1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Kiến thức lớp 11 Thương vợ - của Tú Xương –phần5 docx

9 553 1
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 9
Dung lượng 118,18 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đề bài: Nói về Tú Xương, nhà văn Nguyễn Vân Ngọc có viết:”Bài nào của ông cũng mỉa mai một cách thấm thía sâu cay, ngạo đời hơn là thương đời”.hãy giải thích và chứng minh nhận định trên

Trang 1

Kiến thức lớp 11

Thương vợ - của Tú Xương –phần5

Tú Xương với phong cách thơ mỉa mai thấm thía sây cay

Đề bài: Nói về Tú Xương, nhà văn Nguyễn Vân Ngọc có viết:”Bài

nào của ông cũng mỉa mai một cách thấm thía sâu cay, ngạo đời

hơn là thương đời”.hãy giải thích và chứng minh nhận định trên

Bài làm: Tú Xương là một nhà thơ mà thơ văn của ông dù ở lĩnh

vực nào cũng xuất phát từ cội nguồn tâm huyết của bản thân đối

với dân, với nước, với đời.Mảng thơ trào phúng của ông cũng

thế.Nhưng như nhà văn Nguyễn Vân Ngọc đã nói, thơ Tú Xương

mỉa mai một cách thấm thía sâu cay, ngạo đời hơn là thương

đời.Ông dùng tài năng của mình, ngòi bút cay nghiệt, thấm thía

của mình để lên án xã hội xấu xa đương thời

Trang 2

Thơ Tú Xương dựng lên một bức tranh chân thật, nhiều vẻ về xã

hội thực dân phong kiến.Sống trong một xã hội ngột ngạt, đầy

những điều xấu xa, nhũng nhiễu của tầng lớp quan lại, thơ ông

Tú mỉa mai, ngạo đời là điều không lạ Ông cũng như nhà thơ

Nguyễn Khuyến ,không biết làm gì để giúp cho người, cho đời,

chỉ biết dùng văn chương để lớn tiếng phê phán mà thôi.Nhưng

thơ trào phúng của Tú Xương cay nghiệt hơn, ngạo đời hơn có lẽ

là vì một phần ông bất mãn về cái sự hỏng thi của mình.Những kì

thi cử luôn làm ông chật vật.Trong xã hội phong kiến xưa, quan

niệm đã là sĩ tử thì phải đỗ đạt công danh là một điều đã in sâu

vào máu thịt của mỗi người đi học chữ thánh hiền.Tú Xương biết

trong thời buổi này có đỗ đạt ra làm quan thì cũng chỉ là hữu

danh vô thực nhưng ông không sao rứt ra được cái vòng khoa cử

luẩn quẩn ấy.Thế nên có lẽ ông càng cay cú,càng ngạo đời, chán

nản trước cuộc đời, càng mỉa mai và căm uất

Đập vào mắt Tú Xương là cảnh cuộc sống lố lăng, kì quặc của

buổi giao thời.Bức tranh xã hội trong thơ ông trước hết là bức

Trang 3

tranh của thành phố Nam Định, một trong những thành phố bị

giặc chiếm đầu tiên trên đất Bắc.Ở đây, bọn thực dân thống trị

hống hách, hà khắc và tàn bạo.Ông không trực tiếp nói nhiều đến

chúng nhưng chúng vẫn thấp thoáng hiện ra với tất cả những sự

đáng ghét vốn có

“Hà Nam danh nhất ông Cò

Trông thấy ai ai chẳng dám ho

Hai mái trống toanh đành chịu dột

Tám giờ chuông đánh phải nằm co”

Đây là một bài thơ của ông Tú nói về một tên quan nổi tiếng là hà

khắc, đề ra những luật lệ trái khoáy khiến người dân phải điêu

đứng Người dân sống dưới chế độ này trong một sự tù túng, sợ

sệt, nép mình vào trong những luật lệ mà quan trên đã đưa

ra.Những luật lệ cực kí vô lý.Những tên quan này thì mặc sức

hoành hành ngang dọc, đứng trên đầu dân ta, vô cùng hống

hách

Trang 4

Ông vạch trần chân dung của một ông chủ khảo dốt nát, bất tài:

“Sở khảo khoa này bác cử Nhu

Thực là vừa dốt lại vừa ngu

Văn chương nào phải là đơn thuốc

Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu”

Hình ảnh ông chủ khảo trường thi hiện lên thật là lố bịch, một tên

ngu dốt, chỉ là hữu danh vô thực.Ông còn nêu lên được những

hình ảnh lố bịch, kệch cỡm của bọn quan lại nơi trường thi

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ

Ậm oẹ quan trường miệng thét loa”

Bài thơ là một đòn trời giáng của Tú Xương vào chế độ thi cử

mạc vận, hổ lốn và ô nhục của thời thực dân mới đặt chân cai trị

nước ta.Trong kì thi này toàn quyền Đu- me và công sứ có đến

đem tàu chiến để hậu vệ, đem đại bác đến để thị uy.Một kì thi

quan trọng của quốc gia nay biến dạng thành một kì thi mà mất đi

Trang 5

hẳn vẻ trang nghiêm vốn có, đó là một hiện thực đáng buồn,một

nỗi nhục của quốc thể.Cảnh tân khoa làm lễ tạ ơn vua càng tệ hại

hơn:

“Trên ghế bà đầm ngoi đít vịt

Dưới sân ông cử ngổng đầu rồng”

Câu thơ là một nỗi nhục nhã ê chề của các ông trí thức An

Nam.Tú Xương đem cái lọng quan sứ mà đối với cái váy mụ

đầm, đem cái đít vịt bà đầm ra đối với đầu rồng một ông cử dốt

đang lạy tạ mũ áo vua ban.Tú Xương đã giáng một đòn thật đau,

thật nặng nề vào bọn quan Tây và vào tầng lớp quan văn và quan

võ thời nhí nhố.Trường thi qua con mắt của Tú Xương đã kệch

cỡm nay càng kệch cỡm hơn

Thơ Tú Xương tố cáo bọn quan lại phong kiến thối nát, tham

nhũng, sa đoạ.Ông đả kích sự háo danh chuộc lợi và mua danh

bán tước , sự luồng cuối xu nịnh để được thăng quan tiến chức

“Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau

Đứa thời mua tước đứa mua quan

Trang 6

Phen này ông quyết đi buôn lọng

Vừa bán vừa la cũng đắt hàng”

Ông nói thẳng, nói đúng, không hề một chút khoan nhượng đối

với sự xấu xa trong xã hội.Trong thời kì này, bọn chúng đem

chức tước, những danh hiệu cao quý trong xã hội bán chác với

nhau như một thứ hàng hoá không hơn không kém.Ông còn nói;

“Bắt chước ai ta chúc mấy lời

Chúc cho khắp hết cả trên đời

Vua, quan, sĩ, thứ, người trong nước

Sao được cho ra cái giống người”

Thật là đau đớn và chua xót xiết bao.Ông ngạo nghễ đả kích và

châm biếm, mong sao những bậc chí tôn, những người có chức

tước trong xã hội ra giống người, đúng với giống người.Sự khinh

bỉ của ông như trào cả ra ngoài, gay gắt và khắc nghiệt

Tú Xương còn nhận thức rõ rằng, xã hội đồng tiền đã làm suy đồi

đạo đức từ trong gia đình đến ngoài xã hội

Trang 7

“Có đất nào như đất ấy không

Phố phường tiếp giáp với bờ sông

Nhà kia lỗi đạo con khinh bố

Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng”

Các quy luật của xã hội đều bị đồng tiền, vì đồng tiền mà xáo

nhào lên cả, không còn tôn ti trật tự, không còn lấy dù chỉ là một

chút ít thôi đạo lý làm người.Ngay cả tình cảm cha con, máu mủ

ruột rà, tình cảm vợ chồng đầu ấp tay gối cũng bị lãng quên, cũng

vùi chôn sâu trong một chữ tiền.Tú Xương nhạo xã hội, một xã

hội không còn kỉ cương, lề lối.Thật đau xót khi con người mất dần

cả tính người, tình người

“Người bảo ông điên ông chẳng điên

Ông thương ông khổ hoá ra phiền

Kẻ thương người ghét hay gì chữ

Đứa trọng, thằng khinh chỉ vị tiền.”

Không vì lẽ nào khác mà chính là đồng tiền đã làm cho Nho học

và chế độ khoa cử phong kiến bước vào con đường mạc

Trang 8

vận.Ông tố cáo một cuộc sống phè phỡn xấu xa mà căn nguyên

chính là vì đồng tiền

“Nào có hay gì cái chữ Nho

Ông Nghè ông Cống cũng nằm co

Chi bằng đi học làm ông Phán

Sáng rượu sâm banh tối sữa bò”

Đồng tiền làm nỗi lên, làm này sinh bao cái lố lăng, trái gỡ, bao

cái thối nát ngập tràn của cả một xã hội.Đồng tiền cặp đôi với gái

làm tràn lên một không khí dâm ô

“Chí cha chí choét khua giày dép

Đen thủi đen thui cũng lụa là”

Nhà thơ tỏ thái độ khinh ghét, nguyền rủa tính cách vô luân, vô

đạo đã ăn sâu vào từng con người trong xã hội.Ông ngạo cuộc

đời nhưng chắc rằng ông cũng đau xót lắm.Ông đau xót, tức tối

cho một xã hội ngập tràn những điều xấu xa, vô luân từ trên

xuống dưới, từ trong nhà ra ngoài ngõ

Trang 9

Tú Xương thấu hiểu cuộc đời nên những trang thơ của ông là

một phần của cuộc đời rối ren lúc đó.Từng mảng, từng mảng

trong thơ trào phúng của ông đã chắp lại cho ta một bức tranh

toàn cảnh về xã hội thối nát đương thời.Quả thật thơ Tú Xương

ngạo đời hơn là thương đời, một sự ngạo báng của một con

người trí thức với nhân cách và sự thấu hiểu đạo lý sâu sắc đối

với những sự dơ bẩn về nhân cách trong xã hội.

Ngày đăng: 10/07/2014, 21:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w