1. Trang chủ
  2. » Kỹ Năng Mềm

BÀI HỌC NGÀN VÀNG - CHƯƠNG XIV pot

5 248 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 94,61 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thấy bà Án không đã động gì đến món quà hôm trước, bà huyện nhắc khéo: - Bẩm bà lớn, hôm nay vợ chồng chúng tôi cũng định đem đến biếu bà lớn ít lon trà, thứ hảo hạng như lần trước, nhưn

Trang 1

BÀI HỌC NGÀN VÀNG

CHƯƠNG XIV

BÀ HUYỆN THĂM DÒ VỤ ÁN TỔNG HÀM

Ðộ nửa tháng sau bà huyện Minh lại đến thăm bà Án Qúy Nhưng lần

này bà không đem quà cáp gì Có lẽ bà nghĩ bốn thoi vàng lần trước cũng đã

quá đủ Bà Án tiếp bà Huyện không được tự nhiên như lần trước, bà thấy

lúng túng khó ăn khó nói, trong khi ấy thì bà huyện có vẻ hoạt bát tự tin hơn

Thấy bà Án không đã động gì đến món quà hôm trước, bà huyện nhắc

khéo:

- Bẩm bà lớn, hôm nay vợ chồng chúng tôi cũng định đem đến biếu bà

lớn ít lon trà, thứ hảo hạng như lần trước, nhưng sợ bà lớn quở trách nên

không dám Dạ, thứ trà ấy chúng tôi gởi mua từ kinh đô, chứ ở đây không có

bán Không biết quan lớn, bà lớn, dùng có thấy mùi vị đặc biệt không?

Trang 2

Bà Án hơi đỏ mặt, ngượng ngịu khó trả lời cho xuôi Bà thấy xấu hổ,

tủi nhục để cho con mẹ dưới tay mình khinh rẻ Nếu trong trường hợp khác

thì bà đem bốn lon trà và số vàng còn nguyên vẹn trả lại cho hắn, mắng cho

một trận và còn dọa bỏ tù cả vợ chồng hắn vì tội hối lộ nữa Bà bực tức cho

hoàn cảnh oái ăm của mình: số vàng ấy bà đã lỡ tiêu mất một thoi Nguyên

mấy ngày trước đây, bà được tin quê nhà mình bị trận bão lớn Ðứa cháu trai

gọi bà bằng cô từ quê ra cho hay nhà cửa của cha mẹ bà bị sập cả, tình cảnh

thực là nguy ngập; nếu bà không giúp đỡ được thì chắc song thân cũng như

bà con họ hàng khó tránh được nạn đói khó Bà suy tới tính lui không biết

tìm đâu ra tiền để giúp đỡ mẹ cha trong cơn túng thiếu Cuối cùng bà buộc

lòng mượn đỡ một trong bốn thoi vàng mà bà huyện đem biếu, gởi về cho

song thân Bà tự bảo gặp biến thì phải tòng quyền, mượn để rồi rồi sẽ tính

sau Bà hoàn toàn giấu kín việc làm của mình, không cho quan Án biết Bà

hy vọng, nếu vụ án không có gì gay cấn, khó khăn, có thể châm chước một

đôi chút thì bà sẽ dùng ba tấc lưỡi để thuyết phục chồng và giữ luôn mấy

thoi vàng làm của Nếu sự việc quá khó khăn , thì bà sẽ đi vay mượn chỗ

khác trả lại đủ số vàng cho bà huyện Nhưng ở đời, sự việc xảy đến không

phải như ý mình muốn Có những điều khi nhúng tay vào, mới thấy phức tạp

khó khăn Như trường hợp hôm nay chẳng hạn: Bà có ngờ đâu rằng khi thấy

mình có những triệu chứng đồng lõa trong vụ hối lộ này, thì con mẹ huyện

Trang 3

lại tỏ ra vẻ ngang bạc, khinh dể, xấc xược với mình Nếu mình trả ngay vàng

lại cho nó, thì bây giờ nó đã như chó cụp tai, đau dám bô bô ăn nói ra vẻ

trịch thượng như vậy? Nhất là bà vẫn phải làm sao trả lời cho xuôi câu hỏi

bóng gió của bà huyện: "Quan lớn, bà lớn dùng trà có thấy mùi vị đặc biệt

không"? Bà nghĩ mà thương cho chồng mình, vì quan Án đâu có biết ất giáp

gì trong vụ này mà cũng bị mụ huyện lôi vào? Bà trả lời nửa úp nửa mở:

- Vâng, trà có mùi vị đặc biệt lắm, nhưng chỉ chỉ có mình tôi thưởng

thức, còn ông nhà tôi chỉ dùng thứ trà quen thuộc thường ngày thôi

Câu trả lời làm cho bà huyện giật mình, tư lự, chứ không có vẻ tự đắc

như trước nữa Bà Án đoán được tâm lý lo lắng của bà huyện, bồi thêm:

- Vì ông nhà tôi không quen dùng thứ trà ấy, nên tôi định khi bà trở lại

đây sẽ gởi trả lại bà Còn tôi thì dùng trà gì cũng được, có thì dùng, không

thì thôi

Bà nói rồi, làm ra vẻ như sắp đứng dậy đi lấy trà trả lại cho bà huyện

Tuy làm ra vẻ cứng nhưng bà Án vẫn nơm nớp lo sợ, nếu bà huyện không có

phản ứng, cứ để cho mình đi lấy bốn lon trà ra trả, thì thật là nguy, vì làm gì

còn đủ cả 4 thoi vàng mà trả? May cho bà, là bà huyện tỏ vẻ hốt hoảng khi

Trang 4

thấy bà đứng lên Bà huyện nắm tay bà Án, như van nài bà ngồi xuống và

nói:

- Xin bà lớn cứ để đó mà dùng Bà lớn làm như vậy phụ lòng vợ

chồng chúng con lắm Bà lớn đừng ngại gì cả Xin bà lớn cứ xem vợ chồng

chúng con như người nhà Vợ chồng chúng con còn nhờ ơn quan bà lớn

nhiều

Bà Án thở ra, nghe nhẹ nhõm trong người và ngồi xuống Nhưng rồi

bà vẫn thấy lấn cấn khó nói năng Một lát sau bà mới nói được một câu:

- Vụ án chánh tổng Hàm, tôi đã có hỏi ông nhà tôi, ông dạy đang điều

tra lại, vì còn nhiều điều ám muội ở trong

- Dạ thưa, vợ chồng chúng tôi vẫn biết thế, nên mới cầu cứu đến

quan lớn Nếu bà lớn thương tình vợ chồng con mà nói vào một tiếng với

quan lớn, chắc quan lớn cũng không nỡ hành động một cách nghiêm khắc

Nghĩ một lát, bà huyện lại tiếp:

- Nhà con bảo trong vụ án này chỉ là nghi vấn, chứ không có bằng cớ

gì xác thực là chánh Hàm đã bắt giữ hay thủ tiêu Thị Nguyệt Nếu quan lớn

phê cho một câu: "Xếp vụ án lại, vì không đủ bằng cớ buộc tôi bị can, là

Trang 5

yên" Con nghĩ quan lớn, bà lớn không có gì đáng e ngại, vì vụ này nhà con

cũng đã trình với cụ Tổng Trấn và cụ cũng đã thông cảm rồi Nhà con với cụ

Tổng Trấn cũng là người nhà, đã từng quen biết nhau từ thuở nhỏ

Bà huyện cố ngầm cho bà Án biết là vợ chồng hắn có thế lực, được

quan tổng Trấn bảo bọc và cũng đã vận động lo lót về vụ án này rồi

Bà Án nghe bà huyện nói trong lòng đỡ được nhiều phần lo lắng Bà

thấy công việc bà huyện nhờ mình làm không đến nổi khó khăn như bà

tưởng lúc đầu Nói một tiếng với chồng mà được bốn thoi vàng, đáng giá

bằng cả một gia tài, thì là một việc không nên bỏ qua Thời vận đến mà

không nắm lấy thì thật là khờ dại Những ý nghĩ lạc quan ấy làm bà Án vui

vẻ tự nhiên trở lại Bà mời bà huyện ăn trầu, uống nước và trước khi đưa

khách ra cửa, bà còn hứa sẽ cố gắng thuyết phục chồng để cho vụ án được

trót lọt

Ngày đăng: 12/07/2014, 11:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm