Nhng thực chất để có đợc điều đó tất cả là nhờ Thanh ngồi bên cạnh tôi, Thanh học rất giỏi môn toán – theo tôi là vậy,nhng Thanh ít bộc lộ mình trớc lớp,thờng thì những khi làm ra kết qu
Trang 1Thầy và cây phợng Tôi cất vang bài ca hè về, vậy là hè đã về qua từng ngõ ngách thôn xóm, hè đã về qua tiếng ve kêu và hè đã về qua “cánh phợng thắm nh màu ngọn cờ” Lúc này cây phợng trớc sân trờng đã bắt đầu chấm đỏ, từng cánh phợng đang e ấp, ôm chặt lấy nhau để một ngày chúng vơn mình đầy kiêu hãnh Phợng không phải là thứ hoa cao quý, sang trọng hay hiếm
có mà nó là loài hoa rất đơn sơ gần gũi, nó luôn có mặt trong trờng học, đờng phố và cả những miền quê nhỏ Hôm qua, tôi về quê ngoại, lần này vẫn nh những lần khác tôi về đó vào những ngày đầu hè Lúc này ở quê tôi không gian thật đẹp Nơi đó có làn gió mát lồng lộng, có những cánh diều bay cao trên cánh đồng lúa đã trổ bông, có luỹ tre già lay mình
đung đa theo làn gió, có sắc vàng của tia nắng đầu hạ và ở nơi đó có sắc đỏ của chùm phợng
vĩ Vào thời điểm này, phợng ở quê tôi đã nở nhiều rồi cũng nh ở nơi khác nó nở để cùng thiên nhiên và con ngời đón hạ đón mùa của cây trái, đón mùa của những cơn ma rào Không gian ấy-một không gian rất thiên nhiên, có tiếng gió, tiếng chim kêu, tiếng ve râm ran và….tùng…tùng…tùng…
Ôi tiếng trống vào lớp, tôi thoát khỏi quê ngoại và chạy thật nhanh tới lớp Lớp học của tôi ở tận tầng ba, cao quá, tôi thở hồnh hộc và bớc đến cửa lớp:
- Tha…tha…a, thầy …cho em…vào lớp…ạ!
Thầy nhìn tôi và nói:
- Rồi! Em vào lớp đi, lần sau không đợc đi học muộn nhớ cha
Tôi tủm tỉm cời và tha:
- Dạ! Vâng ạ
Thật may cho tôi tiết này chúng tôi học toán là tiết dạy của thầy Việt
Tôi bớc vào lớp trong ánh mắt đầy ghen tị của lũ bạn Tôi lấy làm kiêu hãnh trớc chúng nó nhng cũng xấu hổ trớc thầy vì các thầy cô sẽ chẳng a những ai không có nề nếp kỉ luật, hay
cụ thể là đi học muộn Nếu nh là các thầy cô khác thì nhất định tôi phải đứng góc lớp và bị gạch một gạch trong sổ theo dõi Nghĩa là việc đi học muộn của tôi sẽ bị cô giáo chủ nhiệm biết và tôi bị phạt, hạ hạnh kiểm hay thậm tệ hơn là cô giáo ghi vào sổ liên lạc Nhng bây giờ
là tiết của thầy Việt May quá! Thầy rất quý tôi bởi trong lớp tôi hay xung phong làm bài tập
mà đó là những bài không dễ Nhng thực chất để có đợc điều đó tất cả là nhờ Thanh ngồi bên cạnh tôi, Thanh học rất giỏi môn toán – theo tôi là vậy,nhng Thanh ít bộc lộ mình trớc lớp,thờng thì những khi làm ra kết quả thanh cũng chẳng giơ tay vậy nên tôi nhờ Thanh giảng rồi tỏ vẻ học giỏi trớc các bạn và trớc thầy tức là lên bảng làm bài
Tôi đã ngồi vào chỗ nh thờng lệ và thầy nói rằng:
- Bây giờ các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra trong một tiết,toàn bộ bài tập là các kiến thức
đã học trong những buổi trớc Nhà trờng muốn đánh giá hực chất thực lực và sự chăm chỉ của các em.Tất nhiên bài kiểm tra này sẽ đợc lấy điểm và kết quả sẽ đợc gửi cho bố mẹ các em Vì vậy các em phải cố gắng hết sức, đợc chứ?
