Ông già họ Trịnh không hiểu câu chuyện trao đổi giữa hai người với nhau, còn Lý công tử đến bây giờ mới hiểu hết, bèn đưa mắt nhìn Hoàng thúc rồi lại nhìn Tiêu Vĩnh Vạn.. Hiểu được nỗi e
Trang 1Còn quan huyện ủng Tân, khi nghe lệnh đức vua bảo ngước mặt lên, bỗng giật nảy mình, cứ thế ngửng mặt thét
to chẳng kịp suy nghĩ gì Không ngờ lời thưa đó của quan huyện lại tạo nên phản ứng tốt, đức vua tỏ vẻ an tâm, nhìn lại diện mạo quan huyện, quả đúng là con người có đức
độ, khí thế
- Tan dương hầu Thôi đại giám cũng đã có lời tâu lên với trẫm về việc thăng chức cho quan huyện Việc quan huyện gặp Hoa sơn quân, và xử lý mọi việc một cách chân thành tận tụy khiên trẫm rất đỗi vui mừng Sách xưa có viết rằng: “Việc chọn người hiền ra giúp nước là một việc tốt
mà chỉ có những người hiền mới làm được Ai cũng bảo
có thiện nói ác, có ác nói ác Song phân biệt cho được cái thiện và cái ác là một điều cực kỳ khó khăn Người ta chỉ
biết căn cứ vào tình hình của riêng mình để bày đặt ra các chế độ khoa cử hoặc làm những điều gây tổn thương cho người khác Những việc như vậy đã diễn ra không phải chỉ một đôi lần Còn quan huyện thì giữ nghiêm phép nước, thừa hành công việc tốt, nên hôm nay đất nước mới thu nhận được người tài Hoa sơn quân Công lao của quan huyện là lớn đó Do vậy, trẫm đặc cách thăng chức cho quan huyện ủng Tân Lý Hoàn Khuê từ hàng ngũ phẩm lên hàng tam phẩm, làm án sát sử ở An Tây đô hộ phử'
- Muôn tâu đức đại vương, kẻ hạ thần chỉ sợ không đảm đương nỗi chức vụ quá lớn lao
Lúc đầu quan án sát sứ định nói một câu gì đó, nhưng
cứ lúng búng mãi trong miệng không nói ra được thành lời Nhưng sau này có lẽ do cảm động được thăng quan tiến chức, nên đã phát biểu được một câu như vậy
Đức vua trao cho quan đại giám Thôi Di chiệc ngự bài
án sát sứ của An Tây đô hộ phủ, quan Tấn dương hầu đỡ lấy trao lại cho án sát sử Lý Hoàn Khuê
Buổi hành lễ đên đây kết thúc, đức vua lại lui về nội cung Tất cả bá quan văn võ đều đến chúc mừng Hoa sơn quân
Các nhân vật có tên tuỗi đương thời như phủ sư Khu mật viên Thôi Hương và tướng quân Trịnh Hưng Ưu tất
cả đều đến chào Hoa sơn quân Ngày hôm ấy sau khi kết thúc buổi lễ, mọi người tấp nập chuẩn bị để hôm sau rời khỏi kinh thành được sớm sủa
Thời bấy giờ, đối với mỗi chuyến đi của những người có tước vị được triều đình phong cho hoặc những người làm quan to, phía trước phía sau kiệu đều cắt đặt lính đi kèm và một đội nhạc kèn hoặc sáu người hoặc mười hai người, gọi là phong nhạc để tấu nhạc suốt chuyến đi
Trang 2Chuyên di của Hoa sơn quân cũng được bồ trí như vậy
và hợp lưu đi cùng với chuyến đi phó nhiệm của án sát An Tây đô hộ phủ nên quy mô càng đồ sộ, hình thức càng long trọng Thôi đại giám đã có chỉ thị đặc biệt phải bảo vệ tốt Hoa sơn quân
Án sát sứ Lý bồ trí một chiếc kiệu chuyên dùng cho Hoa sơn quân Sau khi hoàn tất mọi công việc chuẩn bị cho chuyến đi của Hoa sơn quân, ông cũng khẩn trương lo liệu
để về Ủng Tân
Chuyến đi của Hoa sơn quân phải mắt ba ngày mới về đến ủng Tân Ông già họ Trịnh cũng với Lý công tử và Tiêu Vĩnh Vạn hớn hở ra đón tiếp
