Các thí nghiệm này cho chúng ta biết rằng: các tính chất của các hạt “ không tồn tại “ trước khi các tính chất đó được quan sát bởi một thiết bị đo đạc.. Theo CHLT người ta có thể chế tạ
Trang 1Cơ Học Lượng Tử : từ quan điểm Einstein đến quan điểm tương quan
Tạp chí La Recherche số tháng 4/2008 có đăng bài báo của các tác giả Michel Bitbol, Anton Zeilinger, Markus
Aspelmeyer, Carlo Rovelli & Matteo Smerlak nêu lên quan điểm sai lầm của Einstein về cơ học lượng tử (CHLT) và đưa ra một quan điểm mới về CHLT: Cơ học lượng tử
tương quan (Relational Quantum Mechanics, viết tắt là
RQM ) Nội dung bài báo không chỉ liên quan đến CHLT
mà đặt ra một vấn đề quan trọng trong nhận thức luận đối với thế giới khách quan Bài báo sẽ rất bổ ích và cần thiết
cho các độc giả nghiên cứu và giảng dạy vật lý nói riêng và triết học nói chung
Hình 1 Từ trái sang phải ba tác giả của nghịch lý EPR : Einstein Podolsky, Rosen
Trang 2Như chúng ta biết cơ học cổ điển chỉ ứng dụng được đối với thế giới vĩ mô Đối với thế giới vi mô (thế giới các hạt
cơ bản ) phải ứng dụng cơ học lượng tử (CHLT).Từ năm
1920 CHLT đã mô tả thế giới vi mô với độ chính xác cao Song nhà vật lý lớn của mọi thời đại là Einstein đã không thừa nhận CHLT Einstein có lý hay không? Những thí nghiệm trong năm 2007 chứng tỏ rằng Einstein đã sai lầm Các thí nghiệm này cho chúng ta biết rằng: các tính chất của các hạt “ không tồn tại “ trước khi các tính chất đó được quan sát bởi một thiết bị đo đạc
Một dạng thức mới của CHLT gọi là “ Cơ học lượng tử tương quan “ (Relational Quantum Mechanics ) hy vọng làm sáng tỏ vấn đề [1]
CHLT đòi hỏi một nhận thức luận đổi mới triệt để đối với
vũ trụ khách quan Và một thế kỷ cần thiết để làm điều đó
Từ năm 1927 Einstein đã cho rằng CHLT là không hoàn chỉnh Einstein nghĩ rằng vật lý học phải mô tả thiên nhiên đúng như thật sự của nó Trong cuộc trò chuyện giữa
Einstein với Abraham Pais , Einstein đặt ra câu hỏi thách
Trang 3thức: “ Mặt trăng có còn đó hay không nếu chẳng ai nhìn nó? “ với hàm ý nghi ngờ CHLT
Nghịch lý EPR
Sự chống đối lên đến đỉnh cao khi EINSTEIN cùng
PODOLSKY và ROSEN đưa ra cái gọi là nghịch lý EPR (lấy theo chữ đầu từ tên của ba người, xem hình 1) Tên bài báo là: Liệu sự mô tả thực tại vật lý bằng CHLT có thể xem
là đầy đủ hay không? (Can QM Description of Physical Reality Be Considered Complete?)
Nội dung của nghịch lý có thể tóm tắt như sau
Theo CHLT người ta có thể chế tạo một cặp hạt liên đới (entangled) lượng tử, điều đó có nghĩa về mặt toán học là
một cặp hạt mà hàm sóng của chúng không thể viết thành tích trực tiếp hàm sóng của từng hạt : f không bằng f 1 nhân trực tiếp với f 2 , hay nói cách khác là các tính chất của các hạt không độc lập với nhau mà liên quan với nhau [2]
Trang 4Xét hai hạt liên đới lượng tử và tách chúng ra xa nhau Khi
đo tọa độ của hạt thứ nhất thì sẽ biết được tọa độ của hạt thứ hai, vì chúng liên đới lượng tử Song bây giờ lại đo
xung lượng của hạt thứ hai ta lại có thể biết được xung
lượng của hạt thứ nhất Như thế ta có thể đồng thời đo
được tọa độ lẫn xung lượng của mỗi hạt: điều này trái với nguyên lý bất định Heisenberg của CHLT Đó là nghịch lý EPR
Lý luận trên dựa trên hai giả thuyết:
1/ Giả thuyết hiện thực ( realism): hạt có một tính chất
khách quan trước khi ta thực hiện phép đo tính chất đó,
2/ Giả thuyết định xứ ( locality): phép đo trên hạt thứ nhất không ảnh hưởng đến kết quả phép đo trên hạt thứ hai, mặc dầu chúng cách xa nhau
Bohr đã trả lời EPR vài tuần sau khi EPR công bố nghịch lý nói trên Trong bài trả lời, Bohr phủ nhận giả thuyết hiện thực (tuy rằng có một ít yếu tố mơ hồ trong bài trả lời, song
Trang 5Bohr đã đi đúng đường) Theo Bohr CHLT có thể biết được các tính chất của hạt trong điều kiện thực hiện phép đo các tính chất đó CHLT không mô tả thực tiễn theo ý tưởng tiên quyết của chúng ta Bohr cho rằng vô nghĩa khi gán cho hạt một tính chất nào đó mà lại tách rời khỏi các điều kiện thực nghiệm cho phép đo được tính chất đó
Tham số ẩn
Một số nhà vật lý muốn cứu vãn tình thể của hiện thực luận
đã xây dựng lý thuyết lượng tử chứa các “ tham số ẩn “
nhằm bổ sung CHLT để miêu tả các tính chất của hạt
Người ta cho rằng các khó khăn gặp phải đều liên quan đến cách đoán nhận xác suất (probabilistic interpretation) của CHLT và cách xử sự động học ở mức vi mô sở dĩ mang tính xác suất vì rằng chúng ta không chú ý đến những tham
số ẩn [3]
Bất đẳng thức Bell
Trang 6Năm 1964 John Bell (xem hình 2) tìm ra bất đẳng thức gọi
là bất đẳng thức Bell và nhờ những bất đẳng thức đó chứng minh rằng những giả thuyết hiện thực và định xứ (trong đó
có cả các lý thuyết định xứ với tham số ẩn ) đều không phù hợp với CHLT
Thế nào là bất đẳng thức Bell ?
Hình 2 John Bell
Sau đây là một thí nghiệm để suy ra bất đẳng thức Bell
Charlie chuẩn bị 2 hạt (không quan trọng là Charlie đã
chuẩn bị như thế nào) và gửi cho Alice &Bob mỗi người một hạt Alice &Bob mỗi người thực hiện hai phép đo Và kết quả các phép đo cho hoặc +1 hoặc -1 Gọi các trị số
Trang 7Alice thu được là Q và R, còn Bob thu được là S và T Nếu thực hiện các phép tính theo tư duy hiện thực và định xứ thì một tổ hợp nhất định các giá trị trung bình của Q, R, S & T phải nhỏ hơn hoặc bằng 2 Đó là bất đẳng thức Bell Còn
nếu tính toán theo CHLT đối với hai hạt liên đới lượng tử
thì lại thu được số 2xcăn(2) =2,82843 cho tổ hợp đó [3]
Các dữ liệu thực nghiệm cho thấy rằng bất đẳng thức Bell không đúng còn các kết qủa tính theo CHLT là
chính xác
Hai vấn đề gắn liền với bất đẳng thức Bell:
(1) Cho rằng Q, R, S, T tồn tại độc lập với các phép đo Đó
là quan điểm hiện thực (realism)
(2) Việc giả định rằng Alice khi tiến hành phép đo không ảnh hưởng gì đến kết quả các phép đo do Bob thực hiện
Đó là quan điểm định xứ (locality)
Hai quan điểm trên kết hợp lại thành quan điểm hiện thực
Trang 8định xứ (local realism) Bất đẳng thức Bell không đúng với thực tế và như vậy ít nhất một trong hai quan điểm nói trên
là sai lầm Đây là bài học lớn cho chúng ta: vũ trụ không hiện thực định xứ !
Sự vi phạm bất đẳng thức Bell cho chúng ta thấy rằng:
Cơ học lượng tử là đúng và hiện tượng liên đới lượng tử (quantum entanglement) là một nguồn sức mạnh mới cho
khoa học và công nghệ vì hiện tượng liên đới lượng tử làm đột sinh một ngành mới quan trọng đó là lý thuyết thông tin lượng tử (Quantum Information Theory) dẫn đến ngành mật mã lượng tử (Quantum cryptography)
Bất đẳng thức Leggett
Nhiều nhà vật lý cho rằng nên giữ lại quan điểm hiện thực (realism), mà từ bỏ quan điểm định xứ (locality)
Người ta giả sử rằng hai photon liên đới lượng tử có một
trạng thái phân cực (polarisation) (xem chú thích [4]) xác
Trang 9định, nghĩa là tuân theo hiện thực luận
Người ta loại giả thuyết định xứ bằng cách cho rằng tồn tại một tác động ở khoảng cách vô cùng (phi định xứ), một tác động ma quái (spooky action) mà Einstein đã nói đến
Nhà vật lý giải Nobel 2003 Anthony Leggett đã tìm ra một
hệ các bất đẳng thức (tương tự như bất đẳng thức Bell) đối với các phép đo các mối liên quan của hai hạt photon nói
trên cho những lý thuyết không định xứ song vẫn dựa trên
hiện thực luận
Thí nghiệm thực hiện năm 2007 của Anton Zeilinger (và
nhiều người khác) [5] lại loại trừ một lớp lý thuyết không định xứ song theo hiện thực luận vì vi phạm hệ bất đẳng
thức Anthony Leggett Vậy hy sinh định xứ luận không đủ cứu vãn hiện thực luận
Nói cách khác các thí nghiệm đều dẫn đến kết quả phủ nhận hiện thực luận lẫn định xứ luận
Trang 10Cơ học lượng tử tương quan (Relational Quantum
Mechanics, viết tắt là RQM) : vũ trụ lượng tử không tách rời với phối cảnh (perspective)
Khi ta vẽ một vật gì nhất thiết phải có phối cảnh của vật đó, nói cách khác phải đặt vật đó trong mối tương quan với cảnh trí xung quanh (xem hình 3) Họa sĩ người Ý thời
Phục hưng Piero della Francesca, nhà lý thuyết phối cảnh
họa đã phát biểu “ Nulla imago sine perspectiva” ( Không
có hình ảnh nào là không có phối cảnh)
Sự kỳ lạ của CHLT nằm ở ranh giới giữa đối tượng lượng
tử ta muốn nghiên cứu và môi trường xung quanh Vấn đề đặt ra ở đây: ranh giới này có phải là tình cờ hay là yếu tố nội tại trong cấu trúc của vũ trụ?
Những hiện tượng khó hiểu của CHLT: hai hạt liên đới lượng tử tương tác với nhau tức thời, hạt electron vừa ở
điểm này vừa ở điểm kia, thế giới lượng tử quả thật kỳ lạ Song CHLT lại cho những kết quả tính toán phù hợp với thực nghiệm với độ chính xác cao Nhà vật lý Mỹ, giải
Nobel, Feynman khuyên rằng: thôi đừng bàn về quan điểm
Trang 11nữa mà hãy ngồi yên lặng và tính toán
Một điểm yếu trong đoán nhận CHLT của trường phái
Copenhague (Bohr): khi nghiên cứu một đối tượng lượng
tử thì xem môi trường còn lại như phòng thí nghiệm, thiết
bị kể cả người nghiên cứu là những vật thể cổ điển Nói cách khác họ đã giả định tồn tại một ranh giới giữa hệ
lượng tử và các vật thể xung quanh đang thực hiện hành vi quan sát Song ranh giới đó nằm ở đâu? mà làm sao có hai
vũ trụ cùng tồn tại song song trong lòng một lý thuyết có tham vọng mô tả mọi đối tượng vật lý
RQM là một đoán nhận CHLT chủ trương rằng trạng thái của một hệ lượng tử là phụ thuộc vào người quan sát, nói cách khác khi nói trạng thái ta phải nói đến mối tương quan giữa hệ và người quan sát
Đó là quan điểm phôi thai vào năm 1990 của Carlo Rovelli Cách đoán nhận này có nguồn gốc từ lý thuyết tương đối hẹp và một số ý tưởng của Wheeler về thông tin lượng tử (quantum information)
Trang 12Hình 3 Bức tranh trên đây của Kandinsky mô tả được tinh thần tương quan luận: trong bức tranh có một sự đan kết của nhiều phối cảnh và chính tại những chỗ giao nhau các vật bộc lộ ra các tính chất của chúng, ở đây là màu sắc Trong tranh ta không thể nói đến màu sắc của một vật lấy riêng biệt ra
Như vậy nội dung vật lý của một lý thuyết không phải là những tính chất nội tại tự thân của các đối tượng mà là những mối tương quan giữa các đối tượng với nhau Cho nên đối với một người quan sát này thì hệ có thể nằm trong
Trang 13trạng thái đơn đã “co” lại (collapsed) (xem chú thích [6]), song đối với một người quan sát khác thì hệ lại nằm trong trạng thái chồng chất
Và các đoán nhận của RQM được áp dụng cho mọi đối tượng, không phân biệt đối tượng đó là một đối tượng có ý thức (concious) hay vĩ mô (macroscopic) Mọi tương tác vật lý nói đến cùng đều là tương tác lượng tử và vì thế bị điều khiển bởi những định luật chung Như thế trong RQM tương tác giữa hai hạt không khác về cơ bản với tương tác
giữa một hạt và một thiết bị nào đó: mọi hệ đều là hệ
lượng tử (all systems are quantum systems)
Và không có sự co hàm sóng [xem chú thích 6] nào trong ý nghĩa của đoán nhận của trường phái Copenhagen
Carlo Rovelli đã đề xuất một đoán nhận gọi là đoán nhận tương quan luận Sự lưỡng phân (dichotomie) thành hai vũ trụ thật ra là một cấu trúc nội tại sâu kín của thế giới khách quan và là chìa khóa để hiểu được CHLT Thế giói vi mô không quan sát trực tiếp được mà cần sự tương tác với thiết
Trang 14bị mới biểu hiện được ( Heisenberg hiểu đúng như vậy)
Trong tiếp cận tương quan luận mọi tính chất đều tương đối, ví dụ vận tốc không phải là một tính chất nội tại của vật thể, phải nói rõ vận tốc so với người quan sát, so với núi đồi chung quanh, so với mặt trời, so với các thiên hà
Có thể nói cách khác vận tốc không phải là một tính chất tuyệt đối mà chỉ biểu diễn một mối tương quan giữa hai vật Tương tự như vậy màu sắc cũng tương đối : nhờ hiệu ứng Doppler (xem chú thích [7]) mà ta nhận ra được màu này hay màu kia tùy theo chuyển động của ta so với nguồn: một ánh sáng đơn sắc có thể có màu xanh, vàng hay đỏ Như vậy màu sắc cũng không phải là một tính chất nội tại
mà là một mối tương quan giữa nguồn và thiết bị đo
Quan điểm của giả thuyết tương quan luận là phổ quát hóa
tính tương quan nói trên đối với mọi tính chất của vạn vật Theo quan điểm này thì mọi nghịch lý trong CHLT bắt nguồn từ chỗ chúng ta chưa thừa nhận tính tương quan khi nói đến tính chất các vật Như vậy quan điểm tương quan luận không nói đến tính chất tự thân của một vật mà xét cả
hệ thống bao gồm vật bị quan sát lẫn thiết bị đo đạc.Nói
Trang 15cách khác theo giả thuyết tương quan luận thì thiết bị tạo nên phối cảnh cho đối tượng
Như vậy mọi hệ đều là lượng tử và đồng thời mọi hệ cũng
là cổ điển khi chúng ta nghiên cứu những tính chất của một đối tượng khác so với nó Vậy mọi hệ sẽ biểu hiện khi như
là lượng tử khi như là cổ điển Tình huống tương tự như mô
tả ở hình 4
Hình 4 Một quan sát viên O đang quan sát một đối tượng S ( đối tượng S ở đây đó là một sơ dồ Feynman) Lại có một quan sát viên khác là O đang quan sát hệ O + S
Ta hãy ứng dụng cách tiếp cận tương quan luận của RQM
Trang 16vào nghịch lý EPR
Xét hai photon Ta giả sử rằng tính phân cực của hai photon không xác định nhưng chỉ có phân cực ( xem chú thích [4]) tương đối của chúng là xác định, ví dụ chúng có cùng một phân cực Tách hai photon đó xa nhau Thiết bị A đo phân cực của photon a Theo CHLT khi thiết bị A đo đuợc ví dụ phân cực “trái” của photon a thì photon b cũng có ngay phân cực “trái”
Hai giả thiết có thể đưa ra:
- hoặc thông tin về kết quả phân cực “trái” của photon a được chuyện tức khắc đến photon b, giả thiết này vi phạm tính định xứ
- hoặc photon b đã có ngay phân cực “trái” trước cả lúc đo, giả thiết này làm cho CHLT mâu thuẫn hoặc không đầy đủ
vì CHLT không tính được điều đó
Bây giờ hãy dùng RQM để tiếp cận nghịch lý EPR Khi
Trang 17thiết bị A đo được phân cực của photon a, thì photon a có được tính chất phân cực “trái” đối với A (tương quan với A) Chúng ta đã biết rằng photon b cũng có phân cực “trái” Phải chăng điều đó có nghĩa là khi đo phân cực của photon
b bằng thiết bị B ta sẽ thu được phân cực “trái” ? Không ! Sai lầm là ở đây! Phân cực của photon b đối với thiết bị B hoàn toàn độc lập với phân cực của a đối với thiết bị A.Tìm cách đồng nhất hai kết quả đó tương tự như việc hỏi hai người chuyển động khác nhau đã nghe tiếng còi ôtô phát ra đúng ở tần số nào (xem lại chú thích về hiệu ứng Doppler [7] )
Như vậy nói hai photon cùng một phân cực có nghĩa là
cùng một thiết bị đo phân cực hai photon cùng lúc và cho kết quả hai photon có cùng một phân cực
Làm thế nào mà một thiết bị có thể đo hai phân cực? Có hai khả năng:
- hai photon cùng ở một chỗ và phân cực của chúng được
đo cùng một lúc,
Trang 18- hoặc hai photon nằm xa nhau và thiết bị đã đo phân cực của hạt này trước khi đo phân cực của hạt kia, trong trường hợp này không có ảnh hưởng nào của tính phi định xứ
Đoán nhận theo RQM có là phản hiện thực (antiréaliste) hay không? Đoán nhận này trái với khái niệm “ hiện thực độc lập” ( réalité indépendante ) đã tồn tại xưa nay Cho rằng các vật thể không có tính chất nội tại nào cả liệu đó có phải là phủ nhận sự tồn tại của thế giới bên ngoài mà vật lý mong muốn mô tả hay không? Có phải đoán nhận này
ltương đương với tuyên ngôn cái chết của vật lý như là một khoa học “khách quan” hay không? Đấy là những câu hỏi nóng bỏng
Chúng ta cũng nên nhớ rằng vật lý chưa bao giờ phủ nhận
sự tồn tại khách quan của thế giới bên ngoài và chúng ta có thể mô tả một cách hợp lý, song vật lý học cũng nhiều lần chứng tỏ rằng thế giới bên ngoài không phải như chúng ta tưởng tuợng Đã đến lúc chúng ta cần xét lại hình ảnh của thế giới bên ngoài!