1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Hoàng Thúc Lý Long Tường - Khương Vũ Hạc Phần 8 ppsx

25 369 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 124,41 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hoàng thúc tỏ vẻ hài lòng nói với Tiêu Vĩnh Vạn: - Tiêu đại nhân, xem ra quân, của chúng ta khác vớiquân triều đình cơ mà.. Tướng Trương Hanh Ích và quan đốc binh Kim KhuêVạn đã ba ngày

Trang 1

- Xin chấp hành thượng lệnh.

Nghe trình bày kế họach, Lý công tử cảm thấy bừng lênniềm tin có thể chiến thắng được quân Mông Cổ, dù chúng

có hùng mạnh bao nhiêu

Hoàng thúc tỏ vẻ hài lòng nói với Tiêu Vĩnh Vạn:

- Tiêu đại nhân, xem ra quân, của chúng ta khác vớiquân triều đình cơ mà

- Làm gì có quân triều đình tồn tại một cách biệt lập, cho

dù quân của Hoàng thúc có nghĩa binh đi nữa, chỉ cần cảnđược bước tiến của giặc cũng giỏi lắm rồi chứ sao

Lý công tử nhận lệnh của Hoàng thúc, một mặt liên hệvới đốc binh chỉ huy biệt quân sơn thành họ Kim, một mặttruyền đạt mệnh lệnh đó xuống các tráng đinh dưới quyềnmình

Hoàng thúc và Tiêu Vĩnh Vạn trở về thành Việt Nam.Vốn dĩ Hoàng thúc chỉ đảm trách việc phòng vệ khu vựchuyện lỵ ủng Tân Còn việc phòng vệ phía ngời thành củahuyện lỵ này thì do quân đốc binh biệt sơn thành đảm trách.Quân đốc binh nằm dưới quền quản hạt của An tây đô hộphủ Do vậy mà một số lượng nhỏ quân lính của biệt quânsơn thành trực thuộc An tây đô hộ phủ đang làm nhiệm vụphòng vệ mọt chu vi với bề rộng năm dặm kể từ huyệnthành trở ra Bởi vậy, kế họach tác chiến tổng quát cho cảđịa phương này dũng do đô hộ phủ tức quân triều đìnhhọach định và thực hiện Còn Hoàng thúc chỉ phụ trách bêntrong thành nội của huyện Ủng Tân thôi

Sau khi hòan thành mọi việc chuẩn bị sẵn sàng chiếnđấu một cách hết sức vững chắc Hoàng thúc đã ngày đêmlặn lộn đi thăm hỏi cổ vũ binh sĩ động viện khích lệ những cốgắng vất vả của họ

Hơn một vạn quân Mông Cổ, do nguyên sóai Đương Tôthống lĩnh đã chiếm được Thâm Thôn và truy kích quân triềuđình đang bỏ chạy Theo đường chính, chúng tiễn thẳng vềủng Tân, đóng quân cách ngòai thành ủng Tân ba mươidặm

Trong tình thế đó, bỗng một hôm An tay đô hộ phủ cửmột phó tuớng của án sát sử có tên là Trương Hanh íchđến gặp đốc binh biệt quân sơn thành ủng Tân Nội dungcuộc gặp gỡ đại để như sau; quân Mông Cổ hiện nay đangchiếm đánh miền biên cương xa xôi này; chúng đang tấncông về phía An Tây và ủng Tân Như vậy địa phương này

sẽ đứng ra nhận trách nhiệm phản kích lại quân địch và bảo

vệ lấy mình Do vậy, ở Ủng Tân, đề nghị Hoa sơn quân

Trang 2

Tướng Trương Hanh Ích và quan đốc binh Biệt SơnThành cúi gập đầu cầu khẩn Hoàng thúc:

- Thưa Hoa sơn quân, quan án sát cử tiểu tướng về đâyxin có lời thưa với quân đại giám Hoa sơn quân, mong đạigiám hãy đứng ra thống lĩnh chỉ huy giúp công việc phòng

vệ của Đô hộ phủ Vạn sự xin phó thác cùng Hoa sơn quân.Hoàng thúc cảm thấy rất khó xử Nếu từ chối chẳng hóa

ra mình khiếp nhược sao, còn nếu đứng ra nhận lĩnh, thìbản thân vốn là người chỉ huy quân nghĩa binh chứ khôngphải là người chỉ huy quân triều đình, nay thống lĩnh cả quântriều đình phải thấy là nan giản Nhưng trong giờ phút vậnmệnh đất nước như ngàn cân treo sợi tóc, tấm lòng nghĩkhí bùng lên mạnh mẽ trong tim Hoàng thúc Người cảmthấy không thể trốn tránh trách nhiệm, bèn nói:

- Tôi hiểu rồi Quan án sát sứ là chỗ rất quen thân với tôi,

là vị ân nhân đã hết lòng giúp đỡ tôi Hơn nữa bản thân tôi

đã nhận thấy được bao ân sủng như trời biển của đạivương Cao Tông, nay đất nước lâm nguy thế này, chẳng lẽtôi còn tiếc mạng sống của mình hay sao Có điều phận tôinhỏ bé, không có danh phận gì để tự tiện chỉ huy đại quâncủa đại vương Đó không những là một điều trái đạo lý màcòn là một điều thất lễ Chỉ vì nghĩ như vậy mà tôi khôngdám nhận thôi Nhưng việc đã như vậy rồi, dù tài hèn chímọn, tôi cũng sẽ mang hết sức mình để bảo vệ đất nước

Tướng Trương Hanh Ích và quan đốc binh Kim KhuêVạn đã ba ngày cố trình bày ý định của quan án sát sứ vàthỉnh cầu Hoàng thúc chấp nhận, nhưng người vẫn từ chối.Không còn cách nào, hai người lại van nài Tiêu Vĩnh Vạn

và Lý công tử nói hộ, nhưng cũng không xong Đến lúc nàymới là được sự chấp thuận của Hoàng Thúc, nên họ khônggiấu nỗi niềm sung sướng Một lần nữa họ lại cúi đầu bái

tạ Hoàng thúc và bày tỏ lời chúc mừng

- Xin cảm ơn Hoàng thúc, không những các tiểu tướngchúng tôi trở về còn chút mặt mũi thưa lại với quan án sử

mà trăm họ của xứ huyện này cũng sẽ hết sức vui mừngtrước quyết tâm của Hoàng thúc đứng ra gánh vác sơn hà

Hoàng thúc nhìn Lý công tử đang ngồi bên cạnh, ra lệnhchỉ tiếp nhận thủy thủ quân và lục quân thuộc quân đội triềuđình do tướng Hanh ích đưa đến

- Lý công tử hãy nhanh chóng tiếp quản một nghìn nămtrăm quân sĩ và đoàn thuyền được biết đang đậu ngoàikhơi đảo Xương Lân do Trương tướng quân đưa tới đểbiên chế vào đội quân của chúng ta

Trang 3

cũng Lý công tử đứng dậy bước ra ngoài Một chốc sau,Hoàng thúc quay lại nhìn Tiêu Vĩnh Vạn nói:

- Cũng như trước đây Tiêu đại nhân đã từng giúp, lầnnày xin Tiêu đại nhân hãy nghĩ cho kế hay Quân địch đóngcách ngoài thành ta ba mươi dặm Thành của chúng tađang ở trong tình thế bị bao vây cô lập, không còn đườngtiếp viện Chúng ta phải liều thân sống chết chiến đấu đếncùng, ngoài ra không còn cách nào khác

Thấy Hoàng thúc hạ quyết tâm cao như vậy Tiêu VĩnhVạn mỉm cười thán phục và nói hết nỗi lòng mình:

- Hoàng thúc nghĩ đúng lắm Tình hình như chúng ta biếtrồi đấy nếu hoàng thúc chỉ huy quân triều đình giỏi bảo vệđược huyện thành cô lập này thì chẳng nói chi, nhưngchẳng may thất bại e rằng thanh danh sẽ mất hết Thếnhưng Hoàng thúc đã chấp nhận rồi, tôi cũng xin quyết mộtlòng phò Hoàng thúc

Hoàng thúc nghiêm mặt, tỏ lời cảm ơn đối với Tiêu VĩnhVạn:

- Tiêu đại nhân là vị ân nhân mà trời đã ban xuống chotôi Từ khi rời Thanh Châu sang định cư trên đất này đếnnay, Tiêu đại nhân đã giúp cho tôi rất nhiều Tôi xin đượcthực lòng cảm tạ Tiêu đại nhân

- Hoàng thúc nói gì vậy Nếu tôi không được Hoàng thúccứu cho thì đâu còn được sống đến bây giờ

- Chuyện đã qua, bây giờ nghĩ lại chúng ta càng cảmthấy quý mến nhau hơn Điều quan trọng sắp tới là chúng taphải làm thế nào để đẩy lùi được quân Mông Cổ xâm lược

và cứu lấy đấy nước này

- Vâng đúng thế ạ Bây giờ chỉ có mỗi một việc là phảilàm thế nào để đập tan quân giặc

- Nào, chúng ta hãy đi một vòng kiểm tra xem thành trìcủa chúng ta đã được phòng thủ như thế nào rồi

Hoàng thúc đứng dậy, Tiêu Vĩnh Vạn cũng đứng dậytheo

17 CUỘC QUYẾT CHIẾN VỚI QUÂN MÔNG

CỔ

Sáng ngày hôm sau, mặt trời tháng bảy từ sáng đã

Trang 4

nữ và trẻ em đều đã đi sơ tán Chỉ còn lại những thanh niêntrai tráng và quân sĩ đang chấp hành nghiêm chỉnh nhiệm vụđược giao, nên quang cảnh rất vằng vẻ Nếu không phải là

vị tướng có tài thao lược, trí tuệ hơn người thì không thể

đề ra được kế sách như vậy

Các vị danh tướng đã tạo nên tư thế sẵn sàng chiến đấucao độ Quân sĩ tràn đầy niềm tin bất kỳ lúc nào cũng có thểgiáp chiến với kẻ thù, cơ mưu linh hoạt đánh trả lại quânđịch

Người dân trong nội thành nhìn đãn quạ bay trên nócthành lầu, ai nấy đều lẩm bẩm phỏng đoán theo cách củamình

“Bọn giặc Mông Cổ sắp kéo đến rồi!”

Buổi sáng sớm ngày hôm đó, theo tin của lính thám báocho hay, bọn giặc Mông Cổ đóng cách ngoài thành bamươi dặm đang sắp sửa tấn công vào huyện thành ủngTân ngay trong ngày

Trên lầu cửa đông, ba tướng soái là Hoàng thúc, Lý công tử và Tiêu Vĩnh Vạn đang bàn luận công việc vớinhau

Tiêu Vĩnh Vạn trải tấm bản đồ tác chiến ra nói:

- Thưa Hoàng thúc, dù sao thành trì của chúng ra hãy cònyếu so với thế lực của quân giặc Mặt khác, xét về địa lý, vịtrí của huyện thành cũng không phải là vị trí tốt Trước hết vềmặt thế trận của cũng ta, tuy có thể bẻ gãy tinh thần chiếnđấu của quân địch, song dù vậy có chỗ vẫn chưa đượcchuẩn bị đầy đủ Cho nên hôm nay tôi xin được làm ngườitiên phong xung trận

Hoàng thúc tỏ vẻ không tán đồng:

- Không Tiêu đại nhân sao lại định thế? Bọn giặc có kỵbinh thiện chiến, chúng ta lại sử dụng thương kiếm thànhthào Như vậy, hà tất Tiêu đại nhân lại chiu vào hang cọp?

- Dù có thể không bắt được cọp, ta cũng phải mang lửavào trong hang cọp Bọn giặc dù tàn ác tôi cho rằng cũngkhông dám xông tới

Nhưng Hoàng thúc và Lý công tử vẫn lo ngại cho Tiêuđại nhân làm tiên phong ra ngoài thành chiến đấu, nhỡchẳng may, có thể nguy hiểm đến tính mạng

Tiêu Vĩnh Vạn kề vào tai Hoàng thúc trình bày một chập

về mưu kế của mình Đến lúc đó mới phần náo thuyết phụcđược Hoàng thúc

- Nếu vậy hãy làm theo mưu kế của Tiêu đại nhân xemsao Thế nhưng phải hết sức thận trọng đấy

Trang 5

Vào lúc ấy bỗng có một lính truyền lệnh hối hả chạy vềphía ngoài thành hướng đông Chắc là lính hỏa tốc chạy vềcấp báo cho quân giặc đang đánh vào nơi đây.

Thấy vậy, Lý công tử liền chạy xuống chân thành TiêuVĩnh Vạn và Hoàng thúc cũng xuống theo sau, hoảng hốtđịnh quay lại, suýt đâm bổ vào nhau

Hoàng thúc không hài lòng trước vẻ hoảng hốt của Lýcông tử, nói như quở trách:

- Tiêu đại nhân vất vả

Bốn mắt của hai người nhìn nhau chớp chớp, như đangnói lên một sự hứa hẹn thần bí nào đó

Tiêu Vĩnh Vạn mặc chiếc áo giáp, cưỡi ngưạ chiến củađịch, trên lưng khoác cây cung dài, hai bên người giắt haiống tên, một tay cầm cây thương dài Tiêu đại nhân siếtdây cương, con ngựa chồm lên hai chân trước hí vang,chạy lao về phía trước Theo sau Tiêu đại nhân là đoàn kỵbinh hơn một trăm thớt ngựa Cách đó năm dặm gò đồi,phục binh và tau bắn cung thiện xạ của quân Cao Ly đãđược bố trí sẵn sàng

Đoàn kỵ binh của Tiêu Vĩnh Vạn tiến được năm dặmbỗng trông thấy ven đường cái lớn trước mặt, bụi bốc lên

mù mịt Đúng là đoàn kỵ binh của quân Mông Cổ đangxông tới

Từ trên thành lầu cao Hoàng thúc đưa mắt nhìn ra xa,thấy trên cánh đồng cách huyện chưa đầy năm dặm, có vẻnhư quân ta và quân địch đang bày thế trận đối mặt nhau.Hoàng thúc không khỏi lo lắng, bèn giao cho Lý công tửhơn năm mươi thớt kỵ binh và ra lệnh khi có nguy cấp phảixông ra ứng cứu

Tiêu Vĩnh Vạn dần hơn một trăm thớt kỵ binh tiến ra dàntrận tại phía đông khu gò đồi

Tường tiên phong của địch dẫn hơn năm trăm thớt kỵbinh xốc tới và chạm trán ngay với quân Cao Ly Tướngtiên phong của giặc đi hàng đầu đoàn quân, đưa mắt đảonhanh, thấy quân Cao Ly dựa lưng vào ngọn đồi đã bàyxong thế trận sẵn sàng nghênh chiến Lúc này vào đầu hạtuần tháng bảy, cỏ lên xanh, đồng lúa tốt tươi, có phần nàoche chắn cho quân Cao Ly, song nhìn qua vẫn có thế đoán

Trang 6

đoàn quân để đốc chiến, thấy quân đi tiên phong đúng lại,bèn thúc người tiến lên phía trước:

- Tại sao chúng mày không tiến lên?

Hắn nói xong bèn nhìn ra phía trước quay lại hỏi tên lính

- Nhà ngươi hãy tiến về phía chúng, bảo chúng hàngphục nhanh lên

Tướng tiên phong của địch cưỡi một con ngựa ô, haibên tả hữu kèm theo hai lính hộ vệ Hắn thúc ngựa xông lên.Không bao lâu tướng tiên phong của giặc Mông Cổ đã tiếnđến trước cửa trận địa quân Cao Ly thét lớn:

- Chủ thành Ủng Tân biết điều hãy mau mau ra hàngphục nghênh đón đại quân Mông Cổ chúng ta!

Lúc này Tiêu Vĩnh Vạn cũng đã biết ý đồ của tướng tiênphong phía địch bèn thúc người chạy ra của trận địa

Nghe tiếng quát của giặc Tiêu đại nhân cười ha hả,mắng rằng:

- Thằng kia mày còn chưa bằng loài cầm thú Bọn man

di phương bắc chúng mày, lại dám cả gan xâm lược nướcchúng tao, giết hại bao người dân vô tội, cướp bóc baonhiêu của cải Chúng mày đã gây bao tội ác trời khôngdung đất không tha Như thế vẫn còn chưa đủ, chúng màylại còn xâm phạm vào huyện Ủng Tân nhỏ bé này nữa

Tướng tiên phong có vẻ hơi bị bất ngờ, cười hô hố nóirằng:

- Thằng chuột nhắt kia, mày không biết trời cao đất dày,còn dám mở mồm như thế?

Với tiếng Mông Cổ lưu loát, Tiêu Vĩnh Vạn mắng chửinhư tát nước vào mặt bọn giặc

Tướng tiên phong của địch giương cờ phát hiệu Trậnđịa đại địch nhìn qua đó biết rằng quân Cao Ly sẵn sàngquyết chiến chứ không chịu hàng Nguyên soái Đường Côbèn xông ra, hai bên tả hữu của y, hơn ba trăm thớt kỵ binh

Trang 7

- Này thằng mọi rợ kia, mày không biết ta là ai à? Tachính là tướng quân Đường Cô, nguyên soái của nước đạiMông Cổ Này, ta bảo cho nhà người đừng có liều như chócon không biết sợ cọp, phải mau mau xuống ngựa quyhành!

Tiêu Vĩnh Vạn đã nhiều lần sang nước Mông Cổ và cảnước Kim, nước Tống không có nơi nào là chưa đi Anhbiết rất rõ tình hình trong thiên hạ Anh còn lạ gì tên nguyênsoái Đường Cô kia và cả nhân cách của y nữa

- Ta thừa biết tướng Đường Cô đang lớn tiếng tự xưng

là một nguyên soái của quân Mông Cổ kia Nhưng tổ tiêncủa nhà ngươi chẳng nhẽ không cảm thấy xấu hổ có mộtthần dân của nhà Đường đã phản bội lại đất nước, ômchân quân Mông Cổ để trở thành một gian tướng hay sao?Nếu nhà người còn có chút lương tâm hãy mau mau hạ mũquy hàng, trở về với tổ quốc của nhà ngươi

Tiếng nói oang oang của Tiêu Vĩnh Vạn đã chẳng khácnào như một mũi dao đâm vào tim nguyên soái Đường Cô.Tên tường giặc uất ức đến tận cổ bèn ra lệnh cho tướngtiên phong của hắn:

- Hãy mau chặt đầu thằng kia mang về đây cho ta!Tên tướng tiên phong của Đường Cô được lệnh liềnhươ cây thương dài chạy tới

Tiêu Vĩnh Vạn cũng lăm lăm cây thương dài xông ra.Hai tường bắt đầu giao phong quyết chiến với nhau.Trận địa của hay quân vang lên tiếng hò reo dậy đất Tiếnghai thương va vào nhau chan chát, tiếng ngựa hí, tiếngquân reo hò làm cho cả một vùng phía đông Ủng Tân bốclửa

Đánh được hai mươi hiệp, rồi ba mươi hiệp vẫn chưaphân thắng bại, hai tướng chưa có gì lộ vẻ mệt nhọc.Nhưng đánh được hơn sau mươi hiệp, thì ngọn thươngcủa tướng tiên phong của giặc bị cụt đi còn ngọn thươngcủa Tiêu Vĩnh Vạn vẫn không hề suy suyển, con chiến mãcủa Tiêu Vĩnh Vạn xông tới Tên tướng giặc đã thấm mệtliệu bề không địch nổi, bèn quay đầu ngựa định tháo chạythì bất thần ngọn thương của Tiêu Vĩnh Vạn đã đâm phậpvào cánh tay phải của hắn, làm hắn ngã nhào xuống ngựa.Nguyên soái Đường Cô trông thấy thế vội vã xông ra địnhcứu tên tướng tiên phong Lúc này Tiêu Vĩnh Vạn xôngthẳng vào trận địa địch tả xung hữu đột, khiến quân Mông

Cổ bắt đầu dao động

Thừa cơ, hơn năm mươi thớt ngựa kỵ binh do Lý công

Trang 8

Cao Ly reo hò vang trời dậy đất.

Phía quân Mông Cổ núng thế không còn cách nào khácbèn ra lệnh rút lui

Hoàng thúc đứng trên thành lầu nhìn thấy quang cảnh đó,khắp người nổi gai ốc, bản thân cũng muốn nhảy ngựa ravới Tiêu Vĩnh Vạn Lúc đó cũng là lúc quân Mông Cổ tháochạy Tiêu Vĩnh Vạn không đuổi theo truy kích theo quângiặc mà ra lệnh toàn quân rút về

Giữa lúc Hoàng thúc đang bôn tẩu đó đây tìm Tiêu VĩnhVạn thì phía sau lưng có người cũng đã tìm ai đó, lên tiếnggọi:

Tiêu Vĩnh Vạn cười sảng khoái đáp lại:

- Không sao đâu ạ, để Hoàng thúc là chủ tướng mà cũngxông ra giữa trận tiền như thế này thật không phải Tôi vẫnbình an thưa Hoàng thúc

Lúc này Lý công tử cũng chạy tới:

- Kìa, Hoàng thúc cũng đến đây? Tiêu đại nhân có bịthương chỗ nào không?

- Hà hà, tôi vẫn nguyên vẹn, chẳng có thương tích gì.Nào chúng ta vào trong đại bản doanh đi

Tiêu Vĩnh Vạn cùng Hoàng thúc và Lỹ công tử bước vàotrong lều đại bản doanh Lúc đánh nhau quên hết nóng Naybước nào trong lều, mồ hôi vã ra như tắm Hoàng thúc đãcho chở nước lạnh vào tự lúc nào để chỉ huy và chiến sĩcùng uống Hoàng thúc mời Tiêu Vĩnh Vạn uống trước Lúcnày cả tướng tá và binh lính đề đã có được niềm tự tin - thì

ra quân Mông Cổ không mạnh như người ta đồn.Hoàng thúc xoa lên lưng Tiêu Vĩnh Vạn, hết lời khenngợi là võ nghệ của anh:

- Tôi đã biết tài võ nghệ của Tiêu đại nhân, nhưng khôngngờ điêu luyện đến mức như vậy

- Thưa đâu dám, tôi chỉ biết võ vẽ vài miếng Hoàng thúcquá khen, làm tôi rất đỗi khó nghĩ

Lý công tử ngồi bên cạnh lấy khăn tay lau mồ hôi chảytrên cổ Tiêu Vĩnh Vạn và nói:

- Tài võ nghệ của Tiêu đại nhân ngày trước tôi đã đượctrông thấy ở Thanh Châu nhưng không ngờ lại cao cườngđến mức như đã thấy hôm nay

Trang 9

nhau như vậy thì quân giặc đã lùi ra bên ngoài khoảngmười dặm và xây dựng trận địa ở đó.

Lúc này Hoàng thúc nhìn xa xa về phía trận địa quân địchmột chốc, có vẻ như nghĩ ngợi điều gì rồi quay nói với TiêuVĩnh Vạn:

- Tiêu đại nhân này, tối hôm nay quân giặc thế nào sẽtập kịch vào trận địa của ta Do vậy, chúng ta cần có đốisách phòng bị

- Hoàng thúc nói đúng đấy Nay là cuối tháng bảy Bọngiặc chắc chắn sẽ lợi dụng đêm không trăng để tập kíchban đêm Lực lượng quân sự lợi dụng đêm không trăng đểtập kích ban đêm Lực lượng quân sự của chúng ta cònyếu, do vậy có lẽ chúng ta phỉa rút vào trong thành thôi

Lý công tử ngồi bên cạnh nói với giọng nghiêm trang:

- Thưa Hoàng thúc, tối nay tôi xin ở lại để giữ trận địa.Như vậy có lẽ tốt hơn

Hoàng thúc nghe thế chỉ cười, không trả lời Tiêu VĩnhVạn tuy cũng cảm phục trước nghĩa cử đó của Lý công tử,nhưng đã không ngần ngại can ngăn:

- Không được đâu Lý công tử muốn làm tù binh sao?Đại binh đoàn của giặc ban đêm tập kích vào đây, liệu cócách gì ngăn nổi?

Đến đây, Lý công tử đã hiểu ra mưu kế của ta.Đêm hôm ấy, lợi dụng lúc trời tối, tất cả quân sĩ đềuđược lệnh rút hết vào trong thành, và đóng chặt cửa thànhlại

Màn đêm buông xuống từ lúc nào Phía bên này khôngđèn đuốc Còn phía quân giặc, có lẽ chúng cũng sợ nên chỉđốt leo lét bốn bề yên tĩnh

Gần đến canh ba quân Mông Cổ bỗng hò reo ào tới baovây, khu gò đồi mà quân Cao Ly đang chốt Tướng giặcĐường Cô dốc hết sức lực bao vây trận địa quân Cao Ly.Nhưng rốt cuộc chỉ thấy những con bù nhìn được cắm khắp

đó đây, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một quân sĩ nào

Y kéo cả đám binh lính đã mệt mỏi vì cả đêm không đượcngủ vào đến chân thành quân Cao Ly thì thấy của thànhđóng chặt Nhìn lên thành lầu, chỉ thấy hai lính đang ngồi ngủgật

Nguyên soái Đường Cô biết mình đã bị mắc lừa quânCao Ly, bèn gầm lên:

- Quân bay đâu, phá cửa thành này cho ta!

Đám quân lính quá mệt mỏi, đành miễn cưỡng kéo nhautới định phá cửa thành

Trang 10

xuống tới tấp, đá tảng lớn từ trên cao ném xuống QuânMông Cổ đứa trúng tên ngã gục, đứa trúng đá toác đầu lăn

ra chết, đứa bị vó ngựa của chính quân lính chúng dẫm xéolên chết gục, con số nhiều vô kể không sao đếm được Lúc

ấy, cửa thành bỗng mở loang ra, kỵ binh của quân Cao Lyxông ra chém giết quân giặc Quân Mông Cổ hồn phi pháchtán, đạp lên xác chết của đồng ngũ chạy tháo thân

Nguyên soái Đường Cô khó nhọc lắm mới thoát chết trở

về doanh trại Trong trận chiến này quân giặc đã mất hơnmột nghìn binh sĩ Ngoài ra, quân Cao Ly còn thu được mấytrăm thớt ngựa chiến và nhiều binh khí!

Tướng giặc Đường Cô sau khi về đến doanh trại, bắtđầu suy nhận ra: quả là chủ thành này là một doanh tướngđấy Bây giờ nếu vội vã muốn thắng ngay, chỉ tổ tổn thấtbinh mã mà thôi Vì vậy phải có được sự hậu viện của thủyquân quan Mông Cổ đã được tiến vào vùng biển tây, từmặt biển đánh vào mới dễ công phá được thành này

Nghĩ vậy, nên y cho quân sĩ bám lấy trận địa, tiếp tục tại

đó để chờ thủy quân đến

Mặt khác, lúc bấy giờ thủy quân Mông Cổ đã vượt sông

áp Lục tiến vào định chiếm cả một vùng Ngĩa Châu – LongNham phố, nhưng đã bị thủy quân Cao Ly tiêu diệt, nênchúng phải vòng ra biển tây, định đổ bộ lên Nam Hải phốnhưng cũng thất bại Quân Mông Cổ vốn dĩ yếu về thủychiến nên chỗ nào cũng bị ăn đòn Nhưng đến đầu thángtám năm đó, quân địch sau khi đã chiếm được sơn thành

An Lăng đã đưa chiến thuyền đến vùng duyên hải, nhằmtheo hướng Ủng Tân

Quân Mông Cổ xâm nhập vào vùng biển trước cửa ngõỦng Tân đã chiếm được Đại Thanh

Vào lúc chập tối, Hoa sơn quân triệu tập các chư tướngnhư Lý Công tử, Tiêu Vĩnh Vạn, Tướng Trương Hanh Ích

để bàn kế hoạch đối phó

Bỗng có một người tên là Lý Thành Thất, một á tướngthủy quân trước đây được cử ra đồn trú tại đảo Đại Thanhvội vã đi tới và bước thẳng vào đại bản doanh Mọi ngườiđang ngồi họp nhìn thấy á tướng thủy quân Lý Thành Thấtmặt mày ủ rũ bước vào đều đoán biết được tình hình hảichiến ở đảo Đại Thanh

Á tướng Lý Thành Thất vốn xuất thân thủy quân ở ViệtNam quốc, cũng là một danh tướng đã từng có nhiều chiếntính về mặt hải chiến

Lý công tử biến sắc mặt hỏi:

Trang 11

- Tôi thật có tội Đảo Đại Thanh đã bị địch chiếm mất rồi.

Lý công tử cúi nhìn xuống đất, không nói câu nào.Một bầu không khí trầm uất bao trùm lấy đại bản doanh.Nhưng Hoàng thúc không một chút dao động Người lêntiếng:

- Thất bại một lần là chuyện thường tình của các binhgia Cái Đảo Đại Thanh bé nhỏ ấy dù có bị giặc cướp đicũng đừng nên chán nản Vậy trong cuộc sống chiến đấutrên đảo Đại Thanh, phía quân ta có bị tổn thất nhiềukhông?

