềuthân vì nghĩa lớn Em nó đã đưa gia đình trốn thoát đi cácnơi, và ngày hôm ấy nó vào triều Em nó còn giúp hạ thầnđưa Hoàng thúc ra đi Đến hôm nay mới thưa được mọichuyện với Hoàng thúc thực là có lỗi Việc đưa đượcHoàng thúc đến đây cũng là nhờ em nó lo liệu sắp xếptrước cho đó ạ

- Sự thể như thế này, nói trước cho ta biết có hay hơnkhông?

Lý công tử đáp:

- Trước khi hạ thần ra đi, đã định liên lạc với gia quyếncủa Hoàng thúc ở Đông cung, nhưng từ hơn mười hômtrước đó mọi liên hệ với bên ngoài đã bị cắt đứt Khôngcòn cách nào khác, kẻ hạ thần đành phải nhờ bà cụ giàbuôn đồ cổ chuyển bứa thư, báo để gia đình Hoàng thúcyên tâm

Hoàng thúc lắc đầu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ và nói:

- Về người nhà của ta, dù sao công chúa Chiêu Thánhcòn đấy chưa chắc chúng đã dám làm gì Chỉ hiềm một nỗinhững đồ tế lễ thờ cúng tổ tiên không mang đi được

Lý công tử đoán biết được nỗi lòng của Hoàng thúc liềnđáp:

- Thật may quá, đồ tế lễ đã được rước theo đây cả rồi

- Thật vậy ư? Vậy đồ tế lễ để ở đâu?

Nét mặt của Hoàng thúc rạng rỡ hẳn lên Người ngồidịch lại gần Lý công tử

Lý công tử đứng dậy, Hoàng thúc cũng đứng dậy theo

Cả hai người giống như đã hẹn trước với nhau, đều đisang phòng bên cạnh Phòng nhỏ nhưng sạch sẽ Trên một

bộ phản gỗ rộng kê giữa nhà, các đồ thờ cúng được sắpxếp rất ngay hàng thẳng lối Những quý vật đó như đangminh chứng cho uy danh và mạch sống liên tục qua tám đờivua trong 220 năm của Vương triều Lý

Nhìn thấy các đồ thờ cúng, Hoàng thúc quỳ xuống, chắphai tay vái lạy, giọng nghẹn ngào:

- Thưa các đấng tiên vương, thưa đức phụ vương Hãytha tội cho đứa cháu con bất trung bất hiếu này

Trang 8

Nhưng ngọn lửa cháy trên đầu các cây nến cắm trên mỗibài vị tỏa sáng như đang dõi theo hình bóng của Hoàngthúc đang rung lên trong tiếng nức nở.

Lý công tử đứng ở phía sau cũng sụt sùi rơi lệ, tronglòng trào lên nỗi sót đau vô hạn

Một chốc sau, Lý công tử cố trấn tĩnh lại, gạt nước mắt,

đỡ Hoàng thúc đứng dây, an ủi:

- Sự đã rồi, mong Hoàng thúc hãy nguôi quên nỗi xótđau, liệu tìm phương kế mới Thời gian nay đã muộn rồi.Chúng ta nên kịp bắt tay vào việc tiếp nhận thờ cúng tôngmiếu tổ tiên

Đến lúc này Hoàng thúc mới cầm được nước mắt

- Công tử nói đúng đấy Thôi được rồi, chúng ta hãy vàotrong kia nói chuyện một chốc đi

Nói xong, Người lui bước và trở về phòng mình

Về đến nơi, Người ngồi xuống, nét mặt bừng lên niềmsuy nghĩ mới Bảo vệ giữ gìn các đồ thờ cúng là công việctối ư quan trọng, không thể ngồi đây tiếp tục khóc than Mộtlúc sau, Hoàng thúc nói:

- Số phận hiền đệ của công tử và gia đình của công tử làđiều ta còn lo lắng hơn

Lý công tử rất cảm kích trước sự quan tâm của Hoàngthúc đối với em mình và gia đình mình, nhưng mọi việc đãquyết xong cả rồi, bèn nói:

- Xin đội ơn tấm lòng ưu ái của Hoàng thúc Em nó đãquyết liều thân với nước Dạ thưa, “trung thần bất sự nhịquân”, tôi trung không thờ hai vua Cả gia đình của hạ thầnđều đã tản mát lánh nạn về phương nam hết cả rồi

Hoàng thúc hỏi lại, có phần ngờ ngợ:

- Ơ này, mà tại sao lại đi về phương nam Phương bắckhông an toàn hơn ư?

- Thưa không phải thế đâu ạ, ở phương bắc quân línhcanh gác dày đặc Cũng vì vậy nên hạ thần mới phó táHoàng thúc đến đây Ngoài ra, trên mặt biển khơi, các tàubuôn của Tống còn đang đậu Đợi thêm bốn năm hôm nữa,các tàu kia nhổ neo quay về Tống, lúc đó ta sẽ ra đi

Tất cả những điều bí mật được giữ kín đến ngày hômnay bây giờ Hoàng thúc mới hiểu hết Trong bước phongtrần, hình ảnh của Hoàng thúc trông thật lam lũ, rất thươngtâm Người tâm sự:

- Đến bây giờ ta mới rõ nguồn cơn Ta cũng đã nghĩ đivào Thuận Hóa ắt là có chuyện gì đây Quả thực hiền đệcủa công tử đã suy nghĩ hết sức thấu đáo, kín kẽ

Trang 9

- Thật khủng khiếp quá!

Vừa lúc ấy, có người rón rén vén bức mà tre, nhè nhẹbước vào phòng Hoàng thúc và Lý công tử đều nghiêngánh mắt về phía có người vào Người đó không phải là aikhác mà là Ngô Anh Cơ sống ở trấn Thuận Hóa Cô gáimỉm cười duyên dáng, chắp hai tay lên trước mặt, cúi chàoHoàng thúc

- Tiện nữ là Ngô Anh Cơ xin vấn an đức Hoàng thúc,đức Hoàng thúc đi đường sá xa xôi, đột ngột đến đây chắc

là vất vả lắm ạ?

Hoàng thúc có phần ngỡ ngàng, bối rối, không biếtngười con gái này là ai mà lại biết rõ cảnh ngộ và tung tíchcủa mình nên nhìn sang Lý công tử hỏi:

- Không biết quý tiểu thư này là ai vậy?

Như thấu hiểu được suy nghĩ trong lòng Hoàng thúc, Lýcông tử lúc này mới nói rõ lai lịch người con gái

- Thưa Hoàng thúc, cô Ngô Anh Cơ này là con gái út củangài Ngô Nguyên Thanh một vị Hàn lâm học sĩ dưới thờiThiên Tộ đại vương đấy ạ Do sự vu cáo của Trần đạigiám, nên Ngô học sĩ đã chết trong ngục tối, gia sản nhà bịtịch biên Không còn cách nào khác, hai mẹ con đưa nhauvào đất Thuận Hóa sống âm thầm Thời gian qua, để phụngdưỡng mẹ già, cô gái út đành phải nhắm mắt đưa chânvào chốn ca lâu và nay tiếng tăm đã nổi khắp mọi vùngchâu Thuận Hóa Những người biết được gốc gác đó chỉ

có hai anh em kẻ hạ thần mà thôi Và lại cô ấy cũng là bàcon phía ngoại của kẻ hạ thần nên mọi việc lần này cũngnhờ em nó rất nhiều

Hoàng thúc lắng nghe lời kể, đưa mắt nhìn cô gái, khônggiấu nổi một nỗi xót thương trong lòng

- Tình cảnh của ta đáng thương rồi mà cảnh ngộ éo lecủa nàng lại càng đáng thương hơn

Đang lúc mọi người trò chuyện thì mấy người hầu mangmâm rượu đến Một chốc sau, Ngô Anh Cơ rót rượu ra mộtchiếc chén đặt trước mặt Hoàng thúc

Uống được mấy tuần rượu, buồn lòng, bụng đói đầu óc

mơ màng, Hoàng thúc nhìn Ngô Anh Cơ, bèn đưa chénrượu ra mời:

- Nào, Ngô tiểu thư hãy uống đi một chén!

Trang 10

hãy cầm lấy chén rượu này

Hai mắt Hoàng thúc ánh lên niềm cảm động thật thà mờitiểu thư

Lý công tử đứng bên cạnh trông thấy cũng cảm thấy áynáy, nên khuyên Ngô Anh Cư:

- Đây là chén rượu Hoàng thúc ban cho, hãy cầm lấy điem

Trước câu nói ân cần của Lý công tử, Ngô tiểu thư đưahai tay đỡ lấy chén rượu:

- Tiện nữ mạn phép xin chén ngự tửu do Hoàng thúc bancho

- Xin kính mời Hoàng thúc cạn chén rượu này

- Thế là nàng bảo ta uống cạn chén rượu này sẽ sốnglâu trăm năm ngàn năm có phải không?

Hoàng thúc nói xong, cất tiếng cười trong trẻo

- Tiện nữ lần đầu được bái kiến Hoàng thúc Tiện nữđược biết Hoàng thúc nức tiếng đồn thanh cao, phong nhã.Hôm nay được bái kiến Hoàng thúc, tiện nữ đã được thỏanguyện mong ước

Trên chiếu, rượu được rót ra từng chén Cùng với thờigian trôi qua, niềm vui tăng lên, tình cảm trở nên chan chứanồng nàn Những sợi tóc của Hoàng thúc buông xuống lõaxõa khiến Ngô Anh Cư cảm thấy tiếc không được nhìn rõmặt Người Nàng đứng dậy, đến bên Hoàng thúc:

- Tiện nữ xin được sửa lại mái tóc của Hoàng thúc XinHoàng thúc cho phép

- Bình nhật ta thích để tóc xõa, chỉ có ngày hôm nay Ngôtiểu thư muốn đến sửa lại mái tóc cho ta Ta đành chiềutheo ý tiểu thư vậy

Nói đoạn, Hoàng thúc ngồi ngửa người, hai tay chống raphía sau

- Xin Hoàng thúc cứ ngồi tự nhiên và dựa lưng vào thành

Trang 11

Chỉ trong chốc lát, những sợi tóc lõa xõa đã được vuốtlên cẩn thận, và nàng cởi dải lụa buộc trên đầu mình rabuộc lại cho gọn gàng búi tóc cho Hoàng thúc.

Hai gương mặt của Hoàng thúc và của giai nhân lồngbóng lung linh trong trước gương soi đặt trước mặt nàng.Hoàng thúc tươi cười nhìn lên gương mặt của nàng, cònnàng thì mím chặt môi, dùng hai bàn tay ngọc ngà đưa lênđưa xuống nhè nhẹ vuốt ve mái tóc

- Thưa Hoàng thúc, xong rồi ạ Những mong Hoàng thúc

sẽ thấy thoải mái hơn

Nói xong nàng quay về ngồi xuống chỗ cũ của mình.Nàng định bụng sẽ nhìn kỹ hơn dung nhan của Hoàng thúc

- Thưa Hoàng thúc xin kính mời Hoàng thúc uống thêmmột chén

- Ờ, hôm nay ta uống đến thỏa thích thì thôi

Nói đoạn, Người kề môi vào chén rượu do Ngô Anh Cưđưa hai tay cung kính bưng lên mời, và uống cạn một hơi

Mới ba mươi sáu tuổi, trông Hoàng thúc còn rất trẻ Trênkhuôn mặt của Người, trên gương mặt của người hiện lênmột phẩm chất trong sáng thanh cao

Thân hình Người dong dỏng cao, khuôn mặt trắng trẻo

đã ửng hồng vì men rượu Đôi mắt của Người chan chứatình thân ái, hai đồng tử sáng long lanh Giọng nói củaNgười ấm áp, thấm đượm tình yêu thương

Như người xưa thường nói, các bậc anh hùng hào kiệthay những bậc trượng phu phong nhã hào hoa, dù có sứcmạnh rung trời chuyển đất, bao giờ cũng trầm tĩnh vữngvàng, thản nhiên tự tin Hình ảnh đó bây giờ chẳng phải đãthể hiện rõ ràng ở nhân cách của Hoàng thúc đó sao Đắmchìm trong suy nghĩ ấy, cô gái bỗng thấy trong lòng mình rạorực một niềm hạnh phúc Vừa ngưỡng mộ kính trọngNgười, nhưng nàng đồng thời cũng cảm thấy có một niềmxúc động khác thường còn hơn thế đang dâng trào tronglòng mình

- Thưa Hoàng thúc, từ nay cho đến khi Hoàng thúc rờikhỏi nơi đây, xin cho phép tiện nữ được theo hầu hạHoàng thúc Nếu được vậy thì đó là niềm vinh hạnh không

gì sánh bằng đối với tiện nữ

- Ta cảm ơn tấm lòng đáng quý của nàng, nhưng giờđây ta không còn là Hoàng thúc nữa, mà cũng chẳng có gìđáng để được tiếp nhận sự hầu tiếp của nàng

Hoàng thúc nói xong, đầu hơi cúi xuống, vẻ mặt đămchiêu, hai mắt nhắm lại

Trang 12

lên đầu gối Hoàng thúc tỏ vẻ âu yếm.

- Thưa Hoàng thúc, Hoàng thúc nghĩ vậy làm chi Tiệnnữa đã quyết một lòng vì Hoàng thúc Xin mời Hoàng thúcuống thêm chén rượu nữa

Lý công tử đã có phần chuếnh choáng hơi men, hai mắtlim dim, cúi người xuống nói với Hoàng thúc:

- Xin Hoàng thúc thể tỉnh, hãy nhận lấy lời thỉnh cầu đócủa Ngô tiểu thư, chẳng can hệ gì đâu mà

Lúc này, Ngô tiểu thư được lời như cởi tấm lòng, haimắt sáng long lanh, nói với giọng nũng nịu:

- Thưa đức Hoàng thúc suy nghĩ lại cho tiểu nữ đượnhờ Lý công tử cũng nói như vậy rồi mà

Lời nói thiết tha của nàng chẳng khác nào như một mũikim xuyên vào lòng kẻ trượng phu

Hoàng thúc ngồi trầm ngâm, im lặng, bỗng nắm lấy taynàng và nói:

- Nào rượu đâu rót thêm chén nữa Ta sắp phải từ giãđất nước này, dân tộc này rồi mà nàng vẫn xin hầu tiếp ta.Tấm lòng vị nghĩa ấy của nàng thật cao cả và đáng quý biếtbao!

Qua câu nói của Hoàng thúc, nàng hiểu rằng Hoàng thúc

đã chấp nhận lời thỉnh cầu của nàng, lòng nàng bừng lênniềm vui khó tả

- Thưa Hoàng thúc, tiện nữ xin hát dâng lên Hoàng thúcmột bài ca

Lý công tử lúc đầu dõi theo thái độ của tiểu thư, cảmthấy rất đáng thương, nhưng giờ đây cũng vui lây cho niềmvui vui đó của tiểu thư, bèn nói:

- Thưa Hoàng thúc, kẻ hạ thần cũng đã nghe nói tài nghệđàn hát của tiểu thư là nhất phẩm thiên hạ đấy ạ

Hoàng thúc nghe nói vui mừng bảo:

- Vậy nàng hãy cho ta thưởng thức tiếng đàn nhất phẩmthiên hạ

Ngô tiểu thư cầm lấy cây đàn tranh dựng ở phía sau bìnhphong đưa lên lựa phím so dây Tiếng đàn trầm bổng réorắt một lúc sau đã hòa quyện vào nhau nghe sao mà dudương thổn thức

- Mong đức Hoàng thúc và Lý công tử đừng chê lời háttiếng đàn hãy còn vụng về của tiện nữ

Ánh mắt của Hoàng thúc và Lý công tử đều quay về phíanàng Nàng ngồi xếp bằng duyên dáng trước tấm bìnhphong về tranh thủy mặc, tay trái lướt nhẹ thướt tha trên cácphím đàn, tay phải đưa lên chỉ ra ngoài cửa sổ

Ngày đăng: 22/07/2014, 16:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w