Khi số phận dành cho sự cô độc Khi ngàn đời đã định nghĩa chữ hồng nhan là đi cùng với truân chuyên, dường như mỗi lựa chọn của những người phụ nữ mạnh mẽ lại là một lần đẩy họ dấn sâu v
Trang 1Khi số phận dành cho sự cô độc
Khi ngàn đời đã định nghĩa chữ hồng nhan là đi cùng với truân chuyên, dường như mỗi lựa chọn của những người phụ nữ mạnh mẽ lại là một lần đẩy họ dấn sâu vào truân chuyên thêm nữa Bởi
lẽ mọi thứ trong cuộc đời, tuyệt đại đa số đều là tương đối, trong khi phận số của những người phụ nữ có cá tính, lại bắt họ đeo đuổi những thứ tuyệt đối đến dữ dội trong mọi hành động và cả ước mơ
ối thoại giữa nữ diễn viên điện ảnh Minh Châu với nhà văn – nhà báo Vũ Quỳnh H
Trang 2
Đi qua nửa con dốc cuộc đời, gương mặt nữ diễn viên điện ảnh Minh Châu vẫn gần như không có một nếp nhăn Dường như thời gian lẫn những khắc
nghiệt cuộc sống đã quên không lưu vết dấu lên khoé mắt làn môi "người đàn bà nghịch cát"… Có những tình bạn vong niên kỳ lạ giữa những người phụ nữ có chung niềm chất chứa, những sục sôi thành bại,
những khát khao chối bỏ hay những đeo đuổi hẫng hụt mà không một bình yên nào có thể lấp đầy
Để rồi có những buổi chiều như chiều nay, bên những ngọn khói từ ly trà tỏa lên tan hòa trong sương mờ thu đã muộn, những đổi trao đối thoại về số phận chợt trở nên nhạt nhoà như thể một giấc mơ… Những giấc mơ đời người triền miên khi số phận nhớ nhớ quên quên sắp đặt phận kiếp cho mỗi sinh thể ở cõi người…
Vũ Quỳnh Hương (VQH): Dường như khi còn đủ trẻ, còn
đủ khoẻ, còn có thể ngạo nghễ ngược xuôi ngông cuồng – thì ít người tin vào số phận… Cháu vô thần, mọi khói
hương thắp lên khi vãn cảnh chùa chỉ là để tâm an, chưa
Trang 3bao giờ cháu cầu xin bất cứ điều gì
Diễn viên Minh Châu (DVMC): Cô cũng vậy! Nhưng
những người đã từng trải thường ít khi thiếu sót những thủ tục quá đỗi rườm rà mỗi đận hành lễ, bởi việc lễ lạt đôi khi không phải là để cầu xin những điều xa vời viển vông, mà chỉ là những động thái để mình yên tâm mà sống, mà làm việc và tồn tại Nhưng số phận thì cô tin! Mỗi người sinh ra
đã đều được số phận sắp đặt trước con đường đi của mình, muốn thay đổi nó hay thoát ra khỏi nó đều không được
VQH: Nếu cuộc đời đã là một con đường được vạch sẵn, thì mọi thứ yêu thương, khao khát, nỗ lực hay cuồng dại tranh đấu chẳng lẽ chỉ là một trò ngớ ngẩn, thưa cô?
DVMC: Cuộc sống, và được sống – bản thân nó đã là một món quà của tạo hóa ban cho con người, điều quan trọng đôi khi không phải là kết cục như thế nào, mà là ta đã dùng những giây phút sống ấy như thế nào Số phận cùng lắm chỉ
có thể quyết định kết cục, không thể quyết định được diễn biến Ví dụ như tình yêu, số phận có thể đẩy một người đến cạnh cháu, rồi lại đưa người ấy đi
Trang 4Hợp để rồi tan là điều tất yếu Nhưng cái cách mà cháu yêu người đó như thế nào, những cảm giác cháu trao và nhận,
đó lại hoàn toàn là điều nằm trong tầm tay cháu Cô sẵn sàng yêu thật nồng nàn để rồi xa nhau, còn hơn có trong tay một cuộc tình tưởng chừng hoàn toàn an lành, là của mình vĩnh viễn – nhưng nhạt nhẽo, bình bình và hững hờ
VQH: Tại vì thế nên mười mấy năm của một cuộc đời, cô vẫn chọn cuộc sống một mình?
DVMC: Tình yêu đầu tiên của cô là tình yêu sét đánh Và những tình cảm sau này, dù sâu đậm đến đâu hay chỉ là thoáng say nắng cũng đều là những ấn tượng ngay phút ban đầu Dường như mỗi dự cảm đến đều là một lần số phận quyết định Nhanh! Không thể do mai mối mà thành, phải
do cảm xúc, chỉ một ánh mắt hay hành động, là biết người
đó có phải của mình, có thuộc về mình hay không?
Chỉ có điều, tình cảm tuy không dễ có, nhưng trách nhiệm
và nghĩa vụ lại thuộc về một phạm trù khăn khó hơn nhiều
Để tình cảm phủ lấp hoàn toàn những cách ngăn trở ngại, với một người sẵn sàng hy sinh nhưng cũng nhiều đòi hỏi
Trang 5đến tuyệt đối như cô – ở tuổi cô – dường như là một điều không tưởng
Đã vượt quá bên kia con dốc của cuộc đời, cô đã nghiệm ra rằng đàn ông cũng giống như nắng như mưa, rất cần cho sự sống, cho niềm vui, nhưng chỉ có thể ở bên cạnh mình từng khoảng khắc, từng thời đoạn chứ không thể nào chi phối hay chiếm dụng hoàn toàn thời gian của mình, con người của mình được
Nếu nghĩ rằng ngay cả quan hệ vợ chồng đầu bạc răng long rồi cũng sẽ chỉ là một cuộc hội ngộ tất có chia ly trong cõi người cõi tình, thì sẽ thấy nhẹ lòng trước những xa lạ từng
là yêu thương đương nhiên rồi sẽ thế
VQH: “Đen bạc đỏ tình” hình như cũng là một câu chỉ sự may rủi của số phận Phải thế chăng nên cô trở thành một người phụ nữ không có cảm giác thiếu thốn vật chất khi thần may mắn luôn hậu đãi? Những căn nhà sang trọng, những chiếc xe sang trọng, những vật dụng sang trọng và cách ăn tiêu cũng sang trọng dù nghề diễn viên ở VN vẫn
là “nghề chơi” cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen?
Trang 6DVMC: May mắn khi làm ăn quả thực phải có ngôi sao chiếu mệnh, nhưng sự tự tin thì cô phải lấy từ chính bản thân mình Mọi người nói cô buôn nhà đất mát tay, thực ra không hoàn toàn đúng Người có duyên buôn bán, chỉ cần trao đi đổi lại, mua rẻ bán đắt sang tay sang tên là đủ “nên người”, còn những căn nhà mà cô trao cho chủ mới, đều có tâm huyết, có tư duy đầu tư của mình trong đó cả
Những mảnh đất cô chọn đều có chút ít khiếm khuyết, có những “méo méo xấu xấu” mà người đời phần lớn bỏ qua Nhưng đến nơi đâu cô có cảm giác được những đồng cảm, những ấm cúng tỏa lan là cô mua, với lòng tin với cảm nhận của mình, với đầu óc mỹ thuật của mình, với tư duy
xử lý của mình, sẽ có những ngôi nhà xinh xắn và hợp lý được xây nên trên chính những khiếm khuyết đó
Kết quả là cô chưa từng sai, những người chủ mua nhà đều đến một cách tình cờ đến bất ngờ, cô xây nhà để ở, không chủ đích bán, nhưng có người hỏi thì lại bán rồi đi, không
có cảm giác ngại chuyển nhà như những người khác, trời còn cho cơ hội thì không nên từ chối, những thứ tốt đẹp nhất chẳng phải vẫn luôn ở phía trước sao?
Trang 7VQH: Cuộc đời dài, như thể cô cứ miệt mài rồi toàn đi xây
tổ ấm giùm cho người khác?
DVMC: Không sai! Nhưng không đúng Vì “tổ ấm” là một khái niệm do mình tự tạo nên Con gái yêu quý của cô đã lấy được một người yêu nó, và nó yêu, tìm được hạnh phúc
ở một phương trời khác Đã từ quá lâu, nó với cô là cả thế giới Nó vui, với cô, thế là đủ Dù phải chấp nhận sự xa cách, nó rời đi, cô chỉ còn có một mình
Chỉ có tình ruột thịt là vĩnh viễn, cô giữ cho căn nhà của mình luôn đầy thức ăn, bản thân mình luôn mạnh khỏe và lạc quan với việc chơi thể thao và quây quần với bạn bè để
nó luôn yên tâm sống, và yên tâm mỗi lúc trở về Còn tri kỷ hay tâm giao, đó là giấc mơ sống mà ai cũng mơ nhưng thực tế chẳng ai có được, tình dục hết thì tình yêu cũng
chết! Và làm thế nào để sống vui vẻ trong sự cô độc, đó là
số phận mà mỗi người phụ nữ bị nó lựa chọn phải học cách chấp nhận