Hoàng thúc muốn biết trước hết về tình hình cuộc chiếnđấy ở đó Lý Thành Thất hiểu được suy nghĩ của Hoàngthúc nên đã trình bày cặn kẻ mọi việc vừa xảy ra

Vốn dĩ lực lượng thủy binh của Ủng Tân mỏng, không đủsức trải rộng ra để giữ một đảo nhỏ như đảo Đại Thanh,nên chỉ cắt cử hơn một trăm lính cùng với năm chiến thuyền

ra đó để theo dõi và báo cáo tình hình vùng biển gần LýThành Thất được cử ra để chỉ huy số binh sĩ này Một hômvào buổi tối quân Mông Cổ huy động hơn hai mươi thuyền,đốt đuốc sáng rực trời, hò reo xông tới bao vây đảo ĐạiThanh

Lý Thành Thất theo dõi kỹ lực lượng địch, thấy trên mỗithuyền chiến thuyền lớn có hơn một trăm quân thủy quân,mỗi chiến thuyền lại còn dắt theo một đoàn thuyền nhỏ cóđến mấy chục chiếc, ngoài ra chúng còn chở rất nhiềungựa đi theo Như vậy là địch có kế hoạch đánh điểm ỦngTân Lý Thành Thất nghĩ vậy và ra lệnh cho lực lượng thủyquân dưới quyền mình lợi dụng sương mù rút lui về đảo KỳLân Cũng may không bị thiệt hại về sinh lực

Hoàng thúc ngồi bên cạnh, nghe trình bày xong bèn nhìnlên gương mặt Tiêu Vĩnh Vạn, như có ý muốn hỏi Tiêu đạinhân có kế sách gì hay không

Tiêu đại nhân mỉm cười, nhìn Lý Thành Thất nói:

- Lý á tướng vất vả nhiều Kế hoạch tác chiến đã diễn rađúng như dự định Đây không phỉa là thất bại, mà ngượclại là một thành công

Mọi người trong cuộc họp đều nhìn Tiêu Vĩnh Vạn với vẻngạc nhiên Song Tiêu Vĩnh Vạn không nói gì Hoàng thúc

có phần sốt ruột, hỏi:

- Vậy Tiêu đại nhân có kế sách gì hay?

- Vâng xin Hoàng thúc đừng bận tâm Hiện nay tướngđich là nguyên soái Đường Cô đang trù quân tại phá củađông thành Ủng Tân đang muốn phá vỡ thành này nhưng

Trang 12

Tân từ mặt biển Hiện nay có vẻ như Đường Cô đang liên

hệ với lực lượng địch đã đổ bộ lên đảo Đại Thanh, ý đồcủa chúng là lực lượng thủy quân này sẽ hợp đồng vớicuộc đại tấn công của lục quân, thừa cơ đánh chiếm ỦngTân Bởi thế việc Lý á tường rút đảo Đại Thanh cho địchmột cách dẽ dàng như vậy sẽ làm cho địch yên tâm phốihợp với lục quân Nếu chúng ta đập tan được lực lượngthủy quân này trong khi chúng đang yên tâm ngồi đợi mệnhlệnh tác chiến trên bộ thì là xong mọi việc

Đến lúc bấy giờ Hoàng thúc mới lấy hai tay vỗ vào đầugối mà nói rằng:

- Tiêu đại nhân quả thực có trí tuệ thần kỳ

- Nếu Hoàng thúc đã quyết như vậy thì chỉ một mình Lýcông tử ở lại, còn tôi và Hoàng thúc sẽ đi Dù sao thì quânđịch cũng chưa thể mở cuộc tấn công trong ngày một ngàyhai được

Như vậy là Lý công tử ở lại trong thành còn Hoàng thúc

và Tiêu Vĩnh Vạn thì đi ra đảo Xương Lân

Sau khi đến đảo Xương Lân, hai người thấy việc bố tríthủy quân ở đây rất đúng với kế hoạch, tinh thần quân sĩ rấtcao

Tiêu Vĩnh Vạn đi thuyền kiểm tra một vòng quanh đảoxong bèn cùng với Hoàng thúc thầm thì bàn bạc với nhauđiều gì Sau đó, Tiêu Vĩnh Vạn lên thuyền đi về nơi nàokhông ai biết

18 LẬP MƯU TIÊU DIỆT

HAI ĐẠO LỤC HẢI QUÂN CỦA GIẶC

Ngày đăng: 22/07/2014, 16:21

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm