1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

TRÊN NHỮNG HÒN ĐẢO VĨNH PHÚC - Zarathustra đã nói như thế docx

7 196 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 7
Dung lượng 103,63 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Xưa kia, khi hướng nhìn về những trùng khơi thăm thẳm tuyệt mù nọ, người ta bảo: Thượng đế; nhưng giờ đây, ta đã dạy cho các ngươi nói: Siêu nhân... Thượng đế là một sự phỏng đoán: nhưng

Trang 1

Zarathustra đã nói như thế

TRÊN NHỮNG HÒN ĐẢO VĨNH PHÚC

Những trái sung đang rơi từ trên cây xuống; những trái sung mơn mởn

ngọt ngào, khi rơi xuống đất thì lớp da đỏ bọc ngoài vỡ tung Ta là một cơn

gió từ phương Bắc thổi đến cho những trái sung chín rụng

Thế đó, như những trái sung chín rụng, những lời giảng dạy này của ta

đang rơi rụng xuống các ngươi, hỡi các anh em! Các anh em hãy hút lấy mật

ngọt và phần thịt cơm ngọt ngào của chúng Chung quanh chúng ta là mùa

Thu và bầu trời trong sáng và buổi xế trưa

Hãy nhìn xem, biết bao là phong mật tràn trề chung quanh chúng ta!

Và còn gì tuyệt vời hơn là đưa mắt dõi nhìn ra xa, nhìn ra đến những trùng

khơi xa thẳm khi ta đang ở trong sự phong thịnh dư thừa?

Xưa kia, khi hướng nhìn về những trùng khơi thăm thẳm tuyệt mù nọ,

người ta bảo: Thượng đế; nhưng giờ đây, ta đã dạy cho các ngươi nói: Siêu

nhân

Trang 2

Thượng đế là một sự phỏng đoán: nhưng ta muốn rằng sự phỏng đoán

của các ngươi không được vượt quá ý chí sáng tạo của các ngươi

Các ngươi có thể sáng tạo nên một Thượng đế? Vậy thì đừng nói đến

các thần linh với ta nữa! Song các ngươi có thể sáng tạo nên Siêu nhân

Có lẽ không phải là chính các ngươi đâu, hỡi các anh em! Nhưng các

ngươi có thể biến đổi mình thành cha mẹ và tổ tiên của Siêu nhân: ước gì

Siêu nhân là tác phẩm tuyệt vời nhất của các ngươi!

Thượng đế là một phỏng đoán: nhưng ta muốn rằng sự phỏng đoán

của các ngươi phải được giới hạn trong cái có thể suy tưởng được

Các ngươi có thể suy tưởng Thượng đế? - Nhưng đây là điều cốt yếu

của ý chí tìm cầu chân lý nơi các ngươi: biến đổi tất cả mọi sự thành những

thực tại khả tưởng, khả thị và khả giác đối với con người! Các ngươi phải

đẩy tư tưởng mình đến tận giới hạn cuối cùng của các giác quan!

Và cái mà trước đây các ngươi gọi là thế giới, từ nay các ngươi phải

bắt đầu sáng tạo nên: lý trí, trí tưởng tượng, ý chí, tình yêu của các ngươi

phải nhập thể biến thành thế giới! Và ta nói thật, đó là để cho lạc phúc của

các ngươi, những tình nhân mê đắm tri thức!

Trang 3

Làm thế nào các ngươi, những kẻ say mê yêu mến tri thức, có thể chịu

đựng nổi cuộc đời nếu các ngươi không nuôi giữ trong tim mình hy vọng

đó? Các ngươi không nên để bị rơi vào trong sự bất khả lĩnh hội lẫn sự phi

Nhưng, hỡi các bạn, hãy để ta khai mở tất cả lòng ta cho các bạn rõ:

nếu quả thật có các vị thần linh, thì làm sao ta chịu đựng nổi sự kiện chính ta

không là Thượng đế! Vậy, chẳng hề có các thần linh

Chính ta đã kéo rút ra kết luận đó, nhưng rồi đến phiên nó, kết luận ấy

lại kéo lôi ta theo

Thượng đế là một sự phỏng đoán: nhưng ai là kẻ có thể nốc cạn những

thống khổ của điều phỏng đoán này mà không bị tử vong? Liệu người ta có

phải lấy đi đức tin của kẻ sáng tạo? Và lấy đi của con ó sự phóng mình bay

vút vào vùng trời vô hạn?

Thượng đế là một tư tưởng làm cong quẹo tất cả những gì ngay thẳng

và làm đảo lộn tất cả những gì bất động Thế nào? Thời gian tan biến mất và

tất cả những sự vật phù ảo vô thường đều chỉ là giả trá

Trang 4

Tư tưởng ấy làm xương cốt con người lảo đảo xao xuyến và làm cho

dạ dày buồn nôn: thực ra, những điều phỏng đoán như thế sẽ làm cho đầu óc

quay cuồng mang bệnh

Ta gọi là phi nhân, yếm thế, mọi học thuyết nào rao giảng về một hữu

thể độc nhất, sung mãn, tuyệt đối, bất động, tự mãn và thường tồn

Tất cả những gì thường tồn đều chỉ là ẩn dụ biểu trưng[1], và các thi

sĩ đã nói dối quá nhiều

Song những ẩn dụ tuyệt vời nhất phải nói đến thời gian và sự biến

dịch: chúng phải là một lời ca tụng và biện chính cho tất cả những gì vô

thường phù ảo

Sáng tạo! - Đấy là giải thoát vĩ đại khỏi mọi điêu linh thống khổ và

làm cho đời sống nhẹ nhàng tươi sáng Nhưng muốn cho con người sáng tạo

khởi sinh, cần phải có nhiều đau khổ và nhiều cuộc hóa thân

Ờ, trong cuộc đời các ngươi, cần phải có những cái chết cay đắng, hỡi

những kẻ sáng tạo! Như thế các ngươi sẽ là những kẻ bảo vệ và biện chính

cho tất cả những gì vô thường phù ảo

Trang 5

Muốn cho chính kẻ sáng tạo là một đứa trẻ sơ sinh, thì cùng lúc hắn

phải muốn làm mẹ và phải chịu đựng những nỗi khổ đau quằn quại của

người sản mẫu

Thực ra, ta đã bước theo con đường mình xuyên qua trăm linh hồn,

trăm chiếc nôi và nỗi thống khổ của sự sinh nở Nhiều phen ta đã giã từ vĩnh

biệt, ta hiểu rõ cơn đau xé lòng của những giờ phút tối hậu

Nhưng đây là điều mà ý chí sáng tạo cùng vận mệnh của ta ước muốn

Hoặc giả, nói một cách chân thật hơn: vận mệnh ấy, chính là điều ta đã ước

muốn

Mọi cảm giác trong ta đều đau đớn và bị giam cầm tù hãm: nhưng

luôn luôn ý chí ta hiện đến như kẻ giải phóng và kẻ mang đến niềm vui

Ý chí giải phóng chúng ta: đấy là quan niệm đích thực về ý chí và tự

do; - đấy là điều mà Zarathustra giảng dạy cho các ngươi

Đừng ước muốn nữa, đừng phán đoán nữa, đừng sáng tạo nữa! Ôi!

Ước sao sự chán ngán vĩ đại triền miên đó đừng bao giờ xâm chiếm hồn ta!

Trang 6

Trong sự truy tầm tri thức, ta chỉ cảm thấy cuồn cuộn trong mình niềm

hân hoan của ý chí, nỗi hân hoan được sinh sản và biến dịch; và nếu có sự

thơ dại hồn nhiên trong tri thức ta, chính vì trong đó có ý chí muốn sinh sản

Ý chí ấy đã lôi kéo ta xa khỏi Thượng đế cùng các thần linh: ta còn

sáng tạo được gì nếu như đã có các thần linh hiện hữu?

Nhưng ý chí sáng tạo nóng bỏng của ta luôn xô đẩy ta về với loài

người như chiếc búa bị đẩy ập xuống viên đá

Hỡi ôi! Ôi loài người, trong đá cứng đó một hình ảnh đang thiếp ngủ,

hình ảnh của những hình ảnh của ta! Hỡi ôi! Tại sao hình ảnh ấy phải ngủ

yên trong tảng đá cứng rắn và xấu xí nhất?

Giờ đây chiếc búa của ta đập túi bụi, đập phũ phàng tàn bạo vào nhà

tù đó Tảng đá vỡ tung ra nhiều mảnh: nào có hệ gì!

Ta muốn tựu thành hình ảnh đó: vì một bóng ma đã đến viếng ta, -

điều im lặng nhất và nhẹ nhàng sương khói nhất đã hiện đến bên ta!

Vẻ đẹp của Siêu nhân đã đến viếng ta như một bóng ma Hỡi các anh

em! Giờ đây các thần linh còn có nghĩa lý gì với ta nữa chứ?

Trang 7

Zarathustra đã nói như thế

Chú thích:

[1] “Tất cả những gì thường tồn đều chỉ là ẩn dụ biểu trưng”,

Nietzsche ám chỉ đến câu thơ chót của phần II vở kịch Faust của đại thi hào

Goethe Nietzsche sẽ nhắc tới cùng câu này ở trang 217 (trong sách, thuộc

về chương “Về những bảng giá trị cũ và mới)

Ngày đăng: 10/07/2014, 07:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm