nhà ông gìa Trịnh không xa nói rằng ông ta thấy đêm hômqua có một toán người ăn vận giống như một lũ cướp đãbắt ai đó nhốt lên kiệu rồi khiêng đi.Bà cụ già họ Hồng này không giấu nổi nỗi
Trang 1- Nhờ ơn phù hộ Các vị đã cứu sống bố con tôi Chúngtôi lại còn làm phiền quý vị như thế này thật là không phảilắm.
- Không có gì đâu Cứu giúp nhau trong lúc hoạn nạncũng là lẽ thường tình của con người ta ở đời thôi mà
Ông già Trịnh đưa mắt liếc nhìn Hoàng thúc đang ngồinói chuyện nhỏ nhẹ, cảm thấy Người là một bậc quý nhânchứ không phải chỉ là một người thường, bởi phong độcao thượng của người, bởi ấn tượng và tiếng nói ôn hòa,
ấm áp mà thanh cao của Người
Cô con gái Anh Cơ đang ngồi khép nép một bên cũngtrộm nhìn Hoàng thúc Người là ân nhân đã cứu sống hai
bố con mình Cô nghĩ vậy, nên đối với cô, có lẽ Ngườikhông giống như một người nước ngoài, một người xa lạ
Vào lúc ấy, đôi mắt của Hoàng thúc và đôi mắt của Anh
Cơ tình cờ gặp nhau Hoàng thúc bỗng tỏ ra bối rối
Song có vẻ như hai bố con ông già đã xóa đi tất cảnhững mặc cảm ấy, bởi lẽ những gì diễn ra chẳng phải đãhết sức rõ ràng đó sao Hai bố con cúi đầu, mắt nhìn nhưdán xuống nền nhà
Hoàng thúc như đọc đuợc những ý nghĩ trong lòng củahai bố con
- Điều hiện giờ làm cho tôi ngạc nhiên là hình ảnh củaquý nương sao mà giống như hai giọt nước với hình ảnhcủa một tiểu thư mà tôi đă từng quen biêt ở đất nướcchúng tôi Đúng như vậy, nên lần đầu gặp gỡ, tôi cứ ngỡmình nhìn lầm
Nghe nói vậy, hai cha con thở phào nhẹ nhõm Lúc ấy,ánh mắt của Hoàng thúc và của cô gái lại bắt gặp nhau Côgái mỉm cười, cúi nhìn xuống đất Chao ôi, hình ảnh củanàng sao mà giống hệt hình ảnh của Ngô Anh Cơ, một tiểuthư mà ta đã tùng bịn rịn chia tay ở Thuận Hoá làm vậy!Đúng rồi không sai, đây là hoá thân của Ngô Tiểu Thư
Trang 2- Bố ơi, bố có làm sao không?
- À, bố không việc gì Bố không bị gãy chân, gãy tay, thế
là may lắm rồi
Hoàng thúc nhìn những chỗ bị dây thừng thít chặt trêncánh tay, trên ống chân còn để lại những vết máu ứ tímbầm như sực nhớ ra điều gì, bèn móc trong túi lấy thuốc ra,đặt trước mặt ông già
- Lão nhân hãy lấy thuốc này đắp vào những chỗ ứ máu,
sẽ khỏi ngay thôi
- Thế này thật phiền quý vị quá
Ông già đưa hai tay ra đỡ gói thuốc và chuyển cho AnhCơ
Anh Cơ vẫn cúi mặt nhìn xuống, đưa hai tay đỡ lấy góithuốc bố đưa cho
Giữa lúc ấy, ngoài phía cổng có tiếng người nói lao xao.Một lát sau, Tiêu Vĩnh Vạn và Lý công tử bước vào sân,theo sau là ba con người bị trói do tráng đinh giải về
Ba tên bị bắt quỳ xuống sân
Tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía đó.Bằng một giọng nghiêm khắc, Tiêu Vĩnh Vạn ra lệnh:
- Thằng bất lương kia, mày hãy ngước đầu lên nhìn ônggià
Chúng không cất nổi thân mình đã bị trói chặt Khó khănlắm chúng mới ngước nổi đầu lên Ánh mắt của tên thừa lại
họ Trương vấp phải ánh mắt của ông già
Gã họ Trương và hai tên sai nha vừa nhìn thấy ông lãovội cúi gằm mặt xuống đất Ông già Trịnh đưa ánh mắt oánhận nhìn y Ông nhéch mép như tự nói một mình: “Đồ quân
lẽ tự nhiên sẽ phải về ở với hắn và hắn sẽ nghiễm nhiêncướp gọn cả gia tài của ông họ Trịnh Cả ngôi nhà lớn kiacũng sẽ nằm gọn trong tay hắn…
Trang 3Vạn, nên hắn mới phải cụp tai như thế kia.
Bình nhật, Hoàng thúc rất điềm đạm Nhưng hôm nay lạinghe tường tận câu chuyện, Người không nén nổi cơnphẫn nộ, bèn quay sang Lý công tử
- Lý công tử hãy sai hai tráng đinh sang lôi cổ tên ChuNhật Thường về đây để đối chất với tên kia
Ánh mắt hai bên vừa gặp nhau, Chu Nhật Thường tỏ vẻvẫn còn muốn theo đuổi kế hoạch nào đó để được sốngsót Hai mắt hắn ứ lệ, chảy lăn xuống mặt Còn Trươngthừa lại, thường ngày hay to tiếng quát tháo, đồng loã vớiChu Nhật Thường tiến hành những vụ cướp biển, và bảnthân hắn cũng đã từng đi ăn cướp một mình may mà cònđược vô sự Bây giờ hắn tỏ vẻ buồn bã, coi như ngày tàncủa hắn sắp kết thúc Đầu hắn cúi gầm xuống đất Nhìncảnh tượng đó, Tiêu Vĩnh Vạn hỏi :
- Trong chúng mày, đứa nào chủ trương đi ăn cướptrước?
Tên Thừa lại và Chu Nhật Thường vẫn cúi gục đầuxuống đất im lặng
Tiêu Vĩnh Vạn đã nghĩ ra rồi Xét tất cả các mưu gian màchúng đã bày ra tối hôm qua thì có nhiều chứng cớ cho thấyChu Nhật Thường là thủ phạm, còn Thừa lại họ Trương làđứa đồng loã với mưu gian lường gạt của tên kia
- Chu Nhật Thường, đầu tiên chính mày đã lừa phỉnh tênthừa lại họ Trương kia để bày trò ăn cướp, có phải không?
- Dạ thưa, không phải thế
Tên thừa lại họ Trương nghe Chu Nhật Thường nói vậy,bèn ngước đầu lên nhìn hắn với cặp mắt căm thù
Hoàng thúc lắc đầu nói:
- Tướng mạo của tên kia trông rất bất nhân Thừa lại họTrương, nhà ngươi ăn bổng lộc của nhà nước, mà khôngbiết phận trung thành đã là có tội rồi Đằng này làm sao nhàngươi lại đang tâm cấu kết với bọn cướp tàn ác vô đạo, đi
ăn cướp của lương dân như vậy?
Thừa lại họ Trương cúi đầu gập xuống đất van lơn :
- Thưa, tội con đáng chết, chỉ dám mong được tha cholần này
Trang 4ngươi Thế nhưng, tội của nhà ngươi và của tên kia là quánghiêm trọng, cho nên ta phải tâu lên triều đình xem xét.
- Thừa lại họ Trương chừng như đã hiểu tất cả, đầu hắncúi gằm xuống đất, nín im thin thít
Hoàng thúc nhìn Tiêu Vĩnh Tường đang đứng bên cạnhnói:
- Tiêu đại nhân, thế này thì ta phải đưa nhanh tất cả bọncướp lên thuyền và chở vào trấn Ủng Tân ngay thôi
- Thưa vâng!
Lý công tử cũng quay sang Tiêu Vĩnh Vạn:
- Tiêu huynh xem, chúng ta có cần để lại một số trángđinh của chúng ta trên đảo này không?
- Vâng đúng thế, chúng ta cần để khoảng năm người đểcanh gác nơi đây
Các tráng đinh áp giải Chu Nhật Thường, Thừa lại họTrương và khoảng hơn ba mươi tên lâu la lên thuyền, đứngcanh giữ chúng đồng thời đưa ông già và Anh Cơ vàokhoang trong
Sau khi mọi công việc sắp xếp xong xuôi, thuyền nhổneo, nhằm hướng trấn Ủng Tân xuất phát
Mặt trời tháng sáu từ phía đông nhô lên tỏa chiếu xuốngmặt đất, cái nóng đã bắt đầu bốc lên hầm hập Đó đây,dưới bóng cây trong các sân nhà, trẻ con cởi trần trùngtrục, chơi đùa say sưa với các trò chơi của chúng Nhữngcon chó nằm cạnh đấy lè lưỡi thở hổn hển, chứng tỏ mớisáng sớm mà trời đã nóng như một cái nồi rang
Thông thường quan huyện Ủng Tân không ra côngđường vào những ngày nắng nôi như thế này Nhưng hômnay quan huyện lại ra xem xét các công việc lớn nhỏ cònđọng lại chưa xủ lý xong
Quan huyện cho gọi một sai nha đến hỏi:
- Thừa lại họ Truơng chưa đến à?
Người sai nha quỳ phủ phục, đầu gục xuống
- Dạ thưa quan lớn, chưa đến ạ
Quan huyện chau vầng trán, khiến cho khuôn mặt củaông vốn đã nhăn nheo càng nhăn nheo thêm
- Tại sao bây giờ chưa đến? Bây đâu, đến nhà thừa lại
họ Trương xem sự thể ra sao rồi về báo cho ta biết!
- Bẩm vâng
Người sai nha trực phiên cử một anh lính đi thăm dò.Vừa lúc ấy, một người lính đưa một bà lão đến trướcmặt người sai nha trực phiên
Bà lão này là người bà con với ông già họ Trịnh Bà ta
Trang 5nhà ông gìa Trịnh không xa nói rằng ông ta thấy đêm hômqua có một toán người ăn vận giống như một lũ cướp đãbắt ai đó nhốt lên kiệu rồi khiêng đi.
Bà cụ già họ Hồng này không giấu nổi nỗi lo lắng, đãđem chuyện này kể lại cho người lính tuần đi ngang qua, vàtiếp tục tìm kiếm tứ phương Nhưng lạ lùng thay, không thểnào biết được hành tích của bố con ông lão họ Trịnh, do đó
bà đã đến cửa quan để bẩm báo việc này
Người sai nha trực phiên sau khi nghe hết đầu đuôi câuchuyện đã trình lên quan huyện
Quan huyện rất đỗi sửng sốt
- Nhà ngươi nói cái gì?
