Trái ngược hẳn với cảnh tượng của quân Mông Cổ, lúcnày ở trong thành Ủng Tân, Hoàng thúc, Tiêu Vĩnh Vạn và Lý công tử đang nâng chén chúc mừng thắng lợi.Lúc này tổng chỉ huy quân Mông Cổ
Trang 1hôm sau, tướng Đường Cô mới biết tin thủy quân bị thảmhại.
Rốt cuộc, chờ mãi chẳng thấy lửa bốc lên ở thành ỦngTân là nơi tiền phương của chúng, ngược lại chỉ thấy lửabốc lên phía sau hậu phương của chúng Đến bước này,ngay cả nguyên soái Đường Cô, một danh tướng củaMông Cổ cũng đành chịu bó tay
Trái ngược hẳn với cảnh tượng của quân Mông Cổ, lúcnày ở trong thành Ủng Tân, Hoàng thúc, Tiêu Vĩnh Vạn và
Lý công tử đang nâng chén chúc mừng thắng lợi.Lúc này tổng chỉ huy quân Mông Cổ là San-lì-tai đangcho quân tràn qua các địa phương ở tây bắc và đóng quângần Khai Kinh là kinh thành Cao Ly Bởi vậy, bản thânĐường Cô không thể tự ý rút lui, và y bị buộc phải chuẩn bịcho một cuộc chiến đấu lâu dài
Mặt khác y cũng nghĩ rằng dù người chủ soái của thànhỦng Tân có tài giỏi đến đâu, quân sĩ Cao Ly có thiện chiếnđến đâu thì lực lượng phòng thủ đó cũng chỉ là một lựclượng với quân số nhỏ của một sơn thành heo hút khôngthể nào tiêu diệt nổi đại quân Mông Cổ đông đến trênmười vạn Cho nên lực lượng này chỉ chú tâm vào việc bảo
“Tên tướng địch này không phải định đánh nhau mà là
có điều gì đó muốn thương nghị, nên xin chúng ta cho hắnvào trong thành.” Hoàng thúc nghĩ vậy và nói:
- Bọn này chắc đang bày ra mưu kế gì đây Thế nhưngthấy một tên tướng giặc tìm đến mà lại sợ không dám tiếp
Trang 2Đường Cô do y mang đến.
Tiêu Vĩnh Vạn sai một binh sĩ đưa viên tướng Mông Cổvào ngồi chờ ở chỗ có lính gác, xong cùng với Hoàng thúc
mở xem bức thư Nội dung bức thư viết đại để hai bênđừng đánh nhau nữa; nếu tướng lĩnh của hai bên gặp nhaubàn bạc, đi đến hòa thân với nhau thì quân Mông Cổ sẽ tựrút lui Ngoài ra trong thư còn nói sẽ biếu Hoa Sơn quânnhiều vàng bạc châu báu
Hoàng thúc, Tiêu Vĩnh Vạn và Lý công tử bàn bạc vớinhau, cuối cùng thống nhất ý kiến cho rằng trước hết cầnđàm phán với địch để biết mưu đồ của chúng Ngày hômsau, phía quân Cao Ly quyết định đàm phán với sứ giả củađịch và để cho tên tướng địch ra về
Hoàng thúc cho rằng nội dung bức thư của quân địch làmột mưu kế nên chỉ thị cho Lý công tử:
- Binh pháp có dạy rằng người cầm quân nếu tối mắttrước vàng bạc châu báu thì không thể dũng mãnh được.Bọn giặc kia không hề có lý gì mang vàng bạc châu báucho không chúng ta Cho nên chúng nói như vậy là một thủđoạn để ướm thử lòng chúng ta Việc chúng nói gặp tôicũng là điều không hợp với lẽ thường Còn một điều chúng
ta cần nghĩ sâu là, theo binh pháp thì Chính và Kỳ hợp lạivới nhau thì chính là cái gì đó, còn chiến thuật kỳ diệu làchiến thuật như thế nào, đó là những điều không thể biếtđược Điều đó cũng giống như một chiếc nhẫn vàng, cóhình tròn nhưng không biết đâu là chỗ bắt đầu và đâu là chỗkết thúc Bởi vậy, dù biết là mưu gian của giặc, nhưng nếuchúng muốn đàm phán với ta ắt là có điều quanh co là gìđây nên chúng mới làm thế Do vậy, Lý công tử phải cùngvới Tiêu đại nhân ở trên thành lầu theo dõi chặt động tháicủa bọn chúng để xử lý cho tốt Còn tôi sẽ ở trong bảndoanh này Biết vậy để hết sức đề phòng
Sau khi để cho tên tướng giặc đến liên lạc về rồi, bộ chỉhuy quân Cao Ly liền bắt tay vào chuẩn bị cuộc gặp gỡ vàđàm phán với sứ thần của địch
Nhận lệnh của Hoàng thúc xong, Lý công tử và Tiêu VĩnhVạn cùng trở về thành cửa đông
Khí thế của các binh sĩ trong thành hôm nay càng đặcbiệt lên cao; cờ xí rợp trời, trông uy nghiêm lẫm liệt… ánhmặt trời hắt những tia nắng vàng rộm lên đầu hồi phía Đôngcủa thành lầu
Lý công tử và Tiêu Vĩnh Vạn lấy tay che ánh nắng chiếuvào mặt, đưa mắt dõi nhìn về phía xa xa, dáng như đang
Trang 3chau nói:
- Lý công tử này, bọn kỵ binh đang chạy đến kia có lẽ sẽtiến đến thành chúng ta đấy Hôm nay chắc thế nào cũng cóchuyện gì xảy ra
Lý công tử lúc này mới nhìn ra xa, lấy tay làm hiệu và nói:
- A không, bọn sứ thần đấy Sứ thần gì mà đông quá Có
Lý công tử và Tiêu Vĩnh Vạn đứng trên thành lầu nhìnxuống thấy quang cảnh như vậy bèn bước xuống
Tiêu Vĩnh Vạn nói thạo tiếng Mông Cổ, có vẻ như đã cómưu kế gì trong đầu
- Các vị từ xa đến đây vất vả quá Tôi được Hoa sơnquân cử ra đây để đón quý vị, và đang chờ quý vị ở đây
Tiêu Vĩnh Vạn nói chuyện bằng tiếng Mông Cổ, khiến sứthần của quân Mông Cổ có vẻ lúng túng khó mở miệng Sứthần nhìn vào bên trong cửa thành một chốc rồi nói lớn
- Cảm ơn Tất cả chúng tôi là những sứ thần đượcnguyên soái Đường Cô cử đến đây Xin ông cho vào thành
để được gặp ngay Hoa sơn quân
Nhìn tướng mạo của hắn, Tiêu Vĩnh Vạn có vẻ sửng sốt,hỏi lại:
- Sứ thần sao lại nhiều thế
Sứ giả Mông Cổ có lẽ chưa tìm được câu trả lời thỏađáng Hắn ngập ngừng một chút rồi nói:
- Ông hãy nhìn lại cả đoàn chúng tôi Người đến đôngnhư thế này là có lý do của nó
Nói đoạn, hắn lấy tay chỉ về phía những chiếc hòm lớn ởđằng sau, rồi tiếp tục giãi bày thêm:
- Vì mang những chiếc hòm lớn đựng vàng bạc châubáu quý giá nên cần có nhiều người đi theo, mặt khác còn
sợ bị cướp, nên trên đường đi cũng phải nghiêm mặt.Tiêu Vĩnh Vạn nhìn kỹ thấy hơn một nghìn quân Mông Cổđều mang theo gươm giáo, trong tư thế sẵn sàng chiếnđấu, sát khí đằng đằng Người nóng ran lên, anh nói:
Trang 4các ông hãy cho lui đoàn kỵ binh và những chiếc hòm đựngchâu báu kia ra xa một nghìn bước, và sau đó chỉ một mìnhông vào gặp đại giám Hoa sơn quân chúng tôi.