14 TÌNH YÊU TRÊN ĐỈNH NÚI
Chuyến đi của Hoa sơn quân rời khỏi Tùng Đô, kinh đô của nước Cao Ly đã diễn ra một cách ram rộ quá sức tưởng tượng
Nhiều người đứng dọc hai bên đường cái quan chào mừng Hoa sơn quân
Hoàng thúc vốn là người rất khiếm tốn, mỗi khi đi qua
các huyện tran doc đường, bao giờ cũng cho dừng kiệu lại , để tìm gặp các quan địa phương hoặc những cụ già cao tuổi để bày tỏ lời thăm hỏi thân thiết
Vị Hoàng thúc của nước Đại Việt là một người nhân đức, đã quy nhập nước Cao Ly, được đức vua dành cho
ân sủng đặc biệt, phong tặng tước vị Đây là sự kiện lần
đầu tiên trong lịch sử đất nước Quân dân nước Cao Ly, muôn người như một, không ai phản đối quyết sách này,
mà ngược lại khắp nơi đâu đâu cũng lan truyền những lời
ca tụng, xem đây là việc làm tốt thuận theo ý trời
Dĩ nhiên trăm họ của xứ huyện ủng Tân, bao gồm tắt cả già trẻ, gái trai đều vô cùng hồ hởi đón tiếp Hoa sơn quân trở về
Án sát Lý Hoàn Khuê và các quan huyện mới được bổ nhiệm Phác Khuê Hòa cũng cùng về trong chuyến này, nên mức độ long trọng của đám rước Hoa sơn quân là điều có thể hiểu được
Các quan chức mới và cũ của xứ này đều nghĩ mình là thân phận đi tháp tùng Hoa sơn quân hôm nay đã cho bề trí nghỉ lễ chào mừng tại sân trước nhà ông lão Trịnh Nhân
Trang 3Hưng là nơi ở của Hoa sơn quân
Mọi người truyền nhau huyện nhà hôm nay có niềm vui lớn nên ai cũng náo nức kéo về đây đông như một biển người
Trên chiếc sân rộng các đoàn lính lệ khẩn trương lo dựng lên các tắm che nắng lớn
Nhiều người được chia rượu và thức ăn Trong số người đã ngà say, có người cất cao giọng ngêu ngao hát những bài dân ca quen thuộc của quê mình, có người đeo mặt nạ múa các điệu múa “Bông san” độc đáo của miền này Tất cả đã tạo nên khung cảnh mừng vui hớn hở của ngày hội
Sau khi lễ chào mừng kết thúc, các quan huyện cũ và mới đều lần lượt ra về Hoàng thúc được ông già họ Trịnh,
Lý công tử đón vào nhà Đến giờ đây mọi người trong gia đình mới được dịp quây quần bên nhau, nỗi vui mừng không sao kể xiết Hoàng thúc Lý Long Tường của nước
đại Việt được phong tước vị Hoa sơn quân, mình mặc áo cẩm bào màu đỏ, thất đai có thêu hình con hạc, trông rất đạo mạo chỉnh tề
Hoàng thúc Trịnh trọng kính lễ ông gia họ Trịnh, và lần lượt đến chào Tiêu Vĩnh Vạn và nhiều người khác Sau đó Hoàng thúc từ tốn nói với ông già họ Trịnh:
- Thưa lão trượng, mấy hôm vừa rồi nhà ta vẫn bình yên? Tại triều đình, đức đại vương đã phá vỡ tục lệ bấy nay, không những gặp bản nhân mà còn phong cho tước lộc nữa Bản nhân nghĩ rằng được như thế này, có phần lớn nhờ ở sự thành tâm của lão trượng
Hoàng thúc nói xong bèn trao lại các giấy tờ chứng chỉ
và các ngự bài được đức vua ban cho
Ông già họ Trịnh đưa hai tay đỡ lấy, quả thật không ngờ
đó lại là những văn kiện phong cấp tước vị và bỗng lộc Lòng tràn đầy niềm cảm kích, ông già không giấu được nỗi vui mừng
- Đức đại vương giàu lòng nhân ái quá, ơn đức trời biển này biết lấy gì đền đáp
Lý công tử ngồi cạnh cũng đưa mắt ngắm nhìn với vẻ mặt và tắm lòng thành khẩn Chỉ có Tiêu Vĩnh Vạn vừa vui mừng nhưng cũng tỏ vẻ rất thản nhiên, không vồ vập Không biết ông già họ Trịnh và Lý công tử có thấu hiểu chăng, chứ Hoàng thúc vốn xem cảnh vinh hoa phú quý chẳng khác gì cát bụi Hiểu thấu được nỗi lòng của Tiêu Vĩnh Vạn, Hoàng thúc bèn nói với vẻ nghiêm trang:
- Tiêu đại nhận quả là con người siêu phàm, chẳng màng danh lợi Thời thế long đong lận đận nên đành phải
Trang 4thé chứ không phải tôi chỉ côt mong được như vậy Ngặt một điều, tôi còn có bao người trong gia đình đi theo, phải nuôi sống họ, biết làm thế nào được
Tiêu Vĩnh Vạn cảm thông với nỗi bận tâm đó của Hoàng thúc, bèn nói:
- Hoàng thúc nói đúng đó Sách xưa có câu “Thánh nhân tong thé tục” Dù có là thánh đi nữa cũng phải theo tập tục nơi trần thế Hiện thực là đáng buồn, nhưng không thể xoay chuyén được Có những việc không thể suy nghĩ bằng phẩm đức cao quý của Hoàng thúc được Chỉ dám mong Hoàng thúc yên lòng, quá khứ thì cũng đã như vậy rồi, đừng nghĩ là gì về những ngày đã qua mà chỉ nên nghĩ về cuộc đời trước mắt thôi
- Tôi cũng đã quyết sẽ làm theo như lời Tiêu đại nhân nói
Ông già họ Trịnh không hiểu câu chuyện trao đổi giữa hai người với nhau, còn Lý công tử đến bây giờ mới hiểu hết, bèn đưa mắt nhìn Hoàng thúc rồi lại nhìn Tiêu Vĩnh Vạn
Tiêu Vĩnh Vạn lái câu chuyện sang hướng khác
- Hoàng thúc được triều đình phong tước vị và cấp cho thực ấp Nỗi vưi này làm sao lại chỉ có là của chúng ta thôi? Bởi vậy, nhân dịp này, ta nên bàn với cụ già Trịnh mời tất
cả những người có chức phận không những ở huyện này,
mà cả những người ở các miền lân cận đến tiếp đãi họ, có
lẽ hay chăng?
- Tiêu đại nhân nói chí phải, việc làm này hay đấy Ông già họ Trịnh ngồi cạnh ì nghe nói rat Ay làm đắc ý với
ý định đó của Tiêu Vĩnh Vạn Ông già bàn với Hoàng Thúc:
- Thưa Hoàng thúc, ta làm theo ý của Tiêu đại nhân có lẽ
tốt đấy
Hoàng thúc sợ làm vậy sẽ gây quá nhiều phiền hà cho ông già họ Trịnh nên còn phân vân:
- Chỉ ngại nếu làm sẽ gây nhiều phiền hà cho lão trượng
Hiểu được nỗi e ngại của Hoàng thúc, ông già họ Trịnh đáp:
- Hoàng thúc mà cũng nghĩ vậy ư? Đây là việc đại khánh
hy, lam sao ta lại cứ ngồi im Hơn nữa bố con tôi cũng nhờ công ơn của Hoàng thúc và các vị trong đoàn mà được cứu sống; tài sản đã được trả lại; cả gia đình chúng tôi không còn phải lo lắng gì về cái ăn cái mặc nữa Xin Hoàng thúc đừng ngại ngùng gì cả
Tuy vậy, Hoàng thúc vẫn còn do dự Tiêu đại nhân hạ
quyết tâm khuyên Lý công tử:
- Lý công tử này, lão trượng đã có lời như vậy, và phía
Trang 5phải làm thôi
Đến lúc này, Lý công tử cũng quyết làm, bèn nói:
- Thưa Hoàng thúc, chúng ta cũng đã có chuẩn bị ít nhiều, mức chỉ phí này có thể kham nổi Xin Hoàng thúc đừng ngại Chúng ta nên làm thôi, thưa Hoàng thúc
Tuy vẫn có phân vân điều này điều nọ, nhưng đến đây Hoàng thúc cũng đồng ý, bèn nói:
- Thôi được rồi, cô gắng làm cho tốt nhé
Kể từ hôm ay, ca nha mét mat lo chuan bi rượu và thức
ăn, mặt khác bắt đầu phát giấy mời các vị chức sắc không những ở trong địa hạt huyện nhà mà cả các xứ huyện lân cận trong vòng bốn năm mươi dặm Để chuẩn bị cho những buổi tiệc tùng lớn, chỉ phí hết sức tốn kém như vậy, ông già họ Trịnh cũng phải vất vả ngược xuôi rất nhiều Có một hôm vào buổi sáng, giữa lúc ông đang cầm giấy mời của Hoàng thúc định đem gửi đi, thì có một người tên gọi Lâm Thành Cơ, một viên tướng cua An tây đô hộ phủ đến chuyển cho Hoàng thúc một bức thư của quan án sát của phủ này
Nội dung bức thư nói rằng được tin Hoàng thúc mở tiệc lớn xin gửi biếu ba trăm thúng gạo trắng và một phần chỉ phí
Hoàng thúc cảm thấy khó nghĩ quá, nhưng ông già họ Trịnh ít nhiều cảm thấy hãnh diện và thảnh thơi hơn trong lòng, tin rằng công việc tiệc tùng lần này chắc sẽ được như
ý
Cuối cùng thì mọi công việc chiêu đãi cũng đã diễn ra theo như mong muốn Quan án sát sứ An tây đô hộ phủ cũng đến dự Các bữa tiệc đã tiến hành trong hơn mười ngày, mời nhiều người thuộc nhiều địa phương đến dự Thế gian có câu: “Lòng người từ trong hũ gạo mà ra ” Qua dung vay, luc bấy giờ khắp các vùng lân cận đều loan truyền câu chuyện Hoàng thúc là một bậc đại nhân có lòng nhân từ Mặt khác quan án sát sứ ở An tây đô hộ phủ ngay
từ đầu đã tham gia góp phần vào sự thành công của công việc chiêu đãi này nên cũng được tiếng thơm là vị quan có lòng hảo tâm
Ở đây người ta đã chịu khó chịu khổ đi đầu trong tất cả mọi việc, người đi trước dẫn đường, phán đấu quên mình
vì nghĩa cả khi bước chân tới chốn này chính là Tiêu Vĩnh Vạn Nhưng anh ta lại trở về Thanh Châu Hoàng thúc và Lý công tử cố nài ép thế nào cũng không được Anh ta buộc phải về vì có sứ mệnh riêng của mình
Thời gian qua, do bận rộn với nhiều công việc, nên không còn đầu óc đâu để nghĩ về tổ quốc Nhưng khi tiệc
Trang 6tùng đã tan, mọi người đêu đã ra vê, Lý công tử và ông già
họ Trịnh thì suốt ngày bận rộn với công việc đồng áng, từ sáng sớm đã phải ra đồng chỗ này chỗ nọ để theo dõi đôn đốc công việc, nên ở nhà chỉ còn mỗi một mình Hoàng thúc sống những ngày buồn tẻ Không hiểu tại sao trước đây đêm nào Hoàng thúc cũng có thời gian để gặp gỡ Anh Cơ chuyện trò, thế mà vừa qua, do có việc tiệc tùng, mọi người bận rộn túi bụi, các nếp sinh hoạt cũ bị đảo lộn, nên cả gương mặt của nhau cũng không còn nhìn thấy nữa, đừng nói chỉ đến gặp gỡ
Trong những ngày đó, nỗi buồn nhớ quê hương vốn âm
ÿ nơi sâu kín trong lòng Hoàng thúc lại có dịp bùng lên Nỗi niềm nhớ mong tổ quốc lại trỗi dậy trong tâm khảm của Hoàng thúc Càng đắm chìm trong những suy nghĩ đó, những sự việc của ngày qua nơi cố quốc càng hiện rõ trong đầu óc của Hoàng thúc Để khuây khỏa, Hoàng thúc bắt đầu dò đường bước đi từng bước một leo lên đỉnh núi
Việt Thanh sơn
Việt thanh sơn không cao lắm nhưng rất tươi đẹp, cảnh sắc thanh tú, trên đỉnh nói có một tảng đá có tên Việt Thanh nham Leo lên tảng đá ấy có thê nhìn bao quát cả biển Tây Nhìn ra biển khơi xa xa, nỗi niềm nhớ mong về nơi tổ quốc ở phương nam càng trào dâng lên nhức nhối trong lòng Hoàng thúc
Những chiếc thuyền buồm lướt qua đầu những ngọn sóng xanh man mác như đang đi về nơi tổ quốc xa xăm, còn những con thuyền từ phía nam đến có vẻ như đang mang đến những tin tức của quê nhà Nhìn thấy cảnh các thuyền buồm tới lui trên biển cả, Hoàng thúc không ngăn được nỗi niềm xúc động trong lòng Người như muốn bay qua đầu của vô vàn những ngọn sóng xanh kia và tim đến các phu thuyền, ôm chằm lấy họ hỏi han tin tức quê nhà
Những giọt nước mắt như những giọt châu tuôn rơi lã chã Hoàng thúc ngoái nhìn ra xung quanh không thấy có ai theo dõi mình, chỉ có ánh nắng chiêu vẫn còn tỏa nóng như muốn rắm chín cả vạn vật Từng bầy chim nứi bay lượn đó đây, cất lên tiếng hót trong trẻo, chỉ càng làm buồn lòng thêm Hoàng thúc mà thôi
- Phụ vương ơi, hãy tha thứ cho đứa con bắt tài vô lực này, phụ vương ơi! Giờ đây con đang sống nơi đất khách quê người cách xa muôn dặm, song con vẫn một lòng hướng về anh linh của đức phụ vương đang ngự trị nơi cô quốc dưới gầm trời phương Nam
Giọng nói thảm thiết nức nở của Hoàng thúc vang lên quanh ngọi núi Việt Thanh sơn đang đấm chìm trong tĩnh
Trang 7mich Tiéng khóc than tha thiết ay như đang vượt qua con đường đầy chông gai trắc trở giữa muôn trùng biển rộng núi cao, bay về nơi quê cha đất tổ, bay về nơi chân trời phương nam xa Xôi
Lòng đã định sống dài lâu trên mảnh đất này mà vẫn chưa an cư lạc nghiệp được Nghĩ về những ngày đầu đầy đau xót đã qua, có lẽ khó yên lòng với những gì đang ập tới trong ngày mai đây
Lòng miên man suy nghĩ hết chuyện này, chuyện khác đến nỗi mặt trời đã lặn xuống biển tây từ lúc nào mà Hoàng thúc vẫn không hay biết Kể từ sau đó, ngày nào Hoàng thúc cũng leo lên núi Việt Thanh sơn, sống ở đó từ sáng tới tối, trăn trở với biết bao điều suy nghĩ như một mối tơ vò trong lòng
Ông lão họ Trịnh và Lý công tử cứ mỗi buổi tối thấy Hoàng thúc về đến nhà với cặp mắt sưng mọng và ngân nước mắt vẫn còn in trên hai khóe mắt, đã hiểu được nỗi lòng của Người
Quả thực, gần đây ai cũng thấy Hoàng thúc gầy đi nhiều
Có một hôm vào buổi sáng, ông già họ Trịnh gọi con gái Anh Cơ đến phòng mình Anh Cơ bước vào phòng , chào
Anh Cơ tuy hiểu được nỗi lòng của bố, song cảm thấy xấu hổ, nên từ sau đó đóng cửa phòng khuê không ra ngoài nữa Ông già hiểu được tắm lòng cực kỳ hiếu nghĩa của con gái, nên sau khi đắn đo, đã nó với con:
- Anh Cơ con này, con nghĩ rằng bố không hiểu hết nỗi lòng của con sao Như có lần nào đó, bố đã nói với con,
Trang 8nhờ ơn Hoàng thúc nên bỗ con ta mới được cứu song Cho nên bố đã quyết Con cũng đến tuổi rồi Trước đây, Tiêu đại nhân lúc ra đi có khẩn khoản căn dặn lại bố thế nào cũng phải giúp cho Hoàng thúc và con trở thành đôi lửa
Anh Cơ có vẻ xấu hỗ, đầu càng cúi thấp hơn, nói với giọng run run:
- Con chẳng biết đâu, tùy ở bồ thôi
Ông lão Trịnh chăm chú nhìn con gái rồi nói:
- Ừ, thế con nhé - Ông gật đầu, nói tiếp: - Gần đây Hoàng thúc ngày nào cũng lên núi Việt Thanh sơn, đến tối mịt mới về Mắt sưng mọng và người gầy đi rất nhiều Đúng là Hoàng thúc đã quyết ở lại đây sinh sống, nên nỗi nhớ về lại càng da diết, có lẽ Người đau buồn lắm
Anh Cơ đoán có lẽ bố đã từng nói “không được gặp ban đênT, nên bây giờ nghĩ lại, bố thấy hối hận
Anh Cơ tỏ vẻ lo lắng, lặng lẽ ngước mắt lên nói với bố:
- Bố ơi, Hoàng thúc
- Ừ, gần đây Hoàng thúc trông thật đáng xót xa Hôm nay
có lẽ Người lại lên núi rồi
Cô con gái lại cúi đầu đăm chiêu suy nghĩ Ông già họ Trịnh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa số, như nói một mình: “Khi Tiêu đại nhân còn ở đây, quyết định nhanh đi, bây giờ có phải đã ỗn định rồi không”
Ông già lẫm bẩm một mình như có phần hối hận
Cô con gái hiểu được nỗi lòng bứt rứt của bố Ông già
họ Trịnh không thể nói vì Hoàng thúc đáng thương quá mà phải vội vã đứng ra hối thúc, lại không thể vì thế mà cứ kéo dài mãi theo năm tháng, phó mặc cho thời gian Anh Cơ an
ủi bố về những điều mà bố đang băn khoăn
- Bồ ơi, bố đừng quá lo nghĩ làm gì
Nghe con trả lời thế, ông bố cảm thấy như sắp có điều gì
đó tốt đẹp, bèn nhìn thẳng vào con Nhưng Anh Cơ đã đứng dậy và nói với bố:
- Bố ơi, con về phòng của con đây
Ông già thấy không còn cách nào khác, có phần khó nghĩ, bèn bảo con:
- Ừ, thôi con về phòng đi
Sau khi trở về phòng mình, cô con gái hạ quyết tâm Nghĩ đến hình ảnh Hoàng thúc đang khóc lóc xót xa, tự nhiên Anh Cơ cũng thấy cay cay khóe mắt Trong trí tưởng tượng của nàng, hiện lên hình ảnh Hoàng thúc khóc than vật
vã một mình trên núi Việt Thanh sơn Không thể phó mặc cảnh ngộ của Hoàng thúc trôi đi theo dòng thời gian như vậy được Nàng liếc nhìn lên chiếc gương treo bên cạnh,
Trang 9thay hai mat minh l& cha tuôn rơi những giọt lệ nóng Lây khăn tay lau nước mắt, soi lại gương, bản thân cũng không biết mặt mình đã đỏ bừng lên từ bao giờ Hoàng thúc đang lang thang trên núi Việt Thanh sơn, cất tiếng gọi: “Anh Cơ ơi!” Trong tâm trí, nàng hoang tưởng, cảm thấy như Hoàng thúc đang gọi đến tên mình
- Ôi, ta điên rồi sao! Hoàng thúc là ân nhân, đời nào lại
đi yêu đương!
Nàng lẫm bẩm một mình, bỗng chạy ra ngoài, bản thân nàng không tự chủ được nữa Nàng đến chân núi Việt Thanh sơn rồi mới hay là mình đã đến Mặt nàng lại đỏ bừng lên, nhìn ra bốn phía, may mà không có ai Đã lâu lắm rồi nàng mới lại ra núi Cỏ cây trên núi và trên cánh đồng đang lung lay múa may theo chiều gió như vui mừng chào đón nàng Nàng bước rón rén từng bước nhè nhẹ như sợ làm sây xước những cây con vạt cỏ mọc trên núi, rồi lần theo con đường dốc leo lên Những khóm dâu mọc riêng một mình trong khe đá ra quả sum sê như đang chờ có người hái, nhìn nàng với vẻ vui mừng Nhưng nàng đi lướt qua những bụi dâu đó, các cành dâu vướng vào gấu váy của nàng Nàng đưa bàn tay xinh đẹp nhẹ nhàng gỡ các cành dâu khỏi gấu váy Các cành dâu bật trở lại có vẻ như giận dỗi Bụi dâu bị rung, có may chùm dâu chín mọng đỏ
ối như son rơi xuống đấy lăn lông lốc
Trông thấy thế, nàng thấy tiếc thương cho quả dâu, cúi xuông hái mây chùm bỏ vào miệng, tô thắm thêm đôi môi xinh đẹp của mình, và bước tiếp lên theo con đường dốc Cuối cùng nàng đã đến được phía sau tảng đá Việt Thanh nham
Để tránh anh nang oi a, Hoàng thúc chọn bóng râm của phiến đá, ngồi quay mặt về phía tây, thẫn thờ dõi nhìn về phía biển Nam xa xa
Nàng cố ý tránh ánh mắt của Hoành thúc, núp vào sau một cây thông mới lớn chăm chủ theo dõi Bỗng một con rắn mối từ dưới chân nhảy bổ ra làm nàng giật mình thét lên: *Ói mẹ ơi!" và lùi về phía sau một bước
Hoàng thúc đang chìn đắm trong nỗi buồn nhớ quê hương, bỗng giật mình nghe thấy tiếng kêu to của một người con gái, bèn quay lại nhìn về phía sau, thì ra người con gái xinh đẹp đó không phải ai khác mà chính là Trịnh Anh Cơ
- A, Anh Cơ, làm thế nào lên được nơi đây Anh Cơ hoảng hốt vì con rắn mối, vừa hoàn hồn thì nghe được tiếng nói quen thuộc của Hoàng thúc Cô gái đỏ mặt,
có phần bối rối chẳng nói được lời nào
Trang 10Hoàng thúc đi mây bước đến chỗ Anh Cơ đang đứng,
và nói:
- Anh Cơ đã lên đây rồi, xin mời lại chỗ bóng râm này Với vẻ ái ngại Hoàng thúc mời Anh Cơ đang đứng dưới ánh nắng chói chang vào chỗ mái
Nàng im lặng bước theo vào ngồi trong bóng râm Hoàng thúc hiểu được rằng Anh Cơ lên đây thăm mình
- Xin cảm ơn Anh Cơ đã lo lắng cho tôi và đến thăm tôi
- Bố lo lắng rất nhiều về Hoàng thúc đó - Anh Cơ tủm tỉm cười
- Vì tôi mà để cụ và nàng phải lo lắng nhiều thế này
Đã vậy, lâu nay không gặp được Anh Cơ
Không nói được hết lời, Hoàng thúc củi nhìn xuống đất Anh Cơ nhh thấy Hoàng thúc như vậy bèn òa lên khóc
- Hoàng thúc cứ buồn rầu thảm thiết như vậy, Anh Cơ vui được nào! — Cô gái quay mặt đi khóc nức nở
- Nào, tôi đâu có phải thế, Anh Cơ ơi!
Hoàng thúc đưa tay lên xoa xoa đôi vai đang rung lên theo tiếng thỗn thức của Anh Cơ Nhưng tiếng khóc của Anh Cơ càng nức nở, tưởng như không dứt được
Hoàng thúc lấy hai tay vuốt lại mái tóc buông xõa của Anh Cơ và vuốt ve lên lưng nàng, cảm nhận mùi thơm ngây ngất của da thịt nàng, Hoàng thúc không kìm được mình bèn ôm lấy nàng Nàng thấy mình đã nằm trọn trong vòng tay của Hoàng thúc, nhưng nàng không có cam đảm vùng
ra khỏi vòng tay đó, mà chỉ còn biết úp mặt vào lòng Hoàng thúc
Hoàng thúc vốn nhân từ hiền lành, nhưng giờ đây khi đã
ôm được vào lòng mình cô gái rất dịu dàng nết na mà mình yêu thương hết mực, tình cảm bị dồn nén bấy lâu nay đối với nàng bỗng bùng cháy lên dữ dội trong lòng Giống như một con sư tử dũng mãnh lao tới, ôm ghì lấy Anh Cơ và lặng lẽ tìm đến đôi môi của nàng
Bỗng từ trong khe núi, có tiếng hát vọng tới
Họ giật mình vội buông nhau ra
Tiếng hát văng vẳng vọng tới với âm điều buồn buồn:
“Ta lên núi, ta đào ngọc,
Ngọc ơi tên đẹp lắm
Ôi, sơn ngọc đây rỗi?”
Trên đỉnh núi cao yên tĩnh, Hoàng thúc chẳng nghi dén khuôn phép gò bó, đã ôm lấy Anh Cơ, hôn nàng thắm thiết
và ghì chặt lấy nàng vào lòng mình Hoàng thúc bây giờ bỗng trở nên tươi tắn hẳn lên, tưởng như đã quên đi bao nhiêu nỗi buồn nhớ quê hương mà chỉ mới giây lát trước đây thôi, mình vẫn chưa sao quên được Hoàng thúc thấy
Trang 11hai người cứ đứng im như vậy đã lâu, có phân hơi ngượng cho nhau, bèn cắt tiếng hỏi:
- Anh Cơ ơi, tiếng hát ấy là tiếng hát gì vậy?
Nàng mỉm cười trong khóe mắt chan chứa yêu thương:
- Hoàng thúc chưa biết đâu Đó là một khúc đồng dao
- A khúc hát đồng dao, Anh Cơ ơi, người ta thì đào được ngọc quy Còn tôi thì tìm ra được nàng
Hoàng thúc vừa nói, vừa cười khúc khích Anh Cơ mặt
đỏ dừ, liếc mắt sang một bên:
- Hoàng thúc cứ ng†ĩ vậy, thiếp chả biết đâu
- Ai hát bài đó, Anh Cơ có biết không?
Hoàng thúc đưa mắt nhìn về phía thung lũng có tiếng hát Vọng ra
- Hoàng thúc ơi, đó là những trẻ mục đồng trong làng lên núi kiếm củi | day
Đến lúc ấy Hoàng thúc mới tin hình bóng hai người bên nhau vẫn chưa lọt vào mắt ai, nhưng dù sao vẫn lúng túng,
có phần ngượng ngập
Mặt trời đã dần dần lên trên đỉnh đầu, bóng râm của phiến đá cũng bị thu nhỏ lại Hoàng thúc kéo tắm cói trải dưới đất đến phía trước phiến đá, ngồi xuống và mới Anh
Cơ cùng ngồi
Anh Cơ đến ngồi bên Hoàng thúc, nhìn về phía biển Nam
xa xa mịt mù Nàng đưa bàn tay mềm mại chỉ về phía xa xăm và nói:
- Hoàng thúc ơi, đất nước phương Nam rơi chân trời xa thẳm kia là cố quốc đấy phải không?
Không hiểu sao, Hoàng thúc cảm thấy khi đã có Anh Cơ
ở bên cạnh, mình chỉ thích nhìn lên khuôn mặt nàng hơn là nghĩ về tổ quốc và dõi nhìn về phía xa xăm đó
- À không, nàng ơi, quê hương giờ đây chẳng phải là mảnh đất này ư, mảnh đất có Anh Cơ đang sông ây mà
Nàng rất yêu mến dáng vẻ thật thà trong sáng như một đứa trẻ đó của Hoàng thúc
- Hoàng thúc ơi, từ nay Hoàng thúc đừng lên đây nữa nhé Anh Cơ này sẽ không bao giờ rời xa Hoàng thúc đâu
Trang 12phương, biết được lòng người dân đang suy nghĩ gì và phải hòa hợp cùng với họ
Hoàng thúc nghe những lời nói thẳng ngay đáng tin cậy như của một người lớn nói ra từ miệng một cô gái mới trạc đôi mươi, trong lòng rất cảm động Người nhìn đăm đăm lên khuôn mặt nàng và nói:
- Anh Cơ ơi, nàng đã hiểu thấu hết mọi lẽ trên đời này rồi đó
- Bố cũng lo lắng như vậy Hoàng thúc ạ
Tuy là hoàng thân của một nước, nhưng Người đã quay mặt đi với hết thảy mọi sự để có thể sống được cho tới giờ Đến lúc này Người mới hiểu lý do vì sao lâu nay Anh
Cơ đã không gặp mình
- Vậy từ hôm nay, tôi sẽ làm theo lời khuyên của Anh
Cơ Nàng hãy bảo cho tôi biết những gì cần thiết Anh Cơ cười chúm chím:
- Tiện nữ em chẳng biết gì đâu
Hoàng thúc lấy tay vuốt ve những ngón tay nhỏ nhắn dịu dàng của nàng, cảm thấy lòng tràn ngập hạnh phúc vì được
vẻ
Bởi vậy câu chuyện ngày xưa ở nước Việt, Phạm Lãi đã làm đến chức tễ tướng rồi mà còn bỏ cả sự nghiệp lên thuyền cũng với tuyệt thê giai nhân Tây Thi, vượt song trung dương ra đi không hề luyén tiếc là điều có thể hiểu được Mặt trời đã chìm dần xuong bién Tây Anh Cơ đứng dậy, những ngón tay nàng vẫn còn nằm trọn trong lòng bàn tay của Hoàng thúc
- Bây giờ chúng ta xuống núi thôi Hoàng thúc ạ Hoàng thúc cũng đứng dậy cùng với cánh tay nàng kéo lên theo
May sao hai người về đến nhà mà không gặp phải ánh