- Hiện nay bà lão họ Hồng đang chờ ngoài kia là chỗ bàcon với nhà ông lão Trịnh, đã cùng với một lính tuần tra họKim của huyện đường chúng ta đi tìm khắp mọi nơi, nhưngvẫn không tìm ra tung tích ông già và cô con gái Theo lờimột ông già nhà bên cạnh, thì hai bố con ông lão đã bị mộtbọn cướp bắt cóc mang đi rồi
Quan huyện nghe đến đây, bỗng có một dự cảm khácthường Tại sao thừa lại họ Trương vẫn chưa thấyđến.”Con quạ vừa bay, quả lê đã rụng”
Việc này thế tất có liên quan đến những lời đồn đại vềquan hệ tài sản mờ ám giữa y với ông già Trịnh mà quanhuyện đã nghe được và đã có lần nhắc nhở y Nếu ngộ nhỡhắn mang danh một quan chức nhà nước mà làm điều thấtđức với bố con ông lão, thì… Quan huyện suy nghĩ miênman rồi ra lệnh cho quan đô giám họ Phác, là người cótheo dõi về những lời dị nghị này phải dò tìm tung tích củahai bố con ông già họ Trịnh
Thời gian từng khắc, từng khắc trôi qua, nhưng khôngmột người nào tìm ra được tung tích của họ
Giữa lúc Quan huyện không còn cách nào khác, đã dứtkhoát quyết định dán yết thị khắp nơi và trình báo việc nàylên An Tây Đô hộ phủ, thì viên nha lại trực phiên chạy đến:
- Thưa quan lớn, có một vị là Lý Long Tường, Hoàngthúc của một đất nước có tên Đại Việt Hoàng quốc đã đưatheo hai mươi mốt người thân nhân đi thuyền đến xin cư trúvĩnh viễn tại xứ sở của chúng ta Hiện nay thuyền đang đậu
ở cửa lạch trước Các vị ấy đã tìm đến xin gặp và báo vớiquan lớn nhiều sự việc
Trước việc này, quan huyện cảm thấy rất khó nghĩ Giữalúc có việc rắc rối xảy ra bất ngờ, đang phải dốc sức vàođây như thế này, nếu không phải là Quốc khách, ai đến
Trang 6Đại Việt đến đây xin định cư à?
- Thưa đúng như vậy
Quan huyện tỏ vẻ không sốt sắng gì, bèn chép miệngnuốt nước bọt đắng nghét
- Vậy đưa các vị ấy vào đây
Người sai nha hướng dẫn ba người khách đến trướcmặt quan huyện
Tiêu Vĩnh Vạn bước đến trước mặt quan huyện lễ phépcúi chào
- Xin vấn an quan lớn Ngài Lý Long Tường, Hoàng thúccủa nước Đại Việt cùng công tử Lý Quân Tất và các vịtrong hoàng tộc muốn xin đến quý quốc để sinh sống Rấtmong quý quốc bao dung cho đuợc định cư
Quan huyện chăm chú nhìn họ Vẻ mặt và hình dáng củanhững người ngày trong giống người nước Cao Ly Chợtnghĩ ra điều gì, quan huyện nói :
- Các vị đi đường xá xa xôi chắc vất vả lắm Tôi đuợcbiết Hoàng Quốc Đại Việt là một nước ở phía Nam xa xôi.Xin muốn biết Đức Hoàng thúc tôn quý sao lại tìm đến tậnnước chúng tôi
- Xin lỗi cùng quý vị Tôi là Lý Long Tường, Hoàng thúccủa nước Đại Việt Ở nước chúng tôi giờ đây Vương triềunhà Lý đã suy vong, được thay bằng triều đại nhà Trần.Không còn cách nào khác, tôi đành phải rời bỏ cố quốc ra
đi Tôi đã quyết tâm đến đây, gởi thân nơi quý quốc, mộtđất nước mà tôi hằng ngưỡng mộ bấy lâu nay
Lý công tử cũng tiến lên phía trước chào quan huyện :
- Tôi là Lý Quân Tất
Quan huyện vuốt vuốt bộ râu, hết nhìn người này lại quaysang nhìn người khác
Rõ ràng vị Hoàng thúc có diện mạo đoan chính, phong
độ cao thượng đáng để nhiều người chiêm ngưỡng.Quan huyện có thói quen không bỏ đuợc là khi nóichuyện thường hay vuốt râu Ông vuốt vuốt bộ râu dài mộtchặp, ho khan một tiếng rồi nói:
- Xin mời Hoàng thúc lên đây ngồi
Ông mời Hoàng thúc ngồi lên ghế trên bên cạnh mình.Người lính hầu mời Hoàng thúc ngồi trên tấm đệm bọclụa
- Xin cảm ơn sự hậu đãi của quan huyện
Hoàng thúc bước lên chỗ ngồi, lễ phép quay sang quanhuyện, mỉm cười bày tỏ niềm kính trọng
- Không có gì đâu Hoàng thúc quá lời
Trang 7nhiên là điều quan trọng Nhưng có một chuyện khẩn cấpxin được thưa ngay cùng quan lớn.
Quan huyện nghe nói vậy bèn nghĩ đến chuyện khẩn cấpđang đè nặng trong lòng Nếu không tìm ra được tung tích
bố con ông già họ Trịnh và chỗ ẩn náo của Trương thừa lại,thì bản thân mình là người cai quản địa hạt này bị mất thểdiện đã đành lại còn phải chịu trách nhiệm nặng nề Nỗikhổ tâm ấy lại dấy lên dày vò tâm can ông
- Quý ông có nói đến chuyện khẩn cấp, vậy là chuyện gì?
Có yêu cầu gì không?
- Không ạ Chúng tôi không có yêu cầu gì Chỉ xin hỏi ởđịa hạt này, có ai là thừa lại họ Trương và có người nàotên là Trịnh Nhân Hưng không?
Đó là những việc trọng mà bản thân quan huyện đang cốsức tìm cách để nắm biết Ông tỏ vẻ sốt ruột bèn nói:
- Vâng có đấy Thế ra các ông biết những người đó à.Tiêu Vĩnh Vạn thuật lại những việc mà họ đã làm đêmhôm qua và cho biết hiện nay toàn bộ bọn tội phạm đã bịtrói lại đưa lên thuyền áp giải về đây; và ông già họ Trịnhcùng cô con gái đã được cứu thoát
Quan huyện bất ngờ nghe được những điều do TiêuVĩnh Vạn kể lại, tỏ vẻ rất áy náy Ông trút một hơi thở dàinhẹ nhõm
- Tiểu quan có thiếu sót, suýt mang hoạ lớn Cũng maynhờ có quý nhân từ nơi xa xôi đến cứu giúp cho, nếu khôngnỗi bất hạnh chắc khó lườn Sự việc xảy ra quá đột ngột,
đã làm cho cả huyện trấn suýt bị náo động lên May nhờ cóquý vị giúp đỡ hộ cho một việc lớn lao như vậy Công ơn tolớn đó biết lấy gì để đền đáp lại quý vị
Hoàng thúc nhìn viên quan huyện:
- Thưa đâu dám Chúng tôi là những người xấu số, xinđến nương nhờ quý quốc, thấy xảy ra những chuyện chẳnglành mà lòng cứ bức rứt không yên
Tiêu Vĩnh Vạn nói với Hoàng thúc:
- Thưa Hoàng thúc, bọn cướp nay còn ở trên thuyền, vậyxin cho dẫn độ chúng đến đây để trao lại cho quan huyện,
- Quan huyện khiêm nhường quá.Tất nhiên chúng tôi áp
Trang 8Hoàng thúc lại nhìn Lý công tử và Tiêu Vĩnh Vạn:
- Theo lời của quan huyện, vậy hai vị hãy đi cùng với các
vị quan viên trong huyện đường ra bến thuyền bàn giao bọncướp
Quan huyện không giấu nổi nỗi vui mừng, song cũng biếtrằng sau khi việc mong đợi của huyện mình đuợc đáp ứngrồi, không thể không nghĩ đến việc phải đối xử như thế nàovới những người ngoại quốc đến xin cư trú ở đây
Quan huyện quay về phía Hoàng thúc nói:
- Tôi thật có nhiều điều thất lễ với các vị quý khách từnơi xa xôi đến đây Chỉ mãi lo bàn đến những việc khẩncấp của bản quan mà quên khuấy đi mất những điều bậntâm của quý khách
Nói đoạn, quan huyện gọi một người nha lại đến ra lệnh:
- Nhà ngươi đi nhanh đến nhà khách ngoài cửa đông,sửa soạn phòng để 21 khách ở, nhà người còn phải dọndẹp thật sạch sẽ phòng sang để chuẩn bị đón Hoàng thúcđến đó Nghe rõ chưa?
