ngân mãi đến xa xôi... Dưới trời đau khổ chết yêu đương.. Vẫn giấu trong tim bóng một người... Em cứ hẹn nhưng em chẳng đến Cuối con đường xa thẳm buồn tênhMột nỗi bu
Trang 1Biết bao giờ tôi trở lại, tôi ơi !!!
Phút chia tay,
Bỗng bồi hồi,
lưu luyến !
Biết bao giờ tôi trở lại, tôi ơi !
Kỉ niệm vỡ òa
Trong kí ức, chỉ còn vương
tình bạn !
Biết bao giờ tôi trở lại, tôi ơi !
Bên hiên vắng của 1 chiều
mùa hạ
Có những người
cúp học
trốn đi chơi
Biết bao giờ tôi trở lại, tôi ơi !
Lớp học kia vắng bóng
những người thầy
Trên trang vở đã rơi đầy
nước mắt !
Có những thứ tưởng chừng không thể mấtCó những điều chưa hẳn đã vội bay
Thời áo trắng - một thời
tôi mãi nhớ !
Những người bạn
in hằn
dấu yêu thương
Phút chia tay,
phượng xòe năm cánh đỏ
Có cánh phượng hồng
rơi mãi
trong tim !
Và giờ đây,
BIẾT BAO GIỜ TÔI TRỞ LẠI, TÔI ƠI !
Khi em ra trường
Mơ đi em một thời sắp đi qua
Một thời ước mơ thành cổ tích
Một thời điểm giờ chỉ còn nước mắt
Giọt tím buồn rơi trên cánh hoa xinh
Em ngồi đây nghĩ về bạn về mình
Cửa sổ mở tung phượng xòe 5 cánh đỏMực nhòe bẩn lần cuối cùng trên vở
Giữa sân trường 1 tiếng trống vương rơiBiết bao giờ em trở lại, em ơi
Ai sẽ thay em trên ghế vẫn ngồi ?
Ai sẽ đứng giờ ra chơi cửa lớp ?
Trang 2Má ửng hồng, tay bối rối sau lưng
Ai sẽ vui trong nắng tưng bừng
Vừa hết tiết đã vội quên lời thầy mắng
Ai sẽ khóc khi đắng cay hành lang vắng ???Gió xôn xao, lời an ủi ngọt ngào
Bài ca chia tay ai viết tự khi nào ?
Ai đã hát và ai còn sẽ hát ?
Khuôn nhạc đổi thay, nốt nhạc không hề khácNét chấm dôi cuối cùng ngân mãi đến xa xôi Ngày chia tay chắc sẽ nhòe nước mắt
Giọt tím buồn rơi trên khóe mi cay !
HÌNH NHƯ
Ý Anh
Người ta thường hay nói "hình như"
Bởi chỉ nắm trong tay những điều chưa chắc chắnNhưng đôi khi biết nó là chắc chắn
Họ vẫn cứ hoài thích nói "hình như "
-Và hình như em bất lực trước ngôn từ
Nên không thể nói với anh những điều sâu kín nhấtNhưng lẽ nào trên đời lại có "hình như sự thât"Để không bao giờ chắc chắn được thứ tha?!
-Người ta vẫn thường nói "hình như là "
Để tự an ủi mình hay là người đối diện?
Anh và Em - Ai là thuyền? Ai là biển?
Hay suốt đời cũng chỉ biết hình như ?
-Người ta vẫn thích lẫn lộn giữa thực và hư
Bởi sự thật phũ phàng hơn ta nghĩ
Nên cứ để bản năng và lí trí
Đi chung đường không biết sẽ về đâu
-Người ta cứ nghĩ rằng khi yêu nhau
Sẽ thôi không còn "hình như " nữa
Rằng thế giới này chỉ có mình hai đứa
Rồi ngang nhiên dám chắc chắn đủ điều
-Bởi chữ "yêu" luôn gắn với chữ "liều"
Nên "hình như " mới trở thành chắc chắn
Chuyện chúng mình nên nói hay im lặng
Để không nhầm chắc chắn với "hình như "
Trang 3Em bảo anh đi đi
Silva Kaputikyan
Em bảo anh đi đi!
Sao anh không đứng lại?
Em bảo anh đừng đợi!
Sao anh vội đi ngay?
Lời nói thoảng gió bay,
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế ?!
Không nhìn vào mắt em
Dựa vào vai anh mà khóc
Trần Huy phương
Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao? Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
Và có những chiều em cảm thấy đơn côi Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây
Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc![/i]
Có thể một ngày mình sẽ xa nhau
Bởi vì Anh? vì Em? hay vì ai đó?
Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ Tìm đâu câu trả lời!
Có thể một ngày mình sẽ xa rời
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Trang 4Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày mình không còn là của nhau Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !
Có thể một ngày có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều" không thể" trong đời
Dại khờ
Xuân Diệu
Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc
Hai sắc hoa Tigon
TTKH
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Trang 5Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng thế thôi
Thuở đó nào tôi có hiểu gì,
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biết suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi,
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu
Gió về lặng lẽ chân mây vắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ,
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
Chia tay
TTO - Có trách cứ, có giận hờn, có cả kiêu hãnh ngẩng cao đầu mà đi nhưng mẫu số chung của mọi cuộc chia tay bao giờ chẳng là nỗi buồn? Mà thơ buồn có lẽ luôn nhận được nhiều hơn những sự đồng cảm, nhất là khi tác giả của nó là những người nữ - những người nữ vừa lạc mất tình yêu! Hãy bước vào con tim họ, qua cánh cửa mở ra ở khoảng thời gian tế nhị nhất!
Nguyễn Danh Lam
Trang 6Câu thơ xưa đã tàn từ lâu
Câu thơ xưa đã tàn từ lâu
Giữa chúng mình cũng có còn gì nữa đâuDẫu cơn mưa từng gợi về những gì đã cũĐôi khi còn chút hờn ghen…
Giả dụ bây giờ anh lại gặp em
Thì cũng chỉ là mộng mị
Bốn năm hằn lên từng nếp nghĩ
Làm sao tìm được em xưa…
Cuộc đời thế mà cũng hay
Khế đã thôi buồn như khóc
Tình xưa xanh như lá mỏng
Chỉ vừa đủ để nhớ thôi
Giọt rượu bên lề
Đã cũ,
Đã xa xôi…
Hương xưa không buốt nỗi ta rồi
Có soi gặp mình qua đáy cốc
Trùng trùng nỗi nhớ cũng thường thôi.VĂN THỊ HẠNH THỦY
Xin lỗi
- Xin lỗi…
Em buột miệng lời chót lưỡi đầu môi
“Xin lỗi” - Ai có lỗi mà xin
Anh hay em - kẻ nào phạm tội?
Em đành lòng là người xin lỗi trướcĐể làm lành vết rạn nứt trong nhauKhông khó gì đâu
Những ngôn từ đơn giản
Nghe qua tai rồi cũng như gió thoảng Mà sao cứ phải chờ đợi nhau?
Ray rứt nỗi đau…
Nghẹn ngào tiếng khóc…
Tiếc những giọt nước mắt
Cho những chuyện không đâu
Xin lỗi
Và tất cả lại trở về chỗ cũ
Anh vẫn là anh
Em còn là em - nguyên vẹn!
Trang 7NGUYỄN THỊ THÁI HẰNG
Cho những ngày đã xa
(Tặng P)
Anh biết không ngày cũ đã xa rồi
Chỉ nỗi nhớ miên man còn sót lại
Em lang thang qua lối mòn cỏ dại
Mưa đầu mùa lặng lẽ rớt ngang vai…
Kỉ niệm chợt ùa về trong kí ức xa xôi
Giữa đất trời mêng mông em thấy mình bé nhỏ
Ước gì được gặp anh lần nữa
Cho bàn tay ấm lại một bàn tay…
Anh mắt anh ngày nào giờ theo dấu mưa bay
Chỉ khắc khoải cùng em bước qua mùa khờ dại
Anh ở đâu biết bao giờ trở lại?
Em hát ru mình, ru - ướt - những - ngày-xa…
NGUYỄN T HƯƠNG TRÀ
3 bài thơ trên đọc thấy hay nhỉ Rất giống tình cảnh, suy nghĩ và nỗi buồn của mình lúc trước
"Em đành lòng là người xin lỗi trước
Để làm lành vết rạn nứt trong nhau"
"Tình xưa xanh như lá mỏng
Chỉ vừa đủ để nhớ thôi."
"Anh biết không ngày cũ đã xa rồi
Chỉ nỗi nhớ miên man còn sót lại"
Một nửa
Một nửa kia ơi em ở đâu
Ngoài kia rộng lớn khó gặp nhau
Đừng để anh đợi anh u sầu,
Cuộc đời ngắn ngủi tìm anh mau
Một nửa kia ơi em ở đâu
Anh đây đã đợi, đợi rất lâu,
Gió lạnh trên vai đêm đông dài
Ngày mai em đến ôi ngày mai
Anh đã ở đây một nửa à
Nhìn vào anh đi chẳng xa lạ,
Con tim anh một vườn hoa lá
Đón em vào rộng mở bao la
Trang 8Anh đã ở đây một nửa à
Nhiều mùa thu lặng lẽ trôi qua
Lá vàng theo gió đã từ lâu,
Anh vẫn đợi em như phút đầu
Nếu em không phải một giấc mơ
Hãy đến đây nhé anh sẽ chờ,
Một khoảng trống dành cho em đó
Mãi mãi vẫn còn, em đừng lo
Nếu em không phải một giấc mơ
Ta sẽ gặp nhau giữa nhà thờ;
Ôi tiếng chuông ngân anh đang đợiMột con tàu vượt biển ra khơi
-fastman -Tặng một nửa trong tương
lai -Hẹn
Giữa cái xuân xanh
Hẹn thề mãi mãi
Trọn đời không phai
Biển ơi đợi ai
Chiều nay biển lạnh
Về nhanh em ơi
Cơn gió chơi vơi
Rơi vào lòng biển
Chờ anh em nhé
Dù giữa đêm hè,
Ngày đông hiu quạnh
Nỗi nhớ vây quanh
Giữa vùng trời xanh
Đêm nay rét lạnh
Ai giúp em tôi
Ngăn cơn gió thổi
fastman Và hẹn
Em cứ hẹn nhưng em chẳng đến
Cuối con đường xa thẳm buồn tênhMột nỗi buồn mang tên nhung nhớ
Giữa ngày xuân chẳng mộng chẳng mơ
Trang 9Một kẻ chờ đợi một người hẹn
Đợi dòng người vội vã lướt qua
Đợi giọt tan ra cà phê đắng
Đợi ánh trăng lên đợi gió về
fastman Mơ
Em bóng trăng dịu dàng
Nàng khiến ta mơ màng trong hiện thựcVà chợt tỉnh giữa cơn mê
Khi bốn bề vắng lặng
Em đóa hồng hoa lơ đãng
Thích hò hẹn và gieo phấn tương tưĐể chú bướm lạ cứ sa ngã
Vùng vẫy mãi chẳng thoát bay xa
Ta cơn gió lãng tử
Mãi vi vu nếm thử giọt sương maiRồi lặng lẽ trong xót xa
Khi phôi pha hẹn gặp
Ta chú ong say mật ngọt
Quên lối về quên cả hương cỏ hoaRồi lưu lạc chốn xa xứ lạ
Biết đến khi nào ta gặp ta
-fastman -Tình xuân
Xuân ơi đã về chưa
Mang mùa yêu thương ấy
Trên quê hương nơi này
Cho gió thoảng mây bay
Tôi say đây xuân nhé
Ly nào ly hò hẹn
Chén nào chén yêu thương
Trở lại giữa thinh không
Cho hồn mãi phiêu bồng
Vỡ tan vào nỗi nhớ
Giữa muôn ngàn loài hoa
Sao tôi chỉ chọn một
Đóa vô thường ngày xưa,
Hoa ơi em nở chưa
Trang 10Hay vẫn còn e ấp
Trong giọt nắng ban mai
Thời gian nếu trở lại
Chỉ xin một phút thôi
Để tôi ngăn bước tôi
Vào vườn hoa năm cũ
Xuân ưu tư
Viễn khách ơi viễn khách
Xuân lại về rồi kia
Mang sắc vàng thanh bạch
Ôm gió trỗi lời ca
Giữa không gian bao la
Ta lặng nghe nắng hát
Rồi chợt bừng cơn khát
Khát tình mộng uyên ương Này nhạc sĩ gió ơi
Lời vi vu mãi gọi
Gọi tình xuân về đây
Vui cho trọn xuân này,
Còn ta mãi nơi đây
Theo mây và áng nắng
Tìm kí ức yêu thương
Xa xôi muôn dặm trường
Ta nơi đây vẫn đợi
Người thương ơi có biết
Xuân cùng ta tha thiết
Người thương ơi người thương
Cáo tật thị chúng
Có bệnh bảo mọi người
tác giả: anonymous
Ngủ dậy mạo cảm
Có con kiến càng bò trong cổKhủng long ngồi ở trên đầu
Chiều hôm qua mây giăng kín trờiĐường Sài Gòn nước ngập đầy vơiGiọt giọt rơi hạt to hạt nhỏ
Đi học thêm, mưa bay trắng lối
Trang 11Giọt giọt đầy lại giọt giọt vơi
Giọt lạnh rơi áo tơi bộp bộp
Giọt ngọt mát bắn trên môi tung tóe
Này là gió dập dìu, này người ta chen lấn
Ướt sũng cũng vui, mưa càng to, mây vũ vần cũng vội
Hôm nay mạo cảm
Con kiến cắn hoài trong họng
Khủng long ngủ ở trên đầu
Kinh tế chính trị mới học được một câu - Đề mở mới đau
Gạo hết, mắm muối đường vừa cạn
Sao cuộc đời lắm nỗi u sầu
Những vần thơ lạ
Những bài thơ vu vơ trên mạng, ta tình cờ gặp được, rồi tình cờ thích, và tình cơ lưu lại Ta không biết tên người viết, hoặc biết chăng, chỉ là một nick diễn đàn lạ lẫm Không ràng buộc, không thành kiến, ta cảm nhận nó theo cách của chính mình
Tôi Đi Bán Nắng
SoiDongHoang
Tôi đi gánh nắng giữa mùa đông
Em hỏi nắng vàng có bán không
Em ơi nắng ấy từ máu nóng
Là khối tình si cả tấm lòng
Nắng vàng tôi gánh giữa mùa đông
Sưởi ấm cho người lúc bão giông
Em ạ nắng này tôi không bán
Tặng em một ít có chịu không
Nắng tình tôi tặng giữa mùa đông
Em không thèm nhận nắng còn không
Rồi những mùa đông trời lạnh giá
Em ngồi sưởi ấm nhớ tôi không
Tôi đi bán nắng giữa mùa đông
Nắng buồn tôi bán có mua không
Tình tôi đã chết từ đông trước
Nắng nóng hôm nay chỉ máu hồng
Chìa nón rách, quyên tiền khắp bốn cõi
Vung gậy chó, đả thú cả bát phương
Tay vung hờ, phong lưu đà đi đứt
Chân dậm khẽ, thiên hạ chả còn ai
Trang 12Đi tìm 1 nửa trái tim! Nhân sĩ lẻ loi!
Có một câu chuyện tình yêu đẹp nhưng mà buồn của đôi trai gái! Chàng trai và cô gái ở gần nhà nhau ! là bạn thân từ bé nên hai nguwoif rất hiểu nhau thường đùa nghịch với lũ trẻ cũng xóm nhỏ! Cậu bé là chú rể
cô bé là cô dâu chúng chơi với nhau rất thân! Cô bé đột nhiên hỏi : Sau này cậu sẽ yêu mình chứ! Cậu bé hồn nhiên đáp: mình sẽ cưới cậu về làm vợ yêu của tớ!
thế rồi ngày tháng trôi đi sắp phải thi Đại học Cô bé thi trường Sư Phạm ở gần nhà! còn chàng trai vươn tới những ước mơ thủa bé ! Chàng trai ước mơ mình được như ba mình làm Kĩ Sư Dầu Khí! và chàng trai vô miền nam thi Bách Khoa tp HCM! cả 2 đều thi đỗ đại học niềm vui chưa được bao lâu thì ngày hai đứa phải
xa nhau đã cận kề ! giờ đây nhìn thấy nhau như có 1 bức tường vô hình cứ ngăn cản họ mãi! nhưng Hai người cùng quyết tâm học hành ! và sau này sẽ là của nhau! Người con gái ở lại quê hương học tập nguwoif con trai vô mảnh đất xa xôi cách trở! biết là ước mơ của anh nhưng mà người con gái không thể kìm nén được nỗi nhớ chàng trai ! Người con trai phát hiện ra rằng tình cảm của mình chỉ là thương yêu đùm bọc giống như 1 người anh trai với 1 người em gái! Chàng trai sợ mình sẽ làm khổ người con gái! thà đau 1 lần rồi thôi! và thế là những dòng thư cứ ít dần ít dần ! Người con gái không hiểu vì sao hay chàng trai mình yêu đã thay lòng đổi dạ không còn yêu mình nữa! Nàng buồn bã u sầu!hàng ngày đi học về nàng thường ra ngắm biển vài ngày trước còn gửi vào biển tình yêu của nàng cho chàng phương xa! giwof đây cũng Biển bên nàng lúc khổ đau! và kết cục đau đớn đã xảy ra Người con gái đã trẫm mình xuống biển mang theo tình yêu vô bờ bến !Người con trai biết được và
Em có buồn nhiều không em hỡi
Khi trăng tìm hình bóng của em
Nơi phương xa anh thả mình vào gió
Bách Khoa anh trước giờ chưa từng có
Tình yêu nào đau khổ hơn tình anh
Dẫu lúc buồn lúc tủi lúc mong manh
Khi xa tôi em làm gì vậy Chúa
Có phải em yêu tôi đang cầu nguyện
Từng nhịp tim đang lay chuyển đất trời
Chỉ vì nhớ anh em bỗng hóa hư không
Đem nhớ anh gửi vào trong gió lộng
Đem tình yêu anh chôn vùi nơi biển cả
Đem thân xác anh hóa thành nàng Tiên Cá
Gió nhớ anh gió gào gió thét
Biển thương em Biển ôm cả vào lòng
Tình yêu em một đời anh vẫn biết
Sẽ đợi anh cho đến suốt cuộc đời
Em ơi em sao tim em ngốc vậy
Nơi phương xa nơi em không ở đấy
Sao biết được anh sẽ mãi yêu em
Không sao ạ! tình yêu là tất cả
Sắp xa rồi em vẫn nói câu yêu!
Tình Khúc Bách Khoa! ( chàng trai hok phải mình đâu nha! hi hi)
Tuổi mười ba
Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngọt ngào tôi ở lại đây