Cô con gái ông già họ Trịnh mà Người đã nhìn thấy một lần hôm nào chính là đây.Hoàng thúc cũng biết phong tục tập quán của nước Cao Ly “nam nữ hữu biệt”, thế mà lại bất chấp lễ giáo, đan
Trang 1chính điện đã có ba phòng lớn, nên Hoàng thúc ở thoảimái Hoàng thúc định rước các bài vị của các đại vươngthuộc tám đời vua nhà Lý cùng các đồ tế lễ vào trong thảođường ở phía sau nhà ông già họ Trịnh.
Đã lâu lắm, nay mới có dịp chỉnh đốn lại bài vị của các
tổ tiên và các đồ tế lễ, nỗi nhớ thương cố quốc càng tràodâng mãnh liệt trong lòng Hoàng thúc Mảnh đất của cốquốc quê hương xiết bao thương nhớ mãi mãi không bàogiờ có thể quay lại được nữa, càng cố quên đi bao nhiêu,càng nhớ thương da diết bấy nhiêu Không những vợ conyêu dấu mà còn cả bao nhiêu sự việc của những ngày qualại hiện lên rõ nét trong tâm trí Hoàng thúc
Những giờ phút cuối cùng rời cố quốc đi trên cửa biểnThuận Hóa, hình ảnh Ngô Anh Cơ đau khổ khóc than thảmthiết… những ký ức đó càng sống lại bao nhiêu càng làmcho trái tim của Hoàng thúc như thắt lại bấy nhiêu
Ông già Trịnh, Lý công tử cũng như Tiêu Vĩnh Vạn, ngàynào cũng tìm hết cách an ủi Hoàng thúc, nhưng nỗi nhớthương da diết ấy trong lòng Người vẫn không nguôi quênđược chút nào
Có một điều luôn luôn vấn vương trong tâm trí củaHoàng thúc Đó là sự lạ lùng không sao cắt nghĩa nổi vềngười con gái của ông già họ Trịnh sao lại giống nhau nhưhai giọt nước với Ngô Anh Cơ, người con gái đã nặnglòng lưu luyến chia tay Hoàng thúc ở Thuận Hóa, mảnh đấtnơi phương nam của tổ quốc thân yêu
“Làm sao nàng lại giống Ngô Anh Cơ làm vậy? Haynàng chỉ là một ảo ảnh của Ngô Anh Cơ mà ta đã tưởnglầm?” Hoàng thúc tự nhủ thầm trong lòng như vậy Nếu triềuđình Cao Ly cho phép ta được định cư vĩnh viễn nơi đây thìhay biết bao… Chỉ hiềm một nỗi quan huyện đã lên kinh đônăm, sáu ngày mà vẫn chưa thấy về, không thể không lolắng
Hoàng thúc đang phải sống những ngày buồn tẻ và chờđợi tin tức tốt lành do quan huyện mang về Có một đêm,Hoàng thúc ra thăm thảo đường, nơi đặt các đồ thờ cúng
Thảo đường tuy đơn sơ nhưng các bài vị của các bậcđại vương qua các đời đã trị vì hơn 220 năm hoàng quốcĐại Việt được rước về đây, và các đồ tế lễ được xếp đặtngay ngắn, nên trông cũng trang nghiêm Các ngọn nếnđược thắp lên, gian phòng rực sáng
Hoàng thúc không nén được nỗi đau thương trong lòng
òa lên khóc nức nở Tiếng khóc đau thương của Hoàng
Trang 2khác nhỏ hơn, dùng làm phòng học của Anh Cơ, con gáiông già họ Trịnh Anh Cơ năm nay hai mươi tuổi Tại thảođường này, nàng đã được bố dạy học chữ, học đàn nhạc
và thư nghệ Nhưng, mấy năm qua, gia sản bị khánh kiệt,nên việc học hành cũng bị bỏ dở Nay, sau khi thu hồi lạiđược tất cả tài sản, Anh Cơ bắt đầu học chữ trở lại
Đang ngồi đọc sách, Anh Cơ bỗng nghe văng vẳng bêntai tiếng khóc đau buồn nức nở của Hoàng thúc
“Chao ôi, tội nghiệp cho Hoàng thúc quá”
Anh Cơ không ngăn được nỗi xót thương trong lòng, đãgấp sách lại, cầm lấy đàn thập lục gảy nên khúc nhạc bi ai
“Chàng ơi đừng khóc làm chi,
Nếu chàng mà khóc, thiếp thì khóc theo Chàng mà mang thiếp lên trời,
Về nơi mẹ thiếp một đời ngàn thu.”
Những điệu nhạc buồn da diết đó vang lên khiến chonhững con chim đang ngủ cũng cất cánh bay, và anh linhcủa các bậc đại vương qua tám đời của nước Đại Việtdường như cũng đang thổn thức
Hoàng thúc đang suy sụp, lạy than và khóc trước bànthờ bỗng lắng tai nghe tiếng đàn thập lục từ đâu vọng đến
Tiếng đàn nghe lạ lùng lắm Có phải các bậc thần tiênđang cố ý chế giễu ta hay an ủi ta đây Miên man trongniềm suy nghĩ đó, Hoàng thúc lặng lẽ rón rén bước ra ngoàicủa, tìm đến nơi có tiếng đàn lạ lùng kia
Người bước đi một bước, rồi hai bước… cuối cùng đãđến trước gian thảo đường nho nhỏ
Nhìn vào mới biết, bên trong thảo đường là một mỹ nhânđẹp như tiên, đang vừa đàn vừa hát
“Nếu chàng mà khóc thiếp thì khóc theo…”
Lời hát ấy chính là lời an ủi ta Nhìn vào bên trong thảođường qua khe cửa mở… Chao ôi, nàng không phải là aikhác mà chính là Ngô Anh Cơ của tổ quốc
Nhưng định thần lại, Hoàng thúc thấy đó chỉ là ảo giác,Anh Cơ làm sao có thể đến được nơi vạn lý tha hươngnày!
Hoàng thúc nhìn kỹ vào bên trong nhà, quả là Ngô Anh
Cơ không sai Những giọt lệ như những giọt châu đang lăntrên má nàng Những âm thanh trầm bảng vẫn tiếp tục
“Chàng mà mang thiếp lên trời…”
“A, Anh Cơ…!” Hoàng thúc bỗng dang rộng hai tay khóc
òa lên
Nghe bên ngoài có tiếng động, người con gái lặng lẽ
Trang 3- Thưa Hoàng thúc, xin Hoàng thúc đừng quá buồnphiền.
- A, Anh Cơ sao thế?
Cố nhiên Anh Cơ không hề biết gì về chuyện quá khứgiữa Hoàng thúc và người con gái có tên Anh Cơ khiNgười giã từ tổ quốc ra đi Còn Hoàng thúc, người đã cứuthoát hai bố con nàng sau lần gặp mặt ngắn ngủi đầu tiên,
đã cảm thấy có sự xúc động khác thường, và sau đó, quanhững người gia đình mới được biết tên nàng
Người con gái lặng lẽ bước ra ngoài vui vẻ đón chào
- Xin mời Hoàng thúc vào nhà Đây là phòng học củatiện nữ ạ
Đến lúc này Hoàng thúc mới bình tĩnh khỏi cơn hoangtưởng, nhưng đã quá muộn Cô con gái ông già họ Trịnh
mà Người đã nhìn thấy một lần hôm nào chính là đây.Hoàng thúc cũng biết phong tục tập quán của nước Cao Ly
“nam nữ hữu biệt”, thế mà lại bất chấp lễ giáo, đang đêmđường đột tìm đến thư phòng người con gái thì sao chotiện Thế nhưng Hoàng thúc với một mối tình bị dồn néntrong nỗi cô đơn và đau buồn, vẫn mang trong lòng mìnhmột niềm hoan tưởng đối với Ngô Anh Cơ ở đất ThuậnHóa Người nhìn Trịnh Anh Cơ, hiện thân của niềm hoantưởng đối với mảnh đất cảu tổ quốc mà không sao có thểquay gót bỏ đi
Trịnh Anh Cơ lặng lẽ cúi chào
- Công ơn cao dày của Hoàng thúc đã cứu sống bố contiện nữ, tiện nữ tha thiết mong có dịp được gặp và thưa vớiHoàng thúc một lời tri ân, nhưng vì “nam nữ hữu biệt” nênkhông gặp được, mãi đến hôm nay, nhờ ơn trời đất, tiện
nữ mới được gặp, thật lấy làm áy này trong lòng.Hoàng thúc nhìn Anh Cơ:
- Nàng ơi, nàng nói gì vậy Chính chúng tôi mới là nhữngngười không biết xấu hổ, đã đến xin nhờ vả gia đình nhà ta,thực là không phải
Anh Cơ vội vã đỡ lời:
- Thưa Hoàng thúc, xin Hoàng thúc đừng nghĩ như vậy.Hoàng thúc nhớ ra rồi, tên người con gái này hình như làAnh Cơ Nhưng Hoàng thúc vẫn muốn xác nhận lại
- Tên nàng là…?
- Hoàng thúc mà chế giễu tiện nữ, tiện nữ chẳng thíchđâu Chẳng phải Hoàng thúc đã từng gọi tiện nữ là Anh Cơ
đó sao
Hoàng thúc gật đầu Song người cảm thấy không thể thổ
lộ với người con gái trong trắng ngây thơ này về những
Trang 4- Thế mà tôi…
Người lặng nhìn người thiếu nữ với thái độ nghiêmtrang Dáng của nàng sao mà giống Ngô Anh Cơ như haigiọt nước, đến cả tên gọi cũng giống, thật lạ lùng và cũngthật đáng yêu
- Hoàng thúc sống trong cảnh cung cấm thềm cao chínbậc, có lẽ không biết đến cuộc sống dân dã; nay đến ởtrong căn nhà thấp hèn của bố con tiện nữ chắc là khổ lắmạ
Hoàng thúc nhìn xuống đất im lặng Anh Cơ nghĩ có lẽmình đã lỡ lời khiến Hoàng thúc buồn lòng:
- Thưa Hoàng thúc, tiện nữ xin dạo một khúc để Hoàngthúc giải khuây
Anh Cơ đặt chiếc đàn thập lục lên đầu gối và bắt đầudạo Đây là khúc nhạc diễn tả cảnh các nam nữ tay nắm tay
xô kéo nhau Vốn có sức tưởng tượng trời phú, Hoàng thúc
có cảm giác như đôi vai đang rung lên, hai tay choàng raphía trước cùng với đôi chân nhún nhảy theo điệu múa,trong lòng rộn lên niềm xúc động muốn ôn cô gái vào lòng
- Bài này thuộc khúc điệu nào thế?
- Đây là khúc nhạc “Dương tản đạo” ạ
- Chao ôi điệu này hay quá
- Ai nghe khúc nhạc này đều có thể quên hết mọi nỗi ưuphiền ngang trái trên cõi đời
- Nàng bảo tôi nếu nghe điệu nhạc này sẽ quên hết mọiđiều Nhưng mà…
Nhìn Hoàng thúc vẻ đăm chiêu tư lự, lời nói ngập ngừng,người con gái cảm thấy ái ngại
- Nhưng mà có điều gì đó nữa, sao Hoàng thúc chưa nóiạ?
Hoàng thúc hơi có vẻ lưng túng
- À… không có gì
Hoàng thúc muốn có Anh Cơ ngồi bên cạnh gảy đàn,nhưng đã cố ghìm lại, không nói ra lời Còn Anh Cơ thì lạinghĩ theo các của mình, muốn nghe những lời không đượcthổ lộ của Hoàng thúc
- Vậy tiện nữ xin gảy một khúc nhạc nữa để Hoàng thúcnghe Nhưng mà Hoàng thúc phải nói cho tiện nữ đượcbiết những điều Hoàng thúc đang giấu kín trong lòng Nếukhông, tối hôm nay tiện nữ sẽ không sao chợp mắt được
Anh Cơ lại dạo thêm một khúc nữa
- Hoàng thúc ơi, sau này có gì Hoàng thúc cũng nói chotiện nữ được biết với nha
Trang 5Anh Cơ nghe câu nói đó, mặt đỏ bừng, không nén nổinhững xúc động trong lòng Như được tiếp thêm sứcmạng, Anh Cơ bạo dạn nói:
- Xin cảm ơn Hoàng thúc Tiện nữ muốn được gảy khúcnhạc này bên cạnh Hoàng thúc trong suốt cả cuộc đời mình.Tiếng nói run run của Anh Cơ tràn đầy tình cảm mãnhliệt Trong phút giây như tỉnh như say, Hoàng thúc dươngnhư đã mất lý trí, lấy tay vuốt lên lưng Anh Cơ
- Chao ôi, nếu Anh Cơ ở bên cạnh tôi suốt đời thì tôi cóthể quên đi tất thảy
- Hoàng thúc ơi…
Nhưng Hoàng thúc lòng vẫn còn nặng trĩu mối lo âu Nếuquan huyện tâu lên triều đình mà triều đình không cho phépthì biết làm thế nào Nghĩ vậy, Hoàng thúc bèn đáp:
Anh Cơ nói như tha thiết van nài
- Tôi rất hiểu tấm lòng đáng trân trọng của Anh Cơ.Nhưng nhỡ triều đình ra lệnh cho tôi không được sống ởnơi đây thì… …
Anh Cơ ngả người vào đầu gối của Hoàng thúc, khócnức nở:
- Hoàng thúc ơi, triều đình chẳng nỡ hắt hủi những ngườinhân từ như Hoàng thúc.Vạn nhất có thế nào chăng nữa,tiện nữ cũng quyết đi theo Hoàng thúc, dù có nghìn vạn dặmnữa, tiện nữ cũng cam lòng
Đôi vai của Anh Cơ rung lên theo tiếng khóc, Hoàng thúcvuốt ve an ủi người thiếu nữ:
- Nàng ơi, chắc sẽ không phải thế Vì rằng như vậy chănnữa, nếu được sống cùng với Anh Cơ, dù ở đâu tôi cũngcảm thấy mãn nguyện
Lúc này Anh Cơ đã quay người ngồi lại ngay ngắn
- Hoàng thúc ơi, đêm đã khuya rồi, xin Hoàng thúc vềnghỉ Tiện nữ xin đưa Hoàng thúc về
Sau khi đưa Hoàng thúc về gian chính điện, Anh Cơ trở
về phòng riêng của mình
Từ hôm ấy trở đi, tình yêu của hai người mỗi ngày một
Trang 611 VUA CAO TÔNG HIỂN MỘNG
Lúc bấy giờ, đức đại vương Cao Tông, đời vua thứ haimươi ba của triều đại Cao Ly, kế vị phụ vương là KhangTông, trị vì thiên hạ đã được mười ba năm trong triều đình,Tấn vương hầu Thôi Trung Hiếu liên tục nắm quyền chínhqua năm đời vua Minh Tông, Thần Tông, Hy Tông, KhangTông và Cao Tông Đến đời con của Thôi Trung Hiếu làTấn dương hầu Thôi Di thì thiết lập thể chế hành chính mớigọi là “Chính phòng” ngay tại nhà mình Tấn dương hầuThôi Di ngồi tại nhà điều hành mọi công việc chính sự đếnnay đã được một năm
Lúc đầu dưới triều vua Minh Tông, Tấn dương hầu ThôiTrung Hiếu đặt ra thể chế hành chính “Trọng phòng” gồmNhị quân, Lục vệ, đã loại bỏ Lý Nghĩa Văn là một quan võbất chấp phép nước đã làm điều gàn dở Về sau con của
Lý Nghĩa Văn là Lý Chí Vinh, chạy trốn về An Tây (Hải Châungày nay), nắm quyền An Tây đô hộ phủ, cướp đoạt nhiềutài sản của các quan chức và dân chúng địa phương, gâynên bao nỗi oán hận Trước tình hình đó Tấn dương hầu đã
cử tướng hàn Hưu về quét sach bọn loạn tặc mang lại bình
an cho dân lành Đến đời Thần Tông, nhà sư Vạn Tích đãcùng với các nhà sư khác như Diên Phúc, Thàn Phúc, ViTriều Di, Tiêu Tam, Hạo Tam… tụ tập nhau tai chùa HưngQuốc Họ bàn nhau: Làm gì có chuyện tướng tay của hoànghậu khác với chúng ta là những nhà sư hèn mọn, thay vị chỉbiết sống hết đời như cái cây ngọn cỏ, phải đứng lên giếtThôi Trung Hiếu đi để nắm lấy quyền chính và họ đã lậpmưu tạo phản Nhưng việc không thành, bị Thôi Trung Hiếuphát hiện, hơn một trăm người đã bị bắt ném xuống sônglàm mồi cho cá
Kế tục thân phụ lên nắm quyền, Thôi Di được coi là mộtnhân vật đặc sắc, chữ viết rất đẹp, một trong bậc kỳ tài củađất nước
Ông lập ra chế độ “Chính phòng” ngay tại nhà mình, vàđịnh ra các chức vụ như “thư đề”, “thượng thư’… tươngđương như các chức vụ chủ nhiệm, bộ trưởng ngày nayvậy
Bộ máy chính quyền trung ương là như vậy Còn công
Trang 7của Thôi Di rồi mới được tâu lên nhà vua để xin quyết định.Quan huyện Ủng Tân trước hết lên gặp văn phòng chính
sự của Tấn dương phủ báo cáo đầu đuôi sự việc Hoàngthúc nước Đại Việt lưu vong sang nước Cao Ly, cùng cáchành vi tội ác của Chu Nhật Thường và Trương thừa lại
Tấn dương hầu Thôi Di quyết định Tấn dương phủ sẽ xử
lý tội cướp biển tây của Chu Nhật Thường, còn việc Hoàngthúc nước Đại Việt lưu vong xin định cư thì tâu lên đạivương Cao Tông
Do vậy quan huyện Ủng Tân tạm phải nán lại nhà khách
ở kinh đô để chờ quyết định cho phép của nhà vua.Lúc bấy giờ đại vương Cao Tông cùng với vương hầu
An Huệ đang sống những ngày tháng yên bình nơi cungcấm Có một đêm, đức vua Cao Tông nằm ngủ trong nộicung mơ thấy một điều kỳ lạ
Nhà vua mơ thấy một con hạc rất to từ phương nam baytới đến làm tổ ở miền đất ủng Tân
Điều mộng rất khác thường nên ngày hôm sau nhà vualâm triều cho gọi viên quan nội giám đến, và bảo đi tìm nhàbác học Thái Du Cảnh, nhà bói toán nổi tiếng thời bấy giờđang trông tư thiên đài đến để giải mộng
Công việc chính trị của đất nước hầu hết đều do Tấndương phủ điều hành Chỉ có những việc quan trọng hoặcnhững việc cung nội mới phải xin phép đức vua Do vậyvương cung rất nhàn nhã, không có gì phải bận rộn Quannội giám đưa Thái học sĩ đến yết kiến nhà vua
- Kẻ hạ thần Thái Du Cảnh, làm nghề bói toán ở Tư thiênđài xin có lời vấn an lên đức đại vương
- Ờ, khanh hãy lại gần đây!
Đại vương Cao Tông đích thân mời Thái học sĩ đến ngồibên cạnh mình Thái học sĩ cúi đầu lạy tạ
- Xin đội ơn đức đại vương
Ông cúi khom lưng từ từ đến trước mặt đại vương cúiđầu thi lễ xong rồi ngồi xuống
- Trẫm cho gọi khanh đến là có chút việc như thế này.Đêm qua trẫm nằm mơ thấy có điều khác thường nên chogọi khanh đến thử đoán xem sao
- Dạ muôn tâu đại vương, chẳng hay đại vương nằmmộng thấy điều gì ạ?
- Đêm hôm qua vào khoảng giờ sửu, trẫm nằm mộngthấy có một con chim hạc lớn từ phương nam bay tới đậu
và làm tổ ở miền đất Ủng Tân biển tây nước ta.Thái học sĩ nghiêng nghiêng đầu sang một bên, bấm
Trang 8sức tốt lành đấy ạ Sách xưa có nói rằng mỗi khi thánh hiềnxuất hiện, thì người ta thấy kỳ lân hoặc chim phượng hoàngbay lượn Trong giấc mơ, đức đại vương thấy có chim hạclớn bay tới, đó là điềm lành cực kỳ đấy ạ.
Vừa lúc ấy Tấn dương hầu dẫn các quan viên trong vănphòng chính sự đến sụp lạy trước mặt nhà vua;
- Muôn tâu đức đại vương, kẻ hạn thần Tấn dương hầuThôi Di kính lời vấn an lên đức đại vương
Nhà vua trông thấy Thôi Di bên tươi cười hớn hở nói
- Trẫm đang định gặp Tấn dương hầu đây Đã cho quannội giám đi gọi May quá Tấn dương hầu đã đến
Thôi Di lại cúi đầu lễ phép thưa:
- Xin đội ơn bệ hạ Kẻ hạ thần vừa lúc định đến bái yếtđại vương thì nhận được chỉ của đức đại vương
Đại vương Cao Tông lấy hai tay vuốt vạt áo lông bào, vuisướng nhìn Tấn dương hầu và Thái học sĩ, nói rằng:
- Trẫm hôm nay sở dĩ muốn gặp Tấn dương hầu và Tháihọc sĩ là vì thời gian qua mọi công việc chính sự của quốcgia đều do Tấn dương hầu chăm lo vẹn toàn, đất nướcthanh bình thịnh trị Nay trẫm có một điều muốn bàn với Tấndương hầu
- Xin đội ơn bệ hạ Dù không như vậy, kẻ hạ thần cũng
có một việc quan trọng, đang phải trình bái tâu lên đức đạivương
Thôi Di hai tay cầm tờ biểu ghi lại tỉ mỉ việc Hoàng thúcnước Đại Việt sang xin lưu vong và những hành vi của ChuNhật Thường, dâng lên đức vua, đức vua xốc lại áo longbào, cầm lấy tờ biểu của Thôi Di đặt lên long án Lúc nàyThái Du Cảnh đứng cạnh đã thuật lại cho Thôi Di nghe câuchuyện giấc mộng đêm qua của đại vương Nghe xong câuchuyện, Thôi Di gật gật đầu, ra vẻ nghĩ ngợi rồi nói:
- Lời giải mộng của Thái học sĩ rất đúng
Thái học sĩ nghe thấy quan Tấn dương hầu Thôi Di làngười cầm quyền lúc bấy giờ khne mình giải mộng đúng,rất lấy làm hãnh diện và phấn khởi, Tấn dương hầu quay vềphía đức vua:
- Tâu đại vương, hạ thần đã nghe Thái học sĩ giảng giảiđiềm mộng của đức đại vương đêm qua, hạ thần rất lấylàm cảm phục
- Tấn dương hầu cũng có suy nghĩ về điềm mộng củatrẫm như vậy ư Nếu Tấn dương hầu và sự giải mộng củaThái học sĩ là giống nhau thì quả đây là một điềm mộng lớn
- Muôn tâu đức đại vương, hạ thần có một điều định tâu
Trang 9Lý Long Tường muốn tìm đến một đất nước của bậc thánhhiền ở miền Đông Hải, nên đã dẫn hai mươi mốt gia đìnhdùng thuyền vượt sóng trùng dương đến lưu lại ở đất ủngTân, vùng bờ biển phía tây của nước ta và muốn tâu lênđức đại vương xin phép được định cư tại đó Điềm nằm
mơ trông thấy của đức đại vương như vậy là điềm lành hếtsức lớn lao đấy ạ
Đại vương hài lòng bèn hỏi lại với vẻ nghiêm chỉnh:
- Vậy nội dung của tờ sớ chính là thế ư?
- Muôn tâu đức đại vương quả đúng như vậy.Nhà vua Cao Tông cầm tờ sớ mở ra đọc, tỏ vẻ ngạcnhiên, nói:
- Điều mộng của trẫm thật quả kỳ lạ Người có tên LýLong Tường của nước Đại Việt đến nước ta là điềm tốtvậy
Tấn dương hầu nghe nói thế thì thấy làm vui sướng tronglòng, bèn tâu với đức vua:
- Hạ thần cũng nghĩ như vậy ạ: theo báo cáo của quanhuyện Ủng Tân, thì bọn cướp biển Chu Nhật Thường đã bịđoàn tùy tùng của Hoàng thúc nước Đại Việt bắt sống và
đã giao cho quan huyện Ủng Tân Bọn chúng hiện nay đang
bị giam giữ trong nhà giam
- Thật vậy ư? Thế ra họ là những người trí dũng và chânthật như vậy?
- Theo lời quan huyện Ủng Tân, vị Hoàng thúc đó làngười rất có nhân đức
- Thế thì quý hóa quá Đây không phải là công đức củatrẫm mà do Tấn dương hầu hết lòng chăm lo việc nước,nên trời đã biết mà gửi người lành xuống cho đấy
Tấn dương hầu Thôi Di cảm kích cúi đầu:
- Tâu đại vương, đại vương quá khen, khiến kẻ hạ thầncảm thấy còn phải cố gắng nhiều Việc này là việc đại sựquốc gia Hạ thần dám mong đức đại vương ban cho thánhchỉ
- Trẫm cảm thấy hài lòng mà ý của Tấn dương hầu cũng
là như vậy Ta cho được định cư ở nước ta là điều tốt
- Xin đội ơn đức đại vương Hạ thần xin phụng mệnhthánh chỉ, sẽ hết sức lo liệu để cho vị ấy định cư ở đấtnước ta Chỉ có điều muốn để cho vị ấy định cư ở đấtnước ta thì không thể để cho vị ấy sống như thường dânđược Do vậy hạ thần trộm nghĩ đức đại vương chỉ traotặng cho vị ấy một thực ấp và một tước vị nào đó thì tiệnhơn cả
Trang 10Nhà vua Cao Tông không chịu nổi cái nóng giữa mùa
hè, mồ hôi chảy ròng ròng trên long nhan của Người Cácthị nữ mang quạt đến quạt, nhưng không sao xua đi đượccái nóng oi bức
Tấn dương hầu cảm thông trước điều đó bèn thưa:
- Tâu đại vương, hạ thần xin lui bước Kính mong thánhthượng hồi cung tĩnh dưỡng
- Trẫm cũng vào nội cung đây Tấn dương hầu đại giámcũng nên về sớm để tránh bớt cái nóng
Nhà vua Cao Tông nói xong, được các thị nữ đưa vàonội cung Quan đại giám Thôi Di trở về Tấn dương phủ
Tại Tấn dương phủ, đủ mặt các sắc khanh lớn nhỏ trongvăn phòng chính sự đang đừng đợi
“Quan đại giám Tấn dương hầu đã về!”
Theo hiệu lệnh của người sai nha, tất cả mọi người cúiđầu chào
Thôi đại giám trở về, bước lên thượng tọa, gọi một sắckhanh tên là Biện Đạt Thụ đến và nói:
- Sắc khanh hãy mau gọi quan huyện Ủng Tân đến đây
- Bẩm vâng
Sắc khanh họ Biện bước ra ngoài Một chốc sau quanhuyện Ủng Tân đến Sau khi bước vào trong cửa, quanhuyện cúi gập lưng, bước theo sau Biện sắc khanh, đếntrước Thôi đại giám, cúi rạp mình thi lễ
- Tri luyện Ủng Tân Lý Hoàn Khuê xin kính lời vấn an lênđức đại giám
- Quan huyện Lý đấy à Vụ cướp biển Chu Nhật Thườngthế nào rồi
- Bẩm quan lớn, theo lệnh của quan lớn, chúng tôi đãhợp lực với phủ cấm vệ điều tra kỹ việc này Sự thật quảđúng như vậy
- Quan huyện Lý vất vả nhiều Do công lao lần này, triềuđình sẽ có thưởng cho quan huyện Còn về vị có tên là LýLong Tường, Hoàng Thúc của nước Đại Việt, theo ý củaquan huyện Lý, ta đã tâu lên đức đại vương và đã đượcđức đại vương cho phép
- Xin muôn vàn đội ơn đức đại vương, đại giám.Quan huyện Lý cúi đầu chạm xuống đất, không giấu nổiniềm sung sướng
Sau một chốc Tấn dương hầu nói:
- Quan huyện Lý này……, về việc ấy, ta đã tâu lên đứcđại vương, và đức đại vương đã cho phép vị khách ấy
Trang 11về Ủng Tân đón được vị gọi là Hoàng Thúc ấy lên đây.
- Thưa vâng… Tiểu quan xin làm ngay theo lệnh củaquan đại giám
Thôi đại giám nét mặt tràn đầy niềm vui, nhìn về phíaquan huyện Lý nói:
- Quan huyện Lý ở Ủng Tân đã được mấy năm rồi?
- Thưa quan đại giám, đã được ba năm
Thôi đại giám như nghĩ ngợi điều gì một chốc rồi nói vớimột giọng trìu mến:
- Theo ta nghĩ rằng, viên phủ sứ của An Tây đô hộ phủlàm việc không ra gì, dọc vùng bờ biển phía tây, tình hìnhkhá lộn xộn Vụ việc vừa rồi cũng nói lên sự yếu kém của
An Tây đô hộ phủ Do vậy ta định trong dịp chọn án sát sứcho đô hộ phủ, quan huyện Lý sẽ là người hợp ý ta đấy Kỳnày ta định thăng cấp cho quan huyện lên chức án sát sứ
đô hộ phủ Nhưng chỉ biết vậy thôi, không được để lộ rangoài Nào về đi rồi trở lại
- Thưa quan đại giám! Xin đội ơn quan đại giám Quanđại giám đã quá quan tâm đến kẻ tiểu quan còn được toànvẹn này
Tấn dương hầu Thôi Di có mối tình cảm tốt đẹp với quanhuyện Lý là người có diện mạo thật thà và nhân phẩm chínhtrực, nên đã quyết định thăng cấp cử đi làm án sát sứ của
An Tây đô hộ phủ Do vậy trong những ngày lưu lại ở kinh
đô, quan huyện Lý đã thảo ra các bản tường trình nhiệm vụcủa mình phải thực hiện gửi đi các phủ, bộ có thế lực như
Bộ Hình pháp, Bộ Cải huấn để các cơ quan trên xem xétnăng lực Quả vậy, đối với công việc nào, quan huyện cũngđều tỏ ra là con người nhạy bén và chính trực
12 NIỀM VUI ĐÃ ĐẾN
Lại nói về Hoàng thúc, gần đây ít nhiều tâm tư củaHoàng thúc đã lắng dịu đôi chút Bốn mươi tuổi đời, lớn lêntrong cung thất, nay phải rời bỏ cố quốc ra đi, đặt chân đếnmột xứ sở xa lạ, vạn lý tha hương quả thực không phải làmột điều dễ dàng Phải hiểu biết về phong tục của nước
đó, của địa phương đó, phải chiếm được tình cảm của mọingười, phải biết dựa vào các quan chức địa phương
Trang 12Cũng may, nhờ có quen biết với Anh Cơ, cô con gái củaông lão họ Trịnh, nên cũng mang lại niềm an ủi cho Hoàngthúc ít nhiều.
Tuy vậy cũng chưa phải đã có được mối tơ duyên yêuđương với Anh Cơ
Lòng con người ta ai cũng vậy, càng lâm vào cảnh côđơn bao nhiêu, càng muốn nương nhờ một ai đó bấynhiêu Từ đêm gặp Trịnh Anh Cơ ở thảo đường đến nay,đêm nào Hoàng thúc cũng muốn gặp nàng Đối với Người,
có thể nói đó là niềm vui lớn nhất
Nhưng Hoàng thúc cũng phải nghĩ đến thể diện củamình Đã ngót bốn mươi rồi mà nay lại định kết nghĩa trămnăm với một người con gái năm nay mới hai mươi tuổitròn là một điều cảm thấy e ngại Song cảnh ngộ củaHoàng thúc trong tình thế hiện nay quả thực không cònnhiều sự lựa chọn
Mà làm sao giấu được với bên ngoài Thông thường đốivới những chuyện như thế này, người ta nhạy cảm lắm Họđoán biết được hết Hơn nữa lại là những người sốngcùng trong một ngôi nhà, thì không có lý gì không biết Từ
Lý công tử cho đến Tiêu Vĩnh Vạn, ông già Trịnh, thậm chíngay cả những gia đinh trong nhà đều đoán biết được hết.Nhưng Hoàng thúc vẫn vô tình, tưởng điều bí mật đó chỉ cómột mình mình hay, nên cứ đêm đến, Người lại ra nơi thảođường gặp gỡ trò chuyện với Anh Cơ, sống những giờphút ngọt ngào vui sướng Lúc đầu Người đi ra miếuđường khóc thương, nhưng giờ đây, người không cònkhóc được nữa Người chỉ đáo qua một chốc rồi tìm đếnphòng có Anh Cơ ngồi nói chuyện đến một hai giờ đồng hồ
và coi như một niềm vui lớn nhất
Nhưng tiếc thay, đêm mùa hè quá ngắn ngủi, có mộthôm Lý công tử và Tiêu Vĩnh Vạn sau khi bàn bạc với nhauxong, bèn tìm đến phòng ông già Trịnh, định sẽ thưa chuyệnvới ông già và quyết định luôn một thể Nào ngờ hai bênngồi trực diện với nhau, lại cảm thấy e ngại phải nói lênnhững điều đường đột như thế Trước hết Tiêu Vĩnh Vạn ởđầu câu chuyện
- Thưa lão trượng, như thế này chúng tôi làm phiền lãotrượng nhiều quá, thật không phải với lão trượng
Ông già Trịnh nghe nói giẫy nảy lên, đáp lại với giọngthực thà:
- Tiêu đại nhân nói đến điều ấy làm gì, nghe lạ quá Tiêuđại nhân với Lý công tử với chúng tôi chẳng phải là trong