1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Đọc lại " Thơ tình cuối mùa thu" của Xuân Quỳnh

2 8,6K 6
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 27 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ở khổ thơ thứ hai, ta vẫn bắt gặp hình ảnh màu thu đi: " Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu vào hoa cúc" Mùa thu không còn, cái còn lại với đất tròi là" anh và em" " Chỉ

Trang 1

Thơ tình cuối mùa thu" là bài thơ có rất nhiều dư âm vang vọng trong lòng độc

giả

Bài thơ được mở ra bằng hình ảnh mùa thu:

" Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng xơ xác quá"

Mây và lá là hai thi liệu vốn quen thuộc khi viết về mùa thu Cái mới lạ ở đây là nhà thơ tự đặt câu hỏi:

" Phải chăng lá về rừng

Mùa thu đi cùng lá?"

Ta bắt gặp một thoáng nuối tiếc, bâng khuâng đến nao lòng

Ở khổ thơ thứ hai, ta vẫn bắt gặp hình ảnh màu thu đi:

" Mùa thu ra biển cả

Theo dòng nước mênh mang

Mùa thu vào hoa cúc"

Mùa thu không còn, cái còn lại với đất tròi là" anh và em"

" Chỉ còn anh và em"

Ở khổ thơ thứ ba hai câu thơ đầu rất lạ

" Chỉ còn anh và em

Là của mùa thu cũ"

Màu thu cũ- phải chăng là những mùa thu đã trôi qua khi tình yêu của anh và em bắt đầu chớm nở và tha thiết Nhưng :

"Chợt làn gió heo may

Thổi về xao động cả:"

Làn gió heo may có gì mà ghê gớm thế Làm xao đông cả mùa thu Làm cho mùa thu không còn như xưa nữa, làm cho:

"Lối đi quen bỗng lạ

Cỏ lật theo chiều mây

Đêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tay"

Thời gian trôi qua, mọi vật đều đỏi khác Bao thăng trầm quay quắt của cuộc đời

đã khiến đôi bàn tay ấm nóng ngày nào bống có hơi lạnh đi qua Cái cảm nhân tinh

tế của nhà thơ về sự biến đỏi thoáng qua của tình yêu khiến câu thơ như đượm buồn

Xuân Quỳnh viết bài thơ này khi chị không còn ở tuoir đoi mươi nữa Chị đã trở thành người phụ nữ từng trải mọi biến động của cuộc đời Tình yêu trong bài thơ không phải là tình yêu còn tươi mới của tuổi đôi mươi, mà là tình yêu đã chín, đã nếm trải Xuân Quỳnh so sánh rất hay:

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa gió bão

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngày thác lũ.

Tình yêu đã qua mùa gió bão, đã qua mùa thác lũ đã trở nên đằm thắm và sâu xa đến độ, nên nó bền vững với thời gian:

Trang 2

"Thời gian như là gió

Mùa đi cùng tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi

Chỉ còn anh và em"

Dù thời gian có trôi nhanh như gió, dù màu có tiếp mùa trôi qua, dù tuổi trẻ cũng theo mùa trôi qua, nhưng tình yêu của anh và em vẫn ở lại

Nhà thơ khẳng đinh lại một lần nữa:

"Chỉ còn anh và em

Cùng tình yêu ở lại"…

Tình yêu đã được vĩnh viễn hoá, trở nên trường tồn cùng thời gian Nhà thơ đã thể hiện khát khao tình yêu của mình thật mạnh mẽ Ở đây ta cũng bắt gặp một người phụ nữ có trái tim tình yêu thật chung thuỷ Nếu như khi còn trẻ nhà thơ thể hiện tình yêu chung thuỷ cảu mình bằng hình ảnh:

"Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng vè anh một phương"

Thì ở bài thơ này cách khẳng định chỉ còn anh và em ở lại cùng mùa thu thật mới

mẻ và ấn tượng Hai câu thơ kết cũng thật lạ:

"- Kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may "

Vùng heo may- phải chăng là thời điểm đầu mùa thu tương ứng với người yêu mới? còn anh và em đã ở cuối mùa thu của cuộc đời mà tình yêu vẫn còn mãi Nguyện ước ấy thật chân thành, tha thiết và cảm đọng biết bao

Đọc lại " Thơ tình cuối mùa thu" trong một đêm mùa hạ, tôi ngẫm ra được rất

nhiều điều Cái bất tử, cái đẹp của tình yêu đâu phải chỉ ở thủa ban đầu Tình yêu

sẽ đẹp mãi nếu ta có một trái tim biết yêu, dám yêu đến mãnh liệt như Xuân Quỳnh

Ngày đăng: 12/07/2014, 03:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w