1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Đọc diễn cảm cấp trường lần 1.Năm học 2009 -2010

28 391 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 28
Dung lượng 505 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bài 2: Sóng nổi sóng Mãi không thôi Sóng sóng sóng Đến chân trời... Bỗng cậu thấy cái lưng còng của ông cụ sao giống lưng ông nội thế... Chị mang đỡ tôi với, dù chỉ chút ít

Trang 1

n v i h i thi c di n

đến với hội thi đọc diễn ới hội thi đọc diễn ội thi đọc diễn đọc diễn ễn

c m ảm

L n th nh t ần thứ nhất ứ nhất ất

Trang 2

THỂ LỆ CUỘC THI

- Học sinh chọn bài thi của mình Bắt đầu từ lớp 1 Hết số học sinh lớp 1 dự thi, đến lớp 2 , lớp 3 , lớp 4, lớp 5

- Lần lượt học sinh chọn 1 trong 4 ô có trên màn hình Sau mỗi ô là nội dung một bài đọc Em chọn ô nào thì đọc nội dung bài đọc sau ô đó

- Thời gian thực hiện bài đọc theo yêu cầu chuẩn kiến thức kĩ năng của từng khối lớp

- Ban giám khảo sẽ chấm điểm theo Brem và công bố kết quả, trao thưởng sau tổng kết hội thi

Trang 3

Gió lùa kẽ lá

Lá khẽ đu đưa

Gió qua cửa sổ

Bé vừa ngủ trưa

43

Trang 4

Bài 1:

Gió lùa kẽ lá

Lá khẽ đu đưa

Gió qua cửa sổ

Bé vừa ngủ trưa.

Trang 5

Bài 2:

Sóng nổi sóng Mãi không thôi Sóng sóng sóng Đến chân trời

Trang 8

Bím tóc đuôi sam

Chiếc bút mực

Mẩu giấy vụn

Người thầy cũ

Trang 9

Bím tóc đuôi sam

Khi Hà đến trường, mấy bạn gái cùng lớp

reo lên: "Ái chà chà! Bím tóc đẹp quá!" Điều đó làm Hà rất vui Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói:

-Tớ mệt quá Cho tớ vịn vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà Vì vậy, mỗi lần cậu kéo

bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo Hà oà khóc Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

Trang 10

Chiếc bút mực

Sáng hôm ấy, cô giáo gọi Lan lên bàn cô lấy

mực Mai hồi hộp nhìn cô, nhưng cô chẳng nói gì Mai buồn lắm Thế là trong lớp chỉ còn mình em viết bút chì.

Bỗng Lan ngục đầu xuống bàn khóc nức nở Cô giáo ngạc nhiên: - Em làm sao thế? Lan nói trong nước mắt: - Tối qua, anh trai em mượn bút, quên không bỏ vào cặp cho em Lúc này, Mai cứ loay hoay mãivới cái hộp đựng bút Em mở ra, đóng

lại…Cuối cùng, em lấy bút đưa cho Lan: - Bạn

cầm lấy Mình đang viết bút chì.

Trang 11

Mẩu giấy vụn

Cả lớp im lặng lắng nghe Được một lúc, tiếng xì

xào nổi lên vì các em không nghe thấy mẩu giấy nói gì cả Một em trai đánh bạo giơ tay xin nói Cô giáo cười:

- Tốt lắm! Em nghe thấy mẩu giấy nói gì nào?

- Thưa cô, giấy không nói được đâu ạ! Nhiều tiếng xì xào hưởng ứng: "Thưa cô, đúng đấy ạ! Đúng đấy ạ! " Bỗng một em gái đứng dậy, tiến tới chỗ mẩu giấy, nhặt lên rồi mang bỏ vào sọt rác Xong xuôi, em mới nói:

- Em có nghe thấy ạ Mẩu giấy bảo: " Các bạn ơi!

Hãy bỏ tôi vào sọt rác! " Cả lớp cười rộ lên thích thú

Buổi học hôm ấy vui quá

Trang 12

Người thầy cũ

Vừa tới cửa lớp, thấy thầy giáo bước ra, chú vội bỏ mũ, lễ phép chào thầy Thầy nhấc kính,

chớp mắt ngạc nhiên Chú liền nói:

- Thưa thầy, em là Khánh, đứa học trò năm nào trèo cửa sổ lớp bị thầy phạt đấy ạ!

Thầy giáo cười vui vẻ:

- À Khánh Thầy nhớ ra rồi Nhưng… hình như hôm đó thầy có phạt em đâu!

- Vâng, thầy không phạt Nhưng thầy buồn Lúc ấy, thầy bảo: " Trước khi làm việc gì, cần phải

nghĩ chứ! Thôi, em về đi, thầy không phạt em

đâu."

Trang 14

- Chỗ này là chỗ chơi bóng à?

Đám học trò hoảng sợ bỏ chạy

Từ một gốc cây, Quang lén nhìn sang Bác đứng tuổi xuýt xoa, hỏi han ông cụ Một chiếc xích lô xịch tới Bác đứng tuổi vừa dìu ông cụ lên xe, vừa bực bội:

- Thật là quá quắt!

Quang sợ tái cả người Bỗng cậu thấy cái lưng còng của ông cụ sao giống lưng ông nội thế Cậu bé vừa chạy theo chiếc xích lô, vừa mếu máo:

- Ông ơi cụ ơi…! Cháu xin lỗi cụ.

Trang 15

Lừa và ngựa

Người nọ có một con lừa và một con ngựa Một hôm, có việc đi

xa, ông ta cưỡi ngựa, còn bao nhiêu đồ đạc thì chất lên lưng lừa Dọc đường, lừa mang nặng, mệt quá, liền khẩn khoản xin với

ngựa:

- Chị ngựa ơi! Chúng ta là bạn đường Chị mang đỡ tôi với,

dù chỉ chút ít thôi cũng được Tôi kiệt sức rồi

Ngựa đáp:

- Thôi, việc ai người nấy lo Tôi không giúp chị được đâu Lừa gắng quá, kiệt lực, ngã gục xuống và chết bên vệ

đường Người chủ thấy vậy bèn chất tất cả đồ đạc từ lưng lừa

sang lưng ngựa Ngựa bấy giờ mới rên lên :

- Ôi, tôi mới dại dột làm sao ! tôi đã không muốn giúp lừa

dù chỉ chút ít, nên bây giờ phải mang nặng gấp đôi

Trang 16

Bài tập làm văn

Tôi nhìn sang Liu-xi-a, thấy bạn ấy đang viết lia lịa

Thế là tôi bỗng nhớ có lần tôi giặt bít tất của mình, bèn viết

thêm: "Em còn giặt bít tất."

Nhưng chẳng lẽ lại nộp một bài văn ngắn ngủn như thế này? Tôi nhìn xung quanh, mọi người vẫn viết Lạ thật, các bạn viết gì mà nhiều thế? Tôi cố nghĩ, rồi viết tiếp: "Em giặt cả áo lót, áo sơ mi và quần." Cuối cùng, tôi kết thúc bài văn của

mình: "Em muốn giúp mẹ nhiều việc hơn, để mẹ đỡ vất vả."

Mấy hôm sau, sáng chủ nhật, mẹ bảo tôi:

- Cô-li-a này! Hôm nay con giặt áo sơ mi và quần áo lót đi nhé!

Tôi tròn xoe mắt Nhưng rồi tôi vui vẻ nhận lời, vì đó là việc làm mà tôi đã nói trong bài tập làm văn

Trang 17

Các em nhỏ và cụ già

Mặt trời đã lùi dần về chân núi phía tây Đàn sếu đang sãi

cánh trên cao Sau một cuộc dạo chơi, đám trẻ ra về Tiếng nói cười ríu rít

Bỗng các em dừng lại khi thấy một cụ già đang ngồi ở vệ cỏ ven đường Trong cụ thật mệt mỏi, cặp mắt lộ rõ vẻ u sầu

-Chuyện gì xảy ra với ông cụ thế nhỉ?

Một em trai hỏi

Đám trẻ tiếp lời, bàn tán sôi nổi:

- Chắc là cụ bị ốm?

- Hay cụ đánh mất cái gì?

- Chúng mình thử hỏi xem đi!

Các em tới chỗ ông cụ, lễ phép hỏi:

- Thưa cụ, chúng cháu có thể giúp gì cụ không ạ?

Cụ già thở nặng nhọc nhưng đôi mắt ánh lên những tia ấm áp:

- Cảm ơn các cháu Nhưng các cháu không giúp ông được đâu

Trang 18

Những hạt thóc giống

Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

Thưa chuyện với mẹ

Đôi giày ba ta màu xanh

a

b

c

d

Trang 19

Những hạt thóc giống

Đến vụ thu hoạch, mọi người nô nức chở thóc về kinh thành nộp cho nhà vua Chôm lo lắng đến trước vua, quỳ tâu:

- Tâu Bệ hạ! Con không làm sao cho thóc nảy mầm được

Mọi người đều sững sờ vì lời thú tội của Chôm Nhưng nhà vua

đã đỡ chú bé đứng dậy Ngài hỏi còn ai để chết thóc giống không Không ai trả lời Lúc ấy, nhà vua mới ôn tồn nói:

- Trước khi phát thóc giống, ta đã cho luộc kỹ rồi Lẽ nào thóc ấy còn mọc được? Những xe thóc đầy ắp kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta!

Rồi vua dõng dạc nói tiếp:

- Trung thực là đức tính quý nhất của con người Ta sẽ truyền

ngôi cho chú bé trung thực và dũng cảm này

Chôm được truyền ngôi và trở thành ông vua hiền minh

Trang 20

Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên

Thì ra ông đã qua đời "Chỉ vì mình mãi chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết." - An- đrây-ca oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe Mẹ an ủi em:

- Không, con không có lỗi Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng An- đrây-ca không nghĩ như vậy Cả đêm đó, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng Mãi sau này, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: "Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm

nữa!"

Trang 21

Đôi giày ba ta màu xanh

Sau này làm công tác Đội ở một phường, có lần tôi phải vận động Lái, một cậu bé lang thang, đi học Tôi

đã theo Lái trên khắp các đường phố Một lần, tôi bắt

gặp cậu ngẩn ngơ nhìn theo đôi giày ba ta màu xanh

của một cậu bé đang dạo chơi Hoá ra trẻ con thời nào cũng giống nhau Tôi quyết định chọn đôi giày ba ta màu xanh để thưởng cho Lái trong buổi đầu cậu đến lớp

Hôm nhận giày, tay Lái run run, môi cậu mấp máy, mắt hết nhìn đôi giày, lại nhìn xuống đôi bàn chân mình đang ngọ nguậy dưới đất Lúc ra khỏi lớp, Lái cột hai chiếc

giày vào nhau, đeo vào cổ, nhảy tưng tưng

Trang 22

Thưa chuyện với mẹ

Mẹ Cương như đã hiểu lòng con Bà cảm động, xoa đầu Cương và bảo:

- Con muốn giúp mẹ như thế là phải Nhưng biết thầy có chịu nghe không? Nhà ta tuy nghèo nhưng dòng dõi quan sang Không lẽ bây giờ mẹ để con phải làm đầy tớ anh thợ rèn

Cương thấy nghèn nghẹn ở cổ Em nắm lấy tay mẹ, thiết tha:

- Mẹ ơi! Người ta ai cũng phải có một nghề Làm ruộng hay buôn bán, làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau Chỉ những ai trộm cắp hay ăn bám mới đáng bị coi thường

Bất giác, em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bể thổi "phì phào", tiếng búa con, búa lớn theo nhau

đập "cúc cắc" và những tàn lửa đỏ hồng, bắn toé lên như khi đốt cây bông

Trang 23

Cái gì

quý nhất?

Kỳ diệu rừng xanh

Trang 24

Cái gì quý nhất?

Cuộc tranh luận thật sôi nổi, người nào cũng có lý, không ai chịu ai Hôm sau, ba bạn đến nhờ thầy giáo

phân giải

Nghe xong, thầy mĩm cười rồi nói:

- Lúa gạo quý vì ta phải đỗ bao mồ hôi mới làm ra được Vàng cũng quý vì nó rất đắt và hiếm Còn thì giờ

đã qua thì không lấy lại được, đáng quý lắm Nhưng lúa gao, vàng bạc, thì giờ vẫn chưa phải là quý nhất Ai làm

ra lúa gạo, vàng bạc, ai biết dùng thì giờ? Đó chính là người lao động, các em ạ Không có người lao động thì không có lúa gạo, không có vàng bạc, nghĩa là tất cả

mọi thứ đều không có, và thì giờ cũng trôi qua một cách

vô vị mà thôi

Trang 25

Kỳ diệu rừng xanh

Loanh quanh trong rừng, chúng tôi đi vào một lối đầy nấm dại, một thành phố nấm lúp xúp dưới bóng cây thưa Những chiếc nấm to bằng cái ấm tích, màu sặc sỡ rực lên Mỗi chiếc nấm là

một lâu đài kiến trúc tân kỳ Tôi có cảm giác mình là một người

khổng lồ đi lạc vào kinh đô của vương quốc những người tí hon Đền đài, miếu mạo, cung điện của họ lúp xúp dưới chân

Nắng trưa đã rọi xuống đỉnh đầu mà rừng sâu vẫn ẩm lạnh, ánh nắng lọt qua lá trong xanh Chúng tôi đi đến đâu, rừng rào rào chuyển động đến đấy Những con vượn bạc má ôm con gọn ghẽ chuyền nhanh như tia chớp Những con chồn sóc với chùm lông đuôi to đẹp vút qua không kịp đưa mắt nhìn theo

Trang 26

Tác phẩm của Si-le và tên phát xít

- Lão thích nhà văn Đức hơn lời chào của người Đức chăng?

- Sao ngài lại nói thế? Si-le là một nhà văn quốc tế chứ! - Ông già điềm đạm trả lời

Nhận thấy vẻ ngạc nhiên của tên sỹ quan, ông già nói tiếp:

- Ngài thử xem Si-le đã giành những tác phẩm của mình

cho ai nào? Nhà văn đã viết Vin-hem Ten cho người Thuỵ Sĩ,

Nàng dâu ở Mét-xi-na cho người Y-ta-li-a, Cô gái Oóc-lê- ăng cho người Pháp,

Càng nghe nói, tên sỹ quan phát xít càng ngây mặt ra Cuối cùng hắn hỏi:

- Chẳng lẽ Si-le không viết gì cho chúng tôi hay sao?

Ông già mĩm cười trả lời:

- Có chứ Si-le đã dành cho các ngài vỡ những tên cướp!

Trang 27

Ngày17 tháng 6 năm 1991, chính quyền Nam Phi buộc phải huỷ bỏ sắc lệnh phân biệt chủng tộc Ngày 27

tháng 4 năm 1994 cuộc tổng tuyển cử đa sắc tộc đầu

tiên được tổ chức Luật sư da đen Nen- xơn Man-đê-la, người từng bị giam cầm suốt 27 năm vì đấu tranh chống chế độ a-pác-thai, được bầu làm tổng thống chế độ

phân biệt chủng tộc xấu xa nhất hành tinh đã chấm dứt

Trang 28

Chúc thầy và trò trường Tiểu học Trần Thị Tâm

dồi dào sức khoẻ, học tốt- dạy tốt

Ngày đăng: 18/07/2014, 07:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w