- Sao ông lại ăn nói vô lễ như vậy Làm gì lại có kiểu lễnghi bắt những người đến với tư cách sứ thần phải đứngbên ngoài cổng thành không được vào! Nếu vậy thì Hoasơn quân phải ra ngoài cổng thành đón tiếp chúng tôi mới
là hợp đạo lý thông thường trong thiên hạ
Nghe những lời thô lỗ của tên sứ thần phía địch, TiêuVĩnh Vạn uất quá bàn to tiếng mắng lại hắn:
- Nếu ông đến với tư cách sứ thần, thì ông phải có lời lẽ
và hành động thận trọng để xin gặp Hoa sơn quân thựchiện sứ mạng của ông Nếu các ông biết trọng phép lớntrong thiên hạ thì các ông đừng có xâm phạm nước chúngtôi trái với lẽ trời, phi đạo lý như thế Trước hết các ôngphải rút về nước và cử sứ giả sang đây, đến lúc ấy chúngtôi sẽ tiếp đãi sứ thần các ông theo phép tắc lễ nghi trongthiên hạ
Trước thái độ cứng rắn đó của Tiêu Vĩnh Vạn, sứ thầncủa quân địch buộc phải thay đổi thái đọ và nói tương đốidịu giọng:
- À, tôi biết nước các ông nổi tiếng trong thiên hạ là mộtnước coi trọng lễ nghi Khi trao đổi sứ thần với nước Tốngchẳng phải các ông đã cử những một nghìn tùy tùng đi theo
là gì Nước Đại Mông Cổ chúng tôi còn mạnh hơn cả nướcTống, thế thì chúng tôi mang theo hơn một nghìn tùy tùng có
gì là nhiều Nếu quý ông cứ một mực khăng khăng khôngchịu thì đoàn tùy tùng kỵ binh không vào cũng được, nhưng
vì đây là những lễ vật mang đến để biếu Hoa sơn quân chonên năm chiếc hòm và số người mang vác cần thiết, quýông nên để cho họ vào thành
Trước lời thỉnh cầu của sứ thần bên địch, Tiêu Vĩnh Vạntrả lời không chần chừ:
Cổ lùi xa, phía quân Cao Ly đã mở cửa thành đón sứ thầnquân Mông Cổ vào
Sứ thần Mông Cổ liếc nhìn, thấy các cột gỗ làm hàng rào
Trang 5quân nào có thể phá vỡ nổi.
Nhưng đâu phải chỉ có thế Bước chân vào bên trongthành, hắn còn thấy quân sĩ Cao Ly sắp thành hàng trật tựtrang nghiêm, binh lính người nào người lấy trông rất hiênngang hùng dũng
Tướng giặc thấy thế không khỏi không cảm phục
- Thành trì kiên cố lại thêm quân đội dũng mãnh vô songnhư thế kia, thì việc đại quân Mông Cổ ta công phá mấytháng nay mà vẫn không hạ nổi là chuyện không có gì lạ
Y thở dài và theo sự hướng dẫn của Tiêu Vĩnh Vạn điđến ngoài cửa thổ thành Việt Nam
Sau khi bảo sứ thần chờ trước hàng rào gỗ chắn ởquân môn, Tiêu Vĩnh Vạn bước vào bản doanh cùng bànbạc với Hoàng thúc Hai người cho rằng trong năm chiếchòm kếch xù nói là đựng vàng bạc châu báu kia chắc chắn
là có chất chứa những gì gian ác, nên hãy đưa chúng vào
để riêng trong hang, mà chỉ gặp riêng sứ thần; đồng thờibảo chúng trao tín thư ở trước rào gỗ chắn
Nhưng sứ thần của địch chẳng có tín thư gì cả Hắn chỉxưng tên họ của hắn là A-tan Ma- li
Thay vì tín thư, hắn chỉ khăng khăng đòi đàm phán trựctiếp với Hoa sơn quân, và mang các hòm bảo vật mà hắnnói là đựng vàng bạc trong đó trực tiếp trao cho Hoa sơnquân
Nghe vậy, Hoa sơn quân càng thấy khó hiểu, bèn chỉ thịcho Tiêu Vĩnh Vạn và Lý công tử :
- Tướng giặc A-tan Ma-li cứ cố chấp đòi gặp tôi để tiếndâng những chiếc hòm nói là có đựng vàng, bạc Như vậy,không chừng trong đó, có người hoặc có những con vậthung dữ gì đó cũng nên Tôi cho rằng : nếu trong nhữnghòm kia có đựng những con vật hung dữ như cọp hoặc rắnđộc, thì khi mở hòm hắn sẽ không đứng chỗ đó mà sẽ tránh
đi Còn nếu trong hòm đó có những tên thích khách maiphục thì tướng giặc sẽ yên tâm đứng đó, không tránh đi nơikhác Vì vậy cần hết sức chú ý điều đó để xử trí cho tốt
Tiêu Vĩnh Vạn nghe Hoàng thúc phán đoán như vậy, bènnghĩ ra một kế :
- Thưa Hoàng thúc, tôi nghĩ rằng sự phán đoán củaHoàng thúc là đúng Vậy trước hết, Hoàng thúc hãy trựctiếp đàm phán với tướng địch và nói với hắn rằng sau đó
sẽ mở các nắp hòm mà hắn mang đến tiến lễ Trong khi
đó, ta đưa các hòm vào trong hầm Sau khi tìm hiểu đượcnhững thứ chứa trong đó, Hoàng thúc mới ra cùng với
Trang 6bước ra gặp A-tan Ma-li đang chờ trước cửa thổ thành.
- Theo ý kiến của ông, tôi đã thưa lại với Hoàng thúc,chúng tôi đồng ý sẽ làm theo như vậy Xin mời ông vàotrong thành
Nghe nói vậy tướng địch A-tan Ma-li thay đổi nét mặt,gật đầu tỏ vẻ hài lòng :
- Hoa sơn quân là người nhân từ, rất tốt Nếu được nhưthế, hai nước Mông Cổ và Cao Ly chúng ta có thể hòa thânvới nhau
Một lát sau, theo sự hướng dẫn của Tiêu Vĩnh Vạn, cửathành được mở ra, A-tan Ma-li bước vào thành cùng vớinăm chiếc hòm châu báu
Tướng giặc A-tan Ma-li nhìn một lượt trong thành, tặclưỡi :
- Thành Ủng Tân quả là thành bất khả xâm phạm Tôi đã
đi khắp thiên hạ, nhưng không đâu thấy trong thành rồi lạicòn có thành, xây cất công phu như thế này
Trong lúc hắn lẩm bẩm một mình như vậy thì cả đoàn củahắn đã đến bên ngoài đại bản doanh Tiêu Vĩnh Vạn quay
về phía A-tan Ma-li nói một cách trịnh trọng :
- Tướng quân đi đường xa đến đây, người chắc là mệtnhọc Vậy xin ông hãy chờ cho một lát trong đại bản doanh.Còn các hòm này thì sẽ đưa vào để tạm trong hầm chứabảo vật kia, đợi để Hoa sơn quân ra mở nắp
Nghe nói vậy, A-tan Ma-li không nghi ngờ gì Y bước vàobên trong đại bản doanh theo sự hướng dẫn của Tiêu VĩnhVạn
Lý công tử nhân lúc này đem rượu và thức nhắm ra chobọn lính Mông Cổ đi theo áp tải năm chiếc hòm ăn uống,một mặt sai lính của mình ra đưa năm chiếc hòm vào đểtrong kho bên cạnh Kho này vốn là một cái hầm, được sửasang lại sạch sẽ giống như một kho chứa những đồ bảovật châu báu
Sau khi đưa các hòm chất vào trong kho, Lý công tử bènlấy một chiếc dùi thật sắc chọc thủng lớp gỗ, tạo nên mộtcái lỗ và và ghé mắt nhìn vào bên trong thấy có năm tên línhcầm dao tuốt trần đang ém mình trong đó Có tất cả nămhòm lớn như vậy, vị chi có hai mươi lăm tên thích kháchđang núp sẵn ở trong
Lý công tử cứ cách một đoạn lại khoét một lỗ và đổnước sôi vào các lỗ đó
Thế là những tên thích khách ở bên trong hòm đều chếtsạch không kêu nổi một tiếng
Trang 7với Hoa sơn quân ở trước nhà kho nơi để các hòm lớn màchúng nói là đựng vàng trong đó, mọi người sẽ ra mở hòm.Hoa sơn quân chờ sẵn ở đại bản doanh trước nhà kho,được sự giới thiệu của Tiêu Vĩnh Vạn đã gặp A-tan Ma-li,
sứ thần của quân Mông Cổ
- Tôi là Hoa sơn quân Lý Long Tường
Hoàng thúc mỉm cười, ngỏ lời chào sứ thần quân địch.A-tan Ma-li cũng cúi người chào lại
- Xin chào ngài Tôi là A-tan Ma-li của quân Mông Cổ.Danh tính cao cả của quý ngài chúng tôi đã được nghe vàbiết rõ
Hai ánh mắt của Hoàng thúc và A-tan Ma-li bắt gặpnhau Trong ánh mắt của Hoàng thúc đượm nụ cười nhânhậu, như gặp lại nơi đất khách một người bạn chứ khôngphải đang đối diện với một tướng giặc… Nhưng trong haicon mắt của A-tan Ma-li thì sát khí như bốc lửa
Có lẽ vẻ sát khí của tướng giặc đã bị bẻ gãy trước thái
độ nhân từ của Hoàng thúc, nên y cứ cúi đầu, hai mắt nhìndán xuống đất
Hoàng thúc nhìn bộ dạng của y bèn nói :
- Tướng Đường Cô của quý quốc cử tướng A-tan đếnxin hòa thân, chúng tôi cảm ơn; lại còn gửi biếu năm hòmlớn vàng bạc châu báu, chúng tôi cảm ơn
Lời nói của Hoàng thúc vô tình như có xương đâm vàongực tên tướng giặc Nhưng tướng địch vẫn im lặng
Hoàng thúc đưa mắt nhìn vào kho châu báu nói tiếp
- Tướng quân A-tan đã có công khó nhọc mang đếnnhững hòm vàng như thế này Nào chúng ta hãy vào kho đểnhận lĩnh trước sự chứng kiến của tướng quân
Lúc này A-tan mỉm cười, đã nhanh nhảu đến ngay trướctừng hòm Y dùng con dao cài trong thắt lưng gõ gõ vàohòm mấy tiếng Đó là tín hiệu báo cho bọn bên trong biếtsắp mở hòm, hãy chuẩn bị nhảy ra hành thích Lúc ấyHoàng thúc đứng sau lưng tướng địch, nói lời xã giao :
- Tướng Đường Cô đã mấy tháng nay một mực đòichúng tôi phải trao nộp thành nhỏ này, chúng tôi chưa kịp
mở cửa thành để đón tiếp thì nay lại gửi cho nhiều vàngbạc châu báu ; chúng tôi nhận thế này thật cảm thấy áy náyquá
- Dạ… không có gì
Tướng địch có vẻ bối rối…
Tiêu Vĩnh Vạn cầm cây thương dài đứng giữa Hoàngthúc và tên tướng địch, theo dõi động thái của y Lý công tử
Trang 8- Trời đất… không phải vàng mà là xác chết !Hoàng thúc và Tiêu Vĩnh Vạn cùng mọi người đi theonhìn thẳng vào mặt A-tan Ma-li
- Cái gì ? Xác chết à ?
Tướng địch bối rối đưa mắt nhìn vào trong hòm, thấy tất
cả năm tên lính được chọn làm thích khách nằm ém mìnhtrong đó đều chết sạch, mặt bợt ra, quần áo ướt sũng Mộtcảnh tượng khiến cho quỷ khốc thần sầu ! Đã phải chọnnhững tên lính giỏi môn kiếm thuật để có thể làm nên tròtrống, nào ngờ đâu đến nông nỗi này !
Tên tướng địch biến sắc mặt, chạy đến hòm tiếp theo
mở nắp ra xem Nhưng lại cũng giống như hòm trước Y
mở đến hòm cuối cùng Trong hòm này bốn tên đã chết, chỉcòn một tên còn sống nhưng bị thương đang ngắc ngoải.Tuy vậy, sau khi nhận ra cấp trên của mình, hắn van xin vớigiọng rên rỉ
- Thưa tướng quân, mong tướng quân tha chết cho conmột lần này Nước sôi dội vào chết hết cả, chỉ một mìnhcon còn thoi thóp thế này…
Tiếng kêu ai oán của người lính trong hòm bay đến tainhững người đang chứng kiến mọi sự việc diễn ra Tướngđịch tái mặt Hắn muốn giết chết người lính để bịt mồm,bèn rút chiếc dao găm chạy tới
- Thằng khốn kiếp, đứa nào đã bày ra cái trò vô lễ này ?Trong nháy mắt, khi lưỡi dao sắc nhọn của dao gămtrong tay A-tan Ma-li sắp sửa cắm vào cổ người lính thìTiêu Vĩnh Vạn nhanh như cắt dùng bàn tay hộ pháp củamình nắm chặt lấy tay của A-tan Ma-li lại
- Này, người lính kia có tội tình gì Lâm vào cảnh như thếnày mà còn sống sót được là người có thiên mệnh đấy
Cánh tay của viên tướng địch không còn sức nữa, chiếcdao găm bị buông ra rơi xuống đất kêu đánh “keng” mộttiếng khô khốc
Hoàng thúc đứng phía sau nhìn thấy cảnh tượng đó, bènđến cạnh tướng địch nhẹ nhàng nói:
- Mong tướng quân đừng quá buồn Người ta hay nóithất bại là chuyện thường tình đối với người cầm quân.Việc đã như thế này rồi coi như chuyện đã qua, mong rằnghai nước sẽ hòa thân với nhau
Tướng địch A-tan Ma-li tưởng mạng sống của mình chỉcòn trong khoảnh khắc, giờ đây nghe những lời nói nhân từ
đó của Hoàng thúc, lòng không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng Yngước đầu lên nói:
Trang 9quân ngay.
Trước mặt tên tướng địch đang van xin tha cho mạngsống, Hoàng thúc nói như an ủi:
- Là quân Mông Cổ, các ngài định tìm cách hại tôi cũng
là lẽ đương nhiên Tôi tha cho tướng quân, cũng không có
gì phải cảm ơn Nếu tướng quân trở về, thuyết phục đượcviệc rút quân như tướng quân đã nói, ấy là việc đángkhen… Còn người lính kia, có lẽ vết thương không quánặng, hãy cho chữa lành vết thương rồi dẫn anh ta về
Nhưng viên tướng địch vẫn cúi gầm mặt xuống đất, imlặng không nói một lời
Hoàng thúc quay sang nói với Lý công tử :
- Lý Công tử hãy chữa chạy nhanh vết thương chongười lính này chuẩn bị để trả anh ta trở về phía bên kia
Chỉ thị xong, Hoàng thúc bàn lấy tay vỗ lên lưng tướngđịch và nói nhỏ:
- Tướng quân hãy yên tâm mà về Nếu có duyên nợ vớinhau, biết đâu ngày sau chẳng gặp lại
Tướng địch Atan cảm kích trước thái độ rộng lượng đếnnhư vậy của Hoàng thúc, bèn cúi đầu đáp lại:
- Tôi là người đáng tội chết mà Hoa sơn quân quý ngàicòn xử sự khoan hồng tha cho về như thế này, tôi thật đội
Lại nói về phía bên kia, sau khi nhốt các thích khách vàotrong những chiếc hòm lớn rồi gửi đi trong đó, tướng địchĐường Cô cứ phấp phỏng đứng ngồi không yên Giữa lúc
y đang sốt ruột chờ đợi, thì được tin đoàn sứ giả đã trở về,
y vui mừng ra đón…
Sau khi nghe hết đầu đuôi câu chuyện, y thấy kế hoạchcủa y không ngờ bị thảm bại, chỉ còn có phó tướng A-tanMa-li và một người lính may mắn sống sót mang tử thươngtrở về Đã thế chủ tướng thành Ứng Tân là Hoa sơn quânlại còn thản nhiên như không, gửi sang cho nhiều đồ lễ vậtquý hiếm
Dù là một viên tướng giặc, có lòng dại như cầm thú
Trang 10- Chủ tướng thành Ứng Tân là con người siêu việt ; mộtdanh tướng thần kỳ !
Atan đang cúi đầu Dù đầu óc đang u mê, y vẫn đáp lạibằng một giọng trầm tĩnh
- Khen tướng địch trước mặt tướng quân là điều thất lễ,song cũng phải thừa nhận rằng, tướng địch đã thấu hiểumưu mô của ta, cho nên kết cục, âm mưu mới bị tan tànhnhư vậy Xem ra, Hoa sơn quân là một con người cao cả,
đã không đối xử với tôi bằng thái độ hằn thù Ông ta mongtôi hãy về nói với tướng quân nên rút quân
Tướng Đường Cô nghe rồi hỏi lại với nỗi đau đớn hiệnlên trong ánh mắt
- Tình hình phòng thủ trong thành như thế nào ?
- Thưa tướng quân, thành có hai lớp thành ngoài vàthành trong rất kiên cố Thành Việt Nam là thành đất đượcđắp cao, lại còn dựng thêm rào gỗ chắn nữa, cực kỳ vữngchắc Không những thế, tinh thần quân sĩ lại rất cao Muốnphá thành này, có lẽ phải có thêm viện binh và phải mởcuộc đại tấn công mới được
Nghe vậy, tướng Đường Cô chau mày nói:
- Ta cũng còn thể diện của ta nữa chứ Với lực lượngđại quân trong tay, một cái thành bé tí teo thế kia không phánổi, còn mặt mũi nào xin thêm viện binh Hãy báo cáo lênnguyên soái Saili Fai nói rõ tình hình xin cho rút quân
Nói như vậy có nghĩa là tướng Đường Cô đã từ bỏ ýđịnh mở cuộc tấn công vào thành Ứng Tân Tướng A-tanhiểu được ý định của chủ tướng bèn nói:
- Nếu ý định của chủ tướng như vậy, tôi xin sẵn sàng đigặp nguyên soái Sali Fai hiện đang đóng quân trước thànhKhai Kinh Xin chủ tướng ra lệnh
Tướng Đường Cô cảm nhận tấm lòng chung thủy và sựtrung thành của viên phó tướng của mình, bèn nói:
- Chả nhẽ bây giờ tôi lại cử đi một lần nữa một vị tướngmới từ cõi chết trở về, người vẫn còn chưa hoàn hồn
A-tan rất hiểu tấm lòng đó của tướng Đường Cô Nhưngnếu bây giờ mà cử một người khác đi, đến ăn nói không rađầu ra đũa, nguyên soái Sali Fai nghe không lọt tai, lại ralệnh tổng công kích thành Ứng Tân trở lại thì chỉ tổ đẩy binh
sĩ vào chỗ chết vô ích Không những thế, lại còn mang tiếng
là một kẻ trượng phu mà bội ước với Hoa sơn quân Nghĩthế nên tướng Atan cho rằng mọi việc phải do tự bản thânmình tháo gỡ mới là thượng sách Sau khi được chủ tướngĐường Cô cho phép, tướng Alan bèn lên đường ngay để
Trang 1120 THAN KHÓC NHỚ QUÊ
Thời gian qua, triều đình Cao Ly sau khi xem xét nhữngđiều kiện nghị hòa do Sali Fai, tổng chỉ huy quân Mông Cổđang đóng đại bản doanh ở vùng Khai Kính đưa ra, đã chủtrương tránh xung đột trực tiếp với địch Tân dương hầuThôi Di, người nắm giữ quyền bính là một nhân vật vốn dĩ
có ác cảm với Mông Cổ cho nên không thể có nghị hòachân thành Nhưng vì thực lực của Cao Ly lúc bấy giờkhông thể ngăn nổi bước tiến xâm lược của đại quân Mông
Cổ hùng mạnh, nên không còn con đường nào khác ngoàiviệc lợi dụng nghị hòa do phái địch đưa ra để thoát khỏicơn hiểm nghèo trước mắt Do vậy, phía Cao Ly đã phảithỏa hiệp hết bước này đến bước khác, cuối cùng quyếtđịnh chấp nhận một phần các điều kiện do chúng nêu ra,cống nạp cho chúng vàng bạc, da lông thú quý v.v… và đếntháng giêng năm sau thì quân Mông Cổ bắt đầu rút Tiếp
đó, quân Mông Cổ đóng ở ngoài thành Ứng Tân cũng cùngrút theo
Tuy nhiên do không thể chấp nhận toàn bộ những đòi hỏi
vô lý của quân Mông Cổ, nên những bất đồng giữa hainước vẫn cứ luôn luôn âm ỷ Trong dân gian còn loantruyền lời đồi đại quân Mông Cổ sắp sang xâm lược lầnnữa, làm cho lòng người chồng chất bao nỗi lo lắng, khôngyên Lúc bấy giờ, Thôi Di chấp nhận ý kiến của phái cứngrắn trong triều đình đối với Mông Cổ, và tháng sáu nămCao Tông thứ 19 đã dời đô ra đảo Giang Hoa
Quân Mông Cổ xem việc dời đô của triều đình Cao Lynhư một dấu hiệu cho thấy họ sẽ không thực hiện điều kiệngiảng hòa với Mông Cổ, nên đã trao quyền cho tướng SaliFai đưa đại quân sang đánh Cao Ly một lần nữa Nhưngtháng mười năm đó, Sali Fai đã bị tử trận trong một trậnchiến đấu tấn công vào thành Thiên Nhân ở Long Nhân,nên đại quân Mông Cổ lại rút về nước
Sau đó đến năm Cao Tông thứ 20, quân Mông Cổ lạisang bình định nước Đông Trân ở phía bắc Cao Ly, nămsau đó tiêu diệt nước Kim, nên trên thực tế đã bình định hết
cả phần đất bắc Tống mà nhà Đường đã chiếm trước đây
Trang 12mạnh khôn gì ngăn cản nổi.
Thời gian đó, Mông Cổ cử sứ thần là Cho Kha sangCao Ly thương lượng nhưng triều đình Cao Ly đã dời đô
ra đảo Giang Hoa, và do chính sách của phái Thôi Di chủtrương đối xử lạnh nhạt với Mông Cổ nên sứ thần Mông Cổkhông đạt được ý định bỏ về Trong vòng bốn năm từ nămthứ 22 đến năm thứ 24 đời vua Cao Tông, Mông Cổ đãnhiều lần sang xâm lược nhưng do nội tình trong nước nên
đã tự rút lui
Lại nói về thành Ủng Tân, dân chúng trong thành bị quânMông Cổ xâm lược bao vây, khi được tin chúng rút về, đãreo hò mừng vui, mở toang bốn cửa thành đông, tây, nam,bắc Dân tỵ nạn lũ lượt đi về, quang cảnh rất nhộn nhịp.Hoàng thúc đích thân cưỡi ngựa trắng đi xem xét các nơitrong và ngòai thành, vừa thăm hỏi những người dân tị nạnvừa cho người sửa giúp những nhà dân bị cháy đổ, ra sứcgắng công khôi phục lại xứ sở sau chiến tranh
Dân cư vùng Ủng Tân vốn chỉ khoảng hơn một nghìn hộ,nhưng thời gian qua, do Hoàng thúc hậu đãi hết lòng nhữngngười dân tỵ nạn, nêu sau khi quân Mông Cổ rút về rồi, họvẫn không quên ơn đức của Hoa sơn quân Số người tựnguyện xin ở lại thành Ủng Tân ngày càng tăng, trong vòng
ba mươi năm đã lên đến hơn hai nghìn hộ
Mọi sự trên đời không phải đứng im một chỗ mà luônluôn thay đổi Hàng ngàn vạn sự việc xảy ra xung quanhHoa sơn quân cũng thay hình đổi dạng không ngừng
Tiêu Vĩnh Vạn thoắt đến trước đây như một cơn gió,nhưng chiến tranh vừa kết thúc, cũng lại thoắt cái ra đichẳng khác gì một cơn gió Hình ảnh của anh đã lùi về một
dĩ vãng xa xôi Còn công tử Lý Quân Tất mấy năm trướcđây được thăng lên chức tướng soát thủy quân dưới quyềncủa thượng tướng quân Kim Lý Sinh, chỉ huy sứ Đông namđạo thuộc khu vực tỉnh Trung Thanh, đảm đương công việcphòng thủ vùng biển tây, nên cũng đã rời khỏi Ủng Tân Cảđất nước biến động loạn lạc, may sao chỉ có thành ỦngTân vẫn còn được thanh bình Hoa sơn quân chỉ còn biếtchú tâm vào việc chăm sóc đời sống của người dân trongthành, và coi đó là niềm vui lớn nhất
Bởi vậy, ngay từ đứa trẻ thơ cũng biết đến Hoa sơnquân Mỗi khi Hoa sơn quân cưỡi ngựa trắng xuất hiện trênđường phố, tất cả già trẻ gái trai đều đi theo bạch mãtướng quân Họ trầm trồ nói với nhau:
“Bạch mã tướng quân đang đi kìa”