Những người đàn ông nhanh như chớp đã vung giáochống lại, một số tên gã gục, số còn lại bỏ chạy toán loạn.Mới buổi sáng tinh mơ, khách đi đường chưa có ai qua lại.Giữa cảnh vật yên tĩnh,
Trang 1tiếp đưa tới.
Hàn Phương Nguyên tuy biết nhận quà tặng của kháchtha phương lưu vong đến đây là điều không hợp lệ, nhưngnghĩ rằng sau này có nhiều việc tìm hiểu phải cần đến tiền,nên đành nhận vậy
- Thế này thì thật không phải Đáng lẽ tôi phải tạo thuậnlợi cho Lý huynh mới phải, đằng này lại còn đi nhận quàtặng như thế này
- Giữa chúng mình với nhau có điều gì là phải với khôngphải Hàn huynh về nhà xin đừng trách quở chúng tôi nhé
- Vậy thì tôi đành chịu xấu hổ mà nhận vậy
Lý công tử tiễn Hàn Phương Nguyên ra đến ngoài cổngthành xong, quay vào phòng Hoàng thúc, và trình lại Hoàngthúc mọi điều cặn kẽ đã trao đổi với Hàn Phương Nguyên
Nghe xong, Hoàng thúc nói:
- Đúng như điều chúng ta đã nghĩ không sai, phò mãTrần Nhật Chiếu đã lập ra gian kế để cướp trọn vươngtriều Lý của chúng ta Nhưng mà thôi, tất cả đều đã quarồi
Lý công tử cũng thở dài
- Thưa Hoàng thúc, dù sao thì Hàn Phương Nguyên cũng
đã nói như vậy Hay là ta thử lưu lại đây ít lâu, theo dõiđộng tĩnh xem sao
Hoàng thúc uể oải nhìn Lý công tử, nghe vậy bèn quay rangoài cửa sổ, đáp:
- Bây giờ chúng ta còn biết đi đâu nữa Đành tạm sốngcho qua mùa đông ở đây, không còn cách nào khác
Từ sau đó, Hoàng thúc ở biệt trong quán trọ cửa đóngthen cài Chỉ có Lý công tử và đám tráng đinh mới thỉnhthoảng ra ngoài mà thôi Họ phải sống những tháng ngày tẻngắt như vậy
Lại nói về Hàn Phương Nguyên Sau khi về nhà, ông tagiở xem chiếc bọc do Lý Quân Tất trao cho, thấy có trânchâu, bảo vật và nhiều bạc nén Lúc đầu ông định thăm dò
và báo cho Lý Quân Tất biết nội dung đó Nhưng sau khiLâm đại giám trở về, vì không biết chuyện Hoàng thúc ViệtNam đã sang nước Tống, nên sau khi hỏi thăm tình hìnhliền ra lệnh nghiêm cấm hoàn toàn không được dính líu vàoviệc này Nội dung đó là Trần Nhật Chiếu đã thông quaTrần Vũ tiến nạp cho nước Tống một nghìn con ngựa vàcác lễ vật khác nhiều chưa từng thấy Nếu bây giờ mà ngăncản họ Trần và dựng triều Lý thì nơi biên ải sẽ xảy ra biếnloạn Thực ra lúc bấy giờ nước Tống đang bù đầu vào
Trang 2Vào dịp lễ lên ngôi vua Trần đầu năm tới, tiên tử nhàTống quyết định sẽ cử sứ thần sang chúc mừng Xét theolương tri cá nhân và ý kiến của bản thân, thì những điều bímật quốc gia đó đã như đinh đóng cột nếu tiết lộ chắc chắn
sẽ gây tổn lại lớn cho đất nước, nên không biết làm thếnào Do vậy mà Hàn Phương Nguyên không muốn gặp lại
Lý công tử Đợi mãi không thấy, Lý công tử đành phải dựavào sức lực bản thân đi thăm dò chỗ này chỗ nọ và cũngbiết được đại khái câu chuyện sau khi sứ thần nhà Tống đãlên đường sang Đại Nam quốc
Dù sao thì một mùa đông vô vị tẻ ngắt cũng đã qua đi.Tháng năm năm sau đã tới Cả đoàn lữ khách bị chôn chặttrong quán trọ suốt thời gian dài nay đã đến được ThanhChâu, lãnh địa của nước Kim để chuẩn bị đi tiếp sangnước Cao Ly
Gọi là lãnh địa của nước Kim, vì đất đó của nước Tốngnhưng nước Kim cướp được nên vẫn còn nhiều ngườinước Tống sống ở đó Hai nước Kim - Tống có phong tục