Tôi nh mắc nghẹn và tởng chừng nh không thở đợc Hôm qua, tôi sang bà ngoại nên tôi cha làm bài tập về nhà và cũng cha ôn lại bài cũ Thôi chết, thế là chắc chắn mình sẽ không đợc
mẹ cho về quê ngoại nếu nh mình bị điểm thấp, tôi nghĩ Làm thế nào bây giờ, tôi vắt óc cũng chẳng có một chút gì đọng lại của buổi trớc Ngó quanh lớp, tiếng bút viết loạch xoạch trên giấy khiến tôi càng lo sợ, ngay cả những đứa học kém cũng hý hoáy chẳng biết chúng có biết gì không? Thế này thì thầy Việt sẽ không còn tin mình nữa, và tôi lại nghĩ Cái sĩ diện của một con bé mới lên lớp 4 của tôi lớn quá, tôi không chịu cái cảnh cả lớp bàn tán rằng:
“nó chỉ là giả tạo”,quan trọng hơn cả là tôi làm mất lòng tin ở mẹ và thầy Ngó nghiêng xung quanh và tôi đã có hi vọng nó nh một tia sáng xuyên xuống đáy biển sâu thẳm Đôi mắt tôi sáng ngời, Thanh sao mình lại quên mất bên cạnh mình có một ngời học giỏi và tốt bụng là Thanh Tôi khẽ lay nhẹ chân về phía Thanh, mắt nhìn thầy, tay chỉ vào bài kiểm tra Có lẽ Thanh đã hiểu ý tôi, Thanh đắn đo một lát rồi cuối cùng cũng bị tôi thuyết phục bởi vẻ mặt
sợ hãi và đáng thơng của tôi Thanh nhẹ nhàng đa bài gần sang phía tôi Tôi nh vừa đợc cứu sống sau một con sóng lớn Tôi hý hoáy chép và chép Phải nhanh lên, sắp hết giờ rồi, tôi nghĩ vội Và rồi cũng xong,vừa đúng lúc hết giờ Tôi vui nhng cũng rất ngại khi nhìn Thanh Giờ ra chơi, tôi ngồi trong lớp cùng Thanh và nói:
Trang 2- Thanh, cảm ơn nhé,vì cậu đã cứu tớ nhng xin lỗi, tớ hứa đây là lần cuối.
Thanh chẳng nói gì, lẳng lặng bớc ra ngoài hành lang cùng mấy đứa bạn Chắc chắn Thanh thất vọng về mình lắm đây,thật xấu hổ, tôi nghĩ
Tan giờ học, nh mọi ngày tôi về nhà và bớc đi trên con đờng quen thuộc, con đờng ấy giờ đã vào hè Hai hàng cây không còn một màu xanh nữa mà chen vào đó là đâu đó sắc đỏ của hoa phợng Chúng len lỏi trong những đám lá và xoè cánh nh muốn tung bay trên nền trời xanh biéc Những bông hoa phọng-chúng nh muốn vỡ oà ra khoe sắc và hơn cả chúng
đem đến cho con ngời một cam giác hứng khởi nhng cũng man mác buồn Tôi tự hỏi, hè đã gọi phợng hay phợng gọi hè Phợng nở mang theo hơi nóng của mùa hè Hà Nội hay cái nóng
hè ấy đã mang đến những bông phợng Đôi chân tôi nh đi chậm lại, nh muốn níu kéo thứ gì
đó ở lại Tôi bớc về nhà nhng vẫn mang trong mình những chấm đỏ hoa phợng, những cánh hoa phợng rực đỏ trong tim
Vài hôm sau, vào lớp học, hôm nay có giờ của thầy Việt, có lẽ thầy sẽ trả bài, cả lớp háo hức, tôi cũng vậy nhng tôi cố không bày tỏ cảm xuc của mình trớc mặt Thanh.Thầy bớc vào lớp Vẫn là thầy nh mọi hôm khác, vẫn cặp kính cũ, vẫn dáng thầy với cái lng hơi gù, vẫn mái tóc đã pha chút màu mây, vẫn giọng thầy trầm ấm mỗi buổi vào lớp:
- Rồi, mời các em ngồi
Thầy ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc và lấy trong cặp ra thứ gì đó Những đôi mắt trẻ thơ
đều hớng về thứ ấy trong đó có cả tôi Rồi mọi ánh mắt nh vỡ oà cùng tiếng reo Thầy gọi:
