1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

PP giải một số dạng bt mắt cơ bản

12 825 4
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 12
Dung lượng 339 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Muốn tránh được điều này, khi giải bài tập, thí sinh cần chú trọng đến cách làm liệt kê số liệu và đổi chúng ra hệ SI; đọc và nhận dạng câu hỏi, chú ý tính toán để bảo đảm làm đúng đáp s

Trang 1

CẤU TRÚC ĐỀ THI VẬT LÝ

I Phần chung cho tất cả thí sinh (32 câu), bao gồm:

Dao động cơ 6

Dòng diện xoay chiều 7

Dao động và sóng điện

từ

2

Sóng ánh sáng 5

Lượng tử ánh sáng 3

Hạt nhân nguyên tử và

Từ vi mô đến vĩ mô

5

II Phần riêng (8 câu):

Thí sinh chỉ chọn một trong hai phần: A hoặc B

A Theo chương trình Chuẩn (8 câu):

- Các nội dung: Dao động cơ; Sóng cơ; Dòng điện xoay chiều; Dao động và sóng điện từ:

4 câu

- Các nội dung: Sóng ánh sáng; Lượng tử ánh sáng; Hạt nhân nguyên tử và Từ vi mô đến

vĩ mô: 4 câu

B- Theo chương trình Nâng cao (8 câu):

- Động lực học vật rắn: 4 câu

- Các nội dung: Dao động cơ; Sóng cơ; Dao động và sóng điện từ; Sóng ánh sáng; Lượng

tử ánh sáng; Sơ lược về thuyết tương đối hẹp; Hạt nhân nguyên tử; Từ vi mô đến vĩ mô: 4 câu

Để đạt được điểm cao môn Vật lý với hình thức thi trắc nghiệm, thí sinh chỉ cần nắm được 3 thao tác khá đơn giản sau:

1 Nắm vững các công thức cơ bản Với phương pháp tự luận, trước mỗi câu hỏi,

thí sinh phải thực hiện rất nhiều bước để đưa ra kết quả Nhưng đối với phương pháp thi trắc nghiệm thì thí sinh đã có sẵn những phương án trả lời và người chấm

Trang 2

cũng không yêu cầu xem thí sinh đã đạt được kết quả đó thế nào Tuy nhiên, với nhiều phương án trả lời có sẵn, thí sinh nếu không nắm vững các công thức cơ bản thì rất dễ chọn nhầm

Thi trắc nghiệm tuy là một hình thức rất dễ “ăn” điểm nhưng cũng rất dễ đánh lừa thí sinh, đưa thí sinh và tình trạng luẩn quẩn trong hoài nghi nếu thí sinh nắm kiến thức không chắc Dù đã giải bài đầy đủ ra giấy nháp để tìm được kết quả cuối cùng nhưng thí sinh nếu không tự tin thì vẫn không dám chọn phướng án của mình

Muốn nắm vững các công thức cơ bản thì khi ôn, đối với tất cả các phép tính, công thức hay phương trình , thí sinh nhất thiết phải lý giải các phép tính, công thức, phương trình đó dựa theo định luật Vật lý nào là cơ sở

2 Phản ứng nhanh Muốn luyện tập được phản ứng nhanh đối với môn Lý, trên

cơ sở những bài tập cơ bản, thí sinh cần cần tự thay đổi giả thiết, điều kiện trong những bài tập đó để tạo ra những câu hỏi mới, đa dạng hơn và có yêu cầu cao hơn

Đề thi trắc nghiệm môn Vật lý sẽ có khoảng 40-50 câu yêu cầu thí sinh phải xử lý hết sức nhanh nhạy nếu không sẽ không có đủ thời gian để hoàn thành Vì thế, ngoài việc nắm vững kiến thức, thí sinh cũng cần có sự nhận xét nhanh các

phương án trả lời để loại bớt những phương án sai tránh nhiễu trước khi giải ra nháp để chọn ra phương án đúng cuối cùng Muốn thế, khi học phải nắm thật vững các khái niệm, định nghĩa, tính chất thì mới thấy ngay được những phát biểu sai, phát biểu đúng

3 Tính toán chính xác Đối với môn Vật lý, vì phần lý thuyết chiếm dung lượng

khá nhiều trong thời gian ôn luyện của thí sinh nên điều này đã gây một ảnh hướng rất xấu đến việc học môn này là dễ khiến thí sinh rơi vào tình trạng tính toán đại khái mỗi khi giải bài tập

Muốn tránh được điều này, khi giải bài tập, thí sinh cần chú trọng đến cách làm liệt kê số liệu và đổi chúng ra hệ SI; đọc và nhận dạng câu hỏi, chú ý tính toán để bảo đảm làm đúng đáp số; không được làm tròn kết quả tính (nhất là các bài tập về kính hiển vi; vật lý hạt nhân nguyên tử); nhớ ghi đơn vị cho các tính toán trung gian và kết quả sau cùng Có như vậy mới rèn được cho mình sự tỉ mẩn và cẩn thận trong lúc làm bài thi

Đối với việc học ôn phần lý thuyết, khi gặp các câu hỏi lý thuyết có yêu cầu so sánh thì phải làm thành hai phần: các đặc trưng giống nhau và bảng so sánh các đặc trưng khác nhau tương ứng Khi muốn sử dụng các công thức không có trong

Trang 3

sách giáo khoa thì phải chứng minh Khi chứng minh phải trình bày các bước tính toán trực tiếp và không được làm tắt để tránh nhầm lẫn

CÁC DẠNG BÀI TẬP MẮT VÀ DỤNG CỤ QUANG

PHẦN I:bài tập các tật về mắt và cách khắc phục

Đầu tiên: Vẽ được hình,xác định các điểm cơ bản

-Điểm cực cận(Cc),khoảng cực cận (Occ)

-Điểm cực viễn(Cv),khoảng cực viễn(OCv)

-Khoảng nhìn rõ của mắt( CcCv)

-Điểm nhìn rõ ngắn nhất(N)

Dạng1:

-Biết Cv,Cc,CcCv

-Tìm tiêu cự của thấu kính(fk)

-điểm nhìn rõ ngắn nhất khi đeo kính(N)?

Phương pháp:

 Tìm fk:?

Sở vôcực

d1=∞;d’1=-OkCv=-(OCv-OmOk)

+Khi đeo kính sát mắt thì Om≡Ok=>d’1=-OCv

k

=

=

=>

+

1 1

' '

1 1 1

 Tìm điểm gần nhất cách mắt(Tìm vị trí của N)

S ở gần nhất

d’1=-OkCc=-(OkCc-OkOm)

Kính đeo sát mắt thì Ok≡Om=> d’1=OCc

) (

) ).(

( '

' 1 '

1

1

1

1

1 1

OCv OCc

f d

d f d d

d

k

=

=

=>

+

=

vậy,điểm gần nhất cách mắt một đoạn d1

Th2:Mắt viễn:

-Các câu hỏi: +Tìm độ tụ của kính để mắt viễn nhìn vật ở xa mà không phải điều tiết

+Tìm điểm cực viễn của mắt khi đeo kính có tiêu cự f PP:Đều áp dụng công thức

v d d

f

Dk

1 1

=

v

d = −

1 '

1

Ok Om

Cc N Cv

S’

S’ ở cực viễn

Ok

Ok Om

S S1 1

S1 ở cực cận

Trang 4

PHẦN 2:CÁC DỤNG CỤ QUANG

1: KÍNH LÚP

A:Sơ đồ tạo ảnh

Các công thức cần chú ý

) 1 ( '

1

1

1

1

1 d

d

f k = +

d’1+d2=OkOm(2)

d’2=OV(3)

) 4 ( '

1

1

1

2

2 d

d

f m = +

Chú ý: 0<d1<OkF

OCc<d’1<OCv

B:NGẮM CHỪNG

-:ngắm chừng ở cực cận(Ảnh A1B1 ở cực cận)

o

G

α

α α

α

tan

tan

0

l d

B A OCc

B

A

+

=

=

1 '

1 1 1

1

tanα

AB

B

A

G c = 1 1= ( với

fk

c d fk dc fk

fk dc

c d

=

Khi đó bài toán tìm số bội giác khi ngắm chừng ở cực cận hay tìm hệ số phóng đại K chính là một

-:Ngắm chừng ở cực viễn.(Ảnh A1B1 ở cực viễn)

Khi đó:

OCv

B

A 11 tanα =

l d

OCc K OCv

OCc K OCv

OCc

AB

B

A

G v

+

=

=

=

1 '

1

1

-C:Ngắm chừng ở vô cực(Ảnh ở vô cực)

f

B

A 11

tanα =

tanα0=

OCc

AB

Ok Om

A 1 1

α

Trang 5

=>G∞ =OCc f

2:Kính hiển vi

A:Công thức cơ bản cần nhớ khi

-tìm G

2 1

2

1

1 1 tan

tan 2

1

1

tan

f f

OCc G

K f

OCc AB

B A G

f

B

A

o

δ α

α

Với: δ =F’1F2=O1O2-f1-f2:Độ dài quang học

Đ=OCc:Khoảng cực cận

f1:Tiêu cự của vật kính

f2:Tiêu cự của thị kính

-Tìm Gc? (Ảnh A2B2 ở cực cận)

2 1 2 2

2 2 2

2

AB

B A AB

OCc OCc

B A G OCc

B

α

-Tìm Gv? (Ảnh A2B2 ở cực viễn)

OCv

OCc K

K OCc

OCv AB

B A Gv OCv

B

A

2 1

2 2 2

2

3:Kính thiên văn

-Cấu tạo:Gồm 1 vật kính (L1)có tiêu cự lớn,và 1 thị kính có tiêu cự nhỏ(L2)

2

1

f

f

G∞ = (Số bội giác không phụ thuộc vào vị trí đặt mắt)

BÀI TẬP

DẠNG 1 :Tìm khoảng cách đặt vật(dN,dM) để mắt có thể nhìn rõ vật qua kính

Phương pháp

Để có thể nhìn rõ ảnh thì A’B’ sau cùng qua kính phải nằm trong

khoảng CcCv

1:Kính Lúp

-Xét từng vị trí của đặt vật

+vật AB ở N cho ảnh A’B’ ở cực cận

O N

M<

Cc Cv

B’

B

A A’

AB

B

A’B’

O

Trang 6

'

1

1

1

1

d

d

fk = + ( biết fk,d’1=-(OCc-l),với l là khoảng cách giữa mắt và kính

lúp)

=>d d fk d fk

=

1

'

1 '

1 => vị trí đặt vật gần nhất cách mắt một khoảng d1

+vật AB ở M cho ảnh A’B’ ở cực viễn của mắt=>d’2=-(OCv-l)

fk

d

d

fk

d

=

2

'

2

'

2 =>Vị trí đặt vật xa nhất cách mắt 1 đoạn d2

Kết luận:Vậy phải đặt mắt trong khoảng từ [d1;d2]

2:Kính hiển vi:

Phương pháp:Giải tương tự:

-Các công thức cần áp dụng:

) 1 ( 1

'

1

1

1

1

1

d

d

) 2 ( 2 1 2

1

' + = + +δ

L

) 3 ( 2 '

1

2

1

2

1

d

d

-Xét từng vị trí tương ứng của AB để A2B2 ở nằm trong khoảng nhìn rõ của mắt(CcCv)

+TH1:A2B2 nằm ở cực cận của mắt=>d’2c=-(OCc-l); (l là khoảng cách từ L2 đến mắt) -Tìm d1 dựa vào sơ đồ sau:

AB

B

A’B’

O

F’1 A

B

A2

B2

O1

L1

A1 B1

O2

L2

F’2

F2

L δ

(1) (2)

AB

B

A1B1

L2

Trang 7

+TH2:A2B2 nằm ở cực viễn của mắt=>d’2v=-(OCv-l); (Với l là khoảng cách từ Thị kính L2 đến mắt)

-Tìm d1 dựa vào sơ đồ

Kết luận: vậy khoảng cách đặt vật trc kính hiển vi [d1c,d1v]

3:Kính thiên văn:Vì kính thiên văn chỉ quan sát các thiên thạch ở xa vô cùng nên không có bài toán xác định vị trí vật ,thay vào đó là tìm tiêu cự của vật kính(f1) và tiêu cự của thị kính (f2)

Quan sát các vật(mặt trăng.hành tinh…) thì 1=∞=>d’1=f1

-Ở trạng thái không điều tiết=>ảnh A2B2 ở cực viễn(mắt bình thường thì cực viễn ở vô cực)=>d'2=∞=>d2=f2

Biết khoảng cách giữa thị kính và vật kính là L=>L=d’1+d2=f1+f2 (1)

-Nếu biết số bội giác là G=> 2(2)

1

f

f

G∞ =

Từ (1)và (2)=>f1,f2

DẠNG 2:TÌM SỐ BỘI GIÁC CỦA KÍNH

-Cần lưu ý:

+kính lúp ghi Xa=> a

f

OCc

G∞ = = ( Với OCc=25cm)

+Đối với kính hiển vi

 Nếu vật kính ghi giá trị a=> k1 =a

 Nếu thị kính ghi giá trị b=>G2 =b

(1) (2)

O2

L1

O1

B1

L2

B

2

B

2

A

AB

B

A1B1

L2

Trang 8

=>G∞ = k1.G2 =a.b

1:Tìm số bội giác của kính lúp

PP:Dựa vào đề bài cho biết ảnh ở đâu thì tìm G ở đó

-Mắt ở trạng thái điều tiết tối đa(ảnh ở cực cận,ngắm chừng ở cực cận)=>Tìm G c? ADCT:G c K dc d c fk fk dc fk d c d c

'

'

=

=

=

+Với fk là tiêu cự của kính lúp

+d’c=(OCc-l)

+dc d d c c fk fk

=

'

'

-Mắt ở trạng thái không điều tiết(ảnh ở cực viễn,ngắm chừng ở cực viễn)=>Tìm Gv ? ADCT:

OCv

OCc K

OCv

OCc AB

B

A

-Mắt bình thường quan sát vật ở trạng thái không điều tiết(ảnh ở vô cực,ngắm chừng ở vô cực)=>Tìm G∞? ADCT :

f

OCc

G∞ =

2:Kính hiển vi

-Bài toán thường là ngắm chừng ở vô cực=> Tìm G∞ =?

ADCT: 1 2 .1. 2

f f

OCc G

K

+Với:

1 '

1 ' 1 1

1 1 1

1 ' 1

d

d f d

f d d

d

:Độ phóng đại của vật kính

f

OCc

G = :Số bội giác của thị kính L2

+δ =F’1F2=O1O2-f1-f2: Độ dài quang học

3:Kính thiên văn

-bài toán thường cho là người mắt bình thường quan sát mặt trăng ở trạng thái không điều tiết=> Ngắm chừng ở vô cực =>

2

1

f

f

G∞ =

PHẦN II:BÀI TẬP ÁP DỤNG

Dạng I:

Câu 1: Một người cận thị phải đeo kính cận số 0,5 Nếu xem tivi mà không muốn đeo kính, người đó phải ngồi cách màn hình xa nhất là:

Trang 9

A 0,5 (m) B 1,0 (m) C 1,5 (m) D 2,0 (m).

Câu 2: Một người cận thị về già, khi đọc sách cách mắt gần nhất 25 (cm) phải đeo kính

số 2 Khoảng thấy rõ nhắn nhất của người đó là:

A 25 (cm) B 50 (cm) C 1 (m) D 2 (m)

Câu 3: Một người cận thị đeo kinh có độ tụ – 1,5 (đp) thì nhìn rõ được các vật ở xa mà không phải điều tiết Khoảng thấy rõ lớn nhất của người đó là: A 50 (cm) B 67 (cm) C 150 (cm) D 300 (cm)

Câu 4: Một người viễn thị có điểm cực cận cách mắt 50 (cm) Khi đeo kính có độ tụ + 1 (đp), người này sẽ nhìn rõ được những vật gần nhất cách mắt A 40,0 (cm) B 33,3 (cm) C 27,5 (cm) D 26,7 (cm)

Câu 5: Mắt viễn nhìn rõ được vật đặt cách mắt gần nhất 40 (cm) Để nhìn rõ vật đặt cách mắt gần nhất 25 (cm) cần đeo kính (kính đeo sát mắt) có độ tụ là:

A D = - 2,5 (đp) B D = 5,0 (đp) C D = -5,0 (đp) D D = 1,5 (đp)

Câu 6: Một người cận thị có khoảng nhìn rõ từ 12,5 (cm) đến 50 (cm) Khi đeo kính chữa tật của mắt, người này nhìn rõ được các vật đặt gần nhất cách mắt

A 15,0 (cm) B 16,7 (cm) C 17,5 (cm) D.22,5 (cm)

Câu 7: Một người cận thị có khoảng nhìn rõ từ 12,5 (cm) đến 50 (cm) Khi đeo kính có

độ tụ -1 (đp) Tìm vị trí đặt vật để mắt có thể nhìn rõ qua kính

A từ 13,3 (cm) đến 75 (cm) B từ 1,5 (cm) đến 125 (cm)

C từ 14,3 (cm) đến 100 (cm) D từ 17 (cm) đến 2 (m)

Câu 8: Mắt viễn nhìn rõ được vật đặt cách mắt gần nhất 40 (cm) Để nhìn rõ vật đặt cách mắt gần nhất 25 (cm) cần đeo kính (kính cách mắt 1 cm) có độ tụ là:

A D = 1,4 (đp) B D = 1,5 (đp) C D = 1,6 (đp) D D = 1,7 (đp)

DẠNG II:

Câu 9 Mắt của một người có thể nhìn rõ các vật cách mắt từ 12cm đến 42cm Người này dùng một kính lúp có tiêu cự 5cm để quan sát vật rất nhỏ, mắt đặt cách kính 2cm Hỏi phải đặt vật trong phạm vi nào trước kính để quan sát?

A 10/3(cm) ≤ d ≤40/9(cm) B 40/7(cm) ≤ d ≤ 10(cm)

C 60/17(cm) ≤ d ≤ 210/47(cm) D 60/7(cm) ≤ d ≤ 210/37(cm) Câu10 Một kính hiển vi gồm vật kính L1 có tiêu cự f1=0,5cm và thị kính L2 có tiêu cự

f2=2cm; khoảng cách giữa thị kính và vật kính O1O2=12,5cm Để có ảnh ở vô cực, vật cần quan sát phải đặt cách vật kính một khỏang là:

A 4,48mm B 5,25mm C 5,21mm D 6,23mm

Câu11 Một người mắt không có tật dùng kính thiên văn để quan sát mặt trăng trong trạng thái không điều tiết, khoảng cách giữa vật kính và thị kính là 105cm Thị kính có tiêu cự 5cm Vật kính có tiêu cự là

A 102cm B 100cm.* C 96cm D 92cm

Câu12 Một kính hiển vi, vật kính có tiêu cự 10mm, thị kính có tiêu cự 4cm, độ dài quang học của kính là 12cm Mắt người bình thường khi ngắm chừng ở vô cực, vật nhỏ phải đặt cách vật kính một đoạn bằng bao nhiêu?

A 1,0833cm B 1,8033cm C 1,0000cm D 1,2011cm

Câu13 Trên vành một kính lúp có ghi X10 Độ tụ cuả kính là :

A 10 điop B 20 điop C 5 điop D 40 điop

Trang 10

Cõu14 Cụng thức tớnh độ bội giỏc của kớnh hiển vi trong trường hợp mắt đặt sỏt sau thị kớnh khi ngắm chừng ở vụ cực

A.

2

1

d

Đ

k

1 1

d

Đ k

G= C

2 1

f

Đ k

G= D

2

1

d

f

G =

Cõu15.Cụng thức tớnh độ bội giỏc của kớnh hiển vi trong trường ngắm chừng ở vụ cực: A

2

1 f

f

Đ

G

+

2 1 1

f

f

Đ k

G = C

2

1f

f

Đ

G = δ

D

2

1

f

Đ f 1

G=

Cõu16: Cụng thức tớnh số bội giỏc của kớnh lỳp khi ngắm chừng ở cực cận

A:

OCv

OCc

K

OCc

OCv K

G c = C:

dc

c d

Gc= − '

D:

f

OCc

G c =

Cõu17:Số bội giỏc của kớnh hiển vi khi ngắm chừng ở cực cận là :

A:G c = k 1 G 2 B:

2 1

f f

OCc

G c

C:

2

1

f

f

G c = D:G c = k 1 k2

Bài 18: Một kính lúp là thấu kính hội tụ có độ tụ +10 dp.

a Tính số bội giác của kính khi ngắm chừng ở vô cực [ĐS: 2,5]

b Tính số bội giác của kính và số phóng đại của ảnh khi nguời quan sát

ngắm chừng ở điểm cực cận Cho biết OCc =25cm Mắt đặt sát kính (ĐS: G

= |k| = 3,5)

Bài 19: Một nguời cận thị có các điểm Cc, Cv cách mắt lần luợt 10cm và

50 cm Nguời này dùng kính lúp có độ tụ +10 dp để quan sát một vật nhỏ Mắt đặt sát kính.

a Vật phải đặt trong khoảng nào truớc kính? [ĐS: 5cm ; d =8,3 cm]

b Tính số bội giác của kính và số phóng đại của ảnh trong các truờng hợp sau:

Ngắm chừng ở Cv.[ ĐS:6]

Ngắm chừng ở vô cực [ĐS: k=2 ;G=12]

Bài 20: Kính lúp có f = 4cm Mắt nguời quan sát có giới hạn nhìn rõ từ

11cm đến 65cm Mắt đặt cách kính 5cm.

a Xác định phạm vi ngắm chừng

[ĐS: 2,4 ;3,75cm]

b Tính số bội giác của kính ứng với truờng hợp mắt không điều tiết

[ĐS: 2,7]

Cõu 21: Một người mắt tốt cú khoảng nhỡn rừ từ 24 (cm) đến vụ cực, quan sỏt một vật nhỏ qua kớnh hiển vi cú vật kớnh O1 (f1 = 1cm) và thị kớnh O2 (f2 = 5cm) Khoảng cỏch O1O2 = 20cm Độ bội giỏc của kớnh hiển

vi trong trường hợp ngắm chừng ở vụ cực là:

A 67,2 (lần) B 70,0 (lần) C 96,0 (lần) D.100 (lần) Cõu 22: Một người mắt tốt cú khoảng nhỡn rừ từ 25 (cm) đến vụ cực, quan sỏt một vật nhỏ qua kớnh hiển vi cú vật kớnh O1 (f1 = 1cm) và thị

Trang 11

kớnh O2 (f2 = 5cm) Khoảng cỏch O1O2 = 20cm Mắt đặt tại tiờu điểm ảnh của thị kớnh Độ bội giỏc của kớnh hiển vi trong trường hợp ngắm chừng

ở cực cận là:

A 75,0 (lần) B 82,6 (lần) C 86,2 (lần) D 88,7 (lần).

Bài 23: Một nguời cận thị có điểm cực viễn cách mắt 50 cm.

a Xác định độ tụ của kính mà nguời này phải đeo để có thể nhìn rõ một vật ở xa vô cùng không điều tiết

[ĐS : D= -2 dp]

b Khi đeo kính, nguời này có thể đọc được trang sách cách mắt ngần nhất là 20cm [ĐS: OCc = 14,3 cm]

c Để đọc đuợc những dòng chữ nhỏ mà không cần phải điều tiết, nguời này bỏ kính ra và dùng một kính lúp có tiêu cự 5cm đặt sát mắt Khi đó phải đặt trang sách cách kính lúp bao nhiêu ? Tính số bội giác của ảnh [ĐS: Cách 4,54 cm; G= 3,14]

Bài 24: Vật kính và thị kính của một kính hiển vi có các tiêu cự lần luợt

là f1 = 1cm; f2 = 4cm, hai kính cách nhau 17cm.

a Tính số bội giác của kính khi ngắm chừng ở vô cực.Cho D = 25cm.

[ĐS: = 75]

b Tính số bội giác của kính vμ số phóng đại của ảnh khi ngắm chừng ở

điểm cực cận [ĐS= 91]

Bài 25: Vật kính và thị kính của một kính hiển vi có các tiêu cự lần luợt là f1

= 1cm; f2 = 4cm Độ dài quang học của kính là = 15cm Nguời quan sát 

có điểm Cc cách mắt 20cm vμ điểm Cv ở vô cực Hỏi phải đặt vật trong khoảng nào truớc kính ? [ĐS: d = 0,03m]

Bài 26:Vật kớnh của kớnh thiờn văn là một thấu kớnh hội tụ L1 cú tiờu cự lớn,thị kớnh là một thấu kớnh L2 cú tiờu cự nhỏ.

a:Một người mắt khụng tật,dựng kớnh thiờn văn quan sỏt mặt trăng ở trạng thỏi khụng điều tiết.Khoảng cỏch giữa vật kớnh và thị kớnh là 90

cm Số bội giỏc của ảnh là 17 Tỡm tiờu cự của vật kớnh và thị kớnh Đ/s( f1=85 cm, f2= 5cm)

b:Gúc trụng mặt trăng từ trỏi đất là 33’(1’=1/3500rad) Tớnh đường kớnh của mặt trăng tạo bởi vật kớnh và gúc trụng ảnh của mặt trăng qua kớnh Đ/S: đường kớnh A1B1= 8mm và α =9o21'

c:Một người cận thị cú điểm cực viễn cỏch mắt 50 cm,khụng đeo kớnh cận quan sỏt mặt trăng qua kớnh thiờn văn núi trờn Mắt đặt sỏt thị kớnh Người này phải dịch chuyển thị kớnh thế nào để khi quan sỏt mắt khụng phải điều tiết? Đ/S :thị kớnh rời 0.5 cm tới gần vật kớnh

Thơ Tỡnh Vật Lý

Anh vẫn biết em khụng cũn yờu anh nữa Anh gặp em cảm ứng một tỡnh yờu

Hai ỏnh mắt giao thoa và nhiễu xạ

Ngày đăng: 07/07/2014, 14:00

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w