và ngôn ngữ gần giống nhau Đoàn lữ hành đến ThanhChâu, để sửa chữa lại thuyền Tiết trời tháng năm nơi đây
đã là mùa hè, cây cỏ một màu xanh tốt
Tuy không nóng bức như ở nước Đại Việt, nhưng mùa
hè ở đây vẫn dài lê thê
Đoàn lữ hành đậu thuyền ở trấn Thanh Châu Họ vàonghỉ ở một quán trọ có tên là Đông Hải ở bên ngoài thành
và làm các công việc chuẩn bị chờ ngày xuất phát sau khi
đã ngớt sóng to gió lớn
Nhưng trong quán trọ chỉ có Lý công tử cùng ở vớiHoàng thúc, còn tất cả các tráng đinh đều tự nấu cơm ăndưới thuyền
Quán nằm ở vị trí tương đối cao Những cảnh tượngdiễn ra trên con đường phía trước mặt đều lọt vào tầm mắtcủa người ngồi trong quán
Một hôm, Hoàng thúc và Lý công tử đang ngồi trongphòng trọ đưa mắt nhìn ra ngoài Họ bỗng thấy một ngườiđàn ông đeo mặt nạ cầm giáo chạy về phía lữ quán Phíasau là một toán du côn khoảng hơn ba mươi tên vác giáomác mã tấu đuổi theo định đâm chết người đàn ông này
Những người đàn ông nhanh như chớp đã vung giáochống lại, một số tên gã gục, số còn lại bỏ chạy toán loạn.Mới buổi sáng tinh mơ, khách đi đường chưa có ai qua lại.Giữa cảnh vật yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếp vó ngựa rộnrịp chạy trên đường Lý công tử vội chạy khỏi phòng trọ ra
Trang 3bên trong cửa Tuy ít nhiều cũng đã đề phòng bất trắc,nhưng sự việc diễn ra qú bất ngờ, làm cho Lý công tửkhông khỏi hoảng hốt lùi về phía sau một bước.
Nhưng người đàn ông bước vào trong cửa với thái độtrầm tĩnh, điềm nhiên đến đóng cửa cài then rồi quay lạiphía Lý công tử Đây chính là người đàn ông đã cầm giáođeo mặt nạ, vừa mới đánh nhau chống lại toán ác tặc hơn
ba mươi tên khi nãy Lý công tử quay nhìn khắp bốn phía,thấy người trong quán trọ vẫn còn chìm trong giấc ngủ imlìm của buổi sớm mai Người đàn ông bèn bước đến trướcmặt Lý công tử van nài với giọng thì thào yếu ớt
- Thưa ông, mong ông cứu tôi với Tôi là người vô tội,đang bị bọn gian tặc đuổi theo
Lý công tử lấy tay phải che miệng, vừa ra dấu làm ámhiệu, vừa bước ra sân Như đoán hiểu được điều đó,người đàn ông lặng lẽ bước theo sau Họ trèo qua bứctường sau, tụt xuống con đường hẻm giữa buổi sớm maiyên tĩnh Lý công tử đi trước, người đàn ông lẽo đẽo bướctheo sau Đi qua hết con hẻm ngoằn nghèo, một lúc sau
Nói xong bèn đi thẳng ra bờ biển
Người đàn ông quay nhìn phía sau, trông chừng xem có
ai theo dõi mình không, nhưng vẫn bốn bề tĩnh mịch Chỉ cónhững cột khói lam nấu cơm buổi sáng trong các làng mạctheo bốc lên trời
Anh ta đi đến bên cạnh thuyền, quay mặt về phía bờbiển, ngồi phịch xuống đất, hai chân duỗi thẳng Một chốcsau, Lý công tử mở dây neo của một chiếc xuồng con,bước lên và đưa tay làm hiệu
Khó nhọc lắm, người đàn ông mới nhấc nổi tấm thân,bật ra một tiếng rên nhẹ “úi chao”
Tay anh ta cầm chiếc giáo chống xuống đất, lấy thếđứng lên, bước đi lảo đảo về phía chiếc xuồng con có Lýcông tử đang đứng bên trong Leo lên thuyền xong, anh ta
cứ thế ngồi phịch xuống Lý công tử lấy một chiếc sào dài
có sẵn trong thuyền chống xuống đất đẩy thuyền ra Theo
đó, thuyền rời khỏi mặt đất, và bị đẩy ra biển Được một
Trang 4biển nước sâu.
Một lúc sau, thuyền con đã cập được vào mạn thuyền
mẹ Lý công tử buộc dây chuyền con vào thuyền mẹ vàbước lên, vừa đưa tay ra dìu người đàn ông cũng bước lêntheo
Biết Lý công tử đã lên thuyền, những người tráng đinh từtrong khoang bước ra cúi chào Lý công tử im lặng bướcvào khoang Người đàn ông theo sau, vừa bước vàokhoang đã quỵ xuống
Lý công tử và cả đám tráng đinh đều chạy tới liếc nhìnthân hình người đàn ông, thấy máu chảy ở đầu và chân Lýcông tử thấy vậy, bèn quay sang bảo những người trángđinh:
- Các người cởi áo của người này ra và xem lại vếtthương
Những người tráng đinh không hiểu đầu đuôi thế nào,
cứ theo sự sai bảo của Lý công tử cởi áo người này ra.Một người tráng đinh chau mày nói:
- Lưng và chân phải có nhiều vết thương Xương đầuphía sau gáy bị vỡ…
Một người tráng đinh lấy thuốc dự phòng có sẵn trongkhoang ra và nói:
- Thưa Lý công tử, dùng thuốc này chữa được chứ ạ?
- Phải rồi, lấy thuốc này chữa cho chóng khỏi.Một tráng đinh lấy một loại thảo dược ra đắp lên vếtthương, xong lấy một miếng vải màu xanh buộc lại Cáctráng đinh muốn hỏi xem tại sao người này lại bị thươngthế này, nhưng Lý công tử đang đứng đấy không tiện hỏi,nên cứ thắc mắc trong lòng
- Chắc đau lắm phải không Sao lại bị thương nhiều thếnày?
Nhưng cả Lý công tử và người đàn ông đều không ai trảlời Người đàn ông vẫn nhăn mặt kêu rên
Lý công tử đứng nhìn với vẻ thương xót:
- Hãy mang lại một bộ quần áo mặc cho người này đi!Các tráng đinh vội mang lại một bộ quần áo Hai ngườiphải khó nhọc lắm mới mặc được cho người đàn ông
- Ông này trông thế mà người rắn như cục sắt ấy Haingười chúng em không nhấc nổi một cái chân của ôngấy…
Lý công tử chỉ vào đồ đạc của người đàn ông, ra lệnhcho các tráng đinh:
- Này, các người hãy giặt sạch bộ quần áo thay ra này
Trang 5ra ngoài, còn một người nữa mang các đồ vật ra bên cạnh.
Lý công tử chăm chú nhìn người đàn ông
- Có lẽ ông đau lắm phải không Ông hãy chịu khó nằm
ở đây chữa chạy
Người đàn ông chỉ nói được một câu rồi lại chau màyrên rỉ
- Khi nào vết thương của người này đỡ đau, các ngươiphải cho người ta ăn uống tử tế, chăm sóc chu đáo chongười ta nhé
Lý công tử lại gọi các tráng đinh tới, dặn không đượctiết lộ việc này xong mới trở về quán trọ
Hoàng thúc thấy Lý công tử đi ra ngoài lâu không có tintức nay đã trở về nên rất vui
Phía trước quán trọ có năm tên du côn chết, bốn tênkhác bị thương Tất cả bọn đều sục tìm ở các vùng phụcận, nhưng không phát hiện được gì, hai người đoánchúng đã bỏ cuộc vào hết trong thành
Tối hôm đó, Lý công tử lại ra ngoài thuyền lớn Ngườiđàn ông nhìn thấy Lý công tử cứ ngỡ người chủ thuyền.Dáng chừng nỗi đau cũng đã dịu bớt đôi chút, người đànông cất tiếng nói:
- Xin cảm ơn ông chủ, ông đã cứu mạng cho
Lý công tử mỉm cười:
- Sá gì chút việc nhỏ Có điều ông chưa thể cử độngđược
Nói đoạn bèn thở dài, và như để an ủi người đàn ông,
Lý công tử lại nói tiếp:
- Muốn cử động được ít nhất cũng phải trên mười ngàychữa chạy Mong ông cứ yên lòng
Thực ra Lý công tử phải nói vậy là vì không thể bảongười đàn ông nằm im không được động đậy cho đến khicác vết thương được chữa lành hoàn toàn
Hết sức cảm kích trước tấm lòng nhân hậu của Lý công
tử, người đàn ông cúi người xuống thưa:
- Nếu được ông chủ cho phép như vậy, tôi xin kết cỏngậm vành báo đáp ơn sâu này
Đôi mắt người đàn ông sáng lên long lanh
Lý công tử không định hỏi về lai lịch và tên họ của ngườinày, chỉ biết ông ta bị bọn ác ôn đuổi theo và đã dùng giáochống lại, nên qua đó có thể đoán anh ta chắc không phải
là kẻ cướp, mặt khác bản thân cũng không muốn dính líuvào những việc không cần thiết trên đất nước Kim vốn lànơi đất khách xa lạ
Trang 6thương Anh ta mở mắt nhìn về phía Lý công tử và địnhngồi dậy nhưng lại ngã vật xuống.
Lý công tử đứng bên cạnh bèn ngồi xuống và nói:
- Sao lại định ngồi dậy Cứ phải nằm yên chạy chữa thìvết thương mới mau lành miệng
- Thưa ông chủ, không sao đâu ạ Xin lỗi, tôi có câuchuyện muốn xin thưa với ông
Lý công tử lại ép ông ta nằm xuống:
- Vết thương khá nặng, sao lại ngồi dậy Cứ nằm thế nóichuyện
- Nhưng chủ nhân là người nước nào, xin muốn đượcbiết một chút
Lý công tử thở dài, nói với giọng nhỏ nhẹ trầm trầm:
- Tại sao ông hỏi thế? Người trên đất nước Kim thì tấtthảy đều là người nước Kim chứ còn của nước nào khác?
Nhưng người đàn ông vẫn tỏ vẻ quyết không tin:
- Xin lỗi ông vậy Nhưng giọng nói của ông chủ khônggiống người nước Kim cũng không giống người nướcTống
Đến lúc này, Lý công tử mới tỏ vẻ tươi cười, gật đầu
- Vậy ra tôi giống người nước nào?
Nghe nói thế, mắt người đàn ông sáng lên, nỗi đau nơivết thương dường như cũng quên mất
- Ngài chủ nhân có lẽ là người của một nước nào đó ởphương nam Có phải thế không ạ?
Nghe câu hỏi, Lý công tử thấy không còn cách nào khác,đành nói thật:
- Chúng tôi là người của nước Đại Việt Ông đoán kháđấy
Nghe thấy thế, người đàn ông tỏ vẻ tươi tỉnh hẳn lên
- Ngài từ nơi xa xôi tới đây, vất vả quá Thực ra tôikhông phải là người nước Kim, cũng không phải là ngườinước Tống
Nghe nói thế, Lý công tử càng ngạc nhiên hơn:
- Thế vậy, ông là người nước nào?
- Ngài chủ nhân là ân nhân của tôi, tôi xin nói thật Tôivốn là người nước Cao Cù Ly
Lý công tử nghe nói là người Cao Cù Ly lại càng ngạcnhiên hơn, bèn ngồi xịch lại phía trước mặt người đàn ông
- Nước Cao Cù Ly ư? Thế có phải là nước Cao Lykhông?
Người đàn ông thở hắt ra một hơi dài Lý công tử bâygiờ mới nhìn kỹ thấy anh ta khoảng trên dưới bốn mươi,
Trang 7- Mẫu quốc của hiển huynh là nước Cao Ly Có đúng vậykhông?
- Đúng vậy ạ Ngài chủ nhân đã có lần nào sang nướcCao Ly chưa?
Người đàn ông đoán đây là người chủ thuyền nên đã đilại nhiều nước buôn bán Lý công tử không trả lời thẳngvào câu hỏi mà muốn tìm hiểu tình hình của nước Cao Ly
- Tôi chưa đến nước Cao Ly Mới chỉ nghe nói nướcCao Ly là một nước nằm ở biển Đông, rất trọng lễ nghi, cónhiều thần tiên đang sống Có đúng là như vậy không?
Người đàn ông thở dài:
- Không phải thế đâu Chủ nhân có nói gì xúc phạm tôiđâu Chủ nhân là ân nhân của tôi Nói như vậy thì làm saotôi có thể nghĩ chủ nhân xúc phạm đến tôi Chỉ có điều lòngtôi mỗi khi nghĩ đến tổ quốc, chẳng khác nào như nôn ramáu
Lý công tử lòng rưng rưng cảm thấy cảnh ngộ của mìnhcũng giống như số phận của người đàn ông này nên chạnhlòng nghĩ về cố quốc Công tử rộn lên niềm cảm xúc muốnthổ lộ hết với người đàn ông này bao nỗi tâm tư chứa chấtbấy lâu nay trong lòng
- Chúng tôi nay muốn sang sinh sống ở nước Cao Ly
Trang 8nước Cao Ly sinh sống ư?? Thế mà tiện nhân cứ tưởngđại nhân là người đi thuyền làm nghề lái buôn…
Lúc này người đàn ông đã bỏ cách xưng hô chủ thuyền
mà thay bằng cách xưng hô "đại nhân"
- Người nước Cao Ly hiền lành như những con cừu Họrất quý điều nhân nghĩa, rất trọng lễ nghi Lại thêm đất nước
có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông rõ rệt, kỷ cương nghiêmminh, cuộc sống yên lành
Lý công tử nghe nói, cảm thấy vui vui, bèn ngồi gần lại,nói:
- Hiển huynh và chúng tôi hãy cùng làm quen với nhau đi
Dù sao đây cũng là duyên số trời cho Tôi là Lý Quân Tất,hoàng tộc của nước Đại Việt Nước chúng tôi vừa xảy racuộc chính biến Triều đại họ Lý suy vong, không còn cáchnào, tôi đành phò Hoàng thúc lánh nạn sang nước Cao Ly
Nghe những lời đau xót đó của Lý công tử, người đànông bất giác ngồi dậy
- Thế này thì thật thất lễ với đại nhân nhiều quá Tiệnnhân tên là Tiêu Vĩnh Vạn Công ơn như trời biển của đạinhân sau này dù chỉ còn lại nắm xương tàn cũng khó quên.Nay còn một việc nữa, muốn được xin đại nhân giúp cho,chẳng hay đại nhân có rủ lòng thương?
Người đàn ông chẳng kịp đợi nghe Lý công tử trả lời,bèn vội vã tỏ ý muốn gác các việc khác lại và dốc tâm nhờ
Lý công tử Lý công tử hiểu được nỗi lòng của anh ta quaánh mắt:
- Đâu dám Bất kể việc gì mà sức tôi kham nổi, thì tôisẵn sàng giúp ngay Xin nói cho tôi được nghe xem
Người đàn ông cúi gập lưng tỏ ý vui mừng
- Xin đa tạ đại nhân Chả giấu gì, trong tay nải kia có một
ít tiền bạc và một bức thư khẩn rất quan trọng Những thứnày cần phải chuyển đi ngay Thế mà giờ đây, thân tôi nhưthế này không thể làm gì được mà thời gian thì quá gấp Vìvậy, kính mong đại nhân chuyển giúp cho
- Từ trấn này đi ra phía cửa bắc, chỉ có một con đườngcái lớn Cứ men theo con đường này đi lên phía bắc
Trang 9ngọn núi tên là Thiên Nhân sơn, không có ai là không biếttên ngọn núi này Về phía tây nam của ngọn núi có ba giannhà tranh Muốn tìm đến người chủ nhân của ba gian nhàtranh này, sẽ gặp trước hết một ông cụ già họ Ly Đại nhântrao bức thư này cho ông cụ già thì sẽ gặp được người tôicần gặp Vì muốn nhờ đại nhân giúp cho một việc khó khănnhư vậy, nên chưa kịp nghe những lời nói tốt đẹp của đạinhân mà đã vội hấp tấp đưa ra lời thỉnh cầu như vậy thật là
có lỗi
Đến lúc này, Lý công tử mới hiểu được nỗi lòng ngườiđàn ông vì sao đã giữa chừng cắt ngang câu chuyện mìnhđang nói
- Tôi hiểu rồi tôi sẽ chuyển bức thư này rồi quay trở lại.Nhưng bây giờ tôi phải quay trở về quán trọ thưa lại vớiHoàng thúc Sáng ngày mai tôi sẽ lên đường
- Công việc nguy hiểm lắm Tôi đã không biết xấu hổ đinhờ đại nhân giúp cho một việc khó khăn như thế này…
- Xin đừng bận tâm Bây giờ tôi đến gặp Hoàng thúc,một chốc sẽ quay lại Hiển huynh cứ nằm yên điều dưỡngcho chóng lành
Lý công tử tạm biệt Tiêu Vĩnh Vạn, hối hả trở về quántrọ
5
VỊ ĐẠO SĨ VÀ NẤM MỒ LỚN
Về đến quán trọ, Lý công tử đem câu chuyện Tiêu VĩnhVạn thuật lại tỉ mỉ với Hoàng thúc và xin Hoàng thúc chophép sáng ngày mai lên đường Hoàng thúc vui vẻ thuận lời
và bản thân cũng muốn đi cùng Thời gian qua ở quán trọsuốt ngày buồn tẻ, nên Hoàng thúc quyết định đi cùng chokhuây khỏa
Buổi tối ngày hôm ấy, Lý công tử ra lấy hành lý của TiêuVĩnh Vạn về để lo liệu Sáng hôm sau hai người lên ngựasớm, phóng về phía cửa bắc, thúc ngựa chạy đượckhoảng hơn hai trăm dặm thì trông thấy thung lũng ĐôngHải Nhưng hai người không đi vào thung lũng Đông Hải
mà rẽ sang bên phải, đi được hơn ba mươi dặm nữa thìtrông thấy một ngọn núi lớn Trên lưng chừng núi, mây phủtrắng, cây cối rậm rạp một màu xanh ngắt Mới nhìn qua
Trang 10nóng Cây cỏ một màu xanh mướt làm thư thái tâm hồn của
kẻ đi đường Bên dưới chân núi, bầy chim họa mi đuanhau hót líu lo khắp đó đây, Lý công tử cảm thấy khoankhoái trong lòng:
- Lâu lắm chúng ta mới được ra ngoài đồng vắng, thậtthư giãn đầu óc quá
Hoàng thúc ghìm cương ngựa, mỉm cười hỏi:
- Thời gian qua, cứ nằm bẹp trong quán trọ, bây giờ đếnmột nơi sơn thủy hữu tình như thế này, tự nhiên cảm thấylòng yêu cuộc sống lại bừng lên
Hai người vừa thúc ngựa vừa đi xuống dưới núi, lần hồichỗ này chỗ nọ để tìm ra ngôi nhà tranh Bỗng từ trên núi cómột người đi xuống
Khoảng cách thu hẹp dần lại, hình ảnh người đó cànghiện lên rõ nét Người đó đi về chỗ hai người đang đứng
Đó là một người trạc hơn năm mươi tuổi, ăn vận quần áođạo sĩ Lúc người đó sắp đi qua chỗ Hoàng Thúc, Lý công
tử liền nói:
- Khí không phải với quý nhân Bên dưới ngọn núi nàynghe nói có ba gian nhà tranh, không rõ ở chỗ nào, xinphiền quý nhân chỉ bảo cho biết
Người khách đi đường chau vầng trán, nheo mắt nhìn Lýcông tử nói với giọng trách cứ:
- Này, anh là người còn trẻ, muốn hỏi đường người giàphải xuống ngựa mà hỏi chứ
Lý công tử thấy mình có phần khiếm lễ, liền nhảy xuốngngựa, đi về phía trước người đó, cúi người xin lỗi
- Xin lỗi quý nhân Đã hai ngày nay chúng tôi đi ngựa từđường xa đến đây, người mệt mỏi nên có điều thất lễ
Lúc này, người khách đi đường mới cười ha hả mà bảorằng:
- Được, được Phải thế chứ Biết làm theo điều lễ là tốt.Còn gian nhà tranh vừa nói, các ông leo lên đến hết dốcnúi, nhìn xuống sẽ trông thấy rất rõ
Vừa nói, ông già vừa đưa tay phải chỉ lên ngọn núi phíađối diện và chăm chú nhìn Hoàng thúc:
- Quý ông định lên núi tìm ai?
Lý công tử nắm chắc cương ngựa trong tay, lễ phép đáplại:
- Dạ thưa, được biết trên núi có một vị đạo sĩ, có đúngkhông ạ?
Người khách lắc đầu, nói với giọng yếu ớt:
- Các ông định đi tìm vị đạo sĩ ấy à? Thật uổng công các
Trang 11không tìm được Tôi đã chờ ở ngôi nhà tranh đó, nhưngkhông gặp được, giờ phải quay trở về.
Lý công tử tỏ vẻ ngạc nhiên
- Thế vậy ư? Vị đạo sĩ ấy làm việc gì mà khó gặp đếnvậy?
Người khách đi đường cười lớn
- Đạo sĩ làm gì ư? Vị đạo sĩ ấy làm công việc tu hành.Tôi không gặp được nên phải về đây Nhưng nghe nói vịđạo sĩ ấy là một vị chân tu đã hóa rồng, tạo ra mây Không
có chỗ nào là không có mặt nhưng không cố định chỗ nào
Vị đạo sĩ ấy cho rằng tất cả các vương, hầu, khanh, tướngdưới thiên hạ này đều là những kẻ hèn hẹ, nên dù có tônvinh đạo sĩ và đến xin gặp, đạo sĩ cũng không gặp Đó thật
là một vị đạo sĩ chân tu thanh khiết biết bao
Nghe lời nói đó, tai Hoàng thúc như căng ra, tâm hồncuốn hút theo câu chuyện Bởi lẽ vị đạo sĩ này cũng giốngnhư những vị đạo sĩ hay yêu thích trăng sáng trong rừngsâu và những cảnh nước mây sông núi mà bản thân Hoàngthúc đã đọc thấy trong các sách xưa
- Thế vị đạo sĩ đó tu hành đạo gì vậy?
Nghe Hoàng thúc nêu ra câu hỏi bất ngờ, người khách
đi đường mỉm cười, đáp:
- Tôi làm sao biết được Có lẽ đạo tiên chăng.Người đó trả lời như vậy và nhìn về hướng tây, định thúcngựa rảo bước, còn nói với lại một câu:
- Mặt trời đã xuống núi rồi, tôi đi đây Đằng nào các ôngcũng đã đến rồi, nhanh mà đi xem một chút
Người khách đi đường giơ tay chỉ ra phía sau làm dấurồi quay ngựa theo đường của mình
- Xin cảm ơn quý ông đã ân cần chỉ bảo cho chúng tôi
Lý công tử nói xong liền bước lên ngựa Người khách điđường nheo mắt quay lại nhìn rồi đi thẳng Một chốc sau,hai người đã lên hết con đường dốc Từ trên đỉnh đèo nhìnxuống, quả thật có ngôi nhà tranh nằm trong khe núi quay
về hướng nam Hai người lại theo một lối mòn khá dốc đixuống và đã đến được trước mặt ngôi nhà Các cây đại thụxung quanh ngôi nhà hiện lên một màu xanh thẳm Có biếtbao nhiêu kỳ hoa dị thảo đang nở rộ đua khoe sắc thắm.Giữa lúc ấy ở phía sân trước ngôi nhà có một ông cụ giàrâu tóc bạc phơ đang vun xới cho hoa cỏ
Lý công tử bước xuống ngựa, đi bộ đến trước mặt cụgià, lễ phép cúi đầu chào
- Xin chào cụ ạ, tiện nhân có đôi lời xin thưa với cụ
Trang 12chăm sóc hoa Đến khi nghe Lý công tử nói vậy, ông mớigiơ tay trái lên đấm đấm vào lưng.
- Úi dào, cái lưng này… Có gì nói đi
- Hai chúng tôi có việc khẩn cấp, muốn xin đến gặp đứcđạo sĩ ạ
Ông cụ già ngước mắt nhìn Hoàng thúc và Lý công tửmột lát rồi nói:
- Chà! Không biết có việc gì gấp thế Gặp đạo sĩ khólắm Dù sao các ông cũng đã đến đây, xin mời lên nhà
Ông cụ vừa nói vừa mở cánh cửa giậu bện bằng nhữngcây muồng nhỏ, bước vào trong sân Hoàng thúc và Lýcông tử buộc ngựa vào gốc cây, bước theo sau
Ông già bước lên nhà trước, vào ngồi ở chỗ góc bếp,
và mời khách ngồi ở phía trên
Lý công tử mời Hoàng thúc ngồi, nhưng Hoàng thúc đếnngồi bên cạnh cụ già còn Lý công tử thì ngồi cạnh Hoàngthúc
- Các ông đã cưỡi ngựa đến đây, đúng vậy chứ gì.Nhưng trước các ông cũng đã có nhiều người không quảnđường sá xa xôi tìm đến để gặp đạo sĩ, và họ đã ở trongcăn nhà này đến mấy tháng, nhừng chờ mãi không gặpđược, họ đành phải quay về
Hoàng thúc hiểu được ý nghĩa câu nói của ông già
- Không phải thế đâu cụ ạ Tất nhiên gặp được đạo sĩ thì
đó là nguyện của chúng tôi Nhưng vì có một vật phảichuyển gấp cho đạo sĩ nên chúng tôi mới phải đi ngựa đếntìm
Ông già tỏ ra không quan tâm gì đến lời nói của Hoàngthúc, mà cứ nói theo cách suy nghĩ của mình:
- Nhiều người đến đây cũng đều nói muốn liên lạc vớiđạo sĩ Nhưng đạo sĩ không muốn gặp ai cả Bây giờ cácông đến đây lại nói muốn trao đồ vật gì đó Không khéo tôilên thưa với đạo sĩ rồi lại bị quở trách cũng nên
Lúc này, Lý công tử lấy ra một bức thư dày cộp và mộtchiếc bọc, mang đến đặt trước mặt ông già
Vốn nét mặt lạnh lùng, ông già nhận các thứ đồ vật vàđặt ở chỗ ngồi gần cửa bếp
Hoàng thúc đưa mắt nhìn về phía chiếc hoành phi treo ởvách dưới Trên bức hoành phi có viết một thứ chữ gì đấylần đầu tiên nhìn thấy, nên đành chịu, không sao hiểu được
Hoàng thúc nghĩ mãi mà không ra, bèn hỏi ông già
- Thưa cụ, chữ viết trên tấm hoành phi kia là chữ gì vậy?Ông già ngoái cổ về phía bức hoành phi, và nói: