vệ ngươi bằng khiên của họ trước kẻ thù,họ đã bị thương để cho ngươi chiến thắngvinh quang.. - Chúng ta đã chịu đựng sự tàn bạo củangươi cùng với nỗi nhục nhã khi ngươi bắtchúng ta phải
Trang 1vệ ngươi bằng khiên của họ trước kẻ thù,
họ đã bị thương để cho ngươi chiến thắngvinh quang Rồi ngươi trả ơn họ thế nào.Cleitos đã nhuốm máu mình lên chiếc bàncủa ngươi Philotas bị hành hình và bêuriếu trước những người Ba Tư từng bị mìnhchinh phạt Ngươi đã dùng Parménion đểgiết Attle, rồi đến lượt Parménion bị ngươicho người ám sát Đó, phần thưởng chongười Macesdoine là vậy đó!
Binh lính vây quanh la ó, Sopolis thậmchí muốn bẻ cổ con trai mình Ta ra hiệucho họ bình tĩnh và gọi Hermolaos theo ta
- Chúng ta đã chịu đựng sự tàn bạo củangươi cùng với nỗi nhục nhã khi ngươi bắtchúng ta phải mặc áo quần như bọn mọi rợ!Ngươi muốn sống như một người Ba Tư,nhưng hãy nhớ chúng ta chỉ muốn chiếnđấu vì một người Macédoine mà thôi!
Những cái tên Parménion, Philotas,Cleitos vang lên bên tai ta như sét đánh.Những kẻ đã từng là cha ta, là người tình,
Trang 2là chiến hữu của ta đã lừa dối ta Tất cả kếtthúc trong vũng máu Nhưng điều tồi tệchúng đã gieo vẫn tiếp tục sống trong đầunhững kẻ như Hermolaos Chết, chúng vấntiếp tục mưu đồ, tiếp tục kêu gọi lính trángtrả thù cho sự vô tội giả ngụy của mình.
Hermolaos chết đi, những kẻ mưu phảnkhác sẽ đến Đi cùng những chiến thắngvinh quang luôn là sự bất đồng, những cơngiận dữ và chống đối Vì không chỉ có mộtAlexandre Có bao nhiêu người Macédoine,bao nhiêu người Hy Lạp, bao nhiêu người
Ba Tư, bao nhiêu lính tráng, bao nhiêu phụ
nữ, bao nhiêu trẻ con lại có bấy nhiêuAlexandre Mỗi bộ tộc lại nhìn Alexandrebằng văn hóa của họ, tôn giáo của họ Mỗingười lại hiểu Alexandre theo hiểu biết củamình, quan hệ họ hàng của mình, quá khứcủa mình Những ai đã từng gặp Alexandre
sẽ đánh giá Alexandre bằng một từ ngữ,một ánh mắt, đánh giá nước da của chàng,quần áo của chàng, tính khí của chàng
Trang 3Những ai chưa một lần thấy chàng sẽ nhậnxét về chàng qua những tin đồn bay xa,những giai thoại nể phục hay ganh ghét Tất
cả nhận thấy nơi chàng nhưng gì mà họ cần
và sẽ vứt bỏ chàng khi những điều đókhông còn làm họ thích thú nữa
Cả Platon lẫn Aristote chưa từng nghĩđến một hiện tượng như vậy Chưa bao giờloài người lại đam mê cháy bỏng như vậy.Được yêu và được nể sợ, được thèmmuốn và bị ghét bỏ, ta hoàn toàn bất lựctrước sự nhân rộng hình ảnh con người ta
Từ Đông qua Tây, ta tự hiến mình cho tất
cả những ai đang sống, và tất cả những aisau khi chết vẫn còn nguyền rủa ta hayđang vang ca tụng ta, như bóng tối gây ranỗi sợ hãi, như ánh mặt trời đánh thức sựsống và gieo rắc lời ca, như một vị thần,như một sự hy sinh
***
- Hỡi binh línhMacédoine, các ngươi đã chọn cái chết
Trang 4cho Hermolaos! Hắn và đồng bọn bịném đá Nhưng ta đã quyết định khôngkhoan hồng cho các thành viên kháctrong gia đình của chúng, những ngườitheo luật của chúng ta, phải chết cùngvới kẻ tội nhân.
Alexandre đáp lời hung tàn bằng trái timkhoan hồng! Ta, ta không sợ bị lừa dối Ta,
ta chung sống với bọn mưu phản Ta khôngmủi lòng vì đau đớn của mình Ta sẽ tiếptục khiến các ngươi tin tưởng
Một đức vua chưa từng bị phản bội chưaphải là một vĩ nhân Hắn không xứng đángdẫn đầu một đoàn quân Những kẻ muốnthay đổi định mệnh của ta, những kẻ toantính làm ta dừng bước về phương Đông,chúng sẽ nổi dậy không thôi! Alexandre đợichúng đến!
Hermolaos kết tội ta đã trờ thành mộtngười Ba Tư ư? Làm sao một người Ba Tư
có thể bình tĩnh nghe ngươi nói điều đóbằng tiếng Macédoine?
Trang 5Một người Macédoine nghĩa là gì? Đó làmột kẻ đủ sức bước đi nhiều ngày không
ăn không uống và dám lao thẳng vào quânthù đông gấp mười lần Đó là kẻ giết ngườikhông chớp mắt, là kẻ không khóc than khicha mẹ mình nằm xuống
Người ta kết tội ta vắt kiệt sức cácngươi và đẩy các ngươi vào những cuộcchiến tranh không dứt! Người ta kết tội tamuốn làm bá chủ mọi cõi trời! Người ta kếttọi ta là kẻ mở rộng vinh quan Macédoineđến tận cùng thế giới loài người! Hỡi binhlính hãy nghĩ tới những người đàn ông vàđàn bà ở nhà đang dõi theo dấu chân cácngươi! Những người già muốn các ngươibước đi giữa đoàn quân hùng mạnh nhấtthế gian Những đứa trẻ mơ được hét toxung phong trên chiến trường Những vị hônthê của các ngươi đeo vàng bạc mà cácngươi gửi về Những người mẹ thút thít tựháo khi họ hay tin các ngươi chiến thắng
Các ngươi, hỡi những chiến binh mạnh
Trang 6mẽ và đẹp đẽ, các ngươi đã toan trở vềnhà hay sao? Các ngươi đã không cònmuốn trở thành bá chủ thế giới hay sao?Các ngươi muốn về nhà để cày cấy trênruộng đồng, chăn một bầy gia súc và chếtgià trên giường hay sao? Các ngươi không
sợ bị đối xử như những kẻ hèn mạt, yếuđuối và đào ngũ hay sao? Các ngươikhông sợ nghe những lời bàn ra tán vàoxôn xao ngoài đường, ngoài chợ ở nhữngchỗ các ngươi sẽ đi qua, rằng đó là gã đãrời bỏ Alexandre, hắn núp ở nhà trong khianh em của hắn, tay cầm mũi lao và khiêntrận, đang lao lên những tòa thành và chếtgiữa trận tiền hay sao?
Hỡi binh lính, những kẻ từng chinh phục
Ai Cập, từng chiến thắng xứ Phénicie, chiếnthắng người Lưỡng Hà, người Ba Tư, mấttinh thần chiến đấu là nỗi tủi nhục lớn nhấtcho mẹ chúng ta, chị chúng ta, vợ chúng ta!
Hỡi những người lính Macédoine, trêndấu chân các ngươi, các nền văn hóa sẽ
Trang 7quyện chặt vào nhau, những ngôn ngữ sẽhình thành, những đứa trẻ sẽ được sinh ra,các ngươi biết chăng! Chúng sẽ thông minhnhư người Do Thái, khéo léo như người Ba
Tư, tràn đầy nhựa sống như ngườiMacédoine Một nghìn năm nữa mườinghìn năm nữa, người ta sẽ vẫn còn hátvang, ca tụng đội quân hùng vĩ của chúng
ta và tên tuổi chúng ta sẽ được khắc vĩnhviễn vào thời gian bất tử
Mang danh hiệu vua toàn cõi Á châunhưng ta sống trong những điều giản dị,các người biết chắc Tất cả những gì thuộc
về ta là thuộc về binh lính của ta Ta là lý lẽcủa các ngươi, là lời nói của các ngươi,các người là hành động của ta, là hy vọngcủa ta, là thành tựu của ta! Binh lính của ta
và ta chỉ là một! Tất cả những gì ta muốnchính là điều các ngươi muốn: đó là mộtcon đường mở ra bằng vũ khí của chúng ta,một con đường lớn đến tận chân trời Đểhoàng thành cuộc chinh phục chưa từng có
Trang 8này, chúng ta đã phải cầu viện người HyLạp, chúng ta nhờ tới người Ba Tư, những
kẻ thất bại dưới mũi lao của chúng ta và bịtham vọng của chúng ta quyến dụ Nhữngkhác biệt về ngôn ngữ, phong tục, tôn giáo,thần linh không quan trọng với chúng ta.Alexandre thống nhất tất cả về một sự thật:không có ta, những chiến binh chỉ là công
cụ của Thần Chết Với ta, họ là những kẻlàm nên lễ hội cuộc đời!
Hãy lên tiếng, hỡi binh lính của ta! Hỡi binh lính, hãy cùng hô vang:
Mệt mỏi là giây phút thoáng qua.
Trang 9xuân khổng lồ quấn quanh thân cây, cuộnxoắn lại, chinh phục những khoản không vàleo đến tận trời Chúng ta lạc đường.Chúng ta đi vòng quanh và về lại nơi khởihành Những tấm bản đồ đã phụ lòng chúng
ta Những trạm lái buôn đã biến mất từ lâu.Thay vào chỗ những con đường, chỉ cónhững chiếc là tròn lá dẹt, là răng cưa, hìnhlông chim, hình bàn tay, hình mũi lao cũngnhững bông hoa miệng đầy lông và mỡ,đang rỉ nước, phát tán hương thơm ngọtngào và khó chịu
Những người lính mở đường bằng sứcmạnh của lưỡi rìu và mũi kiếm Chúng tachiu nhau một niềm đau khổ Những con đỉarời từ thân cây xuống và cắm mũi và bất cứmẫu da thịt nào Con này vừa được gỡ rathì con khác kéo đến, còn khát máu hơn cảcon trước Bị cây độc đâm khắp nơi, chânchúng ta sưng vù và những loài cây ngứabám khắp thân thể chúng ta Chúng ta gãiđến độ làm rách da thịt mình Ngày bị rắn
Trang 10độc cắn, không biết bao nhiêu binh lính đãchết vì những cơn sốt ập đến lúc chiềuhôm Những kẻ khác, quên lệnh của ta màlén lút uống nước áo hồ đều bị kiệt sức vìbệnh tả.
Nhận thấy quân ta càng ngày càng lúnsâu vào đau đớn, ta vạch ra một conđường trên bản đồ, thẳng tới dòng Indus
Ta ra lệnh đốt lửa thiêu rụi những nơi nàocây cối dựng lên thành bức tường bất khảxâm phạm
Những ngọn lửa táp vào cây cối rồi mặttrời xuyên thủng cánh rừng Từng đàn cọpbeo, khỉ vượn, rắn rít và chim chạy trốnkhỏi những ngọn khói ngút trời Những cơthể lõa lồ, những khuôn mặt xăm hình,những con người khoét mũi cắt tai, quennương náu đại ngàn, nổi lửa vung vũ khítấn công
Cung tên rít trong không khí Tiếng ngườihét la và tiếng xoang xoảng của vũ khí đánhthức ta khỏi cơn uể oải sau chuyến hành
Trang 11quân mệt mỏi Bỏ qua lời Hội đồng canngăn ta ở lại, ta dẫn đầu đoàn quânMacédoine để mang đến cho họ lòng dũngcảm và sức mạnh Nhưng những cuộcchiến thật khó khăn Những đoàn quân của
ta, vốn quen dàn quân đánh trận, bị rối loạnđội hình vì những gã đàn ông bay xuống từnhững cành cây, đội bụi rậm đứng lên rồivụt biến mất sau những tảng đá Nhữngcung thủ của họ, đu dây thường xuân, nhảy
từ cành này qua cành khác, gót không bénđất Lũ khỉ, được người huấn luyện đặcbiệt, lao vào những người lính và cắn vàomặt họ
Đến ngày thứ chín, binh lính của ta đãrời lưng ngựa và quân giặc không còn leodây nữa Những kẻ bị thương quyết tửchiến, và những kẻ còn sống mình mẩy đầymáu me, tiếp tục tóm lấy nhau trong nhữngcuộc đấu tay đôi Đầu ta không còn đội mũgiáp, tay ta chẳng còn cầm mũi lao, chẳngcòn gươm giáo Ta tóm lấy vua của những
Trang 12kẻ man rợ, rồi cả hai cuộn tròn trên đất Haitay hắn bóp cổ ta Ta chỉ còn thấy nhữngngôi sao trên một bầu trời lóa mắt Tronglúc đang tranh đấu tinh thần, ta thúc gối vào
kẻ thủ Mắt ta nhìn thấy trở lại Những ngóntay lông lá của kẻ thù đã buông lỏng Ta vétcạn nguồn sức lực cuối cùng, bò dậy rồitóm lấy một hòn đá trong tầm tay, nệnxuống đầu hắn Khuôn mặt gớm ghiếc củahắn càng ngày càng phình to ra khi ta vừanện liên tiếp xuống đầu hắn vừa hét la, vànão của hắn trào ra trên từng ngón tay ta.Đôi mắt hắn lộn tròng, môi hắn bạnh ra để
lộ những chiếc răng màu vàng Hắn phàvào ta hơi thở khủng khiếp của kẻ đang hấphối!
Ba ngày sau cuộc chiến, ta giam mìnhtrong bóng tối của căn lều, không gặp bất
cứ ai Năm đờ đẫn trên giường, ta thấy lửabập bùng khắp nơi
Những ngọn lửa trong bóng tối bao trùmlấy ta Những ngọn lửa vàng quấn lấy ta
Trang 13Những ngọn lửa xanh làm ta lạnh buốt.Những ngọn lửa đen xâu xé ta thành từngmảnh Rồi ta vừa bỏ chạy vừa hét la.Nhưng lửa lan khắp nơi Hết cơn này đếncơn khác ập vào ta Ở giữa những ngọnlửa là một hành lang tối tăm, lặng thinh vàlạnh lẽo Người ta bốc cháy nhưng ta thấylạnh Ta chạy, răng va vào nhau lập cập.Chốc chốc ta lại nhớ ra mình là Alexandre.Nhưng những ngọn lửa cười vang và giọnghòa âm vang đến:
Ngươi là một trong số chúng ta
Ngươi là một trong số những chiến binh mà chúng ta gửi xuống trần gian
Để thiêu rụi và phá hủy.
Mặt trời, mặt trời đâu?
Apollon, người đã biến ta thành bất khảchiến bại đâu rồi? Những ngọn lửa nhănnhó và nhảy múa điên cuồng Rồi giọng nóilại vang vang dội đến:
Bất khả chiến bại sao?
Chính ở đó ngươi phải bị phá hủy.
Chính ở đây ngươi phải trở về.
- Ta không muốn bị tiêu diệt – Ta đáp lại
Trang 14chúng – Ta là Alexandre Ta là vua củaloài người, hãy để ta đi!
Nhưng những ngọn lửa ghì ta lại và bóp
ta đến ngạt thở Những giọng nói lại thìthầm với ta rằng ta không thể thoát khỏichúng Ta đấu tranh và cầu nguyện Apollonban cho ta ánh sáng của Người Rồi bấtthình lình một chùm ánh sáng xuyên quađêm tối Ta bám vào chúng như một chiếcthang, ta trèo trở lại với cuộc sống và thấymình đang nằm trong lều, trong bóng tối
Ta mò mẫm đứng dậy Ta lão đảo, tangã xuống rồi đứng lên Ta mở được cửalều Những hình thù không rõ tiến lại gần ta.Tưởng chúng là những ngọn lửa, ta chợt lùilại Rồi mắt ta sáng tỏ dần Ta nhận raHephaestion, Crateros, Cassandre,Bagoas Tất cả hô vang đầy kính trọng:
- Alexandre Đại Đế, Vua toàn cõi Áchâu, Alexandre vạn tuế
Ta đã trở lại là mình trong mắt bạn bè
Ta trở lại là chính mình trong ánh chớp của
Trang 15ôm vào lòng kẻ đầu tiên ta thấy thích Cơthể ấm áp của tuổi thanh niên hâm nóng taychân ta lạnh lẽo, những cái hôn làm ta quên
đi những vết thương bỏng rát Ta ra lệnhhắn vắt lên mặt ta những trái xoài, bưởi vàdứa Ta tưới tắm bằng mật ngọt cuộc đời,
ta hít hà hơi thở thơm lừng của thiên nhiên.Bởi ngày mai, dưới lòng đất tối, bầu trời sẽvĩnh viễn đen ngòm, sẽ chẳng còn là vui thútrần gian
Khi ta nâng cốc rượu lên môi, chợt đâu
Trang 16hình bóng người yêu vội đến trong đầu Taném vội chiếc cốc và gọi ngay Bucéphaleđến Mặc cho những khóc than và níu kéocủa Bagoas, mặc cho ánh mắt buồn rầucủa Hephaestion, ta cùng một toán línhtrăm tên giục giã lên đường Ngày này quangày khác, ta phi nước đại, ta bay, takhông thể chờ đợi được tìm lại cảm giácrung động, ngây ngất trần gian: được ômAlestria vào lòng.
Ta quên ăn quên ngủ, ra lệnh cho binhlính đi suốt đêm Ta không thể chờ thêmđược nữa Chờ, đối với ta khác nào là tựrước cái chết vào mình
Cuối cùng, ta cũng nhận ra những tườngrào cắm cờ của mình, rồi bóng dáng hiện
ra Alestria nhảy phắt lên lưng con ngựatrước cổng trại Ta phi nước đại Nàngđánh ngựa lao về hướng ta đi tới Ta nhảyxuống đất rồi chạy về phía nàng Ôi, cuộcđua này sao dài quá đỗi! Làm sao ta phảiđến được nàng trước khi những ngọn lửa
Trang 17từ lòng đất nổi lên và đưa ta về vươngquốc của chúng! Alestria lảo đảo Nàngchồm tới, ôm chầm lấy cổ ta, đè cả ngườilên ta Ta ôm nàng như vậy khi về tới lều.Trong chốc lát ta cởi bỏ quần áo của nàng
và của ta nữa Môi ta bấu chặt lấy môinàng, cơ thể ta quyện lấy cơ thể nàng Làn
da mát rượi của nàng xoa dịu những lo lắngcủa ta Lưỡi nàng chạy dọc má ta và ngực
ta, đốt bùng lên ngọn lửa
Hãy sinh hạ cho ta một đứa con, hỡiAlestria! Đứa con sẽ là bằng chứng chocuộc hôn phối của chúng ta Đứa con sẽmang trong mình sự tinh khiết mà ta đã mất.Đứa con sinh ra từ bụng nàng sẽ xóa đinhững nỗi khiếp sợ mà Alexandre đã gieorắc khắp nơi Ta không xứng đáng đượclàm vua Đó phải là chỗ của nó Nó sẽ trongtrắng như giá băng và đam mê như lửa đốt
Nó sẽ có vinh quang của ta và diệu thuậtcủa nàng, sự ngây thơ của một phụ nữ hônphối vào sức mạnh của chiến binh
Trang 18Ta lên đường trước cả lúc mặt trời lên
Ta bỏ lại sau lưng tiếng khóc của hoànghậu mình Ta bỏ lại sau lưng những lọn tócthơm phức hoa hồng và bạc hà Ta bỏ lạisau lưng chiếc lược gỗ của nàng, kẹp tócbằng vàng của nàng và thân thể nàng runrẩy trong thất vọng Ta phi nhanh để quêncơn đau đớn của mình Một giọng nói hétlớn trong đầu ta rằng ta sẽ chẳng bao giờgặp lại nàng nữa, đó là lần cuối cùng chonhững cuộc cờ quấn quýt thâu đêm Nướcmắt chảy tràn trên má Để rồi gió thoảng lâukhô Ta tăng tốc để không còn suy nghĩnữa Ta phải tiếp tục cuộc chiến của mình
Ta trở lại với những người lính đang xuýtxoa đôi chân bị bụi rậm cào nát Họ chỉ cho
ta xem những cánh tay lở loét vì đỉa, ruồi
và muỗi Họ dẫn ta đi xem những kẻ bịthương cùng những vết thương đang hoại
tử Hephaestion, Crateros, Cassandre thaynhau thúc giục ta trở về quê nhà Ta siết
Trang 19chặt nắm tay và thuyết phục họ: phía saunhững cánh rừng, có những thành đô sangtrọng hơn cả babylone, có những kỹ thuậtsiêu việt và những tôn giáo vô cùng tinh tế
mà không một tinh thần Tây phương nàotừng tưởng tượng ra Tất cả những vẻ đẹp
đó phải thuộc về chúng ta Kẻ thân cậncuối cùng của ta đã lui ra và Bagoas đến
kể cho ta nghe những cuộc mưu phản Tanghe rồi cũng cho hắn lui ra
Dưới tán cây, những con vẹt đang ríu rít,
Xa xa, tiếng cọp beo thét gầm dội đến Rồi
im lặng bao trùm khắp lều Bỗng một tiếngxào xạc đến từ rừng thẳm, lướt qua nhữngtúp lều, làm chặp chờn những ngọn lửa rồibiến mất trên cây
Vừa hết kinh hồn, những người lính từcác bộ tộc du mục vội vã vứt bỏ vũ khí vàquỳ xuống, lạy lục không thôi:
- Những âm hồn! Những âm hồn!Đứng trước lều, ta ái ngại cho nỗi sợ hãi
Trang 20của những người lính và nhìn chằm chằmlên những ngọn cây tăm tối Ta nhủ thầm,Alexandre sẽ chinh phục mọi cuộc mưuphản, dù đó là của con người hay những
âm hồn, rằng đau khổ chỉ tức thời thoángqua, rằng phải tiến lên, không bao giờ lùibước
***
Những bộ tộc dã man lại đến quấy nhiễuchúng ta Không biết nung kim loại thì chúnglượm đất đá, gậy gộc làm vũ khí ném vàochúng ta, bắn những mũi tên gỗ tẩm thuốcđộc chết người Người Ba Tư giải thích cho
ta rằng thân thể lông lá của tộc ngườiGonya là do nguồn gốc khỉ của chúng Mộttriệu năm trước, những con đực sống trongrừng thẳm bị mắc một loại bệnh dịch, rồichúng không thể giao phối với con cáiđược nữa Để bảo tồn nói giống, những bộtộc này đã bắt nhốt những con khỉ khổng lồ
để giao phối với những con cái Người tanói với ta rằng bộ tộc Gonya tin vào thần
Trang 21linh còn lũ khỉ thì chẳng hể cúng tế gì Đó làđiểm khác nhau giữa chúng.
Mùa mưa đến Những cơn bão ập đếnrất nhiều lần mỗi ngày Tranh thủ những lúcngắn ngủi trời quang mây tạnh, lũ Gonya,mặc một chiếc áo khoác và đội mũ bện láchuối, bắt đầu tấn công Chúng lọt xuốngnhững hố bẫy trên mặt đất và lăn tròn trongnhững tấm lưới ta cho giăng giữa nhữngthân cây Một loạt những sinh vật lạ lùngxếp hàng trước mặt ta, con này nối dài răngcủa mình bằng răng heo rừng, con kia lại cóđuôi xương ngắn giữa mông; con này xămmình, con kia sơn phết, tay chân chúng đụcthủng lỗ để gắn lông chim, đeo bùa và đuôicọp
Chúng bị những người phiên dịch Ba Tưcủa ta tra hỏi, những người Ba Tư này dù
đã cố gắng giao tiếp bằng mọi cách, chỉ cóthể hiểu được chúng sau nhiều ngày Saunhững đoạn đường dài ngày trong bùn lầy,chúng dẫn chúng ra tới làng của bộ tộc
Trang 22Bounboungonya, những kẻ cung cấp thuốcđộc cho cả vùng.
Ngôi làng dựa lưng vào những tảng đádốc đứng và cách biệt với thế giới bênngoài qua những cây đại thụ mà thân củachúng là trụ đỡ cho những mảng tườngthường xuân, trên đó lại thấy những loàicây bò leo gai tua tủa Binh lính của ta toanđâm thủng một lỗ để mở đường vào Nhữngmụn ghẻ ngay lập tức mọc đầy trên bàn tay
và cánh tay của họ Họ lăn ra đất, rên lađau đớn bằng một loạt cử chỉ, một ngườidẫn đường của chúng tôi giải thích rằng cómột mê cung bảy bức tường cây cối bảo vệ
bộ tộc nghìn năm này Chỉ có những thànhviên của nó và lũ khỉ của nó mới biết cáchvào trong Theo lệnh ta, binh lính ngụy trang
ẩn nấp và canh chừng mọi lối ra vào Trong
ba ngày, họ bắt được hàng chục con khỉmang trên lưng những ống tre chứa nọc độc
mà chúng đem bán cho các bộ tộc gần kề
để đổi lấy cỏ hashna, loài cỏ hoan lạc Một
Trang 23trong số những tù nhân khai rằng gặp đượcmột Bounboungonya rất khó khăn vì chúngnổi tiếng biếng nhác.
Gió ngừng thổi, ta cho đốt lối vào làng.Che chắn bằng khiên của mình, binh línhcủa ta đã vào ngôi làng của những kẻ làmthuốc độc Họ không gặp bất kỳ một têntrộm châu báu nào, cũng chẳng gặp nhữngtrận mưa tên tử thần Một sự tĩnh lặng lạ kỳngự trị ngôi làng, nơi người ta chỉ nghe thấytiếng những ngọn thác rì rầm và tiếng kêucủa những loài chim Từng bụi cỏ dày, hoa
có đài như hoa sen, nhụy cong như mìnhcon rắn, đầu nhụy màu tía, che phủ nhữnglối đi bí mật Theo chân những con khỉ, taphát hiện ra những người chủ của ngôilàng, Những Bounbonugonya đang tắmnắng trước lều của chúng Đầu tóc bù xù,
có đuôi ngắn nhỏ, những con đực chedương vật bằng một vỏ sò Con này nằmngủ ngay trên mặt đất, con kia đang sơnmình bằng bột màu vàng đen Thấy chúng