- Lớp trởng, trả bài cho các bạn
Mọi ngời háo hức mong chờ bài của mình Đứa thì sung sớng đi khoe điểm, đa thì thui thủi vội cất bài vào cặp
- Thanh, khao đi 10 điểm này! Phơng lớp trởng nói
Cả lớp ồ lên một tiếng rồi xung quanh mọi ngời xúm lại vây quanh Thanh nh đám phóng viên gặp đợc ca sĩ nổi tiếng
- Thanh, tao mợn bài với
- Này, tao mợn trớc rồi mà, đa đây
Trong lớp mọi ngời tranh nhau mợn bài Thanh Tôi vui cho Thanh và cũng vui cho tôi vì Thanh điểm cao thì rất có thể mình cũng đợc nh Thanh Càng lúc, tim tôi càng đập mạnh, tôi mong chờ và nhìn theo lớp trởng Mỗi lần gọi tên là mỗi lần hụt hẫng và đến bài cuối cùng Chắc chắn của mình rồi,tôi nghĩ Tôi vội đến chỗ lớp trởng với vẻ mặt hớn hở thì
Phơng nói:
- Thinh, bài này
Nh một tiếng sét, nó khiến đôi chân tôi nh tê cứng, đôi mắt đờ đẫn và tôi tự hỏi: Tại sao??? Thầy giáo nói:
- Các em ổn định chỗ ngồi mau lên Bài kiểm tra này thầy rất ấn tợng với cách giải của bạn Thanh hãy tham khảo cách đó và về nhà bảo bố mẹ các em kí vào hôm sau nộp lại cho thầy Bây giờ thầy sẽ dạy tiếp bài mới Đến lúc này tôi lại nghi ngờ chính mình, chẳng biết tôi có chép đúng không nữa vì chữ Thanh cũng không đợc đẹp và tôi đã nghĩ đến mọi tình huống Trong giờ học tôi chẳng tiếp thu đợc gì ngoài những lời nói của mầy đứa xung quanh
- Chắc thầy giữ lại vì điểm cao nên…à,nên thầy nộp lại cho trờng
- Mà cũng có thể thầy để sót ở cặp hay lộn sang lớp khác Những lời nói ấy an ủi tôi rất nhiều nhng tôi cũng không khỏi nghĩ khác, nhữngđiều mà tôi không hề mong tới Đau đầu quá! Tôi gục mặt xuống bàn và chẳng ghi chép gì cả mà lúc này tay tôi cũng chẳng viết đợc nữa Tùng…tùng…tùng…tiếng trống vang lên, tôi ngẩng mặt lên và bớc về phía bục giảng, tôi ngập ngừng:
- Tha thầy, bài…bài…kiểm tra em không có ạ!
Thầy không ngạc nhiên và nói rằng:
- Thầy biết, bài của em thầy vẫn giữ Đây, nó đây Cuối buổi học, em ở lại gặp thầy
Tôi vừa vui vừa lo sợ, vui vì bài kiểm tra tôi đợc 9 điểm và lo sợ rằng không biết rằng thầy sẽ nói gì với mình, hay là thầy đã biết…
Tôi không dám nghĩ nữa, càng nghĩ lại càng rắc rối Và rồi thời khắc tôi lọ sợ cũng đến Ba tiếng trống tùng… tùng…tùng…Thật lạ, nh mọi ngày tôi thờng vui khi nghe nó nhng bây giờ tôi lại mong nó đừng đến, mong nó kéo dài không bao giờ kết thúc
Thầy bớc vào lớp, và nói vọng vào tai tôi:
Trang 3- Thật thất vọng, em khiến thầy thất vọng quá Từ giờ hãy đừng đến muộn và đừng có mong thầy tha lỗi Tôi không có học trò nh em
- Không! Tha thầy,em…em…mong thầy tha lỗi
Tôi khóc, tiếng khóc thút thít của một con bé đáng trách, nó đang muốn xin thầy tha thứ bằng nớc mắt tội nghiệp của mình nhng…
- Em sao vậy, không đợc khoẻ à có cần vào phòng y tế không?
Tôi bừng tỉnh trong giọng nói nhẹ nhàng của thầy Thầy đã đánh thức tôi, đa tôi thoát khỏi một cơn ác mộng
Thầy nói:
- Chắc em đã biết vì sao thầy bảo em ở lại rồi chứ?
Tôi chẳng nói gì, chỉ cúi mặt xuống bàn
- Thầy biết vì sao em lại làm nh vậy nhng em đừng nghĩ đến danh tiếng, nó chỉ là h danh nếu
đó không là chính mình Bài kiểm tra này không khó, nó khó là vì em nghĩ khó, toàn bộ kiến thức đó em nên làm đợc, nên suy nghĩ thì lúc đó chắc chắn em sẽ làm đợc Và một điều nữa
em không tự tin vào kiến thức của mình đúng không? Em cho rằng đó là kiến thức mình nhờ bạn mà có trong thoáng qua? Đừng nghĩ vậy, học tập ở bạn là tốt em nên luyện tập những
điều đã học đợc và quan trọng là em phải tự tin vào mình, muốn ngời khác tin mình trớc hết
ta phải tin vào chính mình trớc
Tôi vở lẽ ra đợc nhiều điều và tôi ngẩng mặt nói:
- Tha thầy! em…em…em muốn…
- Đợc rồi! Thầy hiểu
Thầy nhìn ra phía cây phợng già trớc sân trờng và nói:
- Em biết tại sao muôn loài lại lại có thể sinh tồn không? Không phải vì nó chỉ chờ đợi sự chăm sóc của ngời khác mà chúng cũng nỗ lực rất nhiều để làm nên thành quả Nh cây ph-ợng kia đã có mặt ở đó hơn 20 năm rồi, nó không hề đợc ai chăm sóc tới bón Nó dựa vào khả năng của nó, dựa vào thiên nhiên và điều đó đã đợc đền đáp Em thấy không, những bông hoa đã nở Cho dù chúng nở rồi lại tàn nhng chúng đã đem đến cho con ngời một mùa
hè ý nghĩa Mùa hè mà không có sắc đỏ hoa phợng thì sẽ chẳng còn là hè nữa Thế đấy, nó nhận ra đợc sự quan trọng của mình trong cuộc sống nên nó luôn gắng hết sức để sinh tồn Tôi nhìn ra phía cây phợng, một thứ gì đó đơn sơ gần gũi nhng cũng rất lạ Tôi quen với sắc màu hoa phợng, quen với bóng dáng của cây phợng nhng tôi lại lạ với một cách nhìn mới Tôi thờng chán ghét khi nhìn cái thân sần sùi, xấu xí, nó thật không xứng với hoa ph-ợng, nhng bây giờ thì nó lại thật đẹp, nó đã cố gắng rất nhiều, nó chịu mọi vất vả để tạo ra những bông hoa đẹp nhất Có lẽ bên trong lớp vỏ cây sần sùi ấy là cả một sức sống mãnh liệt Tấm thân ấy luôn căng tràn nhựa sống, giống nh chỉ cần một mũi kim thôi nó sẽ ứa ra, phun trào đầy máu nhựa Mải ngắm cây phợng, tôi chẳng biết thầy đã dời lớp từ lúc nào, có lẽ vừa mới đây Tôi vội chạy ra và nói một tiếng xin lỗi thầy nhng tôi không thể khi dáng thầy đã xa dần sau cây phợng già Vẫn đó con ngời thày, một ngời thầy mẫu mực và đáng kính Dù thầy không phải là ngời cha sinh ra tôi nhng thầy cũng vẫn là thầy và thầy của tôi
Thời gian trôi đi, biết bao hồi trống đã vang lên rồi kết thúc để bây giờ tôi đã bớc vào tuổi mời sáu, tôi không còn là một con bé nh trớc nhng tôi vẫn không quên thời đó, vẫn không quên thầy Thầy đã giúp tôi rất nhiều, không phải trực tiếp mà bằng những bài học của thầy, bài học về cuộc sống và cách vững tin vào mình Đã bảy năm trôi qua, tôi vẫn cha đợc nói một tiếng xin lỗi thầy, đó là điều mà tôi hối hận nhất Thầy không còn ở đó nữa, không còn bớc tới bục giảng ở đó nữa nhng với tôi thầy vẫn mã còn đó, vẫn giọng nói của thầy ấm
áp và nhẹ nhàng “Thầy ở nơi xa có còn nhớ về cô học trò của thầy còn em vẫn nhớ tha thầy:
- Em…em xin lỗi, xin lỗi thầy và cảm ơn thầy rất nhiều!
Bây giờ thầy không còn toả sáng đỏ rực trớc tôi nữa nhng thầy vẫn để lại trong tôi những thành quả quý giá Sắc đỏ, màu đỏ của hoa phợng và màu đỏ của thầy, thày sẽ không biến mất bởi lẽ sau một thời gain cố gắng thầy lại sẽ xuất hiện sẽ lại sáng rực một khung trời Thầy ơi! Cây phợng già ấy vẫn còn ở đó, vẫn đứng vững ở đó Hàng năm, nó vẫn tạo ra những bông hoa tuyệt đẹp, nó vẫn luôn đem thầy về đó, về nơi mà thầy đã cống hiến rất nhiều Từng cánh phợng, từng bông hoa là tâm huyết của thầy của một đời thầy cố gắng
Trang 4Từng bông phợng đua nhau toả sáng, chúng cùng góp sức làm nên một khung trời tuyệt
đẹp Chúng đốt cháy cả cơ thể mình để đem đến cho con ngời một sắc màu tơi đẹp nhất Giờ
đây tôi không chỉ ngắm những bông phợng mà còn cả gốc cây sần sùi Tôi yêu vẻ tĩnh lặng của thiên nhiên, yêu sự chuyển động trong vẻ tĩnh lặng bởi trong sự tĩnh lặng ấy là cả một cuộc sống nhộn nhịp và tơi sáng, chúng vơn mình bằng tất cả sự nỗ lực, tình yêu và sự tự tin vào cuộc sống vào chính mình Và tôi thầm nghĩ mình cũng nên và cần nh vậy
******the end******