Quan huyện nhìn Hoàng thúc nói:
- Đón tiếp một vị thượng khách như thế này thì quá sơsài, bản quan rất lấy làm áy náy trong dạ Dám xin Hoàngthúc lượng thứ cho Trời nóng nực, xin mời các vị hãy uốngmột ngụm nước mật ong này cho mát người Xin mời quý
vị ngồi
Họ vừa định ra đi, phải quay trở lại Đứa tiểu đồng chầnchừ, vẫn bưng chiếc khay trong đặt bát nước mật ongđứng nguyên tại chỗ Tiêu Vĩnh Vạn nhìn lên quan huyện:
- Xin cảm ơn quan huyện Công việc gấp quá, nếu cứđứng thế này thì thật là thất lễ
Nói đoạn, bèn bưng lấy bát nước mật ong uống ừng ựcmột hơi hết sạch
Lý công tử vốn tính e dè vì có Phác đô giám đứng bên
Trang 9Quan huyện nhận thấy họ là những người tài trí, chấtphác và đáng tin cậy như vậy nên rất hài lòng Ông nhìnđăm đăm về phía họ, rồi quay sang nhìn Hoàng thúc nói:
- Hoàng thúc có được những vị tùy tướng tốt quá Vượtqua được quãng đường dài hàng mấy vạn dặm, đến đượcnơi đây an toàn thế này cũng là nhờ có những con ngườitài ba thao lược như vậy
- Quan huyện quá khen
Một đứa tiểu đồng cầm chiếc quạt to đến, quạt sau lưngHoàng thúc và quan huyện
Từ nãy đến giờ do mải mê công việc, họ đã quên đi cáinóng oi bức, nay có gió từ chiếc quạt tỏa ra, họ mới bắtđầu cảm thấy nóng Có lẽ vì vậy mà những giọt mồ hôi lấmtấm như những giọt châu đã bắt đầu chảy từ trên tránxuống
Các tiểu đồng dùng bàn tay nhỏ bé đưa những chiếckhăn tay lên lau mồ hôi cho hai vị Quan huyện lại nhìnHoàng thúc nói:
- Hoàng thúc chắc nóng lắm Xin mời uống một bátnước lạnh cho mát
- Xin cảm ơn
Hoàng thúc từ từ cầm bát nước mật ong đưa lên uốngmấy ngụm Trên đất nước quê nhà, có nước dừa cùngnhiều loại hoa trái nhiệt đới khác mang lại hương vị thơmngon, nhưng đến đây được uống nước mật ong, cảm thấymát và có hương vị đặc biệt
- Chà, nước mật ong ngon quá
Quan huyện cầm bát nước mật ong lên uống hết mộthơi, dáng chừng muốn bắt chước cách uống của Tiêu VĩnhVạn
"Chà… mát quá." Quan huyện lẩm bẩm một mình, bỗngchợt nghĩ ra điều gì, bèn quay sang phía Hoàng thúc:
- Việc Hoàng thúc định sang sinh sống nơi đất nướcchúng tôi, chắc là Triều đình sẽ hoan nghênh Tất nhiên đó
là điều mà bản quan cũng như trăm họ xứ này tha thiếtmong muốn, khỏi phải nhắc lại đến lời thứ hai Hoàng thúcvừa mới đến miền đất này mà đã làm được bao điều tốtđẹp Tất cả mọi việc này nếu không phải ý trời sắp đặt thìlàm sao có được Tuy nhiên, một việc trọng đại như thế nàykhông thuộc quyền sở định của bản quan, không thể tựquyết định theo ý mình Sau khi thu xếp xong công việc củaông già Trịnh Nhân Hưng và Trương thừa lại, bản quan sẽ
Trang 10sẽ gặp quan đại giám Tấn dương hầu , thưa lại mọiviệc để Tấn dương hầu tâu lên với đại vương Cao Tông,mong được đức vua hạ cố cho phép.
Hoàng thúc nghe những lời phân trần đó của quanhuyện, ít nhiều có phần lo lắng, đưa mắt lơ đãng nhìn xuốngđất Nếu mệnh lệnh của triều đình bảo không ở được nơiđây thì liệu quan huyện sẽ làm gì được hơn Nghĩ vậy,Hoàng thúc nói với quan huyện:
- Xin cảm ơn quan huyện Nhưng liệu Triều đình có chophép một kẻ xấu số như tôi được ở lại nơi đây không?
- Xin Hoàng thúc đừng lo lắng Đức đại vương CaoTông của chúng tôi rất nhân từ rộng lượng Bản quan sẽtâu lên Đức vua một cách tỷ mỷ phẩm đức cao quý củaHoàng thúc cùng nhiều các việc làm khác nữa nên chắcrằng đức vua sẽ cho phép Mặt khác quan đại giám Tấndương hầu là chỗ quen biết, Tấn dương hầu rất yêu quýbản quan nên xin Hoàng thúc đừng ngại Chỉ vì thủ tục củaphép nước là như vậy, nên chúng ta phải làm cho đầy đủ
mà thôi
- Dù sao thì mạng sống của mấy chục con người chúngtôi đều nằm trong tay quan huyện cả Muôn sự xin nhờ ơnquan huyện
Hoàng thúc cũng thừa hiểu thủ tục phép nước là phảinhư vậy, nên ít nhiều Người đã vững dạ hơn trước nhữnglời nói có thể hiểu được là xuất phát từ sự chân tình củaquan huyện Người ngước nhìn lên nét mặt của quan huyện,qua diện mạo và phong độ của ông có thể đoán chắc ông
là người có thể tin cậy được, không có điều gì đáng ngờvực
Lúc này, người nha lại đi lo sắp đặt nhà khách đã trở về
- Bẩm quan lớn, theo lệnh của quan lớn, chúng con đãquét dọn nhà khách sạch sẽ, chuẩn bị mọi thứ xong xuôi,nay xin trở về đợi lệnh
- Vậy phòng đón khách quý đã chỉnh trang xong toàn bộchưa?
- Thưa, xong hết tất cả rồi ạ
Từ đáy lòng mình, Hoàng thúc hết sức biết ơn quanhuyện Người đã vững dạ tin rằng tấm lòng của quan huyệnchân thành đối xử với mình sau này cũng sẽ không thay đổi
- Chúng tôi thất cơ lỡ bước sang nương nhờ quý quốc,được quan ngài lo toan chu đáo như thế này thật cảm thấy
áy náy trong lòng quá
- Hoàng thúc nói quá lời Sức lực có đến đâu, bản quan
Trang 11Nói xong, quan huyện bèn quay sang nhìn người nha lại.
- Nhà ngươi hãy rước Hoàng thúc về nhà khách nghe!Nói đoạn, quay sang Hoàng thúc:
- Thưa Hoàng thúc, Hoàng thúc nay đã mệt, vậy xin hãy
về nhà khách nghỉ ngơi Tôi đi xử lý xong bọn cướp, sẽ xinđến thăm Hoàng thúc
- Vậy tôi xin về nhà khách trước Việc công vụ ở huyệnđường thật là rất bận
Hoàng thúc vừa đứng dậy, quan huyện cũng đứng dậytheo Quan huyện bảo người nha lại:
- Nhà ngươi mời Hoàng thúc lên chiếc kiệu bốn ngườikhiêng của ta nghe
- Bẩm vâng!
Hoàng thúc quay về phía quan huyện lễ phép vái chào.Trên khuôn mặt người vẫn còn đượm vẻ ưu tư, chỉ mongsao quan huyện lo toan cho để được định cư trên miền đấtnày
Quan huyện càng nghĩ xót thương Hoàng thúc
- Hoàng thúc chắc đã mệt Xin mời Hoàng thúc về nhàkhách trút bỏ hành trang đi đường vất vả, yên tâm nghỉngơi Mọi việc đã có bản quan, dù sức mọn cũng xin cốgắng hết lòng lo mọi việc
Những lời nói của quan huyện là tiếng nói đáng tin cậyxuất phát từ tấm lòng chân thành
- Vậy xin quan huyện ở lại thu xếp công việc được tốt
- Xin chào Hoàng thúc nghỉ ngơi bình yên
9 LƯU LẠI ỦNG TÂN
Sau khi tạm biệt quan huyện Ủng Tân, Hoàng thúc bước
ra sau huyện đường Một người lính hầu đã vén sẵn bứcrèm trúc của chiếc kiệu bốn người khiêng, chờ Hoàng thúcbước lên Ánh mặt trời vẫn trút sức nóng xuống chói chang,Hoàng thúc định bước lên kiệu, song nghĩ thế nào lại quaylại; quan huyện vẫn đứng ở dưới bậc tam cấp của huyệnđường tiễn đưa Hoàng thúc Với tấm lòng biết ơn, Hoàngthúc cúi người chào tạm biệt Quan huyện cũng cúi ngườiđáp lại, và vẫn đứng dưới trời nắng tiễn đưa Hoàng thúc
Hoàng thúc vừa bước vào ngồi trong kiệu, viên sai nha
Trang 12Những người lính khiêng kiệu cũng hô rập theo như đãthuộc lòng, và họ nhấc đòn khiêng lên vai, bắt đầu rảobước Các quan chức cao thấp đứng xung quanh, đều cúirạp người chào Hoàng thúc.
Hoàng thúc hết sức cảm kích "Người ta nói nước Cao
Ly ở phương đông là một nước rất trọng lễ nghi Điều đóquả đúng như trong sách đã viết, thật là danh bất hư truyền
Kỷ cương nghiêm túc, trên dưới phân minh, sang hèn cáchbiệt chẳng đã rất rõ ràng đó sao" Suy nghĩ như vậy, Hoàngthúc ngồi trong chiếc kiệu đung đưa, qua các khe hở củamành trúc, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài Dù tầm mắthẹp, vẫn nhìn thấy những túp nhà, những con đường được
bố trí theo một trật tự ngay ngắn Người qua lại trên đườngđều mặc áo trắng sạch sẽ, diện mạo đoan trang Mỗi lầnchiếc kiệu đi qua trước mặt họ, tất cả đều cúi rạp ngườicúi chào Cảnh tượng đó đã tạo nên một ảo giác, cứ ngỡnhư một Hoàng thúc triều đình nhà Lý đang trên đường vềquê hương của mình
Đang giữa lúc miên man trong ảo giác như vậy, thì chiếckiệu đã về đến trước nhà khách
Tại nhà khách, đã có mấy chục quan viên ăn mặc chỉnh
tề, căng lều che nắng, đứng đợi sẵn trước cửa nhà khách
để đón Hoàng thúc nước Đại Việt
Khi chiếc kiệu vừa đặt xuống trước lều che nắng, ngườisai nha liền gân cổ dõng dạc hô lớn: "Đức Hoàng thúc củahoàng quốc Đại Việt đã đến"
Tiếng hô to đến buồn cười của người sai nha gần nhưtrở thành một quân lệnh, tất cả mọi người đều nghe theo,cúi rạp mình kính lễ Trong số nhiều người đó có những côquan kỹ[17] trang điểm trông giống như những cô dâu Họmặc những chiếc váy dài màu hồng đến tận ngực, bên trênmặc chiếc áo dài tay ngắn thân màu xanh lục với vòng cổhình trái tim màu trắng, kèm theo dải núi dài duyên dángđính trước ngực phía phải Họ dắt một bên vạt váy dài vàodưới nách trái, chân đi giày vải đính hạt cườm, lặng lẽ, lặng
lẽ bước đi những bước chầm chậm đến trước mặt Hoàngthúc, nhẹ nhàng ngồi xuống, cúi đầu vái chào Hình ảnh đólàm cho Hoàng thúc không khỏi hoa mắt
- Quan kỹ Kim Minh Nguyệt xin kính chào đức Hoàngthúc nước Đại Việt Theo lời truyền của quan huyện, cáctiểu nữ thị tòng xin đợi lệnh Hoàng thúc
Hoàng thúc từ trên kiệu bước xuống, nhìn quang cảnh