1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Thành phố h là một thành phố văn minh, hiện Đại, có nhiều khách du lịch viếng thăm tuy nhiên, thành phố h cũng có nhiều người Ăn xin trên Địa bàn Để bảo Đảm văn minh Đô thị và hình Ảnh du lịch

18 1 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thành phố h là một thành phố văn minh, hiện đại, có nhiều khách du lịch viếng thăm. Tuy nhiên, thành phố h cũng có nhiều người ăn xin trên địa bàn. Để bảo đảm văn minh đô thị và hình ảnh du lịch
Thể loại bài làm
Định dạng
Số trang 18
Dung lượng 202 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cũng trong nghị định trên tại Khoản 3 Điều 25 quy định người ăn xin có trẻ em được phép đưa vào các cơ sở bảo trợ xã hội trong thời gian chờ đưa về nơi cư trú, chỉ được ở lại không quá 3

Trang 1

MỤC LỤC

LỜI MỞ ĐẦU 2

A PHẦN THÔNG TIN: 3

1 Chủ đề tranh biện: 3

2 Quan điểm bên bảo vệ: 3

3 Nhóm tranh biện: 3

4 Thành viên nhóm/ vai trò: 3

B PHẦN NỘI DUNG TRANH BIỆN: 3

Một số khái niệm: 3

I Lập luận 1: 4

1 Cơ sở lập luận: 4

2 Phân tích lập luận: 5

II Lập luận 2: 7

1 Cơ sở lập luận: 7

2 Phân tích lập luận: 7

III Lập luận 3: 9

1 Cơ sở lập luận: 9

2 Phân tích lập luận: 9

IV Đề xuất giải pháp: 11

KẾT LUẬN 12

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO 13

PHỤ LỤC 14

Trang 2

LỜI MỞ ĐẦU

Trong xã hội hiện nay, văn minh lịch sự được xem là nét đặc trưng của mỗi quốc gia Đặc biệt với các nước phát triển, sự cầu toàn trong việc giữ gìn hình ảnh đẹp đẽ với khách du lịch là điều thiết yếu Trên đà đi lên của xã hội hiện đại, các vấn nạn đời sống thường nhật cũng bùng phát như ăn cướp, ma túy, mại dâm…Một trong số đó là việc ăn xin tràn lan, vô tổ chức trên diện rộng gây ảnh hưởng lớn đến hình ảnh cũng như văn minh sở tại Vấn đề đặt ra là: có nên gấp rút thu gom toàn bộ người ăn xin để đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội không hay nên tìm kiếm, hướng tới những biện pháp mang tính lâu dài, bền vững hơn?

Chính vì vậy nhóm 2 lớp 4335 TLB chúng em xin chọn bàn luận về đề

tài số 2: “Thành phố H là một thành phố văn minh, hiện đại, có nhiều khách du lịch viếng thăm Tuy nhiên, thành phố H cũng có nhiều người ăn xin trên địa bàn Để bảo đảm văn minh đô thị và hình ảnh du lịch, chính quyền thành phố quyết định thu gom và đưa toàn bộ người ăn xin trên địa bàn thành phố vào cơ sở bảo trợ xã hội Có nên cho phép chính quyền thành phố H thực hiện điều này hay không?” Chúng em đứng trên quan

điểm phản đối trong tình huống này, chứng minh qua những lập luận và dẫn chứng xây dựng, tìm kiếm được Trong quá trình nghiên cứu và đánh giá, bài làm của nhóm em không tránh khỏi những thiếu sót Chúng em hi vọng trong quá trình bàn luận thầy cô và các bạn sẽ đóng góp ý kiến để bài làm của chúng em hoàn thiện hơn

2

Trang 3

A PHẦN THÔNG TIN:

1 Chủ đề tranh biện:

Thành phố H là một thành phố văn minh, hiện đại, có nhiều khách du lịch viếng thăm Tuy nhiên, thành phố H cũng có nhiều người ăn xin trên địa bàn Để bảo đảm văn minh đô thị và hình ảnh du lịch, chính quyền thành phố quyết định thu gom và đưa toàn bộ người ăn xin trên địa bàn thành phố vào cơ sở bảo trợ xã hội Có nên cho phép chính quyền thành phố H thực hiện điều này hay không?

2 Quan điểm bên bảo vệ: Phản đối

3 Nhóm tranh biện: 02 Lớp: 4335B

4 Thành viên nhóm/ vai trò:

Hoàng Khánh Linh

Vũ Thị Thu Trang

Đặng Thị Ngọc Thảo

Phạm Thị Thùy Linh

Vũ Linh Chi

B PHẦN NỘI DUNG TRANH BIỆN:

 Một số khái niệm:

Để có thể tìm hiểu, bàn luận và đánh giá vấn đề một cách chuẩn xác, khách quan, có một số định nghĩa sau đây chúng ta cần phải làm rõ:

Đầu tiên, "bảo trợ xã hội" có nghĩa là sự giúp đỡ của nhà nước, xã hội,

cộng đồng bằng những biện pháp và các hình thức khác nhau đối với các đối tượng bị lâm vào cảnh rủi ro, bất hạnh, nghèo đói, vì nhiều nguyên nhân khác nhau dẫn đến không đủ khả năng tự lo liệu cho cuộc sống tối thiểu của bản thân và gia đình nhằm giúp họ tránh những mối đe dọa của cuộc sống và hòa nhập cộng đồng 1

Bên cạnh đó, ta cũng cần nắm rõ khái niệm "người ăn xin" Xét theo Quyết

định Về việc quản lí người xin ăn không có nơi cư trú ổn định, người sinh sống nơi công cộng không có nơi cư trú ổn định trên địa bàn thành phố Hồ

Trang 4

Chí Minh số 29/2017/QĐ-UBND, người ăn xin được hiểu là người xin ăn

không có nơi cư trú ổn định 2 "người xin ăn" ở đây có nghĩa là "những người

đi xin dưới bất kỳ hình thức nào như đàn hát để xin, giả danh tu sĩ Phật giáo

để đi khất thực hoặc những hành vi đi xin nhưng có tính đối phó khi kiểm tra như bán vé số, bán bánh, kẹo và các hành vi tương tự" 3 , "không có nơi cư trú"

trong quyết định này có nghĩa là "trường hợp không xác định được nơi đăng

ký thường trú, đăng ký tạm trú hoặc có nơi đăng ký thường trú, đăng ký tạm trú nhưng không sinh sống tại đó và thường xuyên đi lang thang, không ở một nơi cố định" 4 Ngoài ra, xét rộng hơn trên thực tiễn đời sống, người ăn xin đơn giản được hiểu là người nghèo đói, không phân biệt giới tính, độ tuổi, đều chung hoàn cảnh không có nơi ở, công việc hay bất kì nơi nương tựa nào Việc nắm rõ định nghĩa của hai cụm từ trên đây chính là một trong những yếu tố quan trọng để có thể đi sâu và bàn luận đến gốc rễ của vấn đề được đề cập tới

I Lập luận 1: Thu gom và đưa toàn bộ người ăn xin trên địa bàn thành phố vào cơ sở bảo trợ xã hội gây phát sinh vấn đề về điều kiện, khả năng hỗ trợ và tạo thêm gánh nặng mới cho xã hội

1 Cơ sở lập luận:

Nghị định Quy định chính sách trợ giúp xã hội đối với đối tượng bảo trợ xã hội số 136/2013/NĐ-CP quy định người ăn xin là một trong những đối

tượng được chăm sóc, nuôi dưỡng tại cơ sở bảo trợ xã hội (Khoản 2 Điều 25)

được hưởng chế độ chăm sóc, nuôi dưỡng hoặc hỗ trợ giáo dục, đào tạo và tạo

việc làm cho tùy nhóm đối tượng (Điều 26, 27) Cũng trong cùng nghị định

2 Quyết định Về việc quản lí người xin ăn không có nơi cư trú ổn định, người sinh sống nơi công cộng không có nơi cư trú ổn định trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh số 29/2017/QĐ-UBND

3 Quyết định Về việc quản lí người xin ăn không có nơi cư trú ổn định, người sinh sống nơi công cộng không có nơi cư trú ổn định trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh số 29/2017/QĐ-UBND

4 Quyết định Về việc quản lí người xin ăn không có nơi cư trú ổn định, người sinh sống nơi công cộng không có nơi cư trú ổn định trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh số

29/2017/QĐ-UBND

4

Trang 5

này tại Khoản 1 Điều 4 quy định mức chuẩn trợ giúp xã hội hàng tháng là 270.000/ người Cũng trong nghị định trên tại Khoản 3 Điều 25 quy định

người ăn xin (có trẻ em) được phép đưa vào các cơ sở bảo trợ xã hội trong thời gian chờ đưa về nơi cư trú, chỉ được ở lại không quá 3 tháng

Quyết định Phê duyệt Quy hoạch mạng lưới các cơ sở trợ giúp xã hội giai đoạn 2016 - 2025 số 1520/ QĐ-LĐTBXH có bảng thống kê các cơ sở

bảo trợ xã hội trên toàn quốc, trong đó trung bình mỗi cơ sở hiện là nơi sinh sống của 100-300 hoặc 300-500 người

Nghị định Quy định điều kiện, thủ tục thành lập, tổ chức, hoạt động

và giải thể cơ sở bảo trợ xã hội số 68/2008/NĐ-CP quy định rõ tại Điều 7.

Kinh phí hoạt động của cơ sở bảo trợ xã hội đối với cơ sở bảo trợ xã hội công

lập và ngoài công lập, bên cạnh những nguồn cấp khác, nguồn cấp đảm bảo tính ổn định và chắc chắn nhất đồng thời đóng vai trò nguồn cấp chính, là ngân sách nhà nước (đối với các cơ sở ngoài công lập thì không có nguồn cấp này)

Thông tư Hướng dẫn về cơ cấu tổ chức, định mức nhân viên và quy

trình, tiêu chuẩn trợ giúp xã hội tại cơ sở trợ giúp xã hội số:

33/2017/TT-BLĐTBXH, tại Khoản 7 Điều 5 quy định số lượng nhân viên chăm sóc người lang thang là 01 nhân viên chăm sóc phụ trách tối đa 12 người lang thang (định mức này sử dụng cho các đợt tiếp nhận người lang thang vào cơ sở để đánh giá, đưa về địa phương)

Vấn đề về điều kiện hỗ trợ sẽ phát sinh vượt tầm kiểm soát: không gian nơi ở, kinh phí trợ cấp, người chịu trách nhiệm quản lí

2 Phân tích lập luận:

Theo nghị định Quy định chính sách trợ giúp xã hội đối với đối tượng bảo trợ xã hội số 136/2013, tại khoản 1 điều 4 quy định mức chuẩn trợ giúp

xã hội hàng tháng là 270.000/ người Trên thực tế, theo bảng thống kê thu

thập được trong Quyết định Phê duyệt Quy hoạch mạng lưới các cơ sở trợ giúp xã hội giai đoạn 2016 - 2025 số 1520/ QĐ-LĐTBXH, mỗi trung tâm

bảo trợ xã hội hiện tại đang chăm sóc và hỗ trợ trung bình 100-300 hoặc

300-500 người đều là các đối tượng có đủ điều kiện được ở trong trung tâm bảo trợ

Trang 6

Có nghĩa là, mức chuẩn trợ giúp xã hội hàng tháng đối với 1 trung tâm bảo trợ vào khoảng 27.000.000 - 135.000.000/ tháng Đây mới chỉ là con số mức trợ cấp dành cho những đối tượng hiện đã và đang sống trong các trung tâm bảo trợ xã hội Lấy ví dụ là thành phố Hà Nội hiện có 5 cơ sở chăm sóc

và hỗ trợ người cao tuổi, 6 cơ sở chăm sóc và hỗ trợ người khuyết tật, 7 cơ sở chăm sóc và hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, 1 làng trẻ em SOS,

2 cơ sở chăm sóc và hỗ trợ người bị tâm thần, 3 cơ sở chăm sóc và hỗ trợ tổng hợp nhiều đối tượng, tổng cộng có tất cả 24 cơ sở bảo trợ xã hội (theo bảng

thống kê thu thập được trong Quyết định Phê duyệt Quy hoạch mạng lưới các cơ sở trợ giúp xã hội giai đoạn 2016 - 2025 số 1520/ QĐ-LĐTBXH) với

số lượng người ở mỗi cơ sở trung bình 100-300 hoặc 300-500 người

Nếu bây giờ đồng loạt thu gom và đưa vào những cơ sở này tất cả người ăn xin trên địa bàn thành phố Hà Nội, trước hết chắc chắn sẽ gây ra quá tải nghiêm trọng về không gian sống, không đáp ứng đủ điều kiện về cơ sở vật chất

Tiếp theo đó, người ăn xin không phân biệt giới tính, độ tuổi trong quá trình chờ đưa về nơi cư trú hoặc đến các trường dạy nghề theo sự sắp xếp của các cơ quan được ủy quyền, sẽ được ở lại cơ sở bảo trợ tối đa trong 3 tháng Vậy bên cạnh số tiền trợ cấp cho 100-500 người ở hiện tại, sẽ có một số tiền khổng lồ phát sinh trợ cấp cho những người ăn xin mới gia nhập mà ngân sách nhà nước phải giải quyết Liệu ngân sách nhà nước - nguồn trợ cấp chính

và ổn định nhất cho các cơ sở bảo trợ có đủ chi trả thêm cho số lượng người này, trong tối đa 3 tháng? Trong trường hợp ngân sách nhà nước không đủ, thuế mỗi người dân phải đóng cho nhà nước có khả năng cao sẽ tăng lên, và tăng thuế sẽ kéo theo không ít những bất cập khác trong đời sống Lấy ví dụ những người nghèo đang lao động để kiếm sống lo cho cuộc sống của họ đã

vô cùng vất vả, nếu phải đóng thuế nhiều hơn để nuôi những người ăn xin không biết thật hay giả Hơn nữa thuế là thứ bắt buộc phải đóng trong khi việc cho tiền người ăn xin trên đường lại là tùy tâm, sự giúp đỡ đúng nghĩa sẽ có thể bị bóp méo thành quy định phải tuân theo Khi đó liệu quyết định đưa người ăn xin vào cơ sở bảo trợ xã hội có đúng đắn?

Chưa hết, trong tất cả các cơ sở bảo trợ hiện nay, số lượng nhân viên chăm sóc luôn ít hơn số lượng đối tượng cần được chăm sóc, vậy khi có thêm một số lượng lớn người ăn xin được đưa vào trung tâm, theo quy định 1 nhân

6

Trang 7

viên chăm sóc sẽ phụ trách tối đa 12 người lang thang, nhưng với thực tế chênh lệch giữa số nhân viên đã ít hơn số đối tượng cần chăm sóc hiện tại là rất lớn, liệu có thể đáp ứng đủ số lượng nhân viên có đủ khả năng để chịu trách nhiệm quản lí thêm nhóm người mới này?

Và điều quan trong nhất chính là, sự phát sinh đột ngột 3 vấn đề trên chắc chắn sẽ gây nên tác động tiêu cực đối với những người hiện đang sống trong các cơ sở bảo trợ Cuộc sống yên ổn của họ sẽ bị xáo trộn, ai đảm bảo chắc chắn rằng họ vẫn nhận được sự chăm sóc tốt nhất khi trung tâm bị quá tải, rằng họ vẫn được ăn uống đầy đủ và có không gian sống thoải mái khi nguồn trợ cấp vốn đã không nhiều từ nhà nước nay có nguy cơ phải san sẻ bớt cho những thành phần mới?

II Lập luận 2: Việc thu gom và đưa người ăn xin vào cơ sở bảo trợ xã hội là xâm phạm đến quyền con người.

1 Cơ sở lập luận:

Hiến pháp 2013 Khoản 1 Điều 20 quy định: Mọi người có quyền bất

khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khỏe, danh dự, nhân phẩm

Hiến pháp 2013 Điều 23 quy định: Công dân có quyền tự do đi lại và

cư trú ở trong nước

Hiến pháp 2013 Khoản 2 Điều 16 quy định: không ai bị phân biệt

trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội

Việc thu gom và đưa toàn bộ người ăn xin vào trung tâm bảo trợ xã hội

là xâm phạm đến quyền bất khả xâm phạm về thân thể, quyền tự do đi lại và

cư trú, và quyền không bị phân biệt trong đời sống của con người

2 Phân tích lập luận:

Trước hết, việc thu gom và đưa người ăn xin vào trung tâm bảo trợ là ý muốn và quyết định của các cơ quan nhà nước có thẩm quyền, không phải là

ý muốn của cá nhân người ăn xin Cơ quan thi hành quyết định này mà không hỏi ý kiến, không cần biết những người ăn xin có muốn được hỗ trợ bằng cách đưa họ vào trung tâm bảo trợ hay không Trên thực tế khi quyết định này

có hiệu lực thi hành tại thành phố Hồ Chí Minh, rất nhiều người ăn xin đã

Trang 8

phải trốn chạy khỏi "sự giúp đỡ" Bản thân họ không hề muốn vào các trung tâm bảo trợ Họ bị bắt ép, bắt buộc thậm chí bằng những biện pháp cưỡng chế

để buộc phải vào cơ sở bảo trợ, điều này phản ánh rõ quyền bất khả xâm phạm về thân thể của họ bị tác động Điển hình là vụ việc ở thành phố Hồ Chí Minh, 2 cô gái trẻ đi uống café chỉ vì không mang theo giấy tờ tùy thân nên

đã bị lực lượng chức năng đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội và bị giữ lại 10 ngày cho đến khi có đủ bằng chứng chính minh 2 cô gái không phải người vô gia cư Bởi vì theo quyết định về việc quản lí người ăn xin số 49/2014 của

UBND thành phố Hồ Chí Minh, người ăn xin được hiểu là người không có

nơi cư trú, người sinh sống nơi công cộng không có nơi cư trú nhất định trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh Một sự việc dở khóc dở cười đã cho thấy rất

rõ quyết định thu gom và cách xác định đối tượng người ăn xin máy móc, vô

lí đã xâm phạm đến quyền bất khả xâm phạm về thân thể của con người

Tiếp theo, một khi đã trở thành đối tượng được chăm sóc và quản lí trong trung tâm bảo trợ xã hội, tất cả mọi người đều không được phép tự do đi lại ngoài phạm vi trung tâm Điều này đối với những người ăn xin bị bắt về cơ

sở bảo trợ là sự xâm phạm nghiêm trọng đến quyền tự do đi lại và cư trú của

họ Họ không được ở nơi mình muốn và bị tước quyền tự do đi lại Đó chính

là một trong những lí do người ăn xin phải chạy trốn khỏi "sự giúp đỡ" của xã hội Nếu đối tượng người ăn xin là người đã có gia đình, việc người đó đột ngột bị bắt vào cơ sở bảo trợ xã hội thực sự là vấn đề nghiêm trọng Trước khi làm việc với những người điều tra nhân thân, ai sẽ báo cho gia đình họ biết họ đang ở đâu, trong tình trạng như thế nào? Nếu gia đình họ đi tìm người thân thì biết liên lạc với ai và tìm ở đâu? Biện pháp được gọi là giúp đỡ, lúc bấy giờ liệu có thực sự đúng đắn và có ích?

Đặc biệt nhất chính là có một sự phân biệt đối xử lớn trong xã hội được thể hiện khi chính quyền thi hành quyết định thu gom và đưa toàn bộ người

ăn xin trên địa bàn thành phố vào cơ sở bảo trợ xã hội Thứ nhất, điều này đã

vô tình tạo nên một cộng đồng người có chung đặc điểm "ăn xin" đang bị buộc tách ra khỏi xã hội, khỏi cuộc sống bình thường Vì họ ăn xin nên họ trở thành đối tượng bị đưa vào trung tâm bảo trợ Việc thu gom trên diện rộng như minh chứng cho sự ác cảm của cả xã hội đối với nhóm người này và việc đưa họ vào các trung tâm bảo trợ theo cách cưỡng ép, bắt buộc như khẳng định họ là thành phần thừa và đang ảnh hưởng xấu đến xã hội Trong khi rõ

8

Trang 9

ràng dù ăn xin thì họ vẫn là con người với những quyền tối thiểu cần được

đảm bảo và tôn trọng Thứ hai, mục đích của bảo trợ xã hội là giúp họ tránh

những mối đe dọa của cuộc sống và hòa nhập cộng đồng, mục đích hòa nhập

với cộng đồng theo như lập luận ở trên đã hoàn toàn không đạt được, bên cạnh đó đáng chú hơn chính là lí do mấu chốt của quyết định thu gom và đưa

người ăn xin vào cơ sở bảo trợ là để "đảm bảo văn minh đô thị và hình ảnh

du lịch" của thành phố Cho dù sau đó cơ quan chức năng có tạo điều kiện

sống hay đào tạo nghề và cho những người ăn có một xin công việc hợp pháp, thì lí do quan trọng nhất của sự giúp đỡ" này cũng không phải hướng đến việc đảm bảo quyền lợi hay bảo vệ con người, hoàn toàn mâu thuẫn và đối lập với

ý nghĩa của công tác bảo trợ xã hội, vô tình biến bảo trợ xã hội thành công cụ giải quyết những vấn đề không thuộc chức năng và nhiệm vụ của nó Cơ sở lí

do thi hành quyết định này đã khẳng định rằng, bộ mặt hình thức của một thành phố quan trọng hơn quyền lợi của những công dân sinh sống trong thành phố đó

III Lập luận 3: Giải quyết vấn đề văn minh đô thị bằng biện pháp đưa

người ăn xin vào trung tâm bảo trợ chỉ là giải pháp trước mắt, không có tính bền vững.

1 Cơ sở lập luận:

Việc thu gom và đưa người ăn xin vào cơ sở bảo trợ xã hội không giải quyết được triệt để vấn nạn ăn xin Vì thế càng không thể là biện pháp lâu dài

và bền vững để đảm bảo văn minh đô thị

Văn minh đô thị được xây dựng bởi 2 yếu tố quan trọng: quản lí đô thị

và xây dựng nếp sống cho người dân Hai yếu này phải được duy trì song song Việc thu gom và đưa người ăn xin vào cơ sở bảo trợ có thể phản ánh tính hiệu quả của quản lí đô thị, song chỉ mang tính hình thức tạm thời Và cốt lõi của tính bền vững trong xã hội là ý thức cộng đồng, nếu công tác quản lí

đô thị tiến bộ mà nếp sống người dân không cải thiện thì văn minh đô thị cũng không thể được đảm bảo

Bởi vậy quyết định thu gom và đưa toàn bộ người ăn xin trên địa bàn thành phố vào cơ sở bảo trợ xã hội nhằm mục đích đảm bảo văn minh đô thị

Trang 10

và hình ảnh du lịch chỉ là biện pháp nhất thời, không bền vững mà đổi lại còn gây ra nhiều vấn đề bất cập trong xã hội

2 Phân tích lập luận:

Đầu tiên, dễ nhận thấy rằng việc thu gom và đưa người ăn xin vào trung tâm bảo trợ xã hội không chấm dứt được vấn nạn ăn xin Những người

ăn xin mới sẽ tiếp tục xuất hiện Đó có thể là những người từ thành phố khác,

từ vùng khác chuyển tới vì quyết định thu gom và đưa người ăn xin vào cơ sở bảo trợ xã hội chỉ có phạm vi hiệu lực trong một thành phố, không phải với toàn quốc Đến lúc đó, liệu thành phố có thể thu gom hết, đưa vào cơ sở bảo trợ rồi có đủ khả năng trợ cấp cũng như hỗ trợ sao cho phù hợp với tùy nhóm đối tượng hay không? Ngoài ra, những người ăn xin mới đó cũng có thể chính

là những người ăn xin cũ khi tái hòa nhập với cộng đồng, kể cả có được đào tạo nghề nhưng ngựa quen đường cũ, quay về làm ăn xin là khả năng hoàn toàn có thể xảy ra Như vậy thì nỗ lực của các cơ quan chức năng coi như vô ích Bởi vì biện pháp này không phải biện pháp toàn diện có thể giải quyết đến gốc rễ Những đối tượng người ăn xin, phần đông sẽ bị một hoặc một nhóm đối tượng xấu chăn dắt, lợi dụng để trục lợi cá nhân Những người ăn xin yếu thế muốn được yên ổn chắc chắn sẽ bị chi phối Bản thân họ đi ăn xin nhưng chưa chắc đã có thể lo cho chính mình vì bọn chăn dắt sẽ uy hiếp để lấy hoặc chiếm phần nhiều số tiền họ xin được Bởi vậy nên đây mới thực sự

là những đối tượng đầu tiên cần có biện pháp phù hợp để đối phó nếu muốn giải quyết vấn nạn ăn xin, thay vì đồng loạt thu gom người ăn xin đưa về các

cơ sở bảo trợ xã hội

Hơn nữa, quyết định thu gom và đưa người ăn xin vào trung tâm bảo trợ có thể là biện pháp quản lí đô thị hợp pháp, nhưng xét trên thực tế thực chất lại là sự ngụy trang văn minh, tạo ra bộ mặt đẹp đẽ tạm thời cho thành phố để trưng bày với khách du lịch Ăn xin là vấn nạn cần phải được giải quyết nhanh chóng và ngay lập tức vì nó lộ ra quá rõ ràng trên phông nền của một thành phố hiện đại Thế nhưng giải quyết vấn đề này theo biện pháp đang được bàn luận xét đến cùng lại giống như quét nhà mà lại giấu những vụn bẩn vào gầm giường, chỉ để người khác không nhìn thấy chứ không hoàn toàn biến mất Cốt lõi của văn minh đô thị nằm ở nếp sống của con người Những hành vi, những thói ứng xử hàng ngày có thể nhỏ nhặt và khó thấy hơn những

10

Ngày đăng: 05/05/2025, 14:50

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w