1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Hoàng Thúc Lý Long Tường - Khương Vũ Hạc Phần 4 pps

25 325 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 121,54 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đến đây, Lý công tử như sực nhớ ra điều gì, bén quaylại nhìn về phía lăng, nhưng cũng không còn nhận ra gì nữa Vị đạo sĩ hiểu ý, bèn quay lại cười, nói: - Không có gì ngạc nhiên đâu.. Lú

Trang 1

xung quanh Không, nhưng âm thanh đó dường như đangluồn qua các khe núi và tan dần vào trong rừng cây.

Các âm thanh réo rắt, khi dài khi ngắn, khi to khi nhỏ, lúcrầm rộ lúc nỉ non, khi du dương thổn thức, lúc gào xé cõilòng Cả núi rừng chung quanh như đang khóc than cùngtiếng nhạc

Ông già đạo sĩ thỉnh thoảng đưa mắt rời khỏi dây đànnhìn về phía ngôi lăng

Những đàn hạc bay trên không cũng xà xuống ngôi lăngkêu lên những tiếng kêu thổn thức rồi bay đi

Vô số những linh hồn đang yên giấc ngủ sâu trong lăngcũng như đang than khóc

Những ngón tay trắng trẻo của đạo sĩ như đang nhảymúa trên các dây đàn

Một chốc sau, đạo sĩ mới đặt cây đàn xuống, lấy tay tráichống xuống vạt cỏ rồi đứng lên

Đứa cháu nhanh nhẹn cất cây đàn và các đồ tế lễ vàotrong chiếc rổ

Hoàng thúc và lý công tử lau nước mắt đứng bên cạnh

Vị đạo sĩ đã làm cho cả vạn vật trong thung lũng sụt sùirơi lệ, giờ đây đang chậm rãi bước tới chỗ Hoàng thúc, nóivới vẻ thảnh nhiên:

- Chà… các vị đứng lâu chắc mệt Bây giờ chúng taxuống núi ăn sáng đi

Hoàng thúc lấy tay phủi những lá cỏ bám sau lưng đạo sĩ

- Nghe tiếng đàn hát của đạo sĩ Mọi nỗi đau buồn tronglòng chúng tôi đều tiêu tan

Vị đạo sĩ nhìn Hoàng thúc cười, nói:

- Đó là tiếng khóc của kẻ trượng phu!

Đứa bé đi trước, Hoàng thúc đi theo sau Được mộtchốc, Hoàng thúc quay lại nhìn phía sau, bỗng sững ngườilại, cảm thấy hết sức ngạc nhiên, đưa mắt ngơ ngác nhìnxung quanh Lý công tử thấy khác bèn hỏi :

- Hoàng thúc ơi, sao thế? Chúng ta đi chứ

- Lạ quá, rõ ràng hoàn toàn không còn nhận ra conđường lúc chúng ta đến là con đường nào và cũng khôngcòn biết ngôi lăng nằm ở chỗ nào nữa

Đến đây, Lý công tử như sực nhớ ra điều gì, bén quaylại nhìn về phía lăng, nhưng cũng không còn nhận ra gì nữa

Vị đạo sĩ hiểu ý, bèn quay lại cười, nói:

- Không có gì ngạc nhiên đâu Con đường đi đến lăng làcon đường người phàm trần khó tìm thấy Chỉ có tôi vàđứa cháu dẫn đường mới tìm ra được

Trang 2

hồn cao cả nhưng cô đơn kia bị giày xéo dưới gót giày củabọn quan quân nước ngoài thì sẽ hệ trọng biết chừng nào.Một lát sau họ đã trở về ngôi nhà tranh.

Ăn sáng xong, mặt trời đã đứng bóng Được một lúc, Lýcông tử nói với Hoàng thúc:

- Thưa Hoàng thúc, chúng ta rời quán trọ được ba ngàyrồi Bây giờ ta nên trở về thôi

Thời gian trôi qua lúc nào không hay Hoàng thúc cũng

đã trở về với thực tại của mình, bèn chép miệng mỉm cườinói với đạo sĩ:

- Thưa đạo sĩ, chúng tôi xin phép trở về Hai hôm ràyđược nghe nhưng lời quý báu của đạo sĩ và đã làm phiềnđạo sĩ rất nhiều

Hoàng thúc nói xong đứng dậy, Lý công tử cũng đứngdậy theo

Với vẻ buồn đầy lưu luyến, đạo sĩ nói:

- Ước gì các vị ở chơi thêm mấy hôm nữa thì hay quá,nhưng ở đằng ấy còn có nhiều người đang trông mong các

vị nên tôi không dám giữ

Hoàng thúc và Lý công tử vái chào đạo sĩ và bước rasân Đứa trẻ đã dắt ngựa và chờ sẵn từ lúc nào Đạo sĩcũng theo ra tiễn chân

Hoàng thúc và Lý công tử vái chào đạo sĩ một lần nữa

- Xin kính chúc đạo sĩ ở lại bình yên Chúng tôi xin phéptrở về

Hoàng thúc lễ phép cúi chào đạo sĩ nhiều lần.Đạo sĩ đưa tay lên vẫy vẫy với lời chào tử biệt

- Các vị ra đi, tôi mong nhớ nhiều Đường xá xa xôi,chúc các vị thượng lộ bình an À , khi về gặp Tiêu Vĩnh Vạnxin nhắn giùm tôi, nhờ Tiêu Vĩnh Vạn đưa các vị sang đếnđất Cao Ly

Được lời như cởi tấm lòng, Hoàng thúc nói:

- Xin cảm ơn đạo sĩ, chúng tôi xin nói lại với Tiêu đạinhân

- Hoàng thúc ăn ở rất có nhân đức, sang đất Cao Ly hẳn

sẽ được đón tiếp nồng hậu Nhưng trên con đường đời,đâu phải đi đến chỗ nào cũng gặp sự thái bình an lạc Cóthể ở nước Cao Ly, rồi đây trong một ngày không xa nữacái hoạ khôn lường sẽ ập đến

Đạo sĩ cuối cùng căn dặn như vậy

Hoàng thúc và lý công tử một lần nữa bái biệt đạo sĩ vàlên ngựa ra đi Đạo sĩ vẫn còn đúng đó nhìn theo cho đếnkhi bóng hai người khuất sau đỉnh đèo

Trang 3

Đến ngày hôm sau, Hoàng thúc và Lý công tử mới ra đượcđến thuyền đậu ngoài khơi.

Vừa trông thấy Hoàng thúc và Lý công tử,các tráng đinhđứng trên mạn thuyền đều mừng rỡ đón chào như trẻ convui mừng gặp lại bố mẹ

Đã lâu mới gặp các tráng đinh, Hoàng thúc vui vẻ uý lạomọi người Lý công tử vội vã bước trước vào trong khoangthuyền, nhìn thấy Tiêu Vĩnh Vạn rất đỗi vui mừng reo lên:

- Tiêu huynh chắc sốt ruột lắm phải không? Tôi đã đưaHoàng thúc đến gặp đạo sĩ, mãi đến tối khuya hôm quamới về đến quán trọ Các vết thương của Tiêu huynh thếnào rồi?

Tiêu Vĩnh Vạn cũng hết sức vui mừng, vùng đứng dậyreo lên:

- Các vị đi đường xá xa xôi chắc vất vả lắm… Thật quábất ngờ Nhờ thuốc tốt, nên các vết thương của tôi gần nhưlành hẳn rồi

Lúc này Hoàng thúc bước vào khoang thuyền, Lý công

tử mời Hoàng thúc ngồi vào ghế trên và giới thiệu với Tiêuđại nhân:

- Vị này là Hoàng thúc của chúng tôi

Tiêu Vĩnh Vạn đáp lại với một thái độ cung kính:

- Xin kính chào Hoàng thúc Tiểu nhân tên là Tiêu VĩnhVạn thật không ngờ các vị đã cứu sống sinh mạng của tiểunhân, lại còn vì một chút việc nhờ vả nhỏ mọn của tiểu nhân,

đã không quản đường xá xa xôi vất vả ra công giúp đỡ.Tiểu nhân cảm thấy thật xấu hổ trong lòng

Nghe nói vậy Hoàng thúc vội đỡ lời:

- Không có gì đâu, về lai lịch của quý công tử, được sựgiới thiệu của đạo sĩ chúng tôi đã hiểu rõ Các vết thương

Một lát sau Hoàng thúc nói với vẻ hài long:

- Nếu không có quý công tử, làm sao chúng tôi có thểgặp được một vị đạo sĩ siêu phàm như vậy

- Thưa đâu dám ạ

Lý công tử mỉm cười nói như nài nỉ:

- Đạo sĩ có bảo với chúng tôi, nói lại với Tiêu huynh thế

Trang 4

Hoàng thúc cũng khẩn khoản nói thêm:

- Thế nào quý công tử cũng cố giúp cho

Tiêu Vĩnh Vạn nghiêm chỉnh, vui vẻ nhận lời:

- Thưa vâng Tiểu nhân cũng đã nghĩ như vậy và đạo sĩcũng đã có lời Tiểu nhân sẽ đưa quý vị sang đất Cao Ly

Giữa lúc ấy, người lái thuyền bước vào khoang nói:

- Thưa Lý công tử, hôm nay chúng ta phải nhổ neo vàolúc có con nước tối

Lý công tử nhìn Tiêu Vĩnh Vạn nói:

- Tiêu đại nhân Hôm nay chúng ta phải nhổ neo vào connước tối, không có việc gì chứ?

Tiêu Vĩnh Vạn nhìn ra biển một lúc rồi nói:

- Tối hôm nay có gió tây bắc, được đấy

Người lái thuyền ra ngoài lo công việc xuất phát Trongkhoang còn lại ba người Lý công tử quay vế phía TiêuVĩnh Vạn nói:

- Thưa Tiêu đại nhân, nhờ có sự hướng dẫn của đạo sĩ,chúng tôi đã đến viếng lăng Đông Tiên Tiêu đại nhân thunhặt được nhiều hài cốt như vậy thật vất vả quá Lần nàynghe nói Tiêu đại nhân đi sang kinh thành nước Kim vàđang trên đường trở về, có phải thế không?

Câu nói gợi lên trong lòng Tiêu Vĩnh Vạn bao nhiêu bồihồi xúc cảm Anh nói:

- Hai vị đã đến viếng lăng Đông Tiên Thật quý hoá quá.Tôi đã cùng với con trai vị đạo sĩ ra đi rồi trở về Nhưng sựđời đâu phải lúc nào cũng theo ý chúng ta Không còn cáchnào khác, vị ấy đã đi sang nước Mông Cổ Và chỉ còn cótôi trở về một mình Đến giữa đường thì xảy ra cơ sự thếnày

Qua câu nói, Hoàng thúc có vẻ nghĩ ra điều gì, bèn hỏi:

- Vị đạo sĩ đã kể cho nghe và tôi cũng biết được đại thểđôi điều Thế ra quý công tử cùng con trai vị đạo sĩ đã đếnđược vùng biên giới và đã sang cả đến đất Mông Cổ rồiư? Vậy tình hình ở đó thế nào?

Tiêu Vĩnh Vạn đáp:

- Vâng ạ Nhà Tống bề ngoài làm ra vẻ hoà thân vớinước Kim nhưng bên trong lại kích động Mông Cổ đánhnhau với nước Kim và nước Cao Cù Ly Còn ở Mông Cổthì dòng họ Yaryun của nước Liêu do có bất hoà với nướcKim nên đã sang Mông Cổ họp bàn với nước này giành lạiđộc lập cho cố quốc của mình Do vậy vị đạo sĩ đã cho contrai của mình sang nước Mông Cổ thuyết phục nhưng họkhông nghe

Trang 5

- Nghe lời của đạo sĩ, tôi đã hiểu được tình hình và rấtkhâm phục dân tộc Cao Cù Ly đã đấu tranh ngoan cườngbền bỉ để giành lại độc lập và những đất đai đã bị mất.

Nghe vậy, Tiêu Vĩnh Vạn bèn thở dài:

- Nếu mọi việc đều do số phận an bài thì đành chịu.Nhưng đằng này mọi cái lại do con người ta Mưu kế sâuhiểm của những kẻ thống trị Đường, Tống là muốn nắmtrọn thiên hạ trong tay

Được lời như cởi tấm lòng, hoàng thúc bèn nói them:

- Đúng vậy Vị đạo sĩ cũng đã nói.”Pháp gian tắc thươngdân Giáo dục tắc thương quốc” Đạo pháp mà gian tà thìgây đau thương cho nhân dân, nếu truyền bá những giáo lýdung tục cho trăm họ thì sẽ làm tổn hại cả đất nước Cứbằng vào sự thật lịch sử mà xem xét thì thấy các nước giápbiên giới với họ như chúng ta thì thấy triển vọng sau nàykhông lấy gì làm sang sủa

Giữa lúc ba người đang say sưa câu chuyện, quên cảthời gian thì người lái thuyền bước vào:

- Thưa Lý công tử, chúng ta sắp rời bến rồi ạ

- Đã đến giờ rồi sao?

- Vâng Đã đến giờ rồi Nước thuỷ triều đang dâng lênkia

- Được rồi

Lý công tử bước ra khỏi khoang thuyền, nhìn xungquanh Mặt trời đã khuất sau rặng núi phía tây Hình ảnh củatrấn Thanh Châu bao phủ trong ánh hoàng hôn mỗi lúc một

mờ dần trong bóng tối, chỉ còn tiếng sóng vỗ bì bọp hai bênmạn thuyền Bóng dáng lờ mờ của trấn Thanh Châu khôngphải là quê hương nơi cố quốc nên cũng chẳng có gì phải

để phải nặng tình lưu luyến, và nơi sắp đến là nước Cao Lycòn nhiều mới lạ, biết có ai người vui mừng ra đón tiếp ta

? Con thuyền vẫn vô tình lướt trên ngọn sóng Cùng vớibóng tối, cái mất đi lại là nỗi lẻ loi hiu quạnh Biển Đôngmênh mông, muôn vàn những đợt sóng to nhỏ xô tới nhưđang mừng vui chào đón người khách tha phương Lýcông tử đưa mắt đăm đăm nhìn ra biển khơi xa xăm, đắmchìm trong nìêm suy nghĩ miên man

6 NGƯỜI NGAY MẮC NẠN

Trang 6

triều đại Cao Ly (dương lịch 1225) Dưới triều đại Cao Ly

có một vị quyền thần tên là Thôi Trung HIếu, nắm quyền bínhtrong tay Chính sách cai trị đất nước của họ Thôi đến lúc

đó đã duy trì được 60 năm Cách kinh đô Khai Thành củanước Cao Ly khoảng hơn 200 dặm về phía tây có mộtmiền đất gọi là Ủng Tân thuộc An Tây đô hộ phủ (nay gọi làHải Châu) Quan huyện cai quản xứ này là một người têngọi Lý Hoàn Khuê thuộc hàng ngoại thích của Thượngtướng quân Lý Chi Chính

Ủng Tân không phải là một huyện lớn nhưng là một miềnđất thanh bình nằm trên bờ biển phía tây, núi sông tươiđẹp, mặt biển phía trước có rất nhiều đảo lớn nhỏ Vốn dĩnơi đây chỉ có những người dân địa phương sinh sống yênlành với nhau, nhưng mấy năm gần đây đã có nhìều ngườinước ngoài lui tới Có lẽ họ là người lánh nạn từ nướcTống, nước Kim hoặc dân lái buôn đến buôn bán

Trên đảo Xương Lân nằm ngoài khơi Ủng Tân, có mộtngười tên gọi Chu Nhật Thường từ nước Tống sang định

cư và sinh sống bằng nghề chài lưới Người này thỉnhthoảng sang nước Kim hoặc quay lại nước Tống mua bánnhững đồ vật quý giá và khéo đối xử với quan lại địaphương nên đã thu phục nhân tâm khá thành công ChuNhật Thường có quan hệ giao tiếp rất thân mật với cácquan lại địa phương vùng này

Viên thừa lại họ Trương từ sau khi quen biết với ChuNhật Thường, của cải mỗi năm một tăng lên, nay đã trởnên một kẻ giàu có đếm được trên đầu ngón tay của huyệnthành Ủng Tân này Quan tri huỵện Ủng Tân không phảikhông biết việc đó Năm ngoái họ Trương đã xây cất một

tư dinh khá to đập vào mắt mọi người ở bên dưới núiQuảng Đại Sơn Một hôm quan tri huyện Ủng Tân cho gọiTrương thừa lại đến, nghiêm giọng bảo với anh ta:

- Này Trương thừa lại, nhà anh có phép màu gì mà kiếmđược nhiều tiến thế?

Trương thừa lại ít nhiều bị choáng trước câu hỏi đó, bèncung kính chắp hai tay trả lời:

- Bẩm quan, tiện nhân đâu có biết kiếm tiến Tiện nhânchỉ bán một khoảnh đất nhỏ đủ gieo một đấu giống do tổtiên để lại để xây một căn nhà thôi ạ

Nghe vậy, viên quan huyện Lý Hoàn Khuê bèn vuốt chòmrâu dài, nhìn xói vào dáng người và bộ mặt của viênTrương thừa lại Họ Trương mặt choắt, người phì nộn, tongang, da mặt xạm đen, hai xương lưỡng quyền nhô lên,

Trang 7

chuyên ăn của đút lót Bị quan huyện nhìn xoáy vào mặt,Trương thừa lại cụp mắt xuống, cúi đầu.

Quan huyện chép chép miệng, nuốt nước bọt đắng ngắt:

- Người ta đồn về nhà ngươi nhiều lắm rồi đó Liệu liệu

mà tu tâm sửa tính, làm việc cho liêm chính

- Bẩm quan, tiện nhân chẳng biết có việc gì khác Chẳng

lẽ tiện nhân lại không trung thành phụng sự công vụ haysao?

Câu nói dối của Trương thừa lại nghe đến chối cả taiQuan huyện không nói gì, đến một chốc sau bèn bảo:

- Thôi được rồi đó Nhà ngươi lui đi!

- Bẩm vâng

Nói xong Trương thừa lại bước ra ngoài

Quan huyện mấy ngày mới đến huyện đường một lần,còn thì ông vẫn ở thư phòng nhà mình

Mọi công việc lớn nhỏ của một quan chức địa phương,hầu như ông chỉ nghe báo cáo của các viên chức thừa lạirồi đưa ra các mệnh lệnh tại nhà mình

Trương thừa lại từ chỗ quan huyện đi xuống, bước vàophòng làm việc của mình, bỗng nghe thấy người sai gia hôlớn: “Quan lớn hồi gia!”

Trương thừa lại cúi xuống liếc mắt nhìn, trông thấy quanbước xuống các bậc tam cấp của huyện đường, theohướng về nhà quan, bèn lẩm bẩm một mình:

- Mẹ kiếp, tội tình gì nào? Người ta cất nhà to, kiếmđược tiền hay không thì việc gì đến mày mà cứ lảm nhảm.Chẳng nhẽ tiền tao kiếm được lại bảo đưa cho mày à?

Người sai nah đi ngay ngang qua bên cạnh, ngỡ làTrương thừa lại trông thấy mình nên lầu bàu điều gì đó, bènhỏi:

- Thưa quan thừa lại có lời gì vậy?

Trương thừa lại nét mặt hầm hầm nhìn người sai nha,nổi cáu quát to:

- Thằng này, ai khiến mày, cút đi!

Người sai nha đã có tuổi, bị mắng cụt hứng, lủi thủibước đi Giữa lúc ấy, có một người sai nha khác chạy xộctới, nói với viên thừa lại họ Trương:

- Thưa quan thừa, chủ nhân Chu Nhật Thường ở đảoXương Lân đến tìm quan thừa

Trương thừa lại đang cau có mặt mày, nghe được tin đóbỗng mừng ra mặt, bèn đáp:

- Vậy bảo ông ta vào đi

Một chốc sau, Chu Nhật Thường đến trước mặt thừa lại

Trang 8

Trương thừa lại vừa trông thấy Chu Nhật Thương,tưởng như chờ đã lâu lắm:

- Lâu quá rồi nhỉ Đang định đến thăm Chu chủ nhân thìChu chủ nhân đã đến

Chu Nhật Thường liếc nhìn khắp lượt bên trong huyệnđường một chốc rồi nói:

- Thôi hãy dừng công việc lại đã Chúng ta ra ngoài mộtchốc đi Ngồi trong huyện đường nói chuyện e không tiện

Ta đi kiếm chỗ nào làm một chén nói chuyện cho vui.Hai người bước ra khỏi huyện đường đi vào một quánrượu có tên “Thủ Hải quán” nằm trong một con hẻm phíasau huyện đường

Người nữ chủ quán mau mồm mau miệng, đon đả ragặp Trương thừa lại và Chu Nhật Thường đưa vào phònglớn

- Quan thừa lại lâu rồi chẳng đến quán của thiếp Lâunay chắc bận lắm chứ gì Chu chủ nhân cũng lâu lắm khôngthấy lại Chắc ở nơi khác có chỗ tươi mát hơn phải khôngnào?

Người nữ chủ quán Thu Hải này mới khoảng ba mươi,khá nhan sắc nên rất nổi tiếng trong làng tửu quán lại ăn nóirất có duyên nên Chu Nhật Thường cứ trông thấy chủ quán

là thèm đến rỏ dãi, chân tay ngó ngoáy không yên

- Tôi mà không đến với cô chủ thì còn biết đi đâu Lâunay hơi bận nên không đến được

Nữ chủ quán túm gấu váy bước lên sàn gốc, mở toangcửa, mời hai người lên Bước vào phòng, hai người chụmđầu vào nhau, định nói chuyện kín hở gì đấy/

Nữ chủ quán liếc mắt nhìn Chu Nhật Thường rồi lại nhìnTrương thừa lại, mỉm cười nói:

- Úi chao, quan hệ giữa hai vị thật thắm thiết Cứ gặpnahu lúc nào cũng thấy thầm thì to nhỏ đến say sưa

Nữ chủ quán nói xong bước ra ngoài, có lẽ muốn để chohai người nói chuyện với nhau được tự nhiên Chị ta gọiBa-uy, người làm thuê, đến và bảo:

- Này Ba-uy, sửa soạn ngay mâm rượu Hôm nay cókhách quý đến, nhớ làm cho thật đặc biệt nghe

Đến lúc này, Trương thùa lại mới lái câu chuyện sanghướng khác:

- Chu chủ nhân này, tình hình nay khác rồi Lão già trihuyện gặp cứ bảo tôi có tài kiếm tiền

Vẻ mặt của Trương thừa lại trông đến thiểu não, căngthẳng Chu Nhật Thường sau khi nghe trường thừa lại nói

Trang 9

có hỏi làm sao kiếm được nhiều tiền thì cũng là để biết vậy.Cái chính là mình phải mang đến cho lão một ít Thế thì có gì

mà phải lo Cái đáng lo là đã đâm lao thì phải theo lao.Trương thừa lại nghe Chu Nhật Thường nói vậy, tỏ vẻkhông đồng ý, bèn nói:

- Chu chủ nhân biết đấy, tôi thì làm gì có tiền Nếu có tiềncho lão ấy, thà đi mua đất còn hơn

- Chà quan thừa có lòng tham hơi quá đấy Món tiền bọ

ấy, lại làm một chuyến là xong thôi mà

Trương thừa lại có vẻ như vẫn chưa yên lòng vì câu nóicủa quan huyện

- Chắc là lão ta đã nghe kẻ nào ton hót điều gì.Chu Nhật Thường dằn giọng bảo:

- Thôi đừng có lo lắng nữa!

Nhưng Trương thừa lại vẫn thấp thỏm:

- Thực ra trong lòng tôi vẫn còn một nỗi chưa yên Khi tôiđến mà ông già họ Trịnh trong hẻm núi Nhật Tiền Hoa đểthúc nợ, thấy thái độ của ông già có hơi khang khác

Ông già Trịnh có tên là Trịnh Nhân Hưng Ông sống bênngoài cửa Đông, và cũng là chỗ khá quen biết với ChuNhật Thường

- Cái gì? Lão ấy làm sao?

- À không Có lẽ lão già ấy đã thậm thụt bẩm báo gì đóvới lão quan huyện cũng nên

- Cái ông già chết tiệt ấy đã nói những gì khiến quanthừa phải sợ như vậy?

- Không phải thế đâu Tại tôi thúc nợ lão ghê quá Tôibảo với lão nếu không trả được nợ, thì gán đứa con gáicho tôi Lão già phát khùng lên, bảo với tôi: Không được,nếu thế thì ông hãy cắt cổ tôi đi!

Nói xong, Trương thừa lại cúi mặt nhìn xuống đất Thấyvậy, Chu Nhật Thường bèn nói:

- Quan thừa lại làm quan trị vì xứ sở này, thế mà lão già

dở hơi ấy chỉ nói có một câu như vậy đã cuống lên Lão giàchết tiệt ấy để tôi trị cho Còn đứa con gái, quan thừa cứchiếm đi

Trương thừa lại nghe nói có vẻ bùi tai

- Nhưng mà Chu chủ nhân có diệu kế gì vậy?

- Diệu kế gì à? Cho lão ta về chầu Diêm vương! Khôngcần phải tốn kém ma chay làm gì Cứ vứt lão xuống biểntây, thế là xong Cái biệt tài ấy chưa phải là ngón cao nhấtcủa Chu Nhật Thường này đâu nhá!

Nhưng Trương thừa lại lắc lắc đầu:

Trang 10

này biết được sự thật sẽ không thể quên được mối thù cha

và sẽ không theo ta” Nghĩ như vậy nên Trương thừa lại tỏ

ra chần chừ

Hiểu được điều đó, họ Chu bèn nói:

- Quan thừa không phải bận tâm Tôi sẽ làm gọn lão ấyđến quỷ thần cũng không hay biết Quan thừa cứ yên tâmchiếm lấy đứa con gái Hãy làm tới lên

Lúc này Ba-uy mở cửa và bưng mâm rượu vào.Mâm rượu đặt ở giữa, hai người ngồi đối diện nhau,vừa uống được vài tuần rượu Chu Nhật Thường bèn kề tai

họ Trương thì thầm điều gì đó

Một chốc sau, Trương thừa lại mới mỉm cười Bộ mặt y

lộ vẻ nham hiểm Y mở miệng nói:

- Rất tốt Quả là mưu cao bậc nhất

Chu Nhật Thường rung đùi đắc ý:

- Việc này vốn dĩ không phải bổn nghiệp… Nhưng thôi,quan thừa đừng bận tâm

Cả hai tên thế là đã bày xong kế ác

Núi Hoa Sơn tuy không cao nhưng phong cảnh hữu tìnhnên thơ, nằm ở phía đông, gần huyện thành ủng Tân, nênngười dân ở đây đều xem như là ngọn núi sau làng củamình, thường hay lên xuống vui chơi, giải trí Bên dưới núiHoa Sơn có một ngôi nhà ngói lớn Người chủ của ngôinhà này khoảng ngoài năm mươi tên là Trịnh Nhân Hưng.Ông Trịnh là người giàu có trong huyện này Đây là ngôinhà của một gia đình có học thức, do tổ tiên bao đời truyềnlại cho Nhưng chẳng biết nó đã hết thời vận rồi hay sao

mà người trong gia định hay đau ốm luôn, cửa nhà ngàymột sa sút Ông cụ tổ ba đời của họ Trịnh vốn là người trênđảo Giang Hoa, làm quan to trong triều, sau về sống ở quênhà, vui với cuộc đời còn lại trong cảnh trăng hoa tuyếtnguyệt Không biết có phải vì quen với nếp sống của tổ tiênhay không mà ông già Trịnh sáng nào cũng leo lên núi HoaSơn rồi lại ra bãi biển thưởng thức phong cảnh thiên nhiên.Lòng người trên cõi đời này thật khó lường; thấy nhàngười ta phẳng lặng thì muốn ném sóng gió vào, thấyngười ta khá giả lên thì lòng dạ bứt rứt Có lẽ tại số kiếphay chăng mà mấy năm lại đây thuyền của nhà ông Trịnh điđánh cá cứ ra đến biển là bị hư hại Nhưng đâu chỉ có thế.Họa vô đơn chí! Nợ của chỗ bạn bè thân đã trở thành mầmgây họa Mọi cơ ngơi gia sản của ông đã bán sạch chỉ cònlại gian nhà để ở Một mảnh đất còn lại cũng rơi vào tayTrương thừa lại mà vẫn chưa trả hết nợ Với lòng tham vô

Trang 11

ngày Mấy năm trước đây, bà vợ ông đã qua đời Ông giàchỉ còn một mụn con gái có tên là Anh Cơ Anh Cơ mườichín tuổi sống trong cảnh cô nam, độc nữ nên gia đình rấtđỗi quạnh quẽ Ngày ngày ông dạy cho con gái học chữnghĩa, học các lễ nghi, lấy đó làm nguồn vui lúc tuổi già.Toàn bộ gia sản của ông đã bị Trương thừa lại cướp sạch

mà hắn vẫn còn chưa thỏa lòng Hắn đòi phải gán con gáilàm vợ lẽ cho hắn Ông già nghe hắn nói vậy phẫn uất nhưmuốn phát điên Một cái thằng thừa lại nhãi ranh, mấy nămtrước đây còn chưa dám ngồi trước mặt ta, thế mà bây giờhắn dám ngạo mạn bảo ta nộp con gái yêu quý của ta chohắn Cơn phẫn uất của ông già không nén chịu được nữa

đã nổ tung nữa

Song mỗi khi nhìn thấy cô con gái Anh Cơ, ông già họTrịnh lại quên hết mọi nỗi ưu phiền Ngôi nhà ngói to nhưtấm lưng con cá voi mà các gian bên trong đều trống trơn.Chỉ có gian ngoài hiên và gian lớn là hai bố con ở, cảnhcàng vắng vẻ thê lương Tiết trời tháng sáu giữa hè, suốtngày ông già Trịnh ngồi đọc sách ở gian nhà ngoài, đến tốibụng đói, mới vào nhà trong

Nghe tiếng ho của bố, cô con gái Anh Cơ đang làm cơmtối trong bếp, ngoái đầu ra ngoài cửa

- Bố ơi, đã quá bữa rồi

- Bố đã đói đâu con

Ông bố vừa nói, vừa lấy tay phải đấm đấm sau lưng,bước vào nhà trong

- Bố ơi, bố đợi con một tý Con sẽ bưng mâm lên để bốdùng cơm tối

- Ừ, ừ

Ông già Trịnh đăm chiêu nhìn chiếc áo đặt trong phòng

do con gái khâu lấy

Đây là chiếc áo của con Cũng là áo lụa mà sao trôngthương tâm quá

- Thương tâm quá con ơi Nếu mẹ con còn sống chắckhông đến nỗi này Ta không sắm nổi được bộ áo tươm tấtcho đứa con gái một của ta… Thật là khốn khổ cho cái thânta!

Trong lúc ông già than thở thì Anh Cơ đã bưng cơm tốilên đặt trước mặt, và mời bố:

- Mời bố dùng bữa tối ạ

Bữa cơm tối có một con cá song nướng và ít rau rừng

- Rau rừng ở đâu mà ngon thế con?

- Hôm nay, con lên núi Hoa Sơn hái về để bố thưởng

Trang 12

trước rồi Có nhiều kẻ lạ mặt thường tụ tập về xứ huyệnnày Con lên núi như vậy, sẽ làm gai mắt bọn chúng đấy.

Ông lão họ Trịnh nghĩ đến thái độ bất lương của viênthừa lại họ Trương, trong lòng cảm thấy lo lắng

- Bố ơi bố đừng lo lắng làm gì

Anh Cơ mở nắp bát cơm

- Bố ơi, mời bố xơi cơm Đã quá bữa rồi

- Ừ, bố con ta cùng ăn đi con

- Để con thắp cây đèn dầu lên bố nhé

Trong nháy mắt, giữa lúc Anh Cơ châm đóm thắp đènvừa định đặt xuống mâm cơm, bỗng nghe bên ngoài sânvang lên một tiếng “xoảng”!

Ông già Trịnh đang và miếng cơm, cảm thấy có điềukhông bình thường, bèn to tiếng hỏi:

- Ai đấy?

Anh Cơ sợ hãi đến ngồi sau lưng bố

Vừa lúc ấy, ở ngoài sân nghe có tiếng người lào xào.Một bọn người lấy khăn tay bịt kín mặt, chỉ chừa hai conmắt, ào vào nhà

- Cái gì thế này? Các người là ai?

Bọn bất lương đến túm gáy ông già họ Trịnh đang địnhđứng dậy bước ra Chúng hô lớn” Đứng yên không đượcđộng đậy!”

Tên cầm đầu bọn bất lương che kín mặt uy hiếp ông giàTrịnh xong, bèn quay lại nhìn lâu la, ra lệnh:

- Bọn bay đâu, vào trói lão già và đứa con gái kia lôi đicho ta!

- Đứng im Bố con nhà mày đã mắc tội lớn không sốngđược đâu!

Bọn lâu la không chút nể nang, dùng dây chão trối gôông già Trịnh và cô con gái lại rồi lôi hai người ra nhét vàotrong một chiếc kiệu được phủ kín

- Bố ơi!

Bọn ác ôn lấy khăn tay nhét vào mồm Anh Cơ đang kêukhóc thảm thiết và mồm ông già Trịnh vẫn chưa hết nỗibàng hoàng, khiến hai bố con đến thở còn không nổi chứđừng nói chi đến chuyện kêu to

Ngày đăng: 22/07/2014, 16:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm